GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 92

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sáng sớm ngày hôm sau, vào giờ Thìn, mấy người Tưởng Thao cuối cùng cũng chờ được hiệu lệnh của Lý Mục tề tụ ở trước tiền đường phủ thứ sử.

Mục một mìnhđó chờ họ.

Trong góc bàn có mấy cây nến dài, bị đốt cháy đến chỉ còn lại vài tấc, trên giá cắm nến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chất đầy giọt nến, trên mặt bàn trải một cuộn bản đồ địa lý.

Trên mặt hắn đầy vẻ mệt mỏi, nhưnghai mắt lại sáng rựcthần. Người đến đông đủ rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền tuyên bố quyết định.

Lập tức phát binh lên phía Bắc, nghênh chiến với đại quân Tây Kim.

Tiếng nói vừa dứt, cả tiền đường yên tĩnh, nhất thời khôngngười trả lời.

Tất cả mọi người đều bị quyết định này của hắn làm cho kinh sợ.

Bọn họ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào cho việc đại quân Tây Kim tấn công bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứ lúc nào, cho nên lập tức phát binh cũng không phải vấn đề lớn. Tưởng Thao tự tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong vòng ba ngày thể chuẩn bị xong toàn bộ, đại quânthể lập tức xuất phát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Điều làm y giật mình chính phản ứng chiến lược của Mục đối với tin tức này.

Đào kênh hào, lập rào chắn chướng ngại vật, gia cố phòng thủ thành, tích lương thảo, trước khi quân Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kim kéo đến thì tranh thủ thời gian quý báu cuối cùng, dùng mọi cách tiếp tục chuẩn bị chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tranh, lại dùngdật đãi lao, liên hợp với Cừu Trì cùng nhau chống lại, thậm chí còn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt tín toán một bước cuối cùng lợi dụng tường thành cao và kiên cố tiến thành thủ thành trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỳ, phòng thủ phản kích bất cứ lúc nào, tận dụng tranh thủ chiến quảlợi nhất, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới phản ứng chiến lượcmọi người cho rằng hợp tình hợp nhất.

Y không nghĩ tới, đối mặt với kẻ địch hùng hổ tiến tới, dưới tiền đề binh lực không thể bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối phương, chưa làm phòng thủ ổn thỏa nhất, ấy thếlại chủ động đón đánh kẻ địch.

Nghĩa Thành đã không đường lui, nghĩa là một khi quân đội lên phía Bắc chỉ thể thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể thất bại. Nếu không, toàn bộ cục diện trước đó đều tràng xe cát biển đông.

Tưởng Thao biết hắn từ trước đến nay thường mưu tính kỹ càng trước rồi mới hành động. Kinh ngạc ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngủi qua đi, do dự một giây lập tức hỏi hắn về sách lược.

Ngón tay Mục di chuyển đến một chỗ nào đó trên bản đồ rồi dừng lại.

Mọi người nhìn theo điểm hắn chỉ, ánh mắt tập trung vào bản đồ.

Quận Thuận Dương.

Quân Tây Kim từ Trường An xuất phát đến Nghĩa Thành, từ phía Bắc về phía Nam, dọc đường đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 các quận Ngụy Hưng, Bình Hưng, Thượng Lạc. Quận Thuận Dương nằmgiữa Bình Hưng cùng Thượng Lạc, cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nghĩa Thành khoảng bảy tám trăm dặm. Một nhánh của Đại Hà mênh mông cuồn cuộn đi ngang qua phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bắc của quận, từ tây sang đông rồi nhập vào Lạc Thủy. Chính con sông rộng này Thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dương đã trở thành một thành phố quân sự, hiện giờ bị Tây Kim khống chế, binh lính đóng trú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại đó ước chừng một vạn.

Dùng tốc độ nhanh nhất phát binh tiến lên phía Bắc thì cần phải trước khi đại quân Tây Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến Thuận Dương thì đánh hạ Thuận Dương, khống chế bến đò, Thuận Dương chờ quân Tây Kim đến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lý Mục giọng điệu vững vàng đều đều, không khác biệt gì so với thường ngày, ngay cả một chút thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 âm cao vút cũng không thể nghe được. Nhưng hai ánh mắt sánh rực như ngọn đuốc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lộ ra dã tâm sấm sét cùng quyết tâm không thể lay chuyển của hắn.

Tưởng Thao lập tức hiểu rõ ý đồ của hắn.

Nếu như tuân theo chiến lược bình thường cứ Nghĩa Thành chờ đại quân Tây Kim đến, rồi thì hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên khai chiến. Người Tây Kim tuyệt đối không dễ dàng đánh hạ được Nghĩa Thành. Nhưng ngược lại, quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nghĩa Thành muốn tốc chiến tốc thắng, đánh bại đối phương cũng là điều khó thực hiện được.

Khả năng lớn nhất đó giằng co. Mà Nghĩa Thành cho cuối cùng thể giành được chiến thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 buộc đối phương phải lùi bước, thì đây nhất định một trận chiến khó khănkéo dài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trận chiến kéo dài, bài kiểm tra chính lương thảo hậu phương của cả hai bên.

Một bên quốc gia, chiếm toàn bộ vùng đất Lũng Tây, với hàng chục thành trì nguồn binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tận.

Nghĩa Thành, ngoài việc một tòa thành căn còn thấp ra, đồng minh duy nhất Cừu Trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108trước mặt Tây Kim thì thực lực hoàn toàn không thể đánh đồng.

Cừu Trìtiếp ứng chứ không phải dựa vào.

Nếu như cuối cùng cục diện trận chiến thực sự tiến triển đến mức giằng co, vậy thì toàn bộ áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lực không hề nghi ngờ sẽ đè lên đầu Nghĩa Thành.

hiện tại là làm ngược lại.

Hoàn toàn từ bỏ chiến lược phòng thủ phản công bảo thủ chủ động ứng chiến, cướp lấy Thuận Dương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại lấy Thuận Dương làm sở mượn sông lớn nghênh đón cường địch.

Quân sự nắm quyền, là điều phù hợp.

Nhìn như là nước cờ hiểm, nhưng tại sao lại không thể đánh úp, hành động bất ngờ?

Đây một kế sách chiến lược táo bạo, tràn ngập quyết đoán, nhưng sở vững chắc.

Hơn chục người tiền đường không người nào phát ra tiếng, toàn bộ nhìn chằm chằm vào nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục chỉ vào trong bản đồ, nín thở.

Sau một lúc lâu, Tôn Phóng Chi đột nhiên phá lên cười:

Người Tiên Bi muốn tấn công Nghĩa Thành chúng ta, cho rằng chúng ta hiện giờ đang gia cố phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủ thành trì, hoàn toàn không thể dự đoán được chúng ta đang lên đường đi nghênh đón bọn chúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn tặng cho bọn chúng một món quà lớn?

Mọi người cũng đồng loạt bật cười to theo, cao giọng:

Chúng tôi sẽ làm theo mệnh lệnh! Mọi thứ đều theo lệnh của thứ sử!

Mục gật đầu, cầm kiếm dựng lên, ánh mắt đảo qua từng gương mặt một, nói:

Thông báo cho Hầu Định, ba ngày sau xuất binh.

……

Cường địch lại một lần nữa tấn công, nhưng lần này không hề giống với lần trước phản kích phòng thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại chỗ, thứ sử muốn dẫn quân đội tiến lên phía Bắc đón đánh địch, tin tức này nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 truyền khắp toàn thành.

Quân doanh chuẩn bị xuất phát, xe chở lương thảo quân nhu không ngừng lui tới bên ngoài cửa thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trong doanh lúc nào cũng truyền ra hiệu lệnh làm không khí cả thành đều trở nên nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khẩn trương.

Lạc Thần cùng với phụ nữ trong thành tranh thủ mấy ngày cuối cùng này cuối cùng đã làm xong lô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quần áo với giày rồi phát xuống.

Ba vạn binh lính do Hầu Định phái tới cũng đã đến gia nhập vào quân doanh Nghĩa Thành.

Mục để lại một vạn nhân thủ thành.

Sáng sớm ngày mai, hắn sẽ suất lĩnh bảy vạn nhân còn lại rời khỏi Nghĩa Thành lên phía Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đón đánh quân địch.

Trời tối, đằng trước phủ thứ sử đèn đuốc sáng trưng, trước cửa không ngừng tiếngcủa ngựa truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến.

Mấy buổi tối nay, tiền đường vẫn luôn người đến người đi. Mục đều toàn nửa đêm mới về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nằm xuống ngủ, trời chưa sáng đã thức dậy.

Huống chi sáng mai phải lên đường rồi, Lạc Thần đoán hắn tối nay nhất định càng bận rộn hơn.

Nàng chỉ kêu đầu bếp làm đủ cơm canh đưa đi tiền đường để hắn cùng với những thuộc cấp đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng hắn làm công việc chuẩn bị cuối cùng cho việc phát binh ăn một bữa cơm nóng hổi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại không nghĩ đến mới đến giờ Tuất đã nghe thấy bên ngoài tiếng chào hỏi của thị nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối với hắn rồi.

Nàng ngồi mép giường, may những mũi kim cuối cùng trên bộ quần áo thu đang làm cho hắn, khâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xong giũ ra, cầm trên tay kiểm tra lại xemđường may hở nào nữa không, nghe được tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động thì quay đầu lại, thấy hắn đẩy cửa đi vào.

Lang quân trở về lấyạ?

Lạc Thần cho rằng hắn về để lấy thứđó bèn buông y phục cùng với kim chỉ xuống, đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên đón hắn, lại thấy hắn mỉm cười bước nhanh về phía mình, nắm lấy cánh tay nàng đỡ nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi trở lại, nói:

Đằng trước đã hết việc rồi nên ta về đây.

Lạc Thần đã hiểu.

lẽ hắn đã bắt đầu chuẩn bị cho trận chiến này từ lâu.

Định ra phương án tác chiến cụ thể, sắp xếp nhân sự quan trọng xong, những việc vặt còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên không còn cần hắn phải tự mình giám sát toàn bộ quá trình nữa.

Lang quânmệt không ạ? Thiếp cho người mang nước tắm gội đến rồi đi nghỉ sớm một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhé.

Nàng muốn đứng lên, hai tay lại bị Mục nắm lấy.

Hắn hơi cúi đầu, nhìn ngón tay nàng, thấy trên đầu ngón tay mảnh khảnhmấy vết kim thì lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy yêu thương.

Ta không mệt, nàng mới vất vả đó. Nàng cần phải tự tay làm, tay bị sưng hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên rồi này.

Hắn nhẹ nhàng hôn lên ngón tay nàng.

Lạc Thần thấy ngọt cả tim, cảm thấy chokim đâm nhiều thêm nữa cũng cam tâm tình nguyện, lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu nói không vất vả, rút tay về, cầm lấy y phục nói:

Thiếp vừa mới khâu xong thì chàng trở lại. Hai ngày trước đã muốn chàng thử rồi nhưng chàng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quá bận. Chàng mau thử xem xem vừa hay không.

Mục cười đứng lên, mặc chiếc áo mà tự tay nàng khâu cho mình.

Hắn cúi nhìn người vợ yêu đang chỉnh lại vạt áo cho mình, thắt đai lưng, lại bảo hắn giang hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay ra, kiểm tra chung quanh, bận rộn liên tục, dáng vẻ rất hiền huệ.

Chiếc áo rất vừa vặn. Lạc Thần kiểm tra một lượt, lại phát hiện trước sau được nàng may© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút không đối xứng, mảnh sau dài hơn mảnh trước một chút. Mặc dù là mặc bên trong, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nhìn kỹ sẽ không phát hiện ra, nhưng chung quy vẫn cảm thấy không hoàn hảo.

Nàng chút ảo não, kêu khẽ lên, bảo hắn cởi ra để sửa luôn tại chỗ.

Mục cười cười cầm lấy tay nàng:

Không cần sửa lại, ta thấy rất đẹp rất vừa rồi. Y phục mà A Di của ta làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt nhất, người khác không thể bằng được. Y phục này ta muốn mặc đến già.

Lạc Thần bị hắn khen đến đỏ mặt xấu hổ, không thể làm khác hơn nhìn hắn cởi ra, cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thận gấp vào cất đi.

A Di, nàng mệt không?

Hắn cất áo xong, hỏi nàng.

Lạc Thần lắc đầu:

Thiếp không mệt.

– Vậy ta mang nàng ra ngoài thành cưỡi ngựa nhé. Ta dạy nàng làm thế nào để ngựa nghe lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng, được không?

Nàng tới nơi này lâu rồi nhưng hắn luôn bận rộn nhiều việc, xem ra đây lần đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn nói sẽ dẫn nàng ra ngoài thành cưỡi ngựa.

Lạc Thần liền ôm lấy cánh tay hắn, vẻ không tin:

Thật á? Chàng không gạt thiếp chứ?

Chẳng phải trước kia nàng muốn ta dạy nàng cưỡi ngựa nhưng ta còn chưa dạy à? Sáng mai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi rồi, nhân tối nay rảnh rỗi, chúng ta ra ngoài thành cưỡi ngựa đi.

Lạc Thần hai mắt tỏa sáng, vâng một tiếng, gật đầu thật mạnh:

Được ạ. Thiếp muốn đi ngay. Chàng chờ thiếp, để thiếp thay quần áo.

Mục cười, nhìn nàng lục tung quần áo lên, cuối cùng như tìm được bộ màng nàng vừa lòng, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn thay, quay đầu lại thấy hắn đang nhìn mình thì lại không cho hắn nhìn, đẩy hắn quay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

Hắn đành phải quay người đi, nghe phía sau tiếng sột soạt của quần áo được thay ra, một lát sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giọng nàng cất lên:

Lang quân ơi, chàng xem thiếp mặc thế này ổn không ạ?

Mục quay đầu lại, thấy nàng mặc áo váy màu vàng nhạt, vạt dài đến đầu gối, ống tay áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được thắt lại, bên dưới quần Hồ tiện để cưỡi ngựa, ống quần được nhét vào một đôi ủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 da màu đen, bộ ng ực nhỏ nhắn đẩy lên cao, eo thon nắm chặt, đứng thẳng tắp đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa đẹp đẽ lại tinh thần.

Mục bước lên cầm lấy một bàn tay của nàng, mang nàng đi ra ngoài.

…..

Đầu mùa xuân, một vầng trăng giống như lưỡi hái treo ở trên đỉnh núi nơi xa. Những sao sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấp lánh, lờ mờ hiện ra những mái đầu trắng xóa trên đỉnh núi tuyết còn chưa tan, nhưng cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồng gần đó thì đâu đâu cũng mọc đầy những mầm cỏ xuân mới.

Đây là một ban đêm sáng sủa, không khí tươi mát, chút se lạnh khiến người ta sảng khoái. Ô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 truy buông bốn vó chở nam nữ chủ nhân của chạy băng băng trên vùng quê rộng mênh mông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài thành Nghĩa Thành, cuối cùng dừng lại trên một bãi đất bằng.

Mục dạy thê tử kỹ xảo điều khiển kiểm soát ngựa.

Lạc Thần rất thông minh, ghi nhớ rất nhanh. Thử vài lần, con ô truy cao lớn khỏe mạnh quả nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoan ngoãn nghe lời, khi muốn dừng liền dừng, muốn đi liền đi. Vừa mới lạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa phấn khích, nàng kêu Mục cho bàn đạp cao lên một chút để nàng thể giẫm lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Sau khi vững vàng thử vài vòng, nàng không cần hắn đi theo nữa, tự mình cưỡi ngựa chạy tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chạy lui quanh bãi cỏ, rất vui vẻ.

Mục bị đuổi khỏi lưng ngựa, ban đầu còn chút lo lắng, sợ nàng ngồi không vững sẽ bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngã, đi theo một lát, thấy nàng nắm vững cân bằng rất tốt, ô truy cũng rất ngoan ngoãn, phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tùng vị chủ nhân mới đáng yêu ngồi trên lưng mình thì cũng rất yên tâm.

Trong gió đêm, tiếng cười lanh lảnh của nàng không ngừng truyền đến, tiếng cười kia như suối trong núi chảy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe rất vui tai. Hắn nửa ngồi nửa nằm trên một tảng đá, bên môi mỉm cười, nhìn bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cưỡi ngựa của nàng, một lát sau, thấy nàng càng lúc càng lớn gan chạy càng lúc càng nhanh, cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình càng lúc càng xa liền cho tay lên miệng huýt sáo lên.

Ô truy nghe tiếng gọi của hắn liền tự quay đầu lại chở nàng chạy về.

Lạc Thần vẫn còn chưa đã thèm, còn muốn cưỡi ngựa tiếp, nhưng bất kể nàng điều khiển thế nào con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ô truy cũng không nghe lời nàng, dừng ở trước mắt hắn, vẫn không nhúc nhích. Nàng rất không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vui, trách móc hắn.

Mục cười lên, từ trên tảng đá đứng lên, thả người nhảy lên lưng ngựa, ngồi vào phía sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng, cầm lấy dây cương từ tay nàng, ghé sát tai nàng nói:

Ngồi cho vững, ta đưa nàng đi.

Hắn không cần đặt lại bàn đạp vừa nâng lên cho nàng, hai chân kẹp chặt bụng ngựa, khẽ huýt một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng, ô truy dường như cảm giác được tâm tình sung sướng của chủ nhân, nhanh chóng phi nước đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về phía trước.

Hắn cưỡi ngựa chạy vòng quanh tường thành do chính tay mình xây dựng, phi nước đại trong thôn quê, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng dừng lại trước một ngọn đồi nhỏ, xuống ngựa, đỡ nàng xuống ngựa, dẫn nàng leo l3n đỉnh ngọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồi.

Ngày mai phải dẫn quân đi lên phía Bắc, đánh một trận ý nghĩa trọng đại đối với hắn.

Kiếp trước, trước khi mọi chuyện kết thúc trong ly rượu độc đêm tân hôn, hắn Đại Mã, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trận đại chiến chỉ cần huy động một chút chính trăm vạn binh mã, muôn vàn tính mạng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trói buộc trên tay hắn, sống hay chết đều nằm một ý niệm của hắn. Nhưng chưa từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một trận đại chiến nào thể khiến cho hắn coi trọng giống như trận chiến lần này.

Hắn cần phải thắng, tuyệt đối không thể thua.

Tối nay vốn phải căng thẳng bận rộn. Nhưng không biết sao, hắn chỉ muốn một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với nàng, cho nên sau khi bàn giao mọi việc xong, hắn bỏ lại thuộc cấp của mình, cứ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang theo nàng đi l3n đỉnh sườn đồi này.

A Di ơi, nàng xem, đây những binh lính ngày mai sẽ theo ta lên phương Bắc, thề chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại Trường An từ tay người Hồ.

Hắn chỉ vào phía trước, nói với nàng.

Lạc Thần lúc này mới kinh ngạc phát hiện, ngay dưới chân sườn đồi trên bãi đất bằngbên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài không xa kia đó doanh địa đại quân sáng sớm ngày mai sẽ phải tuyên thệ trước khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 suất quân lên phía Bắc.

Bầu trời đêm trên đầumàu lam sẫm, đầy sao, màu sắc của nó như sóng ngân hà.

Dưới chân những đống lửa trại nho nhỏ, trải dài dọc con đường, nhìn thoáng qua thấy không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điểm dừng.

Người đứng giữa bầu trời lửa trại giống như chỉ cần duỗi tay ra là có thể ôm lấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngân đầy trời này.

Lạc Thần ngắm nhìn.

Đột nhiên, một trận tiếng hùng hồn cùng với tiếng gió hồ lọt vào tai.

Hắn nói hắn từng hứa hẹn với phụ thân của nàng muốn lấy Trường An làm sính lễ cưới nàng, hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giờ lúc hắn thực hiện lời hứa. Nhưngnàng biết, trận chiến này cực kỳ gian nan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy rẫy nguy hiểm.

Nàng thấy mắt mình nóng lên, lại không muốn hắn chú ý nên ôm lấy eo hắn, vùi mặt vào trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngực hắn, nhân hội lau đi giọt nước mắt lo lắng bất đắc dĩ nơi khóe mắt, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới ngửa mặt nhìn lên nói với giọng vui mừng:

Lang quân ơi, ngày này năm trước, thiếp còn nhớ chàng dẫn thiếp đi xem thủy triều đêm sông, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi trở về thiếp vẫn luôn muốn một ngày nào đó lại được đi lần nữa thì tốt quá. Chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chàng lấy được Trường An rồi, khi nào rảnh thiếp muốn chàng lại dẫn thiếp đi xem, được không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ạ?

Mục lặng thinh một lát, đáp:

Được. Ta nhớ rồi.

……

Sáng sớm ngày hôm sau, canh năm, khi trời còn tối đen, trên con đường thông từ phủ thứ sử đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa thành Nghĩa Thành dấy lên từng chùm lửa.

Bất chấp giá lạnh, dân trong thành lần lượt đi ra khỏi nhà, đổ xô ra con đường thông đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa thành tiễn đại quân xuất phát lên phía Bắc.

Nắng sớm mờ mờ.

Lạc Thần khoác một chiếc áo choàng có mũ, dưới sự hộ vệ của một đội binh lính đứng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu tường thành nhìn về vùng đồng bằng cách đó không xa. Trên đồng bằng, đại quân đều đã tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kết, dày đặc, nhìn không thấy điểm cuối.

Sau khi tiếp nhận sự kiểm duyệt của thứ sử Mục, tuyên thệ trước khi xuất phát rồi thì sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lập tức xuất phát.

Mục trong bộ khôi giáp, lưng đeo trường kiếm, đứng trên đài điểm tướng.

– Tất cả binh lính, toàn bộ nghe rõ đây. Trận chiến này để đuổi đi hổ lang giành lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trường An, trận chiến hợp với trời.

Từ hôm nay trở đi, các ngươi chỉ một cái tên, chính Ứng Thiên Quân! Những đứa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của trời, chiến đấu hợp với ý trời, thần tất theo ta!

Tiếng nói của hắn hùng hồn vững vàng, sức mạnh tràn ngập, theo làn gió được quan truyền lệnh bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 truyền đi xuống, ngay sau đó, từ hai người đến bốn người, bốn người đến tám người, tám người đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mười sáu người, trăm người, ngàn người…cũng theo, cuối cùng, toàn bộ mấy vạn đại quân, đồng thời hô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 to:

Chiến đấu hợp với ý trời, thần tất theo ta!

Tiếng như sấm dậy, khí phách hiên ngang, quanh quẩn trên cánh đồng bát ngát bên ngoài tường thành Nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành.

Dân chúng cũng theo đó to, vui vẻ tiễn đại quân bắt đầu xuất phát dần dần.

Lạc Thần tâm tình kích động, hai mắt không chớp chăm chú nhìn người đàn ông trẻ tuổi đứng trên đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cao nơi xa kia đang được bộ hạ nghênh đón chuẩn bị bước lên một hành trình gian nan.

Nàng thấy hắn xoay người lại, lúc sắp sửa đi xuống bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt nhìn về phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hướng của mình.

Nàng nở nụ cười thật tươi với hắn.

Hắn nhìn nàng chăm chú rất lâu, quay đầu đi, bước nhanh xuống đài điểm tướng, sải bước lên lưng ngựa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhanh, bóng dáng của đoàn người biến mất bên trong nắng sớm bên ngoài cửa thành.

Hết chương 92

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 92 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc