GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 41

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiêu Vĩnh Gia búi tóc cao y phục cao sang, trang điểm tao nhã, phong thái cao quý sang trọng, vẫn rất quen thuộc như Lạc Thần từng thấy, hơi hơi ngẩng mặt, đứng ở trước cửa Lý gia. Trông thấy Lạc Thần gấp gáp chạy ra hai mắt sáng ngời, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười, bước nhanh hơn ra đón, giang tay ra ôm con gái vào lòng, miệng thì liên tục gọi “con gái yêu” “con gái yêu”, còn nói “nhớ con yêu quá”.

Mẹ ơi, con cũng rất nhớ mẹ!

Tiêu Vĩnh Gia cười gật đầu, quan sát Lạc Thần, ánh mắt quét một vòng trên người nàng, nụ cười liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biến mất, cau mày, quay sang A Cúc đang hầu bên cạnh.

Các ngươi hầu hạ A Di thế nào, sao lại để A Di ăn mặc như thế này?

Lúc mới đến Kinh Khẩu Lạc Thần vẫn ăn mặc trang điểm theo thói quen trước kia khi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà, chỉ mặc quần áo đẹp, không đeo đồ trang sức bằng vàng ngọc, mỗi khi ra ngoài phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo phép tắc thì đeo Minh Kha, khi không theo phép tắc thì đeo Khanh Ngọc, anh lạc lâm lang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cực kỳ hiển quý. Nhưng được vài ngày, nàng cảm thấy trang phục của mình không hợp với gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất phô trương, cho nên đã giảm bớt khoản ăn mặc trang điểm đi.

trong mấy ngày vừa qua,Mục không nhà, nàng lại không ra ngoài nhiều, hơn nữa mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay nàng đều vất vả kéo con thoi dệt sợi, để làm việc cho tiện việc ăn mặc trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điểm càng giản lược hơn.

Giống như ngày hôm nay, Lạc Thần chỉ búi tóc kiểu ốc, cài một cây trâm ngọc, đeo đôi hoa tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gắn viên trân châu nhỏ như hạt gạo, quần áo cũng loại giáp phục màu vàng nhạt, kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dáng tuy đơn giản nhưng chất liệu rất mềm lại rất ấm, chân đi giày nhẹ tất lưới giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 di chuyển dễ dàng hơn, nàng rất ưa thích – nhưng bộ trang phục này trong mắt Tiêu Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Gia lại biến thành quá giản dị, cho nên mới chất vấn A Cúc.

Trưởng công chúa đột nhiên đến Kinh Khẩu không hề báo trước, cho đến khi biết bà đến thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã vào cửa, ai nấy cũng đều trở tay không kịp.

A Cúc thấy bà không hài lòng, đang muốn nhận lỗi thì bên kia Lạc Thần đã nói:

Mẹ ơi, không phải lỗi của họ ạ, tự con thích nên mới ăn mặc như thế này. Nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây không phải Kiến Khang, không cần phải rườm vây đâu ạ!

Tiêu Vĩnh Gia vẫn rất không vui, nhưng con gái yêu đã nói vậy rồi cũng đành phải bỏ qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm lấy tay nàng nắm chặt, hai hàng lông mày lại bất giác nhíu chặt.

Lạc Thần phát giác ra muốn rút tay về nhưng đã muộn, bàn tay bị Tiêu Vĩnh Gia nắm chặt lật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng bàn tay lên, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay nàng, sắc mặt sầm xuống, lại quay sang A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cúc:

Bàn tay của A Di tại sao lại như thế này? đây đã phải làm những gì?

Đôi tay của Lạc Thần từ nhỏ đến lớn đúng thật là “không dính nước dương xuân”, được bảo dưỡng nâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 niu cực kỳ non nớt mềm mại. Mấy ngày qua bởi xe sợi lòng bàn tay cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngón tay bị con thoi sợi chỉ cọ xát, khó tránh khỏi bị xước. Nghiêm trọng nhấtngày hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước, mấy ngón tay còn bị sưng to lên, sau khi đã bôi thuốc mỡ làm mát, hôm nay mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi nhưng vẫn sót lại vài vệt đỏ nhạt.

A Cúc thật sựkhổ không thể nói, đối mặt với Tiêu Vĩnh Gia, nào ai dám nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về chuyện Lạc Thần ngày nào cũng kéo sợi, nhất thời không biết nên đáp lại như thế nào.

Mẹ ơi, con thể làm được ạ? Tại quá rảnh không việc gì làm, lại muốn giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thời gian nên con chơi kéo sợi một chút thôi. Tay của con không bị sao đâu.

Lạc Thần rút tay về, nhìn ra bên ngoài, nhìn thấy đường đi hồ bị xe cao cùng nghi trượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dừng ngoài cửa gần như làm tắc nghẽn cả con đường, rất nhiều hàng xóm nghe tin đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên ngoài nhìn vào trong, vẻ mặt xen lẫn kính sợ, khác biệt rất lớn với ngày thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bèn vội vàng kéo tay Tiêu Vĩnh Gia vẫn còn đang sầm mặt mũi đi vào trong nhà.

Mẹ ơi, mẹ mau vào nhà đi ạ. Mẹ chồng con hai mắt nhìn không rõ, con dẫn mẹ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp ạ…

Khi nói chuyện, cửa thuỳ hoa truyền ra tiếng quải trượng, thị nghe tin được A Đình dìu đỡ đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vội đi ra đón.

A Đình vừa mới gọi một tiếng “a tẩu” thì nhìn thấy một người phụ nữ trung niên dung mạo hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lệ ăn mặc sang trọng đứng bên cạnh Lạc Thần, hai hàng lông mày nhíu lại, sắc mặt cau có, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biếtấymẫu thân của a tẩu, đương kim trưởng công chúa thì sửng sốt, nụ cười trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt cứng lại, không dám tới gần nữa đứng khựng lại.

Trưởng công chúa tới rồi à? thị mỉm cười, lên tiếng,Trưởng công chúa từ xa bôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ba đến đây, chắc chắn đi đường mệt nhọc, xin mời vào nhà nghỉ ngơi trước được không?

Tiêu Vĩnh Gia ánh mắt đảo qua thị, không lập tức lên tiếng đáp lại.

Bầu không khí trở nên cứng ngắc.

Mẹ!

Lạc Thần lập tức bám vào tai Tiêu Vĩnh Gia, nói nhỏ:

Mẹ chồng con đối xử tốt với con lắm đó! Mẹ đừng giận chó đánh mèo với mẹ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con, cũng không được mất lịch sự với mẹ chồng con đó.

Tiêu Vĩnh Gia sửng sốt nhìn con gái, chỉ thấy nàng mở to hai mắt nhìn mình, tràn đầy cầu xin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chần chừ một giây cuối cùng vẫn miễn cưỡng nén sự không vui trong lòng xuống, đáp:

mẫu thân của Mục phải không? Mắt nhìn không tốt thì đừng ra ngoài. Tự ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi vào được.

con gái của mình, Tiêu Vĩnh Gia mặc đã trả lời nhưng trong giọng điệu vẫn một sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lạnh nhạt không thể che giấu.

thị làm sao không nghe ra được, vẫn mỉm cười hiền hòa, lui sang một bên, nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần:

A Di, con mau mời mẹ con vào trong ngồi đi.

Lạc Thần đáp lời, kéo ống tay áo Tiêu Vĩnh Gia:

Mẹ ơi mẹ vào nhà đi ạ.

Tiêu Vĩnh Gia đi qua cửa thùy hoa, đi qua đình viện, đi vào chính đường, ánh mắt quét nhìn bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía, dùng ánh mắt xót xa nhìn con gái bên cạnh mình, khóe môi càng mím chặt, mày nhíu lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nói lời nào.

A Cúc ra lệnh cho Quỳnh Thụ cùng Anh Đào đi chuẩn bị trà nước, mình thì đứng bên hầu hạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Dưới sự ám chỉ mấy lần của Lạc Thần, Tiêu Vĩnh Gia mới miễn cưỡng ngồi xuống, vuốt thẳng ống tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áo, mở miệng:

– Lư thị, từ trước đến nay ta luôn tính nói thẳng, nếu đắc tội mong chớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trách. Lần này ta tới Kinh Khẩu là để đón con gái ta về Kiến Khang. Ta nuôi nấng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mười sáu năm chưa từng xa nửa bước, nay con gái đã phải gả tới nơi xa xôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này. Lúc trước con trai nhà thì không nói gì, nhưng giờ đã đi đánh giặc, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết khi nào mới trở về, ta lại rất nhớ thương con gái mình, cho nên muốn đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về nhà một thời gian.

Nói xong quay sang A Cúc.

Đi thu dọn đồ đạc cho A Di đi, hôm nay đi về theo ta luôn.

Nụ cười trên mặtthị dần biến mất, lặng thinh không nói lời nào.

Lạc Thần sửng sốt.

Gả tới nơi này một thời gian, tuy rằng Lư thị đối xử với nàng rất tốt, nàng cũng coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái nhỏ A Đình như em gái ruột, nhưng sao cũng một nơi hoàn toàn xa lạ, ăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặc, ở, đi lại, thói quen sinh hoạt….mọi thứ đều khác xa với những nàng quen thuộc.

Mặc nàng đang tự thích nghi dần đến hiện tại chẳng những nàng đã dần dần dung nhập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thậm chí còn tìm được chút niềm vui nho nhỏ trước nay chưa từng có. Nhưng tận trong thâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm nàng, đối mặt với Lý Mục, một “phu quân”nàng không vừa lòng, đối với cuộc sống về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau, nàng thật lòng khôngmột chút khát khao nào.

Nhiều khi trong đêm khuya tĩnh lặng, nghe tiếng thở đều đặn của người đàn ông ở trên chiếc sập bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài, trằn trọc không ngủ được, nàng thường nhớ cha mẹ mà lặng lẽ rơi nước mắt.

Nàng thật sự muốn quay về Kiến Khang. Nhưng không theo cách thức không coi ai ra gì mẫu thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã làm như này.

Mặt nàng nóng bừng lên, nhìn thị.

Mẹ ơi, con không quay về đâu!

Tiêu Vĩnh Gia ngẩn ra:

Con nói cơ?

Con không theo mẹ đi về đâu. Mẹ tới thăm con, con rất là vui, nhưng con tạm thời không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn về đâu.

A Di, con lặp lại lần nữa xem nào? Con theo mẹ về không?

Con tạm thời không muốn về. Mẹ đường xa đến đây, hay con đến thôn trangcùng mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thời gian nhé, rồi sau đó sẽ tiễn mẹ về.

Tiêu Vĩnh Gia ngỡ ngàng.

không thể tin được. Con gái yêu lúc trước bị ép gả đến một gia đình thấp kém như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng chưa đầy một tháng ngắn ngủi tại làm sao quay sang che chở cho mẹ chồng rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Không chỉ thế, con gái yêu còn không chịu đi về theo mình.

nhìn con gái yêu tranh luận với mình trước mặt người ngoài, sự tức giậnchua chát tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tụ từ khi bước chân vào ngôi nhà này không thể kìm chế được nữa, bắt đầu trào dâng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng bà.

Nơi này tốtsao con không chịu đi về với mẹ hả?

Sắc mặt cực kỳ khó coi, lạnh lùng quét mắt nhìn Lư thị.

Nếu người lấydo hiếu thuận để trói buộc con, vậy thì không cần. Ta mang một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình con gái về được, những người còn lại thì đều để lại hết, thích sai khiến làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì sai, nếu thấy không đủ thì ta phái thêm mười người trăm người tới, miễn con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ theo ta về.

Mẹ, sao mẹ lại thể nói như thế? Con không về không liên quan đến mẹ chồng! Lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ chồng còn bảo con về, tự con không muốn về thôi.

Lạc Thần vừa xấu hổ vừa buồn bực, phản bác lại.

Tiêu Vĩnh Gia ràng không tin, hừ một tiếng:

Thế con nói đi, sao con lại không chịu về?

Lạc Thần cứng họng.

Lư thị vẫn đang lặng thinh chợt hắng giọng một tiếng, quay sang Tiêu Vĩnh Gia, nói:

Trưởng công chúa bớt giận, xin hãy nghe tôi nói một câu. Từ sau khi A Di đến nhà tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cử chỉ việc làm hay đối nhân xử thế đều rất chu toàn, đừng nói cả nhà tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hàng xóm láng giềng cũng đều khen ngợi nó. Từ khí độ cho đến đối nhân xử thế, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ có dòng dõi Cao thị mới thể nuôi dạy mộtcon gái tốt như vậy.được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gả tới gia, là phúc mấy đời của gia mới được. Về chuyện này đúng do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi không suy xét chu đáo. Lẽ nào tôi không biết mẹ con liền tâm ư? Chỗ tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108đâu, A Di thể cùng về Kiến Khang một thời gian. Trưởng công chúa đi đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng vất vả, không cần phải vội trở về làm gì, tối nay cứ nghỉ tạm trang viên trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã, sáng sớm mai hẵng cùng A Di trở về, được không?

vẫn luôn mỉm cười, vừa nói xong, trong phòng yên tĩnh.

Tiêu Vĩnh Gia liếc nhìn bà, mày giật giật, muốn mở miệng để nói nhưng cuối cùng lại thôi.

Mẹ chồng!

Lạc Thần tới bên thị, trong mắt vẫn còn những giọt nước mắt vừa trào ra tức giận.

thị khe khẽ an ủi nàng:

Mẹ chồng thật sự không sao đâu. a tẩu Tưởng gia lo cho mẹ rồi mà. Mẹ con không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngại vất vả đường xa tới đây đón con, quyến luyến nhớ nhung con như thế, mẹ cũng rất cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động. Con cứ yên tâm đi theo mẹ con trở về đi.

Đã nói tới mức độ này rồi, Lạc Thần biết mình cũng đành phải đi về theo mẹ trước, nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với tính tình của mẹ, chỉ sợ bên này càng khó xử hơn, vì thế gật đầu.

Tiêu Vĩnh Gia thấy con gái yêu chịu trở về, sắc mặt mới thoáng hòa hoãn, đứng lên, nhìn A Cúc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

A Cúc hiểu ý, đi lên nói:

Vậy thì tôi cho người đi thu dọn đồ cho tiểu nương tử. Tối nay tiểu nương tử nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trang viên cùng trưởng công chúa, ngày mai lên đường.

thị lần tìm tay Lạc Thần, vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay nàng, nói:

Đi đi con. Khi nàoMục về thì mẹ bảo đi đón con.

….

Lạc Thần tạm biệt A Đình đang khóc nức nở, đi theo Tiêu Vĩnh Gia đi trang viên.

Kinh Khẩu lệnh Tôn Ninh cùng tộc huyện lân cận bản địa nghe tin cũng lần lượt tới bái kiến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Tiêu Vĩnh Gia nào hạ mìnhgiao với những người này, cho người đuổi hết đi, không gặp bất kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nào hết. Qua một đêm, sáng sớm ngày hôm sau liền mang theo con gái lên xe đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hướng bến đò, ngồi lên chiếc thuyền đậuđó, đi theo đường thủy quay về Kiến Khang.

Khu vực bến đò vốn đã náo nhiệt, hôm nay lại trùng với chợ quê nên đường lại càng đông, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghi trượng của trưởng công chúa mở đường, lại thêm Kinh Khẩu lệnh đích thân ra tiễn cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người qua đường đang tấp nập qua lại đều nhường đường né tránh. Tuy chậm một chút nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hề bị tắc đường.

Lạc Thần bởi vì trong lòng hãy còn tức giận, tuy là đi theo Tiêu Vĩnh Gia trở về nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ tối hôm qua đến giờ vẫn không hề mở miệng nói chuyện, lúc này đang ngồi trên xe cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế, một mình ôm đầu gối, không nói năng gì.

Tiêu Vĩnh Gia thấy con gái yêu cứ rầu mãi, không khỏi nhớ lại tình cảnh gặp mặt thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày hôm qua.

Trong tưởng tượng của bà, Mục đã hạng người ti tiện vô lại như thế vậy thì mẫu thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sinh dưỡng ra hắn đương nhiên cũng chẳng phải người tốt lành gì, đã ấn tượng xấu này rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn nữa còn nhận định con gáinhà họ phải chịu khổ, cho nên ngày hôm qua khi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt thái độ nhiên không chút khách sáo nể nang. Ai ngờ đâu đối phương lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hề giống như trong tưởng tượng của mình, không chỉ thế rất phong độ, so sánh ra thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108vẻ như mình mới ngườilễ bất lịch sự. Ngoài ra sau đó, hỏi A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cúc sao không khuyên Lạc Thần về nhà, A Cúc nói rằng trước một ngày Mục lên đường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thị từng chủ động đề nghị tiểu nương tử về Kiến Khang, nhưng mà tiểu nương tử đã từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chối. Trong lòng bất giác thấy hối hận, nhưng ngẫm nghĩ lại tức giận, không kìm nổi trách:

Mẹ một lòng con, biết Mục vừa đi không thấy con về, sợ con da mặt mỏng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dám mở miệng cho nên mới tới đón con. Con thì hay rồi, không những không nhận tình cảm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ còn tức giận mẹ trước mặt người ngoài. Nơi này hay ho đâu? Mẹ nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nấng con mười sáu năm, thế mới chỉ mấy ngày lại chẳng bằng mẹ của võ phu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cướp con đi từ tay mẹ? Con bất công như thế, mẹ thật đau lòng quá…

Trượng phu vẫn luôn lạnh nhạt với mình, con gái luôn thấu hiểu mình ấy thế vừa xuất giá được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy ngày lòng đã chẳng hướng về mình rồi.

Tiêu Vĩnh Gia thấy lòng chua xót, quay mặt đi.

Lạc Thần nhìn mẫu thân, thấy quay mặt đi, vành mắt hơi hồng hồng, nhớ tới bình thường rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt rất yêu thương mình thì lòng mềm nhũn, nào còn găng gì được nữa, liền quay sang ôm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cánh tay bà.

Mẹ ơi, mẹ tốt với con, sao con không biết ạ? Không phải con không muốn quay về, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải bất công, càng không phải muốn chọc giận mẹ, là mẹ chồng con thật sự rất tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mẹ vừa đến đã nói những lời khó nghe, mẹ chồng con nghe xong sẽ nghĩ như thế nào?

Tiêu Vĩnh Gia thấy con gái cuối cùng cũng đã chịu nói chuyện với mình, trong lòng mới thoải mái hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút, quay sang ôm lấy con gái vào lòng, vẫn than phiền:

Mẹ quan tâm gì ta nghĩ thế nào. ta sao không nghĩ con trai ta cướp con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái của mẹ đi, hại cuộc đời con, mẹ làm saochịu cho nổi chứ?

Lạc Thần trong lòng như cuộn chỉ rối, không biết nên nói mới tốt.

Tiêu Vĩnh Gia lau khóe mắt, mỉm cười:

Thôi, không nói chuyện này nữa. Con đi theo mẹ trở về cứ an tâm đó, đừng nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những chuyện khác…

Khi đang nói chuyện, xe bỗng dừng lại không đi nữa

Tiêu Vĩnh Gia ngó ra ngoài cửa sổ hỏi:

– Sao thế?

Tùy tùng bẩm báo:

Trưởng công chúa, con đường phía trước bị chặn rồi, chắc lát mới thông được.

Tiêu Vĩnh Gia vén rèm lên nhìn, thấy giữa đường phía trước tám người đang nâng một kiệu cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dư, ngồi trên đó là một nữ thiên sư.

Nữ thiênkia mặt mang lụa trắng, che kín mít, chỉ lộ ra đôi mắt, bởi khá xa nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn được rõ. Chỉ thấy ta mặc đạo bào, vạt áo bay phấp phới, không giấu được dáng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 yểu điệu, nhưng phong thái lại trang nghiêm, ngồi ngay ngắn trên cao dư, dáng vẻ thoát tục siêu phàm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phía sau mấy chục tín đồ, nam nữ già trẻ lẫn lộn trong đó, miệng to đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩa, rất uy phong rêu rao, đi ngay giữa đường phố, tiến thẳng về phía mình.

Nhìn còn phô trương hơn cả so với mình.

Tiêu Vĩnh Gia khi Bạch Lộ Châu tuy thường ra vào đạo quán, lúc hứng lên thì mình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặc đạo bào, nhưng kỳ thựcluôn theo trượng phu không thờ phụng Thiên sư giáo, đi đạo quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng qua cũng bởi đạo già kia thường xuyên chủ động tới thăm hỏi bà, thấy ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiến thức rộng rãi hài hước, để giết thời gian cho nên mới dần dần qua lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Tiêu Vĩnh Gia nhăn mày, khẽ hừ một tiếng:

Giả thần giả quỷ!

Buông rèm xuống, chờ đối phương né tránh.

Không ngờ rằng nữ thiên kia dường như tự giữ thân phận không chịu nhường đường, dẫn theo đám tín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồ phía sau dừng ngay giữa đường.

Kinh Khẩu lệnh Tôn Ninh thấy thế chạy vội lên.

Tín đồ Thiên hiện giờ trải rộng khắp Tam Ngô, các tín đồ được tôn thờ như những vị thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu như trên đường gặp cảnh như thế này, loại quan viên địa phương bình thường như Tôn Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng phải bất đắc nhường đường. Nhưng ở đây lại Thanh Trưởng công chúa. Với sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôn quý của trưởng công chúa, làm sao thể nhường đường cho một nữ thiên sư?

Tôn Ninh nhận ra hộ Thiệu Phụng Chi đi theo trong đó, đi qua nói rõ, nói đối diện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xa giá của trưởng công cháu, bảo bên này tránh trước, để trưởng công chúa đi qua trước.

Thiệu Phụng Chi nhanh chóng nhìn đối diện, rồi vội đến trước cao dư, thấp giọng nói:

– A tỷ ơi, chi bằng nhường trước đi…

Nữ thiên trên kiệu lại như không nghe thấy, hai mắt, ngồi ngay ngắn như cũ, không nhúc nhích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Thấy vậy, những người đi đường đứng bên đường đều lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn hai nhóm người đang dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giữa đường không chịu nhường nhau,xào bàn tán.

Không biết ai bắt đầu, tín đồ phía sau nữ thiên đột nhiên lại to đạo nghĩa, vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quanh cao dư, như muốn tiếp tục đi tiếp, bức bách trưởng công chúa phải nhường đường.

Kinh Khẩu lệnh hít một hơi khí lạnh, gấp gáp đến đổ cả mồ hôi đầu, chưa kịp lên tiếng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một giọng phụ nữ lạnh lùng từ trong xe đột nhiên vang lên:

Từ sau khi lão đạo chủ Thiên giáo qua đời, kế thủ Trương Tường mới mấy ngày trước còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới Kiến Khang gửi thiếp muốn bái phu quân ta. Ngươi thì thá gì, thấy ta còn không bái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì thôi, ta cũng không so đo với ngươi, thế ngươi còn cuồng vọng đến mức này đấy! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Haythật sự cho rằng mình là thần nhân hạ phàm?

Mở đường! Kẻ nào dám cản đường thì ngay lập tức bắt giữ tội ngỗ thượng!

Người trong thiên hạ đều biết, Cao tướng công cưới trưởng công chúa. Nghe đồn trưởng công chúa tính tình dữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dằn, rất ngang bướng. Hôm nay tuy rằng không thấy người thật nhưng nghe được giọng nói, quả nhiên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 danh bất hư truyền.

Ven đường đột nhiên trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều im lặng, mở to mắt nhìn.

Tiêu Vĩnh Gia đi xa, nghi trượng dĩ nhiên là đi theo. ra lệnh một tiếng, mấy chục giáp vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đằng trước đồng loạt giơ kích lên, tiếp tục tiến về phía trước.

Tám người đàn ông vạm vỡ khiêng cao vốn uy phong lẫm liệt không coi ai ra ngay lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức thấy tình huống bất ổn. Những giáp vệ kia uyhùng tráng, tay cầm võ giới, chớp mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã áp bức tới trước mặt, nào đâu còn dũng khí tiếp tục đối nghịch nữa, vộilui về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau, cao bị nghiêng ngả theo, nữ thiên sư ngồi trên cao dư cũng ngồi không yên, lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vài cái suýt nữa thì ngã đâm đầu xuống đất, may mà được Thiệu Phụng Chi nhanh tay đỡ được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vội sai người nhường sang một bên đường.

Sau một hồi huyên náo, xa giá của trưởng công chúa đi qua, chớp mắt đã hiên ngang đi mất.

Nữ thiên tuy mau chóng ngồi ổn định nhưngdáng vẻ vẫn thảm hại. Thiệu Phụng Chi vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thả rèm che xuống, lại một lần nữa chấn chỉnh tổ đội, sai người tiếp tục đi tiếp.

Người phụ nữ giấu mình sau rèm, hai mắt lại xuyên qua tấm mạng nhìn chằm chằm vào xa giá đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dần dần đi xa kia, trong mắt tràn ngập thù hận, móng tay đâm vào lòng bàn tay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hề cảm thấy đau đớn.

Gần 20 năm rồi!

Năm đó mình đã bị ả phụ nữ họ Tiêu này cướp mất tình yêu, và cũng đã phá hủy mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thứ của mình.

Nhiều năm qua, ta chịu đủ nhẫn nhục, như sống trong bóng tối, không khác một cái xác không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hồn.

người phụ nữ này lại được toàn bộ mọi thứ, địa vị, trượng phu, con gái, vẫn luôn tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quý như thế, có quyền sinh sát trong tay, không ai nổi.

Thế đạo này quá bất công!

Thiệu Ngọc Nương này thề, một ngày nào đó ta sẽ báo được thù, lật ngược thế giới bất công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàynghiền nát người phụ nữ này dưới chân mình!

ta thề!

……

Tác phong làm việc của mẫu thân vẫn luôn như thế.

Huống chi, chuyện hôm nay, đúng nữ thiênkia lễ trước,lẽta thật sự coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mìnhthần nhân, cho nên tự rước lấy nhục. Lạc Thần cũng không để trong lòng. Đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiêu Vĩnh Gia tới bến tàu, xuống xe, quay đầu lại nhìn về hướng miếu Thành Hoàng lần cuối rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xoay người, đang chuẩn bị đi lên thuyền thì chợt nghe phía sau tiếng gọi:

A tẩu ơi!

Lạc Thần quay đầu lại, trông thấy A Đình cùng với Thẩm thị đứng một góc nơi bến tàu. Thẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thị với nụ cười trên môi, A Đình trốn phía sau chị ta, nhìn về phía mình, như muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới lại như không dám.

Lạc Thần vội vàng đi qua, chào Thẩm thị một tiếng, nhìn sang A Đình.

A Đình lập tức cười thật tươi, nhanh chóng liếc nhìn trưởng công chúa đang dừng mũi thuyền, từ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưng lấy ra một thứ mình mang tới, thì thào:

A tẩu ơi, mấy ngày trước tẩu nói muốn một con thoi mới đúng ạ? Muội bả thợ mộc Diêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đẽo cho tẩu một con này, dùng gỗ hoàng dương tốt nhất đó, còn bảo ông ấy mài giũa cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bóng rồi. May sáng nay vừa làm xong, muội mang tới tặng cho tẩu luôn nè. Tẩumuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ạ?

gái nhỏ cắn môi nhìn Lạc Thần đầy thấp thỏm.

Lạc Thần cảm động nhận lấy con thoi, sờ sờ, cười tươi nói:

Tốt quá, nhiên tẩu muốn rồi. Muội chờ tẩu trở lại rồi chúng ta so xem ai kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợi nhanh hơn nhé.

A Đình bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, cười toe toét sung sướng:

Muội sẽ đây chờ tẩu. A tẩu nhớ trở lại nha, đừng quên muội, a mẫu,cả a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh nữa ạ.

Không biết sao, Lạc Thần bỗng thấy mũi cay xè, nhưng lại giả bộ như không việc gì, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

A Đình yên tâm, a tẩu chỉ về nhà một thời gian ngắn thôi, qua mấy ngày nữa sẽ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại với mọi người.

A Đình cười gật đầu lia lịa.

Thẩm thị đưa một chiếc giỏ tre được phủ một chiếc khăn sạch cho nàng.

Nghe nói tiểu nương tử hôm nay phải về, tôi cũng không cả, chỉ mấy quả trứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà nuôi một ít quả táo, đều là tấm lòng mọn, mong tiểu nương tử nhận cho.

Lạc Thần vội nhận lấy, cảm ơn không ngừng.

Thẩm thị nói:

Tiểu nương tử yên tâm. Bên này đã tôi rồi. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho mẹ.

Chị ta nhìn đầu thuyền, lại nói tiếp:

Tiểu nương tử mau đi đi, đừng để trưởng công chúa phải chờ.

Lạc Thần gật đầu, xoa đầu A Đình rồi xoay người lên thuyền, đi vào trong khoang.

Tiêu Vĩnh Gia liếc nhìn chiếc giỏ tre đầy trứng táo đỏ cùng với con thoi nàng mang lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuyền, hơi nhíu mày, như muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống, chỉ ra lệnh lên đường.

Chiếc thuyền rời khỏi bến tàu Kinh Khẩu đi về hướng Kiến Khang.

Hết chương 41

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc