GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 47

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Cao Hoàn chạy vụt qua người Tiêu Vĩnh Gia lại bị bà đưa tay ra ngăn lại.

Lục Lang, a tỷ cháu vẫn còn chưa khỏi ốm hoàn toàn, còn đang nghỉ ngơi. Ta biết rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta sẽ nói cho biết.

Tiêu Vĩnh Gia mỉm cười nói.

Cao Hoàn đầy vẻ do dự nhìn Tiêu Vĩnh Gia.

– Cứ thế đi. Cũng muộn rồi, cháu đã tới thìlại ăn cơm đi. Ta đi bảo đầu bếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm thêm vài món cháu thích.

Bà thoạt nhìn rất thân thiện, nói xong lập tức đi dặn người làm ngay.

Cao Hoàn chưa bao giờ cảm thấy thân thiết với vị mẫu này. Mặc tính cách cậu thẳng thắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộc trực, tầm nhìn chưa sâu, nhưng cũng không phải kẻ ngu, có thể nhìn ra rất không vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ đối với tin tức mà mình mang đến này. Lúc cậu biết được tin tức quá kích động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ngay lập tức chạy đi tìm a tỷ, hiện giờ bị Tiêu Vĩnh Gia dội cho một chậu nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lạnh, nhớ tới khúc mắc ngoằn nghèotrong đó, trong lòng cũng hiểu được, tự thấy hối hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hành động bốc đồng chưa suy nghĩ sâu sắc của mình. Biết mẫu đây, mình cũng không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp a tỷ, nào còn tâm trạng lại ăn cơmnữa, thế nói cảm ơn, nói rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình có việc khác, xin phép đi về trước.

Tiêu Vĩnh Gia cũng không giữ lại, gọi người đưa cậu rời đảo, nhìn theo bóng dáng của cậu biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hẳn thì mới quay người đi vào.

Lạc Thần trở về phòng lập tức gọi người thu dọn đồ đạc, đến buổi tối, khi ngồi ăn cơm với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu thân liền hỏi ngày nào thì đi vào thành. Tiêu Vĩnh Gia lại nói:

Mẹ nghĩ kỹ rồi, trong thành thời tiết không tốt, con vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không thì cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạm thời lại đây một thời gian nữa đi rồi tính sau.

Lạc Thần nghe mẹ đột nhiên thay đổi quyết định, nhìn mẹ, thấy mẹ mỉm cười nhìn mình, nét mặt đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ dịu dàng quan tâm, trong lòng tuy nghi ngờ nhưng biết tính tình của nên cũng không hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại nữa. Cơm nước xong, nàng chỉ kêu Quỳnh Thụ đi hỏi thăm ban ngày người nào tới không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Quỳnh Thụ trở về nói Lục lang quân tới, nhưng chỉ tới một lúc, gặp trưởng công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói mấy câu xong đi ngay.

Tin tức Quỳnh Thụ hỏi được rất đơn giản, nhưng với Lạc Thần thì lại rất đáng giá để suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ.

Nàng biết Cao Hoàn, cậu cố ý chạy tới nơi này tìm mình tám chín mươi phần trăm chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liên quan đến Mục, làm sao mà còn bình tĩnh được nữa, tức khắc đi tìm mẫu thân.

Tiêu Vĩnh Gia trong phòng, đã tháo tóc xuống, ngồi trước gương trang điểm, mái tóc đen dài như thác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước đổ xuống sau lưng, bóng dáng vẫn không nhúc nhích, như đang thất thần nghĩ đó, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng bước chân con gái đi vào thì xoay người lại.

Mẹ ơi, hôm nay a đệ tới, phảitin tức về Mục không mẹ? Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi thẳng luôn mẹ.

Tiêu Vĩnh Gia hơi nhíu mày, đứng dậy nói:

Kẻ nào lắm miệng…

Mẹ, a đệ đã nóiạ? Lạc Thần ngắt lời bà.

Tiêu Vĩnh Gia ngừng một chút.

Mục đã đánh thắng trận, mấy ngày nữa sẽ về kinh rồi. lạnh nhạt nói.

Lạc Thần sững sờ.

Trong những ngày này, những lo lắng, băn khoăn hồ trong lòng cảm giác hồi hộp sau cơn ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mộng hôm nay giờ phút này theo lời nói của Tiêu Vĩnh Gia đột nhiên biến mất, tâm trạng nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bỗng trở nên cùng nhẹ nhàng.

Hắn đã thắng trận chiếnlẽ ra nhất định sẽ thua này, thắng lợi trở về, vậy thì thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 A Đình chắc sắp biết được tin vui này rồi.

Thế này là đủ rồi.

A Di, tuy đã thắng trận, nhưng thế thì sao nào! Con nghĩ lại đi, lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã dùng hôn sự làm hỏng cuộc đời con như nào. Mẹ sẽ không cho gặp con…

Tiêu Vĩnh Gia lửa giận vẫn còntrong lòng, miệng nói, lại phát hiện con gái như không nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình nói gì, ánh mắt chớp chớp, khóe môi hơi cong lên, linh hồn như là đang bay bổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi nào đó.

A Di, mẹ đang nói chuyện với con, con nghe mẹ nói không?

Lạc Thần a một tiếng, sực tỉnh lại, cười tươi với mẫu thân.

Mẹ ơi, con không chuyện nữa, con về phòng đây. Mẹ cũng đi ngủ sớm đi nhé.

Nàng nói xong chạy biến đi ngay.

Đã lâu lắm rồi Tiêu Vĩnh Gia không nhìn thấy biểu cảm như vậy trên khuôn mặt của con gái mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn bóng dáng mềm mại nhẹ nhàng rời đi của con gái, đứng tại chỗ, hơi thất thần.

….

Một đêm này Lạc Thần ngủ rất ngon. Ngày hôm sau ngủ đủ thức dậy, lại nghe Quỳnh Thụ nói, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết đã xảy ra chuyện người của Tử Vân Quan ngay từ tối hôm qua tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều đã bị trưởng công chúa hạ lệnh đuổi đi hết, một người cũng không giữ lại.

Tâm tình Lạc Thần càng thêm nhẹ nhàng.

Nàng đã có thể kết luận, chuyện ngày hôm qua do đạo cô già kia tự cho thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 minh, cho rằng mẫu thân mình độc lâu ngày, mới an bài ra chuyện như vậy.

Phản ứng của mẫu thân làm cho Lạc Thần thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm cảm thấy vừa may mắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại vừa cảm kích. Mẫu thân tuy tính tình cổ quái, một số việc làm bản thân nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không thích, nhưng sự việc này, hoàn toàn xứng đáng với thân phận cao quý của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chu Tễ Nguyệt kia, tuy cũng danh là Vương phi quý nữ, nhưng việc làm hành vi mới thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự khiến người khác xem thường.

Nếu Mục đã không việc gì, mẫu thân lại nhất quyết không chịu cho mình quay về, mình cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầnchuyện nàyđối chọi với mẫu thân, khiến hai mẹ con đều không vui.

Lạc Thần bắt đầu an tâm lại đây, ngày ngày đọc sách viết chữ, lúc buồn thì đi bờ sông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dạo một mình, ngắm cảnh sông nước xa xa, hoặc cho đàn diệc sông ăn, ngày tháng rất yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình, chớp mắt một cái, chỉ còn mấy ngày nữa hết năm.

Ngày hôm nay, toàn bộ dân chúng thành Kiến Khang tạm gác lại công việc bận rộn tống khứ cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 và chào đón cái mới nhà, đổ ra đường.

Con đường từ cửa thành phía đông đi thông đến hoàng cung từ đầu chí cuối đều tấp nập người qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại. Đứng trên cổng thành nhìn xuống dưới, trên con đường phố dài đen nghìn nghịt, tất cả đều© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu người.

Chỉ với sáu ngàn người, Mục đã đánh bại Viên Tiết, chẳng những trợ giúp Ba quốc phục quốc, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho người Ba mang ơn đội nghĩa, còn thay Đại Ngu đoạt lại Lương Châu phương Bắc, tin tức này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã lan truyền như cháy rừng, lan rộng khắp đại giang nam bắc.

Trong miêu tả sống động của người dân Giang Nam, chỉ trong một đêm thôi, Mục trở thành chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần truyền kỳ, niềm kiêu ngạo của người Nam Triều.

Người ta nói rằng hôm nay anh ta sẽ về kinh thành. Để thể hiện sự khen thưởng hắn, Hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng những phá cách cho phép hắn cưỡi ngựa vào thành còn cho phép hắn mang theo toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng sĩ Túc Vệ doanh vào thành, nhận sự chào đón của toàn bộ dân chúng bên đường.

Mặt trời dần dần lên cao. Vào khoảng giờ Tỵ, trên con đường núibên ngoài thành, từ xa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần, một đội nhân dần dần đi tới, khi họ đến gần hơn, Phùng Vệ phụng mệnh tới nghênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đón đứng ở trên đầu thành nhìn thấy dưới tinh kỳ đang phấp phới đón gió một người cưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngựa đi trước nhất, chính Mục, vội vàng hạ cửa thành xuống, tự mình ra đón.

Một hồi chào hỏi, Phùng Vệ thay mặt hoàng đế gửi lời chia buồn, sau đó lại tươi cười dẫn đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người vào thành, đi về hướng Đài Thành.

Mục lãnh binh lính quân dung chỉnh tề phía sau vào Kiến Khang.

Dân chúng nhìn thấy một vị tướng trẻ với đôi mắt sáng ngời ngồi trên lưng ngựa, mặc chiến giáp oai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vệ, dáng vẻ oai hùng, binh lính phía sau nện bước chỉnh tề, khôi giáp sáng loáng, mâu sóc mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhọn trên vai, dưới ánh nắng phát ra ánh sáng chói mắt, quả nhiên là quân dung uy vũ, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dũng mãnh, rất hiên ngang, nhịn không được phát ra những tràng hoan hô.

Hiệp thống lĩnh Túc Vệ Doanh nhiều năm lần nay màng màng bị phái đi đánh trận, ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu cho rằng mình chết chắc không thể nghi ngờ, nào ngờ được cuối cùng chẳng mình còn sống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn nữa còn sống trở về đầy vinh quang tự hào.

Vinh quang cùng đãi ngộ như vậy, quả thực có nằm cũng chưa từng nghĩ đến.

Y không kìm nén được đưa mắt nhìn bóng dáng cưỡi ngựa đi trước nhất kia, trong ánh mắt đầy sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sùng kính, ngẩng đầu ưỡn ngực, lãnh binh lính của mình sải bước vào thành.

Bên trong những tiếng hoanngập trời, đội ngũ đến Đài Thành.

Mục xuống ngựa, đi vào Đại môn, cuối cùng đi tới cung Kiến Khang, đi lên đan bệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bước về phía đương kim hoàng đế ngự thiên hạ đang ngồi trên tòa Kim Loan điện nghị quốc sự. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hưng Bình Đế thiên tử miện, ngồi ngay ngắn thượng vị, hai bên văn võ đại thần. Ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai mắt tỏa sáng, xương lộ ra vẻ đỏ ửng ốm yếu không bình thường, ánh mắt xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua chuỗi ngọcxuống trước mũ miện, nhìn chằm chằm vào Mục tiến vào điện.

Trong đại điện đứng đầy người, nhưng tĩnh lặng không nghe thấy một tiếng động gì, chỉ tiếng bước chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Mục cùng đám người Hiệp đi vào.

Bước chân của hắn ràng vững vàng.

Dưới số ánh mắt nhìn chăm chú, biểu cảm của hắn rất bình tĩnh, hai mắt nhìn phía trước, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới trước ngự tòa, hành lễ khấu kiến hoàng đế.

Hưng Bình Đế đã rất lâu rồi khôngtâm trạng tốt như hôm nay, cười to sang sảng ra lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho hắn bình thân, hỏi một chút về tình hình chiến sự, nói:

Ba vương cực kỳ mang ơn Đại Ngu ta, ít ngày nữa trẫm phái người đưa ông ta về nước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khanh đã vất vả lập công lớn, xứng đáng được phong tước. Trẫm đề bạt khanh làm Vệ tướng quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kim chương tử thụ, khai phủ từ công. Những người công lao còn lại, trẫm cũng ban thưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hoàng đế vừa dứt lời, trong đại sảnh truyền đến tiếng nghị luận xôn xao.

quan trong triều lấy Đại Tư Mã làm đầu, tiếp theo Đại tướng quân, Xa Kỵ tướng quân, Phiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kị tướng quân, xuống nữa chính là Vệ tướng quân.

Chức Đại mấy năm nay hoàng đế chưa lập, vẫn luôn để trống, Cao Duẫnhàm Đại tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân, còn lại mấy vị Xa kỵ, Phiêu Kị toàn xuất thân danh môn. Mục ngay như trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó thôi cũng chỉ Hổ Trung Lang tướng, nằm hàm tước tướng quân trong rất nhiều tạp hào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không hề nổi bật chút nào. Trận chiến này của hắn đã làm cho cả triều chấn kinh, người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nấy đều rớt tròng mắt, nhặt cũng không nhặt về được.

Nếu không phải chiến báo giấy trắng mực đen rõ ràng thì quả thực khó tin được, chỉ dùng sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghìn người thôi, thế nhưng lại lập nên chiến tích như vậy, nói đệ nhất nhân trăm năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới cũng không hề quá khen chút nào. Bây giờ người trở về, luận quân công để khen thưởng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó điều quá đương nhiên.

Thế nhưng chẳng ai nghĩ được hoàng đế lại trực tiếp nhảy vọt qua chức vị tứ chinh, tứ trấn, tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hậu tả hữu tương quân phong hắn làm tướng quân, khai phủ từ công. Cái gọi khai phủ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công, chính từ nay về sau hắn thể thành lập phủ thự của mình, cũng tự chọn liêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuộc, tham dự công sự.

Một tướng xuất thân hàn môn mới chỉ qua hai mươi tuổi nhưng lại đạt được công danh bực này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây không chỉ vinh quang, ý nghĩa của nó, những người đứng ở đây đều biết rõ.

Giữa những cuộc thảo luận xôn xao không dứt, Hứa Tiết cùng Lục Quang thần sắc cực kỳ khó coi.

Cao Kiệu nhìn Lý Mục đứng phía trước mình vài bước, biểu cảm phức tạp.

Mục lại như đứng ngoài cuộc, không chút để ý những ánh mắt cùng phản ứng khác nhau chung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình, chỉ quỳ xuống trước hoàng đế, cung kính nói:

– Tạ long ân bệ bạ.

Hết chương 47

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 47 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App