GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 76

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lạc Thần tuyệt đối không ngờ rằng có mặt đại huynh ở đó, lại càng không nói đến dưới vô số ánh mắt của mọi người, mình sẽ bị Lý Mục mạnh mẽ mang đi như thế.

Thoạt đầu nàng còn giãy giụa mấy lần, nhưng với sức lực của người đàn ông phía sau đang ôm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, nếu hắn không buông tay, với sức của nàng thì như con kiến ​​rung cây, làm thế nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể tránh thoát được.

con ô truy kia lại dường như tâm ý tương thông với chủ nhân của nó, điên cuồng phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước đại, Lạc Thần ngồi trên lưng như giống như bay qua những đám mây, nghe tiếng gió rít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên tai, chẳng mấy chốc đã cảm thấy chóng mặt buồn nôn, chỉ đành phải nhắm mắt nắm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cánh tay của hắn để ổn định thể. Đến cuối cùng, cả người đã mềm nhũn trong vòng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của người đàn ông phía sau. Nếu hắn buông tay vào lúc này, sợ rằng nàng sẽ lập tức bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rơi xuống ngựa mất.

Cuối cùng chịu đựng cho đến khi tới điểm đích, bị con ô truy xông vào cửa thành, nghe được tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thét ra lệnhtốt đóng cửa thành của Mục, con ngựa cuối cùng mới dừng lại.

Lạc Thần cả người vẫn rất khó chịu, nhắm mắt lại, chỉ biết mình bị hắn ôm xuống lưng ngựa, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đoạn đường ngắn.

thể được hắn đặt lên trên chiếu đất. Nàng ngồi phịch trên đó, miễn cưỡng mở mắt ra, nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó một căn phòng, hình như nơi làm việc của thành tốt ngay bên cửa thành.

Mục buông nàng xuống, đi tới sau án lấy bút lấy giấy chấm mực, đặt bút viết thật nhanh.

Cũng không biết hắn đang viết cái gì.

Lạc Thần thở phào một hơi, lửa giận trong lòng lại xông ra.

Còn chưa kịp bùng phát, lại nghe được bên ngoài loáng thoáng tiếng mắng chửi. Cẩn thận nghe, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giọng của đại huynh đang mắng chửiMụcđồ sỉ lật lọng.

Đại huynh là người đã được phụ thân từ lâu lựa chọn làm gia chủ kế nhiệm, bình thường rất chín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắn trầm ổn điềm đạm, đây lần đầu tiên Lạc Thần nghe thấy huynh ấy mở miệng mắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chửi người khác một cách không nể nang như thế.

Nếu không phải quá tức giận quá phẫn nộ, với tu dưỡng cùng lòng dạ của đại huynh chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ không mất bình tĩnh như thế được.

Lạc Thần lập tức hiểu rõ, chắc đại huynh đuổi theo nhưng lại bị Mục nhốt ở bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành. Nàng vốn đã rất tức giận rồi, lần này saonhịn được, gắt lên:

Chàng mở cửa thành nhanh đi.

Mục lại phớt lờ làm như không nghe thấy, tiếp tục viết trên giấy.

Lạc Thần cáu lên, từ trên ghế đứng lên định bỏ đi, Mục đã viết xong thư kia, ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bút kia, cầm thư đuổi theo sau từ phía sau ôm lấy Lạc Thầần, thả nàng lại ngồi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ghế, nói “ta đi một lát rồi về ngay” sau đó đi luôn.

Cửa cũng bị hắn đóng lại.

Lạc Thần đứng lên đuổi theo, phát hiện cửa đã bị khóa mất, tức giận dậm chân bình bịch, cũng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 học theo đại huynh mắng hắn một trận ra trò, nhưng lại sợ binh lính canh nghe được thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xấu hổ, tóm lại mắng chẳng mắng được, chỉ đành đứng đập cửa.

Khi bàn tay đập cửa bị đỏ lên, cuối cùng mới nghe được tiếng bước chân trở lại của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cửa được mở ra, hắn xuất hiệntrước mặt nàng.

Đại huynh của thiếp đâu? Lạc Thần cố nén cơn giận, nhìn ra phía sau hắn. Nhưng không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Dận đâu.

Đã đi rồi. Chúng ta cũng đi thôi.

Hắn lại còn cười với nàng nữa chứ.

Lạc Thần giận dữ gọi thật to “đại huynh ơi”, đẩy hắn ra, muốn đuổi theo ra ngoài, nhưng chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng ngắn, lại bị hắn cưỡng ép ôm lên, ra sức giãy giụa lại không đủ sức. Hàm răng hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến ngứa ngáy, nàng căm tức miệng muốn cắn, lại chợt thấy eo đau nhói, hình như bị hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bóp lấy, tức thì cả nửa th@n dưới mềm nhũn xuống.

Ta không lừa nàng, đại huynh nàng đi rồi. Nàng có kêu thế nào huynh ấy cũng không nghe được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đâu. Những người bên ngoài đang nhìn chúng ta kia, trở về rồi ta để nàng đánh thoải mái, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không…

Hắn thì thầm, nửa là khẩn cầu, nửathương lượng.

Lạc Thần bị hắn ôm ra ngoài, vô thức quay đầu lại.

Tuy rằng trời đã tối, dưới tường thành cũng tối đen, nhưng quả nhiên đúng như lời hắn nói, nàng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy cửa thành cách đó không xamấy thành binh hình như đang nhìn về bên này.

Nàng lập tức ngoan ngoãn lại ngừng giãy giụa. Đợi khi kịp phản ứng muốn kháng cự lại lại phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình đã bị hắn đặt lên ngựa một lần nữa. Gần như cùng lúc đó, hắn cũng lên ngựa, khống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chế Lạc Thần, khẽ quát một tiếng, con ô truy chở hai người phóng đi.

Rất nhanh đã đến phủ thứ sử.

Mục ôm nàng xuống đi thẳng vào trong.

Đêm đến, Lý Mục lại không đây, cộng thêm hôm nay cũng không việc cả, trong phủ thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử ngoại trừ binh lính cũng gác cổng thì cũng không người khác.

Vừa rồi không dám ở cửa thành làm loạn bởi sợ bị thành binh nghe được, trên đường đi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sợ gây chú ý cho dân chúng mới tới nơi này được mấy ngày, cho nên chờ khi bước vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phủ thứ sử trống trải không chút ánh đèn nào, Lạc Thần cuối cùng chẳng kiêng gì nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Từ cửa lớn đến hậu viện, trên đường đi, nàng không ngừng mắng hắn, đánh hắn, bắt hắn phải buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình ra.

Hắn không nói lời nào, ôm nàng thật chặt, bước chân càng lúc càng nhanh. Trên vai đột nhiên truyền đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một trận đau nhức. Nàng thấy phản kháng cũngdụng, lại miệng cắn vào da thịt hắn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thú nhỏ vừa mọc hàm răng sắc nhọn.

Đêm.

Trên bầu trời đen kịt phía xa có một tia chớp loé lên.

Thoáng tiếng sấm vang lên.

Không khí ngột ngạt nóng nực. Bốn phía vắng vẻ trống trải, phủ thứ sử tối tăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phần đổ nát. Ngoài ra còn gái nhỏ vùng vẫy trong vòng tay của hắn đang tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giận kêu mình “vô sỉ”, “hèn hạ”.

Người con gái hắn yêu.

Một đêm mùanhư này, nam quả nữ, điều sẽ xảy ra.

Hắn đã rất phấn khích.

Ôm nàng đi vào viện tử, đi tiếp mấy bướctới cánh cửa căn phòng kia.

Đột nhiên bị nàng cắn một cái, huyết dịch trong người càng bị kích thích, toàn thân sôi sục. Còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vài bước cuối cùng, hắn lại cảm thấy mình không thể đợi được nữa.

Hắn đặt nàng xuống tại chỗ, mặc cho hàm răng nhọn của nàng vẫn còn cắn trên vai mình, duỗi tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quấn lấy cánh tay thể nàng ép vào một cây cột hàng hiên gần đó. Ngay sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó gấp gáp không thể chờ đợi nhấm nháp vành tai cổ để lộ ra của nàng. Tay còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại cũng không rảnh, cởi qu@n áo của nàng ra.

Đáng thương cho Lạc Thần khó khăn lắm hai chân mới được chạm đất, còn chưa kịp lấy lại tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã phát giác mình bị hắn bắt nạt như thế. Nàng miệng lại muốn cắn hắn, nhưng vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202miệng lại bị môi hắn tìm tới chiếm lấy. Nàng lắc đầu tránh, miệng r3n rỉ chống đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại.

Nhưng hắn không những không dừng lại, bàn tay kia sau đó dưới lớp quần áo của nàng càng không kiêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nể cả. Toàn thân trên dưới của nàng đều rơi vào tay hắn, chỉ còn hai chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể cử động được.

Nàng muốn đá hắn.

Nào biết mới giơ chân lên thôi, đã nhận thấy một đầu gối của hắn đẩy về phía mình. Hai chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng bị vững vàng đặt trên cây cột. Lạc Thần cứ như thế bị hắn giam giữ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sân tối, buộc phải chịu đựng những nụ hôn sự vuốt v e cuồng nhiệt từ hắn.

Thế nhưng nàng không muốn chút nào.

Nàng bị tức mà muốn khóc.

Từ bỏ giãy giụa, nhắm mắt lại, thật sự khóc lên.

Người đàn ông trẻ tuổi dường như cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của nàng, dừng lại, chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nâng khuôn mặt đang vùi dưới cổ nàng lên.

A Di ơi!

Hắn ngập ngừng gọi tên nàng.

Bàn tay vừa mới hung hăng bắt nạt nàng đưa lên mặt nàng, như muốn chạm vào giọt nước mắt trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202nàng.

Lạc Thần ngoảnh mặt đi tránh bàn tay kia, tiếp tục rơi nước mắt, giận hờn nói:

Mục, chàng còn dám ức hiếp thiếp, thiếp sẽ…

Nàng vốn muốn nói “thiếp sẽ không thèm để ý tới chàng nữa” nhưng nghĩ nghĩ lời nói này có vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như rất mờ ám.

Nàng vốn cũng không muốn không để ý tới hắn.

Thế nhưng không nói như vậy, nên nói câuhung hăng độc ác hơn với hắn thì nàng lại chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nghĩ ra được. Nàng bị kẹt lại, trong lòng giận mình dụng.

Bị hắn ức hiếp như thế, ngoài khóc ra thì lại chẳng còn biện pháp nào khác, đành phải đổi cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác.

Chàng muốn thiếp đi, thiếp chỉthể đi. Ngay cả thiếp cầu xin chàng cũng không được. Giờ chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại quay sang muốn giữ thiếp lạilàm ra hành vi lại thế này á.

Chàng nghĩ chàng ai, coi thiếp là gì, vẫy tay thì tới xua tay thì đi à?

Nàng trách móc xong, nhắm mắt lại, lại khóc nức lên đau khổ.

Mục cứng đờ cả người, đột nhiên lại ôm lấy nàng, đi đến trước cửa đá văng cánh cửa ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đặt nàng ngồi xuống giường, mình thì đi thắp đèn lên.

Đèn đuốc sáng lên, xua tan bóng tối trong căn phòng.

Lạc Thần ngồi bên giường, thấy hắn đi về phía mình thì vội vàng kéo vạt áo vừa nãy bị hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm cho xộc xệch, muốn đứng lên tránh hắn.

Tay nàng lại bị hắn cầm lấy.

A Di ơi, tất cả đều lỗi của ta. Nàng muốn đánh ta thì đánh đi. Muốn cắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cứ cắn đi.

Giọng điệu của hắn đầy vẻ lấy lòng, cầm lấy tay nàng đặt lên trên người mình.

Lạc Thần ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên, rút tay về, lau nước mắt còn dính trên má, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghiêng người đi, không hề nhìn hắn, chỉ lạnh lùng nói:

Chàng cho người mở cửa thành ra để đại huynh thiếp đi vào đi. Thiếp đã nghĩ kỹ rồi, thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn về nhà.

Nàng nói xong, nửa ngày không nghe hắn trả lời, liền đứng lên định đi ra ngoài.

Lại nghe hắn nói:

A Di, ta không lừa nàng, a huynh của nàng đã đi rồi. Huynh ấy biết ta muốn giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng lại, huynh ấy không đưa nàng đi được đâu.

Ta đã gửi một thư cho huynh ấy, nhờ huynh ấy chuyển lại cho nhạc phụ rồi. Xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lời giải thích của ta với nhạc phụ.

Lạc Thần đứng lại quay mặt lại.

Biểu cảm của hắn hết sức trịnh trọng, sức lực càn rỡ ức hiếp mình lúc trước đã không còn nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần lại quay mặt lại:

Thiếp biết, chàng lòng ôm chí lớn, quyết tâm đi con đường của mình. Chàng cũng xem thường phụ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiếp. Đã như vậy rồi, bây giờ chàng đối xử với cha như thế, cònnhắn nhủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa?

A Di, đúng ta thật sự muốn giữ nàng bên ta nên đã làm trái ý muốn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ấy.

Nhưng tathể hứa với ông ấy. Tương lai sau này, bất cứ lúc nào, chỉ cần triều đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không không bức hại, không cản trở ta Bắc phạt, Mục ta sẽ không chủ động chống lại triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đình, mãi thần tử của Đại Ngu.

Hắn nhìn nàng đăm đắm, từng câu từng chữ nói.

Như thế, nàng đã yên tâm chưa?



Cao Dận thấy trán man mát, sờ lên, lòng bàn tay hơi ươn ướt.

Trời sắp mưa rồi.

Y biết, Mục đã làm ra việc này, lại còn để lại thư bảo mình chuyển cho phụ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình phá vỡ cửa thành xông vào trong thì hắn cũng sẽ không thả a muội ra.

Y ngửa đầu lên, một lần nữa nhìn bức tường thành cao ngất kia, đành phải quay đầu, một lần nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy về tụ hợp với đám người Phàn Thành.

Y cưỡi tọa kỵ phi nước đại trở về chỗ cắm trại, đúng lúc trời đổ mưa to.

Phàn Thành đã hạ trại đâu vào đấy từ sớm, tránh mưa qua đêm tại chỗ.

Cao Dận đi vào trong lều, ngồi xuống, nhìn phong thư của Mục, lông mày nhíu chặt rơi vào trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tư.

Bên ngoài trướng đột nhiên tiếng bước chân.

Phàn Thành tới.

Cao Dận cất thư đi, gọi gã đi vào.

Phàn Thành đi vào trướng hành lễ với y xong rồi hỏi ngay:

Đại công tử, chuyện của tiểu nương tử nên làm thế nào đây?

Thấy Cao Dận nhìn mình, bèn giải thích:

Đại công tử chớ hiểu lầm. Bởi tôi và các huynh đệ đều là vệ đội của trưởng công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúa. Lúc đi, trưởng công chúa đã phân phó cần phải bảo vệ an nguy cho tiểu nương tử. Đám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bọn tôi xưa nay chỉ phải đi theo tiểu nương tử. Nếu như ấy theo đại công tử trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về Kiến Khang, bọn tôi đi theo là đương nhiên. Nhưng nếu như ấy bị thứ sử giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại…

Anh ta xét nhìn Cao Dận.

Hẳnbọn tôi cũng nên lại. Đây chức trách…

Cao Dận vẫn chau hàng lông mày, chỉ nói:

Không cần ngươi nói thì ta cũng biết.

Y trầm ngâm.

Phàn tướng quân, ngươi đến Nghĩa Thành sớm hơn ta, lúc trước cũng từng mang binh đánh giặc, theo ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiến của ngươi, nếu như Tây Kim tấn công, liệu Mục thủ được thành không?

Nếu như còn có Cừu Trì là kẻ địch như trước, tôi không dám đưa ra suy đoán cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng bây giờ vừa hay đã kết liên minh với Cừu Trì rồi. Nếu như Tây Kim toàn lực tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh Tây Kinh, chờ lúc hắn xâm nhập đến, tôi đoán Lý Thứ sử ắt thể ứng phó được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tôi tin tưởngthứ sử!

Phàn Thành nói không chút do dự.

Cao Dận đăm chiêu nhìn Phàn Thành một lát.

– Phàn tướng quân, vẻ như ngươi rất tin tưởng Lý Mục nhỉ.

Phàn Thành giật mình, giải thích ngay:

Xin đại công tử đừng hiểu lầm ạ. Tôi là người của trưởng công chúa, bất kể thế nào sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn trung thành với trưởng công chúa Cao tướng công.

Cao Dận nhướng mày cười, khoát tay, hỏi sang Cao Hoàn.

Phàn Thành nói:

Lục lang đã vào lều từ sớm rồi, chắcđi đường vất vả nên đi nghỉ sớm, không cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ai tới quầy rầy cả.

Cao Dận gật đầu nói:

Được rồi, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi. Sáng sớm ngày mai ta sẽ đi một chuyến đến Nghĩa Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần nữa, nhất định phải gặp mặt a muội một lần để hỏi nó. Nếu như nó chịu lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta cũng không ép buộcphải về, ta sẽ đưa Lục đệ về, các ngươi đi lại cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nó. Nếu như a muội không ở lại, ta sẽ đón nó về, các ngươi cũng theo về cùng.

Phiền Thành vâng dạ, đứng lên lui ra ngoài.

….

Gió thổi mạnh, lay động bụi trúc ngoài cửa sổ. Ngay sau đóâm thanh của hạt mưa to đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào cành trúc phát ra. Ngay sau đó, những hạt mưa dày đặc rơi xuống mảnh ngói bên trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mái nhà cong trên đầu, kêu sào sạt.

Lạc Thần nao nao.

Người đàn ông trước mặt trượng phu của nàng, từ lúc ban đầu xa lạ cho đến bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng ngày càng quen thuộc, thân thiết, đối với hắn, nàng cũng chút hiểu biết.

Hắn thích mình, đối với mình rất rất tốt, nàng biết.

Nhưng thích thế nào, tốt thế nào, chỉ cần liên quan một chút đến phụ thân thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn nhưbiến thành một người khác, không chịu mảy may nhượng bộ.

Về điểm này, ban đêm dịch quán tại Cừu Trì, nàng đãtrải nghiệm khắc sâu rồi.

Trong hoàn cảnh lúc đó, nàngdưới người hắn uyển chuyển hầu hạ, mở miệng cầu xin, hy vọng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể tạm thời nhượng bộ với phụ thân, để nàng thể lại bên hắn, nhưng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không hề dao động chút nào.

Đây thật sự một ngườiý chí sắt đá.

Huống chi, ngay khi vừa thốt ra, nàng khi ấy đã biết không ổn, rất hối hận, còn nhận lỗi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn. Nhưng hắn cũng vẫn không dao động, cứ thế vứt bỏ nàng, kết thúc màn ân ái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua loa, còn nói đưa nàng về. Khoảnh khắc đó, nàng cùng xấu hổ, căn bản không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ ngữ nào thể hình dung được.

Lần đầu tiên trong cuộc đời nàng từ bỏ tôn nghiêm, hạ thấp mình trước một người đàn ông, chỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hy vọng hắnthể sử dụng phương thức uyển chuyển hơn một chút ứng phó với phụ thân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202chỉ qua loa, đềuthể giảm bớt áp lực cùng sầu lo của nàng.

Hắn căn bản cũng không biết được cảm giác lo sự không yên cùng sự khó xử bị kẹt giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của nàng giữa hắn phụ thân.

Cũng từ buổi tối hôm đó, đã khiến cho Lạc Thần ý thức được, mình đã đánh giá quá cao sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ảnh hưởng của nàng đối với hắn bên trong mối quan hệ này.

Hắn cũng không hề yêu thích nàng như trong tưởng tượng của nàng.

Xấu hổ, đau khổ, tự khinh bỉ bản thân, cùng với sự hoang mang tuyệt vọng về tương lai, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng đã khiến nàng hạ quyết tâm, nếu như hắn vẫn khăng khăng với kiểu suy nghĩ này, chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rằng sớm muộn giữa hắn phụ thân nàng sẽ trở mặt triệt để.

Đối với Lạc Thần, nàng đương nhiên sẽ không đi chất vấn suy nghĩ của phụ thân. Từ trong thâm tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng cũng cảm thấy thầm lo lắng cho chí lớn của hắn cũng không phải không lý.

Nhưng thế thì sao, đây cũng không phải mấu chốt.

Mấu chốt là, một ngườiphụ thân ơn sinh dưỡng nàng, cốt nhục tình thân, không thể từ bỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Một người lang quân cùng nàng cùng giường chung gối, thậm chí tương lai muốn sinh con dưỡng cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nếu đã định sẵn không đội trời chung rồi, nếu như không thể hòa giải, nàng tình nguyện kết thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mối quan hệ không hề nhìn thấy hy vọng với hắn.

Lẽ ra đã hoàn toàn không còn ôm hy vọng nữa. Nhưng không ngờ lại có thay đổi, hắn lại đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên nói ra những lời như vậy. Nàng gần như không tin nổi vào tai mình.

Lời chàng nói…là thật không?

Nàng dường như không dám tin.

Lý Mục gật đầu.

Thư đang chỗ đại huynh nàng rồi. Chờ huynh ấy trở về Kiến Khang, phụ thân nàng sẽ nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được ngay.

Nếu như Lý Mục đã chịu bảo đảm với phụ thân, liệu phụ thân còn do cản trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất định phải bắt mình hắn tách ra nữa không.

Nàng tin tưởng Mục, hắnmột người đàn ông nói được làm được.

Đã hứa hẹn như vậy, tương lai sau này chỉ cần trong triều đình còn phụ thân đó, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắn sẽ không xuất hiện tình huống như hắn đã nói đâu.

Nói cách khác, nếu như lạc quan một chút, nàng hẳn thể yên tâm rồi. Về sau, hắn sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hội đi làm “loạn thần tặc tử” mà phụ thân đã nói.

Nàng nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt:

Thái độ của chàng chẳng phải từ trước đến nay rất cứng ngắc đó sao? sao lại đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhượng bộ cha thiếp vậy?

Ta không thể không nàng được.

Hắn đáp không một chút do dự.

A Di, nếu như nàng không để ý tới ta nữa, nếu như nàng rời bỏ ta đi, kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này ta vẫn sẽ làm xong chuyện ta muốn làm.

Nhưng từ nay về sau, trên đời này chỉ còn một mình ta. Không có nàng bên, kiếp này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho sống lại một đời thì gì vui vẻ hạnh phúc đây?

Lạc Thần không nhận thấy sự dịu dàng xen lẫn với sự hối hận sâu sắc lóe lên trong đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn khi hắn nói những lời này.

Câu trả lời của hắn như thế này là quá đủ với nàng rồi.

Đôi mắt đẹp còn đọng lại vệt nước mắt còn sót lại của nàng tựa hồ chút mờ mịt đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên trở nên sinh động sáng ngời. Trong lòng nàng như một đóa hoa đang từ từ nở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhịp tim của nàng lặng lẽ tăng tốc, mặt cũng đỏ lên.

Liếc nhìn bả vai hắn vừa rồi bị mình cắn còn dính nước bọt, ngập ngừng hỏi:

Chàng đau không?

Đau lắm. Mục mỉm cười. – Không chỉ nơi này, hôm nay giáo trường ta còn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương nữa

Lạc Thần “á” một tiếng, đi đến gần hắn.

Chuyện vậy? Bị thương đâu?

Buổi sáng lúc nàng đi, trong lòng ta rất đau khổ, bèn đi giáo trường, đã bị một binh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh một gậy vào lưng. Cây gậy bị gãy tại chỗ

Lạc Thần giật cả mình, vội vàng đi ra sau lưng hắn, cởi áo hắn ra.

Khi nhìn thấy vết thương dài thâm tím trên lưng, lòng nàng đau nhói, không những trách hắn không cẩn thận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn phàn nàn binh kia quá lỗ m ãng.

Mục xoay người lại nhìn nàng.

A Di, lúc đó ta tuy bị đánh một gậy, nhưngtrong lòng lại mong người đánh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nặng thêm mấy côn nữa. Ta khiến cho nàng đau khổ, là ta phải chịu.

Lạc Thần cắn cắn môi:

Chàng đúng ngốc.

Mục cười, ôm nàng vào ngực, cúi xuống nhẹ nhàng hôn vào trán nàng.

Lạc Thần nhẹ nhàng dựa vào vòng tay hắn, để mặc hắn hôn mình, nhắm mắt lại.

A Di, đêm đó tại dịch xá, ta không nên đối xử với nàng như vậy. Ta rất hối hận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng có tha thứ cho ta không?

Đang lúc nồng nàn, nàng nghe được hắn dịu dàng hỏi nàng.

Mặt nàng lại đỏ lên, cũng không trả lời. Chỉhai cánh tay từ từ leo lên tấm lưng rắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắc mạnh mẽ của hắn, bám chặt lấy nó.



Mưa càng rơi xuống càng lớn.

Những hạt mưa dày đặc, cuốn theo gió, giống như tiếng trống trận đập vội vàng mái ngói. Chỗ đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mái ngói từ tích tắc ban đầu hóa thành dòng nước, bắn tung tóe trên mặt đất.

Sàn nhà nhanh chóng bị thấm nước mưa tích tụ.

Nước đọng chậm rãi chảy về chân giường, thấm ướt tấm màn ngủ buông thõng dưới đất. Hình mờ sẫm màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dọc theo màn từ từ lan lên trên, ướt một mảng lớn.

Cô gái nhỏ trong màn hai mắt nhắm nghiền, nằm ngửa trên gối. Mái tóc dài đen nhánh xõa ra hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 độn, trên làn da trắng nõn mịn màng khắp người đều những dấu hôn, lấm tấm những hạt mồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôi mỏng. Nàng bị lang quân của mình đưa đẩy, sắp l3n đỉnh sung sướng. Nhưng hắn lại xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa, cố ý rời khỏi nàng, giày nàng, không cho nàng l3n đỉnh sung sướng.

Hết lần này đến lần khác, lặp đi lặp lại không ngừng.

A Di, nàng yêu lang quân của nàng không?

Nàng nghe thấy hắn cắn vành tai của nàng, trầm thấp hỏi bên tai nàng.

Nàng đã bị hắn trêu chọc đùa bỡn gần như sụp đổ, đỏ ửng, gật đầu lung tung.

A Di yêu lang quân bao nhiêu, hửm?

Nàng không biết…thật sự không biết.

Nàng vẫn nhắm tịt mắt lại, bất mãn r3n rỉ, chỉ muốn hắn cho mình càng nhiều hơn. Thế nhưng sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn lại nhẫn tâm như thế lại dừng lại.

Nàng đáp lại bừa bãi:

Yêu, rất yêu, A Di yêu toàn bộ của lang quân….

Người đàn ông trẻ tuổi dường như vẫn chưa hài lòng.

Hắn ràng đã cuồn cuộn mồ hôi nóng, hai mắt đỏ ngầu, nhưng vẫn tiếp tục cố kìm nén, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại giữ đầu nàng, chộp lấy và hôn lên đôi môi sưng tấy của nàng, tiếp tục tàn phá nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Sau này còn không muốn lang quân nữa không?

Lạc Thần hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, điên cuồng lắc đầu.

Lang quân muốn nàng nói.

Hắn đột nhiên va chạm nàng thật mạnh.

A——

Nàng theo đó hét lên một tiếng ngắn ngủi.

A Di sẽ không bao giờ không muốn lang quân…- Nàng r3n rỉ.

Ngay giây phút này, nàng cuối cùng đã được hắn đưa l3n đỉnh cao.

Cũng nhịn không được nữa, thút thít khóc lên.



Nửa đêm về sáng, mưa dần dần ngừng.

Trên phần mái nhà bị dột kia, cột nước từ từ biến mất, cuối cùng chỉ còn lại một giọt nước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm rãi ngưng tụ lại, từ khe hở trên ngói nhỏ xuống.

Đêm nay, Lạc Thần đạt được hạnh phúc thỏa mãn chưa từng có. Cho đến cuối cùng, nàng kiệt sức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được trượng phu ôm vào lòng, đầu tựa vào ngực hắn, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ say.

Hết chương 76

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 76 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App