GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 88

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lạc Thần cực kỳ hối hận, hận mình có mắt không tròng để rồi bị người này lừa gạt. Biết rằng một người như anh ta là độc ác và tàn nhẫn nhất, ép bức quá chỉ sợ việc gì anh ta cũng có thể làm ra được, vội vàng kêu Phàn Thành lui về phía sau.

Ngươi muốn gì?

Mộ Dung Thế nói:

Chuẩn bị cho ta một con ngựa tốt sẵn ở cửa cốc, cùng với một cây roi dài, lương khô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước, dao đánh lửa đá lấy lửa, để một mình ta rời khỏi đây.

nhìn Lạc Thần.

Chờ ta ra khỏi chỗ này rồi, ta sẽ tha cho bé. Nếu các ngươi dám động tay động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân lên đồ vật thì chờ nhặt xác đi.

Lạc Thần lập tức phân phó Phàn Thành:

Nghe theo nói. Cho rời khỏi nơi này.

Phàn Thành vẫn còn chần chừ, sau đó sai người đi chuẩn bị mọi thứ.

Với chức trách của mình, bảo vệ sự an toàn của phu nhân nhiệm vụ hàng đầu chứ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt người Tiên Bi giả làm lưu dân trà trộn vào đây. Huống chi đây cũng là ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tứ của phu nhân. Y biết nàng không muốn A Ngư bị bất cứ thương tổn gì.

Những thứ Mộ Dung Thứ muốn đều những thứ mà quân đội luôn có, một lúc sau, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã sẵn sàng, ngựa cũng đã sẵn sàng cửa cốc.

Mộ Dung Thế đứng thẳng lên.

Dáng người của anh ta vốn đã mảnh khảnh hơn so với người đàn ông bình thường, trước đó còn ốm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yếu nên gầy đến mức không còn dáng người, thật sự khó có thể tưởng tượng được anh ta vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn sức lực dẫn theo A Ngư cũng tầm mấy chục cân không ngừng giãy giụa đi nhanh ra cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cốc. Tới nơi rồi xoay người lên ngựa, một tay cầm cây roi dài mà được anh ta dùng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vũ khí, tay khác mang theo A Ngư đang vừa khóc vừa giãy giụa.

Ngươi còn không mau thả em ấy ra. Lạc Thần giận giữ.

Mộ Dung Thế quay mặt sang, nặng nề nhìn nàng một cái, cuối cùng cúi người xuống thả A Ngư xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất.

A Ngư được tự do, gọi một tiếng “phu nhân”, khóc lên chạy tới chỗ Lạc Thần, lại không ngờ rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa mới chạy ra được vài bước, Mộ Dung Thế đột nhiên vung roi lên.

Chiếc roi quấn lấy mắtchân của bé.

A Ngư ngã xuống đất.

Lạc Thần vốn được Phàn Thành che phía sau lưng, thấy A Ngư khóc chạy đến, theo bản năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn bước ra đưa tay muốn đón lấy bé, đột nhiên thấy Mộ Dung Thế lại vung roi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía A Ngư, vẻ như muốn trói cô lại thì tức giận, từ phía sau Phàn Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lao ra.

Mộ Dung Thế, rốt cuộc ngươi muốn gì?

Ngay vào khoảnh khắc này, bên tai “vút” một tiếng, trước mặt đột nhiên hình như một trận gió đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thổi qua, còn chưa kịp nhìn rõ, nàng đã cảm thấy thắt lưng bị siết chặt. Cúi xuống nhìn, cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 roi dài vừa rồi mới quấn ngã A Ngư lúc này lại cuốn vào eo của mình. Cây roi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 linh vừa chạm vào nàng đã lập tức quấn lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng thành mấy vòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 siết chặt lấy.

Lạc Thần sợ hãi kêu lên thành tiếng.

Phàn Thành kịp phản ứng, ý thức được tình huống không ổn, thả người xông lên đưa tay ra muốn bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy nàng nhưng vẫn không kịp.

Mộ Dung Thế giật mạnh roi, thân roi đột ngột duỗi thẳng, cả người Lạc Thần bị một lực cực lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuốn đi, ngã xuống trước mặt ngựa.

Mộ Dung Thế cúi phắt người xuống đỡ lấy lưng nàng, nhấc lên lưng ngựa.

Ngăn hắn lại!

Phàn Thành quát to, đuổi theo thật nhanh.

Mấy trăm binh lính cửa cốc nhanh chóng bao vây và chặn đường đi. Lạc Thần phẫn uất mắng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra sức giãy giụa, đột nhiên cảm thấy một bên cổ nhói lên như bị muỗi đốt.

Mộ Dung Thế cầm chủy thủ đặt lên cổ nàng cứa nhẹ một đường vào làn da trắng như tuyết. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dòng máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra từ làn da dọc theo mũi dao găm khiến người ta kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãi.

khống chế Lạc Thần, nhìn Phàn Thành, hai mắt lạnh lẽo, bên môi lại hiện lên ý cười.

Phàn Thành phẫn nộ mắt như nứt ra nhưng lại không dám mạnh mẽ ngăn cản nữa, trơ mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang theo Lạc Thần ra khỏi cửa cốc, phái người đi thông tri cho Lý Mục, mình thì dẫn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đuổi theo.

….

Mộ Dung Thế mang theo gái ngồi trên lưng ngựa, phóng ngựa như điên trên vùng đất hoang mênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mông, bỏ lại tòa thành trì càng lúc càng xa.

Cơn gió cuồng ập đến, mãnh liệt ập vào ngườilàm gò má phát đau, nhưng điều này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng kích phát thân kinh giờ phút này của gã. Đó loại k1ch thích phấn khích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã rất nhiều năm rồi chưa từng cảm thấy bao giờ, từ từ hâm nóng dòng máu lạnh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể gã. Cảm giác châm chích dưới da khắp người, khoảnh khắc tiếp theo dường như da sẽ nứt ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nổ tung, nhiệt huyết trào dâng, giống như đưatrở về thời thơ ấu, ưng khuyển kiện nô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phóng ngựa chạy băng băng bên trong cảnh săn bắnkhu rừng hoang của Long Thành.

Chẳng qua khi đó, gã là thợ săn.

ngày nay, biến thành con mồi.

Gã biết đám người kia sẽ tiếp tục đuổi theo mình, không chết không ngừng.

Cũng biết rằng, rất nhanh thôi, Mục cũng sẽ gia nhập hàng ngũ truy đuổi, thề rằng nhất địn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình ra từng mảnh. Nhưng không sợ, dòng máu nguội lạnh bao nhiêu năm nay lại bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị cuộc truy sát sinh tử này k1ch thích một lần nữa sôi trào lên, tim đập như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sấm, hai mắt như máu.

Trên đời này, người sẽ đồng minh tự nhiên với mình, người sẽ trở thành đồng minh lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ích với mình. Nhưng còn một loại người, dẫu cho lợi ích bị đe dọa, cũng tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể đứng chung cùng kẻ đó.

Mục, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy người này tại cung điện Kiến Khang, đã biết, đối phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không phải Hứa Tiết.

Người này cùng với mình, cho trở thành đồng minh tạm thời về mặt lợi ích, cũng tuyệt đối không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể.

Cho nên, giống như sẽ khôngý định đi tìm Cao Kiệu để mưu cầu giúp đỡ. đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với vị võ tướng Nam Triều xuất thân hàn môn tên Mục này, dựa vào trực giác trời sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay từ đầu, Mộ Dung Thế đã đưa hắn vào phe đối địch đầu tiên.

Chuyến chạy trốn này, lại lần nữa tìm được đường sống trong chỗ chết, cuối cùng lúc dọc theo con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường nhỏ quay trở lại phương Bắc cho rằng an toàn nhất, đã đánh giá thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mức độ tổn hại về thể xác những ngày tháng trong đã mang lại cho thể mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vừa mới thoát khỏi khu vực thuộc sự khống chế của Nam Triều không lâu, bởi thời tiết nóng bức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại không được chữa trị, càng không được nghỉ ngơi, nhiều vết thương trên người gã đã thối rửa, biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành kẻ địch thể giế t chếtbất cứ lúc nào.

bị sốt cao, mất đi sức lực.

Báo săn dũng mãnh bao nhiêu cũng không thể địch lại thể bị ốm đau, trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực kỳ yếu ớt.

hiểu rất ràng, nếu còn cứ tiếp tục như vậy, không thể nào trở lại Long Thành được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa. Kết cục duy nhất chờchính ngã xuống, biến thành một khối xương trắng bên trong đống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xương trắng chất chồng bên cạnh con đường hoang lên phía Bắc.

không có sự lựa chọn nào cả.đổi quần áo người chết, mượn vật cầu sinh trong túi quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 áo của Mộ Dung Triết, tuy cách dịch dung không cao siêu như Mộ Dung Triết nhưng miễn cưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể che giấu được tướng mạo của mình, biến thành một cô gái thân thế bi thảm, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo bước chân lưu dân, cuối cùng đi vào địa phương gần nhất có thể cứu giúp được gã,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuối cùng đã thuận lợi được cứu.

Mục đích ban đầu của tiếp tục sống sót, cũng thuận đường nhìn trộm cách bố binh phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thủ thành trì của kẻ địch, nghĩ đợi vết thương của mình khỏi rồi thì sẽ lặng lẽ rời đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nhưng mọi chuyện dường như ý trời, tự nhiên ông trời lại cho hội như vậy, đẩy nàng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mặt như thế này.

thể bắt được con gái của Cao Kiệu, thê tử của Mục một sự đền to lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho chuyến đi của anh ta về phía nam, đủ để anh ta chấp nhận bất kỳ rủi ro nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

muốn phục quốc, muốn thiên hạ, muốn rửa nhục, muốn báo thù. Từ một Lệnh Chi Vương biến thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thứ đồ chơi bị người người chế nhạo trong cung Lạc Dương, không ngày nàokhông sống trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiểm địa. Sống chết khó lường, nửa người nửa quỷ. Đi tới ngày hôm nay, nguy hiểm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng muốn đánh cược một lần.

Cỏ dại khắp nơi, trời đất bao la, không để lại chút dấu vết đã đi qua. cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không để lại dấu vết tung tích của mình để họ tìm được gã.

Ra khỏi Nghĩa Thành, lại lên phía Bắc, đến Lũng Tây, qua Tiêu Quan, những người đó bao gồm cả© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục không thể nao đuổi kịp gã. Lần sau gặp lại, đó là Long Thành, nơi long hưng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mộ Dung thị.

Cao Kiệu tuyệt đối không thể hưng binh chinh phạt đến một nơi xa xôi ngàn dặm như thế được.

Mà Lý Mục, cho hắn muốn tấn công Long Thành để trả thù thì phải ngăn được hai tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 núi lớn là Tây Kim Bắc Hạgiữa. Với binh lực yếu kém hiện tại của hắn, lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đâu ra năng lực?

Tới lúc đó, nên như thế nào, sẽ do Mộ Dung Thế định đoạt.

……

Lạc Thần không phân biệt được Nam Bắc, hai tay bị trói, bị Mộ Dung Thế mang theo đi về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước trong vùng hoang dã.

Tinh lực của người Tiên Bi này tràn đầy không giống như người bình thường. chẳng phân biệt ngay đêm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã liên tiếp đi đường bốn năm ngày, trong đó cũng chỉ dừng chân nghỉ vài lần, chờ ngựa hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức một chút lại tiếp tục lên đường.

Cho đến vào lúc này, khi bóng đêm lại lần nữa bao phủ, nàng cũng đã nằm sấp trên lưng ngựa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơi thở thoi thóp, giống như thể chết bất cứ lúc nào mới cảm thấy con ngựa cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng ngừng lại.

Mộ Dung Thế ôm nàng xuống ngựa, cởi y phục phụ nữ lố bịch xống, trải ra đất, thả nàng nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống đó.

thể được nằm trên mặt đất rắn chắc, Lạc Thần thở ra một hơi nhẹ nhõm.

tiếng bước chân, Mộ Dung Thế đi lấy nước dòng suối bên cạnh trở về.

Sợi dây thừng trên cổ tay đã được tháo ra, đưa cho nàng lương khô bầu nước rót đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nàng, thấy nàng vẫn nhắm mắt như cũ thì đặt ngay bên tay nàng, nói:

Ta từng học được kỹ thuật rình rập từ thợ săn giỏi nhất của Long Thành, đương nhiên biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoát khỏi sự truy tìm của những người truy đuổi theo. Mục không thể nào đuổi theo ta được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đâu, ta khuyên tốt nhất nghe lời ta, đừng làm ra việc phản kháng vô nghĩa.

Nếu như nghe lời, ta sẽ không trói nữa, sẽ để cho được thoải mái một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ngày hôm đó, khi bị lôi ra ngoài không xa, nàng thừa dịp không chuẩn bị trước giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy con dao găm của gã, cho nên mấy ngày nay ngoài việc ăn uống giải tỏa cần thiết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai tay nàng vẫn bị trói, thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi cũng đều như thế.

Lạc Thần vẫn nhắm nghiền mắt, giống như không nghe thấy cả.

Một ngón tay hơi lành lạnh chạm vào một bên cổ nàng, nhẹ nhàng vuốt v e vết sẹo trên chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổ ngọc bị mũi dao găm cắt vào ngày đó.

Ta sẽ không làm cô bị thương. Ta chừng mực.

xem đi, chỗ này đã khỏi rồi. Mấy ngày nữa sẽ không còn vết sẹo nữa đâu…

Quỳ bên cạnh nàng, môi dán vào tai gái trước mặt, gã trầm thấp nói. Trải nghiệm đặc biệt khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn trẻ khiếnchống lại thậm chí ghê tởm sự đụng chạm thể từ người khác, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kể nam hay nữ.

Trong thời gian dưỡng thương Nghĩa Thành, mặc tên A Ngư kia lúc chăm sóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạm vào người gã, gã cũng cảm thấy cực kỳ khó chịu, nhưng cố phải nhẫn nhịn. Ngoài việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bôi thuốc sau lưng, còn lại hoàn toàn phải ép buộc bản thân chịu đựng chuyện này.

Nhưng không biếtsao, mấy lần đụng chạm đến từ nàng lại không hề khiến chothấy khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu hay chán ghét. Khi thì thầm, môi gần nhưsắp chạm vào vành tai non nớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của nàng.

Lạc Thần sởn cả tóc gáy, mở choàng mắt ra, vung tay một cái đẩy khuôn mặt dựa sát lại gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của đi. Nàng dậy, rút bộ y phục phụ nữ lót bên dưới ra, ném vào gã.

Mộ Dung Thế, ngươi kẻ gian trá nhất, đáng ghê tởm nhất đời này ta từng gặp.

Nếu mà ngươi ý đồ xấu với ta, ta sẽ tự sát ngay. Ngươi bắt được ta sẽ chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lợi ích đâu,trái lại đắc tội hai người cha talang quân của ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lẽ nào ngươi chịu chấp nhận cuộc mua bán lỗ nặng như thế.

Mộ Dung Thế bị nàng đẩy mạnh tay, cả người cứng lại, chậm chạp ngoảnh mặt trở về, nhìn chòng chọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng.

Trên đỉnh đầu ánh sao mờ mịt, ánh trăng nơi núi xa cũng chỉ có một nửa, trong mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ẩn chứa tức giận như kiếm, nhìn thấy rất rõ ràng.

Ta biết thế nhân luôn khinh bỉ ta. Lúc ta Lạc Dương, người Lạc Dương lấy ta làm trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cười, dù là đứa trẻ ba tuổi cũng biết điều đó, đó sự sỉ nhục đối với ta.

Huống chicô? làm sao coi trọng ta?

Nhưng chỉ ta mới biết, ta đã phải chịu bao nhiêu xấu hổ nhục nhã, ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang bao nhiêu máu hận thù!

Lạc Thần lắc đầu.

Mộ Dung Thế, ngươi đang nói rằng ta không đủcách để phán xét ngươi vì những ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã làm sao?

Ngươi sai rồi. Ta khinh thường ngươi, không phải vì quá khứ của ngươi trong cung Lạc Dương. Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vốn cũng người đáng thương.

Điều khiến ta ghê tởm khinh thường con người của ngươi.

– Báo thù rửa nhục vốn điều thiên kinh địa nghĩa. Nếu ngươi một người đàn ông thực sự, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì nên đỉnh thiên lập địa dựa vào bản lĩnh của mình để trả lại sự thù hận và sỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhục người khác dành cho ngươi.

Nhưng ngươi lại lấy cái cớ để báo thù rửa nhục để đạt được mục đích không từ thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đoạn, không chuyện ác nào không làm. Hạng người không phải là người giống như ngươi, ngươi dựa vào đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn ta đồng tình với ngươi, coi trọng ngươi?

Mộ Dung Thế cứng người tại chỗ rất lâu, đột ngột đứng lên, túm lấy Lạc Thần ném lên trên lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngựa, xóa sạch dấu chân mình để lại, ngay sau đó lên ngựa, tiếp tục đi về phía trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần cảm giác được hình như bị mình chọc giận rồi.

Cách Nghĩa Thành càng lúc càng xa.

Nàng tin tưởng Mục vào lúc này đã biết được tin tức mình bị Mộ Dung Thế mang đi rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng cũng một trực giác, hắn chắc chắn cũng đang dấn thân vào con đường truy tìm tung tích của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình.

Nhưng đất trời mênh mông, bốn bề bao la, người nơi hoang vu nhỏ như cát lọt qua kẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay. Nếu cứ tiếp tục bị Mộ Dung Thế mang đi về hướng Bắc, chờ khi tiến vào Lũng Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi, lẽ sẽ thật sự giống như nói, Mục sẽ không bao giờ đuổi kịp theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng nữa.

Lạc Thần rơi vào phẫn nộ cùng với tuyệt vọng tận.

Mộ Dung Thế dường như đổi hướng và tiếp tục lên đường.

Mấy ngày nay, liên tục đổi hướng, không phải chỉ đi một hướng Bắc.

Hết một ban ngày, lại một buổi tối, tới đêm khuya, con ngựa cũng đã chạy trốn đến sùi bọt mép, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bốn móng trượt liên tục, bấy giờ mới dừng lại bên một con suối, kết thúc đoạn hành trình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này.

Gã buông Lạc Thần, trói tay chân nàng.

lẽbởi cách Nghĩa Thành rất xa rồi,cũng chút an tâm, không sợ ánh lửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm Mục chú ý đến, lần đầu tiên đốt lên một đống lửa. đi một lúc, nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt được hai con thỏ hoang về, mang ra dòng suối rửa sạch, dùng nhánh cây cắm xuyên qua, đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên đống lửa nướng lên.

Nướng chín rồi, tắt lửa, cởi trói cho nàng,một cái đùi thỏ, dùng lá cây sạch bọc lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa tới trước mặt nàng, nói:

Mấy ngày nay vẫn luôn để phải ăn lương khô, làm phải khổ rồi.

Lạc Thần nhìn chằm chằm vào đống lửa tàn trước mặt, nhận lấy, ăn từng miếng một.

Ăn xong rồi, hắn lại đưa thêm một miếng nữa.

Lạc Thần lắc đầu.

Sau một ngày đêm, tâm trạng của vẻ khá hơn, thấy nàng không ăn nữa, tự mình ăn ngấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghiến, ăn xong hết thịt rồi lại đi lấy nướcsuối. Lần này trở về, trên tay lại cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thêm một hoa dại.

Ngày đó trốn khỏi Lạc Dương, ta đã thề, khi trở về Lạc Dương, ta sẽ tàn sát kinh thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giết sạch toàn bộ người trong thành, để ta trút hận. Nhưng đã cứu ta, ta đã nợ ân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình của cô. Nếu như cảm thấy như thế không ổn, thì cứ nói với ta một tiếng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này ta sẽ không tàn sát nữa, giữ lại mạng chó của những kẻ đó cũngthể.

nói, đặt hoa dại lên trên đầu gối nàng.

Lạc Thần nhìnhoa dại kia, bỗng nhiên hiểu.

Ngày đó nàng đi thăm A Ngư, ngồibậu cửa nói chuyện với bé, vậy chắc lúc ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã tỉnh mà nghe được.

Tim nàng bỗng nhiên đập nhanh hơn, không dám ngẩng đầu lên. Một lát sau, đột nhiên cầm lấyhoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dại lên ném thẳng vào người đối diện.

Mộ Dung Thế, ngươi bớt ăn nói những lời ba hoa đó ở trước mặt ta đi. Nếu như ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật sự cảm kích ta đã cứu ngươi thì nên đưa ta trở về.

Nàng hét lên xong, nhìn xung quanh, thấy đồng hoang tối đen như mực, nàng không khỏi lấy tay che mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khóc nghẹn ngào.

Mộ Dung Thế thấy nàng che mặt khóc lóc thì không nói cả, chỉ nhặt hoa dại dưới đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, cầm trong tay đưa lên ngửi một chút.

Sau một lúc lâu, chờ tiếng khóc của nàng nhỏ dần, mới ôn hòa nói:

Ta chỉ mangvề Long Thành trước thôi. Chờ việc xong rồi thì nói sau.

Lạc Thần ôm đầu gối, tiếp tục chôn mặt vào đùi, lặng lẽ sụt sịt rất lâu, cuối cùng mới ngừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

– Ta mệt rồi, ta muốn đi tắm rồi đi ngủ.

Giọng của nàng nhuốm vẻ mệt mỏi tột độ.

Được.

Mộ Dung Thế vẫn ôn hòa như cũ.

Đêm nay không lên đường nữa. đi tắm đi, xong rồi thì đi ngủ. ngoan nghe lời thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta sẽ không tróilại. Ta sẽ canh giữ cho cô.

Lạc Thần đứng dậy, đi đến bên dòng suối, lội xuống, cúi xuống rửa mặt, tay chân lấm lem bụi đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202mồ hôi của mình.

Mộ Dung Thế thoáng đưa lưng về phía nàng, nghe thấy tiếng nàng khua nước, phát ra tiếng sàn sạt. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lát sau, Lạc Thần đột nhiên kêu lên một tiếng đầy sợ hãi.

Mộ Dung Thế quay phắt lại:

Sao thế?

– Rắn, rắn cắn ta!

Nàng hét toáng lên, túm lấy một chân, không đứng thẳng được, ngã xuống dưới nước.

Mộ Dung Thế chạy đến, ôm nàng từ dưới nước lên, đặt trên mặt đất bên dòng suối.

Đau….

Mặt nàng trắng bệch, hai mắt mở to, một tay chỉ vào cẳng chân của mình, giọng run rẩy, cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng run bần bật.

Đừng sợ, để ta xe xem, rắn nước chắc không độc đâu.

Mộ Dung Thế lộ sự lo lắng, một bên an ủi nàng một bên vén váy ẩm ướt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng lên, cẳng chân trắng nõn trơn mượt lộ ra, mượn ánh trăng cúi xuống xem kỹ vết thương bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rắn cắn trên chân nàng.

Lạc Thần chờ đúng thời này, nhấc hòn đá to bằng cái bátngay trong tầm tay lên, cắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặt răng, nhắm ngay vào gáy gã, dùng hết toàn bộ sức lực mạnh mẽ nện xuống.

“Bụp”.

Một tiếng rất nặng nề.

Mộ Dung Thế đổ gục xuống đất.

Dưới ánh trăng, Lạc Thần nhìn thấy máu không ngừng tuôn ra từ vết đập trên đỉnh đầu gã, cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 co giật như muốn giãy giụa muốn dậy thì lại sởn cả tóc gáy, hét lên lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa, nhắm mắt lại, lại lần nữa đập mạnh một cái, mở mắt ra, thấy gã cuối cùng đã bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động như đã chết rồi.

Hai tay nàng mềm nhũn, cục đá tuột xuống đất, cả người run lẩy bẩy, gần như không thể ngồi vững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được, rồi lại lo lắng người Tiên Bi này không chết, cố gắng bình tĩnh lại, chống dưới đất đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, tìm thanh chủy thủ của gã.

Vốn nàng muốn đâm mấy phát, cầm chặt thanh chủy thủ, nhưng lại không thể nào ra tay được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đành phải sụp đổ từ bỏ, lại đổi sang dùng dây thừnglúc trước từng trói mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trói tay chân của lại.

Cuối cùng làm xong toàn bộ, nàng không thể chịu đựng được nữa, ngã bệt xuống đất, che mặt khóc lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng khóc một hồi, dần dần ngừng nước mắt, lại bỏ dậy, thu dọn tất cả những thứ dưới đất gồm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lương khô, bình nước, đá lửa dao, ôm tất cả lảo đảo đi đến chỗ buộc con ngựa, yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ớt ngồi trên tảng đá, bắt đầu chong chong mắt chờ hừng đông đến.

Cuối cùng trời cũng sáng.

Lạc Thần ôm rất nhiều cỏ dại cùng cành cây chất thành đống cao trên một điểm cao nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần đó, sau đó châm lửa.

Tường cao hào sâu được liên kết với nhau bằng các trận địa đèn hiệu.

Trong quân lấy khói lửa truyền tin. Lạc Thần từng nghe a huynh nói, giữa đài phong hỏa lớn, một khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lửa bùng lên, cách xa mười dặm cũng thể từ xa nhìn thấy.

Nàng cũng chỉ thể dùng biện pháp này.

Bốn phíahoang tận. Mộ Dung Thế đã chết, chỉ còn lại một mình nàng, căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết nơi này là địa phương nào, khó phân biệt được phương hướng, so với việc đi lung tung lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường gặp phảithú hoặc gặp bất trắc khác còn không bằng thủ tại chỗ này, dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biện pháp ôm cây đợi thỏ, biết đâu chừng còn thể một con đường sống.

Nếu nhưMục thể tìm tới gần nơi này, thể nhìn thấy khói lửa hướng này, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất địn sẽ tìm tới.

Ngọn lửa phải lớn, càng to thì khói càng dày đặc và bốc lên cao, từ xa vẫn có thể nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy.

Lạc Thần dựa vào ý niệm này chống đỡ, liên tục dùng chủy thủ cắt cỏ, nhặt cành cây ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào đống lửa. Đói thì gặm lương khô còn lại, khát thì đi xuống dòng suối uống mấy ngụm. Mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quá thì ngồi xuống đất nghỉ ngơi.

Khuôn mặt của nàng bị khói hun đen kịt, đôi bàn tay thanh tú của nàng bị trầy xước bởi răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cưa của những ngọn cỏ, đầy sẹo thâm tím.

Nhưng nàng không hề cảm thấy gì cả, suốt một ngày không ngừng nhóm lửa.

Một ngày cứ như vậy trôi qua, nàng cũng không ngờ được cảnh tượng mong đợi không hề xuất hiện, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người lại kiệt sức, cuối cùng không thể làm được nữa.

Ngọn lửa dần dần tắt dần, chỉ còn lại một làn khói đen trên đỉnh ngọn lửa vẫn đang chậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rãi phiêu tán vào không trung.

Nàng nản lòng, ngồi bên dòng suối, vừa khóc vừa bẻ bánh Hồ cuối cùng còn sót lại, để lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nửa để dành cho ngày mai ăn.

Ngày mai nàng sẽ lại tiếp tục nhóm lửa.

Chỉ cần vẫn cứ luôn đốt lửa như thế, lang quân nàng sớm hay muộn cũng sẽ tìm được đến đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng không ngừng tự nhủ với mình như thế.

Chỉ như vậy, nàng mới thể tiếp tục kiên trì chống đỡ.

Hết Chương 88

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 88 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App