GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 130

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Nước từ từ khuếch tán và mặt đất trở nên ẩm ướt.

Chiến bào đã được cởi ra để bên cạnh.

Ngọn nến nhảy nhót, bao phủ đống quần áo sắt lạnh lẽo bằng một tầng ánh sáng ấm áp ướt át, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên dưới là một chiếc váy màu tím khói nhàu nhĩ, một góc mây trên váy một mảnh áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáp sắt móc vào, còn quần áo váy sắt xộc xệch vướng víu.

Hồi lâu sau, tiếng thở hổn hển của người đàn ông xen lẫn với tiếng kêu r3n rỉ kiều mị của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái cuối cùng cũng dần lắng xuống.

Lý Mục lau khô người nàng rồi bế nàng trở lại giường, đang định đi lấy quần áo của mình, Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần bảo hắn ngồi xuống, tự đứng dậy lấy một bộ quần áo sạch đã sớm chuẩn bị cho hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở lại quỳ xuống ngồi cạnh hắn, mặc vào người cho hắn.

Ban ngày, trong mắt người đời, hắnĐại Mã, người đàn ông quyền thế nhất trong đất nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này.

Hắn cònvinh quang của Nam Triều, độc nhất nhị. Danh vọng của hắn giống như quyền thế của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn, đều được người đời tôn thờ kính ngưỡng.

Nhưng giờ phút này, khihắn cởi bỏ lớp chiến giáp kia, lộ ra một mặt khác của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ai biết, cũng chỉ nàng biết được, đằng sau danh vọng quyền lực chói lọi, trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn chính những vết sẹo ngang dọc chằng chịt.

Những vết sẹo lớn nhỏ lưu lại trên người hắn từ khi hắn còn là một cậu giống như chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tích, chứng kiến ​hắn đã vượt qua núi thây biển máu như thế nào, cuối cùng đi đến được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như ngày hôm nay.

Vừa rồi nàng không nhìn thấy, đến bây giờ khi mặc quần áo cho hắn, nàng mới phát hiện trên lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắnmột vết thương mới.

Ánh mắt của nàng lập tức trở nên xót xa vô ngần.

Một vết thương rất dài gần như kéo từ đầu vai cho đến tận eo, giống như một con rết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dữ tợn lẳng lặng nằm vắt ngang ở trên lưng hắn.

Vết thương này kh ủng bố ghê rợn tới mức bất cứ ai nhìn thấy cũng đều không thể nào quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được.

Khoảnh khắc lọt vào mắt nàng, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy, nàng lại sinh ra một cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202cùng quen thuộc dường như mình đã nhìn thấy đâu đó rồi nơi nào đó rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nhưng còn chưa kịp nghĩ ra thì nàng lại bị nhữngmình nhìn thấy trước mắt đã thu hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự chú ý của nàng.

Nàng dừng động tác hầu hạ hắn mặc quần áo, quỳ xuống bên cạnh hắn, ánh mắt dán chặt vào vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẹo gớm ghiếc trên lưng vết khâu còn chưa hoàn toàn mờ hẳn của hắn, đã không còn ngây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngốc như trước đây hỏi hắn đau không nữa.

Làm sao thể không đau đượcchứ?

Không tấm áo giáp cứng rắn kia, hắn chỉ một phàm nhân bằng xương bằng thịt thôi.

Mục dường như cảm nhận được, quay đầu lại, thấy ánh mắt của nàng dừng trên lưng mình thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiểu ra ngay.

Ánh mắt nàng nhìn hắn cùng quen thuộc như thế, khiến cho trước mắt hắn bỗng nhiên lại hiện lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hồi ức đêm tân hôn tràn ngập màu máu giữa hắn nàng ở kiếp trước kia.

Hắn không lộ ra loại cảm giác khiến hắn hơi chút khó chịu vào lúc này ở trước mặt nàng, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơi mỉm cười giải thích với nàng:

Đã không còn đau nữa rồi. vết thương lúc mới tách ra với nàng không lâu thì đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải người Tiên Bi Lũng Tây đó. Tại ta hơi ý, cứ nghĩ kẻ đó đã chết rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực ra còn chưa chết hẳn, ra từ đống xác chết chém vào lưng ta một đao. May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta áo giáp bảo vệ, vết thương cũng không mấy sâu, chỉ hơi dài chút thôi, nhìn hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ghê chút thôi, lành rất nhanh, nàng đừng sợ…

Giọng của hắn dần dần thấp xuống rồi cuối cùng dừng lại, nhìn bàn tay mềm mại của nàng đang nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhàng chậm rãi duỗi về phía mình, dùng đầu ngón tay chạm vào vết sẹo trên lưng hắn, đầu ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay vuốt lên nhè nhẹ, rồi sau đó cả người nhích sát lại gần hắn, cúi xuống đặt đôi môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhẹ nhàng dán lên đó, hôn hắn, dọc theo vết sẹo xấukia từ bờ vai hắn giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôn thờ một đường hôn xuống dưới.

Đôi môi nụ hôn của nàng tràn đầy tình yêu lòng trắc ẩn, như thể nàng sợ rằng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng hơi dùng sức chút thôi thì sẽ làm đau hắn.

Mục cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt kiên định.

Kiếp này, hắn vẫn nhưkhông cưỡng lại được ý nghĩ muốn nàng, cưới nàng sớm hơn rồi rời xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình, muốn dùng một phương thức khác để thực hiện tâm nguyện chưa thành của mình.

Thoạt nhìn, ban đầu tất cả mọi thứ dường như cũng không khác so với kiếp trước. Nhưng toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộtrước mắt này lại khiến cho Mục một cảm giác càng lúc càng cùng quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuộc. Hắn cảm thấy mình vẫn đang lặp lại con đường kiếp trước hắn từng trải qua.

Chẳng qua hiện giờ đã thay đổi bằng một phương thức khác,trăm sông lại đổ về một biển. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Dương Tuyên cuối cùng vẫn chết.

Hắn cuối cùng vẫn trở thành Đại Mã.

Ngay cả vết sẹo do đao chémsau lưng cũng bất ngờ đến mức người ta không kịp trở tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi hắn ý thức được điểm này, đã từng trên người hắn, cả đời cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nào xóa được, làm bạn với hắn đi theo hắn cho đến khi chết.

Hắn không sợ bất kể kẻ địch nào trên đời này.

kẻ địchmạnh đến đâu, hắn cũngthể đánh bại nó.

Nhưng số phận, loại cảm giác bất lực ràng hắn đã biết tất cả cố gắng trốn tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nó, nhưng số mệnh lại dường như chính điểm kết thúc, đứng chờphía trước, không ai có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể tránh thoát được, chỉ biết trơ mắt bị đẩy chạy về hướng nó, mớikẻ địch gặm nhấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân tâm đáng sợ nhất.

Trong khoảng thời gian ngày, không thể phủ nhận, cái chết của Dương Tuyên đã khiến cho tâm tình của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chán nản tột độ, không thể nào tiêu tan được.

Hắn đau lòng mất đi người bạnnày, cũng rơi vào một cảm giác hoảng hốt nghi ngờ, rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202lẽ vận mệnh thật sự không thể nghịch chuyển được. Dẫu cho hắnđược nàng, nhưng cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn sẽ mất đi nàng.

Đâu chỉ mỗi một Dương Tuyên. Con người trên đời này, khi hoàn toàn cuốn vào dòng nước xoáy của vận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mệnh, nào thể khẳng định mình nhất định sẽ thoát ra được?

Những ngày này, trên đường về, hắn háo hức mong mỏi được nhìn thấy mặt nàng. lẽ, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên nàng được ôm chặt nàng vào trong vòng tay, hoàn toàn chiếm hữu nàng, cảm nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự ấm áp chân thật của chính nàng, trái tim khôngnơi dựa vào của hắn mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể bình ổn trở lại.

Nàng hãy còn đang tỉ mỉ hôn lên vết sẹo trên lưng hắn, vết sẹohắn ghét cay ghét đắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia, nó dường nhưminh chứng ràng cho hắn thấy kiếp trước nối với kiếp này.

Nàng càng thương xót cho nó, nỗi lòng của hắn càng bị áp lực chán nản.

Tuy nhiên, cơ thể hắn lại rất thành thật như thế, tình yêu xuất phát từ chính tình yêusự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trân trọng của nàng dành cho hắn. Trên từng tấc da thịt bị thương được đôi môi đầu ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay nhẹ nhàng của nàng tôn thờ vuốt v e dịu dàng, lỗ chân lông đột nhiên dựng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên.

Mục theo đó bị khuất phục.

Một luồng kh0ái cảm không thể diễn tả trào ra, như thể đến từ nơi sâu nhất trong thể mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo cảm giác kh0ái cảm mãnh liệt, ôm lấy toàn thân hắn thật sâu. Trong mắt hắn hiện lên tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sáng kỳ dị, hấp lại trở nên gấp gáp, khí huyết dưới thân nhanh chóng nóng lên, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202lửa, thiêu đốt từng tấc da thịt, kinh mạch trong thể hắn.

Hắn vừa mới muốn nàng một lần rồi. Tuy nhiên như thế còn xa mới đủ, vĩnh viễn không đủ.

Trong đầu hắn đột nhiên trống rỗng, không muốn nghĩ nữa. Hắn chỉ muốnbên nàng, không bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa nhau nữa.

Lang quân ơi, chàng sao…

Lạc Thần cuối cùng cũng cảm nhận được sự khác thường của hắn dừng lại, ngước mặt lên nhỏ nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi hắn. Đôi mắt sáng trong nhìn hắn chăm chú, trong mắt mang theo sự lo lắng không hiểu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nàng vẫn ngồi quỳ bên cạnh hắn, áo khoác hờ hững trên vai không che được làn da trắng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngọc dưới lớp áo.

Mục xoay người, gần nhưxông về phía nàng.

……

Khi cuộc yêu này cuối cùng cũng dừng lại. Lạc Thần cả người đẫm mồ hôi, bị đè dưới thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nặng nề của hắn, ép tới mức khó thở. Nhưng tứ chi xương cốt dường như được nước suối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nóng gột rửa, nàng chìm trong đó, bồng bềnh trên đó, thong thả đung đưa, thoải mái cùng.

Một lúc lâu sau, nàng khẽ nhúc nhích, mở mắt ra, duỗi cánh tay nhưng không đẩy người đàn ông vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang đè lên người mình ra nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, áp môi vào tai hắn, nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

Lang quân ơi, chàng tâm sự phải không?

Mục chậm rãi ngẩng mặt lên khỏi mái tóc dày như mây của nàng, nhìn nàng phía dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể mình một lúc, hôn lên đôi môi đỏ mọng ẩm ướt của nàng rồi mới lật người rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nàng, nhắm mắt lại nói:

A Di, ta muốn từ chức Đại Mã, nàng bằng lòng không?

Lạc Thần cùng bất ngờ.

Vị trí Đại đã bị triều đình bỏ trống hàng chục năm nay, hiện tại hắn ghi công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngồi lên vị trí đó, danh xứng với thực.

Theo nàng được biết, trong buổi triều kiến ​​ngày mai, triều đình sẽ chính thức phong kim ấn tím thụ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn. Như vậy thì, hắn danh xứng với thực đại thần địa vị cao đầu tiên kể từ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Ngu vượt qua phía Nam đến nay được.

Từ cấp bậc quan nói, Đại thậm chí còn cao hơn cả chức vị Thượng Thư lệnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ thân.

Nàng không hiểu ngày mai thụ phong rồi hắn lại suy nghĩ như thế.

Nàng dậy nằm lên trên ngực hắn, hai tay chống cằm, hỏi:

Lang quân ơi, vì sao chàng không muốn làm Đại vậy ạ?

Mục không trả lời nàng ngay.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lạc Thần nhìn vào mắt hắn, đột nhiên như đã hiểu ra.

Hắn từng nói với nàng, hắn không thích tòa kinh thành này.

Thái độ của hắn đối với triều đình này hiển nhiên khác biệt hoàn toàn với quan viên khác trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình cũng bao gồm cả phụ thân nàng nữa.

Từ lúc bắt đầu đến bây giờ, đối với triều đình này, dường như hắn chưa bao giờ có cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuộc về, mặc điều này không ngăn cản hắn sẵn sàng vượt ngàn dặm mang quân từ Trường An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở về giải vây cho triều đình khi gặp khó khăn lâm vào khủng hoảng.

trong mắt người khác, chức vị Đại kia chí cao vô thượng, thậm chí cầu còn không được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng Lạc Thần biết, trượng phu của mình khác với những người khác.

Về điểm này, ngay từ lúc ban đầu hắn cự tuyệt sự dìu dắt của phụ thân mình mang theo hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngàn binh lính đi Nghĩa Thành khai hoang, Lạc Thần nhìn hiểu.

– Thiếp biết rồi ạ!

Nàng gật đầu ngay tắp lự.

Nếu như chàng không muốn, chúng ta không làm Đại nữa. Một chức vị Đại thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mà, hay ho đâu.

Nàng còn bổ sung một câu nhấn mạnh thêm.

Mục nhìn nàng chăm chú, trong mắt dần dần hiện lên ý cười.

Hắn vuốt tóc nàng, nói:

Ta thật sự không muốn nhiều ràng buộc với triều đình. Làm một ngoại thần với ta nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế đủ rồi.

Lạc Thần gật đầu:

Thiếp nghe theo chàng hết ạ.

Nàng suy nghĩ một chút.

Nhưng ngày mai triều đình phong hàm cho chàng rồi. Hay là chúng ta đi tìm cha đi, nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cha biết suy nghĩ của chàng, chỉ cần cha gật đầu được.

Mục mỉm cười gật đầu.

Nếu như Lạc Thần đã biết những suy nghĩ trong lòng Mục, nàng còn sốt ruột hơn cả hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Buổi tối Mục trở về sớm, lúc này vẫn chưa phải quá muộn, nàng nghĩ mấy ngày này phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân luôn ngủ muộn, mình có khuyên nhưng cha cũng không nghe, liền đứng dậy cho người đi xem cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã ngủ hay chưa.

Một lát sau được bẩm báo cho biết, nói thư phòng của đại gia vẫn còn sáng đèn.

Lạc Thần Lý Mục mặc quần áo tươm tất, sửa sang lại đang hoàng rồi ra khỏi phòng, cùng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến thư phòng của Cao Kiệu.

Hết chương 130

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 130 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App