GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 71

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Nắng chiều xuống núi.

Trong vùng đất hoang bên ngoài bức tường thành Nghĩa Thành vào cuối buổi chạng vạng nặng nề, một điểm đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhỏ xuất hiện.

Chấm đen nhỏ đang di chuyển, chậm rãi, nhưng vẫn tiếp tục di chuyển về phía bức tường thành phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa, đó một nửa bức tường thành bị nhuộm đỏ bởi mặt trời lặn.

Càng ngày càng gần, càng ngày càng gần.

Thủ vệ đứng trên đôn đài đầu tường thành cuối cùng cũng nhìn thấy ràng.

Đó mộtgái mới bảy tám tuổi, quần áo rách rưới, thân hình lấm lem bùn đất, một đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân trần bết máu.

Mỗi bước đi dường như đang vắt kiệt chút sức lực cuối cùng còn sót lại trong thể. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng vẫn tiếp tục đi về phía trước, khó nhọc lảo đảo đi về phía cổng thành, dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dần tới gần.

Mặt trời lặn vẽ những tia sáng cuối cùng của nó.

cuối cùng cũng đi tới cổng thành đóng chặt, dừng lại, nỗ lực ngẩng đầu lên, khản giọng hét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên “Cứu cháu với—” với những người lính trên đôn đài, rồi ngã quỵ xuống đất.

……

lang quân, Tưởng trưởng sử xin gặp ạ…

Bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng bẩm báo của già.

Bàn tay Lý Mục đang nhẹ nhàng vuốt v e mái tóc xinh đẹp của Lạc Thần dừng lại.

Lạc Thần từ từ mở mắt ra, muốn thẳng dậy nhưng cảm thấy lưng mình bị cánh tay của hắn nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhàng ấn vào.

Hắn ngăn cản ý định rời đi của nàng.

– Có việc cứ bẩm báo đi.

Hắn vẫn nhắm mắt, hỏi một câu.

Nghe nóibên ngoài cửa thành xuất hiện một bé, người của Đạo gia vốn muốn tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậy nhờ nhưng nửa đường đã bị người Kim Quốc cướp đi…

Mục mở choàng mắt ra, ngồi thẳng lên, thấp giọng nói:

A Di, ta đi xem một cái. Nàng đi nghỉ ngơi trước đi.

Nói xong hắn nhanh chóng bước xuống bàn, bế Lạc Thần lên đặt nàng ngồi bên mép giường sau đó bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhanh đi ra ngoài.

Mục đi rồi, chốc lát sau Lạc Thần cũng biết chi tiết tình hình sự việc

Không lâu sau khi hắn tới Nghĩa Thành, người Hán quanh đấy đã bắt đầu đồn đại rằng sau khi triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đình bỏ rơi nơi này trong nhiều năm, cuối cùng họ đã cử một tân thứ sử trở lại để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trấn thủ nó.

Ban đầu, người Hán cũng không ai động tâm.

Mấy chục năm qua, thời cuộc rung chuyển, trước khi Nghĩa Thành trở thành một tòa thành trống, thành trì đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị chiếm đóng rất nhiều lần, thành chủ cũng không biết đã thay đổi bao nhiêu người, có người Hán, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng người Hồ.

Nhưng không ai giữ được.

Nhiều năm sau, đột nhiên lại một vị Thứ sử Nam Triều tới nữa. Thứ sử bất tài năng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không phòng thủ được không giữ đất được, hoặc chỉ coi Nghĩa Thànhnơi đóng quân tạm thời, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể cho mình được một nơi lâu dài, người nào dám trở về thành nữa?

Dần dần tin tức lại lan truyền rộng rãi, nói rằng vị tân thứ sử Mục này chẳng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 danh vọng chiến thần, bách chiến bách thắng, một trận chiến tại Ba quận đã đánh bại Viên Tiết, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau khi tới nơi này rồi đã xây dựng tường thành, khai hoang khai đất, còn dán bố cáo chiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh mộ dân, Mục dùng danh nghĩa của mình thề với trời, chỉ cần người khác lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày, hắn sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Thếtừ khoảng nửa tháng trở lại đây, lác đácngười kéo đến lánh nạn, xin gia nhập quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuận.

Đồng A Ngư hôm nay một trong số những người này.

Đương nhiên, không thể hành động một mình. Ban đầu, hơn một trăm người đi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bao gồm cha mẹ, anh trai và hàng chục hộ gia đình hàng xóm. Những người này đã từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202dân của nhiều thế hệ trú Nghĩa Thành.

Trong những năm này, do Nghĩa Thành liên tiếp xảy ra chiến tranh cướp bóc, dân số giảm mạnh, ruộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất cằn cỗi, chưa kể không biết một ngày nào đó sẽ loạn chiến tranh mới, cư dân phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tán mọi nơi.

một số trở thành lưu dân vượt sông đào vong về phương Nam. một số thì đi nơi khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cònmột bộ phận người thì cùng nhau trốn vào núi sâu rừng già bên cạnh.

Cha mẹ của A Ngư tính cả mấy chục hộ gia đình khác cùng nhau lên núi, sau nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong núi, cách đây một thời gian, cuối cùng cũng nghe nói rằng một vị thứ sử Đại Ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tên Mục đã tổ chức trọng trấn lại Nghĩa Thành, chiêu mộ người dân trở về.

Sau khi chờ đợitheo dõi một thời gian, sau một cuộc tranh luận sôi nổi, cuối cùng họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa ra quyết định quay trở lại Nghĩa Thành.

Núi rừng cằn cỗi, thú dữ hoành hành, cuộc sống cùng khó khăn.

Hơn nữa, người chưa trải qua chiến trậnlưu lạc làm sao hiểu được nỗi khát khao được trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quê hương, giống như sự háo hức yêu suối và khao khát mãnh liệt của con nai về chốn cũ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chochốn hôm nay đã bị cỏ hoang mai một, nhưng chỉ cần vị tân thành chủ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể mang đến cho họ một tia hy vọng, thì họ sẵn sàng tin tưởng, không chịu từ bỏ.

Bởi vì thế hơn một trăm người trong nhóm này vào nửa tháng trước đã dắt díu nhau dũng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rời khỏi núi lớn trở về Nghĩa Thành.

Trời cao của loạn thế này cũng cắt đứt lòng thương xót. Đi được nửa đường, họ chạm trán với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhóm hàng trăm binh lính Tây Kim. Bọn họ tay không tấc sắt làm sao địch nổi binh lính Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kim coi việc giết chóc cướp bóc thói quen hàng ngày của họ?

Binh lính Tây Kim giết ngay tại chỗ người già trẻ nhỏ, đồng thời bắt đi tất cả những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đàn ôngphụ nữ còn lại.

Lúc ấy A Ngư tình cờ được mẹ đưa đi đến sau một ngọn đồi nhỏ để đi vệ sinh, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế mới tránh thoát được một kiếp.

Sau khi chứng kiến ​​cảnh người Tây Kim giết người, đánh đập, hãm hiếp rồi trói cha, anh trai những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người còn lại trong nhóm rồi bỏ đi, A Ngư được mẹ dẫn mang theo, không kể ngày đêm đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến Nghĩa Thành.

A Ngư nhớ tới bọn họ đi đường nhiều ngày đêm, đói thì ăn cỏ dại, khát thì uống nước ao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bùn bên đường. Lòng bàn chân của A Ngư bị sưng bị mài rách, a mẫu liền cõng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếp tục lên đường. Nhưng thật không may, ba ngày trước, họ gặp phải một con sói hoang vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất hoang. A mẫu đã dùng dao chẻ củi thường mang theo bên mình cuối cùng đã chém chết con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sói đó. Nhưng a mẫu cũng bị cắn, chân vẫn chảy máu không ngừng. Cuối cùng vào ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm qua a mẫu đã ngã quỵ, không thể đi nổi nữa.

A mẫu chỉ phương hướng Nghĩa Thành cho xem, nói với cô bé, con hãy đi thẳng về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt trời lặn, cứ thẳng đi thẳng về phía trước, khi đến nơi thì đó chính là ngôi nhà ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu của họ.

A Ngư vừa khóc vừa đi theo phương hướng mẫu thân đã chỉ, tiếp tục đi về phía trước.

Cô bé nhất định phải tiếp tục kiên trì mau chóng tìm được người tên Mục, cầu cứu ngài ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cầu cứu ngài ấy cứu phụ thân cùng a huynh của mình, cũng cầu cứu ngài ấy cứu a mẫu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình vẫn còn đang nằm ở ven đường.

Mới hôm nay, cuối cùng cũng đến được nơi cuối mặt trời lặn nhìn thấy bức tường thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vào khoảnh khắc vừa đến nơi, A Ngư không thể cầm cự được nữa bất tỉnh.

……

Sau khiMục đi rồi thì chưa thấy quay về.

Lạc Thần biết hắn mang theo một đội nhân mã ra khỏi thành, suốt đêm đuổi theo toán quân Tây Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó.

tên Đồng A Ngư kia cũng nghe theo phân phó của nàng đã được đưa tới.

rất gầy, sau khi rửa mặt rửa sạch tay chân, lộ ra khuôn mặt thanh vốn có. A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cúc bôi thuốc cho bé, nhìn đôi chân đẫm máu của không khỏi thở dài xót xa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đáng lẽ phải rất đau, nhưng kia tựa hồ không cảm thấy, chỉ thỉnh thoảng lén lút dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đôi mắt to tròn nhìn Lạc Thần. Đôi mắt thận trọng và đầy mong đợi khiến Lạc Thần rất khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu.

Một lúc trước, Phàn Thành trở về bẩm báo với nàng, rằng đã tìm thấy mẹ của bé tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một vùng đất hoang, nhưng người đã chết từ lâu.

Anh ta đào một cái hố ngay tại chỗchôn cất mẹ rồi.

Mà cô giờ phút này vẫn còn đang nơi này chờ a mẫu của mình. Lạc Thần không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên mở miệng nói tin tức này cho cô bé như thế nào, đành chỉ biết dỗ dành bé, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói mẹ cô sẽ mau chóng tìm được thôi.

Đêm đã khuya, mệt mỏi nên cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.

Lạc Thần lại trằn trọc khó ngủ, tâm tình nặng trĩu.

Trước đây Kiến Khang, nàng không phải chưa từng nghe nói đến thảm kịch đẫm máu nước mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người phương Bắc bị gót sắt của Hồ Liêu giẫm đạp. Tuy rằng lúc nghe được cũng rất đồng cảm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng cảm thấy thất vọng sự vô năng của triều đình. Nhưng cũng chỉ như vậy thôi, qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi thì lại quên hết. Nàng những niềm vui giận hờnnỗi buồn ảnh hưởng đến cảm xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của chính mình. Những niềm vui giận hờn nỗi buồn này mới cuộc sống thực của nàng.

Nhưng hôm nay, những thứ từng chỉ tồn tại trong những sự việc chỉ nghe nói đến lại đột nhiên diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngay trước mặt nàng.

Một nhóm người Hán muốn gia nhập cậy nhờ Mục nửa đường đã bị người Tây Kim tàn sát cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bóc.

Một người mẹ đã mang theo con gái may mắn chạy thoáttiếp tục tiến về phía trước.

Người mẹ đã chết trên đường sắp đến đích.

bảy tuổi đi theo hướng mặt trời lặn từng bước với đôi chân trần đầy vết phồng rộp máu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuối cùng cũng đến được đích.

Lúc đi, người nhà đều bên cạnh.

Khi tới nơi, chỉ còn lạimột mình bé.

Lạc Thần bị chấn động sâu sắc.

Nàng rất nhớ Mục. Cũng mong hắnthể đuổi kịp người Tây Kim kia cứu được phụ thân cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 a huynh của về.

……

phía Bắc Cừu Trì, trên con đường đi thông đến Tần Thành, thủ đô của Tây Kim, trên một cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đồng bằng phẳng bên một con sông, khoảng hơn chục chiếc lều đơn giản được dựng lên tạm thời.

Đây nhóm hơn trăm binh lính Tây Kim, mấy ngày trước đã đi theo đầu lĩnh Cốc Hội Vũ rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi Cừu Trì hiện đang trên đường quay về Tần Thành, họ gặp một nhóm người Hán quần áo rách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rưới và mang theo đồ đạc tả tơi, sau khi giết những người dụng, số còn lại thì trói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại mang đi, trên đường thêm vài ngày nữa, nhưng bởi vì tốc độ bị chậm lại, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới đến nơi này.

Cách Tần Thành chỉ còn mấy ngày đường, không chỗ ở, trời cũng sắp tối, đành phải qua đêm nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoang dã.

Binh lính trói những người Hán dự tính mang đến Tần Thành làm dịch với nhau, bắt ép phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hán nhóm lửa nấu cơm, sau khi ăn uống no thì lại kéo người vào trong lều.

Chẳng mấy chốc, bên trong lều truyền đến tiếng khóc lóc cùng với tiếng cầu xin của phụ nữ

Thanh âm truyền đến thôn dân, người nào cũng lộ vẻ xúc động phẫn nộ, một trận xôn xao nổi lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mười mấy binh lính Tây Kim nghe tiếng ồn ào rút roi ra quất vào họ.

Thôn dân tay chân bị trói, không có lực phản kháng, rất nhanh mặt mũi người ngợm đã bị đánh bê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bết máu.

Một binh phấn khích đến mức ném roi xuống, cởi cạp quần, giẫm lên người phản kháng mạnh nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiểu lên mặt đầu người đó. Người nọ khóe mắt như muốn nứt ra, máu nước mắt đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt, lại bị giẫm đạp dưới đất, không thể cử động được, tình trạng cùng thê thảm.

Những binh lính còn lại thấy thế thì cười lên như điên, cũng học theo nhau cởi cạp quần ra.

Thôn dân đỏ con mắt, chửi bới, miệng ra cắn.

Đúng lúc này, phía sau nổi lên những âm thanh kỳ lạ chói tai.

Một mũi tên kêu gào thét phóng tới, chớp mắt đã đến gần.

Mũi tên nhọn sắc bén thanh vô tức xuyên qua trán binh lính đang xối nước tiểu kia, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như một con rắn độc chôn sâu bên trong trong nháy mắt phá trán chui ra ngoài. Cùng với tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu bắn tung tóe, thể khổng lồ của binh lính Tây Kinh ngã xuống đất.

Nước tiểu dở dang còn đang chảy ọc ọc.

Nhưng người thì lại bất động, đã bị nổ não mà chết.

Mọi người đều bị chấn động bởi cảnh tượng đột ngột này.

Thôn dân ngẩng lên, thình lình nhìn thấy cách đó không xa một nhóm mấy chục người đang phi ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phóng như bay tới. Quân phục màu đen, hiên ngang chỉnh tề, khuôn mặt toàn người Hán.

Đi trước nhất một con ô truy, trên lưng một người đàn ông trẻ tuổi, thần sắc lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lùng, trong tay giương cung, hiển nhiên vừa rồi chính hắn đã b ắn ra mũi tên xuyên não © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia.

Binh lính Tây Kinh kịp phản ứng, lập tức huýt sáo nhắc nhở đồng đội, rồi rút đao quay đầu đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 địch.

Mấy chục Hán kỵ nhanh như chớp, không chút do dự đá văng hàng rào chắn, chớp mắt đã nhảy vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 doanh địa.

Một binh lính Tây Kinh đang chạy ra trước nhất đụng phải một người đàn ông to lớn râu quai nón, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đàn ông to lớn đó vung đao, chỉ thấy một cột máu phun ra điên cuồng, toàn bộ đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã bị chém xuống, lăn ra ngoài.

Các thôn dân sợ ngây người, chậm chạp từ dưới đất đứng dậy, nhìn đám binh lính người Hán mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đen giống như từ trên trời giáng xuống này dùng lực lượng bẻ gãy nghiền nát xông vào doanh địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người Tây Kinh, gặp tên nào giết tên đó, giống như cắt rau chém dưa, cực kỳ lạnh lùng tàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhẫn.

Thủ lĩnh của toán binh lính Tây Kinh này Cốc Hội Vũ, tộc nhân của Cốc Hội Long hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đế Tây Kim.

Mấy tháng phía trước, Cốc Hội Long nghe nói hoàng đế Đại Ngu phái Mục đi đến Nghĩa Thành. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang chuẩn bị tấn công Trường An Tây Kinh nên tạm thời không thể chia quân, lại nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói đến danh uy trước trận củaMục, lo sợ hắn phát triển an toàn tương lai sẽ biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành mối họa, thế y đã phái Cốc Hội đi Cừu Trì, vừa dùng ân vừa dùng uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra lệnh cho Cừu Trì Vương Hầu Định đang sẵn sàng góp sức cho mình, lợi dụng Hầu Định đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối phó Lý Mục.

Cốc Hội ở lại Cừu Trì một thời gian, thấy Hầu Định rất cung kính, đáp ứng sẵn sàng góp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức, nhận lời xuất binh tấn công Mục,rất đắc ý mà trở về. Trên đường về nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường lại thuận tay nhặt được mấy chục con cừu béo, vừa rồi rượu đủ cơm no, thú tính quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 độ, đang giở trò hãm hiếp trong trướng thì nghe bên ngoài âm thanh huyên náo, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết là không ổn, một mặt kêu hộ vệ một mặt vội vàng kéo quần lên rồi lao ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lều, đúng lúc thì bị một cây đao chặn ngay cửa.

Trên lưỡi đao nhuộm đầy máu tươi, máu nhỏ từng giọt từng giọt xuống dưới.

Người cầm đao khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt lại âm trầm cùng, phủ kín sát ý.

Cốc Hội nhìn phía sau hắn, thấy toán quân Hán này tàn nhẫn tựa như đồ tể, hơn trăm thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ của mình mới chỉ trong một lát thôi đã chết sạch không còn lại mấy người. cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn giết người như ngóe nhưng giờ phút này cũng sợ mất mật, gắng bày ra vẻ tàn khốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

– Ngươi ai? Đây nơi thuộc Đại Kim ta, ngươi dám làm tổn hại đến ta, không sợ hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đế ta hưng binh báo thù, đến lúc đó sẽ gi3t chết các ngươi không chỗ chôn hay sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Người đàn ông trẻ tuổi kia nói:

Đất đai của nhà Hán, các ngươi chiếm lấy thì thôi đi, nhưng các ngươi còn phạm phải nhiều tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ác như thế. Tội của Hồ Liêu, không thể tha! Trời không phán xét, Mục ta tới phán xét. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cốc Hội bỗng nhiên trợn hai mắt lên, lộ ra vẻ không thể tin tưởng được:

Ngươi Mục? Tại sao ngươi lại tới đây?

Lý Mục không nói gì, giơ tay chém xuống, Cốc Hội đổ gục xuống đất, đầu lăn xuống.

Hắn lại lấy mũi đao khều một mảnh quần áo khác trên mặt đất, đắp lên người phụ nữ đã ngất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xỉu trên mặt đất.

Trên bãi đất trống, thi thể chất đống hỗn loạn, trên mặt đất đầy rẫy chân tay cụt, máu chảy ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dọc. Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh.

Hơn trăm binh lính Tây Kinh toàn bộ bị giết, không một kẻ nào còn sống sót.

Toàn bộ sự việc xảy ra đột ngột như thế, làm cho người ta không thể tin được hai mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình.

Tôn Phóng Chi cùng binh lính thủ hạ đi lên, lấy đao cắt đứt dây thừng trên người thôn dân.

Các thôn dân túm tụm lại với nhau, dùng ánh mắt sợ hãi nhìn người đàn ông trẻ tuổi đang đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về phía mình.

Hắn đứng trước mặt họ, nói:

Ta Mục, thứ sử Nghĩa Thành. Các ngươi tới tìm ta, ta lại không thể bảo vệ các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi, khiến cho các ngươi gặp phải kiếp nạn này,lỗi của Mục ta. Xin hãy nhận một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lạy của ta!

Hắn chắp tay hành lễ tạ tội.

Các thôn dân lại lần nữa sợ ngây người. Sau một lát thì mới phản ứng, cùng lên “Lý thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử”. Cũng không biết người nào bắt đầu, bảy tám chục người đều nước mắt nước mũi giàn giụa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hướng về Mục quỳ xuống, dập đầu với hắn.

Mục tiến lên nâng từng người đứng dậy, an ủi.

Mọi người gào khóc xong, dần dần thu nước mắt.

Mặc gặp phải bất hạnh ngoài ý muốn, nhưng cuối cùng cũng tìm được đường sống trong chỗ chết, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nghĩ tới chính Mục họ muốn đến để cậy nhờ đã đi một chặng đường dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bôn ba, trải qua bao hiểm nguy tới đây chỉ để cứu mấy chục người số mạng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con kiến của họ, làm sao không khiến mọi người cảm động đến rơi nước mắt chứ?

Nghĩ đến sau này nếu được hắn che chở, với loạn thế này, nếu thật sự được một nơi dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân, so với những người khác ăn bữa hôm lo bữa mai, thật sự may mắn hơn rất nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

thứ sử, chúng tôi trở về cố hương để nương nhờ vào ngài, sau này ngài từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nghĩa Thành, để chúng tôi chờ đợi trong vọng hay không?

Một người gan lớn rốt cuộc dùng hết can đảm nhỏ giọng hỏi.

Mục nói:

Trước mặt các phụ lão huynh đệ, Mục tôi xin thề, có chúng tôiđây, Nghĩa Thành sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn. Nếungày phải rời đi, thì cũng đuổi đi Hồ Liêu, Bắc phạt Trung Nguyên!

Mọi người yên lặng một lát, người đàn ông vừa rồi bị binh lính Tây Kinh tiểu vào mặt đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lộ vẻ kích động, lôi một thiếu niên từ trong đoàn người ra, cao giọng nói:

thứ sử, hai cha con tôi nguyện tham gia quân ngũ, đi theo ngài Bắc phạt người Hồ!

Tôi cũng bằng lòng!

Tôi cũng bằng lòng!

Nhất thời, tiếng thề tiếng hào vang dội hết đợt này đến đợt khác.

Ánh mắt Mục xẹt qua mặt mọi người, nói:

Được phụ lão huynh đệ trợ lực như htế, chí nguyện của Mục này lo không báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thù được!

….

A Ngư rất ngoan ngoãn rất hiểu chuyện.

Sau mấy ngày được cứu về mãi mà không thấy mẫu thân đâu, dường như cũng đoán được chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã xảy ra, cho nên không còn liên tục hỏi như mấy ngày đầu nữa.

Chỉ một mình lặng lẽ khóc, rất xót xa.

Lạc Thần cũng bị cảm xúc của lây nhiễm, tâm tình càng thêm nặng nề, lại không yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về Mục, buổi tối mỗi ngày ngủ cũng không yên.

Lo lắng mấy ngày, buổi tối hôm nay đột nhiên nhận được tin tức Mục trở về.trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng với hắn còn những dân chúng đã được hắn cứu về.

Rất khó diễn tả được tâm tình của nàng khi biết được tin tức này.

Một khắc kia, thậm chí còn không kịp thở một hơi dài nhẹ nhõm, nàng gần như chạy như bay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi phòng, như một cơn gió chạy tới trước cửa thùy hoa tại tiền đường phủ Thứ sử, chờ hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuất hiện.

Nhưng hắn vẫn không xuất hiện.

Trời tối dần.

Trước phủ Thứ sử dường như người không ngừng ra vào, thoáng thể nghe được tiếng ồn ào.

Nơi này lại im ắng, bên tai chỉ tiếng xào xạc khe khẽ của ngọn gió đêm lướt qua khóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trúc khô héo.

Lạc Thần đứng trước tòa thạch đình tàn phá bên cửa thùy hoa kia, trong lòng bỗng dâng lên cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giác mất mát như bị thế giới này lãng quên đi.

Đè nèn tâm tình buồn xuống, nàng quay trở về phòng.

A Cúc cũng trở về, cuối cùng cũng nở một nụ cười trên môi, nói rằng ông trời cuối cùng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không táng tận lương tâm, phụ thân cùng với a huynh của Tiểu Ngư đều bình an không việc gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày hôm nay họ đã cùng lang quân trở về đây, hai người đều sẽ tòng quân. Vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ đã đi đón Tiểu Ngư rồi, còn nhờ A Cúc chuyển lời cảm ơn nàng đã chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy ngày qua.

Cuối cùng cũng nghe được một tin tức may mắn trong bất hạnh, tâm tình buồn của Lạc Thần mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốt lên một chút.

A Cúc đi ra ngoài, một lát sau cơm chiều đi vào.

Lạc Thần còn đâu tâm tình ăn uống, thuận miệng hỏi về Mục.

A Cúc nói, Lang quân vừa mới về thì lại bị Tưởng Thao đến gặp, hai người hiện còn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghị sự tiền đường.

Lạc Thần do dự một lát mở hộp đồ ăn ra, nhìn một cái, nhưng lại không muốn động vào.

A Cúc liền đoán được tâmcủa nàng, thầm thở dài, lại nói:

Tôi thấy lang quân trở về, còn chưa được nghỉ ngơi thì lại bị Tưởng Thao gọi đi, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn chưa cơm nước gì. Hay tôi chuẩn bị một chút rồi tiểu nương tử đưa đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó hỏi xem họ đã ăn chưa?

Thấy Lạc Thần không nói gì, bà lập tức đi làm ngay.

……

Quỳnh Thụ đốt đèn lồ ng, Lạc Thần cầm theo hộp đồ ăn đi về hướng tiền đường.

Những người ra vào phủ Thứ sử lúc chạng vạng lúc này đều đã đi hết, phía trước trở nên yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tĩnh.

Mọi vật tư trong thành đều thiếu hụt.

Khôngđủ nến thắp sáng, cho nên trong phủ thứ sử cũng không đốt đèn, từ sau khi trời tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống thì hoàn toàn tối đen.

Chỉ ánh sáng lờ mờ của một chiếc đèn lồ ng dưới đất chiếu sáng bước chân của Lạc Thần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng tới bên ngoài nghị sự đường, từ xa nhìn thấy ánh sáng lờ mờ từ cửa ra vào và cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sổ, biết Mục cùng Tưởng Thao giờ phút này chắc vẫn còn bên trong, bèn nén cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giác khẩn trương đột nhiên dâng lên xuống, đi chậm lại, cầm theo hộp đồ ăn chậm rãi đi vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ba ngày trước, Hầu Định phái người đưa tới một tin, nói mình đọc thư tay của Lý Mụccùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm động, vốn cũng không muốn đối địch với Lý Mục, càng không muốn tranh giành Trung Nguyên, chỉ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảo vệ tổ nghiệp Cừu Trìthôi, mong rằng Mục rộng lượng phóng thích trưởng tử Hầu Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình, ông ta bằng lòng có một cuộc gặp mặt cùng thương thảo đại kế. Mấy ngày nữa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới đại thọ 50 của ông ta, ông ta đã gửi thiếp mời theo thư, nói ngày đó nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục thể đến tham dự chính là vinh hạnh lớn lao với ông ta.

Tưởng Thao nhíu mày nói:

Huynh sợ người này không đáng tin. Theo tin tức của thám tử thì một thời gian trước khi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiên Bi Cừu Trì, ông ta còn hớn hở đón chào,lẽ đã kết minh ước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xong rồi người Tiên Bi mới đi. Hầu Định này tên cáo già xảo quyệt. Người Tiên Bi vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi thì lại tỏ lòng tốt với đệ, mời đệ đến Cừu Trì, huynh sợ âm mưu, cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kỳ bất lợi.

Theo ý của huynh thì để ổn thỏa, chúng ta tìm một lý do từ chối, rồi mời ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới Nghĩa Thành thương nghị.

Mục lắc đầu:

Người thiện thuận lợi mọi bề lòng nghi ngờ rất nặng. Từ ban đầu chúng ta tới Nghĩa Thành thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đơn lực mỏng, tuy không sợ chiến tranh nhưng nếu thể biến chiến tranh thành bạn hữu thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ích lợi lớn hơn. Hầu Định cũng biết đệ muốn kết giao với ông ta, mời ông ta tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nghĩa Thành, ông ta làm sao chịu tới? Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Ông ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mời đệ, đệ đi được. Nắm thời thay đổi phù hợp, cũng không phải việc khó.

Tưởng Thao quen biết hắn nhiều năm, từ lâu đã biết hắn dù gặp khó khăn cũng không sợ hãi, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không khuyên nhiều, chỉ nói:

Cũng may huynh thấy Hầu Ly kia kiêng kỵ đệ, mấy phần thật lòng đầu nhập vào đệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mấy ngày trước ta với hắn còn mật gửi tin tức cho nhau, hắn đáp ứng nếu lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biến thì sẽ ra tay giúp đỡ. Còn một chuyện nữa…

Tưởng Thao lắc đầu:

Tiếc là, thời gian quá ngắn, nơi đây lại vùng hoang dã, sợ không tìm được người.

chuyện gì? Mục hỏi.

Hầu Ly kia một lòng muốn chúng ta cùng phụ thân hắn kết liên minh với nhau, thậm chí những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện thời trẻ của ông ta cũng đều nói hết với ta. Nghe nói mẹ đẻ hắn chính là con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái Quy quốc, rất xinh đẹp, lại thông nhạc lý, giỏi tỳ bà, thanh danh nổi tiếng cả bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài. Năm xưa ấy từng được Hầu ĐịnhCốc Hội Long cạnh tranh đòi cưới, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta lại gả cho Hầu Định rồi sinh ra Hầu Ly. Không ngờ vài năm sau, Cừu Trì phát sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biến loạn, Cốc Hội Long ra lệnh cho quân phản loạn gây loạn tấn công tập kích Cừu Trì, bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng đã phá thành cướp đi mẹ của hắn hiến cho Cốc Hội Long. Mẹ của hắn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người phụ nữ quật cường, cá tính, đã không chịu nhục tự vẫn chết. Về sau Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Định bình loạn, muốn hợp sức với Quy khởi binh báo thù. Tây Kim lúc ấy chỉ nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chật hẹp nhỏ bé, để giải quyết sự việc, Cốc Hội Long đã đưa thi thể mẫu thân hắn về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói ấy đã chết vào tay phản quân, không hề liên quan đến mình, còn tặng rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vàng bạc châu báu, mua chuộc được Quy Tư. Quylui binh, Hầu Định sức một mình không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được, bất đắc ôm hận từ bỏ.

Chuyện xảy ra đã hơn 20 năm nhưng Hầu Định vẫn luôn nhớ thương thê tử, mỗi khi nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng cảm thấy nợấy. Nhiều năm qua, ông ta vẫn luôn trân quý hồ tỳ mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân hắn lúc còn sống thường hay dùng. Không ngờ mấy năm trước,trận lụt làm cây đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỳbị hỏng nặng. Hầu Định nằm mơ thấy vợ khóc, trách mình phá bảo vật, khiến nàng đọa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đày nơi âm phủ thì càng áy náy, tìm người muốn sửa chữa để đốt cho bà. Nhưng tỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này mẹ đẻ hắn sáng tạo ra, sáu phamười tám phím đàn, rất khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biệt với loại đàn thông thường bốn pha mười lăm phím đàn. Đừng nói là khôi phục lại âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thanh gốc, người thể đàn biết âm điệu, chỉ sợ đương thời cũng chẳng tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy ai. Hầu Định đành phải từ bỏ, nhưng đến nay vẫn mối tâm sự của ông ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hầu Ly bị người em trai Hầu Kiên muốn loại trừ, nhưng đến nay hắn vẫn thể giữ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị trí tế tử đều do người cha vẫn mang lòng áy náy với mẫu thân hắn.

Ý của Hầu Ly người Hán chúng tanhiều nhạc công có tài nghệ cao siêu, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể tìm được một người sữa chữa được đàn tỳ kia, chính chữa được tâm bệnh bao năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Hầu Định, ông ta sẽ vô cùng cảm kích.

Tưởng Thao lắc đầu.

Chỉ trong thời gian ngắn biết đi đầu tìm một người như thế? Đành phải từ bỏ thôi.

Tưởng nhị huynh, hayđể muội thử xem!

Lạc Thần không nhịn được nữa đẩy cửa đi vào.

Hết chương 71

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 71 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App