GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 14

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Cả chặng đường Cao Kiệu thúc ngựa liên tục chạy về quân doanh hiện còn đang tạm trú bên ngoài thành Bắc, đợi cho đến khi sắp đến nơi thì thả ngựa đi chậm lại.

Viên môn ngay phía trước không xa, khoảng cách chỉ còn một khu đất bắn, Cao Kiệu dừng hẳn ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, nhìn viên môn phía xa xa, trầm ngâm.

Đại gia?

Cao Thất vẫn luôn phóng ngựa đuổi theo sau lúc này cuối cùng cũng đã đuổi kịp, thấy Cao Kiệu dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngựa thì hỏi.

Quay về! Lệnh choMục ra mặt phủ nhận! Cao Kiệu nói.

Cao Thất chần chừ nói:

Nếu cậu ta không muốn…

Không phải do cậu ta quyết định.

Cao Kiệu lạnh lùng nói, nói xong quay đầu ngựa, đang định thúc ngựa rời đi thì chợt nghe sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng cười quen thuộc cất lên.

Cảnh Thâm! Đệ đến đúng lúc lắm! Ngu huynh đang định đi tìm đệ đây…

Cao Kiệu nghe tiếng gọi nhìn lại, thấy mấy người từ trong viên môn đi ra, người đi đầu chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải Hứa Tiết hay sao? Đi theo sau mấy người Dương Tuyên, mặt ai cũng mang nụ cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bước nhanh về phía mình.

Hai hàng lông mày Cao Kiệu bất giác cau lại, chần chừ một lúc bèn xuống ngựa.

Cảnh Thâm, ngu huynh đến quân doanh không ngờ lại nghe được tin vui. Nghe nói Mục cầu thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cảnh Thâm giữ lời hứa ngày đó đã khẳng khái đồng ý gả con gái cho cậu ta rồi? Quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên lời hứa ngàn vàng, ngu huynh cảm phục cùng. Những tướng trong quân nghe nói thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì rất phấn khởi. Yêu cầu của Mục tuy rằng đường đột, nhưng ta đoán cậu ta không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạng người tầm thường, sau này ắt làm nên công danh lớn. Cảnh Thâm một cậu con rể này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật đáng mừng!

Hứa Tiết nói xong cười to. Tiếng cười sang sảng đó thu hút rất nhiều quân tốt đến.

Các binh vây quanh nhìn Cao Kiệu, mặt mày vui mừng.

Dương Tuyên đè cơn lo nghĩ trong lòng xuống, chần chừ một lúc bước lên làm lễ với Cao Kiệu, nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nụ cười:

Mạt tướng thay mặt Mục đa tạ tướng công…

Cao Kiệu không chờ nói hết đã khoát tay áo, ngắt lời gã.

Ông đưa mắt nhìn quanh một vòng, cao giọng:

Đây không phải lời nói thật, trong này chắc chắn hiểu lầm đó. Cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nào đã đổ dầu vào lửa, khiến cho lời đồn nhảm này lan rộng!

Nói xong rồi, ông quay sang Dương Tuyên.

Dương tướng quân, phiền ngươi chuyển lời của ta đến toàn bộ bộ hạ, để tất cả mọi người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết. Ta rất thưởng thức Lý Mục, nhưng chuyện đồng ý gả con gái cho cậu ta tuyệt đối không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có.

Dương Tuyên ngẩn người.

Nụ cười trên mặt các binh vây quanh dần biến mất, tất cả châu đầu vào nhauxào bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tán, hiện trường trở nên rất ồn ào.

Trong mắt những binh bình thường này Mục cùng uy vọng. Sáng nay, lúc nghe được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin tức không biết bắt đầu từ đâu lan truyền ra, những người này đều thấy vui mừng thay cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục, trong thâm tâm thậm chí còn nảy sinh cảm giác vinh dự tự hào.

Ngăn cách giữa thứ cực kỳ sâu, địa vị tôn ti nhìnthấy ngay.

Mục đã phá vỡ lớp băng cứng này. Hắn đã làm được chuyện những người như họ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước đến naynằm cũng chưa từng tưởng tượng đến. Cho nên họ đối với tin tức này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng thêm hưng phấn gấp bội, trong thời gian ngắn liền truyền đến toàn bộ quân doanh.

Đồ, ta hiệnviệc, xin phép đi trước.

Cao Kiệu không nói thêm nữa, trèo lên ngựa phóng đi.

Hứa Tiết nhìn theo bóng lưng Cao Kiệu, mắt híp lại, nụ cười bên miệng càng lộ ý tứ sâu xa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

...

Cao Kiệu rời khỏi quân doanh lập tức trở về nhà trong thành.

Bao nhiêu năm nay, dân chúng bên trong thành Kiến Khang đã rất ít khi nhìn thấy quan lớn đương triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi ngựa thay đi bộ ở trên đường phố. Những tộc đó ra vào đều ngồi xe trâu, coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó phong độ, cưỡi ngựa thì bị coi là hành vi võ phu hạ đẳng. Đột ngột trông thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao tướng công cưỡi ngựa đi vào thành, ai không nhận ra ông, ai nấy đều sững sờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kinh ngạc, dừng lại mà nhìn.

Cao Kiệu lòng như lửa đốt, chỉ hận không thể chắp cánh chạy về trong nhà, nào còn để ý những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện này. Một hơi ruổi ngựa đến trước cửa Cao gia, người gác cửa đứng trên bậc thang nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trái phải, mặt mày lo âu, chợt nhìn thấy Cao Kiệu cưỡi ngựa từ xa đến thì thở ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơi dài, vội chạy ra đón.

Tướng công! Trưởng công chúa đang tìm tướng công đó ạ! May tướng công về kịp lúc!

Cao Kiệu khẽ thót tim một cái.

Đêm qua ông giấu chuyện này không cho Tiêu Vĩnh Gia biết, chính là bởi quá hiểutính tình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu Vĩnh Gia, sợ biết sẽphản ứng quá kích rồi làm to chuyện lên.

Sau khi suy tính kỹ càng, ông tìm Cao Dận nói lại chuyện này, bảo y thay mặt mình đi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục, nhằm lặng lẽ giải quyết việc này, để Mục biết khó lui, việc này chỉ dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía mình xong. Điều ông không thể ngờmới qua một đêm thôi chuyện này đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lan rộng phát triển tới tình trạng như thế.

Cả chặng đường về nhà, trong lòng ông vốn còn ôm chút hy vọng mong manh, hy vọng tin tức này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn chưa truyền đến trong nhà.

Quả nhiên, vẫn bị chậm một bước.

Cao Kiệu chau mày tung người xuống ngựa, vội vàng đi tới hậu đường, không thấy bóng dáng con gái đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại đụng phải hai ánh mắt như lửa của Tiêu Vĩnh Gia quăng tới.

Tiêu Vĩnh Gia ngồi ở đó, mặt mày âm trầm, vừa thấy ông thì đứng phắt lên.

Ông đi theo tôi!

Giọng nói cứng nhắc. Nói xong thì quay người đi vào trong.

A Cúc nhìn theo, trong mắt lộ vẻ thấp thỏm.

Cao Kiệu lặng lẽ đi theo, đi vào nội thất, cánh cửa còn chưa đóng lại, Tiêu Vĩnh Gia đã gầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên:

Cao Kiệu! Ông bị váng đầu hay sao làm ra loại chuyện này! Sao lại gả con gái của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi cho một phu?

Cao Kiệu hốt hoảng xua tay:

A Lệnh, nàng nghe ta nói! Không chuyện này đâu.

A Cúc cùng đi qua vội đóng cửa lại, bản thân thì đi xa hơn một chút, ra lệnh cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ nhân không được đến gần.

Việc đã đến nước này, Cao Kiệu không dám tiếp tục giấu diếm nữa, lập tức đem chuyện đã xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói lại từ đầu đến cuối một lần.

Lúc trước cậu ta cứu Tử Nhạc, ta nhất thời không kịp suy nghĩ đáp ứng. Khi đó chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng nghĩ cậu ta sẽ mở miệng hỏi cưới A Di. Cho nên hôm nay ta triệu cậu ta đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trang viên Tước Hồ, vốn muốn cậu ta từ bỏ suy nghĩ này đi, việc này coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua. Không ngờ…

“Rầm” một tiếng.

Tiêu Vĩnh Gia giận dữ, đập tay xuống bàn trà, cắt ngang lời giải thích của Cao Kiệu.

Sao lại có người cuồng vọng như thế. Không biết trời cao đất rộng, ỷ vào đã cứu Lục Lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám đòi cưới con gái của ta!

– Còn ông nữa. Xảy ra chuyện như này ông lại không nói cho tôi biết một tiếng. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải chuyện hôm nay bị làm lớn ra, ông còn tính cứ thếgiấu diếm tôi đúng không?

Cao Kiệu không dám nói lời nào, đứng yên nghe Tiêu Vĩnh Gia nổi giận, một lát sau, chợt nghĩ ra: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Di đâu? đã biết chưa?

Nghĩ đến phản ứng của con gái nếu nghe được tin tức này, trong lòng thấy cùng áy náy.

Tiêu Vĩnh Gia cười lạnh:

Còn cần ông hỏi? Tôi đã cho người giấu không để biết được rồi. Còn bên Lục gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi cũng đã phái người tới truyền lời nhắn rồi!

Cao Kiệu thở hắt ra một hơi, hạ thấp giọng:

Việc này đúnglỗi do ta không suy nghĩ chu toàn. Nàng mắng ta đúng. Nàng bớt giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe. Giờ ta đi ra ngoài một chuyến để chấm dứt triệt để chuyện này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng yên tâm, lần này sẽ không để xảy ra chuyện nữa.

Ông thì thể làm được gì? Tiêu Vĩnh Gia cười nhạt. Không cần đến ông phải đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kẻ tên Lý Mục kia vẫn để tôi đi gặp thì hơn. Tôi thật sự muốn xem xem cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rốt cuộcba đầu sáu tay lại không biết tự lượng sức mình dám nhắm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con gái của tôi.

Điều Cao Kiệu lo lắng nhất quả nhiên vẫn xảy ra, vội ngăn cản:

A Lệnh, nàng đừng đi, để ta đi thì hơn. Nàng nhà an tâm chờ tin của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được.

Thanh danh con gái bị ông giày xéo như thế, ông bảo tôi làm sao an tâm đây?

Tiêu Vĩnh Gia nổi giận đùng đùng, đẩy Cao Kiệu ra.

Để tôi đi!

A Lệnh!

Cao Kiệu đang ngăn cản Tiêu Vĩnh Gia thì bên ngoài chạy vào một hạ nhân, từ ngoài cửa đã kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 to:

Tướng công, Trưởng công chúa! Trong cung truyền lời, nói bệ hạ hạ lệnh triệu tướng công vào cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc muốn gặp ạ.

Hai vợ chồng nhìn nhau.

….

Để ăn mừng chiến thắng Giang Bắc, triều đình nghỉ ba ngày.

Cao Kiệu lại chạy đến hoàng cung.

Đương kim Hưng Bình Đế gặp Cao Kiệu trong cung Thái Sơ, bên cạnh Hứa Tiết đã vào cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sớm hơn ông.

Hưng Bình Đế cùng trưởng công chúa cùng một mẹ sinh, lúc còn nhỏ từng gặp ám sát trong cung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được trưởng công chúa bảo vệ, cho nên quan hệ hai người rất thân thiết, cộng thêm Cao Kiêu tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202uy vọng, lãnh tụ tộc, Hưng Bình Đế cực kỳ khách sáo với ông.

Cao Kiệu đi qua làm lễ khấu kiến, Hưng Bình đế đích thân rời khỏi sạp nâng ông đứng lên, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

Trong này không người ngoài, khanh cần phải giữ lễ tiết với trẫm? Ngồi đi.

Cao Kiệu chỉ nói không dám, Hưng Bình Đế cũng không cưỡng ép, nhìn ông, nói:

Từ lúc sáng sớm trẫm thức dậy đã nghe tiếng Hỉ thước hót hoa viên, ban đầu còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiểu, nghĩ gần đây trong cung cũng không việc vui gì. Nhưng vừa rồi mới biết sao chim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại hót rồi. Trẫm nghe cung nhân nói, khanh sẵn sàng bỏ qua cái nhìn môn hộ gả A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Di cho Mục. Trẫm liền gọi Hứa khanh vào hỏi chuyện mới biết được chuyện này thật. Trẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất vui mừng. Trận đại chiến Giang Bắc này Mục đã lập nên chiến công rực rỡ, nhìn khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Ngu ta người nàothể bằng? Càng hiếm thấy hơn khanh không quên lời hứa ngày đó, giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời hứa ngàn vàng, nguyện gả A Di cho Mục, trở thành một giai thoại đẹp.

– Trẫm sẵn lòng trở thành chủ hôn sự cho Mục A Di, ý khanh thế nào?

Cảnh Thâm, đừng trách vi huynh nhiều chuyện. Thực rabệ hạ hỏi, huynh không thể không nói. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa, đây cũng chuyện tốt.

Hưng Bình Đế nói xong, Hứa Tiết cười khà khà tiếp lời.

Cao Kiệu trước khi vào cung đã đoán đượcsao hoàng đế lại đột nhiên muốn triệu kiến mình vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày Hưu Mộc. Trong lòng của ông luôn ẩn chứa một nỗi lo lắng âm thầm. Lúc này, bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời nói của hoàng đế, những lo lắng bấy lâu trong lòng ông càng trở nên rõ ràng.

Từ sau khi Đại Ngu tiến về phía nam, hoàng quyền dần dần suy thoái, quyền lực giữatộc cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hoàng đế đều ngang nhau. Hưng Bình Đế từ lúc thiếu niên đăng đến nay đã hơn mười lăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm. So với các Hoàng đế trước, tạm thời không luận tài cán, nhưng hiển nhiên ông ta d*c © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vọng làm một anh chủ trung hưng.

Cao Kiệu từ lâu đã phát giác ra, Hưng Bình đế âm thầm đề phòng đối với mình.

Nhiều năm trước đó, Hoàng đế đang độ tuổi niên thiếu khí thịnh đã phân công hai đại thần xuất thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202tộc làm thân tín, mưu cầu lấy lực lượng thứ tộc đối kháng tộc, dẫn đến sự bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mãn của Hứa Tiết cùng Lục Quang, tìm đến Cao Kiệu cùng thảo luận trừ bỏ hai người kia.

Cao Kiệu lúc ấy kiên quyết không tham dự, nhưng cũng không phản đối. Với vị trí của ông, khuynh hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân thế nào cũng không quan trọng. Không lâu sau, Thái Thú quận Quế Lâm lấy do hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người kia hoặc quân tâm, náo động thiên hạ khởi binh làm loạn, yêu cầu Hưng Bình Đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trừ bỏ hai người kia. Lúc ấy phản quân thanh thế cực lớn, uy hiếp Bắc thượng, Hoàng đế thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 niên tứ cố thân, bị ép không còn đường nào khác đành phải rơi nước mắt giết hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia, phản loạn này mới chấm dứt. sau đó, mình lĩnh quân Bắc phạt, sở dĩ thất bại quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về ngoài việc phía sau môn phiệt âm thầm cản tay, chưa chắc đã không có nguyên nhân Hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngầm đồng ý trong đó.

Những chuyện này đã qua rất nhiều năm rồi. Bây giờ, Hưng Bình đế cùng mấy người Cao, Hứa, Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chung hoà bình. Nhưng Cao Kiệt biết, mấy năm nay, theo danh vọng của mình càng ngày càng tăng cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì sự kiêng kị của Hoàng đế đối với mình cũng càng ngày càng sâu.

Đây cũng nguyên nhân sao lần này ông chủ trương dốc sức chiến đấu, cuối cùng thống lĩnh đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân, giành được đại thắng trong trận chiến Giang Bắc, nhưng trong danh sách báo công lại không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202tên mình cùng với từ đệ Cao Duẫn.

Trong lòng ông không phải khôngý nghĩ nhân hội lui về ẩn. Lúc này, nghe Hưng Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đế bỗng nhiên mở miệng như thế, mỉm cười nhìn mình, Cao Kiệu yên lặng.

Ông trầm ngâm một lát, quỳ xuống, dập đầu nói:

Thần cùng cảm kích ý tốt của bệ hạ. Chỉviệc này vốn không hề có. Ngày hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay, Mục ở ngay trước mặt thần đã thu lại lời cầu hôn rồi. Thần cũng khôngý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gả con gái cho Lý Mục. Xin bệ hạ minh xét.

Hưng Bình Đế khựng lại.

Hứa Tiếtlên một tiếng:

Là có chuyện thế ư? Thế thì không biết kẻ nào đã lan truyền đi, bây giờ toàn quân doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ai không biết, người nào cũng nói Cao công giữ lời hứa, sẵn lòng phá vỡ thiên kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phái gả con gái cho Lý Mục. Lý Mục vốn rất được lòng quân, bây giờ như thế này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sợ rằng những tướng kia biết sẽ cùng thất vọng.

Giọng điệu Hứa Tiết đầy vẻ tiếc nuối.

Lục Tả Phó xạ cầu kiến bạ hạ…

Đúng vào lúc này vang lên âm truyền lời the thé của cung nhânbên ngoài.

Lục Quang gấp gáp đi vào, bái lễ với Hưng bình đế xong, quay sang Hứa Tiết, ở ngay trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hưng Bình Đế không chút tránh lạnh lùng nói:

Đồ, ngươi cũng biết Lục gia ta với Cao giaước hẹn hôn ước.Mục chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người trong quân phủ của ngươi dám công nhiên hạ nhục ta với Cao công, ngươi thân chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 củaMục, lẽ nào trước đó ngươi không hề biết chút gì?

Hứa Tiết thần sắc không chút thay đổi, nói:

Ta thật sự không biết. Nhưng Lục Tả Phó xạ, ngươi nói thế không ổn. Mục cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôn con gái Cao thị, nhiên là không tự lượng sức mình, nhưng làm sao thể tính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ nhục được? Ngày đó cậu ta đơn thương độc giết vào trận địa địch cứu cháu trai của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao công trở về, Cao công cũng đã đáp ứng ở ngay trước mặt mọi người, hứa hẹn về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậu ta bất cứ yêu cầu thì đều đáp ứng. Từng câu từng chữ hãy cònbên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai. Bây giờ Lý Mục cầu hôn, tabiết trước, thử hỏi, ta lấy để ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cản?

Ông ta cười lạnh:

Huống chi, ngươi luôn mồm nói hẹn ước hôn nhân với Cao thị, thế hai nhà đã từng có lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tam môi lục sính chưa? Nếu như chưa, thì tất cả đều chỉ lấy cớ thôi. Ngàn vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng sĩ mới ra sức bảo vệ giang sơn Đại Ngu ta, nếu như quân tâm bị mất, về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn ai dám ra trận Đại Ngu nữa đây?

Hứa Tiết cũng trịnh trọng quỳ xuống.

Bệ hạ, Mục chính thuộc hạ của thần, thần với cậu ta cùng vinh cùng nhục. Nếu bệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ coi hành động của Mục mạo phạm hạ nhục, bệ hạ xử cậu ta, thần cam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng cùng chịu xử theo.

Lục Quang giận dữ, bước tới chỉ vào Hứa Tiết quát lên:

Hứa Tiết! Ngươi châm ngòi thổi gió, ngươi muốn gì?

Hứa Tiết cười lạnh:

Ngay trước mặt bệ hạ ngươi dám lễ như thế? Trong mắt ngươi còn long uy của bệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ không?

Hưng Bình Đế cụp khóe mắt xuống, thần sắc căng cứng, không nói lời nào.

Lục Quang phẫn nộ, chỉ vào Hứa Tiết nghiến răng nghiến lợi, Cao Kiệu vẫn luôn lặng thinh chợt lên tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hai người ngừng cãi lộn, đều nhìn sang ông.

Bệ hạ, ngày đó đúng thần từng hứa với Mục, thần không dám quên. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục cầu hôn con gái thần, thứ không cưới, bệ hạ chắc cũng biết…

Ông khẽ nhíu mày, trầm một chốc, cuối cùng như đã hạ quyết tâm, ngước mắt lên nhìn Hoàng đế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

– Dưới gối của thần chỉ một đứa con gái, thần yêu quýnhư mệnh. Không phải người tuấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiệt thì không thể lấy con gái của thần! Thần nguyện cho cậu ta một hội, xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực hiện lời hứa ngày hôm đó.

Ba đôi mắt đều nhìn ông.

Nếu Mục thể thông qua khảo nghiệm của thần, thần sẽ gả con gái cho cậu ta.

Cao Kiệu nói xong, quay sang Lục Quang, áy náy nói:

Lục huynh, nhiều đắc tội rồi. Ý huynh thế nào?

Lục Quang sững sờ, sau đó chợt hiểu ra, mây đen trên mặt tiêu tan, gật đầu:

Cũng được! Tránh cho người tâm nói Lục gia ta lấy thế ép người.

Hứa Tiết ban đầu cũng kinh ngạc, không ngờ cuối cùng Cao Kiệu lại có một chiêu như thế, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hà:

Cảnh Thâm à, đệ đã ý, chỉ sợ đến lúc đó khó tránh khỏi bất công đó.

Cao Kiệu cười nhạt:

Ta sẽ mời huynh cùng tham gia bình phán.

Ông quay sang Hưng Bình Đế:

Kính nhờ bệ hạ chọn ngày lành cho thần ạ.

Hưng Bình Đế gật đầu:

Như thế cũng tốt. Trùng Dương cũng sắp đến rồi, thể chọn ngày Trùng Dương để khảo nghiệm. Đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc đó trẫm sẽ đích thân đến, quan sát Cao tướng thử thách con rể.

Hết chương 14

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App