GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 85

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Tiêu Vĩnh Gia giật mình quay lại, bất ngờ khi nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Cao Kiệu, đang bước nhanh đuổi theo mình.

Mình muốn làm gì?

Đôi mày thanh của hơi chau lại, nhìn ông hỏi.

Cao Kiệu đã đuổi tới phía sau thê tử, vốn là đang nổi giận đùng đùng, chạm phải dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chau mày của vợ nhìn mình thì vẻ tức giận trên mặt lập tức biến mất.

A Lệnh, ta…

Ông cứ ấp a ấp úng mãi.

Tiêu Vĩnh Gia nhướng mi lên.

Không à, không thì tôi đi trước.

đưa tay chuẩn bị mở cửa, chợt cảm thấy thắt lưng bị siết chặt.

Không ngờ Cao Kiệu từ phía sau lưng ôm lấy bà, hai tay siết chặt.

Một cảm giác vừa xa xôi vừa quen thuộc đột nhiên tràn về đối với Tiêu Vĩnh Gia

nhìn chằm chằm vào cánh cửa trước mặt.

Mình đang làm đó? Một đống tuổi rồi, mau buông tôi ra…

Trượng phu lại không buôngra.

nghe tiếng ông thì thầm sau lưng mình:

A Lệnh, dạo gần đây ta luôn nhớ đến những ngày tháng khi chúng ta vừa mới thành thân…rất© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhớ…Ta muốn nàng bên ta…

Nàng lại nhé, được không…

Tiêu Vĩnh Gia từ từ nhắm mắt lại.

Trong phòng rất an tĩnh.

Cao Kiệu bế bổng thê tử lên đưa đến bên giường thả nhẹ xuống.

Ông đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt bà, động tác cùng dịu dàng.

A Lệnh, nàng vẫn xinh đẹp như ngày nào, không khác khi xưa…

Nhưng ta lại già rồi…

Bên tai chợt nghe tiếng thở dài của trượng phu.

mở mắt ra, thấy ông cúi xuống nhìn mình, ánh mắt hiu quạnh, nét mặt xúc động.

đưa tay, đầu ngón tay vuốt nhẹ hàng lông mày lấm tấm phong sương của ông, rồi đột nhiên đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay lên vòng qua cổ ông, áp đầu ông vào người mình.

……

Ân ái ngọt ngào qua đi, Tiêu Vĩnh Gia khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt đẹp đẽ khép hờ, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang ngủ, dịu ngoan nằm trong lòng trượng phu.

Một lát sau, lại cảm thấy một bàn tay chậm rãi vuốt v e trên thể mình, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không mở mắt ra, chỉ mở cánh tay kia ra, quay người nằm trên gối, đưa lưng về phía Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu, miệng lầm bầm:

Được rồi mà, không cần phải nữa đâu…coi mình vẫn như lúc hai mươi tuổi hay sao?

Cao Kiệu đãmột người chồng đơn bị bỏ đói một thời gian dài, cuối cùng lại lần nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được trở lại con đường làm người bình thường, đối mặt với người vợ xinh đẹp giống như nữ thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình, chỉ ước tưới mưa móc cho vợ đầy tràn, từ đây về sau thần phục mình, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế mới thoả mãn tâm nguyện. Ông nhiên dốc hết bản lĩnh, tự cảm thấy bản lĩnh đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông của mình không hề thua kém lúc trẻ, rất đắc ý hài lòng. Mới nghỉ ngơi một chút, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sờ được hương nhuận ngọc ôn nơi tay, h@m muốn trong lòng lại xao động không kìm nén được.

Một màn ân ái vừa rồi thật sự tiêu hao nhiều sức lực, lúc này tuy rất muốn nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơi chút lực bất tòng tâm, nhưng trong lòng thầm nghĩ nếu mình cố gắng hơn nữa, hẳn vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể, đang muốn tiếp tục thì lại bị Tiêu Vĩnh Gia cắt ngang như vậy.

Thấy vợ đưa lưng về phía mình, giọng điệu vẻ không vừa ý, trong lòng không khỏi hoài nghi vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi không thỏa mãn được vợ mình ư. Thế này đàn ông đàn ang làm sao chịu được đây, mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai ông nóng rực lên, lập tức lật người vợ lại, muốn tái chiến một trận ra trò nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại thấy vợ mở mắt ra nhìn mình cười:

Mình ơimình, mình không cần eo nữa à? Sáng mai mình không dậy được thì đừng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phàn nàn ở trước mặt em đấy nhé…

Cao Kiệu mặt đỏ tía tai, đè lên vợ, miệng nói:

Nàng đừng có coi thường ta…

Tiêu Vĩnh Gia đẩy trượng phu từ trên người mình xuống.

Được rồi mà, mình tiết kiệm chút sức lực đi. Cũng phải lần đầu tiên đâu.

Bà ngồi dậy, lấy lại y phục mặc vào, lại lấy cho ông ném lên trên người ông.

Cao Kiệu nằm ngửa ra, nhìn vợ đã mặc xong quần áo rồi, đành phải từ bỏ, đổi sang vuốt mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tóc đẹp buông xoã xuống lưng của vợ, dỗ dành:

A Lệnh, vậy nàng nằm lại đi, ngủ với ta đi.

Tiêu Vĩnh Gia nằm trở lại.

Cao Kiệu ôm lấy thê tử vào trong cánh tay, trong lòng trào dâng cảm giác thoả mãn hạnh phúc xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay chưa từng có.

A Lệnh ơi, sau này, chờ ta có thể thoát khỏi việc triều đình đi làm một điền ông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng còn chê ta vừa già vừa dụng nữa không?

Tiêu Vĩnh Gia nhắm mắt không nói gì.

Cao Kiệu đẩy đẩy vợ.

Tiêu Vĩnh Gia cũng không mở mắt ra, chỉ nói:

– Mình hiện giờ vừa già vừa dụng, em từng chê mình chưa?

Cao Kiệu sửng sốt, sau đó cười nhẹ, yên lặng một lát nói:

A Lệnh, ta cũng biết ta dụng…Biết Hứa Tiết âm thầm hại bệ hạ, nhưng lại không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động vào lão ta báo thù cho a đệ nàng…

Lục Quang với ta cũng càng ngày càng xa cách, hiện giờ tân đế đăng cơ, nếu ta đoán không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sai, ông ta sẽ cùng Hứa gia vứt bỏ hiềm khích, hợp lực đối phó với ta.

Này thì cũng thôi đi, điều ta lo lắng hơn cả việc liên quan đến bách tính. Lưỡng Hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa qua nạn hạn hán, đất Ngô lại bị lụt lội. Năm ngoái mất mùa, triều đình đã giảm hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 miễn giảm ruộng đất thuế. Năm nay nhất định còn không bằng năm trước. Cuộc sống dân chúng khó khăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỗ trợ của triều đình lại không đủ. Ta thực sự không thể huy động thêm bất kỳ khoản tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào để đi hỗ trợ…

Tiêu Vĩnh Gia mở mắt ra, dùng ngón tay chọc chọc vào ông.

Sao mình chẳng thú vị hết vậy. Ngay cả một câu trêu đùa cũng tưởng thật.

Cảnh Thâm, em cũng rất mong ngóng mình thể được giải thoát sớm. Nếu mình làm một điền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông thì em điền được. Đến lúc đó chúng ta bầu bạn với nhau, nương tựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẫn nhau, thế được.

Cao Kiệu cúi đầu, thấy đôi mắt đẹp của thê tử nhìn mình chăm chú, không khỏi mỉm cười. Nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những năm tháng qua giữa mình thê tử đã lãng phí bao nhiêu là thời gian bên nhau, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa hối hận vừa xúc động.

A Lệnh ơi, từ nay về sau ta sẽ hết lòng đối tốt với nàng, ở bên nàng, nếu nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất mãn với ta thì phải nói với ta đó. Đừng như trước đây cứ một mình suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ, rồi lại mặc kệ ta không quan tâm.

Tiêu Vĩnh Gia không nói nữa, chỉ vòng tay ôm lấy trượng phu.

Cao Kiệu cảm nhận được sự dịu dàng tình cảm của thê tử, ôm mình như thế này, làn da chạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào nhau, dường như còn làm cho ông động lòng hơn cả lúc còn trẻ, ông không cầm lòng nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại vuốt v e âu yếm vợ một lát, đột nhiên nhớ tới chuyện cháu gái tối này đến nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thái độ của vợ khá kỳ lạ, liền hỏi:

Việc cháu gái, nàng còn trách ta không? Ta thật sự không thể tưởng tượng được, lúc còn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tri thư đạt như thế, cứu A Di còn suýt nữa bị ong độc làm hại tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạng. Nhưng trưởng thành rồi hành vi lại quá cực đoan. Cũng may Mục không sao cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta cũng thấy thật lòng hối cải, chủ động tới nhận lỗi với ta. Nàng cũng đừng trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa.

Tiêu Vĩnh Gia thất thần một lát.

Cháu gái thể chủ động nhận sai với mình, đương nhiên tốt rồi. Nhưng sao trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó không tới lại chọn đúng vào lúc này? Em với mình chứng kiến từ nhỏ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn, không phải nói không tốt, chỉ cảm thấy tâm tư củakhông hề đơn giản. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Huống chi hiện tại còn làm hoàng hậu.

Cao Kiệu cười, lắc đầu:

Nàng đó, vẫn giống như trước đây chỉ thích nghĩ nhiều. Tại kỳ vị, mưu kỳ chính. Nếu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hối lối và sửa đổi, sau này tận tâm phụbệ hạ, làm mẫu nghi thiên hạ, thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vinh quang của Cao thị ta.

Tiêu Vĩnh Gia nói:

Mình cẩn thận hơn một chút luôn không sai đâu.

Được rồi được rồi, ta biết rồi.

Còn một chuyện nữa. Tân An Vương với Thiêngiáo rất thân thiết với nhau. Khi tân đế đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cơ, thậm chí người của Thiên giáo cũng đến lễ bái nữa. Lúc trước em đi Kinh Khẩu, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữ hương chủ của Thiên Giáo cố ý va chạm vào em. Em rất không ưa những người đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng không cần nói đến những người đó trả thùMục còn suýt nữa làm A Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị thương. Mình đừng cho phép người Thiên Giáo lại Kiến Khang đấy.

Cao Kiệu vội ôm thê tử, gật đầu:

Ta biết rồi. Năm ngoái Thiêngiáo đã khiến luận ở Kinh Khẩu bất mãn, dân chúng ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 oán, gây ra náo loạn rất lớn, Kinh Khẩu lệnh từng bẩm báo lên triều đình. Giáo đầu bị bệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ hỏi trách đã dâng thư xin lỗi, chủ động xử một số đệ tử, cũng hứa hẹn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quản thúc môn hạ chặt chẽ hơn. Lúc đó còn Tân An Vương cầu xin hộ nên sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới cho qua. dân gian tín đồ của Thiên Giáo rất đông đảo. Ta biết Tân An vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hẳn muốn mượn giáo trị dân, nhưng không biết rằng một khi một khi mất đi quản chế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể trở thành ngọn nguồn hỗn loạn. Ta vẫn luôn phản đối. Nàng yên tâm, ta sẽ nhắc nhở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tân An vương, sẽ không cho phép những người đó lại.

Tiêu Vĩnh Gia ừm một tiếng, trong lòng trượng phu, từ từ nhắm mắt lại.

……

Đêm khuya, cửa thành nam của Kiến Khang đã đóng cửa từ sớm. Nam môn lệnh biết không việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã đi ngủ trong phòng trực. Đang ngủ say sưa thì bị thủ hạ đánh thức, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một nhóm người cưỡi ngựa tới gõ cửa thành muốn vào thành.

Nam môn lệnh nhíu mày:

Đó là ai? Bảo chờ ngoài thành, trời sáng thì mới được vào.

Người đó báoLục Giản Chi thái thú Giao Châu ạ.

Nam môn lệnh sửng sốt.

Lục Giản Chi trưởng công tử của Lục gia mấy năm trước danh vọng khắp Kiến Khang, tất nhiênông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta như sấm bên tai. Cũng biết y lúc trước tại cuộc thi ngày Trùng Dương đã thua Lý Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một quan hàn môn tên tuổi không ai biết, sau đó đã đi Tây Nam làm thái thú, nhoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cái cũng đã gần một năm rồi.

Một năm này, trong thành Kiến Khang nhiều thay đổi bất ngờ, nhân vật thay đổi, cái tên vinh quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạn Lục Giản Chi cũng dần dần nhạt trong ức.

Không nghĩ tới tối nay y lại đột nhiên trở lại.

Trong một năm này, so sánh với hai nhà Cao Hứa thường xuyên lên sân khấu nhiều hơn, Lục thị© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ khôngtiếng tăm gì, nhưng sao cũng thế gia cao môn, Nam môn lệnh làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám chậm trễ, vội vàng lên mặc quần áo, tự mình đi ra sai người mở cửa thành.

Lục Giản Chi ôm quyền với Nam môn lệnh:

– Đêm khuya quấy rầy, đã làm phiền ngài rồi.

Năm ngoái khi y rời khỏi Kiến Khang đi Giao Châu, lúc ra khỏi cửa thành, Nam môn lệnh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt.

Giờ phút này, mượn hoả trượng ở cửa thành nhìn người bên ngoài thành, thấy y gầy đi rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 so với ấn tượng trước kia, nhưng nụ cười vẫn như cũ, không hề mang vẻ kiêu ngạo của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu thế gia, vội nhường sang một bên, khom người nói:

Lục thái thú quá lời rồi. Cả đêm đi đường, chắc hẳn rất mệt nhọc. Thái thú mau vào thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi.

Lục Giản Chi gật đầu, mang theo mấy tuỳ tùng phóng ngựa đi vào.

Nam môn lệnh nhìn mấy bóng người trước mặt dần dần biến mất trong màn đêm, thở dài, tự nhủ: “Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bắc đánh giặc, bên này, chỉ sợ cũng sắp chuyện…”



Lục Giản Chi vẫn chưa nghe được tiếng than thở gần như lời tiên tri từ vị Nam môn lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuất phát từ trực giác nhiều năm trên cương vị công tác. Y cưỡi ngựa vào thành, đi trên con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường hai bên đường toàn nhà dân, sợ tiếng ngựa quá mạnh làm ảnh hưởng đến người dân, gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chú ý khiến họ mở cửa sổ nhìn trộm ra ngoài, bèn giảm tốc độ ngựa, ra lệnh cho tuỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tùng cũng như thế, đi trên đường phố Kiến Khang đi về phía Lục gia.

Nhìn thấy cảnh đường phố quen thuộc, y không khỏi xúc động.

Cảnh còn người mất, đại để cũng chỉ như vậy.

Đi qua lối vào của con đường dẫn đến Cao gia, y quay mặt lại nhìn, bất giác dừng lại, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó đè nén cảm xúc không nói nên lời trong lòng tiếp tục đi về phía trước.

Chuyến đi này, y trở về theo yêu cầu của cha mình.

Y Tây Nam Giao Châu dường như một mối liên kết gắn keo sơn trời sinh.

Lần đầu tiên đi qua đó bình định, trợ giúp Lâm Ấp vương ổn định triều cục.

Về sau bị thua bởi Lý Mục, lại bị phụ thân tống cổ đi nơi đó làm thái thú.

Khi vừa mới đến đó, y rất suy sụp, hơn nữa bị nhiễm chứng nhiệt, đổ bệnh mãi không khỏi. Về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau, cuối cùng y cũng đã vực dậy được bản thân thoát khỏi chứng trầm cảm.

Mọi việc dần dần thuận buồm xuôi gió. Lâm Ấp vương rất lòng cảm kích y. Y được người dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 địa phương yêu mến –có lời đồn rằng vị thái thú trẻ tuổi đến từ thế gia Kiến Khang này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mỗi lúc rảnh rỗi thường đeo một chiếc đàn cổ sau lưng, trèo lên trên đỉnh núi nhỏ phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau phủ thái thú, một mình đánh đàn với núi gió mây trời. Tiếng đàn xuyên qua khu rừng, thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiến người tiều phu phải dừng rìu lại để lắng nghe, vậy y còn có một biệt danh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 “Thái thú Nha”.

Ngay khi ysuy nghĩ rằng nếu mình đây, thể sống như vậy cả đời cũng không sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì lại đột ngột nhận được yêu cầu của phụ thân muốn y về kinh.

Ymột dự cảm, phụ thân hẳn việc rất quan trọng.

Lục gia ngay phía trước không xa.

Lục Giản Chi phóng ngựa nhanh hơn, lúc đi đến trước cửa lớn thì nhảy xuống, cửa.

Người nhà thấy y nửa đêm mà về thì chạy vào thông báo.

Mẫu thân cùng em trai Lục Hoán Chi của y đều ra đón, ai cùng mừng rỡ.

Lục Giản Chi hỏi thăm mẫu thân với em trai mấy câu, người hầu tới truyền, nói phụ thân y đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thư phòng, kêu y đi gặp.

Lục Giản Chi an ủi mẫu thân đang khóc thấy mình gầy đi, nhờ Lục Hoán Chi đưa mẹ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghỉ ngơi rồi một mình vội đến thư phòng.

Lục Quang ngồi ngay ngắn ánh đèn, vẻ mặt nghiêm túc.

Lục Giản Chi quỳ xuống trước mặt phụ thân, cung kính hành đại lễ, sau đó ngồi quỳ bên cạnh ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta, nói:

Một năm qua con không thểbên cha mẹ để tận hiếu, mong cha thứ lỗi cho con ạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lục Quang nhìn con trai:

Nghe nói con từng bị ốm nặng. Giờ sức khoẻ thế nào rồi?

Đã khỏi hẳn rồi ạ. Con cảm ơn cha.

Lục Quang gật đầu.

Lục Giản Chi đợi một lát, thấy phụ thân vẫn không nói gì, bèn hỏi:

Cha triệu con về nhà, không biết chuyện ạ?

Cánh con cứng rồi, giờ ta giao việc, chưa chắc con đã nghe theo đâu nhỉ.

Lục Quang nhìn con trai, giọng lạnh lùng.

Lục Giản Chi biết ông đang trách mình vì chuyện kháng lại mệnh lệnh không tuân theo sắp đặt hôn nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của ông, lại quỳ dập đầu lần nữa:

con ngỗ nghịch, mong được phụ thân tha thứ. Con cũng đã nói trong thư rồi ạ, ngoại trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện này, cha có yêu cầu con làm gì, con cũng sẽ không chối từ.

Lục Quang hừ mũi, sắc mặt cực kỳ khó coi:

Cao gia làm nhục Lục gia ta đến bước này, cho đến bây giờ con vẫn còn nhớ thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứa con gái Cao gia kia hả? Đại trượng phu không vợ làm sao được. Chỉ là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người phụ nữ thôi. Giản Chi, con khiến cho ta quá thất vọng rồi.

Không liên quan đến em ấy. Em ấy giờ đã làm thê tử của người khác, con cũng đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn suy nghĩ nữa từ lâu rồi. Con chỉ nghĩ bản thân tầm thường không có gì cả, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghề nghiệp, sao mà thành gia được ạ? Con cầu xin phụ thân khoan thứ!

Lục Quang nhìn chòng chọc vào đứa con trai đang dập đầu, sau một lúc lâu mới lạnh lùng nói:

Ta kêu con về cũng không phải việc hôn nhân.

Lục Giản Chi chậm rãi ngồi dậy.

Việc của triều đình, ConGiao Châu hẳn cũng biết rồi. Đông Dương Vương làm hoàng đế, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên cậy nhờ vào Cao Kiệu, Cao gia tương lai càng thêm đắc thế. Hứa Tiết vào khoảng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gian trướchẹn ta bàn bạc một chuyện lớn.

Ông ta nhìn con trai.

Hứa Tiết đề nghị hai nhà Hứa Lục liên hợp, xuất binh Bắc phạt, tấn công Dự Châu, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến thắng, những nhục nhã của Lục gia ta sẽ được rửa sạch. Nếu tiếp tục thừa thắng xông lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại cùng nhau đánh hạ Lạc Dương, khôi phục Đông Đô, đó công lao một không hai. Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu hoàng đế chống lưng thì cũng đừng mơ một tay che trời!

Lục Giản Chi kinh ngạc:

Phụ thân, Bắc phạt là mong muốn của mỗi một người, con rất sẵn lòng lĩnh binh đi chiến đấu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng mà hưng binhmột chuyện lớn, huống chi còn đại thế quy vượt sông tác chiến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế thì càng phải cẩn trọng hơn. Trước đó chưa được chuẩn bị chu toàn chặt chẽ, chưa biết mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa biết người, con sợ sẽ gặp bất lợi, đến lúc đó chẳng những không mang về vinh quang cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục gia chúng tangược lại còn bị tổn hại đến căn cơ, sau này muốn tiếp tục quật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khởi chỉ sợ không được dễ dàng nữa.

– Huống chi…

Y chần chừ,

Hứa Tiết nàykẻ hai mặt, đáng tin tưởng không ạ?

Nực cười!

Lục Quang giận dữ đập bàn, làm cho ngọn đèn dầu trên bàn theo đó cũng nhảy dựng lên.

– Ta kêu con về đã suy nghĩ rất cẩn thận, con cứ nghe theo mệnh lệnh của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm. Con trưởng tử của Lục gia ta, trước kia suy nghĩ không chu toàn, làm việc chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dựa vào khí phách, khiến cho Lục gia bị xấu mặt con, ta đã không so đo với con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi. Bây giờ sự việc liên quan đến hưng suy của gia tộc, con lại lâm trận lui bước không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu đảm đương. Giản Chi, con có xứng đáng với danh phận trưởng tử của Lục gia không?

Lục Giản Chi dập đầu liên tục:

Mong phụ thân bớt giận, con không ý lùi bước, càng không dám nghi ngờ phụ thân ạ.

Lục Quang thở hắt ra một hơi, biểu cảm hoà hoãn hơn một chút, nói:

Những điều con lo nghĩ, lẽ nào cha không nghĩ đến hay sao?

Tây Kim sắp tấn công Trường An. Trường An kinh đô quan trọng nhất của Lũng Tây Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hạ muốn nắm giữ, để ứng phó, người Yết chắc chắn sẽ toàn lực chiến đấu. Một khi hai bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến sự, họ sẽ không thể chú ý đến những nơi khác, đây hội ngàn năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một, đó thiên thời.

Qua Kinh Tương, đánh hạ Nam Dương thông đến Dự Châu, quân nhu thể được vận chuyển thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua con đường này thông suốt không gặp trở ngại, đây địa lợi.

Hứa Tiết căm hận Cao Kiệu thấu xương, chủ động tìm cha hợp tác, khát vọng chiến thắng còn sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn cả chúng ta, làm sao giữa cản trở được? Hứa gia hai mươi vạn binh mã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục gia ta mười vạn, cộng lại ba mươi vạn, còn hùng mạnh hơn cả Cao Kiệu năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xưa Bắc phạt.

Thiên thời, địa lợi, nhân hòa, ba thứ chúng ta đều cả. cho Cao Kiệu muốn ngăn cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không thể nào ra tay được. do con lại không chắc chắn?

Lục Giản Chi cúi đầu:

Con không dám ạ.

Lục Quang nói:

Ý cha đã quyết rồi. Con chuẩn bị cho tốt, đến thời cơ thích hợp thì xuất binh đi Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bắc. Nhân lúc Mục căn chưa vững, trận chiến này con cần phải thắng. nhớ không?

Lục Giản Chi dập đầu, nói:

Con xin tuân theo mệnh lệnh của phụ thân, toàn lực ứng phó, không dám chậm trễ ạ.

Đến lúc này Lục Quang mới tỏ vẻ vừa lòng, gật đầu:

Chắc hẳn con đi một chặng đường mệt nhọc rồi, thôi đi nghỉ ngơi đi. Nghỉ ngơi xong thì đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp mặt người của quân phủ cũng không muộn. Xuất binh cũng phải đợi thời cơ, không phải một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xong đâu.

……

Lục Giản Chi ra khỏi thư phòng của phụ thân, trở về gian phòng trước đây của mình.

Hành mang về của y không nhiều lắm, chỉ một cái rương, bên trong một ít quần áo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng với một hộp đàn cầm.

Lục mẫu đã sai người dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, còn đang chờ con trai, thấy con trai đã trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, bà ngồi lải nhải nhặn dò con phải nghe theo lời của phụ thân, đừng để ông ấy thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vọng nữa, thấy con trai gật đầu đáp ứng, bấy giờ mới vui vẻ rời đi.

Mặt trăng nhô lên cao, tiếng trống canhvang.

Lục Giản Chi đi đường suốt đêm, người tuy mệt nhưng lại đầy tâm sự nặng nề, làm sao ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được. Y không ngờ rằng phụ thân gọi mình trở về lại mục đích như này, liên hợp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hứa Tiết, xuất binh Bắc phạt.

Những phân tích của phụ thân đúng là rất đúng. Thiên thời địa lợi nhân hoà, ba thứ đều đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả. Có thể hưng binh Bắc phạt, đoạt lại của nhà Hán cũng tâm nguyện của y, Lục Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chi y không phải không cái dũng gánh vác nhận nhiệm vụ. Nhưng điều khiến cho y bất an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mục đích xuất binh lần này của phụ thân cùng với Hứa Tiết. Mục đích duy nhất của họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chínhnhân lúc tân hoàng đế vừa mới lập triều, mượn Bắc phạt để chèn ép Cao Kiệu, gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tăng thế lực của mình.

trước mặt mình, phụ thân thậm chí còn không hề ý che giấu chút nào.

Đối với Cao tướng công, Lục Giản Chi rất yên tâm. Dẫu cho ông ấy có biết mục đích Bắc phạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hai nhà Lục Hứa, với hành vi con người của ông, ông cũng sẽ không âm thầm cản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở. Nhưng chính bởi mục đích xuất binh như thế, mới làm cho Lục Giản Chi cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng lo lắng.

Hai nhà thế gia bởi lợi ích nhân tạm thời liên kết với nhau, với mục đích cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chèn ép một thế gia khác, vậy thì liệu việc dẫn liên quân xuất binh Bắc phạt thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ thành công không?

Y bồi hồi rất lâu trong phòng, khó lòng ngủ yên được, bất tri bất giác lại đi đến trước cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đàn cầm, mở hộp cầm lấy bản tự phổ để trong đó ra, trước ánh nến, đầu ngón tay khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạm vào từng nét chữ đẹp đẽ của bản nhạc, đang lúc thất thần thì cửa bị người ta đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra.

Y quay đầu lại, thấyLục Hoán Chi tới thì vội cất cầm phổ đi, quay hẳn người lại.

Muộn thế này rồi đệ còn chưa đi ngủ à?

Lục Hoán Chi đã đi tới.

– Đại huynh, vừa rồi huynh trong thư phòng, đệ tránh bên ngoài, nghe được cuộc nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữa huynh cha.

Trên mặtlộ vẻ hưng phấn mong đợi.

Đại huynh ơi, cơ hội như vậy đúng ngàn nămmột như cha nói đấy. Huynh nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải nắm cho chắc. Lần này phải đạp Mục kia dưới chân, trút hận cho Lục gia chúng ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng trút hận cho cả đại huynh nữa.

Lục Giản Chi không nói gì.

Đại huynh, huynh vẫn luôn nhớ nhung con gái Cao gia, đệ thấyấy đối với huynh chắc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế…

Đệ không được nói lung tung. Lục Giản Chi sầm mặt xuống.

Đệ không có nói lung tung. Lục Hoán Chi cãi lại.

Huynh tưởng đệ không biết à? Cái vừa rồi huynh xem chính là cầm phổ ấy tặng huynh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hồi trước Giao Châu huynh đổ bệnh nặng, đệ đã biết huynh bị tâm bệnh rồi. Đệ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tam muội bàn bạc với nhau, để muội ấy đi nhờ vả ấy giúp đỡ. ấy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng, viết một bản cầm phổ cho huynh, tuy rằng không phải thư nhưng còn hơn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thư đấy. thể thấy được ấy vẫn còn tình với huynh.Mục kia cái thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì, chỉ một phu hàn môn, tự mình đi Nghĩa Thành khai hoang thì cũng thôi đi, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt ấy đi theo để chịu khổ cùng.

Dựa vào đâu hắn thể cưới đượcấy chứ?

càng nói càng kích động.

Đại huynh à, huynh nhất định phải đánh thắng trận này đó. Chờ chúng ta lấy được Lạc Dương rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình còn ai dám xem thường Lục gia chúng ta nữa.

Ngày nào đó biết đâu chừngMục chết rồi, ấy thể gả về nhà mình làm a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tẩu của đệ.

Hoán Chi, câm miệng.

Lục Giản Chi nghiêm nghị quát lên.

Cầm phổ của ấy chủ yếu khuyên ta phấn chấn tinh thần lên, không hề tình© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như đệ nói. Nếu đệ còn dám ra ngoài nói năng linh tinh, làm hỏng danh dự của ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để ta biết được, ta không tha cho đệ đâu.

Lục Hoán Chi hồi trước cũng chút ngưỡng mộ Lạc Thần, nhưng biết nàng không thích mình, hơn nữa bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân lại rất kính trọng đại huynh, cho nên từ trước đến nay không muốn tranh giành với đại huynh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng nàng lại gả cho người đàn ông khác, với nói điều đó không thể nào chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận nổi, bởi thế càng hận Lý Mục đến thấu xương.

chưa bao giờ thấy đại huynh tỏ thái độ dạy dỗ lạnh lùng nghiêm nghị như thế với mình bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giờ cả, không dám tỏ vẻ nữa, cố gắng nén sự ghen tỵ trong lòng xuống, nói:

Đại huynh yên tâm, đệ không phải là người không biết nặng nhẹ.

Lục Giản Chi lúc này mới hoà hoãn thái độ, nói:

Chuyện đánh giặc ta sẽ dốc hết sức mình. Đệ yên tâm đi. Cũng muộn rồi, đệ đi ngủ đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lục Hoán Chi không cam lòng nhìn hộp cầm vừa được đại huynh vội đóng lại, đáp lời, đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài.



Hiệu suất làm việc của Tưởng Thao làm Lạc Thần rất vừa lòng.

Ngày hôm đó chỉ nói một lần ấy thế mới nửa tháng sau, y đã đưa tới hơn chục chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máy kéo sợi khung cửi mới tinh, số còn lại hiện đang cho người tiếp tục chế tạo, cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bao nhiêu thì sẽ tiếp tục làm dần dần.

Lạc Thần rất phấn khởi, đưa tiền cho anh ta, bảo anh ta đi Cừu Trì mua thật nhiều cây gai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dầu về.

Mặc tập quán sinh hoạt của người Cừu Trì bắt đầu Hán hoá, nhưng những người thể mặc quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 áo bằng lụa hoặc vải lanh mịn chỉ giới hạn tầng lớp quý tộcthượng tầng, phần lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người dân vẫn quen mặc da thú, phụ nữ không giỏi dệt vải. Nhưng đưa cho họ tiền, yêu cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ đi thu hoạch nguyên liệu thô, họ chắc chắn cam tâm tình nguyện.

Tưởng Thao đồng ý ngay, nói ngày mai vừa hay anh ta phải đi theo thứ sử đi Cừu Trì làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc, đến lúc đó anh ta cũng sẽ xử công việc của phu nhân luôn thể.

Trong vùng hoang mùa của Nghĩa Thành có thể nhìn thấy cây gai dầu khắp mọi nơi, Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần đã xin ý kiến kinh nghiệm củanương tinh thông dệt vải trong số các già, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rằng thu hoạch những thứ này về, trải qua xử thô thể xe chỉ làm quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 áo. Nàng đã gọi những phụ nữ trong thành tập trung tới, nói ra kế hoạch của mình, mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều phấn khởi đồng ý, thế ban ngày tất cả mọi người nhanh chóng hoàn thành công việc trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày, sau đó ra khỏi thành để thu thập nguyên liệu thô.

Ngày hôm nay ngày Mục từ Cừu Trì trở về.

Tính hết ngày hôm nay thì hai người mới xa nhau cũng chỉ ba ngày.

Lạc Thần ngủ một mình đã hai tối thôi đã cảm thấy nhớ hắn rất nhiều, thế sáng này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc dạy học cho đám trẻ nhỏ nàng cũng chút lơ đễnh không tập trung.

Đến sau giờ ngọ, nàng đã không chịu nổi nữa, kêu đầu bếp nữ làm pha một bình lớn nước lạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phân phát cho đám gia nhân thị nữ đang học kéo sợi chỉ gai dưới sự chỉ đạo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người thợ thêu, số còn lại thì nàng lấy cớ mang cho binh lính thủ thành, A Cúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi cùng, hai người ngồi trên một chiếc xe ngựa nhỏ, bánh xe nghiền qua mặt đường đã được san © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phẳng rộng rãi, đi tới cửa thành.

Binh lính thấy thứ sử phu nhân tới thăm hỏi, không chỉ thế còn mang nước mát tới nữa, người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng cảm kích, chỉ ban đầu còn hơi chút câu nệ bó, không dám lấy uống.

Lạc Thần tự rót ra cốc, nhét tận tay cho một binh lính thiếu niên.

Binh lính kia mặt đỏ lựng lên, nhận lấy uống một hơi sạch sẽ.

Lạc Thần mỉm cười, gọi những người còn lại cũng tự lấy uống.

Đám binh lính bấy giờ mới chạy tới, vừa cảm ơn vừa tranh nhau lấy.

Lạc Thần đứng ở trên đầu tường thành, mong ngóng nhìn về phương hướng con đường Mục trở về.

Tiểu nương tử, về trước đi. Trời đang nắng lắm, Ly lang quân biết thì lại đau lòng.

A Cúc đứng bên cạnh tận tình khuyên.

Lạc Thần nhìn một chốc, không thấy Mục trở về, A Cúc lại cứ khuyên can mãi, rất phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng, thế buồn bã ỉu xìu, đang định đi xuống lại chợt thấy A Ngư từ xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy đến, ra sức vẫy tay với mình,vẻ như việc, thế vội vàng đi xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Phu nhân ơi, vừa rồi em bên ngoài thành hái cây gai nhìn thấy một chị gái nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngất bãi đất hoang, gọi thế nào cũng không phản ứng, giống như người chết rồi ấy.

Những lưu dân đến nương nhờ Nghĩa Thành khá nhiều người bị bệnh, bị thương nặng, thậm chí sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới nơi này rồi những người thể lực tiêu hao quá mức ngất xỉu.

gái A Ngư nói chắcmột trong số những lưu dân đó, hẳn trên đường đi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảnh ngộđấy, cho nên mới chỉ còn lại lẻ loi một mình, còn chưa đến nơi thì đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngất đi.

lẽ là A Ngư nghĩ đến cảnh ngộgái đó giống người mẹ đã chết của mình, nhìn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần, nôn nóng cùng.

Lạc Thần gọi một người lính gần đó, mang theo một vại nước, bảo A Ngư dẫn đường, mình cũng gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gáp đi cùng theo.

Cây gai dầu cánh đồng gần đó đã được thu hoạch gần hết, A Ngư đi hơi xa, cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy dặm đường liền.

– Phu nhân ơi, chị ấy nằm kia kìa.

A Ngư chạy nhanh qua đó, chỉ cho Lạc Thần xem.

Lạc Thần đến gần hơn, thấy trên bãi đất hoang một gái mặc trang phục của phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chồng, quần áo rách nát, thân hình gầy ốm, trên người dường như vết thương, tóc tai rối bù, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai mắt nhắm chặt, một nửa khuôn mặt khô héo xám xịt của ấy lộ ra, cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy mới chỉ hơn hai mươi tuổi.

Lạc Thần vội vàng đi tới, ngồi xổm bên cạnh cô ấy, đẩy đẩy gọi ấy vài lần.

gái kia vẫn nằm im bất động, hoàn toàn không phản ứng. Da chạm vào nóng kinh khủng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràngsốt rất cao, nàng vội bưng bình nước, đặt vòi lên đôi môi nứt nẻ của gái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm rãi cho cô ấy uống mấy ngụm nước, thấy mắt cô ấy khẽ động đậy thì gọi tiếp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng gái vẫn không mở mắt ra. Nàng lại kêu binh lính cõng gái vào trong thành, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến nhà của A Ngư, gọi quân y tới khám bệnh cho gái.

Quân y tới ngay lập tức, khám xong nói bị sốt cao, sau đóra mấy loại thảo dược. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Anh ta cũng xem vết thương trên lưng của gái, nói vết thương do bị roi đánh, thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gian đã lâu rồi nhưng vẫn chưa thể khỏi hẳn, miệng vết thương mưng mủ, cộng thêm thời tiết nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bức cho nên mới bị ngất đi.

Đằng trước người cô gái dường như cũng có vết thương. Tuy vóc dáng gầy gò, nhìn không khác gì nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giới, nhưng anh ta lại không tiện khám, chỉ để lại thuốc trị thương, nói rửa vết thương xong thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bôi choấy.

thể cứu được hay không còn phải xem ý trời.

Quân y sao cũng rất bận rộn, khám xongđi ngay.

sao cũng một mạng người, Lạc Thần vội kêu A Cúc đi sắc thuốc, Đồng A Ngư lấy nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới, tự tay nàng lau vết thương chết cánh taytrên đùi gái. Thấy lớp da thịt dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớp quần áo mịn màng mềm mại, lại vén áo lên lau sạch sau lưng cho cô ấy.

Lúc chuyển sang lau ngực bụng, gái vẫn luôn nhắm mặt như đã hôn mê lại đột ngột giật giật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quay mặt đi, lấy hai tay chặn vạt áo lại, dùng giọng khàn khàn nói không ràng:

Đa tạ phu nhân…chỗ này của tôi không làm sao…

Lạc Thần thấy người ta cuối cùng đã tỉnh thì thở phào nhẹ nhõm. Lau sạch phần còn lại của vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương, dùng ngón tay quết thuốc mỡ cẩn thận bôi lên vết thương sau lưng và trên tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho gái. Xử xong rồi, nàng đang chuẩn bị hỏi lai lịch của gái, lại thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy vẫn rất yếu ớt, nằm đó, hai mắt luôn đóng chặt không nhúc nhích thì tạm thời gác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, chỉ nhẹ nhàng dặn A Ngư:

Em chăm sóc chị ấy nhé. Ta đi về bảo người mang chút thức ăn đến đây. Nếu chị ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202vấn đềthì em nhớ đến gọi ta ngay.

A Ngư gật đầu vâng dạ.

Lạc Thần rửa sạch tay đứng lên, đấm vào cái eo bị mỏi, qua khoé mắt chợt nhìn thấy có bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đứngcửa sổ, quay đầu lại, không ngờ Mục đã về từ lúc nào rồi, đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng đó mỉm cười nhìn mình, không hề phát ra tiếng cả.

Lang quân ơi.

Lạc Thần mừng rỡ suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, vừa vẫy tay vừa chạy như bay về phía hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hết chương 85

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App