GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 156

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Chung quanh Nhạn Môn Quan dãy núi trập trùng, ngàn chướng vạn khe, Bắc cứ tái ngoại, Nam thông Quan Trung, phong hậu bao quanh, cửa ải liên kết, từ xa xưa đã là một yếu địa quan trọng tranh đoạt của binh gia.

Lưu Kiến Hung từ sau khi xây dựng Tây Lương đã chiếm cứ Nhạn Môn, chính là dựa vào nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này tâm bừng bừng, nhiều lần lên kế hoạch tiến về phía Nam tấn công Trường An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếm Quan Trung, nhưng kế hoạch thất bại nên y đã thay đổi mục tiêu đặt phía Đông, cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôn không thành đã cùng Mộ Dung Thế tranh giành địa bàn, hai bên xung đột đã đánh mấy trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến, thắng cũng bại.

Hai nước từng chiến tranh với nhau giờ cuối cùngmột kẻ thù chung dựa vào liên hôn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liên hợp với nhau.

Làm hoàng đế Tây Lương mấy năm Lưu Kiến Hung không những không ngốc mà là một kẻ rất khôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khéo. Địa phương y chiếm cứ không chỉ Nhạn Môn mà còn bộ phận vùng Tịnh Châu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết Mục sớm hay muộn cũng chĩa đầu thương vào mình. Hiện giờ Mộ Dung Thế người định không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bằng trời định đã bị ăn tổn thất lớn trong tayMục, mặt xám mày tro chắp tay nhường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trung Nguyên vùng Lạc Dương ra, chủ động bày tỏ thiện chí liên hôn. Mình thể được ôm mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân, lại thể phối hợp lực lượng của hai bên để tiêu diệt Mục, phòng ngừa những rắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rối về sau, một hội tốt như thế, sao y thể bỏ lỡ cơ hội như vậy?

Nhớ trước đây mình từng cầu hôn Mộ Dung Triết, lại bị nàng căm ghét từ chối, làm anh ta trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành trò cười, hiện giờ Mộ Dung Thế cầu hòa, Mộ Dung Triết cũng rơi vào tay Lý Mục, muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dựa vào mình mớithể trở về được, khoản mua bán lời như thế, không từ nào miêu tả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được sự đắc ý trong lòng y.

Thất bại trước đó của Lạc Dương, đối với Mộ Dung Thế giống như thua một canh bạc khổng lồ. Trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến đó không chỉ khiến mất nhân tâm ở Trung Nguyên,uy vọngYến quốc cũng giảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi, đồng thời thực lực cũng bị đả kích rất lớn.

Ngoại trừ một đội quân tiền tuyến chịu trách nhiệm đưa tới con tin, đại quân Yến quốc cùng lương thảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hậu cần tương ứng vẫn đang trên đường chưa đến nơi.

Lúc này, Lưu Kiến nhận được tin Mục đột nhiên phái quân tiến lên phía Bắc, nghi đang tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về Nhạn Môn, hiển nhiên nhắm vào mình, bèn vội vàng triệu tập thủ hạ, thương nghị xong quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định ra đối sách. Y một mặt phái người truyền tin cho Mục, nói muốn lấy mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trưởng công chúa trao đổi Mộ Dung Triết, một mặt tập hợp quân đội, bày trận địa sẵn sàng đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân địch, chỉ chờ quân đội Bắc Yến đến là hai bên hội hợp, thề tiêu diệt Mục© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhạn Môn.

……

Mục suất quân đội xuất phát từ Trường An tiến lên phía Bắc đến Ung Châu, đi vào Tịnh Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202thẳng tiến đến Nhạn Môn.

Cuối thu ở phương Bắc càng tới gần biên tái gió càng nhiều cát càng nhiều, cỏ cây mục nát.

Con đường lên phương Bắc nối Trường An, Ung Châu Tịnh Châu được mở vào năm đầu Đại Ngu khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quốc, hàng chục quận lớn nhỏ được phân bổ trên đường đi. Thời trước, dân đông đúc, chợ búa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều, bây giờ sau nhiều lần bị móng sắt của người Hồ giẫm đạp, tàn sát cướp bóc, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặng đường lên phương Bắc này, những đại quân chứng kiến dânthưa thớt, thôn hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vắng khắp nơi. Trên đường đi ngoài những người đi đường dắt díu cả nhà kết đội với người chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nạn khác ra, ngay cả chó hoang cũng đói gầy trơ xương, nằmven đường. Tử khí bao trùm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoang vắng hoang tàn, khiến cho ai nấy nhìn cũng thấy ngỡ ngàng.

Tận đến nửa tháng sau, khi dần tới gần Nhạn Môn, trên đường càng nhiều dân chạy nạn hơn.

Hai năm trước, Lưu Kiến củng cố địa bàn Tây Lươngđã ép nhiều người chưa kịp trốn thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải chuyển gia đình đến quận Nhạn Môn nhằm gia tăng dân cho phong phú làm dịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xây dựng các công trình cho mình. Khi đó nhân số trên vạn người. Ngoài người Hán thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người Đê, Yết, Tiên Bi. Trong mấy năm nay, chết đã chết, trốn đã trốn, hiện giờ chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn ngàn người.

Tuy rằng chiến sự còn chưa tới nhưng từ việc kỵ binh Hungtụ tập tại Nhạn Môn, hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngàn dịch dân giống như chim sợ cành cong này đã ngửi thấy hơi thở chiến tranh từ sớm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không chạy trốn thì cũng sẽ bị chinh làm binh, chờ đợi họ chỉcon đường chết. Bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu từ nửa tháng trước, những người này đã trốn khỏi phương trấn nơi họ tạm trú, rất nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên bị chết dưới đao của binh Hung Nô, nhưng cũng những người may mắn chạy thoát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kết thành đội đi về phương hướng Trường An, gặp được đội quân tiến lên phía Bắc này biết đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202Ứng Thiên Quân của Mục thì như thấy cứu tinh, quỳ gối bên đường cầu xin giúp đỡ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lý Mục ra lệnh cho quân y cứu chữa những người chạy nạn bị thương và bị ốm, số người còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại thì chỉ đường đến Trường An, không phân biệt Hồ Hán, đối xử đều rất bình đẳng. Ngày hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay, đội quân đã hành quân đến một quan ải có tênThạch Khẩu.

Nơi này cách Nhạn Môn chỉ có mấy trăm dặm đường. Phương trấnLưu Kiến chỉ định dùng để trao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đổi con tin nằmgiữa Thạch Khẩu và Nhạn Môn Quan.

Đi một chặng đường dài, binh lính đã rất mệt. Mục cho quân đội tạm thời đóng quân tại đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh lính tranh thủ thời gian đi nghỉ ngơi, mình thì mang theo mấy người đi thay đổi quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi phương trấn để điều tra địa hình trước.

Phương trấn từ xưa kia một điểm giao thương nằm trên con đường cổ này, khách thương từ đông tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nam bắc tụ tập tại đây để giao dịch buôn bán trao đổi hàng hoá, thời người qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại đông đúc, xe ngựa như nước. Nhưng về sau bởi chiến loạn trở nên hoang vắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong hai năm qua, trở thành nơi định tạm thời cho những người dân bị buộc phải chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến đây làm dịch. Ngày qua ngày, gió cát xâm nhập, hiện giờ tường thành bị sụp xuống, khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vực xung quanh đã bị chôn vùi, những ngôi nhà bùn vàng duy nhất còn sót lại trong thành trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa bị cát vàng chôn vùi cũng thấp, đổ nát cùng hoang tàn.

Ngày hôm đó địch doanh Cao Hoàn tình gặp được Cao Kiệu, trong lòng biết ông còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứu được mẹ con mẫu thì hiện giờ ông cũng nhất định đang gần họ, điều này làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho cậu yên tâm rất nhiều. Nhưng lại nghĩ đến đối phương canh giữ nghiêm ngặt, bá phụ lại thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đơn lực mỏng, đến tận bây giờ vẫn chưa tin tức tốt gửi về, trong lòng cậu lại thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thỏm lo âu, cho nên khi biết Mục muốn đi phương trấn để tra xét thì lập tức yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầu được đi theo.

Mấy người phi ngựa chạy nhanh nửa ngày là đến nơi. Lúc sắp đến thì xuống ngựa đổi sang đi bộ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ xa đã nhìn thấy hướng cửa trấn có mấy thứ được treo cao lắc trong gió, làn gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thổi tới thoáng ngửi thấy được mùi thịt thối trong gió.

Khi đến gần hơn bấy giờ mới nhìn thấy rõ, phía trên cọc gỗ và tường đất đỏ nơi cửa trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại treo mấy cổ thi thể, dưới đất cũng đầy thi thể nằm la liệt, chừng mấy trăm thi thể, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nam nữ, có già trẻ, xác chết nhỏ nhất thoạt nhìn mớimấy tuổithôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Từ quần áo rách nát còn sót lại ở trên xác chết cho thấy đó hẳn những người dân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trấn mấy ngày trước chạy trốn không thành đã bị binh Hung Nô bắt trở về.

Xác chết đã thối rữa, trương lên trông rất đáng sợ. Một đàn quạ dừng lại gần đó mổ xác chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi thấy một vài người sống đến, chúng kêu lên vài tiếng kỳ lạ vỗ cánh rồi bay lên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trung nhưng vẫn quanh quẩn trên xác chết không chịu rời đi.

Không khí tràn ngập mùi hôi thối nồng nặc, mọi thứ nhìn thấy giống như địa ngục trần gian.

Mấy tuỳ tùng đi theo đều những người vào sinh ra tử với Mục, vượt qua núi thây biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu, nhưng đối mặt với cảnh tượng như thế sắc mặt cũng biến đổi lớn.

Cao Hoàn cũng đã quen với sự giết chóc trên chiến trường, nhưng thântrong hoàn cảnh như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại không thể nào hít thở được, dạ dày cuồn cuộn nôn nao không chịu được nôn khan vài cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy lại được bình tĩnh mới ngồi dậy, tức giận nói:

người Hung Nô đúng không bằng cầm thú. Chắc chắn biết chúng ta sẽ đến đây cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên cố tình để mặc những thi thể này nhằm tạo một đòn ra oai phủ đầu cho chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây mà. Chờ bắt được người Hung Nô, không bằm thây chúng ra vạn đoạn thì khó mà tiêu tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mối hận trong lòng được.

Mục đưa mắt quan sát bốn phía, đi qua từng khối xác chết, đi vào thị trấn không một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bóng người xét một vòng, cuối cùng leo lên ngọn đồi cao nhất gần đó, đứng trên đỉnh, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bốn phía trầm ngâm một lát, rồi lại ra khỏi trấn, không nói cả chỉ mang theo đoàn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Hoàn trở về.

Lúc chạng vạng, khi sắp đến gần doanh địa đóng quân trên con đường phía trước hơn mười người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân chạy nạn đang đi, nghe được tiếng ngựa phía sau, quay lại thì thấy mấy con ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phóng nhanh đang đến gần, liền vội vàng di chuyển sang lề đường.

Khi Mục đi ngang qua đám người không thể tránh khỏi này, hắn quay đầu liếc nhìn hai người đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đicuối đoàn, sau đó đột nhiên giảm tốc độ ngựa lại, dừng lại.

Cao Hoàn thấy hắn dừng lại thì cũng ghìm ngựa theo nhìn theo tầm mắt của hắn, thấy hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia đi chân không, gánh theo gia sản rách nát, cúi đầu đi theo nhóm người phía trước. Quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên người họ rách rưới, làn da bị nắng mặt trời phơi đến rám nắng và thô ráp, nét mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sầu khổ, thoạt nhìn cũng không khác gì người chạy nạn mấy ngày qua hay gặp trên đường.

Cao Hoànchút khó hiểu.

Mục nhìn kia hai người càng ngày càng gần, chờ tới trước mặt rồi ra lệnh cho tuỳ tùng ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, lạnh lùng hỏi:

Các ngươi thủ hạ của Ô Can phải không?

Hắn nói bằng ngôn ngữ người Hung Nô.

Ô Can chính Tả tướng quân Tây Lương được hoàng đế Tây Lương phái tới thống lĩnh đóng giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhạn Môn, thủ hạ hai vạn kỵ trưởng, nhiều thiên kỵ trưởng và bách kỵ trưởng,can tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đắc lực của Lưu Kiến.

Trước đây lúc Tây Lương cùng Bắc Yến giao chiến, kỵ binh thiết giáp Mộ Dung Thế nuôi dưỡng được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho bất khả chiến bại lại từng thua trước thủ hạ của Ô Can. Lần này Lưu Kiến phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 anh ta đi làm giao dịch trao đổi con tin với Lý Mục, đủ để thấysự tin tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối với anh ta như thế nào.

Hai người bị chặn lại, trên mặt lộ ra vẻ bối rối và sợ hãi, lập tức quỳ xuống quỳ lạy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người trong đó đau khổ cầu xin:

Chúng tôi đều người Hán, trước kia bị người Hung bắt ép tới đây làmdịch, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà đều đã chết hết, hiện giờ may mắn mới thể chạy thoát, cũng không nghe hiểu tiếng Hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nô, không biết trưởng quan đang nói cái gì.

Mục nhìn sang Cao Hoàn, tiếp tục dùng ngôn ngữ Hung nói với cậu:

Giết bọn họ.

Ngoại hình của hầu hết người Hung đều gần giống với người Hán, nếu họ buộc tóc cao, thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trang phục lại học được tiếng Hán, trà trộn vào trong người Hán thì rất khó phân biệt.

Cao Hoàn biết đạo lý này. Nhưng cậu thật sự không nhận ra hai người này khác với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những người dân chạy nạn khác, lại càng không biết Mục dựa vào đâu nhận định họ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gian tế của người Hung Nô. Nhưng nhìn thấy vẻ nghiêm nghị của hắn, giọng điệu quả quyết, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng cảm thấy lẫn lộn, nhưng vẫn phản ứng theo bản năng lập tức xoay người xuống ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay nắm chuôi kiếm.

Trước khi rút kiếm ra, cậu vẫn chút do dự nhìn Mục lần nữa.

Mục nhìn chằm chằm sắc mặt dần dần thay đổi của hai người đàn ông, quát:

Còn chần chừ nữa. Giết!

Cao Hoàn rùng mình vâng một tiếng, không chút nghi ngờ gì nữa lập tức tiến lên.

Ngay vào lúc cậu rút kiếm ra, hai người kia nhìn nhau, đột nhiên bỏ đồ đạc xuống rồi bỏ chạy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân pháp mạnh mẽ, nhanh như tia chớp, nhưng không thể nào thoát khỏi hai mũi tên sắc nhọn bắ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 n ra từ phía sau.

Mũi tên là Mục bắ n ra.

Một người bị trúng tên vào lưng, mũi tên xuyên qua ngực, chết ngay tại chỗ.

Một người khác chính người vừa kêu oan vừa rồi, Mục cố tình giữ lại cái mạng của gã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mũi tên chỉ bắn trúng đầu gối. Chỉ nghe một tiếng hét thảm vang lên, người đã ngã xuống đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lăn vài vòng rồi đứng dậy, chân bị thương tập tễnh quay lại chạy, nhưng con đường phía trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị Cao Hoàn mấy người đồng đội chặn lại.

Mục lệnh cho tuỳ tùng thẩm vấn gã.

Theo từng đợt kêu la thảm thiết, chẳng mấy chốc, đàn ông không chịu nổi sự tra tấn đã cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khai ra. nói mình thủ hạ của Ô Can,một thiên nhân kỵ, bởi tướng mạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tương tự với người Hán, thông thạo ngôn ngữ Hán nên bị phái tới đây trà trộn vào trong đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngũ dân chạy nạn. Vốn dĩ là muốn la xem xét tình hình đội quân củaMục, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngờ còn chưa thành công thì lại bị bắt. còn cung khai, nghe nói Lưu Kiến từng dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ô Can, lúc trao đổi con tin thì dùng người giả thay thế, để xem có thể lừa gạt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục không. Bởi tác dụng của mẹ con người Hán kia rất lớn, Lưu Kiến không muốn thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người về. Bản thân mình tâm phúc của Ô Can cho nên mật này.

Cao Hoàn nổi giận, thấy Mục không hề ngăn cản lập tức đâm một kiếm giết người thám tử Hung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia rồi nói:

Tỷ phu ơi, đến lúc đó cần phải cẩn thận, đừng bị mắc mưu.

Mục nhíu mày lại, quay đầu lại nhìn về phương hướng phương trấn kia, trầm ngâm một lát nói:

Lục Lang, đệ từng nói nhạc phụ nói ông thể cứu được nhạc mẫu ra, liệu tin tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được không?

Cao Hoàn ngẩn ra, sau đó nói ngay:

Tất nhiên rồi ạ.

Mục gật đầu:

Ta cũng tin nhạc phụ.

Cao Hoàn đi theo Mục đã được mấy năm, ra ngoài hành quân đánh giặc, cùng ăn cùng ngủ, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc bắt đầu chỉ một thiếu niên tộc lỗ m ãng, dần dần đã trở thành một viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phó tướng dưới trướng Mục như hôm nay, sự hiểu biết về hắn cũng càng ngày càng tăng, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi ngay.

Ý của tỷ phu là ạ?

Mục không đáp, hỏi ngược lại cậu:

Trận chiến này đệ biết mục đích gì không?

Cao Hoàn nói:

Tiêu diệt Mộ Dung ThếLương quốc Hung Nô này. Cho bọn chúng mạng lớn không chết, tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lai bọn họ cũng sẽ không dám tiến một bước về phương Nam nữa.

Mục nói:

Đệ nói cũng rất đúng. Đại quân ta bôn ba đến nơi này mục đích trận chiến chính tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 diệt liên quân hai nước này, chứ không phải chỉ mỗi đánh bại họ. Nếu đệ chủ soái, đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ dùng binh như thế nào?

Cao Hoàn chần chờ, trông thấy ánh mắt cổ củaMục, lấy hết can đảm nói:

Kỵ binh người Hồ rất xuất sắc, nhất vùng đất trống trải này thì càng phát huy uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực rất mạnh, không thể khinh thường được. Nếu muốn tiêu diệt đối thủ, một là lúc đối đầu chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 diện cần phải giành chiến thắng. Chỉ thể thắng không thể thua, như thế mới có thể khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khí của quândâng cao, làm suy giảm lòng tin của đối phương. Hai hậu lộ bọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh, trước sau cùng tấn công mới thể đánh bất ngờ khắc địch chiến thắng.

Tỷ phu ơi, đệ nói được không ạ?

Cậu nói xong thì nhìn Mục, hai mắt mang theo vẻ mong chờ hồi hộp.

Mục khẽ mỉm cười, gật đầu:

Những gì đệ nói rất hợp với suy nghĩ của huynh.

Cao Hoàn vui vẻ ra mặt, vừa mới thở phào một hơi nhẹ nhõm lại nghe hắn nói tiếp:

Cho nên lúc này lúc trao đổi con tin, không cần phải vạch trần quỷ kế của đối phương.

Cao Hoàn lại sửng sốt. Mục ra hiệu cho cậu đến gần, thì thầm với cậu một hồi. Hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Hoàn dần tỏa sáng.

Ô Can để tạo khí thế mạnh mẽ đến lúc đó ắt sẽ mang đến kỵ binh tinh nhuệ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 áp trận. Bên ta tương kế tựu kế nếu thể hoàn toàn diệt gọn đội tinh nhuệ tiên phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này, phần thắng của trận chiến này sẽ càng lớn hơn nữa.

– Mạt tướng xin nhận nhiệm vụ này. Quyết tâm lập quân lệnh trạng, nếu không thàn công, mạt tướng nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy cái chết để tạ tội.

Cao Hoàn lập tức quỳ một gối xuống đất, trịnh trọng thỉnh mệnh.

Mục kêu cậu đứng lên, nhìn vào khuôn mặt trẻ tuổi đầy anh khí này hồi lâu, một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau gật đầu:

Huynh đang ý này. Đệ con cháu của trưởng công chúa, phái đệ đi cũng điều hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình hợp lý, thể làm cho đối phương không nghi ngờ. Để phòng ngừa bất trắc, huynh sẽ phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người khác đi thămtin tức của nhạc mẫu.

Đâylần đầu tiên Cao Hoàn đơn độc đảm nhận vị trí chỉ huy quân sự quan trọng như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cậu đè nén sự kích động đang hừng hực trong lòng xuống, gật đầu thật mạnh.

Tùy tùng đã xử xong hai thi thể kia, từ bên đường trở về. Cao Hoàn không nén được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202lại hỏi:

– Tỷ phu ơi, hai kia đệ thấy không khác gì dân chúng bình thường, huynh mới chỉ đi ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua mà thôi tại sao lại biết họ là gian tế ạ?

Mục nói:

Những dân chúng đang trốn chạy trên đường này tuy cũng người trẻ khỏe nhưnglại không giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai này. Hai này thoạt nhìn quần áo tả tơi, nhưng mà cơ bắp rắn chắcđôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân vững vàng hơn. Một điểm khác nữa để huynh tin tưởng thân phận của họ cẳng chân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ cong vào trong, đi hình chữ bát.

Cao Hoàn bừng tỉnh ngộ, bật thốt lên nói:

đúng rồi nhỉ. Người Hung bắt đầu cưỡi ngựa từ khi còn nhỏ, đặc biệt kỵ binh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quanh năm ngựa cưỡi ngựa nhiều hơn đi bộ. Qua nhiều năm, cẳng chân của rất nhiều người sẽ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên như thế. Hai vừa rồi nếu chỉ một người như vậy thì cho trùng hợp, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202cả hai đều như thế, vậy thì nhất định gian trá rồi.

Mục cười nói:

Đúng rồi. Khi đó huynh mới chỉ nghi ngờ thôi, nên kêu đệ giết họ. Chỉ giả bộ một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi, quả nhiên lộ ra dấu vết. Ngày hôm nay chúng ta cũng coi như may mắn, có chút thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoạch. Đi thôi, chúng ta về doanh lập tức triệu tập mọi người bàn bạc kế hoạch tỉ mỉ. Sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc khẩn cấp không nên trì hoãn, càng kéo dài càng thuận tiện cho hai quân của Mộ Dung Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người Hung hội hợp nhau, haikia không về, sợ sẽ khiến cho Ô Can © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghi ngờ.

Phải nói Cao Hoàn bội phục tỷ phu mình sát đất, vội giật lấy ô truy trong tay tùy tùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cung kín mà mời Mục lên ngựa, mình thì bám theo sau không rời cùng đi nhanh về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 doanh địa.

Hết chương 156

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 156 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App