GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 170

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Xa lâu gặp lại, người vợ yêu có thai. Toàn bộ những mệt nhọc đi đường biến thành hư không. Lý Mục hạnh phúc đến mức không thể diễn tả được thành lời.

Sắc trời mau chóng tối xuống, hai người cùng nhau ăn cơm xong, hắn nắm tay nàng đang chuẩn bị đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dạo bên bờ sông để tiêu thực thì đột nhiên nhìn thấy phía xa phương hướng phía Bắc tòa thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiến Khang nổi lên ánh lửa.

Dường như nơi đóhỏa hoạn.

Chẳng mấy chốc, tin tức đã được xác thực truyền tới chỗ hai người.

hỏa hoạnhoàng cung.cung điện bị cháy chính nơi của Cao Ung Dung.

Cao tướng quân đã điều nhân thủ đi dập lửalệnh cho tiểu nhân tới đây thông báo cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đại phu nhân. Thế lửa rất lớn, thái hậu…đã chết trong hậu điện cung Tháirồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ạ…

Người đưa tin quỳ gối bẩm báo, sau đó cúi đầu dừng lại.

Mục đưa mắt nhìn sang Lạc Thần, hỏi cụ thể tình hình.

Người đưa tin nói:

Theo như lời tông thất chạy thoát khỏi đám cháy nói lại, tối nay Thái hậu mật triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tập họ vào cung, vào đó rồi mới biết là muốn bày kế giết Đại Tư mã. Cùng đi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108Lưu hầu trung. Lưu Hầu trung thái độ bất kính với thái hậu, làm thái hậu nổi giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại bị Lưu hầu trung chế nhạo, thái hậu quá giận giữ đã lấy chủy thủ đã giấu sẵn từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước đâm vào Lưu hầu trung. Họ sợ hãi bỏ chạy, kế đó thì hậu điện bị cháy…

Cung nhân trước đó đã được lệnh không cho phép tới gần, đợi khi phát hiện lửa cháy, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy tiếng kêu cứu của thái hậu từ bên trong truyền ra, nhưng lửa cháy quá lớn, không vào được… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Người kia còn đang nói, Lạc Thần sững sờ khi nhìn vào cụm đèn đỏ dường như đang đập trong đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía xa.

Một bàn tay lặng lẽ đưa tay cầm lấy tay nàng.

Lạc Thần hồi hồn lại, quay mặt sang nhìnMục, thấy hắn đang nhìn mình, trong mắt lộ sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lo lắng thì đ è xuống sự khiếp sợ bởi tin tức này gây ra, lấy lại bình tĩnh nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Thiếp không sao, chàng đừng lo…

Tuy nói thế, nhưng nhớ tới khoảng thời gian chị em bên nhau từ nhỏ đến lớn, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn nỗi bi thương khó tả.

Mục ôm nàng vào lòng, trấn an vỗ nhè nhẹ vào lưng nàng, thấp giọng nói:

Ta đưa nàng về phòng trước rồi ta đi vào thành xem thế nào.

Nói xong bế ngang nàng lên đưa vào phòng đặt nàng trên giường, đắp chăn cho nàng, bảo thị nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108bên chăm sóc nàng, mình thì vội vàng đi.

La Thần không ngủ được, cũng không yên tâm, lúc ngủ lúc tỉnh, vẫn luôn chờ mãi, sáng sớm ngày hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sauMục mới trở về.

Ngày hôm qua hắn vừa về đến, trước kia ăn ngủ ngoài trời, vốn đã vất vả, còn chưa được nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngơi thì đêm qua lại xảy ra chuyện, chỉ sợ đã quá mệt không chịu nổi, nàng thấy hắn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì vội thức dậy hỏi hắn đói không, gọi người mang cơm nước đến.

Hai mắt của Mục đỏ ngầu, lắc đầu, đỡ nàng nằm xuống bảo nàng cứ nghỉ ngơi.

Lạc Thần lấy hết can đảm hỏi tình hình hỏa hoạn trong cung.

Đêm qua, ngọn lửa bắt đầu nổi lên từ hậu điện cung Thái Sơ, lại gió nên lửa lan rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhanh, cháy cả một đêm, đến canh năm thì cuối cùng mới tắt.

Lửa lớn chẳng những thiêu hủy cả tòa cung Thái Sơn ngay cả một vài cung điện gần đó cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị lan đến liên lụy.

Khi dọn dẹp tàn tích của hậu cung Thái Sơ, người ta tìm thấy hai thi thể cháy đen quấn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhau, nhìn quần áo của họthể đoán được một người Lưu Huệ, một người là Cao Ung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dung.

Từ thế thể thấy sau khi lửa bùng lên, Cao Ung Dung muốn chạy trốn ra ngoài nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lưu Huệ không muốn chết một mình đã kéo chặt hai chân chị ta, hai người đã cùng chết trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biển lửa.

Mục suy nghĩ một lát, cuối cùng giấu kín chi tiết, chỉ nói lửa lớn đã được dập tắt, Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ung Dung cũng bất hạnh qua đời.

Lạc Thần trầm ngâm rồi nói:

A tỷ của thiếp trước khi chết chắc là nhiều oán hận lắm?

Mục an ủi:

Nàng đừng quá đau buồn. Nàng yên tâm, ta sẽ an táng chị ta theo lễ chế.

Lạc Thần nói cảm tạ Mục, lại khẽ mỉm cười với hắn.

Lang quân ơi, chàng cũng đừng quá lo lắng cho thiếp. A tỷ qua đời đột ngột, thiếp đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất đau buồn, nhưng chàng yên tâm, thiếp biết nên làm thế nào.

Nàng khẽ than một tiếng.

– A tỷ ra đi như vậy lại khiến cho thiếp nhớ tới một người khác.

Ngày đó Mộ Dung Thế chiếm lĩnh Kiến Khang đã lấy thiếp để hạ nhục chàng, về sau cái chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng dữ dội giống như a tỷ.

A tỷ của thiếp một lòng theo đuổi quyền lực, suýt nữa thì chôn vùi thành Kiến Khang cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người dân trong thành. Mộ Dung Thế cố chấp với việc báo thù, bản thân đã phải chịu đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nỗi đau sự tủi nhục muốn tất cả người dân Quan Trung, thậm chí cả thiên hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều phải chôn cùng. trong mắt họ, họ làm chuyện gì dẫu cho trời giận người oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì cũng vẫn do tự thuyết phục mình. Họ lại không biết rằng, trên đời này người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn gặp phải những đau khổ thù hận cũng không thua kém họ. Nhưng những người này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không những đau khổ thù hận của mìnhgây đến trên người khác.

Nếu trong lòng tràn ngập thù hận hoặc d*c vọng, dẫu cho làm hoàng đế tối cao trong thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hạ, cũng không thể nào thấy thỏa mãn. Họ rơi vào kết cục đó, không phải người khác làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hại tự gieo gió gặt bão.

Thiếp vô cùng may mắn. Lang quân của thiếp một người hoàn toàn khác với họ.

Nàng ngước lên, nhìn vào Mục, nói từng câu từng chữ.

Trong lòng Mục trào dâng lên cảm giác ngọt ngào ấm áp, ôm Lạc Thần vào lòng, ôm rất lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không muốn buông tay.

……

Lạc Thần Mục ngủ một giấc dài, khi tỉnh dậy thì đã hoàng hôn, mặt trời đã nghiêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về phía tây, nửa căn phòng bị nhuộm vàng.

Bên tai thật yên tĩnh, chỉtiếng thở đều đặn của người bên cạnh gối.

Nàng từ từ mở mắt ra.

Hắn đã quá mệt mỏi, cuối cùng cũng có thể thả lỏng, giờ phút này vẫn đang ngủ rất sâu vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa tỉnh dậy, nhưng một tay đã giữ nắm tay nàng không buông. Sau khi giữ quá lâu, nơi lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bàn tay họ chạm vào nhau toát ra một lớp mồ hôi nóng.

Lạc Thần không đánh thức hắn, cũng không rút bàn tay đang bị hắn nắm ra. Mang theo một chút biếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhác thì vừa tỉnh dậy, nàng lẳng lặng tựa vào người hắn, cảm nhận như đang được bao bọc bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi thở ấm ápnhiệt độ thể hắn, trong bất giác như thể thời gian quay ngược trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại trở về buổi hoàng hônNghĩa Thành năm đó.

Khi đó nàng vừa mới tới thì đã gặp phải cuộc bao vây thành. Cũng một buổi hoàng hôn chạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vạng, ánh sáng chiếu nghiêng tràn ngập căn phòng, nàng về phòng nhìn thấy hắn trở về quá mệt mỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng không muốn làm bẩn chiếc giường của nàng nằm trên một chiếc bàn dài, nặng nề ngủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nàng nhiều lần do dự, lúc mà tới gần để đắp chăn cho hắn thì bị hắn cầm tay, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nằm lên trên ngực hắn.

Đã nhiều năm trôi qua nhưng buổi hoàng hôn yên tĩnh được hắn nắm tay mãi không buông đó đến nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng vẫn nhớ tới, như thể mới xảy ra ngày hôm qua thôi.

Lạc Thần cầm lòng không đậu ghé sát lại gần người đàn ông của mình, đột nhiên cảm nhận một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bàn tay đặt lên trên eo của mình, ôm lấy nàng, nhẹ nhàng kéo lại gần.

Tiếp theo, một bàn tay to rộng mang theo lửa nóng cẩn thận đặt lên trên bụng nhỏ của nàng, vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 v e nhè nhẹ.

Hắn tỉnh dậy rồi.

Lạc Thần vươn một cánh tay ôm lấy cổ hắn.

Mục hôn nàng, dịu dàng triền miên, hồi lâu mới buông ra, hai người trán kề trán, hơi thở hổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hển, Lạc Thần nghe hắn nói nhỏ bên tai mình:

A Di ơi, cảm ơn nàng.

Lạc Thần mở to mắt, nhìn vào mắt hắn một lát, khóe môi hơi nhướng lên.

Chàng cảm ơn thiếp chuyện ạ?

Cảm ơn nàng đã hiểu ta.

– Mấy ngày trên đường trở về, ta vẫn luôn suy nghĩ về những lời nàng nói với ta, nàng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm hoàng hậu thiên hạ này.

A Di, nàng thành toàn cho ta, mới muốn ta không phải kiêng cả,đúng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần cười, ghé lại gần hôn nhẹ hắn, nói:

thiếp muốn hay là chàng muốn, quan trọng hay không? Chàng vì thiếp đã thoái nhượng rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi. Thiếp từ lâu đã biết, thiên hạ này vốn không người nào đủ cách quân lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn chàng.

Lang quân ơi, thiếp chờ ngày này đã lâu. Hiện giờ ngày này cuối cùng đã đến, thiếp rất vui. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mục nhìn nàng chăm chú, từ từ siết chặt cánh tay ôm lấy nàng.

Trời dần dần tối đen, Lý Mục sợ nàng đói đứng lên mặc quần áo, hai người cùng nhau ăn xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cơm tối,Mục cầm tay nàng chậm rãi đi dạo tới bờ sông.

Một vầng trăng sáng từ giữa sông chậm rãi nhô lên, thủy triều dâng cao bên sông, bóng hoa mờ ảo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần tựa vào Lý Mục, ngồi trong đình bên bờ sông nghe tiếng thủy triều lên nơi xa, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu bất giác hiện lên hình ảnh ngày đó mình rơi xuống nước.

Rất lâu rất lâu trước kia, tại nơi dưới chân này, cũng chính cơn thủy triều này đã tình nuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chửng một cô gái đang đi về phía nó.

Nàng bất hạnh cỡ nào rồi cũng may mắn cỡ nào.

A Di, nàng đã nghĩ vậy?

Mục nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên eo nàng, hôn lên dái tai nàng, hồ hỏi.

Lạc Thần quay sang nhìn người đàn ông dưới ánh trăng sáng tỏ, mỉm cười nói:

Thiếp đang nghĩ, lang quân của thiếp chẳng nhữngthể bình thiên hạ tương lai cònmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị quân vương anh minhthể định thiên hạ.

Mục ngẩn ra, sau đó thì cười hỏi:

A Di, chuyện này ta muốn cho nàng biết.

Quốc hiệu định là “Thành”, ta muốn lấy Trường An làm đô, nàng thấy sao?

Hoàng triều mới đại nhất thống này lấy “Thành” làm quốc hiệu, nghĩ chắc để ghi nhớ quãng thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai người đã trở thành gia đình lúc Nghĩa Thành.

So với Kiến Khang, Trường An Quan Trung quả thực thích hợp làm kinh đô của một nước hơn cả.

Nàng gật đầu, nói:

Trường trị Vĩnh An, Trường An. Cầu mong Đại Thành từ đây về sau thái bình thịnh thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không bao giờ đói khát nản lòng. Đúng như tên gọi Trường An, trường trị Vĩnh An.

Mục cười lớn, tiếng cười tràn đầy vui sướng.

Hắn nắm tay nàng đứng trong đình hóng gió, mặt hướng về Giang Bắc, nói:

– Từ xưa đến nay, thứ duy nhất còn tồn tại mãi mãi những ngọn núi hùng vĩ, những dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sông mùa xuân vầng trăng mùa thu. Được ông trời ưu ái, dể đời này của ta được như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ước nguyện, sau này ta sẽ dốc hết sức lực để thiên hạ thái bình, để không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hối tiếc.

Lạc Thần cười nói:

Đúng, đúng, bệ hạ người khai quốc Đại Thành, anh minh thần võ, nóicũng đúng cả. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bằng thiếp thân người đầu tiên bái kiến bệ hạ nhé,được không?

Nói xong muốn thật sự hạ bái lại bị Mục bế bổng lên.

A Di, theo những ta vừa nói, cònmột điều nữa cần nói thêm.

Hắn thu lại nụ cười, nét mặt chuyển sang nghiêm trang, nhìn gái đang cười trong ngực.

Lý Mục ta, trái tim ta đối với nàng như trăng trên sông, trường tồn mãi mãi. Nếu kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau, kiếp sau, kiếp sau, kiếp sau, Mục đều nguyện làm chàng thiếu niên được nàng cứu năm ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

– A Di ơi, nàng bằng lòng mỗi một lần đi qua hắn thì lại cứu hắn không?

Lạc Thần nhìn hắn, vành mắt dần dần cay nóng bỏng.

Nhìn lại thời gian, ai có thể biết, rằng cái ngoái đầu nhìn lại đãng khi còn bé kia đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tạo nên sợi dây gắn kết không thể chia cắt giữa hai cuộc đời? giờ phút này, lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của nàng đang hứa hẹn với nàng về đời đời kiếp kiếp – nếu như trên thế gian này thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự đời đời kiếp kiếp, luân hồi không ngừng.

Nàng nắm lấy bàn tay hắn đang đặt trên eo mình, giơ lên, xòe ra từng ngón một rồi đưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên môi mình.

Bất kể quay lại bao nhiêu lần, thiếp đều bằng lòng.

Nàng nói xong cúi xuống hôn vào lòng bàn tay mang vết sẹo của hắn.

Hết chương 170

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 170 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc