GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 47

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cao Hoàn chạy vụt qua người Tiêu Vĩnh Gia lại bị bà đưa tay ra ngăn lại.

Lục Lang, a tỷ cháu vẫn còn chưa khỏi ốm hoàn toàn, còn đang nghỉ ngơi. Ta biết rồi, có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì ta sẽ nói cho biết.

Tiêu Vĩnh Gia mỉm cười nói.

Cao Hoàn đầy vẻ do dự nhìn Tiêu Vĩnh Gia.

Cứ thế đi. Cũng muộn rồi, cháu đã tới thì ở lại ăn cơm đi. Ta đi bảo đầu bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm thêm vài món cháu thích.

thoạt nhìn rất thân thiện, nói xong lập tức đi dặn người làm ngay.

Cao Hoàn chưa bao giờ cảm thấy thân thiết với vị bá mẫu này. Mặc tính cách cậu thẳng thắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộc trực, tầm nhìn chưa sâu, nhưng cũng không phải kẻ ngu, thể nhìn ra rất không vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ đối với tin tứcmình mang đến này. Lúc cậu biết được tin tứcquá kích động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay lập tức chạy đi tìm a tỷ, hiện giờ bị Tiêu Vĩnh Gia dội cho một chậu nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lạnh, nhớ tới khúc mắc ngoằn nghèo trong đó, trong lòng cũng hiểu được, tự thấy hối hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hành động bốc đồng chưa suy nghĩ sâu sắc của mình. Biết mẫu đây, mình cũng không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp a tỷ, nào còn tâm trạng lại ăn cơm nữa, thế là nói cảm ơn, nói rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình việc khác, xin phép đi về trước.

Tiêu Vĩnh Gia cũng không giữ lại, gọi người đưa cậu rời đảo, nhìn theo bóng dáng của cậu biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hẳn thì mới quay người đi vào.

Lạc Thần trở về phòng lập tức gọi người thu dọn đồ đạc, đến buổi tối, khi ngồi ăn cơm với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẫu thân liền hỏi ngày nào thì đi vào thành. Tiêu Vĩnh Gia lại nói:

Mẹ nghĩ kỹ rồi, trong thành thời tiết không tốt, con vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không thì cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tạm thờilại đây một thời gian nữa đi rồi tính sau.

Lạc Thần nghe mẹ đột nhiên thay đổi quyết định, nhìn mẹ, thấy mẹ mỉm cười nhìn mình, nét mặt đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ dịu dàng quan tâm, trong lòng tuy nghi ngờ nhưng biết tính tình của nên cũng không hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại nữa. Cơm nước xong, nàng chỉ kêu Quỳnh Thụ đi hỏi thăm ban ngày người nào tới không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quỳnh Thụ trở về nói Lục lang quân tới, nhưng mà chỉ tới một lúc, gặp trưởng công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói mấy câu xong đi ngay.

Tin tức Quỳnh Thụ hỏi được rất đơn giản, nhưng với Lạc Thần thì lại rất đáng giá để suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ.

Nàng biết Cao Hoàn, cậu cố ý chạy tới nơi này tìm mình tám chín mươi phần trăm chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liên quan đến Lý Mục, làm sao còn bình tĩnh được nữa, tức khắc đi tìm mẫu thân.

Tiêu Vĩnh Gia trong phòng, đã tháo tóc xuống, ngồi trước gương trang điểm, mái tóc đen dài như thác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước đổ xuống sau lưng, bóng dáng vẫn không nhúc nhích, như đang thất thần nghĩ đó, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng bước chân con gái đi vào thì xoay người lại.

Mẹ ơi, hôm nay a đệ tới, phải tin tức vềMục không mẹ?Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏi thẳng luôn mẹ.

Tiêu Vĩnh Gia hơi nhíu mày, đứng dậy nói:

Kẻ nào lắm miệng…

Mẹ, a đệ đã nói ạ? – Lạc Thần ngắt lời bà.

Tiêu Vĩnh Gia ngừng một chút.

Mục đã đánh thắng trận, mấy ngày nữa sẽ về kinh rồi. lạnh nhạt nói.

Lạc Thần sững sờ.

Trong những ngày này, những lo lắng, băn khoăn hồ trong lòng cảm giác hồi hộp sau cơn ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mộng hôm nay giờ phút này theo lời nói của Tiêu Vĩnh Gia đột nhiên biến mất, tâm trạng nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỗng trở nên cùng nhẹ nhàng.

Hắn đã thắng trận chiến lẽ ra nhất định sẽ thua này, thắng lợi trở về, vậy thì thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 A Đình chắc sắp biết được tin vui này rồi.

Thế này là đủ rồi.

A Di, tuy đã thắng trận, nhưng thế thì sao nào! Con nghĩ lại đi, lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã dùng hôn sự làm hỏng cuộc đời con như nào. Mẹ sẽ không cho gặp con…

Tiêu Vĩnh Gia lửa giận vẫn còn trong lòng, miệng nói, lại phát hiện con gái như không nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình nói gì, ánh mắt chớp chớp, khóe môi hơi cong lên, linh hồn như đang bay bổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi nào đó.

A Di, mẹ đang nói chuyện với con, con nghe mẹ nói không?

Lạc Thần a một tiếng, sực tỉnh lại, cười tươi với mẫu thân.

Mẹ ơi, con không có chuyện gì nữa, con về phòng đây. Mẹ cũng đi ngủ sớm đi nhé.

Nàng nói xong chạy biến đi ngay.

Đã lâu lắm rồi Tiêu Vĩnh Gia không nhìn thấy biểu cảm như vậy trên khuôn mặt của con gái mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn bóng dáng mềm mại nhẹ nhàng rời đi của con gái, đứng tại chỗ, hơi thất thần.

….

Một đêm này Lạc Thần ngủ rất ngon. Ngày hôm sau ngủ đủ thức dậy, lại nghe Quỳnh Thụ nói, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết đã xảy ra chuyện người của Tử Vân Quan ngay từ tối hôm qua tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều đã bị trưởng công chúa hạ lệnh đuổi đi hết, một người cũng không giữ lại.

Tâm tình Lạc Thần càng thêm nhẹ nhàng.

Nàng đã thể kết luận, chuyện ngày hôm qua do đạo già kia tự cho thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 minh, cho rằng mẫu thân mình độc lâu ngày, mới an bài ra chuyện như vậy.

Phản ứng của mẫu thân làm cho Lạc Thần thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm cảm thấy vừa may mắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại vừa cảm kích. Mẫu thân tuy tính tình cổ quái, một số việc làm bản thân nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không thích, nhưng sự việc này, bà hoàn toàn xứng đáng với thân phận cao quý của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Chu Tễ Nguyệt kia, tuy cũng danh Vương phi quý nữ, nhưng việc làm hành vi mới thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự khiến người khác xem thường.

Nếu Mục đã không việc gì, mẫu thân lại nhất quyết không chịu cho mình quay về, mình cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cần vì chuyện này mà đối chọi với mẫu thân, khiến hai mẹ con đều không vui.

Lạc Thần bắt đầu an tâm lại đây, ngày ngày đọc sách viết chữ, lúc buồn thì đi bờ sông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dạo một mình, ngắm cảnh sông nước xa xa, hoặc cho đàn diệc sông ăn, ngày tháng rất yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bình, chớp mắt một cái, chỉ còn mấy ngày nữa là hết năm.

Ngày hôm nay, toàn bộ dân chúng thành Kiến Khang tạm gác lại công việc bận rộn tống khứ cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chào đón cái mới nhà, đổ ra đường.

Con đường từ cửa thành phía đông đi thông đến hoàng cung từ đầu chí cuối đều tấp nập người qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại. Đứng trên cổng thành nhìn xuống dưới, trên con đường phố dài đen nghìn nghịt, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu người.

Chỉ với sáu ngàn người, Mục đã đánh bại Viên Tiết, chẳng những trợ giúp Ba quốc phục quốc, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho người Ba mang ơn đội nghĩa, còn thay Đại Ngu đoạt lại Lương Châu phương Bắc, tin tức này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã lan truyền như cháy rừng, lan rộng khắp đại giang nam bắc.

Trong miêu tả sống động của người dân Giang Nam, chỉ trong một đêm thôi, Mục trở thành chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thần truyền kỳ, niềm kiêu ngạo của người Nam Triều.

Người ta nói rằng hôm nay anh ta sẽ về kinh thành. Để thể hiện sự khen thưởng hắn, Hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng những phá cách cho phép hắn cưỡi ngựa vào thành còn cho phép hắn mang theo toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tướng sĩ Túc Vệ doanh vào thành, nhận sự chào đón của toàn bộ dân chúng ở bên đường.

Mặt trời dần dần lên cao. Vào khoảng giờ Tỵ, trên con đường núi bên ngoài thành, từ xa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần, một đội nhân dần dần đi tới, khi họ đến gần hơn, Phùng Vệ phụng mệnh tới nghênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đón đứng trên đầu thành nhìn thấy dưới tinh kỳ đang phấp phới đón gió một người cưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngựa đi trước nhất, chính Mục, vội vàng hạ cửa thành xuống, tự mình ra đón.

Một hồi chào hỏi, Phùng Vệ thay mặt hoàng đế gửi lời chia buồn, sau đó lại tươi cười dẫn đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người vào thành, đi về hướng Đài Thành.

Mục lãnh binh lính quân dung chỉnh tề phía sau vào Kiến Khang.

Dân chúng nhìn thấy một vị tướng trẻ với đôi mắt sáng ngời ngồi trên lưng ngựa, mặc chiến giáp oai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vệ, dáng vẻ oai hùng, binh lính phía sau nện bước chỉnh tề, khôi giáp sáng loáng, mâu sóc mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhọn trên vai, dưới ánh nắng phát ra ánh sáng chói mắt, quả nhiên quân dung uy vũ, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dũng mãnh, rất hiên ngang, nhịn không được phát ra những tràng hoan hô.

Hiệp thống lĩnh Túc Vệ Doanh nhiều năm lần nay màng màng bị phái đi đánh trận, ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu cho rằng mình chết chắc không thể nghi ngờ, nào ngờ được cuối cùng chẳng mình còn sống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn nữa còn sống trở về đầy vinh quang tự hào.

Vinh quang cùng đãi ngộ như vậy, quả thực dù có nằm cũng chưa từng nghĩ đến.

Y không kìm nén được đưa mắt nhìn bóng dáng cưỡi ngựa đi trước nhất kia, trong ánh mắt đầy sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sùng kính, ngẩng đầu ưỡn ngực, lãnh binh lính của mình sải bước vào thành.

Bên trong những tiếng hoan ngập trời, đội ngũ đến Đài Thành.

Mục xuống ngựa, đi vào Đại môn, cuối cùng đi tới cung Kiến Khang, đi lên đan bệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước về phía đương kim hoàng đế ngự thiên hạ đang ngồi trên tòa Kim Loan điện nghị quốc sự. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hưng Bình Đế thiên tử miện, ngồi ngay ngắn thượng vị, hai bên là văn võ đại thần. Ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai mắt tỏa sáng, xương lộ ra vẻ đỏ ửng ốm yếu không bình thường, ánh mắt xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua chuỗi ngọc xuống trướcmiện, nhìn chằm chằm vào Mục tiến vào điện.

Trong đại điện đứng đầy người, nhưng tĩnh lặng không nghe thấy một tiếng động gì, chỉtiếng bước chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Mục cùng đám người Lý Hiệp đi vào.

Bước chân của hắnràng vững vàng.

Dưới số ánh mắt nhìn chăm chú, biểu cảm của hắn rất bình tĩnh, hai mắt nhìn phía trước, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới trước ngự tòa, hành lễ khấu kiến hoàng đế.

Hưng Bình Đế đã rất lâu rồi không tâm trạng tốt như hôm nay, cười to sang sảng ra lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho hắn bình thân, hỏi một chút về tình hình chiến sự, nói:

Ba vương cực kỳ mang ơn Đại Ngu ta, ít ngày nữa trẫm phái người đưa ông ta về nước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khanh đã vất vả lập công lớn, xứng đáng được phong tước. Trẫm đề bạt khanh làm Vệ tướng quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kim chương tử thụ, khai phủ từ công. Những người công lao còn lại, trẫm cũng ban thưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hoàng đế vừa dứt lời, trong đại sảnh truyền đến tiếng nghị luận xôn xao.

quan trong triều lấy Đại Tư Mã làm đầu, tiếp theo Đại tướng quân, Xa Kỵ tướng quân, Phiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kị tướng quân, xuống nữa chính Vệ tướng quân.

Chức Đại mã mấy năm nay hoàng đế chưa lập, vẫn luôn để trống, Cao Duẫn hàm Đại tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân, còn lại mấy vị Xa kỵ, Phiêu Kị toàn xuất thân danh môn. Mục ngay như trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó thôi cũng chỉ Hổ Trung Lang tướng, nằm hàm tước tướng quân trong rất nhiều tạp hào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không hề nổi bật chút nào. Trận chiến này của hắn đã làm cho cả triều chấn kinh, người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nấy đều rớt tròng mắt, nhặt cũng không nhặt về được.

Nếu không phải chiến báo giấy trắng mực đen rõ ràng thì quả thực khó tin được, chỉ dùng sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghìn người thôi, thế nhưng lại lập nên chiến tích như vậy, nói đệ nhất nhân trăm năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới cũng không hề quá khen chút nào. Bây giờ người trở về, luận quân công để khen thưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó điều quá đương nhiên.

Thế nhưng chẳng ai nghĩ được hoàng đế lại trực tiếp nhảy vọt qua chức vị tứ chinh, tứ trấn, tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hậu tả hữu tương quân phong hắn làm tướng quân, khai phủ từ công. Cái gọikhai phủ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công, chính từ nay về sau hắn thể thành lập phủ thự của mình, cũng tự chọn liêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuộc, tham dự công sự.

Một tướng xuất thân hàn môn mới chỉ qua hai mươi tuổi nhưng lại đạt được công danh bực này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây không chỉ là vinh quang, ý nghĩa của nó, những người đứng đây đều biết rõ.

Giữa những cuộc thảo luận xôn xao không dứt, Hứa Tiết cùng Lục Quang thần sắc cực kỳ khó coi.

Cao Kiệu nhìnMục đứng phía trước mình vài bước, biểu cảm phức tạp.

Mục lại như đứng ngoài cuộc, không chút để ý những ánh mắt cùng phản ứng khác nhau chung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình, chỉ quỳ xuống trước hoàng đế, cung kính nói:

Tạ long ân bệ bạ.

Hết chương 47

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 47 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc