GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 142

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Đây là một bức thư Cao Kiệu để lại cho Lạc Thần.

Điều đầu tiên ông nói ông hy vọng thư này sẽ được niêm phong mãi mãi, bởi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi nó được mở ra, đó sẽmột cảnh ông không muốn thấy nhất sẽ xảy ra trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình.

Tiếp theo ông nói, vào năm chưa đến nhược quán ông đã tiếp quản vị trí gia chủ Cao thị, thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202địa vị cao, nửa đời cống hiến cho triều đình, biết tệ nạn của môn phiệt, hẹp hòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hoàng thất, năm đó Bắc phạt thất bại, ngoại trừ năng lực của bản thân ra thì cản tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía sau cũng chưa chắc không phải xiềng xích.

Cao Kiệu nói với con gái, cha không phải không oán không hận triều đình, cũng không phải chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng nỗ lực, nhưng điều thể làm lại cực kỳ hữu hạn. Thân gia chủ Cao thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay từ khi sinh ra đã mang sẵn thân phận địa vị cao liên hệ sâu xa nhiều thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hệ giữa hoàng thất môn phiệt, đứng trước du quan đã ăn sâu bén rễ, ông muốn làm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị quan tốt nhưng lại thiếu quyết đoán, muốn làm tuần lại nhưng rồi lại phụ thương sinh thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ. Làm quan hơn hai mươi năm, trong ngoài đều khốn đốn, chẳng khác nào một sự dằn vặt. Theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự đánh giá của ông, ông chí cao lực lớn nhưng lại không hoàn thành được việc gì, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khắp Nam Triều, danh qua sông nhiều hơndiếc,thể khiến thiên hạ thái bình dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an ổn ông chưa từng thấy một ai. Cho đến khi nhìn thấyMục, như thể đã nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một ngọn lửa nhỏ trong thế giới nhỏ bé này.

Quân thần tường an, nước có thể khởi tử hồi sinh, dân thể an gia phục nghiệp, đó mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mỏi của ông.

vậy, biết triều đình đã căn bệnh trầm kha khó chữa, nhưng ông vẫn hy vọng Mục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người mà ông coi trọng sẽ lùi một bước cùng với mình nâng đỡ triều đình ông đã ủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hộ nửa đời người này.

Nhưngông làm sao không biết thế gian này vốn chẳngphương pháp nào vẹn toàn đôi bên cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mong đợi của bản thân mình xa vời cùng.

Cao Kiệu nói, trong tương lai, nếu như Lý Mục chưa làm ra hành động cậy công mưu toan soán vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại bởi Cao hậu tâm cản trở hắn Bắc phạt, thậm chí còn muốn làm hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục, đó việc ông không thể nào tha thứ được. hai bên đối lập ắt sẽ liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lụy nàng vào trong đó, cũng sẽmột cửa ải khó khăn nàng phải vượt qua.

Cho nên ông giao quyền quyết định cuối cùng này cho Lạc Thần.

Bởi ông tin tưởng con gái của mình. Nàng sẽ không bởi Lý Mục trượng phu của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoặc Cao hậu cùng họ với mình sẽ sự bất công thiên vị.

Cao Kiệu nói với con gái, ông để lại cho nàng một sự chuẩn bị.

Đầu tiên Lục Giản Chi. Nơi Lục Giản Chi lấy danh nghĩa quận binh địa phương thay mình duy trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đội quân hoàn toàn trung thành với mình. Tướng sĩ ngoài bộ phận cựu quân Lục thị ra, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại toàn bộ đều là gia binh cùng con cháu năm xưa từng theo mình Bắc phạt, đều những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tinh binh kiêu dũng thiện chiến. Bắt đầu từ ba năm trước đã phụng mệnh của mình tập hợp dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quyền của Lục Giản Chi.

Sở dĩ ông âm thầm lưu giữ một đội quân hoàn toàn thoát ly khỏi Quảng Lăng quân như thế mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đíchđể phòng bất trắc. Chỉ cần nhận được tin tức của nàng, Lục Giản Chi sẽ tức khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tập hợp quân đội nghe theo hiệu lệnh của nàng.

Ông còn để lại cho Lạc Thần một thứ khác nữa, đó hổ phù song tường hợp nhất trong hộp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia.

Mỗi một thế hệ gia chủ của Cao thị đều một miếng hổ phù dùng để đánh dấu thân phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ huy quân đội, quân biếtthấy hổ phù như thấy gia chủ, gia chủ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi chết, hổ phù sẽ chôn theo chủ nhân.

Hổ phù trong hộp đó ấn tín đại biểu cho Cao Kiệu gia chủ Cao thị.

Cao Kiệu nói, Cao thị có nhiều mối quan hệ khác nhau với hoàng thất, ông để lại hổ phù của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình cho nàng, chỉ suy xét phòng ngừa bất trắc thể xảy ra. Trước khi ông rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã từngcuộc triệu tập riêng tư với Cao Dận, nói sau này nếu nhìn thấy hổ phù thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thấy ông, lời nói của người cầm phù chínhmệnh lệnh của ông, ra lệnh cho Cao Dận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải nghe theo. Cao Dận lúc đó xúc động nhận lời, cũng nói mình sẽ không nuốt lời.

Cuối thư cha nói, nguyên nhân cốt lõi của sự hỗn loạn ngày nay đã được truy tìm, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là lỗi của ông. Chỉ mong tất cả những ông để lại thể giúp nàng một tay, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 coi như đền cho việc ông đã cưỡng ép Mục lại nâng đỡ Nam Triều.

Cuối cùng ông dặn dò con gái, bất luận xảy ra chuyện gì, mỗi khi làm nàng cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu.

Lạc Thần tim đập nhanh như trống, hai tay run rẩy kịch liệt, đọc nhanhthư.

Cuối cùng nàng đã hiểu sao năm ngoái Lục Giản Chi lại dâng tấu tự cầu chức thái thú Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lăng.

Tây Lăng nằmGiang Bắc, đónơi nằm giữa Giang Hạ Giang Lăng, không phải địa phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan trọng chỉ là một quận huyện cấp trung bình thường. Lúc đó huynh ấy vừa mới hết hạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiếu kỳ, Phùng Vệ đích thân tiến cử muốn trọng dụng huynh ấy. Không ngờ huynh ấy lại tự xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi làm thái thú Tây Lăng, khiến cho cả triều đình đều không hiểu.

Phùng Vệ còn cứ mãi khuyên nhủ huynh ấy một thời gian, nói với tài danh của huynh ấy đi nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó làm thái thú thật sự tiếc tài. Lục Giản Chi lại lấy do mình lúc thiếu niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã từng du ngoạn Tây Lăng, yêu thích phong cảnh sơn thủy đó, thỉnh cầu triều đình phê chuẩn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phùng Vệ thấy huynh ấy rất kiên quyết, trong lòng còn nghi ngờ huynh ấy vẫn còn bóng ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị Lý Mục đả kích chưa thoát ra được, hiện giờ nếu như vào triều cùng làm quan khó tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi sẽ xấu hổ, bấy giờ mới cầu xin một chức quan nhàn tản bên ngoài. Tuy trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ta thấy tiếc nuối, nhưng cũng lại hiểu. thế Lục Giản Chi đã đi nơi đó làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan, trở thành một vị thái thú Giang Bắc không tiếng tăm gì.

Suy nghĩ trước đây của nàng rất giống với Phùng Vệ, nghĩ rằng có thể những năm qua huynh ấy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trải qua quá nhiều thăng trầm chán nản nên đã tìm một chức quan nhàn tàn, gửi gắm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm của mình vào sơn thủy thôi.

Mãi đến lúc này, sau khi đọc thư của phụ thân, nàng mới hiểu được ý nghĩa thâm sâu của việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm thái thú Tây Lăng của Lục Giản Chi. Nói vậy đó cũng mưu tính của phụ thân đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với huynh ấy. Ngoại trừ để nuôi quân, càng quan trọng hơn là vị trí của Tây Lăng đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nằm giữa Giang Bắc. Bất luận là đi Kiến Khang hay là đi vùng Nghĩa Thành nơi thế lực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục đều rất thuận tiện.

Nàng nhìn thư hổ phù phụ thân để lại cho mình, nhớ tới tình cảnh hai cha con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp mặt lần cuối lúc ông chuẩn bị rời khỏi nhà đã gọi mình vào thư phòng, hiện giờ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết người đang phương nào, đôi mắt nàng trở nên cay xè.

Nàng nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, chờ ổn định lại tinh thần rồi lập tức lấy bút mực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 viết một phong thư rồi gọi Phàn Thành vào, dặn dò một lúc.

Nàng ra lệnh cho y ngay lập tức đi Tây Lăng, cần phải mang theo thư của mình giao tận tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho Lục Giản Chi, bảo huynh ấy hỏa tốc phát binh tới đây gấp rút tiếp viện Nghĩa Thành.

Phàn Thành biết sự việc cực kỳ khẩn cấp, nửa khắc cũng không dám chậm trễ, suy nghĩ một giây lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức tuân mệnh, chỉ mang theo mấy người đồng hành để tiện hành sự trên đường đi, số người còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại thì để lại cho Lạc Thần, dặn bàn giao lại mọi việc cho cấp phó Dương Kế, bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải bảo vệ tốt Lạc Thần, sau đó thì đi ngay.

Từ nơi này đến Tây Lăng nếu như đi không ngừng nghỉ nhanh thì bốn năm ngày, chậm thì sáu bảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày thì đoàn người của mình thể đến kịp.

Phàn Thành đi rồi, Lạc Thần bảo Dương Kế lựa chọn mấy thủ hạ giỏi về ứng biến, đóng giả thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh lính Ba Đông, kêu mấy người tiếp cận Nghĩa Thành, nghĩ cách truyền tống tin tức viện quân sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến cho đoàn đội Hiệp, nhằm khích lệ nhân tâm.

Lạc Thần biết, trước khi cứu binh đến, những nàngthể làm đều đã làm hết. Kế tiếp, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếp tục lại nơi này chờ đợi cũng không tác dụng cả.

Nàng yêu cầu A Cúc đội thị nữ đi cùng mình từ Kiến Khang đến đây tiếp tục ở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi tương đối an toàn này, để lại một số binh lính bảo vệ họ, đồng thời đợi quân tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 viện của Lục Giản Chi đến, mình thì sáng sớm ngày hôm sau lên đường đi về hướng Trường An. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Không ai có thể hiểu được tâm tình của nàng lo lắng tuyệt vọng cỡ nào.

Nghĩa Thành còn bị quân đội Vinh Khang bao vây, huynh trưởng mình luôn kính trọng lại đang đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 địch với trượng phu của nàng.

Dù cho a huynh mang theo thánh chỉ đến thì quân coi giữ tại Trường An cũng không thể nào cúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu dâng Trường An ra.

Bất kể trận chiến chiếm thành có thực sự nổ ra hay không, điều Lạc Thần lo lắng nhất vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặc dù hoả lực của Cao Dận tập trung ngoài thành,cho không tấn công thành thì nguồn cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cấp lương thực của Trường An cũng sẽ bị cắt đứt.

một khi nguồn cung cấp lương thực bị mất đi,Mục quân đội của hắn quan ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa xôi kia sẽ cảm thấy như huyết mạch của họ đã bị cắt đứt.

Năm xưa sở phụ thân lần thứ hai Bắc phạt bị thất bại một nguyên nhân trí mạng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lương thảo phía sau không thể tiếp tục được nữa, đại quân không còn lực để duy trì, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới thất bạilui về.

lúc này đây, Lạc Thần biết, tình trạng Lý Mục gặp phải còn hung hiểm hơn so với phụ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm xưa Bắc phạt.

Năm xưa phụ thân Bắc phạt, họ chỉ cần ông thất bại quay về đã thấy mãn nguyện dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay. Mặc kệ trong lòng phỉ báng thế nào, ít nhất ngoài mặt vẫn luôn giao hảo qua lại, sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên ổn với nhau.

Nhưng tới phiên Mục Bắc phạt, tình huống lại hoàn toàn bất đồng.

Cũng chỉ trên người Mục, từ cái ngày hoàng triều này ra đời, chỉsự thù hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối kháng tự nhiên giữa sĩ tộc hàn môn giống như một khối u ác tính tồn tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như bóng với hình, mới thể bày ra đến cùng nhuần nhuyễn như thế.

Nam Triều,bao nhiêu người yêu quý Đại Tư mã của họ thì bấy nhiêu người hận hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấu xương. Với mỗi chút sự kính yêu mà hắn nhận được, thì những lưỡi kiếm sợ hãi và hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thù đâm sau lưng hắn càng trở nên sắc bén hơn.

lẽ Cao Dận vẫn khác với những người khác. Nhưng huynh ấy thân gia chủ Cao thị, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như không nhanh chóng giải thích tất cả cho huynh ấy, chỉ xét tới hành động mình tự ý rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi Kiến Khang, huynh ấy thật sự không do không coi Mục như phản thần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng không thể để huynh ấy Mục mang theo toàn bộ gia tộc Cao thị phản bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nam Triều.

Lạc Thần lòng nóng như lửa đốt, hận không thể chắp cánh lập tức bay đến Trường An.

Nếu như khi đại huynh đã biết được thái hậu đương triều âm thầm giao dịch với Mộ Dung Thế, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi ra lệnh cho huynh ấy đi tiếp quản Trường An thì đã đồng thời bao vây Nghĩa Thành, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không tin a huynh vẫn sẽ còn thờ ơ tuân theo mệnh lệnh của Cao Ung Dung tiếp quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trường An, cắt đứt con đường cung cấp lương thảo của Mục.

Dưới sự bảo vệ của Dương Kế, đoàn người của nàng tránh con đường có khả năng sẽ đụng phải đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân của Vinh Khang, đi con đường vòng hoang về phía Bắc, đi ba ngày cuối cùng đã đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngoài được hơn trăm dặm, bỏ lại doanh địa người Ba Đông lại phía sau.

Ngay khi Lạc Thần tưởng rằng mình có thể thở phào nhẹ nhõm cân nhắc việc chuyển sang con đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhanh hơn thì vào tối ngày thứ ba, đoàn người đi qua một ngọn đồi, đột nhiên nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đội binh lính vận chuyển quân lương Ba Đông.

Cuộc chạm trán tới đột ngột không kịp đề phòng như thế.

Đoàn người lập tức tránh né. Thế nhưng vẫn muộn một bước, đối phương đã nhìn thấy hô hào đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo.

Những vệ binh bảo vệ Lạc Thần này lập tức ứng phó theo kế hoạch đã định ra trước, nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chia binh làm hai đường, một đường thu hút sự chú ý của truy binh phía sau, một đường mượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 địa thế che lấp che chở cho Lạc Thần đi hướng ngược lại, cuối cùng thoát khỏi truy binh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Màn đêm buông xuống, hai bên dựa theo ám để lại trên đường lại hội hợp nhau, sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sớm ngày hôm sau trời còn chưa sáng tiếp tục gấp rút lên phía Bắc.

Nhưng một khi vận rủi bắt đầu, dường như không dễ dàng dừng lại.

Đến giữa trưa, ngay sau lưng họ, một nhóm lính truy đuổi bất ngờ xuất hiện, số lượng dường như lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn rất nhiều so với nhóm lính ngày hôm qua. Hiển nhiên, những người truy đuổi lần này không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngẫu nhiên gặp nhau cố ý.

Truy binh không chỉ truy đuổi gắt gaocòn sử dụng thú binh, phát ra tiếng hổ gầm, tiếng báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gầm càng lúc càng gần.

Cách đây vài ngày, khi nàng quyết định đến Trường An, nàng đã chuyển sang cưỡi ngựa giống như những vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh xung quanh mình. Kỹ năng cưỡi ngựa của nàng không quá tinh diệu nhưng cũng quá đủ để điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiển con ngựa dưới chân.

Nhưng hôm nay, tọa kỵ hiển nhiên bị tiếng gầm rú của hổ báo phía sau hết đợt này đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đợt khác làm cho hoảng sợ, tốc độ chạy càng lúc càng chậm. Nhìn thấy hổ báo đuổi theo, Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kế mau chóng đưa ra quyết định, dẫn dắt mọi người che chở Lạc Thần chuyển hướng sang khu rừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần đó.

Đoàn truy binh này do chính Vinh Khang xuất động đuổi tới.

Ngày hôm qua, sau khi nghe tin tức thám báo báo về, y đã nghi ngờ đoàn người đi Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 An này chínhLạc Thần. Y cho dừng tấn công thành trì, tức khắc hạ lệnh tạm thời bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vây thành, đình chỉ tiến công, ra lệnh cho thuần thú đến từ Cừu Trì điều khiến hổ báo cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình đuổi theo suốt đêm tới đây. Vừa rồi khi đến gần, y nhìn một cái nhận ra Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần trong đó, y mừng rỡ như điên, thúc giục nhânđiên cuồng đuổi theo không tha.

Bị bao vây bởi thú, cuối cùng họ cũng ép được đoàn người đi tới một sườn vách đá.

Thuần thú lập tức điều khiển hổ báo bao vây đỉnh núi.

Dương Kế dẫn dắt vệ binh vừa đánh vừa lui, liên tục lui về đến cuối vách đá.

Hai vách đá đối diện nhau, ở giữa cách nhau mấy trượng, phía saumột vách đá dựng đứng, giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vách đá một dòng suối, nhất thời không có đường lui.

Dương Kế lợi dụng nham thạch yểm hộ, tổ chức vệ binh, dùng mũi tên trận ngăn cản truy binh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhanh chóng tới gần.

Một cơn gió núi thổi qua khiến quần áo của Lạc Thần bay phần phật, gần như không đứng vững. Đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữa hai vách núi, nhân lực tuyệt đối không thể vượt qua, mấy chục thú vây quanh ba phía, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vinh Khang càng ép càng gần, chính tự mình chỉ huy binh lính đi lên, phía sau lại không đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để đi, nhưng nàng không hề sợ hãi, lấy chiếc túi đựng hổ phù giấu trên người đưa cho Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kế đang bảo vệ bên cạnh mình, nói:

Dương tướng quân, ngài mau chóng đuổi tới Trường An giao thứ này cho đại huynh của ta. Nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh ấy biết tình huống của ta Nghĩa Thành, nói đâymệnh lệnh của phụ thân ta, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh ấy lập tức lui binh!

Dương Kế nhìn truy binh trước mặt cùng với đàn thú đang bao vây ở triền núi đang càng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng ép tới gần, nếu không phải bị thuần thú nhân áp chế, chúng đã xông lên cắn xé rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trầm giọng nói:

Xin phu nhân hãy cất giữ kỹ nó. Huynh đệ chúng tôi không một ai là sợ chết. Vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi cố tình dẫn dụ bọn chúng vào núi. Tôi kêu các huynh đệ phóng hỏa đốt núi, đợi ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lui đàn thú rồi, khói nổi lên, dưới sự yểm hộ của họ, tôi sẽ đưa phu nhân rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây.

Lạc Thần nhìn từng gương mặt thấy chết không sờn trước mặt mình, trong lòng cùng cảm động, buộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặt chiếc túi giữ hổ phù lên người, gật đầu:

Được. Tôi tin các vị. Các vị phải cẩn thận.

Vinh Khang nhìn thấy rất rõ con gái Cao thị mình thầm yêu kia đứng trên đỉnh núi cách đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không xa, nghĩ đến cảnh tượng mình sẽ được sau đó, trong lòng xao động không ngừng.

Y làm sao không nhìn ra được ý đồ của Dương Kế, nhưng lại không dám cho phép binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắn tên sợ làm ngộ thương tới Lạc Thần, sợ lửa lớn thật sự bùng lên, vào nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người, lập tức ra lệnh cho binh lính tấn công lên trên, to:

Tất cả đều xông lên cho ta. Không được làm tổn thương đến ấy. Ta muốn nàng còn sống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ai bắt được nàng, ta sẽ phong quân công hạng nhất, ban quan tước, tiền thưởng một vạn.

Phần thưởng hậu hĩnh như thế, binh lính không màng tất cả xông l3n đỉnh núi. Tiếng hào giết chóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng gầm rú cho đàn thú phát ra kinh tâm động phách.

Dương Kế to:

– Phóng hỏa!

Vệ binh tuân lệnh đang chuẩn bị hành động thì đột nhiên một tiếng hổ gầm từ đầu rừng đối diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vách núi bên kia truyền tới.

Tiếng hổ gầm này trầm hùng hậu, tràn ngập nghiêm nghị uy nghiêm, tiếng gầm như sóng âm vang vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữa núi đồi, như rung chuyển đất rung trời, kéo dài rất lâu, trong chốc lát, choáng ngợp mọi tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ồn xung quanh.

Vừa rồi đámthú còn đang gào thét biểu tình đột nhiên im bặt, đám binh đang điên cuồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lao lên đồi cũng bị tiếng hổ gầm đột ngột vang lên làm cho giật mình chững lại, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều dừng lại nhìn về phía rừng núi đối diện.

Một cơn gió thổi qua, làm xào xạc những hàng cây xung quanh.

Tiếng gầm của hổ dường như truyền đến từ phía sau không xa, khiến máu trong ngực Lạc Thần dâng trào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cùng với tiếng gầm kéo dài bên tai, nàng đột ngột quay đầu lại, nhìn thấy một bóng to lớn màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trắng nhảy ra từ khu rừng trên vách đá đối diện.

Đómột Bạch Hổ thành niên, thân thể khổng lồ, dáng người mạnh mẽ dị thường, di chuyển mấy lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dọc theo vách núi dựng đứng gồ ghề, nhìn về phía bên này rồi đột nhiên tung người nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, cái bóng giống như một tia chớp màu trắng từ vách đá đối diện phóng qua khe núi rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy trượng, “thịch” một tiếng, vững vàng đáp xuống bên này, dừng chân trên một khối đá khổng lồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhô cao trên vách đá.

Bạch Hổ từ trên cao nhìn xuống, uy phong lẫm liệt, đối mặt với gió núi gầm một tiếng dài đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với thú dưới chân, tiếng gầm hoang đầy tức giận.

Tiếng gầm vang vọng giữa núi rừng.

Mọi người đều sợ ngây người.

Đàn hổ báo đang chuẩn bị di chuyển chờ cắn con mồi, trước sự uy hiếp của con Bạch Hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tràn ngập khí chất vương giả như từ trên trời giáng xuống từ từ cúi đầu xuống, dáng vẻ ngoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoan thần phục, trong mắt ánh lên vẻ sợ hãi phát ra những tiếng rên ư đầy yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế.

Khoảng cách thật sự quá mức gần.

Lạc Thần ban đầu cũng sợ hãi, được các hộ vệ như lâm đại địch bảo vệ phía sau, từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lui về phía sau.

Nàng mở to mắt nhìn Bạch Hổ đứng trên tảng đá khổng lồ cao ngất, khi ánh mắt rơi vào vòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tròn lông đen trên cổ nó, ánh mắt nàng dán chặt, đột nhiên tim đập mạnh.

Nàng nhận ra con hổ to lớn uy mãnh song trước mặt chính con hổ trắng nhỏ từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một mối duyênvới nàng trước kia.

Nàng sẽ không nhận sai. Cũng không biết, đã qua nhiều năm như vậy, con hổ đực trước mặt hiện đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trưởng thành liệu nhận ra mình hay không.

ngoan ơi!

Lạc Thần bật thốt lên cái tên mà trước kia nàng đã từng gọi nó.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 142 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App