GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 72

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Tưởng Thao quay đầu thấy Lạc Thần bỗng nhiên đi vào thì ngẩn người, sau đó đứng lên đón.

Lạc Thần thấy Mục cũng quay đầu nhìn về phía mình, lúc này mới phát giác ra sự thất thố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình, chẳng những nghe lén, còn thiếu kiên nhẫn, không khỏi xấu hổ mặt hơi đỏ lên. Nhưng mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bản thân đã xuất hiện rồi, dưới sự chú ý của hai người tiếp tục đi đến.

Hồ tỳ vốn đến từ Tây Vực, khác với tỳ bà gáy thẳng. Hồ tỳ bà với sáu pha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mười tám phím đàn tuy càng hiếm thấy nhưng muội cũng biết một chút ít. Trong cung từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một vị nhạc Quy Tư, giỏi về hồ tỳ bà, kỹ năng rất cao siêu, mẫu thân muội rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hâm mộ, còn từng mời ông ấy đến nhà dạy cho muội. Nếu hai huynh tin tưởng muội thì để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội đi thử chỉnh âm sửa tỳ xem sao.

Tưởng Thao lộ vẻ mừng rỡ, gật đầu thật mạnh, tán thưởng:

Từng nghe nói phu nhân tài danh, quả nhiên danh bất truyền. Nếu thật sựsửa được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 di vật của thê tử Hầu Định, vậy thì chuyến đi này sẽ chắc chắn thành công rồi.

Y quay sang Mục.

Kính Thần, đệ nghĩ thế nào?

Lạc Thần cũng nhìn hắn, hai mắt sáng lấp lánh.

Không ngờ hắn lại nói:

Không cần đâu, đây chỉ điều thứ yếu. Chẳng qua Hầu Ly quá lo lắng, cái cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn thử trong lúc tuyệt vọng thôi. Chuyến này cứ để ta đi, huynh an tâm lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được.

Tưởng Thao ngớ người nhìn Mục.

Lạc Thần cũng rất thất vọng.

Vừa rồi nàng chỉ nói “biết một chút”, “thử chỉnh âm”, thực ra rất tin tưởng vào tài nghệ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình. Bị hắn cự tuyệt như thế thì giống như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn không cam lòng, nàng chần chừ một chút nói tiếp:

Vừa rồi muội không nói toàn bộ. Muội hiểu âm luật Hồ tỳ bà, nếu để muội thử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắc chắn sẽ làm được. Huynh hãy yên tâm, muội sẽ không làm hỏng chuyện của huynh đâu.

Nàng ra sức nhấn mạnh.

Lý Mục không nói gì, chỉ đứng lên rời khỏi chỗ ngồi đi đến bên nàng, nhận lấy hộp thức ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong tay nàng mở ra, nhìn vào đó rồi mỉm cười:

Lúc về còn chưa ăn uống gì, thật sự đói quá. Nàng thật chu đáo.

Muội…

Phía trước không đèn, lỡ đâu không thấy đường ngã thì sao. Lần tới nàng không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi đưa nữa, cứ kêu người hầu đi là được.

Mục nhìn nàng.

– Nàng đi về trước được không? Chỗ ta còn có chút việc nữa

Giọng điệu của hắn rất dịu dàng.

Nhưng ràngđang hạ lệnh đuổi khách.

Lạc Thần càng thất vọng hơn.

Nhìn phản ứng của Tưởng Thao, ràng rất tin tưởng mình, hơn nữa cũng rất tán đồng. Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn lại cự tuyệt không chút suy nghĩ.

Nàng nhìn Tưởng Thao, thấy y cũng mang dáng vẻ không giúp đượccả, thế không chần chừ nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đành phải rầu rời đi.



Mục giờ Hợi về phòng.

Lạc Thần đã lên giường từ sớm nhưng không ngủ, kéo cửa màn sang hai bên, nhét chiếc gối vào sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng ngồi dựa đầu giường đọc sách dưới ánh nến. Thấy hắn quay về cũng không ra đón, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nói gì, chỉ nhìn hắn một cái rồi cúi xuống tiếp tục lật quyển sách trong tay.

Mục yên lặng tự đi tắm, thay quần áo xong đi ra đứng đó, nhìn về phía Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202vẻ như do dự một chtú, cuối cùng đi tới nhẹ giọng nói:

A Di, nếu như nàng không thấy tiện thì ta sẽ đi sang phòng khác ngủ.

Đêm đó hắn nói, nàng thể chọn theo ý muốn của mình. Lúc ấy Lạc Thần chưa kịp trả lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn thì đã bị bầy thú binh của Hầu Ly tấn công, mấy ngày nay lại nhiều chuyện phát sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn bận rộn liên tiếp, hắn không ép hỏi nàng, nàng càng không chủ động nhắc đến.

Mục nói xong, đợi một lát, thấy nàng làm như không nghe thấy thì khẽ hắng giọng, nói:

Đèn mờ lắm, nàng đi ngủ sớm đi kẻo lại ảnh hưởng đến mắt.

Nói xong chuẩn bị đi ra cửa.

Muội có nói không cho huynh ngủ đây à?

Lạc Thần chợt mở miệng.

Đây vốn chỗ của huynh. Cứ làm như muội đuổi huynh đi ấy.

Nàng trách một tiếng, rút chiếc gối dựa lưng ra đặt về đầu giường, buông quyển sách nằm xuống, xoay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào trong.

Một lát sau, hắn thả màn xuống lên giường, nằm ở bên ngoài.

Lạc Thần nhắm mắt, nằm yên không nhúc nhích.

Ban đầu hắn cũng không nói chuyện.

Một lát sau, nghe hắn nói:

Cơm chiều ngon lắm. Ta ăn ba bát liền. Cảm ơn nàng.

Không phải muội làm. Huynh đi mà cảm ơn đầu bếp ấy.

Lạc Thầnh lạnh nhạt nói.

Hắn khựng lại.

A Di, lúc trở về ta muốn đi gặp nàng trước, nhưng mà lạihết chuyện này đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác…

Muội không phải đứa trẻ ba tuổi, cần huynh gặp làm gì.

Lại bị nàng nói móc thêm câu nữa

Hắn lặng thinh một lát, rốt cuộc nói:

A Di, không phải ta không tin nàng. Chuyến đi này ta không sợ, nhưng Hầu Định thái độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ba phải, mập mờ. Ta không muốn nàng đi theo ta rồi gặp nguy hiểm.

Tối nay sau khi từ tiền đường trở về, tâm tình Lạc Thần rất không tốt, nghĩ đến giọng điệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thái độ lúc đó của hắn đối với mình, càng nghĩ càng thấy bực bội. Cuối cùng nghe hắn giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thích với mình như thế, hờn dỗi mới thoáng tan đi một chút.

Nàng không nói gì, nhắm mắt lại.

Nàng chợt nhớ trước đây một lần mình đã hỏi A Cúc nguyên nhân cha mẹ bất hòa, ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nói gì chỉ thở dài, than rằng đàn ông trong thiên hạ không người nào không thích phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuất phục trước mình. Trưởng công chúa ở trước mặt tướng công nếu như chịu buông thái độ xuống, tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công làm sao không đáp ứng, thế trong lòng khẽ động. Do dự một lát, nàng thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể kìm nén được sự háo hức trong lòng muốn tham gia vào công việc của anh ấy thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn bị loại trừ, vậy nàng hít một hơi thật sâu lấy hết can đảm, quay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, mặt hướng về hắn, nhỏ nhẹ nói:

Muội không sợ. Những huynh nói với Tưởng nhị huynh, muộibên ngoài đều nghe thấy. Nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh xác định chuyến đi này nhất định thành công, muội chỉ muốn đóng góp một chút tài mọn thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Còn nếu bởi vì chuyến đi này của huynh nguy hiểm, muội càng muốn đi cùng huynh. Nếu đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như Hầu Ly nói chúng tathể giúp hắn hoàn thành tâm nguyện, vậyhắn đã nợ chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta một ân tình rồi.

Muội biết huynh không sợ. Nhưng nếu như muội có thể giúp chút sức mọn cho huynh, muội cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn làm hết sức mình.

Lang quân ơi, muội thật sự muốn giúp huynh. Huynh đồng ý đi, được không?

Nàng dịch lại gần hắn hơn một chút, chậm rãi vươn tay ra, đầu ngón tay khều nhẹ góc tay áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hắn, kéo kéo.

Hai người trán kề trán, khoảng cách giữa chỉ bằng một nửa khuỷu tay, hơi thở ấm nóng, có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe được của nhau.

Đôi mắt đẹp của Lạc Thần nhìn hắn chăm chú, trong đó tràn đầy cầu xinchờ đợi.

Hai người nhìn nhau một lát.

Đôi mắt hắn không chớp mắt, nơi giữa lông mày dần dần trở nên mềm mại dịu dàng. Rơi vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt Lạc Thần, không khỏi giật mình nhảy cẫng lên, trong lòng nàng không khỏi bắt đầu nhảy nhót.

Ngay khi nàng cho rằng hắn sẽ đồng ý, ai ngờ hắn lại nói:

– A Di, nàng không thể đi theo ta được. Đây chuyện của đàn ông, ta không muốn nàng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuốn vào trong đó.

Giọng điệu rất kiên quyết.

Lạc Thần nghe ra được ý không cho phép bàn bạc nữa.

Ngoan, nghe lời…

Như bắt gặp ánh mắt đang nhanh chóng ảm đạm xuống của nàng, hắn lại thấp giọng dỗ dành, kề mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại gần.

Như muốn hôn nàng.

Lạc Thần ngay lập tức quay mặt lại, rút ​​​​tay ra khỏi lòng bàn tay hắn, mũi chân đá văng cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân của hắn vừa rồi không cẩn thận đụng vào chân mình.

Thôi. Lần sauhuynh cầu xin muội cũng không thèm đi đâu.

Nàng quay người, đưa lưng về phía hắn.

Nàng như nghe được tiếng cười khổ của hắn.

Lạc Thần lại đợi rất lâu.

Khi dầu trong bụng đèn dần cạn, ngọn đèn càng lúc càng mờ, rồi chợt tắt. Căn phòng chìm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bóng tối cũng không nghe được tiếng hắn nói chuyện nữa

Nàng lén lút quay mặt lại.

Trong mông lung, bóng dáng người đàn ông nằm bên cạnh vẫn không nhúc nhích.

Hắn như đã ngủ rồi.

….

Ngày hôm sau, lạimột ngày khác như thường lệ.

Lý Mục sáng sớm đã đi rồi.

Hắnmột người bận rộn.

Dẫu sao lúc vừa tới nơi này, với danh nghĩa là Thứ sử nhưng thực ra không khác đi khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoang. Nói rằngrất nhiều việc bề bộn đang chờ hắn xử cũng không hề khoa trương.

Lạc Thần cũng không muốn hắn cứ mãibên mình.

sao thì ban ngày nàng cũng không việcđể làm. Bất kể nàng cuối cùng quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi theo hắn hay từ bỏ hắn, chờ Cao Hoàn vết thương khỏi rồi, cậu ta chắc sẽ đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng về.

Tuy trong lòng Lạc Thần biết nơi này chẳng qua chỉ nơi ở tạm thời của mình, nhưng nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn muốn thu dọn nơi này tốt hơn một chút.

Nàng gọi tất cả những người hầu người giúp việc không có việc làm đến, cùng nhau dọn đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 viện tử lúc vừa đến đã bị cảnh tượng hoang tàn làm cho khiếp sợ kia. Tất cả cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dại đã được nhổ sạch, dùng đá cuội lát lại con đường đi, lại lấy viên đáhình dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phù hợp bên ngoài chèn vào bệ đá bị gãy ở đình hóng gió, những viên đá phẳng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại được đặt trong không gian mở sau khi làm sạch cỏ dại, vừa hay dùng làm bàn đá ghế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đá. Nhóm vú già thị nữ những lúc rảnh rỗi thể ngồi đó vừa hóng mát vừa thêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thùa may vá.

Mà bụi trúc khô kia Lạc Thần cho người để lại, không cần phải chặt đi.

Sau khi viện tử được dọn dẹp chỉnh tề xong, khóm trúc khô nửa vàng nửa xanh góc tường được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cắt tỉa một chút, không những không vẻ hoang tàncòn hương vị hoang dã.

Hồi Kinh Khẩu, nàng từng nghe mẹ chồng đề cập tới bụi chuối già bên ngoài cửa sổ của căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phòng đã bị hắn chặt đi, Lạc Thần mỗi khi nhớ tới đều thấy tiếc nuối.

Vào những ngày mưa, tiếng hạt mưa rơi vào hàng chuối tạo ra không biết bao nhiêu âm thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thú vị.

Nghĩ chắc hắn cũng chẳng hiểu.

Không chỉ viện tửhắn ở, dọn dẹp xong, Lạc Thần lại bắt đầu xuống tay dọn dẹp toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hậu viện của phủ Thứ sử.

Cứ thế, nàng cũng bận rộn cả lên, hơn nữa mỗi ngày bên Cao Hoàn, chỉ chớp mắt đã qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy ngày, ngày sinh nhật của Hầu Định đang đến gần.

Từ Nghĩa Thành xuất phát, đến Phương Thành Cừu Trì của Hầu Định nếu không gấp gáp thì sẽ đi tầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một hai ngày đường.

Lý Mục đã chuẩn bị lễ mừng thọ xong, mang theo một đội chỉ mấy chục nhân mã, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả Tưởng Thao đã xuất phát trước một ngày.

Ngày xuất phát, Lạc Thần thức dậy rất sớm, mấy ngày nay thái độ đã thay đổi, đối với hắn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khá ân cần, chẳng những chuẩn bị quần áo cho hắn, còn tự mình mang cơm sáng đến cho hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn đứng một bên đưa nước dâng khăn, rất chu đáo.

Mục biết nàng vẫn còn giận hắn chuỵện không cho nàng đi cùng, nhiều ngày đã xa cách với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn, buổi tối trở về hắn nói chuyện với nàng, nàng cũng không hề tiếp lời.

Sáng nay chuẩn bị lên đường, chợt thấy thái độ của nàng thay đổi lớn, ân cần chu đáo với mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế thì vừa mừng vừa sợ.

Dùng xong cơm sáng, tôi tới nói đám người Tưởng Thao đã chờ bên ngoài rồi.

Lạc Thần tiễn hắn, khăng khăng muốn tiễn hắn ra tận ngoài cửa dẫn đến sảnh trước.

Mục đứng lại, nhìn quanh đình viện đã được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, cảm kích nói:

– A Di, vất vả cho nàng rồi. Nàng tới đây mới chỉ mấy ngày nơi này đã sáng sủa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉnh tề rồi.

Lạc Thần chắp tay sau lưng, nhướn môi cười:

sao muội cũng không việc làm, quá rảnh rỗi. Hơn nữa cũng nhiều người giúp muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa

Mục nhìn nàng, vào lúc này sao nàng lại đáng yêu như thế. Mấy ngày trước bởi vì nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thèm để ý tới hắn, hắn chưa được chạm vào nàng, lúc này không cầm lòng nổi bàn tay ngứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngáy, muốn chạm vào nàng nhưng lại ngại mấy thị nữ đứng phía sau cách nàng không xa, đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhẫn nhịn đ è xuống, nói:

Vậy ta đi trước. Hôm nay nàng dậy sớm, nếu mệt quá thì lát về ngủ bù nhé. Yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi, ba bốn ngày sau ta sẽ về.

Lạc Thần vâng một tiếng:

Huynh đi đi.

Lý Mục xoay người đi, lúc rẽ ngoặt không khỏi quay đầu lại nhìn một chút. Nàng còn đứng ở nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó, trên mặt mang nụ cười đang nhìn theo mình, trong lòng thấy ấm áp, bất giác dừng lại vẫy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫy tay với nàng, ý bảo nàng quay trở vào đi. Trông thấy nàng cười thật tươi với mình hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới bước đi, bóng dáng mau chóng biến mất sau cánh cửa.

Mục đi ra khỏi cửa lớn phủ Thứ sử, Tưởng Thao cười tươi nghênh đón, hai người nói vài câu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng người đi lên ngựa, mang theo tùy tùng ra khỏi cửa thành, phóng ngựa đi về hướng Cừu Trì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chạng vạng ngày hôm sau, đoàn người đi vào Phương Thành chỗ của Hầu Định.

Một chấp sự thân tín của Hầu Định ra ngoài nghênh đón, đón đoàn người Mục đưa đến dịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để nghỉ ngơi một lúc, kế đó dẫn đến phủ đệ của Hầu thị. Khi đi đến bên ngoài, gã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống ngựa ôm quyền, vẻ khó xử nói:

thứ sử, thậtxin lỗi, những tùy tùng của ngàithể nghỉ nơi khác một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được không? Ngoài ra,thể giải bội kiếm được không? Không phải Vương nhà tôi không tin tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thứ sử, đây quy củ từ xưa rồi. Mongthứ sử bỏ qua cho ạ.

Mục đơn giản phân phó một tiếng, để người lại, mình thì cởi bội kiếm xuống, nói:

Chấp sựlục soát người không?

Người kia cười xấu hổ nói:

thứ sử nói quá lời, Vương nhà chúng tôi nhiên rất tin tưởng thứ sử. Không cần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không cần ạ.

Nói xong khom người, sai người của mình khiêng lễ vật do Mục mang tới dẫn vào.

Mục thấy Tưởng Thao nhìn mình, vẻ mặt hơi mang lo lắng liền nói:

Huynh dẫn các huynh đệ đi nghỉ ngơi một chút đi. Không cần lo quá đâu. Đệ đi gặp Cừu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vương.

Tưởng Thao gật đầu, nhìn theo hắn đi vào bên trong cánh cửa, sau đó mới rời đi.

….

Chấp sự dẫn Mục đi qua tiền đường đốt đầy đình liệu đi tới bên ngoài một đại sảnh rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rộng. Bên trong đã ngồi đầy người. Hầu Định giữa, tả hữu hai bên toàn quý tộc Hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thị cùng với thần thuộc Cừu Trì.

Người Cừu Trì bị Hán hóa sâu sắc, chẳng những chấn hưng giáo dục biết chữ, từ lâu cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thay đổi thói quen cũ ngồi dưới đất lấy thức ăn, trước mặt mỗi người bày một diên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 án, trên án có một cái đầu heo một đùi dê, tiếng cười nói tiếng trò chuyện không dứt. Chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn thấy bên ngoài xuất hiện một người Hán, đứng hiên ngang thẳng tắp, tư thế oai hùng khác hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người bình thường thì ai nấy đều đồng loạt nhìn, lẳng lặng đánh giá, tiếng ồn ào cũng lắng xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hầu Ly ngồi trong bữa tiệc đang không ngừng nhìn ra ngoài đại sảnh, cuối cùng nhìn thấy Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được chấp sự đưa tới, hai mắt sáng lên, trên mặt lộ vẻ vui mừng đứng phắt dậy bước đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra, đón hắn vào, dẫn tới trước mặt Hầu Định, nói:

Phụ vương, ngài ấy chính Mục thứ sử Nghĩa Thành.thứ sử là anh kiệt đương thời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hôm nay ngài ấy tới đây mừng thọ phụ vương đó ạ.

Trong đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Lý Mục nhìn Hầu Định, thấy ông ta mặt dài mắt hẹp, đôi mắt đang híp lại đánh giá mình, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lễ chào hỏi xong gọi người nâng lễ vật vào, cười nói:

mỗ phụng mệnh triều đình tới đây làm dân du mục, đúng lúc làm hàng sóm với lão anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hùng. Từ lâu tôi đã nghe danh của lão anh hùng, đã muốn tới thăm hỏi rồi, tiếc quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều việc quấn người nên không thể đi được. May lão anh hùng không những không trách cứ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn mời tôi đến dự tiệc mừng đại thọ nữa. Mục thật vinh hạnh. chút lễ mọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bày tỏ thành ý, mong lão anh hùng vui lòng nhận cho.

Rương được mở ra, một gương gấm tơ lụa, một rương vàng bạc châu báu, toàn vật quý báu.

Hầu Định cười khà khà:

thứ sử quả đúng anh kiệt đúng như lời con ta nói, thật sự là hậu bối khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ủy. Có điều lão phu chỉ là một ông già sơn dã, dựa vào công lao tổ tiên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếm được nơi này. Hôm nay là ngày thọ của lão phu, được Lý thứ sử tới dự, thật© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy hãnh diện cùng.

Nói xong kêu Hầu Ly mời khách ngồi vào chỗ ngồi.

Hầu Ly mặt mày tươi cười dẫn Mục ngồi xuống chiếc ghế trống ngay bên cạnh mình.

Mục vừa ngồi xuống lập tức kính rượu Hầu Định cùng mọi người, tự uống ba ly, hào sảng phóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khoáng khiến ai nấy cũng phải chú ý.

Hầu Định chuyện trò vui vẻ với Mục, giới thiệu phong thổ Cừu Trì cho hắn, thoạt nhìn tâm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất tốt.

Bầu không khí của bữa tiệc dần dần trở nên sôi nổi, đột nhiên, một giọng nói vang lên từ phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối diện:

Thứ sử, ta nghe nói sau khi ngươi tới Nghĩa Thành đã chiêu binh mộ dân. Khai hoang thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng thôi, nhưng ngươi còn chiêu mộ rất nhiều dân, ta với ngươi hàng xóm, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi làm vậy để chia rẽ dân chúng Cừu Trì ta, đoạt lợi ích của Cừu Trì ta không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lý Mục ngước lên nhìn, thấy người lên tiếng một người đàn ông trung niên thắt bím tóc, mắt hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tam giác vết sẹo trên má, liền biết ông ta Cam Kỳ thủ lĩnh của Cam thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đại tộc Cừu Trì, cũng là bên nhà vợ Hầu Kiên em trai của Hầu Ly.

Cam Kỳ đột nhiên làm khó dễ, bầu không khí ôn hòa ban đầu đột nhiên đông cứng lại. Đại sảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người sắc mặt khác nhau nhìn chằm chằm Mục.

Hầu Định mặt không biểu cảm, chậm rãi bưng chén rượu lên uống một ngụm.

Mục lại rất bình thản, chỉ cười cười, nhìn người đối diện:

Chắc ngươi Cam Kỳ người đứng đầu tộc Cam thị đúng nhỉ? Ta nghe nói Hầu lão anh hùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những năm gần đây thiết lập học đường, giáo hóa dân chúng, đối đãi với Hạ Yết Hán đều bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẳng, nhân nghĩa được lan truyền rộng rãi. Dân chúng Cừu Trì an cư lạc nghiệp, cớ họ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bỏ ngồi nhà hiện đi theoMục ta vậy? Dân chúng Mục ta chiêu mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hầu hết đều lưu dân không nơi để đi. Đã lưu dân, thì làm sao mà đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lợi ích của Cừu Trì ngươi được? Ngươi nói thế, thứ cho ta nói thẳng, không biếtngươi nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được từ đâu?

Hắn vừa nói xong, mọi người nhìn nhau, không một ai thể ứng phó được, càng không thể nào phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bác.

Cam Kỳ sắc mặt rất khó coi, cười lạnh nói:

Nói thì dễ nghe lắm nhưng chẳng giấu được lòng muông dạ thú của ngươi đâu. Ta nghe nói ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ý muốn đối địch với Tây Kim. Ta cũng hiếu kỳ, dựa vào một kẻ hèn như ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai nghìn người của ngươi,cộng thêm nhân về sau ngươi lôi kéo được, ngươi làm thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào đối địch lại Tây Kim đây? Quả đúng lấy trứng trọi đá, không biết lượng sức.

Hầu Ly lộ vẻ giận dữ:

Cam Kỳ, ông cho rằng người nào cũng khom lưng uốn gối người Tiên Bi hận không thể tự hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình làmgiống ông à? thứ sử ngày đó từng lấy 6000 nhân đánh bại mười vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người của Viên Tiết, trận chiến tại Ba quận thiên hạ ai không biết. Tại sao không thể đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại được với người Tây Kinh chứ.

Cam Kỳ hừ một tiếng, nhìn Hầu Định không nói một lời, đứng lên, cao giọng nói:

Thiên vương, không phải tôi bất mãn với ngài, Mục này chính mối họa. Hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tây Kim ý muốn kết bạn với Cừu Trì ta, thành ý trời chứng giám, đã như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế, sao Cừu Trì ta lại còn phải tốn nhiều miệng lưỡi vớingười Hán này làm gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không bằng nhân hôm nay bắt hắn tại đây, đưa đến Tây Kim, như vậy sau này Cừu Trì ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng những bớt đi một mối họa lân cận mà còn thể kết liên minh với Tây Kim, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây không còn chiến tranh, chỉ thái bình, lẽ nào không phảikế sách tốt nhất ư?

Hầu Ly nổi giận:

Cam Kỳ! Mục khách quý phụ vương tôi mời đến, vậy ông dám lễ? Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bức lui tướng của tôi, âm thầm cấu kết với người Tiên Bi, ông cho rằng tôi không biết hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sao? Người Tiên Bi ngoài mặt thì kết liên minh nhưng thực tế chèn ép. Lần này sứ giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia tới Cừu Trì ta cực kỳ vênh váo, không hề tỏ ý kính trọng với Cừu Trì ta, đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra thành ýnhư ông nói? Cốc Hội Long càng loại sài lang hổ báo, năm đó xúi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giục phản loạn, hạ nhục mẫu thân tôi, đến nay còn sống yên lành đó, thế mà hôm nay ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại xúi giục phụ vương tôi đi theo địch, ông ý đồ gì?

Y quay sang Hầu Định, quỳ xuống, nói:

Phụ vương, lẽ nào cha cam tâm nuốt sỉ nhục năm đó, để mặc cho người Tiên Bi đùa bỡn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay sao?

Bầu không khí trong đại sảnh đột nhiên trở nên giương cung bạt kiếm, rất khẩn trương.

Hầu Định sắc mặt âm trầm, hai mắt lấp lóe, nhìn về phíaMục, nói:

thứ sử, con trai ta thần dân của ta bởi ngài ngay trong tiệc mừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thọ của ta công khai tranh chấp, ngài để nói không?

Mục ngồi quỳ sau án, dáng vẻ bình thản, cười cười:

Lão anh hùng đã bảo tôi nói, vậy thìmỗ xin nói vài câu. Nhưng trước khi nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi còn một món quà vừa nãygiao cho chấp sự còn chưa dâng lên. Mời lão anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hùng xem trước.

Hắn vỗ tay, chấp sự kia bước nhanh vào, hai tay trình lên một bao tải bằng vải đen miệng buộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kín.

Mục đứng lên đi tới, cởi bọc vải kia ra, nói:

Mời xem.

Mọi người nhìn lại, thấy trong bọc vải kia lại một cái đầu người được rắc vôi.

Người nọ mặt to mũi cao, hai mắt trợn lên, vảy máu trên cổ đã đông lại thành màu tím đen, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẽ ra đã chết nhiều ngày nhưng khuôn mặt vẫn còn sống động, biểu cảm cùng hoảng sợ, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ hoảng sợ trước khi chết ập đến trước mặt.

Mọi người nhìn một cái nhận ra ngay.

Đầu người này không phải ai khácchính Cốc Hội sứ giả Tiên Bi vừa mới rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây mấy ngày.

Chấp sự ôm cái đầu người còn kinh hãi hơn cả, đột ngột thu tay về, đầu người kia liền rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống dưới đất, như quả bóng cao su lăn tròn không ngừng.

Hết chương 72

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 72 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App