GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 162

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lúc rạng sáng, cửa hoàng cung đột nhiên mở ra, một đội binh lính toàn bộ võ giáp xuất hiện ở trên đường phố Kiến Khang, đuốc sáng rực, người ngựa ồn ào.

Người dânnhững ngôi nhà đối diện mặt đường bị tiếng động đánh thức thì hoảng sợ, không ai dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngoài xem chuyện đang xảy ra.

Từ sau khi Vinh Khang đi vào Kiến Khang, điều này đã trở thành thông lệ đối với người dân, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 duy nhất họ thể làm chốt cửa chặt hơn dỗ dành lũ trẻ trong nhà mau ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khóc để tránh gây ra điều xui xẻo.

Tông thất quý tộc bao gồm quan viên lớn nhỏ cả triều đều bị đánh thức từ lúc sáng sớm bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng đập cửa đột ngột dữ dội, biết được Vinh Khang ra lệnh yêu cầu mọi người vào cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay lập tức, tất cả không biết đã xảy ra chuyệnsợ hãi vộira ngoài dưới sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thúc giục bức ép của binh lính như lang như hổ bên ngoài cửa, đến khi tới nơi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 số người ngay cả giày cũng không kịp đi, người áo chưa chỉnh tề còn nhiều hơn.

Đối với quan viên Nam Triều trọng bề ngoài chuyện này trước đây quả thực không thể tưởng tượng được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng hiện tại, không aithời gian để ý tới những chi tiết này.

Mấy trăm người bị đuổi vào hoàng cung đại điện, vô cùng kinh hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Trong đại điện đèn đuốc sáng trưng, Cao Thái hậu ngồi liệt trên chiếc ghếchị ta thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tham dự quốc sự cùng tiểu hoàng đế, sắc mặt tái nhợt, nước mắt không ngừng chảy ra, toàn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dường như hơi run lên, nom rất yếu đuối bất lực, nếu không phải phía sau lưng có một cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân đỡ lấy ép ngồi thẳng lên thì chỉ sợ chị ta đã ngã xuống rồi.

Tiểu hoàng đế bên cạnh chị ta, mặc áo ngủ, giống như vừa mới bị kéo ra khỏi giường, thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể dựa nghiêng vào trên ghế, hai mắt nhắm nghiền, đầu nhẹ nhàng nghiêng sang một bên, bất động một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cách kỳ lạ, nhìn như đang ngủ rất say nhưng thực ra đã chết, ngũ quan thất khiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn đang từ từ rỉ ra máu đen. Tuy rằng cậu đã chết nhưng biểu cảm vặn vẹo, tỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đau đớn khủng khiếp, thể thấyđã bị tra tấn giày trước khi chết.

Trong đại sảnh im lặng một lát, đột nhiên không biết ai đã bắt đầu, kêu lên bi thảm:

Bệ hạ, xảy ra chuyện vậy?

Quần thần bấy giờ mới như phản ứng, cùng quỳ xuống khóc lóc.

Giữa những tiếng la hét than khóc thót tim, đôi mắt của Cao Ung Dung đờ đẫn không phản ứng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thể linh hồn đã rời khỏi thể, thứ để lại chẳng qua chỉ một cái vỏ rỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi.

Đang lúc quần thần khóc gào thảm thiết, phía sau cửa điện đột nhiên âm thanh ma sát của đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm khôi giáp phát ra, người đi vào điện.

Quần thần ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vinh Khang được một nhóm binhgiáp vây quanh xuất hiện.

Vinh Khang dừng trước thi thể tiểu hoàng đế, mặt hướng về đại thần đối diện.

Mọi người vừa hận vừa sợ y, tức khắc im bặt, không còn người nào dám khóc lóc nữa.

Trong điện lại lần nữa an tĩnh xuống.

Vinh Khang quát to:

Dẫn tới!

tiếng bước chân vang lên.

Quần thần quay đầu lại, thấy thủ hạ của Vinh Khang áp tải mấy người bị trói chặt từ ngoài điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi vào, là ngự sử Trương Trực và Vũ Lâm tướng quân tên là Lưu Chấn phụ trách thủ vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng cung trước khi Vinh Khang vào kinh.

Vinh Khang chỉ vào thi thể tiểu hoàng đế:

Các ngươi đều thấy rồi, bệ hạ đã bị người ta hạ độc chết, cùng thảm khốc. Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã điều tra rõ, kẻ đầu têu có ý đồ mưu hại bệ hạ để soán vị chính mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người này. Ta đã bắt chúng đưa đến đây, tử hình ngay tại chỗ để báo thù cho bệ hạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nói xong, y lại quát lên một tiếng, mấy đao phủ cầm quỷ đầu đại đao đi lên đẩy hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này xuống đất chuẩn bị hành quyết, hai người ra sức giãy giụa, hướng về Cao Ung Dung kêu to: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thái Hậu, cứu mạng ——

Sắc mặt Cao Ung Dung càng tái nhợt tợn, nhắm mắt lại, tay run rẩy không ngừng, móng tay đâm sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào da thịt gãy tận gốc, sâu trong lòng bàn tay một vệt máu chậm rãi rỉ ra.

Giết cho ta!

Tiếng nói vừa dứt, “phập” một tiếng, hai đầu người rơi xuống đất lăn vài vòng mới ngừng lại được. Nền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đại điện vốn bóng loáng như gương lập tức bị bao phủ bởi máu đỏ tươi.

Sắc mặt các quan viên trắng bệch, không khỏi run bần bật.

Vinh Khang cười dữ tợn nói:

Ngoài hai người bị tử hình này ra, ta còn tra ra được một vài đồng đảng khác…

Hai mắt y loé lên tia hung hãn, đảo qua đảo lại trên mặt các đại thần. Những người bị ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt y chiếu đến đều bị sởn tóc gáy, hận không thể độn địa ba thước để mìnhthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoát đi khỏi nơi này.

Lưu Huệ đứng trong đám người, tuyệt vọng cúi đầu, không muốn bị Vinh Khang nhìn thấy, lại nghe thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng bước chân đang hướng về phía mình, ngước lên, thấy mấy binh lính tách mọi người ra xông tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mặt không chút phân trần kéo mình ra ngoài thì hốt hoảng to:

Oan quá! Ta không biết cả! Cái chết của bệ hạ không liên quan đến ta!

Vinh Khang hừ một tiếng:

Hai người kiaràng đã cung khai ra hết, ngươi chính đồng đảng. Người đâu, giết hắn!

Quần thần hoảng sợ.

Lưu Huệ không còn để ý tới mặt mũi nữa, quỳ xuống đất van xin.

– Thái tha mạng! Việc này thật sự không liên quan đến ta. Ta luôn trung thành tận tâm với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình với thái sư, nhật nguyệt chứng giám!

Mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống trán, từng giọt mồ hôi lăn dài trên mặt.

Chỉ thấy Vinh Khang cười lạnh liếc xéo mình mở miệng ra lệnh cho người hạ đao, ông ta hồn bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phách tán vừa ra sức giãy giụa vừa kêu to:

Ta ra tiền. Ta tiền. Cầu xin thái hãy nhận hết gia sản của ta, tha mạng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta.

Vinh Khang lúc này mới sai người buông ông ta ra.

Lưu Huệ mềm oặt ngồi bệt dưới đất, không còn nhìn thấy chút phong độ danh nào nữa, nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước mũi giàn giụa:

Trước đó thái từng yêu cầu tôi chuẩn bị quân phí, tôi vì quá lo lắng quên mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong nhà còn giấu vàng bạc vạn lượng. Ngoài vàng bạc ra thì điền trangcác nơi tôi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguyện dâng lên, ủng hộ thái nâng đỡ triều đình, chỉ cầu được thái đặc xá cho.

Đôi mắt Vinh Khang lóe lên, vẻ mặt hoà hoãn một chút, sai người lấy giấy bút, bảo ông ta ghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại từng đồ vật cất giấu địa điểm cất giấu.

Lưu Huệ nhận giấy bút run rẩy viết danh sách. Chỉ riêng thỏi vàng đã hơn năm nghìn thỏi, mấy vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lượng bạc, tiền đồng thì càng nhiều số kể, địa chỉ cất giấu tới hơn mười chỗ, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điền trang bất động sản các nơi thì chi chít đầy một trang giấy.

Thương thay cho ông ta nổi danh giỏi thư pháp, nhưng khi đặt bút viết chữ thì chữ lại xiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xiêu vẹo vẹo giống như một con giun đất đi loanh quanh, thể thấy được đã hoảng sợ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mức nào. Viết xong, tờ giấy bị thu đi trình lên.

Vinh Khang nhìn thoáng qua, vẩy vẩy tờ giấy còn chưa khô nét mực, cười lạnh:

Khi còn Ba Đông, ta từng nghe nói quý nhân Kiến Khang có tiền! Quả nhiên danh bất© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 truyền. Ngươi tỉnh ngộ không tính quá muộn, tạm thời tha cho ngươi một mạng.

Lưu Huệ biết đã tránh được một kiếp mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghĩ đến toàn bộ gia tài đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hóa thành ảo thì tim như bị đao cắt, trước mắt tối sầm, cuối cùng không chống đỡ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa ngã quỵ xuống.

Vinh Khang sai người cầm danh sách đến nhà Lưu gia biên tài sản, lại tiếp tục nhìn những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác, ngón tay chỉ lung tung, chỉ bừa vào đâu thì đó đều đồng đảng.

Lúc trước bị buộc phải quyên góp tiền, tất cả mọi người tự nhiên đều giấu diếm, tối nay biết© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể trốn thoát. Tiểu hoàng đế cùng với hai thi thể dưới đất kia chứng cứràng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không đợi Vinh Khang mở miệng, tất cả đồng loạt giành giấy bút ghi ra tài sản mình muốn quyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nạp.

Vinh Khang sai người đi lấy giấy bút đã chuẩn bị sẵn ra phát cho từng người một, mọi người nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chóng viết danh sách, khi thu lên xem qua xong, y ngửa mặt lên trời cười như điên, ra lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho thủ hạ cầm danh sách đi kiểm tra, sau đó quay sang Cao Ung Dung, mặt mày tươi cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cung kính nói:

Chẳng phải thái hậu cònmột đạo ý chỉ đó sao? Nhân lúc quần thần đầy đủ, mời Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hậu tuyên chỉ.

Cao Ung Dung mấp máy môi rồi lại ngậm lại.

Thái hậu, lúc này không tuyên còn muốn đợi khi nào? Hayngươi muốn bệ hạ chết không nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt?Sắc mặt Vinh Khang chuyển sang âm trầm, lạnh lùng quát lên.

Đôi vai của Cao Ung Dung run lên, cuối cùng cũng mở mắt ra, không dám nhìn đứa con trai trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt đầy máu bên cạnh, run giọng nói.

Bệ hạ băng hà, nước không thể một ngày không có vua, nên noi theo Nghiêu Thuấn, chiêu cáo thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ, nhường ngôi cho thái sư…

Còn chưa nói hết nước mắt đã tuôn rơi đầy mặt, khóc nghẹn ngào.

Vinh Khang ngửa mặt lên trời cười to:

Các ngươi nghe thấy chưa? Chính miệng Thái hậu đã tuyên ý chỉ nhường ngôi với ta, còn không mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mau bái kiến!

Dưới đao phủ, nào ai dám nói không?

Mọi người nhìn nhau, hai chân mềm nhũn quỳ xuống dập đầu gọi, âm thanh thưa thớt, thấy thấy Vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khang bất mãn mắt trợn từng, ai nấy đều hoảng sợ, lại to vạn tuế.

Đáng thương cho triều đình, văn quan trước dâm uy của Vinh Khang đã mặc cho Vinh Khang x0a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nắn, đùa bỡn và khống chế như thế.

Tông thất quý tộc, quan lớn tộc ngày xưa bất kể từng tôn quý phong lưu như thế nào thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào lúc này trước bạo lực man không chút che giấu đã không còn bất cứ tôn nghiêm nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả.

Ti tiện đến tận bực này, thật sự khiến người ta không dám nhìn.

Vinh Khang ngửa mặt lên trời cười đắc ý, chỉ đích danh tên họ, muốn mấy nhà ngay tối nay đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con gái vào hậu cung phong làm phi tần. Người y điểm trúng đều tộc quý tính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 danh vọng của Nam Triều, ngoại trừ con gái của Lưu thị còn con gái của Trung Thư Lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phùng Vệ.

Lưu Huệ vừa mới tỉnh lại nghe thấy Vinh Khang muốn mình đưa con gái vào cung làm phi thần cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 y, trước mắt lại tối sầm lần nữa, ngất đi.

Vinh Khang cười xong, nhìn thấy mấy người được điểm trúng kia đều cúi đầu nghe theo, không dám có phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kháng, chỉ duy nhất người đứng lên phẫn nộ nhìn mình, nhìn kỹ thấy đó Phùng Vệ bèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sai người đi tới ấn ông ta xuống đất.

Lúc mới đi vào vừa nhìn thấy tiểu hoàng đế chết thảm, còn thái hậu thì đang trong tâm trạng tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vọng, Phùng Vệ liền biết đại sự không ổn.

Ngay tại mấy ngày trước, Cao Ung Dung từng bí mật thông báo tin tức cho ông ta, thương nghị làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cách nào để trừ khử Vinh Khang, bị ông ta phản đối, nói không thể hành động thiếu suy nghĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 so với mạo hiểm còn không bằng tiếp tục nhẫn nại, chờ đợi cứu viện.

Ông ta cứ tưởng rằng Thái Hậu đã bị mình thuyết phục, không thể ngờ được tối nay lại xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự việc như thế. Tuy ông ta rất hận Vinh Khang mặt người dạ thú, độc ác tàn bạo khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ai nấy đều phẫn nộ, nhưng biết đại thế đã mất, mình cũng không lực để xoay chuyển trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất, cũng chỉ đành phải nhẫn nhục đè cơn hận xuống, tạm thời khuất phục, đợi tính toán sau này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều Vinh Khang không chỉ đoạt tiền của còn đoạt vị, hơn nữa còn không biết xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hổ ngay cả con gái mình cũng không buông tha. Ông ta không thể nhẫn nại được nữa, ra sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giãy giụa, chỉ vào Vinh Khang chửi ầm lên.

Vinh Khang rút đao đi đến trước mặt Phùng Vệ chém một đao vào vai ông ta.

Phùng Vệ ngã xuống đất, trong miệng vẫn mắng không ngừng.

Vinh Khang cười lạnh:

Hay là ngươi muốn con gái mình làm hoàng hậu? Đáng tiếc vị trí hoàng hậu này ta chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chừa cho con gái Cao thị thôi, ngươi đừng tưởng.

Trong điện vang lên những tràng cười to của thủ hạ Vinh Khang.

Phùng Vệ giãy giụa từ dưới đất đứng lên, nghiến răng:

Tặc tử Vinh Khang kia, ngươi hành thích vua, không chuyện ác nào không làm, ắt gặp trời phạt, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chết tử tế được!

Vinh Khang tức giận đá ông ta xuống đất, đang định ra lệnh giết ông ta thì bên ngoài cung đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên vang lên tiếng báo động, một sĩ binh vội vàng chạy tới quỳ gối bên ngoài cung, miệng kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cấp báo, nói ngoài thành phát hiện có một đội quân đang đến, chỉ còn cách chưa đến trăm dặm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vinh Khang sửng sốt, liếc nhìn văn Nam Triều sắc mặt thay đổi sau khi nghe tin tức đó, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt toát lên tia hung tàn, nghĩ một chút, ra lệnh cho thủ hạ trói tất cả những người© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây lại, không cho phép rời đi, mình thì dẫn theo người vộiđi ra ngoài.

Đội quân đang tiến về Kiến Khang kia chính do Cao Dận suất lĩnh, vào lúc sáng sớm cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã chỉ còn cách Thạch Tử Cương phía Nam thành hai mươi dặm. đó đụng phải quân đội của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vinh Khang đã bày trận chờ sẵn, hai bên giao chiến ác liệt, đến giờ ngọ Vinh Khang không địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, lại nghe nói Lục Giản Chi cũng lãnh mấy vạn người đang tiến về Kiến Khang thì vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang theo quân đội còn sót lại trốn vào trong hoàng thành đóng cửa không chiến.

Màn đêm buông xuống, quân đội của Cao Dận quân đội của Lục Giản Chi đuổi tới hội hợp nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghỉ ngơi chỉnh đốn xong, ngày hôm sau khi chuẩn bị phát động tấn công thành thì lại nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin tức. Vinh Khang đã xua đuổi tông thất quý tộc, sĩ tộc quan viên trong thành cùng với binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lính Nam Triều lúc trước y mới vừa vào thành đã giao nộp khí đầu hàng tổng cộng mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngàn người đến trên một bãi đất trống phía nam thành, uy hiếp nếu như tấn công thành trì thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 y sẽ tiến hành đồ sát toàn bộ.

Ngày hôm đó, tông thất quý tộc, tộc quan viên ngày thường không chuyên cần, ngũ cốc chẳng phân biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới áp bức của đao phủ đã phải nhặt thuổng, cuốc tự đào hố cho mình trong nước mắt lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tròng. Từ sáng sớm đến trời tối, hơichậm trễ chút thôi bị côn đánh roi quất. Đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi đào hố xong thì lại bị xua như xua vịt xuống hố chôn tập thể. người hơi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuận theo bị gi ết chết. Mọi người đều hỗn loạn, không còn dám phản kháng, đành phải tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình bước xuống hố, để đất từ ​​trên đầu rơi xuống, bất lực nhìn mình bị chôn dần đến thắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng, cả người giống như bị trồng xuống dưới đất, không thể cử động được.

Trong những âm thanh cầu xin tiếng than khóc tràn ngập tuyệt vọng, trên chiếc hố tập thể, binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vinh Khang phát ra những tràng cười đinh tai nhức óc, tiếng cười điên cuồng quanh quẩn mỗi góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của toà hoàng thành phồn hoa này, mãi không tiêu tan. Ngay cả những dân chúng bình thường rất bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mãn với đám người này giờ phút này cũng thấy xót xa thay, bầu trời xám xịt.

Toà thành Kiến Khang, nơi sinh sống của mấy chục vạn người rơi vào sự im lặng kinh hoàng, đường phố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tràn ngập sự im lặng chết chóc, giống như một ngôi mộ giữa ban ngày.

Phong lưu chiết nhục, phú quý điêu linh.

Thảm kịch nhân gian cũng chẳng qua chỉ thế thôi.

Hết chương 162

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 162 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App