GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 147

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lý Mục đã chờ đợi phong thư báo này nhiều ngày rồi.

Trước đó hắn cùng Bắc Yến chiến đấu giằng co Đồng Quan, về sau đánh bại đối phương, đại quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiến về phía Đông, kế đó chiếm được Hoằng Nông. Vì Hoằng Nông nằm giữa Đồng Quan Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dương, giao thông thuận tiện, Mục lập tức thiết lập Hoằng Nông làm điểm tiếp viện quân nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liên lạc tạm thời. Tất cả các loại tin tức từ phía sau sẽ liên tục được truyền đến tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn từ một đội ngũ mang tin đặc biệt, để hắn căn cứ vào tình huống mới nhất quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định bước hành động tiếp theo.

Lần này trước khi Bắc phạt, hắn từng yêu cầu Nghĩa Thành, Trường An nơi này của mình phải duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trì liên tục việc trao đổi tin báo bình thường giữa ba nơi, không được đứt đoạn. Ngay cả khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không có xảy ra, cách ngày thông điệp an toàn vẫn phải được gửi đi.

Từ Nghĩa Thành phát đến Trường An, tập hợp xong tin báo của hai nơi thì bằng tốc độ nhanh nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gửi đến Hoằng Nông rồi lại chuyển tới nơi này của mình.

Trước đây, hai nơi đó an toàn không có việc gì.

Mà lần này, đã sáu ngày đã trôi qua kể từ khi hắn nhận được thư báo cuối cùng. Điều này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ trước đến giờ chưa bao giờ xảy ra. Đã nhiều ngày không tin tức từ hậu phương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khả năng lớn nhất là thời tiết xấu đột ngột khiến đường hỏng, giao thông bị gián đoạn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nếu nguyên nhân này thì cũng không đáng lo ngại.

Từ Trường An đi về phía đông đến Đồng Quan rồi lại đến Hoằng Nông, chỉ một con đường chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 duy nhất cho phép đại đội nhân mã cùng cùng quân nhu lương thảo đi tới đi lui thuận lợi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng đối với lính thông tin thì không chỉ một con đường duy nhất đó thôi. Con đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính bị phá hủy, vậy thì đi đường vòng, tốn nhiều thời gian hơn một chút nhưng cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng thể tới nơi này.

Lo lắng của Mục một loại khả năng khác: Hậu phương đã xảy ra chuyện, bấy giờ mới dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới tin báo không thể gửi đến được cho mình theo đúng yêu cầu trước đó, tức cách ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải gửi đi một lần.

Không chỉ như thế, theo dự đoán của hắn, Hiệp lúc này hẳn đã đưa Lạc Thần đến Nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thành từ sớm rồi.

Nhưngthư báo đến từ Nghĩa Thành này lại chỉ nói mọi việc bình an, không hề nhắc đến Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần đã an toàn hay chưa.

Tin tức này từ nơi phát ra đưa đến nơi này của hắn vốn cách một thời gian, lại nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày rồi không nhận được tin báo vốn nên có, điều này làm cho trong lòng hắn thoáng nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên dự cảm xấu.

Vào lúc này, tin báo này vốn đã bị trì hoãn nhiều lần sau khi bị cắt đứt dọc đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 buộc phải đi đường vòng này, cũng đã khẳng định những lo lắng âm thầm trước đây của hắn.

Tin báo do Tôn Phóng Chi gửi. Lạc khoản từ đầu tháng, đến hôm nay đã qua gần hai mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày rồi.

Trong tin báo nói, đã nhiều ngày Trường An không nhận được tin tức của Nghĩa Thành, anh ta thấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên tâm, khi phái người đi Nghĩa Thành tra xét thì gặp phải Cao Dận dẫn quân đội đến nơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nóiphụng mệnh lệnh của triều đình đến tiếp quản Trường An. Anh ta Cao Hoàn tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ không nghe theo, quân tâm của quân coi giữ cũng rất ổn định, quân dân Trường An cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn lực ứng phó, tuyệt đối không để mất được. Bảo hắn yên tâm.

Tầm mắt của Lý Mục dừng trên tờ giấy thư, ánh mắt đột nhiên ngưng tụ lại. Vào lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều hắn nghĩ đến trước tiên thật ra không phải Trường An, mà là Nghĩa Thành xa hơn.

Theo sự sắp xếp hành trình trước đó, tính đến hôm nay, Hiệp hẳn là đã đưa Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến Nghĩa Thành rồi. Triều đình ngang nhiên gây khó dễ với Trường An, tất nhiên cũng sẽ không bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua Nghĩa Thành.

Nghĩa Thành có tường thành cao kiên cố, mấy năm nay, tường thành vẫn luôn được tiến hành gia cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ngừng, vật dự trữ trong thành phong phú, cho thành trìbị bao vây, ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn thể kiên trì được hơn nửa năm. Hắn cũng để lại nơi đó trú quân để ngộ nhỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp phải công kích cũng đủ để chống đỡ khi viện quân đến.

Nhưng vậy, cũng không nghĩa an toàn tuyệt đối. Huống chi, căn cứ theo tin báo đến từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trường An này mà suy đoán, cùng khả năng, trước khi Tôn Phóng Chi gửi thư này thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nghĩa Thành cũng đã bị công kích tương tự với Trường An rồi.

Mục biết kế tiếp sẽ tin tức được gửi đến, nhưng do thời tiết đường tắc nên giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phút này hẳn vẫn đang trên đường.

Lúc này, nơi hắn dừng chân cách Lạc Dương không xa, Đông đô cũng ngay gần đó. Hơn nữa, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trận chiến Đồng Quan tuy rằng quân đội Bắc Yến đã bị đánh bại làm cho quân tâm tan rã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải lui về phía sau, bắt đầu từ Hoa Châu lần lượt mất đi Cố Quan, Hoằng Nông, Tiêu Thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện tại đã lui đến Tân An cách Lạc Dương chỉ mấy trăm dặm, nhưng nếu không thừa nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy hội hoàn toàn đánh tan quân đội của Mộ Dung Thế, một khi được nghỉ ngơi chỉnh đốn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng khả năng bọn chúng lại nổi lên trở lại.

Mục không do dự nữa, cũng không tiếp tục chờ đợi tin tức lẽ đang trên đường nữa. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lập tức trở về nơi dừng chân, triệu tập các tướng lĩnhthuật lại tin tức vừa nhận được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Các tướng lĩnh Ứng Thiên Quân đột nhiên được biết triều đình lại phát binh tới Trường An, giống như sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng bị cắm một đao, phối hợp với quân đội của Bắc Yến, trong lòng cực kỳ căm phẫn, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào cũng chửi ầm lên.

Từ lúc bắt đầu đại quân Bắc Yến ngang nhiên tấn công Hoa Châu, một đường đánh tới, ngày hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh tới nơi này, tuy rằng bước tiến của quân đội đang không ngừng đẩy về phía Đông, nhưng kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực mỗi một trận đánh trước đó đềucùng gian nan, cũng không dễ dàng gì.

Kẻ địch của họ chẳng những thực lực mạnh mẽ, hơn nữa cũng khá được lòng người.

Mấy năm trước, Mộ Dung Thế làm hoàng đế Bắc Yến, kế đó dẹp xong Lạc Dương. Khi đó người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành đều rất hoảng sợ, người Tiên Bi trước đây đã từng tàn sát cướp giết Cao Lương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mộ Dung Thế Lạc Dương có thâm cừu đại hận rất sâu, không ai không biết. Giờ đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở về báo thù, mười vạn dân chúng trong thành không kịp chạy trốn đều rơi vào trong sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãi tuyệt vọng sâu sắc.

Khi mà người nào cũng cho rằng sẽ tắm máu Lạc Dương thì ngoài dự đoán của mọi người, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi vào thành, chẳng những không tàn sát dân trong thành để báo thù còn ngược lại ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lệnh cưỡng chế binh lính trú ngoài thành, không được phép quấy nhiễu dân chúng. Kế đó, lại tuyên bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các thông cáo trấn an dân chúng.

Không chỉ như thế, còn thiết lập Lạc Dương làm thủ đô thứ hai của Yến quốc, trong mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chấp chính, hạ lệnh huỷ bỏ thuế nặng và xây dựng các công trình thủy lợi ở nhiều nơi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hành động thi hành biện pháp chính trị này hoàn toànthể được xưng anh chủ nhân quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đương nhiên, điều này khiến cho dân chúng đang vật lộn để tồn tại dưới sự cai trị của Bắc Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm thấy hãnh diện, họ càng biết ơn cảm động vị Hoàng đế Bắc Yến Mộ Dung Thế nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ái khoan dung đã ban tặng tất cả cho họ.

trong mắt nhiều người, cuối cùng cũng thể được cuộc sống ổn định, họ không hề mong muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện trạng sẽ bị thay đổi. Chỉ cần thể cho mình một cuộc sống ổn định, đối với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình thường, hoàng đế đứng đầu là người xuất thân từ gia tộc nào, điều này có quan trọng hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không?

vậy, trên con đường tiến về phía Đông của Ứng Thiên Quân, dân chúng địa phương nơi đó tuy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể xưng là đối địch, nhưng cũng không hề được hoan nghênh, đósự thật.

Sau khi kết thúc trận chiến tại Mãnh Trì không lâu, thời điểm mới bắt đầu, Mục phái tiểu đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiền trạm đi điều tra địa hình bởi địa thế phức tạp lạc đường, khi gặp dân bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xứ đã xin giúp đỡ, đối phương thậm chí còn cố tình chỉ sai phương hướng, suýt nữa làm hỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân cơ.

Trú đóng tại nơi này một thời gian, tuy rằng đại quân kỷ luật nghiêm minh, không mảy mayhào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của dân, nhưng dân chúng phụ cận đều vẫn tránh né Ứng Thiên quân như tránh rắn rết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Điều này hoàn toàn trái ngược với bối cảnh thời Nam Triều khi quân đội được dân chúng ủng hộ sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sắc.

Các tướng lĩnh đang cùng uất nghẹn, muốn dồn hết sức lực đề tinh thần đánh hạ Lạc Dương đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên biết được tin tức này, làm sao không phẫn nộ kích động đây?

Sắc mặt Mục nghiêm trọng, vẫn chưa nói thêm cả. Chờ mọi người mắng chửi xong, cảm xúc đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ổn định trở lại, mới hạ lệnh chia quân đội ra làm ba đường.

Một đường phụ trách cản phía sau, tránh cho quân đội Bắc Yến nghe tin thừa cơ đánh lén.

Chủ lực thì quay binh về Hoằng Nông, tạm thờiđó chờ mệnh lệnh.

Một đường khác gồm ba nghìn kỵ binh tinh nhuệ do hắn lựa chọn điểm quân ngay hôm nay lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên đường, đích thân hắn suất lĩnh chỉ huy chạy về quan nội.

Các tướng lĩnh tuy không cam lòng nhưng đều phải tuân theo. Sự việc an bài xong, từng người làm việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình.

Trời âm u, mưa lớn lại trút xuống, ngày hôm đó, Mục cùng ba nghìn khinh kỵ bất chấp mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dầm, đặt chân lên đường trở về, cân nhắc đường đi thể gặp cầu gãy, đường gãy, kỵ binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng mang theo cuốc, xẻng, dây thừng và các thiết bị khác để xây cầu, tháo dỡ chướng ngại vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhanh chóng quay trở lại càng sớm càng tốt.

Chỉ mới một đêm, nhưng đến trưa hôm sau, kỵ binh đã đi hàng trăm dặm. Sáng sớm dậy, trời lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt đầu mưa. Mọi người tuy mặc áo tơi, nhưng nửa ngày gặp mưa cả người đều đã ướt sũng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa đói khát và vừa mệt. Đúng lúc phụ cận một thôn xóm nhỏ tên thôn Hứa, cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôn gian từ đường, đã bị khoá. Mục phái một thủ hạ biết ăn nói vào trong thôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để mượn cho binh lính tạm thời đi vào tránh mưa. Một lát sau, binh lính đi ra, nói thôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân đùn đẩy lẫn nhau, đều nói không biết người nào đang cầm chìa khoá.

Đại Mã, cứ đá cửa được. Lằng nhằng làm với những người đó.

Một phó tướng tính tình nóng nảy nghe vậy nổi giận đùng đùng, xuống ngựa muốn đi lên đá cửa.

Sự tiếp đón lạnh lùng như vậy không chỉ giới hạn nơi này, trước đó khi đại quân tiến về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía Đông, quân đội cũng gặp phải tình huống tương tự, Mục đã sớm quen thuộc nên cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hề kinh ngạc. Hắn nhìn mấy cái bóng thôn dân thập thò nấp sau cánh cửa sổ không xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơi nhíu mày, hỏi:

Thôi, đi đằng trước xem thử thế nào.

Mọi người phụng mệnh lại lên ngựa đi tiếp về phía trước, đột nhiên, một binh sĩ hô:

Đằng trướcngười tới!

Mục bèn nhìn theo, nhìn thấy đối diện một đội nhânmười mấy người lấy tốc độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhanh chóng lao tới phía trước.

Cao tướng quân!

người tinh mắt nhận ra người mặc áo tơi đi đằng trước nhất chính thiếu niên tướng quân đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đội đấu lạp.

Mục cũng đã nhìn thấy thúc ngựa đi lên.

Cao Hoàn cũng đã nhìn thấy Mục, lập tức mừng rỡ to “Tỷ phu ơi”, từ trên lưng ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhảy xuống.

Tỷ phu ơi, đại huynh của đệ rút binh rồi ạ. Nghĩa Thành cũng được giải vây rồi, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều bình an.

Đệ mang theo quân đội cùng với lương thảo đến, đoạn đường Hoằng Nông không thể đi được, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã tạm dừng đó rồi.

Đệ sợ tỷ phu không nhận được tin tức sẽ lo lắng cho nên đã đi đường vòng đến đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để báo tin cho huynh.

Cao Hoàn vừa chạy vừa nói một tràng không ngừng nghỉ.

Tướng phía sau Mục nghe rành mạch, trên mặt lộ vẻ vui mừng, đều thở phào một hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhẹ nhõm.

Mục phi thân xuống ngựa, hai chân đạp lên bùn đất lầy lội cao chưa đến mắt chân, sải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bước đến túm chặt lấy cánh tay của Cao Hoàn.

A tỷ đệ đâu? Nàng thế nào rồi? Nàng đang đâu?

Cao Hoàn thở hổn hển mấy hơi, lau nước mưa trên mặt, cười tươi rói:

Tỷ phu yên tâm đi ạ, a tỷ của đệ hiện đang Trường An, bình an không xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện cả.

……

Khi trời tối xuống, đoàn người nghỉ đêm tại một chỗ cao cách thôn Hứa mấy chục dặm.

Mục ra lệnh cho binh lính tạm thời hạ trại tại đây, chờ quân đội phía sau tới hội hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cùng nhau xuất phát về hướng Hoằng Nông, dọn đườngxây đường, bổ sung lương thảo, chờ thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiết cải thiện rồi lập kế hoạch hành động tiếp theo.

Những chiếc lều quân sự lần lượt được dựng lên trên những ngọn đồi cao, tuy rất đơn giản nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có thể che được mưa gió trên đỉnh đầu. Sau khi binh lính đã trải qua một ngày một đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong bùn mưa đã dàn xếp ổn định lại, họ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Đêm đã khuya, bên trong doanh trướng củaMục, ánh đèn dầu vẫn còn sáng. Đáng lẽ hắn cũng mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mỏi, nhưng cả người lại cảm xúc phập phồng đắm chìm trong tin tức Cao Hoàn mang đến cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tối nay, thật lâu không thể ngủ được.

Cao Hoàn đã kể cho hắn nghe cuộc hành trình gian nan của a tỷ cậu sau khi rời Kiến Khang. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Từ việc mời Lục Giản Chi đưa binh cứu viện, rồi đến chuyện bị Vinh Khang truy đuổi mà bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rơi xuống nước. Từ chuyện con Bạch Hổ cả đường đi theo nàng đến Trường An hiện giờ đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân chúng Trường An coi thú linh thần thú, rồi kể ngày đó Cao Duẫn đã được Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Triết hỗ trợ đoạt lại binh quyền của Cao Dận như thế nào, đã phát binh đến dưới thành, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc nguy cấp nàng đã kịp thời đuổi tới trước trận hai quân, giao ra hổ phù ngày đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Kiệu đã để lại cho nàng.

Tiếng mưa không ngừng đập nóc lều, giữa tiếng ào ào không ngừng vang lên bên tai, Mục nằm trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ghế xếp hành quân chật hẹp từ từ nhắm mắt lại, tưởng tượng đi tưởng tượng lại cuộc đối đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữa hai đội quân dưới thành Trường An, nàng phong trần mệt mỏi đuổi tới nơi, ngoài việc cảm động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn còn ngạc nhiên trước những nàng làm, sự khao khát nhung nhớ của hắn dành cho nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giống như ngọn lửa bùng cháy từ sâu trong tâm khảm, không thể ngăn chặn được.

Từ trước đến nay, sâu thẳm trong trái tim hắn, hắn vẫn mong được dành thời gian cho nàng ngày đêm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên nàng sớm sớm chiều chiều, giữ nàng thật chặt bên cạnh, vĩnh không mất đi.

đêm nay, chỉ đêm nay, trong đêm mưa dầm dai dẳng này, đủ loại suy nghĩ thỉnh thoảng lại hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên từ tận đáy lòng gặm nhấm hắn trong quá khứ đã hoàn toàn rời khỏi hắn.

Hắn không còn nghi ngờ nữa, cũng sẽ không lo lắng nữa.

Thê tử của hắn, người con gái hắn yêu, trong mấy năm nay, cho bên hắn thì ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa nhau thì nhiều, nhưng khi một khắc cuối cùng của số mệnh đến, nàng vẫn từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tất cả những vinh quang đã từng mang đến cho nàng.

Địa vị cao quý, vinh hoathượng, huyết thống thân tình, tất cả những thứ này cuối cùng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể cản được bước chân của nàng.

Nàng đã hoàn toàn từ bỏ đi quá khứ của nàng và đi tới bên cạnh hắn.

Từ nay về sau, hắn sẽ không bao giờ phải lo được lo mất nữa.

Giây phút này, hắn càng thêm nhung nhớ nàng đến không chịu đựng được.

Nhớ hơi thở thom tho của nàng, nhớ độ ấm trên làn da của nàng, nhớ lời thì thầm gọi lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân không dứt của nàng ở bên tai khi nàng bị hắn đè bên dưới thể mình.

Hắn chợt mở choàng mắt ra, xoay người ngồi dậy, lấy ra một thứđó bọc giấy dầu từ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 túi ngựa đang mang, ban ngày đeo trên lưng ngựa, ban đêm không bao giờ rời túi.

Hắn ngồi xuống trước ánh nến, mở ra giấy dầu không thấm nước, lấy ra quyển Kinh Thi đã bị hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lật đến sờn nát, mở ra, để lộ hai bông hoa khô đã vàng úa kẹp giữa trang giấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn rất lâu, cẩn thận cầm lấy đưa lên chóp mũi, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hương của chúng, như thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng tràn ngập một bên tay áo của nàng.

Xa nhau đã lâu lắm rồi.

Lâu đến mức cảnh từ biệt nàng lần cuối cùng trong trí nhớ giống như xảy ra vào thời điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khai của hỗn độn, khai của đất trời. Tất cả những nhớ thương đêm ngày vào những lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm khuya bị đè nén xuống trước đây vào một khắc này như thủy triều tràn về phía hắn, nhấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chìm toàn bộ hắn.

Cảm giác duy nhất đó nóng lòng về nhà, cuối cùng không thể nào tiếp tục chờ đợi được nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hắn đã hạ quyết tâm.

Chờ tới Hoằng Nông rồi, bất luận như thế nào, hắn cũng nhất định phải về Trường An một chuyến trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

……

Hai ngày sau, đại đội phía sau đã đuổi kịp.

Nhân mã mấy phương hội hợp xong bắt đầu nhổ trại lên đường.

Lý Mục lên ngựa, vào lúc chuẩn bị lên đường bỗng nhiên nghe được phía sau đội ngũ thoáng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng kêu khóc xen lẫn tiếng mắng chửi của binh lính, điều này khá là không bình thường. Hắn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lệnh cho một thân binh đi xem đã xảy ra chuyện gì.

Thân binh kia mau chóng quay về bẩm báo, trong giọng điệu đầy vẻ khinh thường. Nóibên ngoài quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 doanhmột nhóm mấy trăm dân chúng đuổi theo, trong đómấy thôn dân của thôn Hứa mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày trước quân đội vừa đi ngang qua. Những người đó cứ yêu cầu muốn gặp Đại Mã, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị binh lính bên ngoài ngăn cản, còn xua đuổi đi, những người đó lại chết sống không chịu đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mục hỏi chuyện gì.

Thân binh nói:

Chỉ nghe họ kêu cứu mạng. Còn chuyện thì không rõ ràng lắm ạ.

Lúc trước thấy chúng ta thì né không kịp. Ngay cả nơi tránh mưa cũng không cho mượn. Giờ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc thì lại đuổi theo cầu cứu. Đại cứ mặc họ đi.

Một phó tướng khuyên nhủ.

Mục quay đầu lại nhìn một cái.

Ta đi xem xem thế nào.

Hắn quay đầu ngựa lại phóng ngựa về phía sau, nhanh chóng đến gần thì thấy một nhóm người chen chúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên đường, đang cố gắng vượt qua hàng quân lính đang chặn đường tiến của họ, có người đang khóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đang quỳ dưới bùn, còn người đang khóc lóc cầu xin binh lính đi thông báo cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ.

Đằng trước nhất là một người đàn ông trung niên tay chân dày thô kệch, khuôn mặt phong sương, quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rách rưới, toàn thân lấm bùn, trông cùng lo lắng, ngón tay dày đến mức biến dạng đang nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặt một hàng trường mâu chắn trước ngực mình, nghển cổ lên nhìn về phía trước, hét to điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó. Nhưnggiọng nói của anh ta đã bị tiếng ồn ào chung quanh át đi, giữa lúc hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 loạn, anh ta chợt nhìn thấy một đoàn người từ phía đối diện cưỡi ngựa trở về, người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trẻ tuổi đi trước ngồi trên lưng ngựa cao ngất mặc khôi giáp, một tay đặt lên chuôi kiếm, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giận tự uy, không khỏi dừng lại.

Xung quanh dần dần yên tĩnh xuống.

Đã quấy nhiễu đến ĐạiMã, mạt tướng lỗi! Xin Đại yên tâm trở về đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ạ, nơi này cứ giao cho mạt tướng xử lý.

Phó tướng đang quát đuổi dân chúng chợt thấy Mục điquay lại thì cuống quýt chạy tới.

Mục ngồi trên lưng ngựa, đưa mắt nhìn về phía toán người đối diện, ánh mắt lướt qua những khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt lấm bùn.

Ta Mục. Các ngươi đòi gặp ta chuyện gì? Hắn hỏi.

Đại Mã, xin cứu mạng…

Người đàn ông trung niên khàn giọng hét lên, “thịch” một tiếng, toàn thân gần như ngã xuống đất, hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quỳ trên nền đất bùn dưới chân.

Tất cả mọi người như tỉnh lại trong mộng, dưới sự dẫn dắt của người đàn ông này, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quỳ xuống đất không ngừng quỳ lạy.

Hết chương 147

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 147 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App