GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 31

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Cao Dận say rượu gần như cả đêm, lúc này bởi nghe bẩm báo Lý Mục mang theo Lạc Thần cùng đi thăm mình thì mới tỉnh táo một chút, vội vàng ra nghênh đón. Sau khi ngồi xuống liền chú ý tới em gái, thấy nàng lắng nghe cuộc trò chuyện của mình với Lý Mục, trên mặt luôn mang nụ cười, xem ra đêm tân hôn đêm hôm qua trôi qua thuận lợi, bấy giờ mới thoáng an tâm. Trong lúc nói chuyện, y đề cập đến chuyện ngày mai mình sẽ quay về Kiến Khang.

Kinh khẩu cách Kiến Khang không tính gần nhưng cũng không phải quá xa, đi đường thủy chỉ mất mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi.

Nhưng trong cảm giác của Lạc Thần, ngay khi Cao Dận vừa đi, bản thân mình sẽ dường như hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị bỏ lại đây. Mặc không muốn đại huynh lo lắng, nhưng những khổ sở cùng với lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luyến trong lòng không tránh khỏi hiện rõ trong mắt nàng.

Cao Dận cùngMục tựa hồ cũng phát hiện, đồng thời quay đầu lại nhìn nàng.

Lạc Thần đè đén sự u sầu trong lòng xuống, đưa mắt nhìn Cao Dận, mỉm cười nói:

– Cảm ơn đại huynh. Trên đường về thuận buồm xuôi gió, sau khi trở về, xin đại huynh chuyển lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của muội đến cha mẹ là a gia rất hiền rất tốt, đối xử với muội rất tốt, bảo họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãy yên tâm.

Cao Dận gật đầu, nhìn về phía Mục:

Kính Thần, về sau đệ tính toán không?

Mục rời mắt khỏi khuôn mặt của Lạc Thần, quay sang Cao Dận:

Bởiđệ vừa mới kết hôn, Hứa đồ đặc cách cho nghỉ một thời gian, hết thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghỉ thì vẫn phải trở lại trong quân.

Cao Dận trầm ngâm.

Trước khi ta đưa a muội đến Kinh Khẩu,phụ từng nói với ta sau tân hôn của đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xong thì phụý muốn lấy người từ chỗ Hứa đồ, sẽ điều động đệ đến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thạch Đầu đảm nhiệm chức vị thành tướng. Đây tuy chỉ chức vị nhàn tản, nhưng đệ yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm, sẽ không để đệ phải đó lâu đâu. Tương lai xem thời thể lại đi Quảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lăng để thể hiện bản lĩnh của mình. Đệ yên tâm, bá phụ mở miệng, Hứađồ chắc sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thả đệ ngay. Ý của đệ thế nào?

Dương Châu Quảng Lăng thuộc Giang Bắc, nơithế lực của Cao thị, cũng vùng địa bàn an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn nhất kiên cố nhất của Đại Ngu tại Giang Bắc, trấn giữ Kiến Khang, vị trí địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực kỳ quan trọng. Thúc phụ Cao Doãn của Lạc Thần hiện Thứ sử Dương Châu, phương bá địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương.

Biết được cha tính toán như vậy, Lạc Thần không khỏi đầy chờ mong.

Nếu Mục được điều đi thành Thạch Đầu, mình càng nhiều do để đi lại giữa Kiến Khang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng Kinh Khẩu, thậm chí lại Kiến Khang một thời gian cũng không thành vấn đề.

Nàng bất giác nhìn về phía Lý Mục.

Nhưng vẻ mặt của hắn vẫn không hề thay đổi, chỉ nói:

Cảm ơn ý bồi dưỡng của nhạc phụ. Nhưng Mục quen thượng du rồi, cực kỳ quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuộc quân tình nơi thượng du cùng với nhà cửa của huynh đệ cùng đồng bào đó, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi Quảng Lăng chỉ sợ không mấy tiện.

Lạc Thần khẽ giật mình.

Cao Dận cũng kinh ngạc, nhìn Mục:

– Có phải đệ sợ bị người đời nói đệ cạp váy leo cao phải không? Đại trượng phu lập thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lập nghiệp không cần câu nệ tiểu tiết, sợ miệng bia người đời? Đệ không cần phải cự tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay. Nghĩ kỹ xong rồi trả lời cho ta cũng không muộn.

Mục nói:

Nhạc phụý tốt, nhưng đi Quảng Lăng không phải mong muốn của Mục. Mong đại huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyển lời tạ lỗi của Lý Mục đến nhạc phụ ạ.

Cao Dận hiển nhiên rất không hài lòng, hơi nhíu mày lại, suy nghĩ một chút, nói:

Thôi vậy, đệ đã có nguyện vọng khác thì cũng không miễn cưỡng đệ, coi như ta chưa nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả.

Mục nói cảm ơn, lại hành một lễ xin lỗi với Cao Dận.

Cao Dận khoát tay, nhìn Lạc Thần một chút.

Nụ cười trên mặt Lạc Thần trên sắp không trụ nổi nữa rồi.

Từ biệt Cao Dận đi ra ngoài, nụ cười trên mặt Lạc Thần liền biến mất, nhấc váy lên bước nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên xe, làn váy theo bước chân của nàng dập dềnh như sóng nước.

Mục đi phía sau đưa một tay ra như muốn dìu đỡ nàng nhưng bị nàng tránh đi, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn hắn lấy một cái, tự mình lên xe. Chiếc xe đi về hướng gia, cả đường không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện, đến trước cổng lớn, Lạc Thần đi xuống, được mấy già đón vào nhà.

Mục không theo vàođứng lại bậc thang dưới cửa, đưa mắt nhìn bóng dáng của nàng biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mất sau bức tường bình phong sau cánh cửa, sau đó lên ngựa rồi đi.

Hắn đến một tòa tửu lầu Cao Thăng tại thành Bắc, một tiểu nhị người nào không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn, thấy hắn tới thì vội đón chào, cười tươi:

Lang quân tới ạ? Tưởng nhị đã chờ lang quân nhã tọa rồi ạ.

Mục gật đầu, giao cương ngựa roi ngựa cho tiểu nhị rồi đi vào trong, bước nhanh lên lầu hai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẩy cửa đi vào một nhã gian.

Tưởng Thao đang ngồi khoanh chân trong tiệc, thấy hắn tới thì đứng lên đón.

Mục ngồi xuống, hai người đối diện với nhau, tiểu nhị bưng thịt rượu lên sau đó khom người lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngoài.

Hai người uống với nhau, sau đó đi vào chủ đề chính.

Tưởng Thao nói:

Mấy tháng gần đây ta vẫn luôn âm thầm chú ý tới động tĩnh của Thiên giáo. Những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó thường xuyên tụ tập định kỳ tại một gian miếu thổ địa tại thôn Thiên Thủy bên ngoài thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cung cấp hủ tiếu cho dân chúng, tuyên truyền giáo pháp, dùng điều này để thu hút tín đồ gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhập giáo. Trước mắt thấy thì không vấn đề gì cả.

Bây giờ đạo pháp thịnh hành. Bên trên từ hoàng thất tộc, dưới đến bách tính nhân gian, người tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đông đảo. Một vài thiên nổi dánh thậm chí trở thành khách mời danh dự trong yến tiệc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các sĩ tộc, cực kỳ được săn đón.

Mục trầm ngâm.

À, đúng rồi. – Tưởng Thao nói tiếp, Gần gây nghe nói đây một vị Đàn chủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người phụ nữ, đạo pháp rất cao thâm, thường đeo mạng che mặt, chưa một ai được nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy mặt thật cả. Người phụ nữ đó ra vào tiềnhậu ủng, tín đồ rất nhiều, số người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cam tâm kính dâng tiền tài của cải cực kỳ nhiều. Địa vị của người phụ nữ này trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáo vẻ như rất không thấp.

Mục nói:

– Đệ thường không lại Kinh Khẩu, nơi này rất nhiều việc, làm phiền nhị huynh để tâm. Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáo mua chuộc lòng người, thế lực mở rộng rất nhanh chóng. Một vùng Tam Ngô gần như mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà đều thờ phụng, sớm muộn cũng tai họa ngầm. Chúng ta địa vị thấp hèn, bất lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương khác, nhưng vùng Kinh Khẩu này thì không thể để cho Thiên giáo chiếm đi. Bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thì sau này một khi biến, tai họa sẽ không lường được.

Tưởng Thao nói:

Yên tâm đi, ta sẽ lưu ý.

Y nhìn Mục ngồi đối diện, rốt cuộc hỏi:

Kính Thần này, đệ cưới con gái Cao thị, về sau muốn đầu nhập Cao thị không?

Mục ngước lên

Nhị huynh nghĩ như thế nào?

Tưởng Thao chần chừ một chút nói:

Kính Thần đã hỏi thì ta nói thẳng vậy. Lần đại chiến Giang Bắc này Cao thị lập nên công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu, nhưng triều đình lại không phong thưởng đối với Cao thị, thể thấy được công cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chấn chủ, quân thần cách lòng. Gia chủ Cao gia từ trước đến nay ôn hòa, thường dùng đạo trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dung để cân bằng tranh đấu của triều cục. Huống hồ lần này bởi chuyện đệ cầu hôn con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái Cao thị đã ảnh hưởng đến tất cả, hai nhà Cao Lục đã bị cách lòng, mâu thuẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202tranh đấu giữa hai nhà Cao Hứa bởi thế càng công khai hơn chứ không còn âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như trước nữa…

Y dừng lại.

Mục bật cười khẽ:

Không giấu nhị huynh, đệ mới rời khỏi từ chỗ Cao Dận đại huynh của nội nhân, đệ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ chối sự dìu dắt của Cao gia rồi.

Tưởng Thaolên, suy nghĩ một lát, đột nhiên nói:

Kính Thần, hai ta quen biết nhau nhiều năm, ta hơn đệ mấy tuổi, không dám nhận cái danh huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trưởng này, nhưng ta biết đệ tài năng bất phàm, chí lớn. Ta nói thẳng, lần này đệ cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôn con gái Cao thị chính là đã khiến cho mình trở thành mục tiêu công kích, tiền đồ khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lường, điều này không hề giống tác phong làm việc của đệ. Vì sao đệ làm vậy? Mục đích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì? Hôm nay cục diện thiên hạ mây gió rung chuyển, về sau đệ dự tính không?

Mục xoa nhẹ ly rượu trong tay, chỉ nói:

Bắc Hạ vừa đại bại, nội bộ hiện tại chia năm xẻ bảy, không bao lâu nữa sẽ hỗn loạn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến lúc đó chỉ sợ Giang Bắc lại có chiến sự. Nếu như đệ muốn làm nên sự nghiệp, đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể tìm được nơi dừng chân lâu dài đâu đây?

Tưởng Thao nhíu mày:

– Hứa thị kinh doanh Kinh Châu nhiều năm, Lục gia nắm giữ vùng đất Tam Ngô, Cao thị trấn giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Quảng Lăng Kinh Khẩu. Thượng hạ du Đại Giang đất liền nội địa đềuchủ của mình cả…

Y lắc đầu:

Rất khó!

Mục buông ly rượu xuống, lấy ngón tay chấm vào rượu, vẽ một đường gãy khúc trên mặt bàn, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Giang, chấm vài chỗ, cuối cùng tại một chỗ Giang Bắc thì dừng lại.

Nghĩa Thành á?

Y lên, giọng đầy kinh ngạc.

Mục gật đầu:

Đúng vậy. Muốn làm được việc lớn thì nhất định phải vùng đất căn cứ của mình. Hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ba nhà Cao, Hứa, Lục nghi kỵ lẫn nhau, không tâm bận tâm việc khác. Tiếp đó, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Giang Bắc nổi lên chiến sự, đệ chắc chắn phụng mệnh vượt sông tác chiến. Quận Nghĩa Thành nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tịnh Châu, phía bắc thể thủ Tấn Dương, Trường An. Phía nam thể chặn Tương Dương, thủ Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lăng, một vùng đất chiến lược cực kỳ tốt.

Tưởng Thao lắc đầu như trống bỏi:

Ý tưởng này của đệ tuy rất có lý, nhưng Nghĩa Thành bị kẹp giữa khu vực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nam Bắc tác chiến, bao nhiêu năm chiến loạn, ta nghe nói dân chúng nơi đó đào vong gần hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi. Hiện tại nhân khẩu lụi tàn, ruộng đồng bỏ hoang, xác chết khắp nơi, cộng thêm sói hoang hoành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hành, cây gai mọc um tùm, đã trở thành một tòa thành trống, ngay cả người phương Bắc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng thèm ngó ngàng tới. Dù đệchiếm được thì làm sao thể đặt chân lâu dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được?

Mục mỉm cười:

Việc do người làm. Nguyện vọng của dân chúng chẳng qua chỉ một nơi an ổn thôi. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cần ổn định cục diện xung quanh, dân chúng sẽ tự nghe tiếng tới, tự ở rồi khai hoang. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người rồi thì mọi thứ đều dễ làm.

Tưởng Thao nhìn Mục. Đó là một khuôn mặt rất trẻ tuổi, nhưng khi nói những điều này thì hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt sáng ngời sắc lạnh, lại thể hiện sự thâm trầm, kiên nghị, trầm ổn khiến người khác tin phục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Giống như thiên hạ giống như bàn cờ, mà hắn người đặt cờ, tranh đấu với trời.

Lần đầu tiên trong đời, Tưởng Thao cảm thấy cảm xúc bành trướng, nhiệt huyết sôi trào.

Y hiểu được những toan tính của nghĩa đệ mình.

Thời thế tạo anh hùng.

Mà loạn thế càng cần hơn một người thực sự mạnh mẽ quyền lực mới thể áp đảo được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tứ phương, kết thúc triệt để.

Y một trực giác, Mục chính người được ông trời phái xuống này.

Ba mươi năm qua, hùng tâm tráng chí mà tổ tiên truyền lại vốn đã ngủ yên trong thể của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 y vào giờ khắc này lại dường như đột ngột thức tỉnh. Trong lòng y sinh ra một sự xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động mãnh liệt thúc giục y, y đứng bật dậy, lui lại mấy bước, cung kính hành lễ:

Nếu Kính Thần không chê, Tưởng Thao nguyện ra roi thúc ngựa, tận hết sức mọn của mình để trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giúp đệ.



Lạc Thần gặp đại huynh xong thì trở lại Lý gia, ban ngày thì bầu bạn bên mẫu, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngồi trước guồng quay tơ, xe sợi lụa cực kỳ quen tay.

Chiếc guồng quay kỹ đung đưa kẽo kẹt theo động tác của bà, xen lẫn đó tiếng trò chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liên miên của A Đình, ban ngày trôi qua rất nhanh. Sau bữa tối trời cũng tối đen, Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở về phòng.

Vẫn chưa thấy Mục đâu.

Lạc Thần tắm rửa, chờ tóc khô thì cũng không còn sớm nữa liền đi lên giường ngủ, nhưng mà ngọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lửa trong lòng trước sau vẫn không ép xuống được, làm sao nàng ngủ được? Nhắm mắt lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không biết qua bao lâu, nàng nghe thấy bên ngoài tiếng bước chân, một lát sau, cánh cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị người ta khẽ khàng đẩy ra.

Mục trở về, nhẹ nhàng đi vào.

Lạc Thần mở choàng mắt ra quay mặt qua, cách một tầng màn, nhìn thấy hắn cởi y phục rồi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào phòng tắm, hình như dùng nước lạnh đó tắm qua một lượt, một lát sau cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để trần thân trên đi ra.

cách một tấm màn nhưng cũng lờ mờ nhìn thấy được dáng vẻ không mặc áo của hắn. Bả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vai rộng lớn, lưng eo thẳng tắp, dưới nhữngbắp săn chắc dường như ẩn chứa một sức mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kinh người thể bộc phát bất cứ lúc nào.

Trái tim Lạc Thần đập mạnh, không dám nhìn nữa, nhắm mắt lại. Bên tai nghe được âm thanh sột soạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhẹ, vẻ như hắn đang mặc quần áo.

Một lát sau, Lạc Thần lại mở mắt ra, thấy hắn đã nằm xuống sập ngồi bên kia, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm hôm qua, chẳng mấy chốc đã nghe được tiếng thở đều đặn của hắn.

vẻ như vừa nằm xuống là hắn đã thiếp đi rất nhanh.

Cách một tấm màn, Lạc Thần nhìn chằm chằm vào cái bóng không nhúc nhích kia, những việc của ban ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngổn ngang trong lòng, lửa giận càng lúc càng lớn, làm sao ngủ được. Nàng trằn trọc trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giường của mình, lăn lộn trên giường mấy vòng, đột nhiên cũng không nhịn được nữa, lật người bật dậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vén màn thò đầu ra ngoài.

Mục, huynh thức dậy cho tôi!

Hết chương 31

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 31 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App