GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 81

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Hứa Tiết vội vàng vào hoàng cung đi đến đông các tẩm cung. Đi vào, thấy quan viên trên tứ phẩm triều đình toàn bộ đều đến đủ cả. Không chỉ quan viên mà hoàng hậu cũng ngồi ở đó. Hưng Bình đế mặc long bào, được mấy cung nhân nâng đỡ dựa nghiêng vào đệm mềm ngồi ở trên giường, bất động.

Đại thần quỳ dưới đất, mấy người Cao Kiệu, Tân An Vương, Lục Quang quỳ ở đằng trước nhất.

Hứa Tiết bước nhanh tới chỗ hàng đầu, cũng quỳ xuống, cung kính hành đại lễ, còn cáo tội mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã đến muộn. Khấu đầu xong rồi, cáo tội xong rồi, ánh mắt liếc nhanh về phía hoàng hậu, dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ánh mắt để hỏita. Thấy ta khẽ lắc đầu, hiển nhiên cũng không biết. Lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy Tiêu Vĩnh Gia mặc triều phục trưởng công chúa, đang quỳ bên cạnh hoàng đế thì càng trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khó hiểu.

Tiêu Vĩnh Gia tuy địa vị tôn quý, nhưng nhiều năm qua hiếm thấy can thiệp triều chính. Trường hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như hôm nay, chẳng những Hoàng hậu bị mời ra cũng có mặt đây. với Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu rốt cuộc muốn làm gì.

Bởitrong lòngquỷ Hứa Tiết chợt cảm thấy bất an khó hiểu. Nhưng lại nhìn hoàng đế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy ông ta nằm liệt trên giường, ngoại trừ hai mắt vẫn mở thì giống như người chết.

ông ta có hận mình đến đâu thì thể nói được gì, làm được nào?

Nghĩ như thế liền bình tĩnh lại, chuyển sang Cao Kiệu.

Cao tướng, tình trạng bệ hạ như thế này nên phải tĩnh dưỡng thì đúng hơn, nhưng ngài lại đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệ hạ ra đây, lại triệu triều thần đến, nói bệ hạ có ý chỉ muốn tuyên. Bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể nói, không thể viết, làm sao nghĩ chỉ được, ngài làm vậy ý gì?

Cao Kiệu không trả lời, chỉ nhìn trưởng công chúa.

Tiêu Vĩnh Gia thẳng người ánh mắt nhìn một vòng quần thần.

Ta trưởng tỷ của bệ hạ, thủ túc liền tâm. Bệ hạ có suy nghĩ gì, ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể cảm nhận được. Ta đã chăm sóc bệ hạ nhiều ngày, biết trong lòng bệ hạ chuyện muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói với các đại thần, cho nên hôm nay mới mời các vị đến trước mặt bệ hạ

nhìn vào Hứa Tiết.

Hứa đồ nói rất đúng. Bệ hạ không nói được, không viết được, nhưng bệ hạ đầu óc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn rất tỉnh táo, hai mắt thể động đậy được. Khi ta đặt câu hỏi, mời bệ hạ chớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt đáp lại. Nếu có câu nào hợp ý bệ hạ, bệ hạ chớp mắt một lần để khẳng định. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nếu không hợp ý, thì chớp mắt hai lần để phủ quyết.

Chư vị đại thầnnghe không?

Các đại thần kinh ngạc, nhìn hoàng thế, rồi châu đầu xào với nhau.

Trong đông các tức thì âm thanh huyên náo nổi lên.

Hứa Tiết thể nào cũng không nghĩ được mọi thứ mình suy xét hết rồi nhưng cẩn thận mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng sót, lại nhảy ra một đường rẽ như thế.

Tim ông ta đập thình thịch, lập tức đứng dậy cao giọng:

Trưởng công chúa! Ngài nói vậy không đúng rồi. Câu nói thủ tục liền tâm, nghĩ cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được đều là hoang đường, hơn nữa còn lời nói một phía của ngài. Bệ hạ bị bệnh nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trọng như thế, chúng ta làm sao biết được lúc này bệ hạ có tỉnh táo hay không? Làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sao biết đượcphải một tay ngài thao túng hay không, nhằm đạt được mục đích không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho ai biết được không?

Huống chi, ngài cách khoa tay múa chân ra lệnh cho triều thần bọn ta?

Cao Kiệu giận giữ, bật đứng lên đang muốn lên tiếng, Tiêu Vĩnh Gia lại xua tay với ông.

– Tất nhiên ta không cách ra lệnh cho Hứa đồ. Nhưng nếu như được bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho phép, nói đây mấy câu, Hứa Tiết ông có quản rộng đến đâu cũng không quản được Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vĩnh Gia ta.

quay sang hoàng đế, ghé lại gần một chút, nói:

A đệ, đệ nghe được a tỷ đang nói chuyện với đệ không?

Bên trong Đông các lập tức lặng ngắt như tờ.

Người nào cũng nín thở, ánh mắt đổ dồn vào Hoàng đế.

Hoàng đế vốn là hai mắt nhìn trời, nhưng khi Tiêu Vĩnh gia hỏi một câu liền cố sức chuyển động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tròng mắt chậm chạp nhìn về phía bà.

Quần thần nhìn thấy rấtràng, hoàng đế chớp mắt một cái.

A đệ, những lời vừa rồi a tỷ nói, đệ nghe được không? Tỷ hỏi đệ mấy câu, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như đệ tán thành thì chớp mắt một lần, nếu không tán thành thì chớp mắt hai lần, được không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Rất chậm chạp, hoàng đế lại chớp mắt một lần.

Các đại thần lập tức kích động, nghển cổ dài ra, mở to hai mắt nhìn chằm chằm, chỉ sợ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ bỏ lỡ một cái chớp mắt.

Hứa Tiết mặt tái đi trông thấy.

Tiêu Vĩnh Gia liếc nhìn hoàng hậu ngồi đối diện đang dần dần lộ vẻ khẩn trương bất an, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi:

Bệ hạ, lần này đệ đột nhiên phát bệnh phải bị người ta hãm hại không?

Hoàng đế chớp mắt một cái.

Quần thần thấy được ràng, kinh sợ lên, tiếng nghị luận lại nổi lên.

người nào làm hại bệ hạ?

Tức thì có người cao giọng, những tiếng phụ hoạ hùa theo.

Tiêu Vĩnh Gia rất bình tĩnh, giơ tay, ra hiệu cho quần thần yên lặng, lại tiếp tục hỏi:

Bệ hạ, trước kia tỷ từng nghe đệ nhắc đến thái tử tâm tính tàn nhẫn, khó làm minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân, ý đệ muốn phế truất thái tử, sửa lập trữ quân. Tỷ nói có đúng không?

Hoàng hậu mặt trắng bệnh đột ngột đứng phắt dậy, gằn giọng nói:

– Tiêu Vĩnh Gia, ngươi đừng có mà ăn nói lung tung, khiến cho thiên hạ đại loạn, ngươi sẽ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xử tội biết không. Bệ hạ đã bệnh thành như thế này, còn đâu ra tinh thần nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi ép hỏi? Dĩ nhiên ngươi nói cái thì bệ hạ đáp thế đó, thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác được không.

Tiêu Vĩnh Gia không để ý tới chị ta, chỉ nhìn hoàng đế:

Bệ hạ, Hoàng hậu nói đệ hiện giờ thần trí không rõ, đệ tán thành không?

Hoàng đế cố sức chuyển tròng mắt về hướng hoàng hậu, nhìn chị ta rất lâu, b ắn ra hai ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt oán hận, chớp một cái, lại chớp cái thứ hai.

Quần thần lên.

Vừa rồi chỉ nghi ngờ, nhưng lúc này thì toàn bộ nghi ngờ đều đã không còn nữa.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn Hứa hoàng hậu:

Hoàng hậu, bệ hạ cực kỳ bất mãn đối với bà, chúng thần nhìn thấy tận mắt. Nếu còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám xen vào nữa, ta sẽ thay bệ hạ đuổi ra khỏi đây ngay.

Hoàng Hậu cứng đờ đứng tại chỗ, ánh mắt hoảng loạn nhìn sang Hứa Tiết.

Hứa Tiết mặt mày âm trầm, đứng bất động, cũng không mở miệng.

Trong Đông các lại lần nữa yên tĩnh xuống.

Tiêu Vĩnh Gia lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa.

Chỉ thấy hoàng đế nặng nề chớp mắt một cái, sau đó mở mắt ra.

Quần thần đều nín thở, lặng lẽ nhìn Cao Kiệu, lại nhìn Hứa Tiết. Bầu không khí trở nên khẩn trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn Tân An vương Tiêu Đạo Thừa đang quỳ dưới đất, cúi đầu bất động, chợt thu ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt về, lại lần nữa nhìn hoàng đế.

Bệ hạ, tân trữ quân được chọn định Tân An vương Tiêu Đạo Thừa, bệ hạ tán thành không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

vừa thốt xong, chung quanh liền rơi vào yên tĩnh chết chóc.

Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về Tiêu Đạo Thừa đang quỳ rạp xuống đất, trán chạm đất, lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về phía Cao Kiệu.

Không hề nghi ngờ, ý của trưởng công chúa cũng chính ý của Cao Kiệu.

Ông thế lại nhảy qua bất kể từ huyết thống hoàng gia Thái tử hay là Đông Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vương quan hệ với Cao gia muốn lập Tân An vương, thật sự khiến người ta không thể tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được.

Mọi người sôi sục ánh mắt kinh ngạc.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn a đệ của mình, thấy ông ta không hề nhìn mình nhìn trên đỉnh, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết nhìn cái gì, rất lâu, không hề phản ứng.

Trước khi triệu tập quần thần tới đây, cũng đã dùng phương thức này giao lưu với hoàng đế rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 A đệ củacũng hiểu ý tứ với Cao Kiệu muốn lập Tân An vương làm hoàng trữ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thái Tử tuy rằng tuổi nhỏtội, nhưng Hứa hoàng hậu cùng người của Hứa thị đã làm ra việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó với ông ta, khiến cho ông ta sống không bằng chết, thân tình hoàng gia còn lại bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiêu đây? Ông ta làm sao chịu cho phép Thái tử kế vị, cho phép Hứa thị đạt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mong muốn?

Lúc ấy, ông ta đã nhận lời.

Bởi sự việc can hệ trọng đại, Tiêu Vĩnh Gia hỏi ba lần, ông ta toàn chớp mắt một lần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bày tỏ tán thành. Nhưng không biết vì sao, giờ phút này lại không phản ứng.

Trong lòng Tiêu Vĩnh Gia bỗng thấy bất an khó hiểu. lấy lại bình tĩnh, dùng giọng nói rõ ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi lại lần nữa.

Dưới ánh mắt chăm chú của quần thần, hoàng đế cuối cùng chớp mắt một cái. Ngay khi Tiêu Vĩnh Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn chưa kịp thả lỏng, ngay sau đó nhìn thấy hoàng đế lại chớp mắt lần nữa.

Liên tiếp chớp mắt hai lần.

Tiếp theo, ánh mắt ông ta rơi vào Cao Kiệu, nhìn ông, ánh mắt không nhúc nhích.

Tiêu Vĩnh Gia kinh sợ, theo bản năng nhìn trượng phu.

Cao Kiệu nét mặt nghiêm trọng, khẽ nhíu mày, cũng nhìn hoàng đế.

Quần thần cùng kinh ngạc, hai mặt nhìn nhau, hiển nhiên cùng khó hiểu đối với biến cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phát sinh đột ngột này.

Bệ hạ! A đệ!

Tiêu Vĩnh Gia tim đập nhanh hơn.

Xem ánh mắt hoàng đế, hẳn ý thức rõ ràng.

cũng không kịp nghĩ sao em trai mình lại đột nhiên đổi ý, đang muốn hỏi lại một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa thì Tiêu Đạo Thừa vẫn luôn quỳ bất động chợt dập đầu, cao giọng nói:

Bệ hạ, Đông Dương Vương vừa tài năng lại vừa tiếng tốt, có thể lập làm trữ quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bệ hạ tán thành không ạ?

Hai mắt của hoàng đế vừa rồi vẫn luôn nhìn vào Cao Kiệu, Tiêu Đạo Thừa vừa thốt xong, ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liền chớp mắt một cái.

Chớp xong lần này, như đã tiêu hao hết toàn bộ sức lực, đầu nghiêng sang một bên, lại vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn Cao Kiệu, đôi mắt không động đậy.

Tiêu Đạo Thừa từ trên đất lên, xoay người đối diện với đại thần, giọng cao lên:

Chư vị đều thấy đó, tân trữ quân đã được chọn, bệ hạ đã chọn Đông Dương Vương!

Quần thần quả thật thấy rất ràng, nghị luận không ngừng.

Tiêu Đạo Thừa đi tới trước mặt Cao Kiệu.

Cao tướng công, tiểu vương đức tài, sao đảm đương đổi vị trí trữ quân? Đông Dương Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vốn phù hợp hơn, còn người bệ hạ hướng đến, nên lập. Từ nay về sau, tiểu vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cẩn tuân tâm nguyện của bệ hạ, đi theo tướng công phụ trữ quân, mưu phúc tạo lợi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muôn vàn tính của Đại Ngu!

Đại thần, những người đó vốn đi theo Cao thị thấy sự tình phát triển theo đúng mong muốn của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì hưng phấn, người nào cũng lên tiếng phụ hoạ.

Còn lại người của Hứa Tiết ai nấy nhìn nhau, nôn nóng nhìn sang Hứa Tiết.

Chỉ toàn nói bừa của một bên. Thái Tử danh chính ngôn thuận vốn chính trữ quân! Sao© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể coi trò đùa, nói phế phế!

Hoàng hậu đột nhiên nhìn sang Hứa Tiết.

Hứađồ. Đám nghịch thần tặc tử này thao túng bệ hạ, gây bất lợi cho bổn cung cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thái Tử, ngươi còn không hộ giá? Người đâu, bắt tất cả đám nghịch thần tặc tử này lại cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta!

ta nhìn quanh, rống to.

Cao Kiệu ánh mắt chuyển dời từ hoàng đế sang Tiêu Vĩnh Gia.

Hai người bốn mắt chạm nhau.

Ông nhìn thấy trong mắt thê tử một sự phẫn nộ ẩn nhẫn sự áy náy.

Ông biết, đã đoán được suy nghĩ của hoàng đế. Như vừa rồi, khi đối diện với ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hoàng đế, ông cũng hiểu ra ngay. Nhưng lúc này, ông đã không có lựa chọn nào khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thái Tử nhất địnhkhông thể kế vị.

Tiêu Đạo Thừaông vốn hướng đến lại ở ngay trước mặt mọi người từ chối chức vị trữ quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn nữa còn cực lực đề cử Đông Dương vương, thái độ kiên quyết đến mức làm cho Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật sự quá bất ngờ.

Ông đành phải tán thành sự lựa chọn của hoàng đế.

Nếu không thừa nhận địa vị trữ quân của Đông Dương vương do hoàng đế tuyển định, thì đây sẽ biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành cái cớ để Hứa thị biến tướng tạo thế kháng mệnh.

Suy nghĩ thật kỹ, Cao Kiệu lập tức đưa ra quyết định, nhìn Trần Đoàn.

Trần Đoàn hiểu ý, lập tức dẫn dắt Lâm vệ xông vào, đằng đằng sát khí, bao vây Đông các. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Kiệu nhìn quần thần đang biến sắc mặt đầy lo sợ, nói:

Ý chỉ của bệ hạ, các vị đã như ban ngày. Phế thái tử, sửa lập Đông Dương Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm trữ quân,ý của bệ hạ. Cao Kiệu ta phụng chỉ tuân mệnh!

Ông nhìn sang Hứa Tiết.

Hứa đồ, ngài tuân theo thượng mệnh không?

Giờ khắc này Hứa Tiết cùng hối hận.

Kế hoạch tiến tiển quá thuận lợi, ông ta nhất thời ý, khinh địch gây ra đến nông nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này. nằm cũng không nghĩ tới, Cao Kiệu vốn đã bị mình bức cho không lực đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trả lại một đòn phản kích đánh cho mình trở tay không kịp như thế này.

Hoàng đếtrong mắt ông ta đã chẳng khác người chết lại có màn trả thù lớn với ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta như thế.

Từ sau khi ông ta tiến vào, không tới một lát đã để ý đến trong Đông các không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vệ binh, trong bốn góc, nơi gần cửa sổ, đâu đâu cũng có bóng dángLâm Vệ.

khi ông ta tới, tuy cũng mang theo một vài tuỳ tùng nhưng đều lại bên ngoài Đông các. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Một hiệp này, ông ta đã chiếm hết tiên cơ, ngay khi dưới tình thế sắp lên đến đỉnh cao thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ta lại thua.

Thua quá thảm.

Nhưng vẫn chưa phải thua hoàn toàn.

Trong tay ông ta vẫn còn ván cược thể lật ngược tình thế.

Vừa rồi lúc Tiêu Vĩnh Gia cùng với hoàng đế thực hiện màn hỏi đáp, không hề nói thẳng tên ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta ra, ông ta đã biết, phủ cùng binh mã của Hứa thị ông ta gây dựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kinh Châu mấy chục năm vào một khắc cuối cùng này đã cứu được mạng của ông ta.

Cao Kiệu kiêng kị binh lực của Hứa thị. Tuy rằng cản trở thái tử đăng cơ, nhưng lại vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám hoàn toàn rách mặt với ông ta trước mặt mọi người.

Hứa Tiết ánh mắt âm trầm cũng nhìn thẳng vào Cao Kiệu, đối mắt nhau rất lâu, cuối cùng cắn răng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm rãi xoay người về hướng hoàng đế, quỳ xuống dập đầu:

Thần Hứa Tiết, cẩn tuân ý chỉ của bệ hạ, ủng hộ Đông Dương Vương làm trữ quân.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.

Hoàng Hậu hai mắt trắng dã, hai chân mềm nhũn, rầm một tiếng, ngã xuống đất bất tỉnh nhân sự.

……

Trong hoàng cung Đài Thành phát sinh biến cố rất lớn, vẫn chưa ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân chúng trong thành Kiến Khang. Ngay khi tin tức dần dần lan truyền ra ngoài cung, chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thêm vài câu để mọi người tán gẫu sau bữa cơm tốithôi.

Hoàng thành còn như thế, Nghĩa Thành cách xa ngàn dặm, nơi đó càng không ai thể tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tượng.

Ngày hôm nay cũng giống như mọi ngày, trên giáo trường bên ngoài thành, tiếng của binh lính thao luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chấn động màng nhĩ.

Trên bãi đất trống ở giáo trường, Cao Hoàn một nhóm tân binh vừa nhập ngũ đã đứng bất động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần hai tiếng đồng hồ dưới cái nắng như thiêu như đốt.

Mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, dưới chân đất đỏ nóng đến bốc hơi.

Giống như đặt mình trong nồi hấp, bắt đầu từ một canh giờ trước, bên cạnh cậu đã lần lượt bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu người ngất đi, người gục xuống.

Cao Hoàn cảm thấy hai mắt tối sầm lại, hai chân run rẩy, lòng bàn chân giống như lửa đốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nhiều lần khi sắp không chịu nổi sự tấn công của sóng nhiệt rất muốn ngã xuống như mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần trước nhưng lại cố gắng dựa vào ý chí cứng cỏi kiên trì tới giờ phút này.

Nhất định phải đứng đủ hai giờ thì cậu mới đủ cách tiến vào Lệ Võ.

Vị Tôn Phóng Chi kia nói rằng, bởi cậu biết được nhiều loại Hồ ngữ, rất hữu dụng cho sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này tác chiến, coi như nhân tài hiếm có, cho nên phá cách cho phép cậu gia nhập. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều kiện tiên quyết cậu cần phải đứng dưới ánh mặt trời thiêu đốt hai canh giờ. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chút chuyện cỏn con này không làm được, thế thì chẳng cần bàn cãi nữa.

Đây lần thứ sáu cậu thử rồi.

Sau năm lần ngã xuống, may mắn thay, thời gian cậu thể kiên trì dường như ngày càng dài hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Một cảm giác chóng mặt từ từ ập đến, thể lắc lư.

Cậu lập tức cắn đầu lưỡi.

Cơn đau nhói cuối cùng cũng khiến cậu lấy lại được chút sức lực.

Cậu biếtrất nhiều ánh mắt đang nhìn mình, cắn chặt răng, hai mắt nhìn chằm chằm phía trước, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nhúc nhích.

Cuối cùng, vào thời điểm cậu cảm thấy mình thực sự sắp không thể kiên trì được nữa mà ngã xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tôn Phóng Chi đã thổi thanh tiếu đi ra khỏi bóng cây râm mát, đưa bàn tay to tướng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cái quạt hương hồ cười vỗ lên vai cậu.

Khá lắm khá lắm, qua rồi!

Cao Hoàn bị anh ta vỗ một cái thân mình nghiêng đi, đổ gục xuống đất.

Chạng vạng, cậu phấn khởi hào hứng đi theo tỷ phu trở về thành.

Trời cao cuối cùng đã mở mắt, cậu đã đạt đượccách gia nhập vào Lệ Võ Chiến, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uổng công cậu đã lén trốn khỏi đại huynh một mình ngồi xổm bên mương máng đất hoang hai ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai đêm, ăn cỏ dại, uống nước mưa, cuối cùng cũng được tỷ phu tìm được về.

Từ nay về sau, thể đi theo tỷ phu, kiến công lập nghiệp, biến giấc mộng nam nhi thành hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực, thật sự hạnh phúc ngần.

A tỷ ơi, đệ về rồi.

Trở lại phủ thứ sử, cậu chạy một mạch đi vào, gọi to ồn ào.

Lạc Thần đang rất lo lắng cho cậu. Sợ cậu lại giống như mấy lần trước phơi nắng đến hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất tỉnh, cuối cùng bị người ta khiêng về nhà.

Nàng muốn trách Mục tình, nhưng cũng biết thực ra hắn đã quá châm chước cho Cao Hoàn rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lúc này nghe được giọng của em trai, trong lòng vui vẻ vội vàng ra đón, hỏi tình huống của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậu. Biết cậu đã thuận lợi thông qua, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.

Bên kia A Cúc cũng cho người mang nước tới, kêu Cao Hoàn ngồi xuống, mình thì lau mặt lau người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho cậu, lại rửa chân cho cậu, xong hết rồi lại dùng kim châm bọng nước mới lòng bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân cho cậu sau đó buôi thuốc mỡ vào.

Cao Hoàn la đau liên hồi. A Cúc chỉ cười, lại phàn nàn cậu giờ mới biết đau, ban đầu sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết đau. Quỳnh Thụ cùng mấy thị nữ cũng bên mỗi người một câu.

Bầu không khí trong viện thoải máivui vẻ.

Lạc Thần hỏiMục, biết hắn cũng vừa về bèn qua đó tìm.

Quả nhiên thấy hắn đang bên miệng giếng kia, đã cởi áo trên, đưa lưng về phía mình, đang múc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước.

Thời tiết nóng, biết nàng ưa sạch sẽ, mỗi ngày khi từ bên ngoài trở về chuyện thứ nhất hắn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính là đi tắm trước.

Lạc Thần nhẹ nhàng đi đến phía sau lưng hắn, cầm lấy gáo, múc một gáo nước thình lình dội vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng hắn.

Rào một tiếng, dòng nước mát lạnh từ tấm lưng rộng và gầy màu đồng của hắn bắn xuống, làm ướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 góc váy của Lạc Thần, ngay cả đôi guốc gỗ của mình cũng bị ướt theo. Nhưng nàng không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm đ ến, đứng sau lưng hắn bật cười khúc khích, cảm thấy vui vẻ trò đùa dai của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình lại lần nữa thành công.

Thực ra nàng biết vừa rồi hắn đã phát hiện ra nàng đến, nhưng hắn chỉ giả vờ như không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý chờ nàng đổ gáo nước lên lưng mình thôi. Giống như mấy ngày trước, hắn ngầm chơi trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trẻ con này với nàng, nhưng càng khiến nàng cảm thấy vui vẻ.

Hắn quay đầu lại, cười với nàng, chỉ chỉ vào một hòn đá khô bên cạnh.

Lạc Thần liền guốc gỗ qua đó, cởi ra, sau đó trèo lên, chân không đứng trên đó.

Mục xách một nước tới, đặt ở bên nàng, đứng ở trước nàng.

Lạc Thần đứng trên cao, còn cao hơn so với hắn.

Nàng cầm lấy gáo, múc nước, tưới vào đầu hắn.

Nước ào ào chảy xuống, nàng xắn cao tay áo giúp hắn tắm rửa.

A Cúc với mấy thị nữ đều biết. Cho nên vào những lúc như này sẽ không ai đến nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này quấy rầy hai người.

Thời điểm mặt trời ngả về phía tây, Lạc Thần cuối cùng đã giúpMục tắm xong.

Nàng ngồi trên tảng đá, làn gió đêm phất qua tóc mai cũng bị ướt của nàng. Mục ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xổm xuống bên chân nàng, đi guốc cho nàng, cẩn thận buộc chặt quai guốc, sau đó ôm nàng xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nắm tay nàng hai người cùng trở về viện tử.

Cao Hoàn đã đi rồi.

tiếng bước chân. A Cúc vội vàng tiến vào, trình lên một bức thư.

Nói rằng vừa rồi một người từ Kiến Khang tới mang tin tức đếncả phong thư này nữa.

Hết chương 81

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 81 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App