GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 117

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Một bóng người thanh mảnh dưới sự yểm hộ của bóng đêm lẻn vào trước một ngôi miếu thôn đổ nát nơi hoàn toàn bị bỏ hoang vì chiến tranh loạn lạc, nghe ám hiệu của tùy vệ canh giữ ở chỗ tối dùng tiếng chim hót làm ám hiệu, sau đó bước đi vào.

Ngôi miếu đổ nát không có ánh đèn, tối đen như mực, chỉmột tia ánh trăng lọt vào từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lỗ hổng trên mái nhà kích thước bằng miệng giếng bị sập, với ánh sáng từ ánh trăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này, thể nhìn thấyràng trên mặt đất trong góc nhà, có một người đang ngồi.

A huynh ơi, muội đã đi gặp hắn rồi, nhưng hắn không hề nhận thư để đọc, còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hồ Hán không đội trời chung.

Mộ Dung Triết đi tới trước mặt người nọ, thấp giọng nói lại chuyện kia một lần, còn nói lại chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình giả dạng thành thê tử của hắn suýt nữa bị hắn làm cho bị thương.

Người trong góc phòng kia dường như cũng không hề thấy bất ngờ với kết quả này, yên lặng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lát lạnh nhạt nói:

Huynh cũng đã đoán được là hắn sẽ không gật đầu rồi.

A huynh ơi, thúc phụ…lẽ nào tương lai thật sự muốn chia đất cai trị với Mục ạ?

Mộ Dung Triết ngập ngừng hỏi.

Người kia hừ khẽ một tiếng:

Nếu không thì sao? Muội cho rằng hùng tâm năm xưa của ông ta còn lại bao nhiêu? Trốn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Long Thành, nắm giữ Tiêu Quan, lại phục Đại Yến, ông ta đã thấy thỏa mãn lắm rồi. Ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ muốn thủ giữ mấy thành trì vùng biên giới kia, làm hoàng đế Đại Yến của ông ta, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không phải áp lực bị ép buộc từ tộc nhân thì ông ta ngay cả Lạc Dương chỉ sợ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng lòng h@m muốn rồi.

Mộ Dung Triết cắn môi:

A huynh ơi, huynh nhất định phải cẩn thận đó ạ, đừng bao giờ để thúc phụ nghi ngờ. Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người châm ngòi chỗ thúc phụ rồi, muốn thúc phụ đề phòng huynh. Nhỡ đâu…

Nàng không nói thêm nữa, trong mắt lộvẻ lo lắng.

Mộ Dung thị làm giàu từ Long Thành, tổ tiên của họ thể nói đã sản sinh ra rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người tài, anh hùng cũng không thiếu, nhưng phần lớn đều chết bất đắc kỳ tử, hiếm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sống thọ chết yên tại nhà.

Xa không đề cập tới, nàng tận mắt nhìn thấy mười mấy huynh đệ thúctrong nhà hiện giờ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng còn lại mấy người.

Trong số những người chết, tất nhiên những người chết dưới tay giặc, nhưng cũng nhiều trường hợp anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 em, anh em, thậm chí cha con giết nhau để tranh giành quyền lợi địa bàn.

Điều này dường như đã trở thành lời nguyền của Mộ Dung gia, truyền đời này qua đời khác không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoát khỏi.

Người đàn ông kia không nói gì cả, chậm rãi từ dưới đất đứng lên, đi đến dưới ánh trăng kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Eo Thẩm tóc Phan, dung mạo như ngọc, một gương mặt mỹ nam tử hiện ra dưới ánh trăng, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mộ Dung Thế huynh trưởng của Mộ Dung Triết.

ngửa đầu lên, ánh mắt xuyên qua lỗ ngói trên đỉnh đầu, nhìn ánh trăng rất lâu mới cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

Muội lập tức dẫn người lẻn đi Nam Triều một chuyến, làm một chuyện cho huynh.

ghé tai Mộ Dung Triết thì thầm mấy câu.

Mộ Dung Triết giật mình, thất thanh nói:

A huynh, huynh thật sự tính toán này á? Làm sao thể?

Mộ Dung Thế rất bình tĩnh:

Muội đi xem một lần, nếu có cơ hội, việc thành thì tốt nhất, không thành cũng không tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tổn thất. Nếu là bình thường huynh nhiên không dám tính toán này, nhưng Nam Triều đang hỗn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 loạn, Thiên sư giáo làm loạn khắp nơi, Cao Kiệu nhất định đang bận rộn sứt đầu mẻ trán. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cần rối loạn, bất kểchuyện đều có khả năng hết. Chỗ Hứa Tiết kia tuy chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi rồi nhưng vẫn để tai mắt đó, theo tin tức ta có, ông ta cùng khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năng sẽ nhân cơ hội gây bạo loạn. Nếu tin tức này là thật thì không khác lửa cháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đổ thêm dầu, muội hành sự sẽ càng tiện lợi hơn.

Hàng chân mày đang khóa chặt của Mộ Dung Triết dần dần thả lỏng, nghĩ một chút rồi cười.

A huynh nói đúng ạ, nước đục sẽ bắt được cá. A huynh đã có phân phó, muội sẽ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm ngay. Chỉ mong Hứa Tiết không phụ thế cục đang cực kỳ tốt này mà quấy nước càng đục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn, chúng ta mới càng hội. Muội chuẩn bị xong sẽ lên đường ngay, a huynh hãy chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin của muội.

Bóng dáng của Mộ Dung Triết lại lần nữa biến mấttrong bóng đêm.

Mộ Dung Thế giống như một bức tượng đất sét đứng thật lâu dưới ánh trăng xuyên thấu qua lỗ ngói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm rãi giơ một cánh tay lên đưa lên trước mặt, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay đang mở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nắm thành nắm đấm.

số lần, bất kể ra sức như thế nào, kể từ ngày đó, vết thương trên cánh tay này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặc đã lành nhưng vẫn cứ mềm nhũn yếu ớt, ngay cả một thanh kiếm cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cầm chắc.

đột ngột buông bàn tay bởi vì ra sức nắm chặt bắt đầu run rẩy không ngừng ra, cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay thõng xuống, lực buông xuống eo, nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài.

……

Cũng vào trong đêm khuya đen như mực này, thượng du con sông lớn, Kinh Châu Giang Lăng, bên cạnh doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trại đang lập một hương án, xung quanh thắp hương nến, trên đó là năm con vật dùng để tế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần.

Xung quanh đềungười đứng, tất cả đều mặc áo giáp nhưng rất yên ắng không nghe được một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạp âm nào, binh lính đứng đó tay cầm đuốc thân mặc khôi giáp, bầu không khí cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khẩn trương.

Ánh lửa chiếu sáng nơi này như ban ngày, soi từng khuôn mặt của mọi người trước tế đàn.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người đàn ông đang đứng trước thần đàn.

Gia chủ Hứa thị Hứa Tiết, trước đây từng giữ chức Đồ, Thị lang lại bị triều đình chuyển vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trí từ thứ sử Kinh Châu làm thứ sử Giang Châu, tối nay, ông ta đã không còn dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệnh tật chán chường nữa, hai mắt sáng ngời, tinh thần phấn chấn.

Ông ta đứng đối mặt với mọi người, ánh mắt đảo qua mấy chục tướng quân quân phủ trước mặt, trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giọng nói:

Triều đình đạo, gian nịnh đắc thế, hãm hại trung lương, người căm hận trời oán thán, dẫn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dân chúng bạo loạn. Nhưng triều đình không những không chỉnh đốn cải cách còn bức ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta hết lần này đến lần khác, làm sao ta có thể nhẫn nhịn được. Ta chỉ tự bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vệ mình thôi. Hứa Tiết ta ngay đêm nay, uống máu ăn thề với các vị, sau này nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được trời trợ giúp thì phú quý cùng hưởng, nếu như vi phạm lời thề xin trời tru đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 diệt. Chư vị nguyện đi theo ta thì cùng nhau uống chén rượu này.

Giọng ông ta vang dội, nói xong, nhận lấy một chủy thủ từ tay một phó tướng đứng bên cạnh, cắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngón tay của mình đưa ra nhỏ một giọt máu vào cốc rượu đặt trước thần án. Kế đó mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người cũng đồng loạt làm theo, từng người tiến lên lấy máu ngón tay nhỏ vào trong cốc rượu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau đó đồng loạt bưng cốc rượu máu lên uống cạn. Uống xong, lại đồng thời quăng chén.

Trong tiếng vỡ giòn tan của mấy chục chiếc chén rơi xuống đất phát ra, Hứa Tiết đầy khí phách ngửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt lên cười to, ánh mắt lại đảo qua từng người một.

Mọi người nghị luận về kế hoạch lớn mấy ngày nữa phát binh đi chinh phạt Kiến Khang, quần chúng sôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động nhiệt huyết, chỉ duy nhất một người có dáng vẻ khác hoàn toàn mọi người.

Ánh mắt Hứa Tiết rơi xuống trên người Dương Tuyên đứng một góc một lát.

Dương Tuyên đứng một mình ở đó, nét mặt nghiêm trọng, không nói tiếng nào.

Hứa Tiết mặt mày không biểu cảm đi qua chỗ gã, cười nói:

Dương tướng quân, đang suy nghĩ à? thể nói với ta không?

Dương Tuyên vội nói không, muốn chào hỏi ông ta, ai ngờ Hứa Tiết lại đưa tay ra thuận thế dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202đi tới trước thần đàn, bảo cùng mình đối diện với mọi người, lớn tiếng nói:

Chư vị, Kinh Tương ta được cục diện như hôm nay nhờ công đầu của Dương tướng quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bình thường ta coi hắn như thủ túc, nhân hôm nay trước thần đàn này, Hứa Tiết ta cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dương tướng quân kết làm huynh đệ khác phái, ta làm huynh, hắn làm đệ, từ nay về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phúc cùng hưởngnạn cùng chịu.

Nói xong rồi lại gọi người lấy rượu, tự tay mình rót rượu đưa đến trước mặt Dương Tuyên với nét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt đầy giật mình.

Không chỉ Dương Tuyên mà tất cả những tướng lĩnh quân phủtrong đại đường cũng đều giật mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đồng loạt nhìn lại.

Ngày đó đại quân của Hứa thị thất bại thảm hại, tháo chạy trở về phía nam Nam Dương, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lui lại Kinh Tương, Nam Dương cũng lại vào lại tay Bắc Hạ, thành quả Bắc phạt đã lấy được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước đó hóa thành hư không không nói, một trận chiến Dương Địch càng hao binh tổn tướng hơn, tổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thất thảm trọng. Hứa Tiết lúc ấy bị Tân An Vương xa lánh, không thể tự bảo vệ bản thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã lấy danh nghĩa dưỡng bệnh rời khỏi Kiến Khang, trở về Tuyên Thành, lúc đó Dương Tuyên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến thỉnh tội.

Khi mà tất cả mọi người cho rằng Hứa Tiết sẽ xử tội Dương Tuyên, mặc giữ lại đầu anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta nhưng cũng sẽ không thiếu lên án chỉ trích mạnh mẽ, phản ứng của ông ta khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tất cả mọi người đều bất ngờ.

Dương Tuyên khi ấy đã quỳ bên ngoài cả một đêm. Khi bình minh lên, Hứa Tiết đi ra, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt đỏ bừng, thần sắc tiều tụy. Ông ta tự tay nâng Dương Tuyên dậy, cuối cùng cũng nói chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Câu đầu tiên khi nói chuyện không những không trách cứ anh tacòn hạ lệnh, đẩy con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hứa Xước của mình ra, giết ngay trước mặt toàn quân, nhằm an ủi vong linh của những tướng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã bỏ mạng oan uổng.

Ai không biết Hứa Tiết tuy con trai không ít nhưng luôn luôn coi trọng Hứa Xước chứ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tất cả đều bị giật mình. Thân tín cùng với quan tướng trong quân trước mặt ông ta đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khổ sở khuyên nhủ. Dương Tuyên càng không dám đứng dậy, thỉnh cầu bỏ qua cho Hứa Xước, nói mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc ấy thoái nhượng không thể giữ được soái ấn, còn phải chịu trách nhiệm lớn hơn.

Mọi người ở đây cho rằng Hứa Tiết chẳng qua chỉ làm bộ cho có, ai ngờ khi sự việc được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho qua, hành động kế tiếp của ông ta mới thật sự khiến người ta khiếp sợ.

Ông ta thế không quan tâm đ ến những lời cầu xin của mọi người, thật sự hạ lệnh bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hứa Xước tới, muốn chém ở ngay bên ngoài viên môn.

Hứa Xước lúc này mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, khóc lóc xin tha thứ, biện luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 do mình sợ Lục Giản Chi lấy được thành trì trước thì sẽ đè ép mình, muốn cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tranh công lao với anh ta nên mới bốc đồnglàm ra chuyện sai lầm, thỉnh cầu phụ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tha thứ cho mình, còn hứa từ nay không dám làm thế nữa. Dương Tuyên cũng khổ sở cầu xin. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hứa Tiết nước mắt giàn giụa, nhưng lại không chịu tha cho gã, cuối cùng vẫn chém Hứa Xước.

Việc này tuy rằng đã qua lâu rồi, nhưng vẫn nằm sâu trong ký ức của mọi người giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Tối nay thấy Hứa Tiết lại còn muốn kết bái huynh đệ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dương Tuyên, số ánh mắt đều đặt ở trên người gã.

Hứa Tiết thấy Dương Tuyên giật mình hoảng sợ, vẫn chưa nhận chén rượu từ mình, nhìn chòng chọc nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thế nào, hay Dương lão đệ không ưa trưởng huynh ta đây, không muốn kết bái với ta? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Dương Tuyên hoàn hồn, lập tức quỳ xuống:

Hứa thứ sử nguyện kết bái với tôi, phúc của tôi. Chỉ mạt tướng thân phận ti tiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuyệt đối không dám ước này. Tôi cầu xin thứ sử thu lại mệnh lệnh đã ban ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ý tốt của thứ sử, mạt tướng xin nhận và cảm kích ạ.

Hứa Tiết nângdậy, đưa rượu đến trước mặt gã, cười to:

Sao Dương tướng quân lại khách sáo với ta vậy? Đã không nỡ, vậy thì hãy kết bái với ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau này chúng ta đối đãi như thủ túc, ngươi bằng lòng không?

Dưới ánh mắt chăm chú của Hứa Tiếtmọi người, Dương Tuyên không còn cách nào khác đành phải cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gượng nhận lấy rượu uống cạn.

Hứa Tiết cười vui vẻ, cầm tay gã gọi hiền đệ, những người còn lại đều kịp phản ứng, tỏ vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực kỳ hâm mộ, tiến lên chúc mừng.

Mãi sau Dương Tuyên mới về được chỗ của mình, nụ cười vẫn luôn treo trên mặt đột nhiên biến mất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cách hừng đông đã không còn bao lâu.

Rất nhanh thôi,cũng sẽ không thể không dẫn dắt quân đội xuất phát từ nơi này, từ vùng ven © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sông đi xuống.

Mục tiêu, đó Kiến Khang.

Thiên giáo tác loạn, chỉ trong thời gian một tháng ngắn ngủi loạn đã lan đến các quận trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm Nam Triều, nhân số đã đạt đến mấy chục vạn người.

Cao Kiệu đang điều quân toàn lực trấn áp.

Hứa Tiết đến cuối cùng không thể kìm chế được nữa, sau một tháng chờ đợi đã âm thầm liên hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với Diêu ĐamPhùng Hiện quận thủ của hai vùng Lăng, Giang, quyết định nhân hội ngàn năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một thuở này mà khởi binh từ vùng ven sông,

Thân tướng lĩnh của Hứa thị, Dương Tuyên không thể từ chối.

cũng đã từng âm thầm ôm chờ mong, hy vọng Hứa Tiết có thể nhân thất bại Dương Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáng tội mình, dẫu cho chém đầu,cũng thể do đoạn tuyệt hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với chủ cũ.

Nhưng bắt đầu từ ngày Hứa Tiết rơi nước mắt giàn giụa chém chết Hứa Xước, chút hy vọng mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 manh này của gã đã hoàn toàn tan biến.

làm sao mà không biết Hứa Tiết thay đổi hoàn toàn thái độ, trước tiên giết con trai, tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay thậm chí tự hạ thấp mình nguyện kết bái huynh đệ với mình mục đích gì.

Thành thực mà nói, mặc không trận diễn tối nay của Hứa Tiết, cũng chưa từng nảy sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý nghĩ phản bội.

chỉ thể phụng mệnh dẫn quân tiến về phía đông, không còn cách nào khác.

Mấy ngày nay khiếnlo lắng không phải nên nghe theo Hứa Tiết xuất quân hay không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một chuyện khác.

Hứa Tiết cũng không sợ Cao Kiệu.

Bên trong Nam Triều, người duy nhất ông ta kiêng Mục hiện đang Lũng Tây xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xôi.

biết Hứa Tiết giấu mình đã phái người lặng lẽ đi Kinh Khẩu, ý đồ bắt thị mẹ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục tới, để sau này ngộ nhỡ Mục mang binh về thì trong tay đã một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin để uy hiếp.

Tên đã trên dây, không thể không phát.

do dự rất lâu, cuối cùng đã hạ quyết tâm, lặng lẽ gọi tâm phúc tới dặn một hồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nhìn theo bóng dáng rời đi biến mất trong bóng đêm, tảng đá vẫn luôn đè nặng trong lòng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy ngày qua cuối cùng cũng thả lỏng một chút.

Đối với cuộc nổi loạn sắp xảy ra này, lấy lực bản thân gã, không thể nào thay đổi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả.

Điều thể làm cũng chỉ như thế thôi.

Hết chương 117

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 117 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App