GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 105

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lý Mục cảm giác trong lòng giống như nước sông cuồn cuộn dưới chân, một mảnh mênh mang. Có nằm mơ hắn cũng không nghĩ ra được, đang yên đang lành tại sao nàng lại đột nhiên thay đổi quyết định. Mình chẳng qua là bị Kinh Khẩu lệnh làm chặng đường đi trì hoãn một chút thôi, thế mà nàng ngay cả báo một tiếng cũng không có, bỏ mặc hắn mà tự quay về Kiến Khang ư?

Hắn đột ngột quay đầu lại, lạnh lùng nói:

Phu nhân không hề để lại lời nhắnà?

Tùy tùng nhớ lại mới vừa rồi phu nhân tới bến đò, lên thuyền rồi thì sai người khiêng mấy cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rương ra, kêu mình trông, còn nói gì đó như bảo mình quay người lại, sau đó dong thuyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108đi, giờ phút này vẫn chẳng hiểu ra sao cả, như rơi vào trong sương mù, thấy Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắc mặt rất khó coi, rụt cổ lại, nhí nói:

Không để lại lời nhắn cả ạ. Phu nhân nói xong rồi cứ thế đi….

Mục nhớ tới sáng nay lúc nàng đi ra cửa không hề để ý tới mình, lại nghĩ tới một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 màn đối thoại giữa hai người tối qua, trong lòng chợt thấy trồi lên trồi xuống.

Hắn loáng thoáng có một cảm giác, nàng đang rất giận mình.

Nhưng hắn thật sự không nghĩ ra sao nàng lại cực kỳ giận mình?

Hắn thấy mình đã nghĩ thông suốt rồi, không để ý đến chuyện cầm phổ nữa, nhiên là, cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tin tưởng lời nàng nói.

Mục thật sự không biết, mình rốt cuộc còn sai đâu để khiến cho nàng bất mãn, dẫn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hành động bỏ mặc lại hắn rồi bỏ đi như thế này?

Hắn thấy buồn bực, khẽ nhíu mày, chợt nhớ vừa rồi khi nói chuyện với Kinh Khẩu lệnh, đối phương từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đề cập một câu, nói sáng sớm nay người đến báo hắn ra khỏi nhà từ sớm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nên mới vội vàng tới đây, may mắn không bị lỡ buổi đưa tiễn.

Khi đó mình vẫn không mấy để tâm tới lời nói của Kinh Khẩu Lệnh, giờ đây tỉ mỉ nghĩ lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đột nhiên, hắn đã hiểu ra.

Lạc Thần bỏ hắn lại rời đi một mình, chắc chắn không phảitới bến đò mới nảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý định đột ngột.

khả năng lớn hơn là, sáng nay Kinh Khẩu lệnh chính do nàng gọi tới. Đã nhiều ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong nhà, nàng vẻ như không chuyện gì, thân thiết hòa hợp với mẫu thân A Đình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ở trước mặt mình cũng trước sau như một, nhưng có lẽtrong lòng nàng đã quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này từ lâu rồi.

Hắn đã bị thê tử nhỏ của mình lừa, cho nên mãi đến tận lúc này mới hiểu ra được.

Sắc mặt Mục càng thêm khó coi. Thấy tùy tùng kia còn đang ngơ ngác nhìn mình, hắn sầm mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống, ra lệnh cho tạm thời dọn đồ đến dịch quán, chờ đó, không cần về nhà kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động đến Lư thị, mình thì lập tức đuổi theo.

Hắn đi dọc theo bờ sông đi thẳng về phía tây, đuổi theo suốt một ngày, cho đến chạng vạng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đuổi tới một bến đò nơi thuyền thể đậu qua đêm, tìm kiếm các con thuyền đậu đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không thấy dấu hiệu con thuyền Lạc Thần đang ở.

Bởi vì đoạn đường thủy này gần Kiến Khang, đường thủy tấp nập, trên sông hàng nghìn chiếc thuyền, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sớm đến tối qua lại không ngừng. Con thuyền kia bề ngoài thoạt nhìn cũng rất bình thường, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổi bật, hơn nữa mặt sông rộng lớn, nếu như đã rời bến đò đi xa rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình chưa chắc đã thể nhìn thấy bóng dáng của nó.

Mục đứng bên bờ sông, nhìn mặt sông đen kịt sau hoàng hôn, trầm trong chốc lát, làm ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một quyết định mới.

Hắn quyết định chấm dứt hành động vô ích ngu ngốc này.

Hắn đi đường bộ. Nếu như dùng tốc độ cao nhất, chắc chắn sẽ nhanh hơn nàng đi đường thủy.

So với việc đi lang thang tìm kiếm không có mục tiêu nhưkim đáy biển, e sợ bỏ lỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn không bằng đi nhanh hơn nàng một bước, đuổi tới Giang Áp Khẩu cách đường thủy phía đông thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiến Khang trăm dặm, đợi đó, chờ thuyền của nàng tới thì chặn nàng lại.

Mục đã quyết định xong, cảm xúc hỗn loạn cả một ngày cuối cùng dần dần bình tĩnh lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy hắn tìm tạm một quán cơm gần đó để ăn cơm, lấp no bụng rồi, nghỉ ngơi một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi tiếp tục lên đường, chưa đến ngày hôm sau đã đến Giang Áp Khẩu.

Giang Áp Khẩu cách Kiến Khang chưa đến trăm dặm đường, toàn bộ con thuyền đều phải đi qua đạo quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khẩu này mới thể tiến vào thủy đạo hoàng thành.

Vừa mấy ngày trước, MụcLạc Thần ngồi thuyền đi qua Giang Áp Khẩu ra khỏi Kiến Khang đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kinh Khẩu, vị áp quan kia nhiên nhận ra hắn. Đột nhiên thấy hắn đi rồi mà quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại, nói muốn đây chờ một con thuyền tới, trong lòng khó hiểu nhưng cũng không dám hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều, ân cần tiếp đãi, chỉ chờ hắn tìm được con thuyền kia.

Lý Mục đã Giang Áp Khẩu đợi ba ngày.

Ba ngày này, không dưới một nghìn chiếc thuyền đến Kiến Khang đi qua cửa ải này.

Suốt ba ngày, từ sớm đến tối, từ mở áp đến đóng áp, Mục tự mình nhìn chằm chằm, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỏ qua bất luận một chiếc thuyền nào.

Nhưng nhiều thuyền như vậy lại không hề thấy bóng dáng của nàng đâu.

tính toán, nàng đi chậm đến mấy thì muộn nhất hôm nay con thuyền kia lẽ ra đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải tới rồi.

Mục không thể nào khẳng định được nữa. Tâm tình từ ban đầuhoang mang buồn bực đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biến thành lo lắng bất an.

Đoạn đường thủy này bởigần Kiến Khang, nhiều năm vẫn luôn bình an, hơn nữa đám người Phàn Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại cùng đồng hành với nàng, Mục lẽ ra cũng không lo lắng cho an toàn của nàng, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ sớm một chút chặn nàng lại thôi.

Hắn thể khẳng định nàng không thể nào đi nhanh vượt qua cả về Kiến Khang trước. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết sao, vẫn không thấy nàng đến.

Mục ôm tâm tình lo âu bất an, lại đợi thêm một ngày nữa, vẫn không thấy bóng dáng thuyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu.

Rốt cuộc hắn không chờ nổi nữa, kêu áp quan tiếp tục canh chừng nơi này cho mình, hắn mượn vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người lấy danh nghĩa mình chia ra đi mấy nha môn dọc đường hỏi xem mấy ngày này trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủybáo cáo bất thường không, mình thì lại quay ngược dòng sông, dò hỏi tìm kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 suốt chặng đường.

Lại một ngày nữa qua đi, vẫn không hỏi được một tin tức cả.

Một con thuyền lớn như thế, tính cả người trên thuyền lại giống như một giọt nước biến mất ngay giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ban ngày ban mặt, không thấy bóng dáng đâu.

Người Kinh Khẩu lệnh phái đi cuối cùng cũng truyền tin tức về, nói Kinh Khẩu lệnh đã tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi phụ cận gia lặng lẽ hỏi thăm, đã nhiều ngày rồi, phu nhân cũng chưa trở về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hy vọng lại lần nữa thất bại.

Mục đã mấy buổi tối không được chợp mắt, cả người sốt ruột đến độ sắp phát điên lên rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ban đầu hắn không muốn để Cao Kiệu cùng trưởng công chúa biết chuyện này, nghĩ trước khi nàng giận về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà trước thì mình chặn nàng lại rồi mang đi, sự việc cũng sẽ qua. Giờ phút này nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy suy nghĩ đó của mình đúngnực cười.

Hắn ôm tia hy vọng may mắn cuối cùng, mong được trời cao xót thương kỳ tích thể xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện.Có lẽ, nàng thật sự đi nhanh hơn hắn. Trước khi hắn tới Giang Áp khẩu thì nàng đã về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến Kiến Khang, hiện giờ đang yên bình nhà rồi.

Ngày hôm nay, trời còn tờ mờ sáng, hắn vào Kiến Khang, băng qua con đường không một bóng người, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới trước cánh cửa lớn phủ đệ Cao gia.

Nắng sớm mờ ảo, hai cánh cửa lớn sơn đen đóng chặt trước mặt hắn. Trước cửa trống khống, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai ngọn đèn lồ ng còn chưa tắt lửa treo trên cửa lớn vẫn còn đang nhẹ nhàng đong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đưa trong gió, nghênh đón bước chân quay lại của hắn.

Hắn bước từng bước nặng nhọc lên bậc thang, đứng trước bậu cửa, lấy đủ dũng khí đưa tay lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầm vòng cửa trên cánh cửa.

Qua hồi lâu, bên trong cuối cùng cũng tiếng bước chân lẹp xẹp truyền ra.

“Kẹt” một tiếng, cánh cửa mở ra một khe nhỏ.

Ai đó? Mới sáng sớm đã gõ cửa…

Bên trong cánh cửa, người gác cổng của Cao gia thò đầu ra.

còn buồn ngủ, ngáp một cái, nhìn người đứng ở bên ngoài.

Người nọ một thân phong trần, trên mặt phủ kín sự mệt mỏi tiều tuỵ, hốc mắt hõm sâu, đáy mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phủ kín sợi máu, trợn tròn mắt lên:

Lý lang quân?

Phản ứng kịp vội mở cửa ra.

Lý Mục cố nén tim đập thình thịch, nhìn chằm chằm người gác cổng, khàn giọng hỏi:

Phu nhân trở về không?

Người gác cổng lắc đầu:

Tiểu nương tử không về nhà…

Lúc nghe được người gác cổng nói, tất cả may mắnhy vọng đã chống đỡ Mục trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi đã hoàn toàn tan thành mây khói. Trên trán, lòng bàn tay phía sau lưng của hắn toát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra mồ hôi lạnh, trái tim hắn như chìm xuống đáy vực thẳm lạnh lẽo, cổ họng giống như bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một bàn tay vô hình bóp chặt, gần như không thể hít thở được, lại thấy người gác cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chợt cười lên như hối lỗi, kêu hắn chờ một lát, sau đó quay người đi vào trong đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra rất nhanh, hai tay cầm phong thư cung kính đưa cho hắn, cười nói:

lang quân, thế bị tiểu nương tử nhà chúng tôi đoán trúng thế? Tiểu nương tử lúc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo lang quânđưa thư này cho tôi, dặn tôi nếu nhưlang quântrở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tìm thì kêu tôi chuyển thư này cho ngài.

Mục vốn cảm thấy mình đã sắp chết rồi đột nhiên lại sống trở về, giật lấy thư, roẹt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cái chỗ dán, lôi thư bên trong ra.

Mới đọc thoáng qua, cả người hắn từ đầu đến chân như bị đóng đinh tại chỗ.

Người gác cổng thấy hắn hai mắt nhìn chằm chằm vào thư, mắt không chớp, khuôn mặt vặn vẹo, biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm như cười lại như là khóc, lại xem lần nữa, rồi lại giống như nghiến răng nghiến lợi, cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỳ kỳ lạ, tức thì nhìn đến ngây người.

lang quân? Ngài sao thế? Trong người không khoẻ ạ? Tiểu nương tử sao rồi ạ? ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về cùng ngài hay sao? Người gác cổng hỏi hắn.

Ta không sao. Tiểu nương tử cũng rất tốt. Ngươi đừng nói với nhạc phụ nhạc mẫu ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới nhé.

Mục khàn giọng dặn dò, sải bước xuống bậc thềm, leo lên lưng ngựa, một người một ngựa phóng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhanh, chớp mắt đã biến mất trong tia nắng ban mai.

……

Đến đêm khuya, Mục đã chạy về Kinh Khẩu.

Hắn không đi vào trấn đi thẳng hướng ngoại ô phía Nam.

Với sức chân như vậy, cuối cùng khi đuổi tới trước cánh cửa lớn của toà trang viên nằm ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ô phía Nam Kinh Khẩu thì con ô truy cũng đã kiệt sức, cả người mồ hôi nhỏ giọt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới được vớt từ trong nước ra. Cảm thấy chủ nhân buông cương ngựa ra, trên lưng nhẹ đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai móng trước của ô truy khép lại với nhau, yếu ớt quỳ xuống đất, lưỡi thở hổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hển.

Đã khuya như vậy, cửa trang viên đã đóng từ lâu, trong cửa tối đen như mực.

Mục vội vàng chạy tới đập cửa ầm ầm, tiếng đập cửa vang vọng trong đêm.

Phàn Thành tay cầm cây đuốc canh gác bước nhanh ra ngoài, nhìn thấy Mục liền vui mừng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau đó như sực nhớ rađó, ánh mắt lộ vẻ áy náy hành lễ với hắn, thấp giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

Mong thứ sử thứ lỗi ạ. Ngày đó sự việc xảy ra quá đột ngột. Tôi vừa mới đưa tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nương tử lên thuyền thì ấy lại đột ngột nói phải đi ngay, không cho phép chần chừ, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật sự là…

Không đợi anh ta nói xong, Mục đã lướt qua anh ta đi thẳng vào bên trong.

Tiểu nương tử toà lầu Thanh Huy phía sau! Đi qua hành lang rẽ trái, qua hồ nước là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới.

Phàn Thành nói với theo bóng dáng của hắn.

Lý Mục đi nhanh qua hành lang, rẽ trái, chạy thẳng đến toà lầu nhỏ ngay bên cạnh hồ nước kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Người bên trong lầu đã ngủ, cửa sổ đen nhánh, cánh cửa dưới lầu đóng chặt.

Mục sải bước lớn đến trước cửa, đưa tay đẩy cửa nhưng không mở được.

Cửa được cài then bên trong.

Hắn cửa.

Ai đó?

Bên trong tiếng động tiếng hỏi của già.

ta!

Giọng của hắn rất khàn, nhưng già vẫn nhận ra, kêu ối một tiếng vội vàng thức dậy đốt đèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sáng lên.

lang quân chờ một lát, để tôi đi bẩm báo với tiểu nương tử trước đã ạ.

tiếng đi lên cầu thang.

Mục đứng trước cửa chờ đợi, cả người vẫn còn đang thdốc, mang theo mồ hôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể và nhiệt độ nóng rực của hắn, từng giọt mồ hôi từ trên trán hắn lăn xuống.

Một lát sau, một ngọn đèn được thắp sángcửa sổ trên lầu, lộ ra ánh sáng vàng ấm áp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lý Mục ngừng thở, nghiêng tai nghe tiếng bước chân đi xuống của vú già kia.

già đáp lại, trong giọng nói mang theo sự lo sợnghi hoặc, cách cánh cửa nói:

lang quân tôi xin lỗi, không phải tôi không mở cửa cho ngài mà tiểu nương tử nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết ngài đi đường vất vả, kêu ngài cứ tự nhiên đi nghỉ ngơi đi. chuyệnthì sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mai nói sau.

Lý Mục ánh mắt âm trầm, lại đưa tay lên muốn cửa nhưng lại dừng lại.

Hắn lui ra ngoài, đứng bên dưới ngước lên nhìn cánh cửa sổ trên toà lầu kia.

Sau cửa sổ im ắng, không có bóng người, chỉ có một màu ánh sáng.

Hắn nhìn một lát rồi thu ánh mắt về, nhìn bốn phía, ánh mắt rơi vào một cây long não già © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần đó, đi tới đó bám vào thân cây trèo lên trên, đứng trên một cụm cành cây, tung người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhảy một phát về phía toà lầu nhỏ cách tầm mười trượng, bóng dáng giống như một con linh vượn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhảy tới, vươn hai tay nắm lấy nhà dưới mái hiên, mượn lực bật lên trên, cả người vững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vàng đáp xuống mái hiên.

Hắn bước trên mái hiên, không một tiếng động đi về phía cửa sổ, khi đến cửa sổ rồi thì dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khuỷu tay đẩy một cái, cạch một tiếng, cửa sổ mở ra.

Hắn xoay người tiến vào, hai chân đứng trên mặt đất.

Đây phòng ngủ của nữ giới, rèm màn đã buông, hương thơm thoang thoảng, cách một bức màn, Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thấy một gái trên người mặc váy dài đến sàn, quay lưng về phía hắn, ngồi trước bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trang điểm.

Nàng dường như không chú ý đến phía sau người xâm nhập, lặng lẽ nhìn vào gương, như bị khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt thanh của người trong gương hoặc, tay cầm chiếc lược ngọc thong thả chải mái tóc xõa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên vai.

Tóc như mực, áo như mây, cổ tay như tuyết, người như ngọc.

Cuối cùng hắn cũng tìm được nàng, người vợ nhỏ mấy ngày trước không hiểu đã rời bỏ hắn, khiến hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trải qua cơn ác mộng tìm vợ!

Trên đường đi tới đây, Mục không chỉ một lần nghiến răng nghiến lợi, nghĩ đến khi bắt được nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn sẽ làm mọi cách để cho nàng biết được hành vi tùy hứng của nàng đã mang đến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn toàn bộ những lo lắng cùng tức giận như thế nào.

Nhưng thật sự đến giờ phút này, khi hắn ngày đêm rong ruổi, chạy khắp nơi gần như làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ô truy nằm liệt, đi một vòng lớn cuối cùng trở lại nơi này, khi nhìn thấy bóng dáng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng lần nữa xuất hiện trước mắt, tất cả những lo lắng, tức giận, sự bất mãnmệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mỏi trước đó lúc này đã tan thành mây khói.

Trong lòng hắn chỉ còn lại sự kích động và mừng như điên, chỉ muốn ôm chặt nàng vào lòng, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho phép nàng rời khỏi tầm mắt của mình lần nào nữa.

A Di ơi!

Hắn gọi nàng một tiếng, vén rèm lên, đi nhanh về phía nàng.

Lạc Thần gom lại mái tóc dài được chải mượt bóng như sa tanh, quay đầu lại, liếc nhìn dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ phong trần mệt mỏi của hắn, thờ ơ nói:

Cuối cùng chàng cũng không đến mức ngu ngốc về nhàtìm đến nơi này.

– Không phải đã bảo chàng cứ đi nghỉ rồi à? Sao chàng lại giống như kẻ trộm trèo lên cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sổ của thiếp, chàng muốn làm gì?

Cùng với giọng nói trong trẻo của nàng, bức rèm hạt châu chuyển động xào xạc.

Hết chương 105

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 105 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc