GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 39

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lạc Thần gả tới Kinh Khẩu, Tiêu Vĩnh Gia tuyển mấy chục thị nữ vú già đi theo nàng. Không tới mấy ngày đại bộ phận đều bị nàng cho về thôn trang, chỉ để lại có mấy người, trong đó có hai đầu bếp nữ.

Lạc Thần giữ lại đầu bếp nữ nguyên nhân chính suy nghĩ cho thị hai mắt không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm việc không tiện, A Đình tuổi vẫn còn nhỏ, muốn họ được thư giãn làm việc ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn.

thị cũng không phải người khăng khăng giữ thể diện, địa vị con dâu nhà này cao hơn nhà mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhiều, khi nàng đến còn mang theo nhiều người hầu như vậy, đâyđiều hiển nhiên. biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần không quen ăn các món ăn do mình A Đình nấu, cho nên khi A Cúc đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghị để đầu bếp nữ xuống bếp nấu cơm, thị đồng ý ngay.

Nhưng bữa ăn tối nay, lại Lục thị tự mình nấu, kêu A Đình giúp, hai người tự làm.

Mới vừa thắp đèn,Mục đã trở về nhà.

thị rất vui mừng, thúc giục con trai đi ăn cơm.

Mục đi rửa tay ngồi vào mâm.

Lạc Thần ngồi đối diện với hắn, A Đình ngồicuối nhất.

vẻ như hắn rất đói, vừa ngồi vào đã bắt đầu ăn.

thị không ăn mấy, chỉ chăm chú lắng nghe những âm thanh tinh tế hắn phát ra trong khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn. Mục buông bát đũa, quay sang thị cười nói:

Con no rồi ạ. Cảm ơn mẹ.

thị mỉm cười gật đầu.

A huynh ơi, bao giờ thì huynh mới trở về ạ?

A Đình cũng buông đũa theo, hỏi.

Mục nói:

A huynh sẽ sớm trở về thôi. Khi huynh không nhà, muội phải ngoan ngoãn nghe lời a mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhé.

A Đình đỏ hoe cả mắt, gật đầu thật mạnh.

Lạc Thần nhìn cảnh tượng này đột nhiên cảm thấy mình rấtthừađây.

Mục an ủi A Đình xong cũng không biết cố ý hay tình, ánh mắt chuyển sang Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thần.

Lạc Thần tim đập mạnh. Trong tình huống như này vẻ như mình cũng nên nói một hai câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó nhỉ…Nhưng nếu như mình nói chắc chỉ bảo hắn cẩn thận, sớm ngày trở về thôi. điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói kiểu này đánh chết nàng cũng không thể nói ra được.

Nàng giả như chưa ăn no cúi đầu xuốngtránh ánh mắt của hắn, vờ như gắp món ăn trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt.

– A Di!

Bỗng nhiên nàng nghe thị gọi mình.

Lạc Thần vội đáp lại, buông đũa, quay sang thị:

Mẹ dạy bảo con ạ?

thị nói:

Từ lúc con gả tới nhà chúng ta đến nay đã được một thời gian rồi, chắc con rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhớ cha mẹ mình. Ngày mai Mục nhi phải đi Giang Bắc, lần này đi không biết khi nào mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở về. Không bên, mẹ nghĩ một mình con nơi này cũng rất buồn, hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân dịp này về nhà mẹ đẻ một thời gian nhé?

Lạc Thần sửng sốt.

Vấn đề này vào ban ngày nàng đã nghĩ phải tìm hội như thế nào để đề nghị được trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về Kiến Khang đây, nào ngờ đâu không đợi nàng mở miệng thì thị đã chủ động nhắc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi.

Lạc Thần nghi ngờ con sâu trong bụng mình biết được tâm mình, không khỏi xấu hổ, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xua tay:

Mẹ ơi, con không về đâu ạ. Con ở lại đây hầu hạ mẹ ạ.

thị cười hiền hoà, lắc đầu nói:

Mẹ không sao đâu. Mẹ biết con hiếu thuận, nhưng mẹ A Đình rồi, trong nhà không cần con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải lại hầu hạ cả, con cứ yên tâm đi về đi. Đợi khi nào Mục nhi thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trận trở về thì mẹ sẽ bảođi qua bên kia đón con về.

thể nghe được trong lời nói của thị bộc lộ sự chân thành. Trong đầu Lạc Thần bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giác hiện lên một suy nghĩ. Tuy rằng Mục năng chinh thiện chiến, thế nhưng đao thương không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt, trên chiến trường rất khả năng không thể sống sót trở về được.thị bảo mình quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về Kiến Khang, còn nói “đợi khi nào Mục nhi thắng trận trở về thì mẹ sẽ bảođi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua bên kia đón con về”, cũng không biết phải mình nghe nhầm rồi không, nàng luôn cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thị như đã tính toán trong trường hợp xấu nhất rồi. Rằng nhỡ đâu Mục không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở về, vậy thì chính mình thể lại luôn Cao gia, từ nay về sau không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải trở lại Kinh Khẩu nữa, đúng không nhỉ?

Mẹ ơi, con không về đâu ạ. Con cũng sẽ lại đây, cùng với A Đình bầu bạn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ, chờ lang quân trở về ạ.

Lạc Thần ngay lập tức tỏ thái độ của mình.

Sự thật nàng không thích con trai của mẹ chồng, nhưng trời cao minh giám, từ trước tới nay nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa bao giờsuy nghĩ mong muốn hắn sẽ chết đi.

thị yên lặng một lát, chậm rãi gật đầu nói:

Như thế cũng tốt. Mẹ cảm ơn con.

Mẹ ơi mẹ đừng nói vậy ạ. Đó chính bổn phận làm vợ của con mà.

Lạc Thần đỏ cả mặt lên.

A tẩu ơi, tẩu thật người tốt.

A Đình mắt đỏ hoe dựa sát vào người Lạc Thần, làm cho Lạc Thần cũng bị lây nhiễm bầu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khí ly biệt này, đột nhiên thấy chua xót, xoa đầu A Đình, thì thầm an ủi.

Mục vẫn luôn nhìn nàng, trước sau không mở miệng nói nửa câu.

Mục nhi, sáng sớm ngày mai con đã phải lên đường rồi, hai ngày này chắc con cũng rất mệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con cùng A Di đi nghỉ ngơi sớm đi, chỗ mẹ không việc nữa đâu. – thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quay sang nói với con trai.

Mục nói:

Để con đưa mẹ về phòng trước ạ.

Hắn đỡ thị đứng lên.

thị yên lặng đứng lên.

Lạc Thần đành phải đi theo cùng đưa thị về phòng, tới cửa phòng rồi thị lại thúc giục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108Mục đành phải đáp ứng, nhìn Lạc Thần, ôn hoà nói:

Chúng ta về phòng đi.

Lạc Thần đi theo hắn trở về phòng của hai người, một trước một sau đi vào.

Trong phòng đã sáng đèn.

Không biết sao, có lẽbởi chuyện vừa rồi bầu không khí trong phòng làm cho Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm thấy rất kỳ lạ. Cùng hắnchung một phòng, thậm chí khiến cho nàng sinh ra cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không được tự nhiên trước nay chưa từng có.

Nàng không nhìn hắn, chỉ gọi A Cúc chuẩn bị nước thơm tắm gội cho mình.

A Cúc vâng dạ. Chẳng mấy chốc đã già khiêng nước đi vào, ra ra vào vào.

Lạc Thần thấy hắn ngồi trên chiếc sập nay đã trở thành giường ngủ của mình trong một thời gian, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi nghiêng người chếch với mình, tay cầm quyển sách đang đọc sách. Dáng vẻ vừa trầm ổn vừa nhàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhã.

Lạc Thần bước vào thùng tắm, động tác nhẹ nhàng, cố gắng không tạo ra âm thanh lớn.

A Cúc theo thường lệ hầu hạ nàng tắm gội, muốn nói lại thôi, nét mặt cổ quái, nhưng chung quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn không nóicả, ngay cả chuyện trở về Kiến Khang cũng không hề nhắc đến.

Lạc Thần tắm rất nhanh. Nhưng bởi mái tóc dài vẫn còn ướt cho nên đi ra rồi nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về giường ngay ngồi xuống trước bàn trang điểm. Quỳnh Thụ bước đến lau tóc cho nàng.

Lạc Thần nhìn qua gương thấy Mục hơi nâng mặt lên, ánh mắt dịch chuyển từ quyển sách rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bóng dáng nàng. Gương đồng không phản chiếu rõ hình ảnh người đàn ông trẻ tuổi kia, nhưng Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn cảm thấy thần sắc hắn ngưng trọng, nhìn mình chăm chú, như đang nghĩ đó.

Đột nhiên, người đàn ông trẻ tuổi trong gương cử động, đặt sách xuống, bước xuống sập, đi về phía nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần bắt đầu hồi hộp khẩn trương.

Ngươi đi ra ngoài đi.

Hắn đứng lại, nói với Quỳnh Thụ, giọng rất ồn hoà.

Quỳnh Thụ nhìn Lạc Thần, nhẹ nhàng đáp vâng, buông khăn lau tóc xuống, đứng dậy lui đi ra ngoài.

Huynh có chuyện gì? Lạc Thần không quay đầu lại.

Phía sau vẫn yên lặng.

Lạc Thần không kìm được quay đầu lại, đúng lúc chạm vào ánh mắt của hắn, thấy hắn bỗng nhiên hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mỉm cười với mình, ngồi xuống chỗ mà vừa rồi Quỳnh Thụ đã ngồi.

Khoảng cách giữa hai người trở nên rất gần.

Lạc Thần cả người căng cứng, thân mình lập tức thẳng tắp, đang muốn đứng lên rời đi lại cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một bên bả vai nơi trầm xuống.

Thế hắn lại đặt cánh tay lên nhẹ nhàng ép nàng ngồi trở lại, sau đó thu tay về.

Không thể làm khác hơn, Lạc Thần bị lựcbả vai kia ép ngồi xuống trước bàn trang điểm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vành tai không khỏi nóng lên, lại âm thầm chút bực bội khó tả.

Huynh muốn làm cái gì?

Nàng quay mặt đi, giọng lạnh lùng.

Ngày đó nàng ra tay trượng nghĩa giúp Tưởng nhị huynh cùng a tẩu ta. Vợ chồng nhị huynh rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm kích, ta cũng thế, nhưng chưa kịp nói cảm ơn nàng. Mong nàng bỏ quá cho ta.

Nàng nghi ngờ mình nghe nhầm rồi, không ngờ được hắn lại nói với mình như thế.

Nàng từ từ quay đầu lại.

Hắn nhìn nàng chăm chú, ánh mắt dịu dàng.

Lạc Thần với hắn nhìn nhau một lát:

Tôi không phải giúp huynh. Tôi chỉ không quen nhìn thái độ của Thẩm gia thôi.

Nàng lại hừ một tiếng:

Cũng không cần huynh phải cảm ơn. Huynh không trách tôi tự ý ra mặt là tôi đã cảm kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắm rồi.

Hắn cười.

sao ta lại trách nàng được? Ta chưa làm cho nàng cả. ta làm thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng chưa chắc đã thoả đáng như nàng đâu.

Lồ ng ngực Lạc Thần như bị thứ đó chặn lấy, bật thốt luôn ra:

Đã như thế tại sao buổi tối hôm đó về huynh lại mắng tôi?

Hắn ngẩn ra:

Ta từng mắng nàng à?

– Huynh có! Huynhmắng ta đó! Lạc Thần trách móc.

chính nàng cũng không hề phát hiện trong giọng nói của nàng đã mang theo vài phần trách móc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm nũng.

Mục mày giật giật, nhìn dáng vẻ nàng thở phì phì thì rất muốn cười nhưng lại cố nhịn xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lời vừa thốt ra Lạc Thần cũng ý thức được mình không nên nói thế trước mặt hắn, mặt đỏ bừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên, ngoảnh mặt đi, thân mình nhúc nhích muốn đứng lên bỏ đi, miệng nói:

Thôi đi, tôi không hiểu biết bằng huynh

Bên cánh tay kia lại trầm xuống. Nàng lại không làm được, một lần nữa bị hắn kéo ngồi trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

Hắn tiện tay cầm khăn lông vừa đặt xuống kia lên, dùng tay nhẹ nhàng quấn lấy mái tóc dài buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xõa phía sau eo nàng, tiếp tục lau nửa ngọn tóc còn ướt cho nàng, nói:

Kinh Khẩu nơi nhìn về phương Bắc, cũng nơi tụ tập của những người từ phương Bắc trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về, rồng hỗn tạp, thế lực phức tạp. Đối phó một Thẩm gia, tất nhiên nàng dả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Điều ta lo lắng nàng sẽ gặp phải những kẻ bụng dạ khó lường, nhỡ đâu bị hãm hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì sao, cho nên mới nhắc nhở nàng vài câu, chứ không hềý trách nàng cả.

Lạc Thần ngẩn ra, cắn môi không nóinữa

Mục cũng không nói chuyện nữa, chỉ tiếp tục cẩn thận lau khô tóc cho nàng.

Ta còn chút việc cần phải đi gặp mặt Tưởng nhị huynh. Ta đi một chút sẽ về ngay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng ngủ đi.

Lạc Thần vẫn ngồi yên như cũ.

Hắn nhìn cái gáy vẫn không nhúc nhích của nàng, chần chừ lại nói:

Đề nghị vừa rồi của mẫu thân ta xuất phát từ lòng nhiệt tình thôi. Ngày mai ta đi Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bắc. Nếu như nàng muốn quay về Kiến Khang thì không cần phảilại, ta sẽ cử người đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng về. Đợi ta trở về thì sẽ đi đón nàng.

Lạc Thần thấp giọng nói:

Tôi không về đâu.

Thế cũng được. Ta sẽ cho người bảo vệ mọi người, cũng sẽ để một người trong nhà, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như việc thì có thể thông tri kịp thời cho ta…

Giọng hắn chợt khựng lại rồi im bặt.

Vừa mới tắm xong đi ra, bởi nước nóng, chân cũng rất ấm, cho nên Lạc Thần không đi tất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đôi chân trần vốn giấu ở dưới váy, vừa rồi đứng lên hai lần lại bị hắn ấn ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống, váy xộc xệch, bàn chân nhỏ nhắn liền lộ ra ngoài. Tròn trịa, trắng nõn non nớt, nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhắn, rất đáng yêu.

Ý thức được ánh mắt của hắn dường như nhìn lại đây, Lạc Thần mặt đỏ lên, vội rụt chân về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bàn chân nhỏ xinh một lần nữa bị làn váy che kín mít.

Bầu không khí lại bởi động tác nhỏ này của nàng làm đột nhiên trở nên khác thường.

Mục yên lặng một lát, đặt khăn lau xuống nói câu “nàng đi ngủ trước đi” rồi đứng dậy đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra ngoài.

Hắn nửa đêm mới về. Trong phòng vẫn còn ánh đèn.

Lạc Thần nằm sấp trên gối, chống cằm trên khuỷu tay, lén lút mở mắt ra nhìn hắn cởi qu@n áo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tắt đèn, cuối cùng nằm trên chiếc sập kia.

Lại một đêm qua đi, Lạc Thần chỉ ngủ rồi tỉnh tỉnh rồi ngủ, khi trời mới tờ mờ sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì mở choàng mắt ra, phát hiện nơi sập kia đã khôngai nữa.

Mục đã đi rồi.

Sương sớm lững lờ trôi trên sông, mặt nước mờ ảo, ven bờ sôngmấy chục độ thuyền, người lái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuyền đã cầm mái chèo chờ sẵn sàng.

Hắn cùng với ba nghìn quan quân Túc Vệ Doanh chuẩn bị dấn thân vào một cuộc hành trình chinh chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mà tương lai thể chưa biết là sống hay chết này.

Hết chương 39

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 39 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc