GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 106

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Như gặp phải một bức tường vô hình, Lý Mục đột nhiên dừng lại.

Hắn nhìn nàng mang vẻ mặt thờ ơ, cảm giác kích động niềm vui mừng như điên trào dâng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi nhìn thấy nàng chậm rãi biến mất.

A Di, nàng ràng không về Kiến Khang nhưng lại nói trở về. Nàng giận ta không sao nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tại sao lại gạt ta? Nàng cũng biết nhiều ngày qua ta đã đi khắp nơi tìm nàng không, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn cho rằng nàng xảy ra chuyện, không ngờ nàng lại đang chỗ này.

Nét mặt hắn nghiêm trọng, giọng chất vấn đầy khó chịu, nghe vừa khàn lại vừa nghẹn ngào.

Lạc Thần hừ một tiếng.

Thiếp nói cái chàng tin cái đó à?

Thế sao tối đó thiếp ràng đã giải thích chuyện cầm phổ cho chàng rồi, cũng nói chuyện giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiếp với Lục Giản Chi đã quá khứ, gả cho chàng rồi thiếp đã toàn tâm toàn ý với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chàng, tại sao chàng lại không tin?

Lý Mục lặng thinh một lát nói:

Tối đó ta cũng đã nói với nàng ta tin nàng. Nàng còn muốn ta chứng minh thế nào nữa? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

“Cạch”

Lạc Thần đặt mạnh chiếc lược lên hộp trang điểm, đứng bật dậy.

Chàng nói dối. Nếu như chàng thật sự tin thiếp thì buổi tối khi mang cầm phổ về, chuyện lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế sao chàng không ngay mặt hỏi thiếp lại giữ khư khư buồn bực trong lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi lấy thân thể của thiếp để phát ti3t? Chàng ràng tin lời Lục Hoán Chi nói!

– Lúc ấy thiếp không biết đã xảy ra chuyện gì, sau đó thiếp đã từng năm lần bảy lượt hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chàng, muốn chàng nói mọi chuyện cho thiếp. Vì sao chàng lại không nói? Chàng cũng biết mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó trong lòng thiếp bao nhiêu khổ sở không? Nếu không phải về sau tự thiếp đi tìm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để hỏi chuyện biết được chuyện phát sinh xảy ra tối hôm đó, rốt cuộc chàng định giấu giếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiếp đến khi nào?

Trong đôi mắt xinh đẹp của nàng phản chiếu hai đốm sáng của hai ngọn nến đang nhảy múa, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tia lửa điện được đốt lên, sáng lạ thường.

Mục, chàng nói chàng tin thiếp, nhưng chàng tự hỏi bản thân xem aitin tưởng kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như chàng không?

Thiếp thà rằng chàng trở về ném cầm phổ ra trước mặt thiếp.thiếp sai, thiếp sẽ không thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận hay sao? Nhưng chàng không hề! Trong lòng chàngràng u tối xấu xa, nhưng ngoài mặt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giả bộ rộng lượng thôi. Sợ chính chàng cũng tự thấy mình rất rộng lượng đúng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng thiếp chẳng thèm chút lòng tốt này của chàng đâu.

Nàng thở hổn hển, bộ ng ực theo hơi thở của nàng phập phồng lên xuống.

Ban đầu khi gả cho chàng, thiếp thật sự không muốn. Nhưng về sau những thiếp làm chàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chàng bị hay bị điếc, lẽ nào chàng không hề cảm nhận được? Khoảng thời gian thiếp viết bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm phổ đó đã phát sinh ra chuyện gì, chẳng lẽ chàng đã quên? Cha thiếp chàng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định bất lợi với triều đình mà ép thiếp về Kiến Khang, không cho phép thiếp bên chàng. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó nếu như không phải trong lòng thiếp chàng, thiếp sẽ không màng sự phản đối của cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự mình đi Nghĩa Thành tìm chàng không?

Thiếp biết, so với nhữngchàng đối tốt với thiếp thì những việc thiếp làm nhỏ bé chẳng đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kể. Nhưng thiếp đã nhận định chàng là lang quân cả đời này của thiếp rồi, thiếp nghĩ chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng coi thiếp thê tử của chàng.

Nhưng giờ thiếp mới biết được, chàng không hề. Trước đó chàng một hai đòi cưới thiếp. Chàng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt tự cho đối rất tốt với thiếp, một mặt lại luôn ôm giữ những chuyện đã qua giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiếp Lục Giản Chi trong lòng.

Mục, rốt cuộc sao chàng lại thế? Chàng nói cho thiếp đi. Nếu như thiếp chỗ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không đúng, thiếp sẽ sửa…

Lạc Thần mắt đỏ hoe, mũi cay xè, một giọt nước mắt từ khóe mắt nàng lặng lẽ chảy xuống.

Nàng vội quay mặt đi, giấu những giọt nước mắt vào góc tối nơi ánh nến không thể soi rọi.

Bóng cây đung đưa trên ô cửa sổ, tòa lầu nhỏ chìm vào tĩnh lặng.

Mục nhìn nửa bên mặtnàng chỉ để lại cho mình dưới ánh nến mờ ảo, sợi máu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 do cả một đêm đi không ngủ nghỉ như căng ra, màu sắc càng thêm đỏ ngầu, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khóe mắt cũng theo đó mà có vài vệt đỏ.

Lạc Thần đợi hồi lâu cũng không nghe thấy hắn lên tiếng, nàng quay khuôn mặt xinh đẹp của mình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn chằm chằm với đôi mắt trũng sâu, khuôn mặt râu ria, phờ phạc nhưng luôn im lặng của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chàng còn bày ra dáng vẻ này của chàng, mấy ngày lo lắng cho thiếp, ngủ không ngon, thì thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ xót chàng sẽ thấy áy náy à? Nói cho chàng hay, lòng thiếp tàn nhẫn lắm. Nếu không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202không muốn mẹ chồng lo lắng, thiếp còn nhẫn tâm hơn nữa đó. Nếu không phải không muốn cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẹ biết được, thiếp sẽ cho người để thư lại rồi kêu chàng tới đây à? Nếu không phải muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho chàng một hội, thiếp sẽ chịu đây chờ chàng đến à?

Chàng không tin thiếp, có việc thà giữ rịt trong lòng cũng không nói cho thiếp biết.

Nàng cười nhẹ.

Lần này cầm phổ của Lục đại huynh may mắn không xảy ra chuyện gì, nhưng lần tới biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đâu lại nhảy ra Trương đại huynh, Vương đại huynh nào đó. Cả đời còn dài lắm, người ngu ngốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thiếp đây cũng không dám bảo đảm thiếp sẽ không phạm sai lầm nữa, sẽ không làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lỗi với chàng nữa. Ai sẽ biết được lần tới chàng sẽ làm ra cái nữa? Đã như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thà rằng thiếp một chém hai tan, ai cũng đừng mong được sống bình yên.

– Lần này thiếp cố ý đấy, chàng làmđược thiếp. Nếu chàng tức quá, chàng cứ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được chứ gì.

Mục bước chân khẽ động, lại dừng lại.

Nàng dừng lại một chút.

Chàng vẫn không nói đúng không?

Được, tốt lắm. – Nàng tức giận mặt đẹp trắng bệch, gật đầu. Chàng đi luôn đi, đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nghĩa Thành của chàng đi.

Hắn vẫn không lên tiếng, bước chân cũng bất động.

Lạc Thần đi tới đưa tay đẩy hắn.

Chàng đi nhanh đi. Thiếp không muốn nhìn thấy chàng nữa.

Mục như mất đi toàn bộ sức lực, bị nàng dễ như trở bàn tay đẩy lui về sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lui liên tục cho đến khi đến cạnh cửa thì không còn đường lui nữa. Lưng hắn bị hai bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay nhỏ đặt trước ngực ép sát vào tường, hai tay kia lại rời khỏi ngực hắn vươn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn mở cửa.

Ngay khi tay nàng sắp chạm vào tay nắm cửa, Mục đột nhiên giơ một cánh tay lên, siết chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổ tay nàng kéo mạnh, Lạc Thần lảo đảo một cái, cả người nhào về phía hắn, bị hắn duỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thẳng cánh tay, ôm chặt vào lòng.

Chàng buông thiếp ra…Chàng buông thiếp ra!

Người ràng đang trong lòng hắn, khuôn mặt xinh đẹp hãy còn tràn đầy tức giận, ra sức giãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dụa, không ngừng đánh đá hắn, giống như một con hổ nhỏ hung dữ với hàm răng sắc nhọn.

Mục một tay giữ chặt gáy nàng, cúi xuống, tức khắc ngăn chặn cái miệng nhỏ không ngừng lúc đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc mở đuổi hắn đi của nàng.

Lạc Thần r3n rỉ, liều mạng lắc đầu, cố gắng thoát ra, nhưng nụ hôn của hắn lại mãnh liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạnh mẽ hơn bao giờ hết, mặc cho nàng đá đánh mình bừa bãi, cũng không cho nàng rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi môi lưỡi mình.

Lạc Thần hai tay dần dần buông xuống, yếu ớt đặt trên cánh tay của hắn, thân thể cũng theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó mềm nhũn ra.

Nụ hôn của người đàn ông vừa mãnh liệt vừa cuồng dã, hai mắt hắn đỏ rực, hơi thở nóng rực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giống như sương mù nóng bỏng tận bốc hơi dưới ánh mặt trời nóng bỏng nơi hoang dã, cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi hơi thở của hai người, môi dán môi, răng chạm răng, quấn quýt lấy nhau, không chừa kẽ hở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chiếc cổ thiên nga mảnh khảnh của Lạc Thần yếu ớt ngửa ra sau, để lòng bàn tay rộng của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đặt trên gáy, nhắm mắt lại, thừa nhận sự xâm lược tấn công dữ dội như mưa rền gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dữ từ đôi môi của hắn.

Thế này dường như còn xa mới đủ.

Hắn đột ngột buông miệng nàng ra, thở hổn hển nặng nề, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn bất lực vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng, bế lên xoay người ép nàng vào giữa lồ ng ngực nóng bỏng bức tường cứng rắn.

Đêm lạnh như nước. Một cơn gió thổi vào từ cửa sổ vừa bị hắn mở ra, ngọn nến lập lòe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vài cái rồi vụt tắt.

Toà lầu nhỏ rơi vào bóng tối.

Màn châu theo gió khẽ va chạm, kèm theo tiếng thở hổn hển đứt quãng của người đàn ông và tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 th dốc mong manh của người phụ nữ trong tòa lâu nhỏ, phát ra tiếng sột soạt nhẹ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng nước.

………………………

Trong bóng đêm, trong gió đêm, tiếng th dốc từ góc cửa cùng vách tường cuối cùng cũng chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lắng xuống, mồ hôi nóng hổi vẫn như mưa rơi xuống, không ngừng chảy ra từ từng lỗ chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lông trên da thịt người đàn ông trẻ tuổi, trái tim dưới lồ ng ngực vẫn đang đập kịch liệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn không buông Lạc Thần, vẫn dùngthể ép chặt nàng vào tường, hai tay đỡ nàng, từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cúi đầu xuống, áp mặt mìnhh vào mái tóc mềm mại mát lạnh xõa xuống vai nàng.

A Di ơi, ta không khống chế được mình…

Hồi lâu sau, trong bóng tối, bên tai Lạc Thần tiếng trầm khàn trầm thấp của hắn.

Ta ghen với họ Lục kia.

Lạc Thần sững sờ, lại nghe thấy giọng nói bị bóp nghẹt của hắn.

A Di ơi, là lúc đầu ta dựa vào chấp niệm của mình cố gắng hết sức để cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, sau khi cưới nàng rồi, ta mới dần nhận nàng một gái tốt như thế nào. Nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng tốt đẹp, ta lại càng lo được lo mất. Ta không biết lấy cái gì để được trái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tim của nàng. Hắn ta có thể thổi tiêu đánh đàn cùng với nàng, ngâm thơ vẽ tranh cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng. Nàng tặng hắn khúc cầm phổ, không cần dùng lời nói hắn cũng biết nàng đang nghĩ gì. Nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với hắn tiêu cầm cùng hoà, đã qua bao nhiêu năm rồi, đến nay trong thành Kiến Khang vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưu truyền lại giai thoại…

Thanh âm của hắn càng ngày càng khàn khàn, giống như màn đêm vô tận bao trùm toà lầu nhỏ này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ta thì ngay cả chữ viết cũng không làm cho nhạc phụ vừa lòng. Cha một con rể như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta đúng bất lực lắm nhỉ…

Hắn dừng lại một chút.

A Di, đêm đó Lục Hoán Chi lấy trộm bản cầm phổ muốn tìm người phát tán ra ngoài, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi bị ta lấy về, trước mặt ta nói nàng luôn nhớ huynh trưởng gã, nói nàng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người thiện lương mềm lòng nhất, nàng đang thương hại ta cho nên mới tốt với ta. Sau khi trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về, ta đã liên tục tự nhắc nhở mình rằng những lời của toàn là điều bị đặt nhằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ly gián chúng ta. Nhưng ta vẫn không thể nào buông bỏ được. Bởi những nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẽ cũng chính những suy nghĩ trong lòng mà bình thường lẽ ngay cả ta cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận ra.

A Di, dẫu cho ta có bị người ta bày kế mà bỏ mạng, ta cũng chưa bao giờ thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hận một người đến như vậy, cho nên ta mới đánh gã gần chết mới thôi…

Ta chính là một người như thế đó. Vừa rồi nàng nói đúng lắm.ràng trong lòng ta còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ôm những suy nghĩ xấu xa không thể cho ai biết, tràn ngập nghi ngờ, trở về lại trút cơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giận còn sót lại lên trên người nàng, qua đi rồi lại ra vẻ rộng lượng trước mặt nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nhắc tới nửa chữ nào, cứ như ta tha thứ cho lỗi lầm của nàng, suýt chút nữa chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta cũng thấy tự cảm động. Ta đúng tên khốn kiếp…

Lạc Thần khẽ nhúc nhích trong lòng hắn.

…Vừa rồi nàng mắng rất đúng… A Di ơi, ta biết sai rồi…

Giọng càng khàn hơn.

Hắn ngừng lại một chút.

Ban đầu muốn cưới nàng là ta, hiện giờ không tin nàng vẫn ta… A Di, đều ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không xứng đáng…Chỉ cần nàngthể nguôi giận, bất kể nàng đối xử với ta như thế nào, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ta đáng phải chịu…

Chỉ xin nàng đừng đuổi ta đi…

Giọng nói bên tai đột nhiên im bặt.

Lạc Thần cảm thấy vai mình hơi nặng xuống, đầu của hắn nhích lại gần.

Người đàn ông bất khả chiến bại trên chiến trường không gì cản nổi này khiến cho người Hồ nhìn thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã sợ, khiến cho người phương Nam vạn chúng kính ngưỡng giờ phút này giống như bị lột đi khôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáp chắn, chỉ còn lại vẻ yếu ớt, hắn vùi mặt thật sâu vào trong tóc nàng, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động.

thể nóng bỏng của hắn dán chặt vào người nàng, nhiệt độ thể nóng bỏng xuyên qua lớp quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 áo mỏng manh, thiêu đốt làn da của nàng.

Lạc Thần lại cảm nhận được trái tim đập của hắn va chạmngực mình. Từng chút từng chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trì trệ và chậm chạp.

Nàng đứng yên, mặc cho hắn cứ thế ôm lấy mình, chôn gương mặt hắn trên vai mình.

Hồi lâu, toà lầu nhỏ trong bóng đêm chỉ còn lại đêm yên tĩnh.

Cuối cùng nàng vặn người, đẩy hắn ra, rời khỏi lồ ng ngực hắn, hai chân giẫm trên mặt đất, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến bên cửa sổ đã bị gió đêm xuyên màn đêm dập tắt giá nến, đốt lửa sáng lên.

Ánh sáng mờ ảo lại một lần nữa tràn ngập căn phòng trong tòa lầu nhỏ, xua tan hoàn toàn màn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm đen kịt vừa rồi.

Nàng xoay người, chậm rãi đi về phía hắn dưới ánh mắt u ámhắn đang nhìn mình, dừng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mặt hắn, ngửa đầu lên, chăm chú nhìn hắn một lát, rồi giơ cánh tay lên chìa ra với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn.

Lang quân ơi, chàng không phải kẻ khốn kiếp. Chàng chỉ một kẻ ngốc…

Nàng thì thầm bên môi, bàn tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt với một lớp gốc râu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hắn.

Những chuyện giữa thiếp Lục Giản Chi đã là quá khứ rồi, đã kết thúc từ lâu rồi. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng thiếp huynh ấy giống như a huynh của thiếp thôi. Tiêu cầm hoà âm, lấy khúc dẫn âm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đổi một người khác, chưa chắc đã không thể.

Chỉ duy nhất chàng, với thiếp mới là độc nhấtnhị, không ai thể thay thế được.

Cha thiếp không thích chữ của chàng thì làm sao? Không biết cầm vận thì cũng làm sao? Thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yêu là con người chàng. Nhìn thấy gương mặt chàng, nghe được giọng nói của chàng, trong lòng thiếp đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy hạnh phúc. Thiếp chỉ muốn cả đời này đều ở bên chàng, sinh cho chàng mấy đứa nhóc, gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chàng cha, gọi thiếp mẹ…

Nàng dừng lại, hàng mi dài run rẩy, hàm răng cắn môi, mặt lặng lẽ ửng hồng, nhưng vẫn kiễng chân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhích đôi môi đỏ mọng lại gần, hôn nhẹ lên hắn.

Mục yên lặng trước mặt Lạc Thần.

Ánh nến sau lưng chiếu rọi, nhẹ nhàng bao phủ lấy nàng, lớp vải mỏng manh của y phục làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể che khuất được thân hình mảnh khảnh tinh xảo của nàng?

Giống như đóa u lan trong đêm, hồ ưu nhã nở rộ trước mặt, chỉ cần hắn vươn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể hái nàng, hoàn toàn mà làm cho nàng thuộc về hắn, trở thành tất cả của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Di…

Mục mắt đỏ lên, trong mắt tựa hồ một ánh nước rưng rưng, đưa tay về phía nàng.

Lạc Thần mở mắt ra lui về phía sau một bước, tránh tay hắn.

Hắn sửng sốt:

A Di?

Mục, chàng phải hứa với thiếp, sau này nếu lại chuyện tương tự như này, chàng phải nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với thiếp, không được tự buồn bực rồi ngờ vực trong lòng, càng không được đối xử với thiếp như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế. Nếu không, để thiếp giận thật không cần chàng nữa, chàng đừng mong sẽ tìm được thiếp.

Hắn tựa hồ đã nhìn thấy bộ dáng nàng lần đầu tiên gả cho hắn, cái cằm nhỏ nhắn kia lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhếch lên, so với trước kia thì còn cao hơn một chút, nhưng vẫn là bộ ng ực nhỏ đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương giống như nụ hoa chưa nở rộ ra hết.

Mục mắt càng đỏ hơn.

Được.

Hắn nói giọng khàn khàn, các trên mặt hắn căng thẳng, không dám chớp mắt.

– Nghe giọng điệu của chàng vẻ không vui?

Lạc Thần nghi ngờ nhìn hắn.

Khôngđâu.

Hắn mỉm cười trong tiềm thức với nàng.

Chínhsự buông lỏng này, hắn cảm thấy hơi nước tích tụ trong mắt dường như giây tiếp theo không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể kìm lại được sẽ rơi xuống.

Hắn hấp tấp quay đầu, thoáng quay lưng lại.

A, chàng khóc đó à?

Đột nhiên giọng nói của nàng vang lên từ phía sau.

Nghe vẻ như bất ngờ và vui sướng thì phải?

Không có!

Mục quả quyết phủ nhận.

ràng chàng khóc. Mau cho thiếp xem xem.

Tựa như gặp phải chuyện lạ, Lạc Thần từ phía sau bám lấy cánh tay hắn, dùng sức kéo hắn quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại. Không kéo được hắn thì lại vòng tới trước mặt hắn, hai tay bưng lấy mặt hắn, đưa về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía ngọn nến đòi phải xem cho bằng được.

vợ nhỏ của hắn,vợ gian manh của hắn một khi tức giận đã tra tấn hắn thành như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này còn chưa đủ, lúc này còn muốn chế nhạo hắn!

Lý Mục quay sang kìm giữ bàn tay nhỏ không thành thật của nàng, lại chặn cái miệng của nàng lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng cuối cùng quên cả việc xem hắn khóc, giống như con mèo nhỏ nhu thuận mềm mại dán vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn, mặc cho hắn quấn quýt thân mật với mình.

thể hắn dần dần nóng lên lần nữa, bàn tay đang chạm vào làn da trơn bóng của nàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ từ tăng thêm lực, đột nhiên ôm lấy nàng, chuẩn bị đi đến bên giường.

Chóp mũi Lạc Thần dán tới ngửi ngửi hắn, vẻ mặt chê bai, đẩy hắn đến cửa, mở cửa ra, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn đi tắm rửa sạch sẽ.

A Cúc vừa rồi vẫn luôn canh gác cầu thang, nghe động tĩnh trong nhà, mới đầu còn hơi lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lắng nhưng rồi dần dần cũng yên tâm, lén lút đi xuống, gọi người chuẩn bị đồ tắm gội sẵn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi, lúc này nghe trên lầu tiếng gọi của Lạc Thần bèn cầm đuốc đi lên trên, mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

lang quân, xin đi theo tôi.

Lạc Thần dựa vào cửa cười thầm.

Mục lặng lẽ nhéo nhéo bàn tay nhỏ của nàng rồi đi xuống dưới. Lúc trở lên, diện mạo hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoải mái sạch sẽ, trên người cũng đã đổi sang bộ y phục khác.

Lạc Thần đã lên giường, ôm lấy tấm chăn mỏng, ngồi quỳ giữa giường, hơi hơi nghiêng đầu, nhìn lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân tuấn tú kia đang đi về phía mình, không chờ hắn đi lên giường nàng đã nhào tới hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mục bước nhanh tới giang tay ra tiếp được nàng, mang theo nàng đang cười vui sướng cả hai cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngã xuống giường.

Lang quân ơi, phải thiếp quá xấu xa không, vừa giận đã tra tấn chàng như thế rồi, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hại chàng chạy tới chạy lui không tìm thấy thiếp, nom chàng gầy đi bao nhiêu.

Lạc Thần vuốt v e gương mặt hắn, hôn những nụ hôn vụn vặt lên hắn, miệng thì thầm.

Chàng mệt rồi phải không, mau đi ngủ đi. Thiếp không nghịch chàng nữa, ngày mai thiếp sẽ đền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho chàng…

Nàng đắp chăn cho hắn, dỗ hắn ngủ.

Mục chỉ cảm thấy da dẻ nhũn ra, xương cốt giòn tan, mặc kệ mệt mỏi như thế nào, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giờ phút này tinh lực tràn đầy, căn bản không có ý định đi ngủ.

Hắn ôm chặt nàng, nắm lấy eo nàng, muốn kéo nàng dán vào mình, nói:

– Ta không mệt. Nàng không saotốt rồi. Nàng vuiđược rồi…

Chàng đúng là lang quân ngốc của thiếp…

Cổ áo Lạc Thần đã cởi ra một nửa, lộ ra bờ vai trần thơm tho, tựa vào trong ngực hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 che miệng, thấp giọng cười nhạo hắn.

Gương mặt như hoa phù dung, mày liễu, nụ cười yêu kiều, thân thể hương diễm, khiến người ta muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xoa nát nàng nuốt vào bụng.

Mục si mê ngắm nhìn. Chợt nhớ tới dáng vẻ đêm đó nàng bị mình đối xử thô bạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến khóc, trong lòng càng thêm áy náy, không nhịn được tự trách mình:

A Di, ta không tin nàng nên bị nàng phạt đúng. Nhưng mà tối đó nếu như không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lão nhạc chết tiệt kia giải nghĩa lung tung cầm phổ của nàng, hại ta đã sai càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sai, ta cũng không đến mức rơi vào khúc mắc làm nàng tủi thân như thế…

Lạc Thần sửng sốt:

Lang quân, buổi tối chàng gạt thiếp kia rốt cuộc đã đi bao nhiêu chỗ?

Mục vừa thốt ra xongbiết mình lỡ lời rồi, lập tức xoay người đè nàng xuống dưới, gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gáp muốn làm chuyện vợ chồng, thì thầm năn nỉ:

A Di, đã mấy ngày ta không được chạm vào nàng rồi…

Lạc Thần đẩy hắn ra, chu môi lên:

Chàng vừa đáp ứng với thiếp có việc sẽ nói với thiếp, thế vừa quay đầu thiếp hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cái chàng lại không nói sao?

Nàng vòng tay câu lấy cổ hắn, cười thật tươi:

– Lang quân yên tâm đi, bất kể chuyện chỉ cần chàng nói với thiếp, thiếp sẽ không giận đâu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mau nói đi, nhạc sư đâu? Đêm đó chàng còn đi đâu nữa? Thiếp rất muốn biết.

Nàng thúc giục hắn, hứng thú dạt dào.

Lý Mục lúc này mới yên tâm, thế đem chuyện đêm đó mình muốn một chứng cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràng đã đi tìm Từ Doanh giải nghĩa cầm phổ cho nàng nghe.

Ta còn tưởng ông ta tài giỏi lắm, ai ngờ lại chỉ được cái danh hão, làm hại ta hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sai đến tận đây. Lần sau để ta gặp ông ta lần nữa, ta phải bắt ông ta nuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết cầm phổ trong phòng mới được. Xem ông ta còn dám ăn nói bừa bãi làm hại người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa không.

Không nhắc đến còn tốt, vừa nhắc đến một trong lòng lại ngọn lửa giận bùng lên.

Lạc Thần nghe xong chỉ thở dài một hơi, tỏ vẻ đã hiểu, gật đầu cười tủm tỉm:

Chẳng trách chàng lại giận như thế. Người kia hại chàng cũng thảm thật. NhưngMục à, chàng cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm phổ của thiếp trong nhà sẵn người rồi nhưng chàng không hỏi lại giấu thiếp đi nhờ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác, chàng đáng bị phạt.

Biểu cảm trên mặt nàng biến đổi, thu nụ cười lại, chỉ vào dưới giường:

Tối nay chàng cũng đừng ngủ trên giường nữa. Đi xuống kiangủ đi.

Mục giờ mới biết mình bị vợ nhỏ lừa gạt, trong lòng hối hận không tả được, vội ôm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng dỗ dành.

Lạc Thần hừ một tiếng:

Ngủ trên giường cũng được, nhưng thiếp cần phải phạt chàng trước.

Lúc này thì đừng nói phạt, nàng đánh mắng hắn, Mục cũng vui vẻ chịu đựng, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vàng đáp ứng.

điều hắnnghĩ thế nào cũng không nghĩ đến vợ nhỏ của hắn lại nghĩ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được thủ đoạn trừng phạt khiến người ta vừa ngọt ngào lại vừa khổ sở như thế.

Màn vừa buông xuống, tiếng cười khẽ của nàng không ngừng vọng ra.

Lúc hắn được giải thoát, cả người gần như thoát, nằm đó, nhắm mắt thật lâu mới từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ mở mắt ra, nhìn nàng với khuôn mặt hồng hào bên cạnh, với tay ra một lần nữa ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng vào lòng.

Đêm đã rất muộn, ánh nến cháy hết, lặng lẽ tắt đi.

Tòa lầu nhỏ trong bóng tối cực kỳ yên tĩnh.

Lang quân ơi, ngày đó chàng nói với thiếp chàng không thích tòa thành Kiến Khang này chút nào. Chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nói cho thiếp biết do sao không?

Tiếng nói mềm mại ngọt ngào của nàng cất lên bên tai hắn.

Mục yên lặng một lát đáp:

A Di, ta không thích Kiến Khang bởi vì nơi này đầy rẫy những âm mưu tận, đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những phản bội khó lường.

Ban đầu ta luôn lo lắng tương lai có một ngày sẽ lại một lần nữa cướp nàng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong tay đi.

Nhưngtối nay, ta không sợ, cũng không hận nó nữa.

Kiến Khang vẫn luôn đó.

Ta muốn tòa thành này chứng kiến Mục ta may mắn cỡ nào được thê tử như nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vĩnh viễn không rời xa ta. Ta cũng muốn tòa thành này chứng kiến Mục ta rồi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một ngày được thành tựu sự nghiệp to lớn chưa từng có, khôi phục lại vinh quang của gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tộc ta. Để cho ngàn vạn người Nam Triều ta sống có nơi dừng chân, chết có nơi hồn về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

– A Di ơi, nàng bằng lòng cùng ta đi đến cuối cùng không?

Lạc Thần mắt nóng bỏng, cảm xúc phập phồng mênh mông, ôm chặt lấy người đàn ông bên gối của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gật đầu thật mạnh:

Lang quân ơi, Ai Di bằng lòng!

Hết chương 106

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 106 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App