GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 86

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lý Mục vừa mới trở về thành thì nghe nói nàng mang nước mát cho binh lính uống, sau đó trèo lên đầu tường thành ở trên đó một lúc lâu, đoán được là nàng lên đó ngóng chờ mình về, nào còn nhẫn nhịn được nữa, buông hết mọi việc mà đến đây gặp nàng trước.

Hắn cười tươi đón lấy nàng, cúi xuống dán môi vào bên tai nàng.

Ta tới một lúc rồi, nghe nói nàng mang nước mát cho binh lính thủ thành uống. Ta cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khát, muốn uống.

Gần như trêu chọc nàng một cách tr@n trụi trắng trợn.

Lạc Thần liếc nhanh về phía A Ngư, thấy hai mắt tròn xoe nhìn mình với Mục thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt hơi đỏ lựng lên.

Mục thấy nàng mang dáng vẻ vừa hạnh phúc vừa xấu hổ, trong lòng yêu cực kỳ, nhẹ nhàng nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy cánh tay nàng, nói:

Mặt trời lặn rồi đó, nếu nơi này không còn việc nữa, ta đưa nàng về nhé.

A Ngư rối rít nói:

Phu nhân cứ về đi ạ. Em sẽ chăm sóc chị ấy cho.

Mục nhìn thoáng qua gái đang nằm hôn trên chiếu, thấy ấy nằm nghiêng cả người cuộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tròn, biết người được Lạc Thần cứu nên liền xoa đầu A Ngư.

Bước chân dần đi xa.

gái nằm trên chiếu vẫn luôn hôn đột nhiên mở mắt ra.

Đây là một đôi mắt của người dị tộc, dưới hàng lông mi đen nhánh không che giấu được đôi đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử màu tím nhạt. Đôi đồng tử màu tím trong suốt như thủy tinh, lãnh đạm nhìn chằm chằm bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng của cặp đôi đang sóng vai nhau đi ngoài cửa, vẫn không nhúc nhích.

Bên tai nghe thấy tiếng bước chân của kia tiễn ai đó trở về.

Đôi mắt này lại lặng lẽ nhắm lại.

……

Trong ánh hoàng hôn buông xuống, làn khói bốc lên nghi ngút từ gian bếp.

Nghĩa Thành hiện giờ đã gần 5000 nhân khẩu.

Mục Lạc Thần sóng bước cùng nhau đi qua con đường trong thành bắt đầu dần dần khôi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở lại, hai người trở lại phủ thứ sử.

Hắn rửa sạch bụi và mồ hôi trên đường vào ban ngày, thay quần áo lại uống cốc nước mát mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần đã chuẩn bị sẵn cho mình, bảo Lạc Thần đi nghỉ ngơi trước, nói mình còn có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc phải đi làm, trước khi trời tối sẽ quay về cùng nàng ăn cơm tối.

Như để chứng minh lời nói của mình, quảrất trùng hợp, hắn vừa nói xong thì trong viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng bẩm báo của già, nói là Tưởng Trưởng sử đến gặp thứ sử.

Lạc Thần biết anh ta vừa về thành đi tìm trượng phu mình ngay vậy thì chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc quan trọng rồi. Nhưngnàng không muốn hắn đi.

Nàng giống như con nai con tranh đường chạy lên đằng trước hắn chặn lấy cánh cửa, ngăn không cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi ra ngoài.

Nàng hếch khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn hắn:

Thiếp không cho chàng đi.

Mục cười lắc đầu:

Ngoan nghe lời. Ta sẽ về sớm với nàng.

Lạc Thần lắc đầu, vươn hai tay nõn ra câu lấy cổ hắn.

A Di à, vừa rồi nàng cũng nghe rồi đó, Tưởng Thao đang tìm ta đó…

Hắn nhỏ nhẹ dỗ dành.

Ánh mắt của Lạc Thần ngang tầm đang rơi vào quả táo Adam đầy dấu hiệu nam tính của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nàng ghé sát lại gần, miệng cắn nó bằng hai chiếc răng nanh trắng như tuyết, nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sắc nhọn.

Theo chuyển động của cổ họng để nuốt, quả táo của Adam trượt lên xuống đột ngột.

A Di, đừng nghịch…

Giọng của hắn đã trở nên khàn khàn.

Lạc Thần buông hầu kết của hắn ra, lại nhón mũi chân, cánh môi mềm mại nhẹ nhàng cọ cọ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếc cằm hơi thô của người đàn ông, giọng mũi ngọt ngào nũng nịu:

Thiếp đâu nghịch gì…

Bát nước lạnh vừa nãy uống chắc vô tác dụng rồi.

Mục thấy miệng khô lưỡi khô.

Hắn đã ba ngày chưa được chạm vào nàng rồi. Mà nàng lại đang quyến hắn…

Một đôi bàn tay to cuối cùng không khống chế được đưa lên cách lớp y phục vuốt v e x0a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nắn gái trong lồ ng ngực mình.

Lạc Thần kêu la oai oái, xoắn người lại trốn tránh bàn tay của hắn:

Chàng xấu tính. ràng chàng trêu thiếp còn nói thiếp, đau quá mà…ưm…ưm…

Mục huyết mạch cuồn cuộn, đè nàng lên trên ván cửa.

Một lát sau, hắn buông cái miệng nhỏ đã bị hút cắn đến sưng ra, nói một câu với bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 “ta đi vắng rồi”, sau đó thì bế bổng gái nhỏ lên, ném nàng lên trên giường.

….

Hoàng hôn tắt dần, trời cũng sắp tối, Mục mới rời khỏi thể của gái nhỏ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giường, vội vàng đi đến tiền đường.

Tưởng Thao còn đang chờ, thấy hắn xuất hiện thì vội ra đón.

Kính Thần, đệ đã đến rồi!

Anh ta tuy rằng cười nói, thoạt nhìn dáng vẻ cũng không có gì gấp gáp, nhưng vẫn luôn chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỗ này hiển nhiên chuyện rất quan trọng.

Mục thoáng thấy xấu hổ, ấp úng nói:

– Vừa nãy đệ có đi phụ cận một chút, đã để huynh đợi lâu rồi…Huynh tìm đệ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vậy?

Tưởng Thao cùng hắn cùng đi Cừu Trì trở về, hai người đến phụ cận cửa thành tách ra, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại nhận được tin tức thì ngay lập tức tới tìm hắn. ràng nghe binh lính bẩm báo thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử cùng với phụ nhân cùng nhau trở về rồi cho nên mới tới đây, nhưng đến thì lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp được.

Tưởng Thao người từng trải, đã đoán ra được chuyện gì.

Sự tình mặc chút khẩn cấp nhưng cũng không quá gấp, thể đợi, cho nên mới không thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giục. Lúc này thấy người đã đến rồi, nhiên là không đi vạch trần, vừa ngồi xuống đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào đề chính luôn:

Vừa rồi ngay khi tách ra với đệ thì thám báo gửi đến tin tức mới nhất. Nói rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương hướng Tần Châumột đội nhân mã người Tây Kim chừng ba vạn người đang hành quân gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi về phía chúng ta, chắc khoảng bốn năm ngày thể đến nơi.

Nếu như ta đoán không sai, chắc Cốc Hội Long biết được tin tức Hầu Định đã kết liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 minh với chúng ta rồi, sứ giả lại bị giết, không nuốt nổi cơn giận này, bấy giờ mới điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động nhân muốn tới tấn công chúng ta.

Thần sắc của Lý Mục chuyển sang nghiêm túc.

Tin tức đáng tin không?

Sự việc can hệ trọng đại, thám báo kinh nghiệm đích thân đi thăm dò, chắc chắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hề nhầm đâu. Xem tình hình nàymuốn san bằng Nghĩa Thành rồi uy hiếp Hầu Định đây.

Mục nhíu chặt mày.

Tưởng Thao nói tiếp:

Binh lực của chúng ta vẫn luôn được mở rộng, hiện giờ số lượng binh lính đã lên tới con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 số vạn người rồi, nhưng quân nhu thì lại còn xa mới theo kịp, đặc biệt binh khí thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng thiếu thốn. Binh lính thể trang bị khí không tới một nửa, cung tiễn thì lại càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không đủ. Một nỏ binh nhiều nhất chỉ được trang bị mười mũi tên, một khi bắn hết là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không phát huy được uy lực của nỏ binh. Ba vạn người Tây Kinh đột kích bất ngờ, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy một địch ba nhiên thể làm được, nhưng chỉ sợ quân nhu sẽ kéo theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc liên luỵ phòng thủ thành. Cũng may tin tức nhận được kịp thời, để phòng ngừa bất trắc, huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy chúng ta ngay lập tức đi Cừu Trì thông báo tin tức này cho Hầu Định, mời ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phái binh gấp để tiếp viện. Ý của đệ thế nào?

Mục trầm ngâm một lát, lắc đầu.

Tưởng nhị huynh, chúng ta tuy kết minh với Hầu Định, Hầu Định cũng đáp ứng toàn lực tương trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng ta. Nhưng cho đến nay, chúng ta chưa trợ giúp đượccho người Cừu Trìngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn đi mượn lương thực của họ. đại chiến còn phía sau. Hiện giờ Tây Kim chỉ phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới ba vạn người, mới trận chiến đầu tiên chúng ta đã muốn họ xuất binh tương trợ rồi. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh Hầu Định thì huynh sẽ nghĩ gì?

Tưởng Thao cũng nhíu mày:

Kính Thần, băn khoăn của đệ đúng rất lý. Nhưng ngoài cái này ra chúng ta còn biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 pháp nào nữa không? Trước tiên không nói nhân số của chúng ta ít hơn so với họ, vũ khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng khó giải quyết hơn gấp bội. Không đủ cung tiễn, ba vạn người tấn công thành, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể thủ được bao lâu? Càng không cần nói đến cận chiến, một nửa binh lính chỉthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy gậy gỗ đối địch với đao thương. Binh lính lại chẳng phải thân xác sắt thép, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thắng được?

Mục đứng lên, chậm rãi đi qua đi lại, bỗng nhiên dừng lại quay mặt sang.

Tưởng nhị huynh, lần này huynh đệ ta đi Cừu Trì mục đích cái gì?

Tưởng Thao ngẩn người:

Còn chẳng phải vì việc binh khí à?

Quy Từ xưa nay rất giàu đồ sắt,đồ sắt lại thứ quan trọng Nghĩa Thành hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang thiếu trầm trọng. Lần này Mục cùng với Tưởng Thao đi Cừu Trì, mục đích muốn thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua quan hệ giữa Hầu Định Quy Từ quốc để lấy được đồ sắt nhằm chế tạo binh khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202các nông cụ cần thiết.

Y lắc đầu:

Kính Thần, lẽ nào đệ muốn Hầu Định lập tức gửi binh khí tới ư? Hầu Định tuy đáp ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữa du thuyết, nhưng ông ta có là thần tiên thì cũng không thể nào trong vòng mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày thể đưa tới đủ số binh khí chúng ta cần.

Hầu Định không phải thần tiên, nhưng mà thần tiên đưa binh khí cho chúng ta hiện tại đang trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường tới rồi.

Tưởng Thao khó hiểu nhìn hắn.

Mục ánh mắt sáng ngời.

Đệ một kế, chẳng những có thể khiến cho ba vạn người Tây Kim này cấp quân nhu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với binh khí cho chúng ta, còn khiến cho bọn chúng đi mà không về.

Hắn bước nhanh đến trước mặt Tưởng Thao, cúi xuống ghé sát vào tai anh ta thì thầm mấy câu.

Tưởng Thao ban đầu kinh ngạc, khi phản ứng được thì mừng như điên.

Một kế mở cửa nghênh địch, bắt ba ba trong rọ quá tuyệt! Kế sách quả đỉnh. Bội phục, bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phục. Cốc Hội Longnằm cũng không nghĩ được rằng ba vạn binh này của hắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang đồ tới tặng cho chúng ta.

Y đứng lên cất tiếng cười to.

Mục cười:

– Kế này cũng chỉ do đệ vừa mới nghĩ ra được, chỉ tàm tạm mà thôi. Cụ thể thực hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn phải liên quan tới dân trong thành, tất cả đều nhờ vào nhị huynh nữa.

Tưởng Thao giỏi nhất sắp xếp điều động lên kế hoạch cẩn thận, gật đầu nói:

Người Tây Kim không tới mấy ngày nữasẽ đến đây rồi, chúng ta hãy nhanh chóng thông báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho Hầu Định, sau đó sắp xếp chi tiết phần còn lại.

……

Mục đi rồi, Lạc Thần cảm thấy thắt lưng của mình sắp bị hắn bẻ gãy, hiện tại rất đau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không khỏi thấy hối hận vừa rồi lẽ ra mình không nên ngăn hắn lại.

Nằm trên giường nghỉ ngơi một lúc, khi bụng bắt đầu kêu lọc cọc đói nàng mới gắng gượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dậy.

A Cúc hầu nàng mặc quần áo vào, thoáng nhìn thấy nơi xương quai xanh mảnh khảnh của nàng, trên làn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 da trắng như tuyết không bị áo lót che đi vài vết đỏ do bị cắn, rất ràng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chỗ nàynhư thế, tiếp tục xuống một chút nữa, nơi m3m mại bị áo ngực che khuất kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn không biết thê thảm đến mức nào nữa thì không khỏi đau lòng, nhíu mày lẩm bẩm trách móc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lý lang quân chẳng biết nặng nhẹ, đến lúc bôi thuốc mỡ cho nàng thì lại đến tay mình…

Lạc Thần xấu hổ mặt đỏ tới tận mang tai, hai tay che vạt áo, nhất định không cho xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Cúc hết cách đành phải lắc đầu không ép buộc nữa, gọi người mang cơm lên.

Lạc Thần vốn đang muốn chờ Mục gặp Tưởng Thao xong trở lại rồi cùng với hắn cùng nhau ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cơm, ai ngờ mới chờ được một chốc thì hắn lại cho người đến báo lại rằng đêm nay hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202chuyện rất quan trọng không về, buổi tối khả năng còn phải ra khỏi thành, không biết khi nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới về được, bảo nàng tự ăn cơm xong rồi đi nghỉ ngơi sớm, không phải chờ hắn.

Cao Hoàn từ lúc được gia nhập Lệ Chiến thì ban ngày lẫn buổi tối đều tại binh doanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đừng nói trở về ở, ngay cả Lạc Thần muốn gặp cậu cũng không dễ dàng, thế là đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải một mình ăn cơm.

Còn rất sớm, hơn nữa trong lòng hơi buồn bã, không biết Lý Mục lại chuyện quan trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiến cho hắn bắt buộc phải ra khỏi thành ngay trong đêm? sao cũng không ngủ được, nhớ ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày đáp ứng với A Ngư sẽ đưa thức ăn đến, nhà lại gần với phủ thứ sử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng mặc quần áo, gọi người mang theo chút thức ăn đi đến nhà bé.

Chaanh trai của A Ngư tối nay hình như cũng bị trưng dụng, cả hai đều khôngnhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ một mình bé. Để tiết kiệm chút dầu được phân phát, cô đang ngồi trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sân tranh thủ chút ánh sáng cuối cùng trong ngày đọc tập sách do nhà trường phát, chợt thấy Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần tới thì mừng rỡ, vội đón nàng đi vào, đốt đèn dầu trong phòng lên.

Lạc Thần cho người đặt thức ăn xuống, nhìn gái lạ kia qua ánh sáng lờ mờ, thấy ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn còn rất yếu, vẫn nằm trên chiếu bất động, bèn hỏi A Ngư:

Từ lúc ta đi, chị ta vẫn không tỉnh lại chút nào à?

A Ngư đáp:

Chị ấytỉnh lại một chút, ăn một chút cháo, muội còn hỏi được chị ấy một vài chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa ạ.

Lạc Thần sợ tiếng nói chuyện làm ảnh hưởng đến gái kia, ra hiệu bảo A Ngư đi ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói chuyện, hai người đi ra cửa.

Ngư nói:

Chị ấy rất đáng thương, bị từ nhỏ, hai mắt không nhìn thấy gì, cũng không mở ra được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chị ấy nói mình người Lũng Tây, bởi vì sắp chiến sự mà cả nhà đã trốn đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên đường đi người nhà đều đã chết hết, chỉ còn lại mỗi mình chị ấy. Chị ấy cứ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo con đường đó cuối cùng thì đến phụ cận Nghĩa Thành chúng ta, bởi bị lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệnh nặng nên bị người khác bỏ lại. Chị ấy tự một mình mẫm mấy ngày, không tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường, vừa đói vừa mệt rồi ngất đi. Cứ tưởng rằng mình sẽ chết, không ngờ lại được phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứu…

A Ngư kể lại rơi nước mắt.

Muội nhớ đến mẹ muội…Nếu như không gặp những người tốt như thứ sử với phu nhân thìkhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội cũng đã chết từ lâu rồi, làm gì còn được đi học như bây giờ…

Lạc Thần thấy khóc thì cũng thấy xót xa trong lòng, kéo cô vào lòng, cả hai cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngồi bậc cửa, vỗ nhè nhẹ vào lưng bé, an ủi:

Em đừng đau lòng nữa. Sau này nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn.

A Ngư gục vào lòng thứ sử phu nhân, ngửi được mùi hương trên người nàng, bỗng nhiên nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó, lau khô nước mắt, ngửa mặt lên nhìn nàng, ngượng ngùng nói:

Phu nhân ơi, hồi trước em cho rằng quần áo trên người tỷ dính hoa nên mới thơm như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho nên ngày nào cũng hái hoa tặng tỷ. Về sau em nghe họ nói, tỷ con gái của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị công chúa tôn quý nhất hoàng thành. Một chị từng làm người hầu trong gia đình giàu nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mùi hương trên người phu nhân hương liệu quý nhất, sẽ không coi trọng hoa dại mà em hái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tặng đâu. Cho nên em không dám tặng hoa cho tỷ nữa. Tỷ sẽ không chê cười em chứ ạ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần lắc đầu:

Sao có thể chứ? Tỷ thích hoa nhất. Hoa dại cũng rất thích. Nhưng về sau em không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải hái tặng tỷ nữa. Trong viện tử của tỷ hiện giờ cũng rất nhiều hoa rồi.

A Ngư gật đầu:

Vâng ạ. Thế thì em sẽ dành hết thời gian rảnh để thu hoạch cây gai dầu. Em cũng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 học xe chỉ dệt vải.

Lạc Thần cười, xoa đầu A Ngư, quay đầu lại nhìn cô gái nằm bất động phía sau lưng, nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 A Ngư:

Em đi đánh thức chị kia đi, bảo chị ta ăn một chút, như thế thì mới khoẻ lên nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được.

A Ngư đi qua, khẽ khàng gọi gái kia.

Cô gái kia khẽ động đậy một chút, tỉnh lại.

Lạc Thần cũng đi qua, thấy gái nhắm mắt gắng gượng muốn ngồi dậy cảm ơn mình bèn bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy ngồi yên, hỏi:

Chị thấy đỡ hơn chưa?

gái kia cất giọng thô và khàn.

Lạc Thần đưa tay sờ vào trán gái.

gái như cảm nhận được, theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng cuối cùng vẫn ngồi yên để nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đặt bàn tay lên trán mình, lông mi hơi run rẩy, biểu cảm cứng đờ.

Ánh sáng trong phòng tối tăm, Lạc Thần không chú ý đến sự biến hoá rất nhỏ của đối phương, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy vẫn hơi nóng, nhưng so với ban ngày thì đã đỡ hơn rất nhiều, liền thu tay về, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ đến cảnh tượng bôi thuốc ban ngày cho ấy.

Những vết thương trên người chị là bị làm sao vậy?

Cô gái kia ngập ngừng, như sợ hãi, cả người cuộn lại, thấp giọng nói:

bị trượng phu dùng roi đánh ạ.

Lạc Thần rất bất bình, tức giận nói:

Loại chồngphu này chết tốt nhất. Chị không cần phải sợ, cũng đừng nghĩ đến chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa. Đã tới nơi này rồi thì cứ dưỡng thương cho tốt đã. Đừng lo lắngcả, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chị không nhìn thấy gì, cũng không người nhà, về sau tôi sẽ cho người chăm nom cho chị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ không để chị bị chết đói đâu.

gái kia vẻ cảm kích, nhất thời không nói nên lời.

Lạc Thần dặn A Ngư chăm sóc ấy, thấy khôngviệc nữa, bên ngoài cũng đã tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đen, bèn rời khỏi nhà A Ngư đi về phủ thứ sử.

Quả nhiên Mục cả đêm không về.

Lạc Thần ngủ không được ngon giấc, nghĩ hắn hiện đang làm gì, cứ màng cả đêm, đến sáng sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm sau, bên tai thoáng nghe được tiếng nói chuyện của hắn với mấy người A Cúc, bèn cất tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gọi:

Lang quân ơi!

Cửa được đẩy ra, nàng mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, thấy Mục đi vào, ngồi xuống bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giường.

Nàngdậy, nhắm mắt lại chui vào trong lòng hắn, đòi ôm.

Mục ôm lấy thân thể mềm mại ấm áp vừa mới tỉnh ngủ của nàng vào trong lòng mình, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chốc lát, ghé vào tai nàng thì thầm:

A Di ơi, tỉnh dậy nào. Chúng ta phải ra khỏi thành rồi. Để nàng uất ức phải ngủ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tối bên ngoài,được không, hửm?

Lạc Thần từ từ mở mắt ra, chạm vào ánh mắt của Mục. Thấy hắn cả một đêm không ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tinh thần vẫn rất tốt, chỉ ánh mắt nhìn mình lại mang theo sự áy náy.

Nàng không hề nghĩ ngợi, gật đầu ngay tắp lự:

Được ạ.

Mục ngẩn ra, ngay sau đó cười lên, hôn lên nàng, rồi gọi người vào hầu hạ nàng.

A Cúc với mấy người Qyỳnh Thụ đều mang vẻ khẩn trương.

Rất nhanh, Lạc Thần đã biết một sự kiện.

Cốc Hội Long hoàng đế Tây Kim trả thù Lý Mục đã phái ba vạn nhân đang lao về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hướng Nghĩa Thành.

Mục muốn di dời toàn bộ dân trong thành ra ngoài, thiết lập thành không nhà trống, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dụ địch đi vào, cuối cùng đóng cửa thành đánh chó.

Nói chính xác hơn là, đóng cửa đánh chết chó.

Hết chương 86

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 86 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App