GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 99

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Những lời tâng bốc từ cung nhân cứ ở bên tai, Lạc Thần lại tâm tư hoảng hốt.

Nàng nghĩ đến những lời nói của mẫu thân với mình trước khi vào cung, nghĩ đến cảnh tượng gặp mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 a tỷ vừa rồi a tỷ vẫn dáng vẻ như trong ấn tượng nàng từng biết, tốt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình, thân thiết với mình, chu đáo với mình, về sau còn gọi Đăng Nhi ra nữa.

Đăng Nhicon trai của a tỷ, hiện giờ là thái tử, còn chưa đến ba tuổi đã thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 minh lanh lợi, cứ dính lấy Lạc Thần không rời, gọi dì không ngớt, Lạc Thần rất thích cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bé.

Trong cung hoàng hậu tràn ngập tiếng cười cùng với tiếng nói ngọng líu của trẻ nhỏ.

Lạc Thần vẫn luôn nở nụ cười, nhưng mà trong lòng nàng lại biết, những lời mẹ nóithật cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không hề sai chút nào.

Nàng không còn con gái Cao thị phải dựa dẫm vào sự che chở của cha mẹ nữa.

A tỷ, cũng không phải là a tỷ từng dùng thân thể ngăn nguy hiểm cho nàng nữa.

Hai người, cuối cùng đã không còn như trước nữa.

Không biếtsao, nhận thức này làm cho Lạc Thần cảm thấy vô cùng mất mát thương cảm.

Ra đến ngoài, khóe miệng nàng đã dại cứng ngắc do phải duy trì nụ cười cả một ngày.

Nàng hơi hơi cúi đầu, yên lặng đi trên con đường trong cung bằng phẳng rộng rãi, trước khi ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa cung, ngẩng đầu lên, không ngờ nhìn thấy bóng dáng củaMục.

Hắn mặc triều phục, đứng bên con trấn thú ở bên ngoài cửa cung không xa, hình như đã nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng đi ra từ sớm đang lặng lẽ nhìn, thấy nàng nhìn thấy mình thì mỉm cười với nàng, bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhanh tới.

Nụ cười của hắn giống như ánh mặt trời rạng rỡ phá tan mâytiến về phía nàng.

Lạc Thần gọi lên “Lang quân ơi”, mừng rỡ không thôi.

Mục dừng trước mặt nàng, cười nói:

Ta tan triều đi ra ngoài vừa lúc gặp Cao Thất ngoài cửa cung mới biết nàng được hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hậu triệu vào cung, thế nên đứng đây chờ nàng. Đi thôi, ta đưa nàng về nhà.

Tất cả những mất mát buồn trong lòng nàng như thể người đàn ông trẻ tuổi vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây chờ nàng đột nhiên biến mất.

Nàng cười nói được.

Mục đỡ nàng lên xe, mình thì cưỡi ngựa đi bên cạnh bảo vệ, đoàn người rời khỏi hoàng cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi về phía Cao gia.

Xe trâu đi không nhanh không chậm đi trên đường phố Kiến Khang, dọc đường điMục được rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nhận ra.

Người qua đường xào bàn tán không ngừng.

Ngài ấy chính Mụctướng quân đánh hạ được Trường An đấy hửm? Bảo sao nhìn oai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phong lẫm liệt, đường hoàng đ ĩnh đạc ghê.

Người Hồ nghe tên ngài ấysợ mất mật, đánh cũng không cần đánh tự mình chạy trước, chắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay nhường luôn Trường An…

Ông trời cuối cùng cũng mở mắt, mới tướng quânKhúc Tinh chuyển thế. Người Nam Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng ta nín thở nhiều năm như thế, hiện giờ xuất hiện một chiến thần thay tổ tiên người Hán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng ta lấy lại đất đai đã bị mất…

Nam Triều hai cha con Cao Tướng công cùng Lý tướng quân, một chủ nội, một chủ ngoại, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này không phải sợ nữa.

Đúng vậy đúng vậy! Lý tướng quân cùng con gái Cao thị đúng thật là trai tài gái sắc, trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đất tạo nên…

Lạc Thần lặng lẽ vén rèm lên, nhìn lang quân của mình bên ngoài xe.

Sự ngưỡng mộ của dân chúng sau lưng vẫn không tạo nên bất cứ dấu vết trên người hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hắn đi bên cạnh bảo vệ nàng, hai mắt nhìn thẳng phía trước, vẫn không nhanh không chậm đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về phía trước.

Phía sau, đúng vào lúc nàymột chiếc xe trâu khác đang dừng ngay ngã ba đường.

Một thanh niên trông giống con cháutộc ngồi trong xe.

Xe ngựa phía trước ràng đã đi qua, tiếng khen ngợi của người qua đường lại vẫn không ngừng bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào tai gã.

vén chiếc rèm ngăn tầm mắt của mình lên, nhìn chòng chọc vào chiếc xe trâu phía trước đang dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dần đi xa, ánh mắt lại rơi vào bóng dáng người đàn ông cưỡi ngựa đi bên cạnh, sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng lúc càng trở nên khó coi. Bỗng nhiênhạ lệnh cho xe mình dừng lại, từ trong xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước xuống, kêu một tùy tùng cưỡi ngựa xuống ngựa, mình thì nhảy lên lưng ngựa quất một roi, thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngựa đuổi theo. Rất nhanh gã đã đuổi đi theo, khi tới gần rồi thì không những không giảm tốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độ ngựa ngược lại còn xông đến như đụng vào mấy tùy tùng Cao gia đi theo sau Lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục.

Tùy tùng không hề đề phòng suýt nữa bị đụng ngã xuống dưới đất, cả người lảo đảo mấy bước mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng vững lại, giận giữ quay đầu lại, nhận ra người đụng phải mình lại là Lục Hoán Chi công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tử Lục gia.

Bởi hai nhà từ trướcquan hệ thân thiết, Lục Hoán Chi cũng người quen của Cao gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nên không dám ai phát tác, chỉ đành nén giận nhịn xuống.

Cao Thất ép sự khó chịu trong lòng xuống, vội đi tới dùng giọng điệu đã khắc chế hết mức chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vấn:

– Lục nhị công tử, con đường này không hề hẹp gì, ngựa với xe nhà tôi càng không hề chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường, ngài không đi thì thôi, sao đi lên lại cố tình đụng vào chúng tôi sao?

Lục Hoán Chi liếcMục đi đằng trước đã dừng ngựa quay đầu nhìn lại đây, trên mặt nở nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười, vội vàng ôm quyền chắp tay thi lễ với Cao Thất:

Thất thúc, cháu xin lỗi ạ, không phải cháu cố ý do con súc sinh này thôi.

làm bộ làm tịch đá vào bụng ngựa.

Con vật này là mấy hôm trước một tặng cho cháu, tính ngựa còn chưa thuần, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận cháu chỉ nhận Tư Mã. Vừa rồi chắc tưởng nhìn thấy chân chính muốn nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ nên không chịu tuân theo quản thúc của cháu cứ thế mà đuổi theo, cháu kêu dừng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được, cho nên mới không cẩn thận đụng vào mọi người. Thất thúc, nếu như ai bị đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị thương thì cứ nói với cháu, cháu xin đền ạ.

Cao Thất không khỏi tức giận.

Thằng nhóc nhà Lục gia này bản lĩnh chẳng có nhưng tính tình âm hiểm, giỏi nhất chuyên đi cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khóe chế nhạo người khác. lang quân lúc trước từng làm Biệt Bộ Mã, những lời nói này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của ràng chế nhạo xuất thân hèn mọn của ngài ấy đây mà.

Cao Thất vội nhìn nhanh về phía Mục, lại thấy hắn rất bình thản, dường như không để trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những lời nói kia của Lục Hoán Chỉ, chỉ hỏi:

Người bị sao không?

Mọi người nghe hắn hỏi han thì đều nói không việc gì.

Mục gật gật đầu:

Không bị sao thì tốt. Đã khiến cho mấy huynh đệ bị hoảng sợ rồi, buổi tối nay ta mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rượu các vị. Chúng ta đi.

Tùy tùng nghe nói có rượu uống thì vui hẳn lên, cười ồn ào:

– Thôi thôi, nể mặtlang quân chúng ta cứ coi như bị chó điên cắn. Ha ha ha ha. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cao Thất thấyMục không so đo với Lục Hoán Chi, cũng nén cơn tức giận xuống, sai người lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lần nữa lên đường.

Lục Hoán Chi đứng đó, thấy Mục ngay cả nửa con mắt cũng không thèm nhìn mình, người qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường thì chỉ trỏ với mình, nét mặt ai nấy cũng khinh thường bất mãn, lại đi theo mấy tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tùng ồn ào kia, rồi nhìn chiếc xe trâu đượcMục bảo vệ, thấy rèm được đóng chặt, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người ngồi bên trong ai, không khỏi xấu hổ, cười lạnh:

– Chỉ một gã võ phu quê mùa thôi, chẳng qua may mắn lừa lấy được Trường An về, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chẳng phải thổi phồng như thế. Loại phu kiểu nàyLục thị phủ ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy, còn chẳng phải đều chó làm việc cho ta hay sao. Chờ đại huynh ta lấy được Đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đô, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào mới anh kiệt chân chính!

Lạc Thầntrong xe bình thường tính tình nóng nảy được che giấu lúc này bộc phát ra rồi.

Vừa rồi thấy Lục Hoán Chi không biếtđâu xông ra, cố ý đụng phải hạ nhân Cao gia, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mở miệng châm chọc Mục thì đã rất tức giận không nhẹ, nhưng thấy Mục không so đo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với gã, nàng mới cố nhịn xuống.

Đến lúc này nghe Lục Hoán Chi vẫn còn nói những lời nhảm nhí như thế, làm sao nhịn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được, cách màn xe lên tiếng:

Lục nhị huynh, huynh nói thế không sợ người khác chê cười à. Tôi chỉ nhìn thấy, nếu như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108nhữngphu của Lục giaphủ trong miệng huynh chó kia, đại huynh dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năng lực đến mấy nhưng nếu chỉ dựa vào sức một mình huynh ấy liệuthể giương cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cờ thế gia đánh bại Yết Địch, lấy được Đông Đô không?

Mọi người nghe thấy giọng nói của mộtgái trẻ tuổi đột nhiên vọng ra từ trong xe, giọng điệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cực kỳ dễ chịu nhưng lại giống nhưvào băng, hàm ý tức giận, biết đó chắc chắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phu nhân củaMục, con gái Cao thị, tất cả đều sửng sốt, những tiếng xì xào bàn tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chợt ngưng hẳn xuống.

Nam Triều nuôi dưỡng ra số con cháu thế gia từ lúc sinh ra đã đứngtrên cao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 câu “kính hiền như đại tân, yêu dân như yêu trẻ”. Những người được gọicon cháu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia chỉ biết nói bậy bạ, cả ngày bàn suông,son điểm phấn, thậm chí còn khoe sắc tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỳ với nữ tử, bản thân mình đã không làm được rồi, vậy tại sao không thể tỏ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kính trọng nhiều hơn đối với những chiếntiền tuyến đang chiến đấu triều đình vì nhân dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nam Triều, thậm chí còn đổ máu đến chết, không giữ lại chút khẩu đức cho mình? Huynh ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ này lấy tên tuổi của Lục đại huynh ra để phất cờ, huynh đang muốn đại huynh bị mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể diện đúng không? Đại huynh phẩm tính thanh cao cao thượng, nếu biết được chắc chắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất xấu hổ.

Nàng vừa dứt lời, xung quanh đều im lặng, không biết ai dẫn đầu, người qua đường đột nhiên hoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vang dội, mọi người đều bàn tán, đẩy lẫn nhau, đi về phía chiếc xe trâu kia, mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thể được nhìn thấy dung mạo của con gái Cao thị vừa mới lên tiếng trong xe.

Ánh mắt của Mục nhanh chóng rời khỏi chiếc xe buông rèm xuống, không phân biệt được tâm tình hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức giận, chỉ bảo xa phu lên đường.

Người đánh xe ngựa nghe lệnh lập tức đánh xe đi.

Cao Thất nhìn Lục Hoán Chi đang thẫn thờ cả người, mặt lúc đỏ lúc trắng, bấy giờ mới thấy trút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được cơn giận, to một tiếng, dẫn người đuổi theo xe nhà mình.

Chiếc xe trâu chở con gái Cao gia đi rồi, người qua đường vẫn còn đó nghị luận hăng say, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không hề để ý đến Lục Hoán Chi.

Lục Hoán Chi mãi sau mới hồi phục lại được, nặng nề đá vào bụng ngựa, lại quất mạnh một roi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con ngựa bị đau lên thảm thiết, quay đầu lao đi thật nhanh.

Mục quay đầu lại, nhìn chằm chằm bóng dáng Lục Hoán Chi, hơi híp mắt lại, sau đó quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở lại tiếp tục đi.

Tới nhà rồi, cơn tức của Lạc Thần dần dần cũng tiêu tan gần hết.

Chỉ không biết vì sao, nàng hồ loại cảm giác Lý Mục cùng nàng về nhà tâm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không giống nhau, từ ngày hôm qua, thời điểm đặt chân đến Kiến Khang, nàng đã cảm nhận được cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xúc con người củaMục dần dần lộ ra chút tối tăm.

Đây một loại trực giác rất khó diễn tả.

Ngay cả đêm qua khitrên giường, cảm giác của hắn dành cho nàng cũng khác hẳn lúcNghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành, hắn thậm chí còn làm đau nàng.

Giờ phút này nàng càng lo lắng hơn.

Nghĩ đến một màn vừa nãy, chỉ sợ sẽ khiến cho hắn càng thêmngăn cách với thế gia. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn đưa mình về phòng, dặn nàng đi nghỉ ngơi, nói hắn cònviệc phải ra ngoài, nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kìm được gọi hắn lại, ôm lấy cánh tay hắn.

Lang quân ơi, chàng đừng bao giờ để ý những người kia nhé. – Nàng giải thích, tộc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải tất cả cũng đều giống Lục Hoán Chi đâu. Như Lục đại huynh dó, hai người họ tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh đệ nhưng huynh ấy không phải là người ngang ngược lễ đâu. Chàng đừng để trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng, được không ạ?

Nàng nói xong, ngước lên nhìn hắn.

Mục hơi cúi đầu nhìn đôi mắt đẹp tràn ngập lo lắng của nàng nhìn mình, một lát sau, nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhàng ôm nàng vào lòng.

Ta biết. A Di, vừa rồi ta còn phải cảm ơn nàng đã giải vây cho ta. Ta không sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng yên tâm đi.

Hắn mỉm cười, giọng ôn hòa dịu dàng, khiến cho Lạc Thần cuối cùng cũng yên tâm.

Mục ôm nàng âu yếm một lát, nói:

Ta còn việc ra ngoài một chút, lát ta về với nàng, được không?

Đâyngày thứ hai sau khi hắn trở về kinh, buổi sáng hắn vừa mới nhận phong thưởng, Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết hắn chắc chắn sẽ rất nhiều việc phải làm, vì thế gật đầu.

Mục cười, hôn nàng, xoay người đi.

……

Trong tiếng chỉ trò của người qua đường, Lục Hoán Chi trốn lên xe trâu, buông màn chắn xuống, che kín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khôngmột kẽ hở.

Tuy không nhìn thấy bên ngoài, nhưng lại như cảm thấy được rất nhiều ánh mắt chê cười giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những thanh kiếm sắc phóng về phía mình, lập tức sai người đánh xe rời đi ngay.

vừa hổ thẹn vừa bực bội vừa căm hận, lại mang theo chút xót xa trong lòng, không muốn quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về Lục gia, kêu hạ nhân ra khỏi thành. Tới ngoài thành rồi, mình thì một mình cưỡi ngựa chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như điên một trận, tới một nơi hoang vắng không một bóng người, xuống ngựa, rút kiếm ra hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đỏ hoe chém lung tung vào cỏ dại bên đường.

không hận Lạc Thần, gã vẫn luôn âm thầm yêu mến gái này.

chỉ hận Mục. Chẳng những hắn cướp đi nàng, còn dùng những lời lẽ mê hoặc lòng người để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lừa gạt nàng, khiến cho nàng lại có thể một người thấp hèn quên đi xuất thân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng, càng không nhớ đến tình nghĩa năm xưa với mình, làm chotrở thành trò cười trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người qua đường, khiến cho bị khó xử.

Trong khoảng thời gian ngắn, những cây cỏ bị chém bay tán loạn, dường như biến thành bóng dáng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mà gã căm hận thấu xương kia.

nghiến răng kèn kẹt, chém càng hăng say hơn, ngay cả mu bàn tay bị vụn gỗ sắc bén cắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quammáu tươi bắn lên cũng không hề cảm thấy đau đớn, chỉkhông ngừng chém. Lúc đang chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điên cuồng, đột nhiên nghe được phía sau người nói:

Lục công tử, cậu chém lung tung như thế thì tác dụng gì? cậu có chém hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 toàn bộ cây cỏ ở đây cũng không hề khiến cho kẻ địch bị tổn thương gì, nếu như để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người khác biết, lại càng bị người ta cười nhạo hơn thôi.

Lục Hoán Chi giật cả mình quay phắt lại, thấy Tân An vương Tiêu Đạo Thừa không biết từ lúc nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giống như một bóng ma xuất hiện phía sau mình, cũng không biết đã đứng bao lâu rồi, bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi nhướng nụ cười, ánh mắt thì nhìn mình.

Lục gia cùng với Tiêu Đạo Thừa hầu như không có qua lại mấy.

dừng lại, gườm gườm với Tiêu Đạo Thừa, thở hồng hộc, đột nhiên thu kiếm về bước nhanh bỏ đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lục công tử, ta biết người cậu hận ai. Không giấu cậu, ta với người kia cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút ân oán nhân. Tiếc là hắn có Cao Kiệu cùng với sự tin tưởng sủng ái của đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hậu, lại bởi công giành lại được Trường An mà thế lực lên như diều gặp gió. Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia cậu nếu thể đánh hạ Lạc Dương, sau khi trở về thì trở thành cây to đón gió, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ càng rước lấy sự nghi kỵ của hoàng đế thôi. Người nọ thì lại khác, nương nhờ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại thụ thừa lương Cao Kiệu, sau này chỉ sợ tất cả chúng ta đều bị hắn giẫm đạp dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng bàn chân, không thể xoay người được.

Lục Hoán Chi dừng lại, một lát sau từ từ quay đầu lại, gằn giọng:

Ngàiý gì?

Tiêu Đạo Thừa đi tới gần gã.

Huynh trưởng cậu đương nhiênngười xuất sắc nhất trong con cháu thế gia, nhưng ta vẫn cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cậu cũng không hề kém. vương bất tài, hiện giờ cũng coi như được bệ hạ tin dùng. Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lĩnh khác không có, nhưng lúc quan trọng thì thông một tin tức thì vẫn được. Nếu như cậu xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trọng ta, sau này chúng ta qua lại nhiều hơn sẽ càng tốt.

Lục nhị công tử, ý của cậu thế nào?

Y nhìn thẳng vào Lục Hoán Chi, mỉm cười.

……

Đêm, để chúc mừng lấy được Trường An, hoàng đế đã tổ chức ngự yến tại Hoa Lâm viên. Công thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 số một Mục dĩ nhiên ngồi cạnh, văn đại thần còn lại đều lần lượt ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị trí tiếp theo, ca hát nhảy múa, quân thần đều vui hết mực. Ngày hôm sau, hoàng đế say © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rượu chưa tỉnh, triều hội tạm thời được nghỉ. Cao Kiệu dẫn đại thần đi nha thự Đài Thành làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc. Tiêu Đạo Thừa mượn việc tu sửa mấy cung điệnhậu cung xin gặp hoàng hậu để thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghị việc cắt giảm chi phí.

Cao Ung Dung vẫn gặp y cung Thái lần trước. Nói xong chuyện tu sửa cung điện xong, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hầu lui ra hết.

Hoàng hậu, nàng đoán xem ngày hôm qua ta đã gặp chuyện gì?

Không đợi Cao Ung Dung đáp, Tiêu Đạo Thừa lại gần đè thấp giọng kể lại.

Cao Ung Dung kinh ngạc:

Cái gì? Trên tay Lục Hoán Chi cầm phổ mà A Di từng gửi cho Lục Giản Chi á? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Đúng vậy đó. còn tự tay ta viết sau khi đã gả cho Mục rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiêu Đạo Thừa mặt mày đắc ý.

Hôm qua đúng lúc ta bắt gặp Lục Hoán Chi trên đường sỉ nhục Mục, lại bị em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái nàng trách móc lại. Ta thấy rất hận không làmđược thế đi theo. Ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu dự tính chỉ nhìn chút thôi, xem thể lợi dụng được không, không ngờ rằng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị ta câu được con cá. Lục Hoán Chi vốn kiêng kị huynh trưởng của mình, không dám tuỳ tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hành sự, bị dăm ba câu của ta đã chọc giận, đáp ứng cho người phân tán lan truyền ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công khai rồi.

Y cười:

Chờ xem đi, qua mấy ngày nữa người Kiến Khang đều sẽ may mắn được tận mắt nhìn thấy cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khúc của thê tử Mục viết tặng cho trưởng công tử Lục gia.

Một Phiêu Kị Đại tướng quân bách chiến bách thắng vừa mới đoạt lại Tây Kinh thiên hạ không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết, một công tử sĩ tộc phong lưu khoáng đạt đang công phạt Đông Đô. Nàng nói xem,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải cực kỳ thú vị không?

Cao Ung Dung sắc mặt rất khó coi:

Chàng lập tức ra cung đi nói cho Lục Hoán Chi, không để gã làm hết.

Tân An vương sửng sốt, nhìn chằm chằm Cao Ung Dung kinh ngạc nói:

Nàng sao vậy? Lẽ nào bởi ta là em gái của nàng nên nàng không đành lòng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay à?

Cao Ung Tiêu Đạo Thừa cười.

– Nàng người thông minh, sao ta sắp xếp như thế chẳng lẽ nàng không biết?

– Hoàng quyền không thịnh, Tiêu Thất ta từ lúc vượt lên phía Nam đến nay bị môn phiệt quản chế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều khiển như con rối, loại khổ sở này lẽ nào nàng không muốn thoát khỏi hay sao? Bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đăng cơ, việc quan trọng nhất chính diệt trừ môn phiệt, khiến cho bọn họ từ nay về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn lực can thiệp triều chính nữa. Chỉ trọng dụng người một nhà, đề bạt thượng vị những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người dựa vào bệ hạ, mới thể mang ơn đội nghĩa trung thành một lòng với bệ hạ, với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàng hậu.

Hoàng hậu nàng muốn mượn Cao gia chèn ép Hứa Lục trước. Hứa Tiết Lục Quang cũng chẳng phải kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi yên chờ chết, hiện giờ liên quân Bắc phạt, thế đang mạnh mẽ, nhỡ đâu đánh hạ được Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dương, bệ hạ chưa chắc đãthể dời về Đông Đô khống chế cố thổ, nhưng thế của môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phiệt lại nhất định tái khởi, đến lúc đó, ai còn để nàng áp chế nữa? Trời cho hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt như thế, chẳng những khiến cho Lục gia cùng Cao Kiệu, Mục tăng thù hận lẫn nhau, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể mượnhội chèn ép Mục. Trai cò đánh nhau, ngư ông được lợi. Nàng thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không muốn ư?

Nàng chắc cũng biết,Mục còn chưa về Kiến Khang dân chúng đã khen ngợi hắn rồi, Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay, ta còn chính tai nghe được người ta đồn hắn do trời cao phái tới, Khúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tinh chuyển thế, muốn cứu Đại Ngu ta ra khỏi nước lửa. Dân chúng đã kính ngưỡng đến mức đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi, hoàng hậu không thấy sợ hay sao?

Hoàng hậu tỷ muội tình thâm, coi như thần chưa nói. Thần tuân chỉ, lập tức đi kêu Lục Hoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chi dừng mọi việc lại.

Y hạ bái với Cao Ung Dung rồi lui đi.

– Đứng lại!

Y đi được vài bước, lại nghe tiếng gọi giật lại của Cao Ung Dung phía sau, bèn dừng lại, quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu lại.

Nếu như hoàng hậu cho phép, thần sẽ làm việc theo đúng kế hoạch.

Cao Ung Dung chậm rãi đi đến trước giá cắm nến hình hạc cao bằng người, nhìn chằm chằm vào cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nến to bằng cánh tay luôn cháy cả một ngày, sau một lúc lâu giơ tay lên, lòng bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đ è xuống, phụt một cái, ngọn nến tắt.

Làm việc phải sạch sẽ một chút.

Tay chị ta bị lửa nén cùng dầu đuốc làm cho bỏng lên, từ từ xoay người lại nhìn thẳng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiêu Đạo Thừa, lạnh lùng nói.

Hết chương 99

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 99 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc