GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 121

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Canh bốn, đêm tối đen như mực, ánh đèn le lói trong cung Kiến Khang chiếu rọi những khuôn mặt mệt mỏi của cung nhân thức gần cả đêm.

Vào giờ phút này, Cung điện Kiến Khang hùng với hàng ngàn căn phòng không còn thấy được nửa phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uy nghiêmtrang nghiêm trước đây.

Những người bên trong người kéo tay nải, người nâng hòm xiểng, vội vã ra vào, thậm chí còn va phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau bất cẩn.

Một lát nữa thôi, hoàng hậu sẽ bãi giá ra khỏi cung dưới sự theo giá của quan viên rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang.

Cao Ung Dung cả một đêm không ngủ.

Khuôn mặt chị ta xám xịt, đôi mắt sưng húp mệt mỏitâm trạng không tốt.

Tin tức xấu cứ lần lượt đến.

Quận Xương đã bị phản quân đến từ Kinh Châu công phá, phản quân đang tiến về quận Vọng Giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã được Cao Kiệu bố trí phòng thủ. Một khi quận Vọng Giang cũng bị công phá, Kiến Khang hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn mất đi chắn phía Tây và phản quân đánh tới việc đương nhiên.

Không chỉ như vậy, loạn binh Thiên Sư giáo vốn đã bị đàn áp hiện đang bành trướng như quả cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuyết mượn hội quân đội triều đình bị điều đi, phòng bị yếu ớtlại nhân cơ hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phản công.

Tin tức vừa mới nhận được, quận Hội một quận lớn rất quan trọng ở Đông Nam cũng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếm đóng. Quận thủ trên đường chạy trốn đã bị bắt, bị chém đầungay trên tường thành.

Càng đáng sợ hơn chính là, tin đồn Ngô Thương giáo đầu Thiên giáo đã cấu kết với phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân Tuyên Thành, không đợi phản quân Kinh Châu đến đã ngo ngoe rục rịch cùng hẹn xuất binh, ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày nữa lại lần nữa tấn công Kiến Khang.

Quân đội Đại Ngu được chia thành ba loại gồm trung quân, ngoại quânquận binh từ các châu khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau.

Trung quân chính là Túc vệ quânĐô vệ quân Kiến Khang, do hoàng đế chỉ huy, hiện giờ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 số còn mở rộng hơn so với thời Hưng Bình đế, nhưng quân số của hai đội cộng lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến một vạn. Binh châu quận các nơi chiếm tỷ lệ rất nhỏ, gần như không tác dụng mấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Toàn bộ triều đình đều dựa vào chính Quảng Lăng quân, binh lính Kinh Châu trước khi nổi dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoại quân binh Kinh Châu trước khi phản loạn từng nằm trong taytộc quyền thần.

hiện giờ, binh línhĐại Ngu thể dùng gần như chỉ còn lại Quảng Lăng quân của Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu.

Ngoài cung truyền đến tiếng thông báo, tất cả quan viên đều đã đến ngoài cung, cung kính mời hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngoài.

Cao Ung Dung rời mắt khỏi bầu trời đêm đen kịt bên ngoài cung điện, thu mình lại, đang định ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài thì một vị quan trong cung thân tín vội vàng chạy tới, thấp giọng nói:

Hoàng Hậu, tử trong nhà lao truyền lời, Cao tướng công ra lệnh ngục quan chuyển hết phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến Thạch Đầu Thành. Thiệu thị khẩn cầu quý nhân phóng thích chị ta…

Cung nhân nhìn trái phải, ghé sát tai Cao Ung Dung, thì thầm vài câu.

Trong mắt Cao Ung Dung hiện lên một tia căm ghét, lạnh lùng nói:

Ngươi truyền lời cho ta, bảo ta người em trai kia của cô ta đã được ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho người đưatrở về nửa chừng khi đang trên đường đi lưu đày. Bảota ngoan ngoãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong đó đợi. Thời kỳ phi thường không thể để xảy ra bất cứ đường rẽ gì, qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa ải này rồi chỉ cần lúc cần dùng đến ta sẽ tự thả ta ra ngoài.

Cung nhân vâng dạ rồi đi.

Cao Ung Dung nhìn thoáng qua cung điện sau lưng, cất bước đi ra.

Cao Kiệu và Phùng Vệ dẫn theo bách quan nhìn thấy đế hậu dắt theo thái tử từ trong cung bãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giá ra ngoài thì đều quỳ xuống nghênh đón.

Hoàng đế đêm qua cảm mạo ngã bệnh, vừa ốm vừa mệt, vừa ra ngoài đã được cung nhân dìu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên xe ngựa.

Cao Ung Dung vẫn không trèo lên xe ngựađi đến trước mặt Cao Kiệu, nói:

phụ, bệ hạ quá buồn lođổ bệnh, tinh thần không phấn chấn, nên kêu cháu gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gửi lời với phụ, Kiến Khang giao chophụ, tất cả đều dựa vào bá phụ ạ.

Cao Kiệu nói:

– Đây bổn phận trách nhiệm của ta.

Cao Ung Dung nâng ông đứng lên, cũng kêu mọi người bình thân, sau đó quay đầu lại nhìn Túc Vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân đang xếp hàng nơi xa, nói tiếp:

phụ, bệ hạcháu đã thống nhất với nhau, tuy không thể ở lại cùng sống chết với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang, nhưng Túc Vệ quân không cần phải điều đi toàn bộ. Chỉ cần mang theo tả hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhị doanh là đủ rồi, nhân mã còn lại thì ở lại, cùng phụ chống lại phản quân bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vệ toàn thành.

Các đại thần nhìn nhau. Cao Kiệu nói ngay:

Không được. Đô vệ quân đã lại rồi, Túc Vệ quân vốn trách nhiệm bảo vệ an nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của bệ hạ, huống chi lần nàydi giá. Không thể được đâu.

Cao Ung Dung nói:

– Cháu biết để số nhân này lại chỉ như muốn bỏ biển, cũng không mấyích đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với việc bá phụ ngăn địch, nhưng đây tấm lòng của bệ hạ và cháu gái, mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nhận lấy, thể tùy ý sử dụng điều động ạ.

Nói xong sai người đi truyền đạt lại thánh chỉ cho Túc Vệ quân.

Cao Kiệu nhìn cháu gái của mình, trong mắt xẹt qua tia u tối khó nhận ra, cuối cùng nói:

Nếu thế thì thần thay dân chúng Kiến Khang cảm tạ bệ hạđiện hạ. Xin mời hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên xe chuẩn bị khởi giá.

Cao Ung Dung gật đầu, xoay người bước lên xe của mình.

……

Vùng ngoại ô thành Tây, tên lính áp giải một đội nhân đang đi trên đường tiến về Thạch Đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thành. Số lượng nữ nhân không nhiều lắm, chỉ hơn chục người, vốn đi sau cùng, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người trong đó dường như đi không nổi nữa càng đi càng chậm, đi cách hẳn phía sau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đoạn.

Nữ này chính là Thiệu Ngọc Nương. tử chuyên phụ trách trông coi chị ta không còn kiên nhẫn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng bên thúc giục liên hồi.

Thiệu Ngọc Nương giơ đôi tay bị xiềng xích lên, cầu xin:

Xin ma ma thương xót tháo xiềng xích cho tôi được không? Cái này nặng quá không đi nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ạ.

Khuôn mặt chị ta tái nhợt vì đã lâu không nhìn thấy ánh mặt trời, nói một câu cũng th © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dốc, nhìn bộ dạng của quả thực rất đáng thương.

Lao lạnh lùng nói:

Người khác còn mang xiềng chân, ngục quan để hai chân ngươi tự do đã ưu ái lắm rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi đừng dài dòng nữa. Đi mau đi.

Thiệu Ngọc Nương không còn cách nào khác lại cắn răng đuổi theo, dần dần đi tới một bên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cỏ dại rậm rạp, dừng lại, đặt tay lên bụng nói muốn đi vệ sinh.

Lao cau tỏ vẻ khó chịu, kêu chị ta cứ ngồi xuống đi.

Thiệu Ngọc Nương xin xỏ:

Ma ma ơi, tối qua tôi ăn phải cơm thiu trong nhà lao, sáng nay bụng dạ không tốt,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng biết mà. Tôi không phải đi nhẹ đi nặng, chỉ sợ hôi thối làm ma ma đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 canh bên cạnh không chịu nổi thôi. Xin ma ma mở khóa cho tôi, tôi đi vệ sinh xong thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quay lại ngay.

Lao bà biết chị ta sáng nay đúng thật bụng dạ khó chịu, cau mày nhìn trái phải, chung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bằng phẳng, cũng không nơi để trốn được, sợ chị ta thật sự dính bẩn hôi thối đến mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cau mày, lấy chìa khóa mở khóa một tay cho chị ta.

Thiệu Ngọc Nương cảm ơn liên tục, một tay đeo xích sắt, một tay ôm bụng, đi đến phía sau một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bụi cỏ dại rồi ngồi xuống.

Lao theo vài bước dừng lại, đợi hồi lâu giục vài lần nhưng mãi không thấy chị ta đứng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bèn tức tối đi qua đó, lại thấy chị ta ngã lăn dưới đất, hai mắt nhắm nghiền đã hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất tỉnh. ta giật mình ngồi xuống ấn nhân trung cho chị ta, thấy chị ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phản ứng, đang muốn đứng lên to gọi người đằng trước đến thì Thiệu Ngọc Nương đang nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất động dưới đất đột ngột mở mắt ra, nắm lấy xích sắt treo trên cổ tay mình quàng lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổ ta, sau đó quấn một vòng rồi thu lại, thít chặt cổ ta.

Lao thân hình cao lớn bị Thiệu Ngọc Nương phía sau siết chặt cổ nhưng lại không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giãy thoát được, ngã ra đất, hai chân đạp loạn xạ, cổ họng phát ra những tiếng ú không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngừng, hai tay hãy còn liều mạng bắt lấy xích sắt muốn thoát ra.

Thiệu Ngọc Nương nghiến răng càng kéo chặt hơn, xích sắt ghim sâu vào trong da thịt. Dần dần, tay chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lao kia buông thõng, cả người bất động đã bị siết cổ đến chết.

Thiệu Ngọc Nương buông xích sắt ra, ngồi dưới đất thở hổn hển mấy hơi, lấy chìa khóa của ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mở hết khóa xiềng xích trên tay mình ra, lại kéo tử kia đến một con mương đất dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy cỏ vùi lên, lại nhìn chung quanh rồi đi nhanh về phương hướng Kiến Khang.

……

Lệnh ban bố sơ tán vào ngày thứ ba, đế hậu cùng với quần thần đi theo giá đã đi Khúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 A, dân trong thành cũng đã dời đi quá nửa.

Trời vừa tờ mờ sáng. Sương mù buổi sáng mỏng manh như một tấm màn mỏng che phủ những ngọn đồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cánh đồng ngoại ô phía đông Kiến Khang, vạch ra một đường cong mờ ảo dưới ánh nắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ban mai.

Cánh đồng trước mặt thật yên bình, nếu không nhờ những chiến báo giống như bông tuyết từ các nơi ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm bay đến, thật khó tưởng tượng rằng trong tương lai không xa, mọi thứ trước mắtlẽ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ bị nạn binh hoả phá vỡ.

tiếng ồn ào dưới cổng thành, một nhóm người vừa rời khỏi thành phố đi ra, bao gồm đàn ông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nữ, trẻ em gia đình của họ, một người đàn ông đi sau cùng đẩy một chiếc xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cút kít, ngồi trên xe là một người phụ nữ đang ôm đứa con đang bú, đôi mắt đờ đẫn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên tay một tay nải.

Cao Kiệu không nhìn nữa, quay đầu đi xuống tường thành trở về nhà.

Tiêu Vĩnh Gia đã chuẩn bị sẵn sàng, mang theo thái y, mụ, A Cúc cùng với bốn năm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hầu được lựa chọn đang chờ trong nhà.

Cao Kiệu đón thê tử đi lên một cỗ xe ngựa bọc nỉ màu xanh cây bình thường đệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dày, một nhóm người ngựa lặng lẽ rời khỏi cổng nam đi về phía Câu Dung.

Bên cạnh Câu Dung có một ngọn núi Thanh Long ít được biết đến, lưng chừng núi Thanh Long một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đạo quan không tiếng tăm gì mấy, người biết đến nó không nhiều lắm, quan chủ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người bạn Cao Kiệu thời trẻ tình cờ gặp kết bạn rồi giữ liên lạc cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tận ngày nay.

Cao Kiệu đưa Tiêu Vĩnh Gia đến nơi này đợi sinh.

Đi nửa ngày đường là tới địa phương kia. Bậc thang đá xanh đi thông lên núi ẩn hiện dưới tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 núi rừng rậm rạp, cùng khuất, nếu không lại gần rất khó phát hiện ra. Càng tuyệt vời chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là, hướng đi đạo quan còn phải đi qua một đoạn sạn đạo được xây dựng giữa hai tòa núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đồi, dưới chân núi chuyện ngoài ý muốn gì, vào giây phút cuối cùng, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hủy đi sạn đạo thông đạo bị đứt đoạn, thể nói đó một cái chắn thiên nhiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phòng thủ kiên cố.

Quan chủ tới đón Tiêu Vĩnh Gia đi lên núi.

Đạo quan không lớn, hoàn cảnh thanh tĩnh. Tiêu Vĩnh Gia được an trí trong một viện tử phía sau. Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu để lại một đội ngũ đủ để hộ vệ, ra lệnh phải phân chia canh gác giao lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới chân núi, sạn đạo đạo quan, việc thì đến Kiến Khang thông báo cho ông. Sắp xếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xong xuôi ông từ biệt với thê tử.

Tiêu Vĩnh Gia thúc giục ông quay về:

Nơi này tốt lắm, em rất hài lòng. Mình đang nhiều việc, mình đã với em hơn nửa ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi, mình mau về đi, không cần lo cho em đâu.

Cao Kiệu bịn rịn không muốn đi, nhưng ông cũng biết trong thành Kiến Khang rất nhiều việc đang chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình, không thể không đi. Ông cầm tay thê tử, dặnmấy người A Cúc phải săn sóc chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đáo cho vợ, còn dặn khi nào sinh con thì nhớ đi báo cho mình ngay, còn nói mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thời gian cũng sẽ đi thăm bà, nói xong mới rời đi.

Ông bước ra cửa, lại nghe Tiêu Vĩnh Gia phía sau gọi với theo:

Mình chờ chút.

Bèn dừng lại, thấy vợ đi tới, mỉm cười sửa sang lại vạt áo cho mình, nhỏ nhẹ nói:

khó khăn đến đâu, mình phải nhớ bảo vệ bản thân thật tốt đó. Em con chờ mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Kiệu thấy ấm áp trong lòng.

Tính cách của ông hướng nội, hơn nữa luôn tự giữ thân phận, bất kể lúc tuổi trẻ hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện tại, dẫu cho cùng Tiêu Vĩnh Gia đóng cửa ân ái thì cũng chưa từng hành động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân mật quá mức. Nhưng giây phút này ông lại không tự chủ được ở ngay trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy người hầu A Cúc ôm lấy thê tử vào lòng, ôm rất chặt, lấy cái ôm này để đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại vợ, sau đó mới buông ra, xoay người gấp gáp rời đi.

Tiêu Vĩnh Gia dựa vào cạnh cửa, nhìn theo bóng dáng rời đi của trượng phụ, đỡ eo, được A Cúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đón lấy đi vào trong phòng.

Những ngày trong núi rất thanh tịnh, so sánh với tình cảnh binh hoang loạn bên ngoài thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác gì đang sống trong mơ.

Tiêu Vĩnh Gia chỗ này bảy tám ngày, Cao Kiệu cũng chưa tới thăm bà.

biết nhất định thời cuộc căng thẳng, chỉ đành nén lo âu xuống, ban ngày đi đạo quan một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chút, buổi tối đi ngủ sớm, chờ ngày sinh đến.

Không ngờ tới chính là, sau nửa đêm hôm nay, trong núi lại nổi lên hỏa hoạn.

Phát hiện ra lửa cháy rừng là một vệ binh gác đêm. Khi nhìn thấy hỏa hoạn thì lập tức đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thức người trong đạo quan dậy.

Khi đến đầu mùa đông, trên núi đầy cỏ úa cành khô, rất dễ bắt lửa, cộng thêm trời nắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều ngày, ngọn lửa bùng lên, nhờ gió núi trợ giúp, hỏa hoạn nhanh chóng lan rộng ra một khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vực rộng lớn, căn bản không thể dập tắt nó.

Vị trí của đạo quan lại tọa lạc nơi hướng gió, nhìn thấy ngọn lửa càng ngày càng ép lại gần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người trong phòng chẳng những có thể cảm giác được từng đợt nhiệt lượng dường như còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nghe được tiếng lách tách từ cành của đám cháy rừng phát ra.

Đạo quan sẽ sớm bị ngọn lửa nhấn chìm.

Toàn bộ người của đạo quan gồm quan chủ, đồ đệ, đoàn người Tiêu Vĩnh Gia, cộng thêm hộ vệ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể không rút lui xuống dưới núi.

Phụ cận chân núi không chỗ ở, mayquan chủ nói cách đó mười dặmmột thôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy hộ nhà đó, thể qua đó. Thị vệ dùng kiệu vừa rồi mang xuống dưới nâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu Vĩnh Gia qua đó tìm kiếm.

Đúng như lời quan chủ nói thôn đó chỉ mấy hộ gia đình. Nhà thưa thớt, phân tán rải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rác dọc theo địa hình, ngày thường trồng trọt mấy mẫu ruộng trên núi đi săn bắn để duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trì cuộc sống, cùng chất phác thiện lương. Hai nơi bởi gần nhau nên họ đều biết quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chủ. Thấy ông ta dẫn một nhóm người tới, người phụ nữ bụng lớn, những người còn lại có vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như là tùy tùng đi theo, tuy tình trạng rất thảm nhưng chắc chắn địa vị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế rất cung kính, để giành ra một phòng lớn nhất kèm sân riêng cho họ.

A Cúc mấy thị nữ thu dọn, cuối cùng mới miễn cưỡng dàn xếp xong. Lúc này, ngọn lửa trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 núi kia đã hừng hực gần như nuốt sống cửa nửa đỉnh núi, ngọn lửa dữ dội chiếu những nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ cận sáng như ban ngày, ngay cảchỗ này cũng thể nhìn thấy ánh lửa.

Mọi người từ xa đứng nhìn đều hãi hùng khiếp vía.

Tiêu Vĩnh Gia được A Cúc đỡ đi lên chiếc giường đơn của nhà thợ săn để nghỉ ngơi.

biết trượng phu nhất định nhiều việc.lên núi đã bảy tám ngày, cũng không biết bên ngoài tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huống đã như thế nào rồi, vốn không định dùng chuyện sinh con quấy rầy ông, nhưngtối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay không may lại xảy ra chuyện như thế này, không còn cách nào khác, bà đành phái người trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về Kiến Khang báo tin cho Cao Kiệu.

Lúc này trời đã sáng.

Lăn lộn nửa đêm, bản thâncòn đỡ, thấy những người còn lại đều lộ vẻ mệt mỏi, liền gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đi mượn một ít lương thực từ thôn dân. mấy gia đình gửi đến lương thực một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ít cùng rau dại, thị nữ nấu một nồi cháo rau to cho mọi người cùng ăn.

Các hộ vệ bận rộn nửa đêm, lại chạy ra từ trong đám cháy, mồm miệng mắt mũi đều rất khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu, thấy gần cửa thôngiếng nước nhỏ, vừa rồi đều đi tới đó uống nước xong, lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang bắt đầu thấy đói bụng, vừa haycháo, mọi người đều cùng nhau ăn, sau đó chia nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trực ban, ra lệnh một nửa số người tạm nghỉ, số còn lại tiếp tục đứng gác, chờ tin tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên Kiến Khang.

Tiêu Vĩnh Gia thấy thái y,mụ, già, người nào cũng mắt căng đến khô khốc, bảo họ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uống xong thì đi nghỉ ngơi trước.

A Cúc không quan tâm đói khát của bản thân, lấy bát cháo một đ ĩa đồ sấy đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà, ngồi trước mặt Tiêu Vĩnh Gia, vừa thổi nguội cho vừa thì thầm nói chuyện:

Làm trưởng công chúa phải chịu khổ rồi, sắp sinh đến nơi rồi ai ngờ lại gặp chuyện thế này… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thấy mắt ấy đỏ hoe, Tiêu Vĩnh Gia biết ấy đang xót cho mình, bèn cười, đang muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện, đột nhiên thấy bụng đau âm ỉ, đưa tay đè lên, nói:

– Hình như ta sắp sinh rồi.

So với thời gian dự sinh còn trước mấy ngày.

A Cúc hoảng cả hồn, lập tức đi ra khỏi phòng đi gọi mấy bà mụ, thái y đám thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữ vừa mới nằm xuống đi nghỉ ngơi, ai ngờ mọi người ngủ rất say, gọi mấy cũng không tỉnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Cúc khó hiểu, lại gọi thêm nữa, thấy mọi người thật sự không tỉnh, bấy giờ mới cảm thấy bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thường, cuống quýt chạy ra cổng tre muốn gọi thị vệ. Nhưng ra đó rồi mới phát hiện thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên ngoài cửa cũng nằm dưới đất bất tỉnh nhân sự.

A Cúc kinh hoảng, đang chuẩn bịto gọi hộ gia đình trên sườn núi đối diện, qua khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt thấy người đang run rẩy gần đó, quay đầu lại còn chưa kịp phản ứng thì thấy ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lạnh buốt, một thanh chủy thủ đã cắm sâu vào ngực.

mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào người đối diện.

Trong con ngươi, có một khuôn mặt đã gần hai mươi năm, bị thiêu thành tro © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng có thể nhận ra.

Khuôn mặt của Thiệu Ngọc Nương!

Thiệu Ngọc Nương giả dạng thành nông phụ, đầu bù tóc rối, mặt trắng bệch giống như ma, ánh mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sáng rực, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, đẩy ngãngã xuống đất, cũng không nhìn lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cái hất đầu ra lệnh cho Thiệu Phụng Chi sắc mặt cũng trắng bệch canh giữ cho mình, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình thì bước phăm phăm đi vào trong.

Tiêu Vĩnh Gia đợi một lát, không thấy A Cúc dẫn người tiến vào, cảm thấy được bất thường, đè lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bụng chờ cơn đau kia qua đi lại gọi một tiếng, vẫn không thấy ai, liền đỡ mép giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cố sức đi xuống giường, đang muốn đi ra ngoài thì nghe được bên ngoài cửa tiếng bước chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhỏ vụn, ngẩng lên, thấymột người phụ nữ đi vào, cả người lập tức ngẩn ra.

Thiệu Ngọc Nương vừa nhìn thấy Tiêu Vĩnh Gia hai mắt thẳng tắp dừngtrên người bà, rồi dịch chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ trên mặt đi xuống, cuối cùng rơi xuống bụng của bà, ánh mắt chòng chọc,mắt nhảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, nét mặt biểu cảm quỷ quái.

Tiêu Vĩnh Gia lẩm bẩm:

Thiệu Ngọc Nương…Là ngươi…Sao ngươi tới đây…

Còn đang nói, đột nhiên ôm lấy bụng, trên mặt lộ vẻ đau đớn, ngã ngồi trên giường.

Bởi vì đau đớn thể của cuộn tròn lại, sau đó gọi tên A Cúc, giọng run rẩy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ánh mắt của Thiệu Vân Nương cuối cùng cũng rời khỏi bụng bà, quay lại trên mặt bà.

Chị ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Tiêu Vĩnh Gia, người cũng trạc tuổi mình nhưng trông vẫn trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trung xinh đẹp. Cho hiện đang mang thai sắp lâm bồn, lại trong một căn phòng nát như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này, nhưng điều này cũng không làm tổn hại vẻ đẹp đẽ và sức hấp dẫn của bà, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một loại khí chất không phải bởi son phấn bởiđược tôn ưu cùng với yêu chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sủng ái quanh năm dưỡng ra.

Tiêu Vĩnh Gia, ngươi sẽ không ngờ mình sẽ ngày hôm nay đúng không? Ngươi nói xem đêm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202sao ngọn núi kia lại bị cháy? Đó do ta làm. Nơi ngươi ẩn náu đúng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốt, nếu không nhờ ta phóng hỏa đốt núi thì làm sao thể ép ngươi xuống núi được…

Hai ánh mắt đầy ghen tị tỏa ra từ đáy mắt chị ta, chị ta bật cười lên, tiếng cười tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mãn.

Cơn đau bụng của Tiêu Vĩnh Gia ngày càng dữ dội, thậm chí cả người cũng khẽ run lên.

Họ đâu hết rồi…Ngươi đã làm họ rồi…

Thiệu Ngọc Nương hừ một tiếng:

Ngươi đúng quý nhân hay quên việc. Chẳng lẽ ngươi đã quên nhà ta truyền trung y, trước kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính ta hiến dược mới cứu được lang quân ngươi, huống chi Thiên giáo thiện dùng nhất chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuốc khống chế kẻ khác. Ta muốn lấy chút thuốc thật sự quá dễ dàng. Nhưng số của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ cũng vẫn tốt lắm, ta vốn định hạ độc trong giếng, nhưng lại nghĩ nếu như hạ độc ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng chết thì làm sao, chẳng phảihời cho ngươi quá hay sao? Cho nên ta mới đổi cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác, chỉ để cho họ ngủ một ngày một đêm là đủ.

Cũng không biết đau đớn hay tức giận, thể Tiêu Vĩnh Gia run rẩy kịch liệt hơn, nỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực gọi tên Cao Kiệu.

Thiệu Ngọc Nương càng cười to:

Ngươi kêu đi, đừng nói Cao lang quân, là người toàn bộ thôn này cũng đã bị trúng độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước giếng của ta rồi, ta xem ngươi thể gọi được ai tới.

Thiệu Ngọc Nương, rốt cuộc ngươi muốn gì….Năm xưa lúc ngươi xảy ra chuyện không hề liên quan đến ta…Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải ta phái người đuổi theo giết ngươi…

Tiêu Vĩnh Gia run rẩy nói, ôm bụng r3n rỉ đau đớn.

Ngươi câm mồm cho ta!

Nụ cười đắc ý hảtrên mặt Thiệu Ngọc Nương biến mất, ánh mắt hiện lên tia phẫn nộ.

không phải ngươi phái người đuổi giết ta, thì sao? Nếu không phải ngươi tìm mọi cách ngăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cản ta, Cao lang quân sẽ bỏ ta hay sao? Nếu không phải ngươi ép ta rời đi, ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp phải chuyện đó hay sao? Tất cả đều do ngươi hại ta, ngươi đàn rắn rết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chị ta nghiến răng kèn kẹt, khuôn mặt vốn xinh đẹp cũngthế trở nên dữ tợn. Chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta nhắm mắt lại thở sâu một hơi, nhưcố gắng đè nén cơn giận trong lòng xuống, bấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giờ mới mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Tiêu Vính Gia bởi đau bụng mà dáng vẻ chật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vật, thong thả ngồi xuống đối diện với bà, cười nói:

Vừa rồi ngươi hỏi ta muốn làm gì.

Ngươi nghe cho kỹ đây. Ta sẽ để ngươi đau đớn thêm một lát, nếu như ngươi không sinh được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta sẽ mổ bụng ra giúp ngươi, lấy con trai của Cao lang quân ra, sau này sẽ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành con trai của ta. Ta không tin Cao lang quân sẽ không nghe theo ta…

Chị ta cười hả hê, giống như bị chính kế hoạch này của mình lây nhiễm, ánh mắt sáng rực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên.

Tiêu Vĩnh Gia lẩm bẩm:

Thiệu Ngọc Nương, ngươi đừng nằm mơ. Ngươi chắc không biết năm đó lang quân nói với ta, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202một kẻsỉ, mưu đồ dụ dỗ huynh ấy. Trong mắt huynh ấy, ngươi chỉ một kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ tiện thôi. Huynh ấy làm sao nghe lời ngươi….

Giọng của yếu ớt, nhưng lời nói lại ràng, từng câu từng chữ bay vào trong tai Thiệu Ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nương.

Giống như bị đâm một nhát, chị ta nhảy dựng lên, hai hàng lông mày chau lại với nhau, đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lộ vẻ phẫn nộ, lập tức đến gần Tiêu Vĩnh Gia đánh chomột cái tát, lạnh lùng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tiêu Vĩnh Gia,tiện nhân này, ngươi tiếp tục nói lung tung thử xem? Năm đó Giang Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh ấy bị thương, đều do ta chăm sóc, ta cảm nhận được ràng huynh ấy có tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với ta. Nếu không phải ngươi giữa ngăn cản, huynh ấy đã cưới ta rồi. hiện giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu không phải huynh ấy vẫn còn tình cảm với ta, ta phạm tội, huynh ấy lại tha cho ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn cho ta một nhà lao đơn…

Tiện nhân, đừng nói bậy…

Chị ta phẫn nộ căm hận, túm lấy hai vai Tiêu Vĩnh Gia lắc không ngừng.

Sắc mặt Tiêu Vĩnh Gia tái nhợt, bị chị ta lắc không ngừng làm tóc tai rối tung, không thể phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kháng.

Trong cơn điên cuồng Thiệu Ngọc Nương không hề để ý thấy một bàn tay của Tiêu Vĩnh Gia đang lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lút thò vào dưới gối.

Ta sẽ mổ bụng ngươi…

Chị ta buông Tiêu Vĩnh Gia ra, giả bộ quay đi tìm dao, chỉ trong khoảnh khắc này, tay của Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vĩnh Gia chạm vào v@t cứng dưới gối.

Đó một thanh chủy thủ. Từ lúc ra ngoài, để phòng ngừa bất trắc, bà vẫn luôn mang theo bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình, vừa rồi lấy ra đặtdưới gối.

cầm lấy rút ra, dùng hết toàn lực đâm vào Thiệu Ngọc Nương đang không có phòng bị.

Thiệu Ngọc Nương kêu lên thảm thiết, ôm lấy bụng, trên mặt lộ vẻ đau đớn không thể tin nổi, cơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể chậm rãi xuống.

Tiêu Vĩnh Gia muốn rút dao ra, chỉvừa rồi dùng hết lực đâm nhát dao đã khiến bà hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức lực, con dao giống như bị xương sườn kẹp chặt, mắc kẹt, không thể rút ra được.

xuống giường, bám vào tường chạy ra ngoài.

Tiếng kêu thảm thiết của Thiệu Ngọc Nương làm Thiệu Phụng Chi bên ngoài nghe thấy,đứng cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay cầm kiếm, giật mình nhìn cảnh tượng phát sinh, bước chân định trụ.

Giết cho tỷ…

Thiệu Ngọc Nương quỳ dưới đất, biểu cảm đau đớn, ra lệnh cho em trai mình.

Ánh mắt Thiệu Phụng Chi rơi vào người Tiêu Vĩnh Gia, bốn mắt chạm nhau.

Tiêu Vĩnh Gia chậm rãi đứng thẳng người, nhìn chằm chằm người đối diện.

Sắc mặt bà tái nhợt, tình cảnh chật vật, nhưng giờ khắc này khi bà đứng thẳng lên, hai mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thẳng vào đối phương lại vẫn cao cao tại thượng toát ra từ trong xương cốt khiến người ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nào với tới, khiến Thiệu PHụng Chi tránh ánh mắt của bà, cụp mắt xuống, không dám chạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào mắt bà.

– Đệ còn đần ra làm gì, còn chưa ra tay…

Để chiếm được lòng tin của Cao Kiệu, lúc trước chị ta cố ý giả bệnh lâu không khỏi, rồi bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhốt vào ngục, sau khi giết lao rồi chạy thoát ra, sau mấy ngày theo dõi rình rập với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tinh thần tập trung cao độ, rút cạn thể vốn đã yếu ớt của chị ta.

Con dao vừa rồi như ăn hết sức lực trong người chị ta.

Chị tamiệng ra thở hổn hển, ép bức em trai mình.

Tiêu Vĩnh Gia lạnh lùng thốt:

Thiệu Phụng Chi, ngươi dám giết ta?

Tay Thiệu Phụng Chi khẽ run lên.

Mau ra tay đi.

Thiệu Ngọc Nương quát lên.

Tay Thiệu Phụng Chi càng run kịch liệt hơn, dưới sự ép bức của Thiệu Ngọc Nương,cố sức nâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm lên chĩa vào ngực Tiêu Vĩnh Gia, tiếp tục run lên, đột nhiên “keng” một tiếng, thanh kiếm kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rơi xuống đất, chân cẳng cũng nhũn ra, quỳ thụp xuống dưới đất, cầu xin:

A tỷ, đệ không dám giết chị ta….Chúng ta thu tay lại đi…Nhân lúcthể trốn thì trốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật xa…Đệ không muốn báo thù…Đệ muốn sống….

Đồ vô dụng…

Thiệu Ngọc Nương như trở nên điên cuồng, cố gắng dậy, nhưng vừa mới đứng lên thì lại loạng choạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngã xuống.

Thiệu Phụng Chi quỳ dưới đất, run bần bật, không dám ngẩng đầu.

Tiêu Vĩnh Gia chạy vội đi ra ngoài, chạy qua già thị vệ nằm dưới đất, chạy đến một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất thấp, bụng dưới lại nhói lên, bước không nổi nữa, ôm bụng chậm rãi ngồi xổm xuống.

Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trán lăn xuống.

Bà cảm thấy một dòng nước nóng dọc theo mặt trong của đùi mình chảy ào xuống.

……

ChoCao Kiệu đã cố gắng hết sức, nhưng khi ông đến đây thì đã chạng vạng cùng ngày. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ông bị cảnh tượng trước mặt làm cho sợ ngây người.

Toàn bộ người trong thôn lâm vào hôn mê, lại không thấy Tiêu Vĩnh Gia đâu.

Tây lộ, quân coi giữ quận Vọng Giang đang cố gắng chiến đấu chống lại phản quân Kinh Châu, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng đã nhận được tin tức chính xác, phản quân Tuyên Thành và Thiên Giáo cấu kết nhau, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mươi vạn người lại lần nữa tiến về tấn công Kiến Khang.

Mấy ngày qua, ông vẫn luôn gấp rút điều binh khiển tướng, xây dựng tuyến phòng thủ, ông không thể ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được nơi này lại xảy ra chuyện lớn như thế.

Ông phát hiện A Cúc nằm dưới đất.

vẫn còn một hơi thở mong manh, cuối cùng cũng chờ được Cao Kiệu đến, thì thào một câu “Thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngọc Nương…” sau đó không chống đỡ được nữa ngất đi.

Hết chương 121

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 121 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App