GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 75

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Một đêm này đối với Lạc Thần mà nói là như từ trên đám mây rơi xuống mặt đất. Tất cả sự tự tin và niềm vui có được từ việc giúp đỡ Lý Mục đã biến mất không còn sót lại chút gì.

Nàng cũng không phải là cố ý làm hắn thất vọng vào ngay lúc này. Trước khi mở miệng cầu xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn, nàng thậm chí gần như đã quên mất những giao phó ân cầntrước khi đi phụ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã dặn mình.

Nhưng trong sâu thẳm lòng nàng vẫn luôn một âm thanh tồn tại.

Mỗi thời khắc sung sướng cùng với phóng túng, âm thanh kia sẽ đúng lúc ngoi đầu lên, nhắc nhở nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về sự tồn tại của nó. thời điểm nàng thầm buồn khổ xấu hổ sự tự rước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy nhục của mình, Mục thậm chí còn không bên nàng Tất nhiên, điều này cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể nào trách hắn được. Bởi màn đêm buông xuống, Cam thị cùng Hầu Kiên đã phát động phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạn. Trong kế hoạch ban đầu của họtập kích ngay trong đêm, bao vây Hầu phủ cùng dịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quán, gi3t chết cha con Hầu Định Mục. Nhưng mà không ngờ rằng đối thủ đã đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng từ sớm.

Đây một buổi tối ăn mừng kết liên mình.

cũng một buổi tối đầy máu tanh giết chóc.

Âm thanh chém giết vang lên nửa đêm bên ngoài cho đến tận hừng đông mới cuối cùng yên tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống. Cam Kỳ cùng Hầu Kiên ngay khi màn đêm buông xuống đã đền tội, vây cánh của hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng bị rơi vào cuộc thanh tẩy.

Qua hai ngày, Mục hiệp trợ Hầu Định xử xong công việc giải quyết hậu quả, mang theo Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thần rời đi.

Lúc Lạc Thần đi ra khỏi dịch quán, nhìn thấy trên đường người đến người đi. Nơi này đã khôi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại sự yên tĩnh bình yên như lúc ban đầu, âm thanh náo động chém giết của buổi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm đó dường như chỉ một giấc mộng. Nhưng những vết máu đen ngòm còn sót lại trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bậc thềm trước dịch quán chưa bị nước mưa rửa trôi lại là sự thật nhắc nhở đối với mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người. Ngay bên ngoài cánh cửa này của đêm hôm đó đã từng phát sinh một cuộc đấu tranh ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết ta sống thảm thiết như thế nào.

Đi về hai ngày, tường thành Nghĩa Thành dần dần xuất hiệntrong tầm mắt.

Lúc vào thành, một thành úy ra đón, nói câu đó với Mục.Mục như khẽ giật mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quay đầu lạithức nhìn Lạc Thần.

Lạc Thần nhanh chóng biết được tin tức.

Đại huynh Cao Dận của nàng đã tới, hiện đang ở trong phủ thứ sử.

….

Cao Dận nhận được điều động của Cao Kiệu đã đi theo sau ngay khi đoàn người Lạc Thần xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phát không lâu.

Sở Cao Kiệu sắp xếp như thế một không yên lòng sự an toàn trên đường đi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con gái, hai cũng đảm bảm rằng sau khi con gái gặp Mục xong thì mau chóng trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về Kiến Khang.

Ông lo lắng Mục không cho con gái về, cũng lo lắng con gái không muốn quay về.

Cho nên mục đích chuyến đi này của Cao Dận đã rất ràng.

Cao Dận đột nhiên đến hiển nhiên khiến cho Mục bị bất ngờ không kịp chuẩn bị. Nhưng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở lại phủ thứ sử gặp Cao Dận xong, hắn dùng lễ tiếp đón, cực kỳ khách sáo lễ độ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần cũng bình tĩnh tiếp nhận sự an bài đó của phụ thân. Người duy nhất muốn phản kháng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cao Hoàn. Vết thươngmông của Cao Hoàn đã khôi phục nhanh chóng, đãthể xuống giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi lại được rồi. Cao Dận đến một cách đột nhiên, làm cho cậu ngửi được hương vị mộng tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã kết thúc. Sau mấy lần vấp phải trắc trở, cậu cũng đã hiểu được một đạo lý. Rằng điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiện tiên quyết phụ không gật đầu, không quan tâm cậu cầu xin Lý Mục như thế nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục đều không thể nào giữ cậu lại để vi phạm ý của phụ.

Hy vọng duy nhất là ở chỗ a tỷ. Nếu như a tỷ bằng lònglại, vậy thì cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể thuận lợi lại theo.

Căn cứ theo sự quan sát mấy ngày qua của cậu, cậu cảm thấy từ sau khi a tỷ tới nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này thì như gặp nước, nom tỷ ấy rất vui vẻ thoải mái.

mấy lần cậu thăm a tỷ, cũng không nghe thấy a tỷ nói chờ cậu hồi phục rồi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ trở về. Cho nên cậu cực kỳ lạc quan với việc sẽ tiếp tục được lại nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này.

Không ngờ rằng Cao Dận lại đột nhiên đến, khiến cho tất cả hy vọng của cậu đều vỡ tan tành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Điều khiến cậu bối rối hơn nữa cậu tranh thủ đi tìm a tỷ, muốn khuyên tỷ ấy tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108lại, nhưng thái độ của tỷ ấy cũng đã hoàn toàn khác trước. Tỷ ấy dường như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hề biểu lộ ý tứ phản kháng lại sự sắp xếp củaphụ.

Cao Hoàn thất vọng toàn tập rồi.

Khiến cho cậu buồn bực hơn là, vết thương trên mông cậu đã giày cậu đến mức không muốn sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa hiện tại cũng bắt đầu đối nghịch với cậu.

Ngày hôm qua, Cao Dận dẫn quân y đến khám cho cậu. Sau khi cố gắng hết sức chống cự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 danh dự tôn nghiêm của mình, cuối cùng cậu cũng không thể chống lại được sự uy nghiêm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại huynh lớn hơn cậu mười mấy tuổi, đành phải cởi qu@n xuống.

Quân y nói, vết thương đã gần như khỏi hoàn toàn, không cưỡi ngựa đổi sang ngồi xe, đi đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàn toàn không vấn đề.

Cứ như vậy, ngày về đã thuận lợi quyết định.

Ngay tại ngày mai.

…..

Chạng vạng tối, nắng chiều một lần nữa bao phủhoang dã, nhuộm khắp vùng thành một màu vàng rực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rỡ.

Khi thời tiết tốt, bạn thể nhìn thấy bóng của bức tường thành cao chót vót của Nghĩa Thành từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoảng cách mười dặm. lẽ đó là cảm giác an toàn bức tường thành kiên cố này mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại cho người ta, gần đây đều người dìu già dắt trẻ lần lượt từ bốn phương tám hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến nơi này, thỉnh cầu được vào thành sinh sống.

Nhân số ít thì mấy chục, nhiều thì mấy trăm.

Tưởng Thao dựng mấy cái lều cửa thành, cho người chuyên môn phụ trách thực hiện việc đăng ký. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi lưu dân vào thành, rất tự nhiên, họ đều sinh sống chung quanh phủ thứ sử. Diệt trừ cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dại, sửa sang nhà cửa, sau khi an lại bận rộn khai khẩn ruộng đất.

Mặc đã sang hè, nhưng chỉ cần mau chóng khai khẩn ruộng đồng rồi gieo hạt càng sớm càng tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu như ông trời bằng lòng thưởng lúa, đến cuối thu vẫn sẽ thu hoạch.

Mục từ giáo trường ngoài thành trở về, vào cửa thành.

Thời tiết càng ngày càng nóng.

Bùn đất khô ráo theo tiếng hét theo mồ hôi đầm đìa của binh thao luyện anh dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tràn ngập trong không khí. Hắn đi qua cửa thành, nơi đó đang có một nhóm người tị nạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa mới đến, đang xếp thành hàng đợi thẩm vấn, nóng lòng đợi được vào thành. Quần áo của họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rách rưới, khuôn mặt lấm lem bụi đất trên khuôn mặt họ đầy dấu vết của sự vất vả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 do lao động vất vả để lại.

Một bộ quang gánh toàn bộ gia sản của họ.

Nhưng giờ phút này, khi xếp hàng để đợi được vào thành, lúc trông mong nhìn tường thànhphía xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên trong từng đôi mắt vốn đã chết lặng hồn lại lộ ra tia hy vọng về một cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sống mới ổn định đã mất từ ​​lâu. Trông thấy binh cửa thành hành lễ với một quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân cưỡi ngựa đi đến, gọi hắn “thứ sử”, thì biết người nay chính là thành chủ Mục, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả bèn đồng loạt quỳ xuống, cầu xin hắn thu nhận.

Lý Mục bảo mọi người đứng lên, ra lệnh cho binh mau chóng hoàn tất việc đăng ký, trước khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trời tối thì cho mọi người vào thành. Phân phó xong, đi qua cửa thành, đang chuẩn bị đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hướng phủ thứ sử chợt nghetiếng gọi:

Tỷ phu ơi!

Hắn quay đầu lại, bắt gặp Cao Hoàn ở sau một khối đôn khác từ cửa thành xông ra, bèn đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

Vào mấy ngày trước Cao Hoàn đã có thể đi lại ra ngoài, bèn ôm mông lén lút chạy tới giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trường để xem thao luyện. Mục đã để ý tới cậu từ sớm rồi, nhưng cũng không đuổi cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi.

Tỷ phu ơi, mặc công của đệ hơi kém một chút, nhưng nếu huynh cho đệ hội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đệ có thể chịu được cực khổ đó. Đệ còn biết nói tiếng Tiên Bi nữa nhé. Huynh thấy đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thể gia nhập đội Lệ chiến được không?

Cậu lấy lòng hỏi.

Dưới trướng của Mục ngoài truy trọng binh, thám báo, nỏ thủ và bộ binh cần thiết ra thì gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây có thiết lập một chiến đội binh lính tinh nhuệ. Đây chính là chiến đội một trong một trăm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắc bén nhất,tên Lệ Võ. Những ngày gần đây, những cuộc thi thuật trong giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trường, người nào được gia nhập thì đều cùng vinh dự.

Cao Hoànnằm mơ cũng muốn trở thành một thành viên trong đó.

ThấyMục nhìn mình, cậu lập tức nhụt chí.

Thôi được rồi đệ biết rồi…- Cậu đổi giọng,Tỷ phu ơi, ngày mai a tỷ đi rồi, huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồng ý thật à?

Mục không nói gì.

Lần này a tỷ trở về về sau không biết chừng sẽ không bao giờ quay lại đây nữa. Tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phu cũng biết mà, phụ cực kỳ bất mãn với huynh. Lần này nếu không phải a tỷ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đệ dựa vàolẽ biện luận, phụ cũng còn lâu mới cho tỷ ấy đi…

Cao Hoàn nheo mắt nhìn Lý Mục. Thấy ánh mắt hắn vượt qua đỉnh đầu của mình rơi vào hướng cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành phía sau lưng mình, như đang nhìn gì đó, cũng không tập trung nghe mình nói chuyện.

Trong lòng cậu tính toán, tiếp thêm dũng khí.

Tỷ phu ơi, đệ tử thế gia Kiến Khang yêu thích a tỷ đệ nhiều số kể đấy. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác đệ không nhắc tới, chỉ riêng Lục đại huynh thôi đến nay vẫn nhớ thương a tỷ của đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó, chẳng chịu cưới người nào cả…

Cậu thở dài thườn thượt.

Tỷ phu, đệ thật lo lắng thay cho huynh ghê. Thực ra đại huynh đệ tới đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng huynh không cần phải sợ huynh ấy. Đại huynh ấy à bá phụ nói huynh ấy nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó chưa từng ý nghĩ cá nhân gì, nhưng lạingười mặt lạnh tim nóng…

Lục lang, đệ đang nói linh tinh cái đó.

Sau lưng chợt tiếng quát to.

Cao Hoàn giật mình quay lại, bấy giờ mới trông thấy Cao Dận từ cửa thành nhanh chân đi đến, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt nhìn mình chằm chằm, rất nghiêm khắc.

Hiển nhiênđã nghe được một ít những lời mình nói rồi.

Cao Hoàn thót cả tim lại, ngậm miệng vội.

Cao Dận đi tới, ra lệnh cho Cao Hoàn trở về.

Cao Hoàn ngượng ngịu cúi đầu, ôm mông, đầy ủ đi.

Cao Dận nhìn theo bóng dáng rượi chẳng có tinh thần của em trai rời đi, nhìn quanh cửa thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một vòng, ánh mắt rời khỏi những người tị nạn đang dắt díu nhau đi về hướng trong thành.

Mục này, nói thật, mấy ngày tới đây, những đã thấy được Nghĩa Thành khiến cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất xúc động. Ngươi thật sự một người tài ba. Chẳng những trên chiến trường đánh đâu thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó,ngay cả trị quân trị dân cũng rất tài giỏi. Ta còn nghe nói ngươi đã kết liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 minh với Cừu Trì, hậu phương yên ổn. Ta tuy nhiều hơn ngươi mấy tuổi nhưng tự hỏi bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu như đổita tới đây chỉ sợ trong thời gian ngắn cũng không thể làm được tốt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi…

Y chần chừ một chút.

Chính bởi vậy, ta mới hy vọng ngươi không bị nhầm đường lạc lối. Những lời cần nói bá phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đã nói với ngươi rồi, ta không cần nói thêm nữa. Ta cũng hận triều đình bất lực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng mà, nếu như người nào cũng giống như ngươi vậy, chẳng phải thiên hạ này sẽ càng thêm hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạn hay sao?

Ngày maita mang a muội trở về, nhưng sự kỳ vọng của phụ đối với ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn còn. Ngươi hãy nghĩ cho kỹ, đừng để ông ấy thất vọng.

Nói xong, y bỏ đi ngay.



Mục vào phủ thứ sử.

So với bên ngoài hỗn loạn nóng nực, hậu viện của phủ thứ sử yên tĩnh mát mẻ, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể bước vào một thế giới khác.

Lối đi trên hành lang vừa được tưới nước, mặt đường lát đá cuội sạch sẽ bị ướt.

Nước nhỏ giọt làm cho viện tử trong buổi tối đầumát mẻ ẩm ướt.

Nàng đã thu dọn xong đồ đạc của mình, một vài cái rương được đặt chỉnh tề dưới đất bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa.

Nàng để chân không ngồi bên giường trúc đặt bên cửa sổ mới chuyển đến còn chưa được mấy ngày, dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào một cái gối mềm, mượn ánh nắng chiều cuối cùng còn sót lại bên ngoài cửa sổ đọc sách. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Gió đêm lùa qua ô cửa sổ trúc, nhẹ nhàng cuốn lấy mái tóc dài xõa sau vai còn chưa được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lau khô của nàng, trông thấy hắn đi vào, nàng quay đầu lại nói:

Huynh đi tắm đi rồi còn ăn cơm.

Trên bàn trà bày biện cơm tối, chỉ một bộ bát đũa.

Bắt gặp vẻ chần chừ của hắn, nàng nói:

– Muội ăn rồi.

Lý Mục dùng một chậu nước sạch chuẩn bị sẵn bên cạnh rửa sạch mặt hai bàn tay dính đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bụi đất, sau đó yên lặng ngồi xuống bàn cơm.

Hắn ăn rất nhanh, buông bát đũa xuống.

Nàng cũng để quyển sách xuống, đi xuống giường trúc, xỏ đôi guốc gỗ cao răng đi đến bên giường, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chồng quần áo được gấp gọn gàng đặt bên trên chiếc rương quần áo để ở góc phòng, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trời nóng nực, đây mấy bộ quần áo mấy ngày này A Cúcmọi người làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh.

Cái màu xanh này, Nàng chỉ vào bộ trên cùng, muội làm cho Tưởng nhị huynh. Huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấyvóc người không cao bằng huynh, huynh đừng lấy nhầm đó.

Ánh mắt Lý Mục chuyển dời từ chồng quần áo chậm rãi rơi xuống mặt nàng.

Lạc Thần nhìn hắn, nét mặt bình tĩnh.

Chỗ góc tây bắc của phòng bị mưa dột, hôm trước mưa to không dột nữa, đã sửa xong rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nhưng bên kia, Nàng chỉ vào góc phòng đối diện, Hôm đó trời mưa to, gió cũng lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh đi vắng, muội trong phòng nghe thấy âm thanh cành cây khô bị gió quật gãy, rất to, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắc mảnh ngói bị đập vỡ rồi. Chắc bị rò rỉ từ lúc đó, cũng may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mưa tạnh rất nhanh. sao thì huynh cũng phải lâu dài, rảnh thì cho người đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sửa đi.

Mục vẫn lặng thinh.

Khi dọn dẹp sân sau vài ngày trước, muội phát hiện có một cái giếng.

Lạc Thần nói tiếp,

Mặt trên mọc đầy cỏ dại, lúc đầu muội cũng không để ý không phát hiện ra. Muội đã cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người dọn sạch đáy giếng rồi, miệng giếng cũng đã mở lại. Hôm nay nước đã đầy, rất mát, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra là một cái giếng tốt. Về sau lấy nước không cần phải ra ngoài nữa. Nếu huynh rảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì cho người xây thêm bệ giếng, sau này lúc tắm rửa cũng tiện hơn.

Bản thân huynh cũng phải nhớ ăn cơm đầy đủ. Đại nghiệp tất nhiên quan trọng, nhưng sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khỏe mới quan trọng nhất. Người mà sụp đổ thì cái cũng mất hết. Còn A Ngư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa, đã không còn mẹ, phụ thân cùng với a huynh của cô bé thì đều đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 binh lính của huynh. Hôm nay muội vừa đi thăm bé. Về sau lúc huynh đi đánh trận thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhớ đừng để hai cha con họ cùng ra trận nhé.

– Sau khi muội trở về, sau này chưa chắc đã đi Kinh Khẩu thăm mẹ huynh cùng A Đình nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhưng mà bất kể thế nào, họ đối xử với muội rất tốt, muội sẽ không bao giờ quên họ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Muội sẽ cho người chiếu cố họ. Huynh cứ an tâm ở đây, không phải lo lắng cả.

Nàng dừng một chút.

Tương lai huynh muốn làm chuyện lớn, chắc chắn không cần muội nhắc thì tự huynh cũng biết rõ. Nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuẩn bị để sớm đón họ đi.

Nàng nói xong thì cũng yên lặng.

Trong phòng cực kỳ yên tĩnh.

Chỉ gió chiều thổi qua khung cửa sổ, và tiếng sột soạt của những trang sách nàng đã đọc trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếc trường kỷ bằng tre nhẹ nhàng lật qua lật lại.

Đây câu nói dài nhất nàng từng nói với hắn trong mấy ngày nay.

A Di…

Trong mắt Mục sóng ngầm cuồn cuộn. Hắn trầm thấp gọi tên nàng, giọng khàn đặc, bước lên một bước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như muốn đi đến gần nàng. Lạc Thần lại quay người trèo lên giường trúc bên kia, lại ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dựa vào nó, cầm sách lên.

Mục nhìn một bên mặt của nàng, bước chân định trụ.

….

Lạc Thần ngủ đến nửa đêm về sáng thì tỉnh lại, trên giường chỉ còn lại một mình nàng.

Cửa được mở một nửa.

Qua tấm màn nhìn một lúc, nàng trở mình lại nhắm mắt lại.

Sáng sớm ngày hôm sau, một làn sương sớm mỏng manh đọng lại vùng hoang vu ngoại thành, những giọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sương đọng lại trên đầu ngọn cỏ dại bên đường. Mặt trời còn chưa dâng lên, một đoàn người đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khởi hành chuẩn bị đi.

Tại khu đất trống cách cửa phủ thứ sử theo dòng người tị nạn không ngừng quay về, dân số xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quanh phủ thứ sử dần dần đông lên. Gần đây trẻ con cũng càng ngày càng nhiều. khi ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày buổi chiều, hậu viện cũng thể nghe được tiếng cười vui vẻ của đám trẻ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chơi trò đuổi bắt nhau đằng trước.

Nhưng giờ phút này bởi quá sớm, trên bãi đất trống không một ai.

Lạc Thần ngồi trong xe ngựa, dưới sự hộ vệ của Cao Dận, Phàn Thành cùng với mấy trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108đi qua bãi đất trống đi về hướng cửa thành.

Hai cánh cửa thành nặng nề được binhđẩy ra, một trái một phải chậm rãi mở ra.

Một đoàn nhân mã đi qua động thành, một lần nữa đi lên con đường về phương Nam.

Lần nàyquyết định thật sự phải đi.

Lạc Thần nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe lần cuối, vùng đất hoang vu tận nơi cỏ dại đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mọc điên cuồng, kìm nén thôi thúc muốn nhìn lại lần nữa đóng cửa sổ lại.

Mục tiễn nàng.

Cao Dận rất khách sáo. Vừa mới ra khỏi cửa thành đã tự mình xuống ngựa, đứng bên đường, ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vái chào bái tạ, mời hắn dừng bước đây lễ tiết long trọng nhất để khách tạm biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ nhà.

Mục đi lên đôn đài cao nhất tường thành, đứng sau lỗ châu mai nhìn đoàn nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang che chắn chiếc xe ngựa kia rời khỏi, dần dần biến mất trong tầm mắt.

Hắn đứng trên đôn đài rất lâu.

Khi mặt trời dần dần nhô lên cao từ đường chân trời, cửa thành lần nữa mở ra.

Dưới tường thành, dần dần náo nhiệt.

Binh bên trong âm thanh khẩu lệnh xếp hàng đi ra khỏi thành, đi về phía giáo trường, bắt đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một ngày huấn luyện mới. Dân trong thành mang theo rộng vành vác cày, xẻng, thậm chí gậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gỗ, cầm theo một bình nước phần cơm vợ mình sáng sớm đã chuẩn bị sẵn cho mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vội ra khỏi thành đi ra ruộng đồng.

Mục đi xuống đôn đài.

Hắn đi thẳng đến giáo trường, đi đến giữa trung tâm Lệ người nào cũng muốn gia nhập để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở thành chiếnmóng hổ răng sói của hắn.

Hắn cởi áo ra, tự mình ra sân thí luyện. Chỉ có những chiến binhthể sống sót dưới tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn mới đủ cách gia nhập.

Ai thể đánh bại bắn thì sẽ trở thành thủ lĩnh của chiến đội Lệ

Mặt trời chói chang rơi xuống, bụi màu vàng cuồn cuộn, hắn bị mười người đàn ông vạm vỡ vây vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giữa, trần, mồ hôi như mưa, lần lượt đánh bại những binh đang tấn công mình từ mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 góc độ, cất tiếng hét to, kèm theo bụi đất bay lên, xông lên trên không giáo trường.

Mục chạng vạng tối mới từ giáo trường trở lại phủ thứ sử, cả người đầy bụi đất mồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôi.

Còn cả vết thương.

Hắn bị một binh bị chính mình đánh ngã đến đỏ con mắt, huyết tính bùng phát dùng gậy gỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đánh trúng sau lưng.

Hắn bị đánh trúng một trận khí huyết cuồn cuộn.

Thanh gỗ gãy tại chỗ, một nửa bay lên không trung, để lại trên lưng hắn một vết đỏ như máu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Binh lính kia đánh một gậy xong mới giật mình, hoảng sợ ngay tại chỗ, đứng đờ ra đó, không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhúc nhích nữa.

Lý Mục chẳng những không trách cứ còn tại chỗ thăng lên cấp tiểu đội trưởng.

Nỗi đau thể xác dường như cuối cùng đã chia sẻ một số cảm xúc bên trong của hắn vào lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này. Hắn xuống ngựa, bước nhanh đi về phía cửa chính, lại trông thấy bên thềm đá một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ gầy tầm bảy tám tuổi ngồi đó. Trông thấy hắn, mắt sáng lên, vội vàng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên.

Mục nhận ra bé, đó chínhA Ngưhôm đó một mình đi tới ngoài cửa thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hắn dừng lại. A Ngư ngửa đầu nhìn hắn, trên mặt lộ ra nụ cười mang theo chút sợ hãi.

– Lý thứ sử ơi, hôm qua phu nhân tới thăm cháu, tặng cháu một bộ y phục. Quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của chị ấy lúc nào cũng thơm như hoa, hôm cháu còn thấy chị ấy hái hoa bên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa cơ. Chị ấy chắc chắn rất thích hoa. Cháu hái một bông cho chị ấy, rất thơm, cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn tặng chị ấy.

Nhưng họ không cho cháu vào…

A Ngư quay đầu lại ấm ức nhìn hai binh lính trông cửa.

Ngàithể cầm hoa tặng chị ấy giúp cháu được không? Nếu chị ấy thích thì nói lại với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cháu, ngày nào cháu cũng sẽ hái hoa tặng chị.

A Ngư vươn một bàn tay vốn giấusau lưng ra, chìa bó hoa tới.

Hoa loài hoa dại,thể bắt gặpkhắp mọi nơi ngoài thành. Nhưng mỗi một bông hoa đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất sạch sẽ, không dính bùn đất chút nào được bằng cỏ lau, còn được thắt bướm xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đẹp.

Trên đóa hoa còn được vẩy chút nước, đẹp đẽ tươi tắn.

ngẩng đầu lên, dặt nhìn hắn.

Mục ngẩn người một lát, cuối cùng đưa tay ra nhận ấy hoa dại kia.

– Ta sẽ…giao cho ấy…

Hắn ngập ngừng trả lời.

A Ngư thở phào nhẹ nhõm, trong mắt lộ vẻ vui mừng, bắt chước dáng vẻ người lớn hơi hạ thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người cung kính với hắn rồi chạy vụt đi. Lý Mục quay đầu nhìn bóng dáng của rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, một tay cầm hoa dại kia, dưới cái nhìn chú ý của binh lính lẳng lặng bước vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa.

Hắn đi vào hậu viện, bước đi càng lúc càng chậm. Cuối cùng dừng bước trước cửa thùy hoa hình quạt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cúi nhìn hoa dại trong tay mình, sợ sệt chốc lát, chợt nhớ tới cái giếng hôm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng nói đến, bèn thức tìm qua đó.

Hắn đứng bên miệng giếng, nhìn mặt nước phẳng lặng như gương, chiếu ra hình bóng của mình. Người đầy bùn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đất, rất bẩn.

Cũng không biết một người như mình dựa vào đâulạt lọt vào mắt xanh của ấy.

Lại càng không biết lọt mắt xanh này thể duy trì đến khi nào.

Hắn nhấc một cái thùng gỗ lên, nặng nề đập xuống.

Rào….

Mặt kính bị tan ra, bọt nước bắn khắp nơi, cái người đáng ghét trong đó ngay cả mình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khó ưa cuối cùng đã tan biến.

Hắn xách ra một thùng nước đầy, giơ lên cao đổ xuống rào một tiếng. Nước giếng mát lạnh đã lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi những bụi bặm những giọt mồ hôi trên người hắn sau một ngày chịu trận, nhưng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm vơi đi nỗi khắc khoải, khắc khoải trong lòng hắn.

Hắn đi chân không trở về viện tử.

Trong viện không một bóng người, trên hành lang, mấy chiếc lá vàng bị gió thổi bay khỏi cành trúc rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống, lần lượt lăn qua lăn lại, bay tới.

Hắn đẩy cửa ra, căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, trống rỗng, ngoại trừ chăn ga gối đệm trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giường thì đồ đạc của nàng không còncả. Keo kiệt đến mức ngay cả một sợi tóc mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo mùi hương của nàng cũng không chịu để lại.

Mục đứng cửa một lát, đột nhiên cảm thấy chân mình bủn rủn, toàn thân bất lực, đứng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không vững. Ngẫm kỹ lại, hắn cả ngày huấn luyện giáo trường, giữa trưa chỉ cùng binh linh ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vài cái bánh để lấp bụng thôi. Lúc này, hẳnkháng nghị của cái bụng đói rồi.

Nhưng hắn lại không hề thấy đói, không muốn ăn cả.

Hắn đặt hoa dại của kia xuống, gần như bám vào tường đi đến bên giường, nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vật xuống. Hắn nằm ngửa trên giường, một lát sau, mở mắt ra, quay sang, nhìn vị trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm qua nàng ngủ.

Nàng thật sự không để lạicho hắn cả, rất sạch sẽ, ngay cả một sợi tóc cũng không có. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hắn từ từ nhắm mắt lại, những cảnh tượng liên quan đến nàng dường như không ngừng hiện ra trước mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đêm đó tại dịch quán Cừu Trì, một người luôn kiêu ngạo như nàng lại căn nỉ cầu khẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108dưới người mình. Lại lướt qua ngày hôm qua, lúc nàng dặn mình từng việc một, biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm bình tĩnh không lay động.

Lồ ng ngực của hắn đột nhiên như bị thứ đó xoắn thắt lại.

Giống như bị thứđó nắm chặt, đột nhiênchút thở không nổi. Lần này, hắn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm giác,lẽ hắn thật sự mất đi nàng thật rồi.

Mất đi hoàn toàn.

Một lần trước, lúc nàng đi, A Cúc đột ngột quay lại mắng hắn một trận, sau đó hắn đuổi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếm hữu nàng.

Lần này nàng lại đỉ, trong lòng hắn phải chăng cũng từng âm thầm hy vọng A Cúc thể quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại mắng hắn một lần nữa?

Ngay chính hắn cũng cảm thấy hoang đường.

Hắn tựa hồ đã chết, nằm trên giường, khi hắn còn đang bất động, đột nhiên nghe được tiếng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân gấp gáp.

người đến, đang đi về hướng bên này.

Tim của hắn lập tức đập thật nhanh.

Huyết dịch khắp người trong nháy mắt tràn vào trái tim.

Hắn như được sống dậy, mở mắt ra, từ trên giường nhảy xuống, bước nhanh về phía cửa mở cửa ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lại cứng đờ lại.

Người tới Tưởng Thao.

Tưởng Thao mang theo quân y sốt sắng đi tới, đột nhiên thấy cánh cửa bị mở ra đột ngột, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuất hiện ngaycửa thì cũng giật nảy mình, sau đó lại thở phào, nói:

Huynh nghe nói hôm nay giáo trường đệ bị ăn một gậy, gậy còn bị gãy đôi nữa. Huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ đệ bị thương nên cho người tới xem cho đệ.

Mục chỉ nói mình không sao, còn nói thấy hơi mệt muốn đi nghỉ, bảo y đừng quấy rầy, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đóng cửa lại.

Tưởng Thao khó hiểu với thái độ rất không ràng này của hắn, cùng quân y hai mặt nhìn nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng ngoài cửa một lát rồi đành phải đi.

Mục quay vào trong, khoanh chân ngồi sau bàn, không nhúc nhích, nhìn chằm chằm bó hoa dại trước mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Đột nhiên, dường như hắn đã đưa ra quyết định nào đó, đứng phắt lên, cấp tốc mặc y phục, mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa đi ra ngoài.



Ngày đầu tiên xuất phát, Cao Dận thương xót muội muội mảnh mai, cộng thêm cân nhắc đến vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mông của Cao Hoàn chưa khỏi hẳn hoàn toàn, cho nên đi rất chậm, đến chạng vạng tối mới đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được mấy chục dặm, thấy sắc trời đột nhiên tối xuống, gió nổi lên, trên đầu lửng vài đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mây mù, biết đêm sẽmưa rào, sợ rằng nếu tiếp tục đi đường thì sẽ gặp mưa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền ra lệnh dừng lại tại chỗ, đang tìm một nơi trú gió thích hợp chuẩn bị dựng trại qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm thì bỗng nghe tiếng ngựa phi nước đại sau lưng.

Y quay lại nhìn chăm chú, rất nhanh liền nhận ra người đang đuổi kịp kia chính là Lý Mục thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không khỏi giật mình, vội thúc ngựa lên đón, đứng giữa đường, chờ hắn tới gần một chút thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cao giọng:

thứ sử còn chuyện à?

Mục thúc vào con ô truy dưới thân, phi nước đại như tia chớp về phía y, kéo dây cương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ô truy liền dừng lại, hắn tung người xuống ngựa bái lễ với Cao Dận, nói:

Cao đại huynh, đệ đổi ý rồi. A Di vẫn nên lại với đệ thì hơn. Làm phiền đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh trở về chuyển lời thăm hỏi của đệ tới nhạc phụ nhạc mẫu. Về sau nếu có hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đệ sẽ đi gặp hai vị đại nhân, đến lúc đó sẽ chịu đòn nhận tội sau.

Hắn nói xong, liền phăm phăm đi đến chiếc xe ngựa mà Lạc Thần ngồi.

Cao Dận giật mình, cấp tốc xuống ngựa đuổi theo, chặn trước người hắn.

Mục, ngươi đừng càn quấy. Kêu a muội ta quay về Kiến Khang chính ý của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108phụ đấy, ngươi dám ép con lại à?

Sắc mặt của y cực kỳ khó coi.

Mục cũng không đáp lại, người, chớp mắt đã đến trước xe, mở cửa xe nhìn Lạc Thần đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong đó mắt mở tròn xoe nhìn mình, nở nụ cười với nàng.

A Di, ta nghĩ thông suốt rồi. Ta không muốn nàng đi. Ta muốn nàng ở lại.

Nàng theo ta đi về, được không?

Nói xong, hắn chìa tay ra với nàng.

Lạc Thần hoàn toàn không nghĩ tới hắn lại đuổi theo, giật mình nhìn hắn rất lâu.

Hai người nhìn nhau chốc lát nàng khẽ lắc đầu, nói nhỏ:

Muội không đi đâu. Huynh đi về đi.

Nàng vừa nói xong, Mục lại làm như không nghe thấy, chui hẳn người vào, trước mặt bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người ôm nàng ra ngoài, nói với A Cúc đang ngẩn hết cả người ở trong xe:

Ma ma, ta đưa A Di về thành trước. Đồ đạc của em ấy khi nào tiện thì gửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại, muộn chút cũng được.

Sự việc xảy ra quá nhanh quá nguy hiểm, tất cả mọi người đều như bị điểm huyệt, trơ mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn ôm Lạc Thần đi thẳng về phía con ô truy.

Lạc Thần kinh ngạc đến tột độ, mãi sau mớiphản ứng, không thể giãy giụa, chỉ biết khẽ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lệnh cho hắn thả mình xuống.

Mục từ chối không nghe thấy, càng ôm nàng chặt hơn, nàng không thể nào giãy thoát được để mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn đưa lên trên lưng con ô truy, Cao Dận đi tới tiếp tục cản đường đi.

Mục, ngươi thật là quá vô lễ. A muội tuy đã gả cho ngươi, nhưng Nghĩa Thànhnơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoang vu, lúc nào cũng dễ xảy ra chiến tranh, ngươi muốn muội ấy theo ngươi chịu khổ, chịu lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắng hãi hùng hay sao? Hơn nữa muội ấy cũng đã nói không về cũng ngươi rồi, ta nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rõ. Nếu ngươi không đi thì đừng trách ta không nể tình.

Nét mặtMục dần dần cũng chuyển sang lạnh lùng.

Đại huynh, A Di gả cho đệ thì chính người của gia đệ. Không phải đệ cố ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn làm khó huynh, nhưnglúc này nhạc phụ đây, nếu đệ không cho em ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, nhạc phụ cũng đừng hòng mang đi.

Cao Dận mặt tái mét, giận giữ rút kiếm ra:

– Ngươi mau thả a muội ta ra, nếu còn tiếp tục làm bừa nữa, kiếm của ta sẽ không tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho ngươi đâu.

Mục làm như không nghe thấy gì, quay người nâng cánh tay, nhẹ nhàng linh hoạt đặt Lạc Thần ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên lưng ngựa, xong rồi mới nói:

Đại huynh, đệ đã đuổi kịp rồi, nhất định phải mang A Di về cùng. Làm phiền đại huynh chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lời xin lỗi của đệ tới nhạc phụ nhạc mẫu ạ.

Hắn nhìn Cao Dận đang mặt hết tái xanh lại trắng, duỗi ngón tay đẩy mũi kiếm của y đặt tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cổ họng mình ra, sau đó lên ngựa, một tay ôm lấy Lạc Thần đang muốn xuống ngựa, tay khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vỗ mạnh vào con ngựa.

Ô truy lên một tiếng, tung bốn lao đi, chớp mắt đã bỏ xa những người kia.

Cao Hoàn ngồi trong một chiếc xe ngựa khác thò đầu ra bên ngoài, mắt trợn tròn mồm hốc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cao Dận sao chịu bỏ qua như thế, lập tức sai người chỉnh đốn tại chỗ, mình thì lên ngựa thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngựa đuổi theo.

Tọa kỵ của Cao Dận bảo Tây Vực ngàn kim khó mua, nhưng ô truy của Lý Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không phải kỵ. Hai kỵ cước lực lực lượng ngang nhau. Cho dù y giục ngựa điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuồng đuổi theo cũng chỉ vừa vặn giữ khoảng cách, muốn đuổi kịp để chặn lại thì rất khó.

Cao Dận cắn chặt răng, tiếp tục đuổi theo.

Mấy chục dặm đường đi hết một ban ngày, nhưng mà cưỡi ngựa phi nước đại như vậy chỉ mất hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba khắc đồng hồ, khi trời tối hẳn, bóng tường thành trước mặt đã hiện ra trước mắt.

Cao Dận nhìn thấyMục đằng trước đã lao vụt vào thành, lại ra sức quất một roi.

Bảo lên, phi nước đại về phía trước.

Khi thấy cửa thành càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, aingờ đâu ngay khi y sắp đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi, đang muốn xông vào trong thì hai cánh cửa thành kia lại từ từ đóng lại, ngay trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt y. Để rồi khi y đã chạy đến dưới cửa thành, thì “cạch” một tiếng, hai cánh cửa đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàn toàn đóng kín, ngăn y bên ngoài.

Cao Dận tức muốn sôi sục lên, phóng ngựa lui lại mấy bước, ngửa đầu lên nghiêm nghị hét lên với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tường thành:

Mục! Không ngờ ngươi lại xảo trá như thế. Đúngcái đồ lật lọng sỉ. Ngươi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra cho ta.

Y mắng chửi một lúc, thấy trên đầu tường thành yên tĩnh, khôngmột ai, trong lòng biết nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục không để ý tới mình, mình chỗ này mắng hắn đến sáng mai thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ích. Y đành phải nén lửa giận xuống, đang nghĩ ngợi bước tiếp theo nên làm thế nào thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên đầu tường thành xuất hiện một người, chính Mục.

Hắn giương cung, một tiễn từ trên đầu tường thành bay xuống.

Vút một tiếng, mũi tên cắm xuống mặt đất ngay sát Cao Dận.

Cao Dận cúi nhìn, nhìn thấy ngay bên mũi tên như mộtthư, đành nén cơn tức xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống ngựa nhổ mũi tên gỡ vật kia ra.

Quả nhiên một thư, chữ trên triện hoa lệ, mực còn ướt, hình như viết vội.

“Cao đại huynh, đệ đã đắc tội nhiều, mong huynh lượng thứ cho. A Di sẽ ở lại chỗ đệ. Bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thư nay giao phó của đệ với nhạc phụ, kính nhờ huynh trở về truyền đạt lại. Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm tạ.”

Mục vái chào y, sau đó quay người, trên đầu tường thành, bóng dáng rất nhanh biến mất trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bóng đêm.

Hết chương 75

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 75 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc