GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 139

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lý Hiệp lập tức nghé vào tai Lạc Thần nói vài câu, dưới ánh mắt kinh ngạc và khiếp sợ của Lạc Thần, y đặt một vật vào tay nàng, sau đó nhanh chóng nhảy xuống sông biến mất.

Lạc Thần cúi đầu nhìn vật trong tay, tim đập loạn xạ gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy lại bình tĩnh quay đầu nhìn lại.

Dọc con đường mòn từ đình viện ra bờ sông đã một đoàn người đang đi tới.

Mặc dù vẫn còn cách khá xa, nhưng dưới ánh trăng nàng thể thấy rõ người đang được cung vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108cung nhân bao vâyphía trước chínhđường tỷ của mình, thái hậu đương triều Cao Ung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dung.

Không kịp nghĩ nhiều, nàng cất thứ trong tay vào trong tay áo, khẽ dặn hộ vệ cài câu sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó quay người lại đi đến chỗ Cao Ung Dung đang đi tới, đến gần rồi quỳ xuống hành lễ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cao Ung Dung bước nhanh hơn nâng nàng đứng lên, trách móc:

A tỷ đã nói với muội bao nhiêu lần rồilúc gặp riêng thì không cần hành lễ tiết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao muội không nghe vậy?

Lạc Thần mỉm cười nói:

Tuy nói khôngngười bên ngoài, nhưng phân vị khác biệt, nên lễ tiết ạ. Hơn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình cảm đối đãi của a tỷ với muội thế là quá đủ rồi ạ.

Cao Ung Dung cười:

Ai kêu ta chỉ một muội muội muội chứ, ta không thương muội thì thương ai?

Muội biết a tỷ rất tốt với muội. Muộn thế này rồi, sao a tỷ không nghỉ ngời còn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ muội làm ạ?

Cao Ung Dung ra lệnh cho người hầu lui ra xa, lại nhìn quanh bốn phía.

Dòng sông rộng lớn soi bóng trăng cô độc, bên bờ sôngmột chiếc thuyền nhỏ buộc vào tảng đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xanh đen, chiếc thuyền nhỏ lắc nhẹ nhàng trong gió đêm, khiến càng thêm trống trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đơn.

Cao Ung Dung nhìn Lạc Thần, dẫn nàng đi vào tòa đình hóng gió kia, ngồi xuống:

Muộn như này sao muội còn chưa ngủ lại đứng hóng gió đây vậy?

Lạc Thần mỉm cười:

Muội không ngủ được nên ra đây hít thở không khí ạ.

Cao Ung Dung nói:

Đang nhớ muội phu phải không?

Không đợi Lạc Thần trả lời, chị ta khẽ gật đầu:

Muội không nói ta cũng biết. Mấy năm nay, khắp nơi không yên ổn, muội phu phải bôn ba khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi, hai vợ chồng muộibên nhau thì ít xa nhau thì nhiều. Từ lần trước đệ ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi chớp mắt đã qua hơn nửa năm rồi. Vốn còn tưởng trong khoảng thời gian này sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở về, không ngờ phía Bắc lại xảy ra chuyện, lại hại hai vợ chồng muội vẫn chưa thể đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tụ được.

Chị ta thổn thức nói.

A tỷ đã nhắc đến lang quân, vậy thì muội cũng không dám giấu, chuyện trên triều đình ngày hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay muội cũng nghe nói đến, bởi can hệ trọng đại với lang quân, muội đã muốn hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ rồi. Nhưng muội biết a tỷ luôn bận rộn, hôm nay còn tiếp đại sứ Yến quốc nên sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm phiền đến a tỷ nên đã hỏi Phùng công trước. Phùng công cũng vừa mới đi không lâu ạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nàng nhìn thẳng vào Cao Ung Dung.

Phùng công nói, triều thần vẻ như thừa nhận những điều trong quốc thư của nước Bắc Yến. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muội không biết a tỷ nghĩ như thế nào ạ?

Trên mặt Cao Ung Dung không hề tỏ vẻ kinh ngạc, điều vẻ thổn thức vừa rồi đã biến mất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ánh mắt dừng trên mặt Lạc Thần.

A Di, muội phu lần này diệt Hạ Yết, đưa binh về kinh, cống hiến to lớn cho Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Triều của ta. Muội biết a tỷ tính toán phong thưởng cho đệ ấy như nào không?

Chị ta thong thả trả lời, nhưng lạihỏi một đằng trả lời một nẻo, kế đó lại nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếp:

Khi a tỷ biết tin đại thắng của muội phu thì đã nghĩ kỹ rồi, lần này sẽ phong muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phu làm vương, từ nay về sau kiếm thượng điện, nhập triều bất xu, tán bái bất danh. Muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy thế nào?

Lạc Thần nói:

Lang quân lãnh binh ngăn địch không phảiđể được phong thưởng. Huống chi những được thưởng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia đã đủ rồi, không dám nhận hậu phong của triều đình nữa đâu ạ. Xin a tỷ lại thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

Với công lao của muội phu, có phong thưởng như nào tỷ cũng thấy không đủ. Muội đừng thoái thác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa.

Chị ta vỗ lên tay Lạc Thần như trấn an.

Bây giờ cuối cùng cũng tốt rồi. Đợi ít ngày nữa muội phu về, thiên hạ cũng thái bình. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này hai vợ chồng muội được gần nhau không cần phải một bên đông một bên tây nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vợ chồng mà cả năm lại hiếm khi được bên nhau.

Lạc Thần nhìn chị ta, yên lặng một lát, nói:

A tỷ, tỷ muốn nhận quốc thư của Mộ Dung Thế kia ạ?

Trên mặt Cao Ung Dung vẫnnụ cười như cũ:

Mấy năm nay tuy Đại Ngu mưa thuận gió hòa, quốc khố dư dả hơn so với năm ngoái, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108chiến sự vẫn mãi chưa ngừng, dân chúng oán than dậy đất, nhu cầu cấp bách nghỉ ngơi lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại sức. Bắc phạt tất nhiên quan trọng, nhưng a tỷ cũng thận trọng suy xét, vừa mới đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xong người Yết, thật sự không nên đánh người Yến nữa. Huống chi người Yến khác với người Yết. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Yết đã bị tiêu diệt,Yến quốc thì lại đang mới bắt đầu nổi lên, nếu muốn thắng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ cũng không dễ dàng như vậy. Nếu như đánh tiếp, với nước với dân cũng không hề lợi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hiện giờ hắn đã chủ động yếu thế, lại đặc biệt bày tỏ thái độ cầu hòa với Đại Ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta, nếu như Đại Ngu ta không chấp nhận thìvẻ không ổn. Không bằng nhân hội này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàm phán hòa bình, cũng lợi ích của dân chúng.

Tỷ đã gửi chiếu thư cho muội phu rồi. Nếu không có mệnh lệnh của triều đình,, đệ ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được chủ động gây chiến. Chị ta nói.

Điều này cũng nhận thức chung của triều đình.

Chị ta bổ sung thêm một câu.

Lạc Thần đứng bật dậy, nhìn thẳng vào chị ta một lúc.

Những suy nghĩ của a tỷ không phải không lý. Nhưng xin cho muội hỏi a tỷ, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây quỷ kế của Mộ Dung Thế, nếu Đại Ngu ta không cảnh giác, hắnbỏ minh ước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mưu đồ khác, đến lúc đó phải làm thế nào đây?

Giặc tới thì đánh, nước lên thì nâng nền. Nếu sau này hắn thật sự nuốt lời mưu đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác, đến lúc đó Đại Ngu ta cũng sẵn sàng đánh trận, phát binh tiêu diệt, khôi phục lại đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất được. Nhưng hiện giờsinh kế của người dân, nếu chúng ta thể chấm dứt chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tranh thì hòa bình là ưu tiên hàng đầu.

Cao Ung Dung rất thong thả nói.

Ánh trăng từ một góc mái đình chiếu vào, khiến khuôn mặt chị ta nửa sáng nửa tối.

Chị ta từ từ đứng lên, ôn hòa nói:

– A Di, tỷ nghe nói muội thường nơi này, rất đơn nhỉ. Tỷ thấy rất không yên cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muội. Hay muội theo tỷ vào cung cùng tỷ đi. Nghĩ đến thì tỷ muội chúng ta từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ đã thân thiết, hiện giờ đã bao lâu không được trò chuyện tâm sự rồi? Muội vào cung, a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ người bầu bạn. Chờ muội phu trở về, đệ ấy lại đón muội vềđược.

Lạc Thần nói:

– A tỷ, muội muốn chỗ này chờ lang quân về ạ.

Cao Ung Dung nói:

– A tỷ muốn tốt cho muội thôi. Nơi này tứ phía nước bao quanh, khá trống trải, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rằng hộ vệ nhưng không thể an toàn bằng hoàng cung được.

– Nếu muội chỉ muốn lại nơi này thì sao ạ?Lạc Thần hỏi lại.

Trên mặt Cao Ung Dung vẫn treo nụ cười:

A Di, tỷ vẫn còn nhớ mãi dáng vẻ lúc nhỏ của muội, muội luôn nghe lời tỷ nhất. Muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn nên đi theo tỷ vào cung đi, đừng để tỷ phải lo lắng cho muội.

Chị ta cầm lấy tay Lạc Thần, kiên nhẫn dỗ dành, như là lúc này Lạc Thần trước mặt chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta thật sự trước kia.

Lạc Thần lẳng lặng nhìn Cao Ung Dung, nhìn nụ cười vẫn treo mãi ở trên mặt chị ta, trong đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chợt hiện lên từng đoạn hồi ức ngắn vụn vặt khi còn nhỏ.

đã biết từ lâu rằng a tỷ hiện tại đã không còn a tỷ trong ức của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình nữa, trong thâm tâm nàng cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất. Nhưng mỗi lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thấy nụ cười sự quan tâm của Cao Ung Dung đối với mình, điều đó sẽ luôn khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng nàng dao động, âm thầm chờ đợi, chờ đợi tất cả chỉ là mình nghĩ nhiều thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

trời mới biết nàng luôn quý trọng tình chị em với người chị này đến nhường nào. A tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nhà của mình. Nếu thể, nàng thật sự hy vọng tình cảm này sẽ được gìn giữ cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đời.

Thậm chí, ngay một lát trước đó thôi, khi nàng nghe Hiệp nói với mình câu nói kia, cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu tiên của nàng không phải nhẹ nhõm kinh hãi.

Kinh hãi cho Mục, lang quân của nàng, phải tâm cơ thâm trầm tới mức nào mới khiến cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã phải chuẩn bị từ lâu đưa ra an bài đến mức quyết tuyệt như thế.

Ngay trong khoảnh khắc này, trong lòng nàng cực kỳ khó chịu, nhưng rồi lại cảm thấy một chút nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhõm. Đó một cảm giác nhẹ nhõm cuối cùng khi thoát khỏi sự dày của sự do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dao động.

Chiếc mặt nạ dịu dàng có thể che đậy những cảm xúc nhất thời nhưng không thể che phủ trái tim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người ta mãi mãi.

Người đàn ông nàng ngưỡng mộ yêu sâu đậm như núi cao đồ sộ chót vót, sâu thẳm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước sâu, từ lúc bắt đầu hắn đã không hòa hợp với toàn bộ triều đình khoác trên mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộ áo bào lộng lẫy nhưng bên dướilại tỏa ra mùi vị hủ bại âm mốc.

Quyết tuyệt nên tới, ngày hôm nay cuối cùng vẫn đến.

Lạc Thần đứng đó, nhìn thẳng vào Cao Ung Dung, mỉm cười.

– A tỷ, tỷ muốn bắt muội làm nhân đúng không?

Nàng hỏi.

Nếu muội thành nhân, trong mắt các người, Mục, người đã chiến đấu đẫm máu Đại Ngu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chinh phục đất đai trong Bắc phạt, thúc đẩy chính sách mới,thân phận gì?

Cao Ung Dung ngẩn ra, từ từ buông cánh tay khoác lên tay của Lạc Thần, nụ cười trên mặt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biến mất.

A Di, muộibiết những lời vừa rồi của muội nghĩa không?

Chị ta nhăn mày lại, giọng điệu trở nên khô cứng lạnh nhạt.

nhiên muội biết chứ. Lạc Thần cười.A tỷ, không ngại nói thẳng với tỷ, muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng những không đi hoàng cung,ngay tối nay muội cũng muốn rời khỏi Kiến Khang. Lang quân sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đón muội đi.

Sắc mặt Cao Ung Dung căng cứng, nhanh chóng nhìn bốn phía.

Ba mặt đều là đình viện, đối diện bên trong bóng tối trên mặt sông không nhìn thấy kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng đã bày sẵn thiên la địa võng của chị ta rồi.

Chị ta thở phào một hơi, tự cười bản thân, cảm thấy mấy năm nay lẽ đúngbị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đè ép quá mức cho nên lúc này vừa nghe Lạc Thần nhắc đến một cáisuýt chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa đã tin rồi.

A Di, muội đừng nói linh tinh. Đi thôi, đi theo tỷ vào cung ngay.

Chị ta sầm mặt xuống, giọng điệu không cho phép cãi lời, xoay người muốn gọi cung vệ đi theo mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi cùng.

Lạc Thần đã giơ tay lên, để lộ thứ đó từ tay áo.

Đó một quả hồ lô nhỏ được tạc từ ngọc xanh, miệng được treo bằng một sợi dây lụa đỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rơi xuống dưới ngón tay của Lạc Thần, khẽ rung lên, dưới ánh trăng tràn ngập ánh ngọc.

A tỷ, tỷ nhìn xem đây vật gì? Lạc Thần hỏi.

Cao Ung Dung quay đầu lại, vừa nhìn thấy ngọc trụy trên tay nàng, sắc mặt tái đi nhào tới giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy cúi nhìn, lạnh lùng nói:

Trang sức trên hầu bao của Đăng nhi tại sao chỗ muội?

Lạc Thần nhìn sắc mặt Cao Ung Dung trong nháy mắt chuyển sang hoảng sợ, nhớ tới câu nói vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Hiệp, Đại từ rất sớm đã sắp xếp người vào trong cung chính là vì đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng cho những biến hóa hôm nay.

Mũi tên rời cung đã không thể quay đầu lại.

Nàng đè nén cảm giác không biết là may mắn hay khổ sở đang trào dâng trong lòng xuống, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

A tỷ, muội nói rồi, lang quân sẽ đón muội. Tỷ không ngại về cung thử xem xem muội© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lừa tỷ không.

Dưới ánh trăng, sắc mặt của Cao Ung Dung tái nhợt như tuyết, chị ta trợn to mắt nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần một lúc, trong đôi mắt đầy tức giận, sau đó đột nhiên quay người chạy đi.

Hết chương 139

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 139 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc