GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 86

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lý Mục vừa mới trở về thành thì nghe nói nàng mang nước mát cho binh lính uống, sau đó trèo lên đầu tường thành ở trên đó một lúc lâu, đoán được là nàng lên đó ngóng chờ mình về, nào còn nhẫn nhịn được nữa, buông hết mọi việc mà đến đây gặp nàng trước.

Hắn cười tươi đón lấy nàng, cúi xuống dán môi vào bên tai nàng.

Ta tới một lúc rồi, nghe nói nàng mang nước mát cho binh lính thủ thành uống. Ta cũng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khát, muốn uống.

Gần như trêu chọc nàng một cách tr@n trụi trắng trợn.

Lạc Thần liếc nhanh về phía A Ngư, thấy hai mắt tròn xoe nhìn mình với Mục thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt hơi đỏ lựng lên.

Mục thấy nàng mang dáng vẻ vừa hạnh phúc vừa xấu hổ, trong lòng yêu cực kỳ, nhẹ nhàng nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy cánh tay nàng, nói:

Mặt trời lặn rồi đó, nếu nơi này không còn việc nữa, ta đưa nàng về nhé.

A Ngư rối rít nói:

Phu nhân cứ về đi ạ. Em sẽ chăm sóc chị ấy cho.

Mục nhìn thoáng qua gái đang nằm hôn trên chiếu, thấyấy nằm nghiêng cả người cuộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tròn, biết người được Lạc Thần cứu nên liền xoa đầu A Ngư.

Bước chân dần đi xa.

gái nằm trên chiếu vẫn luôn hôn đột nhiên mở mắt ra.

Đây một đôi mắt của người dị tộc, dưới hàng lông mi đen nhánh không che giấu được đôi đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tử màu tím nhạt. Đôi đồng tử màu tím trong suốt như thủy tinh, lãnh đạm nhìn chằm chằm bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưng của cặp đôi đang sóng vai nhau đi ngoài cửa, vẫn không nhúc nhích.

Bên tai nghe thấy tiếng bước chân của kia tiễn ai đó trở về.

Đôi mắt này lại lặng lẽ nhắm lại.

……

Trong ánh hoàng hôn buông xuống, làn khói bốc lên nghi ngút từ gian bếp.

Nghĩa Thành hiện giờ đãgần 5000 nhân khẩu.

Mục Lạc Thần sóng bước cùng nhau đi qua con đường trong thành bắt đầu dần dần khôi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở lại, hai người trở lại phủ thứ sử.

Hắn rửa sạch bụi mồ hôi trên đường vào ban ngày, thay quần áo lại uống cốc nước mát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần đã chuẩn bị sẵn cho mình, bảo Lạc Thần đi nghỉ ngơi trước, nói mình còn có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc phải đi làm, trước khi trời tối sẽ quay về cùng nàng ăn cơm tối.

Như để chứng minh lời nói của mình, quảrất trùng hợp, hắn vừa nói xong thì trong viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng bẩm báo của già, nói là Tưởng Trưởng sử đến gặp thứ sử.

Lạc Thần biết anh ta vừa về thành đi tìm trượng phu mình ngay vậy thì chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc quan trọng rồi. Nhưng nàng không muốn hắn đi.

Nàng giống như con nai con tranh đường chạy lên đằng trước hắn chặn lấy cánh cửa, ngăn không cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi ra ngoài.

Nàng hếch khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhìn hắn:

Thiếp không cho chàng đi.

Mục cười lắc đầu:

Ngoan nghe lời. Ta sẽ về sớm với nàng.

Lạc Thần lắc đầu, vươn hai tay nõnra câu lấy cổ hắn.

A Di à, vừa rồi nàng cũng nghe rồi đó, Tưởng Thao đang tìm ta đó…

Hắn nhỏ nhẹ dỗ dành.

Ánh mắt của Lạc Thần ngang tầm đang rơi vào quả táo Adam đầy dấu hiệu nam tính của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nàng ghé sát lại gần, miệng cắnbằng hai chiếc răng nanh trắng như tuyết, nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắc nhọn.

Theo chuyển động của cổ họng để nuốt, quả táo của Adam trượt lên xuống đột ngột.

A Di, đừng nghịch…

Giọng của hắn đã trở nên khàn khàn.

Lạc Thần buông hầu kết của hắn ra, lại nhón mũi chân, cánh môi mềm mại nhẹ nhàng cọ cọ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếc cằm hơi thô của người đàn ông, giọng mũi ngọt ngào nũng nịu:

Thiếp đâu nghịch gì…

Bát nước lạnh vừa nãy uống chắc vô tác dụng rồi.

Mục thấy miệng khô lưỡi khô.

Hắn đã ba ngày chưa được chạm vào nàng rồi. nàng lại đang quyến hắn…

Một đôi bàn tay to cuối cùng không khống chế được đưa lên cách lớp y phục vuốt v e x0a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nắn gái trong lồ ng ngực mình.

Lạc Thần kêu la oai oái, xoắn người lại trốn tránh bàn tay của hắn:

Chàng xấu tính.ràng chàng trêu thiếp còn nói thiếp, đau quá mà…ưm…ưm…

Mục huyết mạch cuồn cuộn, đè nàng lên trên ván cửa.

Một lát sau, hắn buông cái miệng nhỏ đã bị hút cắn đến sưng ra, nói một câu với bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “ta đi vắng rồi”, sau đó thì bế bổng gái nhỏ lên, ném nàng lên trên giường.

….

Hoàng hôn tắt dần, trời cũng sắp tối, Lý Mục mới rời khỏi cơ thể của gái nhỏ trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giường, vội vàng đi đến tiền đường.

Tưởng Thao còn đang chờ, thấy hắn xuất hiện thì vội ra đón.

Kính Thần, đệ đã đến rồi!

Anh ta tuy rằng cười nói, thoạt nhìn dáng vẻ cũng không gấp gáp, nhưng mà vẫn luôn chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108chỗ này hiển nhiên là có chuyện rất quan trọng.

Lý Mục thoáng thấy xấu hổ, ấp úng nói:

– Vừa nãy đệ đi phụ cận một chút, đã để huynh đợi lâu rồi…Huynh tìm đệ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy?

Tưởng Thao cùng hắn cùng đi Cừu Trì trở về, hai người đến phụ cận cửa thành tách ra, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại nhận được tin tức thì ngay lập tức tới tìm hắn.ràng nghe binh lính bẩm báo thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sử cùng với phụ nhân cùng nhau trở về rồi cho nên mới tới đây, nhưng đến thì lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp được.

Tưởng Thao là người từng trải, đã đoán ra được chuyện gì.

Sự tình mặc chút khẩn cấp nhưng cũng không quá gấp, thể đợi, cho nên mới không thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giục. Lúc này thấy người đã đến rồi,nhiênkhông đi vạch trần, vừa ngồi xuống đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào đề chính luôn:

Vừa rồi ngay khi tách ra với đệ thì thám báogửi đến tin tức mới nhất. Nói rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phương hướng Tần Châu một đội nhân người Tây Kim chừng ba vạn người đang hành quân gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi về phía chúng ta, chắc khoảng bốn năm ngày thể đến nơi.

– Nếu như ta đoán không sai, chắc Cốc Hội Long biết được tin tức Hầu Định đã kết liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 minh với chúng ta rồi, sứ giả lại bị giết, không nuốt nổi cơn giận này, bấy giờ mới điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động nhân muốn tới tấn công chúng ta.

Thần sắc của Mục chuyển sang nghiêm túc.

Tin tức có đáng tin không?

Sự việc can hệ trọng đại, thám báo kinh nghiệm đích thân đi thăm dò, chắc chắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hề nhầm đâu. Xem tình hình này muốn san bằng Nghĩa Thành rồi uy hiếp Hầu Định đây.

Mục nhíu chặt mày.

Tưởng Thao nói tiếp:

Binh lực của chúng ta vẫn luôn được mở rộng, hiện giờ số lượng binh lính đã lên tới con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 số vạn người rồi, nhưng quân nhu thì lại còn xa mới theo kịp, đặc biệt binh khí thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng thiếu thốn. Binh lính thể trang bị khí không tới một nửa, cung tiễn thì lại càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không đủ. Một nỏ binh nhiều nhất chỉ được trang bị mười mũi tên, một khi bắn hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phát huy được uy lực của nỏ binh. Ba vạn người Tây Kinh đột kích bất ngờ, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy một địch banhiên thể làm được, nhưng chỉ sợ quân nhu sẽ kéo theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc liên luỵ phòng thủ thành. Cũng may tin tức nhận được kịp thời, để phòng ngừa bất trắc, huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy chúng ta ngay lập tức đi Cừu Trì thông báo tin tức này cho Hầu Định, mời ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phái binh gấp để tiếp viện. Ý của đệ thế nào?

Mục trầm ngâm một lát, lắc đầu.

Tưởng nhị huynh, chúng ta tuy kết minh với Hầu Định, Hầu Định cũng đáp ứng toàn lực tương trợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng ta. Nhưng cho đến nay, chúng ta chưa trợ giúp được cho người Cừu Trìngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn đi mượn lương thực của họ. đại chiến còn phía sau. Hiện giờ Tây Kim chỉ phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới ba vạn người, mới trận chiến đầu tiên chúng ta đã muốn họ xuất binh tương trợ rồi. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh Hầu Định thì huynh sẽ nghĩ gì?

Tưởng Thao cũng nhíu mày:

– Kính Thần, băn khoăn của đệ đúng rất lý. Nhưng ngoài cái này ra chúng ta còn biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 pháp nào nữa không? Trước tiên không nói nhân số của chúng ta ít hơn so với họ, khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng khó giải quyết hơn gấp bội. Không có đủ cung tiễn, ba vạn người tấn công thành, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có thể thủ được bao lâu? Càng không cần nói đến cận chiến, một nửa binh lính chỉthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy gậy gỗ đối địch với đao thương. Binh lính lại chẳng phải thân xác sắt thép, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thắng được?

Mục đứng lên, chậm rãi đi qua đi lại, bỗng nhiên dừng lại quay mặt sang.

– Tưởng nhị huynh, lần này huynh đệ ta đi Cừu Trì mục đích cái gì?

Tưởng Thao ngẩn người:

– Còn chẳng phải việc binh khí à?

Quy Từ xưa nay rất giàu đồ sắt, mà đồ sắt lạithứ quan trọng Nghĩa Thành hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang thiếu trầm trọng. Lần này Mục cùng với Tưởng Thao đi Cừu Trì, mục đíchmuốn thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua quan hệ giữa Hầu ĐịnhQuy Từ quốc để lấy được đồ sắt nhằm chế tạo binh khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 các nông cụ cần thiết.

Y lắc đầu:

Kính Thần, lẽ nào đệ muốn Hầu Định lập tức gửi binh khí tới ư? Hầu Định tuy đáp ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giữa du thuyết, nhưng ông ta thần tiên thì cũng không thể nào trong vòng mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày thể đưa tới đủ số binh khí chúng ta cần.

Hầu Định không phải thần tiên, nhưng thần tiên đưa binh khí cho chúng ta hiện tại đang trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường tới rồi.

Tưởng Thao khó hiểu nhìn hắn.

Mục ánh mắt sáng ngời.

Đệ một kế, chẳng những thể khiến cho ba vạn người Tây Kim này cấp quân nhu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với binh khí cho chúng ta,còn khiến cho bọn chúng đi không về.

Hắn bước nhanh đến trước mặt Tưởng Thao, cúi xuống ghé sát vào tai anh ta thì thầm mấy câu.

Tưởng Thao ban đầu kinh ngạc, khi phản ứng được thì mừng như điên.

Một kế mở cửa nghênh địch, bắt ba ba trong rọ quá tuyệt! Kế sách quả đỉnh. Bội phục, bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phục. Cốc Hội Long nằm mơ cũng không nghĩ được rằng ba vạn binh này của hắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang đồ tới tặng cho chúng ta.

Y đứng lên cất tiếng cười to.

Mục cười:

Kế này cũng chỉ do đệ vừa mới nghĩ ra được, chỉ tàm tạm thôi. Cụ thể thực hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn phải liên quan tới dân trong thành, tất cả đều nhờ vào nhị huynh nữa.

Tưởng Thao giỏi nhất sắp xếp điều động lên kế hoạch cẩn thận, gật đầu nói:

Người Tây Kim không tới mấy ngày nữa sẽ đến đây rồi, chúng ta hãy nhanh chóng thông báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho Hầu Định, sau đó sắp xếp chi tiết phần còn lại.

……

Lý Mục đi rồi, Lạc Thần cảm thấy thắt lưng của mình sắp bị hắn bẻ gãy, hiện tại rất đau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không khỏi thấy hối hận vừa rồi lẽ ra mình không nên ngăn hắn lại.

Nằm trên giường nghỉ ngơi một lúc, khi bụng bắt đầu kêu lọc cọcđói nàng mới gắng gượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy.

A Cúc hầu nàng mặc quần áo vào, thoáng nhìn thấy nơi xương quai xanh mảnh khảnh của nàng, trên làn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 da trắng như tuyết không bị áo lót che đi có vài vết đỏ do bị cắn, rất ràng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chỗ này là như thế, tiếp tục xuống một chút nữa, nơi m3m mại bị áo ngực che khuất kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn không biết thê thảm đến mức nào nữa thì không khỏi đau lòng, nhíu mày lẩm bẩm trách móc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lang quân chẳng biết nặng nhẹ, đến lúc bôi thuốc mỡ cho nàng thì lại đến tay mình…

Lạc Thần xấu hổ mặt đỏ tới tận mang tai, hai tay che vạt áo, nhất định không cho xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

A Cúc hết cách đành phải lắc đầu không ép buộc nữa, gọi người mang cơm lên.

Lạc Thần vốn đang muốn chờ Lý Mục gặp Tưởng Thao xong trở lại rồi cùng với hắn cùng nhau ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cơm, ai ngờ mới chờ được một chốc thì hắn lại cho người đến báo lại rằng đêm nay hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện rất quan trọng không về, buổi tối khả năng còn phải ra khỏi thành, không biết khi nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới về được, bảo nàng tự ăn cơm xong rồi đi nghỉ ngơi sớm, không phải chờ hắn.

Cao Hoàn từ lúc được gia nhập Lệ Chiến thì ban ngày lẫn buổi tối đều tại binh doanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đừng nói trở về ở, ngay cả Lạc Thần muốn gặp cậu cũng không dễ dàng, thế là đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải một mình ăn cơm.

Còn rất sớm, hơn nữa trong lòng hơi buồn bã, không biết Mục lại chuyện quan trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khiến cho hắn bắt buộc phải ra khỏi thành ngay trong đêm? sao cũng không ngủ được, nhớ ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày đáp ứng với A Ngư sẽ đưa thức ăn đến, nhà cô bé lại gần với phủ thứ sử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng mặc quần áo, gọi người mang theo chút thức ăn đi đến nhà bé.

Cha anh trai của A Ngư tối nay hình như cũng bị trưng dụng, cả hai đều không nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉmột mình bé. Để tiết kiệm chút dầu được phân phát, đang ngồi trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sân tranh thủ chút ánh sáng cuối cùng trong ngày đọc tập sách do nhà trường phát, chợt thấy Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thần tới thì mừng rỡ, vội đón nàng đi vào, đốt đèn dầu trong phòng lên.

Lạc Thần cho người đặt thức ăn xuống, nhìngái lạ kia qua ánh sáng lờ mờ, thấy ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn còn rất yếu, vẫn nằm trên chiếu bất động, bèn hỏi A Ngư:

Từ lúc ta đi, chị ta vẫn không tỉnh lại chút nào à?

A Ngư đáp:

Chị ấytỉnh lại một chút, ăn một chút cháo, muội còn hỏi được chị ấy một vài chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa ạ.

Lạc Thần sợ tiếng nói chuyện làm ảnh hưởng đến gái kia, ra hiệu bảo A Ngư đi ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói chuyện, hai người đi ra cửa.

Ngư nói:

Chị ấy rất đáng thương, bịtừ nhỏ, hai mắt không nhìn thấy gì, cũng không mở ra được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chị ấy nói mình người Lũng Tây, bởi sắp chiến sựcả nhà đã trốn đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên đường đi người nhà đều đã chết hết, chỉ còn lại mỗi mình chị ấy. Chị ấy cứ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo con đường đó cuối cùng thì đến phụ cận Nghĩa Thành chúng ta, bởi bịlại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bệnh nặng nên bị người khác bỏ lại. Chị ấy tự một mình mẫm mấy ngày, không tìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường, vừa đói vừa mệt rồi ngất đi. Cứ tưởng rằng mình sẽ chết, không ngờ lại được phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứu…

A Ngư kể lại mà rơi nước mắt.

Muội nhớ đến mẹ muội…Nếu như không gặp những người tốt như thứ sử với phu nhân thì khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muội cũng đã chết từ lâu rồi, làm còn được đi học như bây giờ…

Lạc Thần thấy khóc thì cũng thấy xót xa trong lòng, kéo vào lòng, cả hai cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi bậc cửa, vỗ nhè nhẹ vào lưng bé, an ủi:

Em đừng đau lòng nữa. Sau này nhất định sẽ càng ngày càng tốt hơn.

A Ngư gục vào lòng thứ sử phu nhân, ngửi được mùi hương trên người nàng, bỗng nhiên nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó, lau khô nước mắt, ngửa mặt lên nhìn nàng, ngượng ngùng nói:

Phu nhân ơi, hồi trước em cho rằng quần áo trên người tỷ dính hoa nên mới thơm như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nên ngày nào cũng hái hoa tặng tỷ. Về sau em nghe họ nói, tỷ con gái của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị công chúa tôn quý nhất hoàng thành. Một chị từng làm người hầu trong gia đình giàu nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mùi hương trên người phu nhân hương liệu quý nhất, sẽ không coi trọng hoa dại mà em hái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tặng đâu. Cho nên em không dám tặng hoa cho tỷ nữa. Tỷ sẽ không chê cười em chứ ạ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần lắc đầu:

Sao thể chứ? Tỷ thích hoa nhất. Hoa dại cũng rất thích. Nhưng mà về sau em không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải hái tặng tỷ nữa. Trong viện tử của tỷ hiện giờ cũng có rất nhiều hoa rồi.

A Ngư gật đầu:

– Vâng ạ. Thế thì em sẽ dành hết thời gian rảnh để thu hoạch cây gai dầu. Em cũng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 học xe chỉ dệt vải.

Lạc Thần cười, xoa đầu A Ngư, quay đầu lại nhìngái nằm bất động phía sau lưng, nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 A Ngư:

Em đi đánh thức chị kia đi, bảo chị ta ăn một chút, như thế thì mới khoẻ lên nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được.

A Ngư đi qua, khẽ khàng gọi gái kia.

gái kia khẽ động đậy một chút, tỉnh lại.

Lạc Thần cũng đi qua, thấy gái nhắm mắt gắng gượng muốn ngồi dậy cảm ơn mình bèn bảo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy ngồi yên, hỏi:

Chị thấy đỡ hơn chưa?

gái kia cất giọng thô khàn.

Lạc Thần đưa tay sờ vào trán gái.

gái nhưcảm nhận được, theo bản năng muốn trốn tránh, nhưng cuối cùng vẫn ngồi yên để nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đặt bàn tay lên trán mình, lông mi hơi run rẩy, biểu cảm cứng đờ.

Ánh sáng trong phòng tối tăm, Lạc Thần không chú ý đến sự biến hoá rất nhỏ của đối phương, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy vẫn hơi nóng, nhưng so với ban ngày thì đã đỡ hơn rất nhiều, liền thu tay về, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ đến cảnh tượng bôi thuốc ban ngày cho ấy.

Những vết thương trên người chị bị làm sao vậy?

gái kia ngập ngừng, như sợ hãi, cả người cuộn lại, thấp giọng nói:

bị trượng phu dùng roi đánh ạ.

Lạc Thần rất bất bình, tức giận nói:

Loại chồng vũ phu này chết là tốt nhất. Chị không cần phải sợ, cũng đừng nghĩ đến chuyện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa. Đã tới nơi này rồi thì cứ dưỡng thương cho tốt đã. Đừng lo lắng cả, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chị không nhìn thấy gì, cũng không người nhà, về sau tôi sẽ cho người chăm nom cho chị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ không để chị bị chết đói đâu.

gái kia vẻ cảm kích, nhất thời không nói nên lời.

Lạc Thần dặn A Ngư chăm sóc ấy, thấy khôngviệc nữa, bên ngoài cũng đã tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đen, bèn rời khỏi nhà A Ngư đi về phủ thứ sử.

Quả nhiên Mục cả đêm không về.

Lạc Thần ngủ không được ngon giấc, nghĩ hắn hiện đang làm gì, cứ màng cả đêm, đến sáng sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm sau, bên tai thoáng nghe được tiếng nói chuyện của hắn với mấy người A Cúc, bèn cất tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gọi:

Lang quân ơi!

Cửa được đẩy ra, nàng mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ ra, thấy Mục đi vào, ngồi xuống bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giường.

Nàng dậy, nhắm mắt lại chui vào trong lòng hắn, đòi ôm.

Mục ôm lấy thân thể mềm mại ấm áp vừa mới tỉnh ngủ của nàng vào trong lòng mình, ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chốc lát, ghé vào tai nàng thì thầm:

A Di ơi, tỉnh dậy nào. Chúng ta phải ra khỏi thành rồi. Để nàng uất ức phải ngủ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tối ở bên ngoài, được không, hửm?

Lạc Thần từ từ mở mắt ra, chạm vào ánh mắt của Mục. Thấy hắn cả một đêm không ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tinh thần vẫn rất tốt, chỉánh mắt nhìn mình lại mang theo sự áy náy.

Nàng không hề nghĩ ngợi, gật đầu ngay tắp lự:

Được ạ.

Mục ngẩn ra, ngay sau đó cười lên, hôn lên nàng, rồi gọi người vào hầu hạ nàng.

A Cúc với mấy người Qyỳnh Thụ đều mang vẻ khẩn trương.

Rất nhanh, Lạc Thần đã biết một sự kiện.

Cốc Hội Long hoàng đế Tây Kim vì trả thù Mục đã phái ba vạn nhân đang lao về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hướng Nghĩa Thành.

Mục muốn di dời toàn bộ dântrong thành ra ngoài, thiết lập thành không nhà trống, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dụ địch đi vào, cuối cùng đóng cửa thành đánh chó.

Nói chính xác hơn là, đóng cửa đánh chết chó.

Hết chương 86

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 86 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc