GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 49

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lạc Thần chạy một mạch ra ngoài cổng lớn, vừa vòng qua bức tường nhìn một cái là thấy được tình cảnh bên ngoài cửa. Đêm nay, mặt sông nổi lên một lớp sương trắng ẩm ướt nhàn nhạt, sương mù đã lan lên trên Bạch Lộ Châu, đằng trước cổng mở ra, đèn lồ ng ở cửa treo cao trong làn sương mù lượn lờ bao quanh toả ra ánh sáng mờ mờ ảo ảo.

Mục đứng dưới ánh sáng mờ mờ ảo ảo bên ngoài cửa, bóng dáng như cây phong đ ĩnh đạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trầm tĩnh trong màn sương đêm. Lạc Thần không biết sao mình lại kích động đến như thế, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe nói hắn tớiđầu óc nóng lên, cứ thế lao thẳng ra ngoài.

Có lẽ do cả một ngày khẩn trương, sau đó lại bị tin tức đáng sợ như sấm vang làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho lòng rối loạn phiền muộn, đột nhiên biết được thì ra hắn không hề đi đến cuộc hẹn kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả người chợt thả lỏng, cho nên mới thất thố như thế, đúng không nhỉ?

Lạc Thần ý thức được mình như vậy là không ổn, bước chân đang hấp tấp khựng lại, cả người dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên cạnh bức tường. Bởi vừa chạy một mạch ra tới đây, cho nên khi dừng lại nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải thở hổn hển, lồ ng ngực phập phồng lên xuống, trong lúc đó còn đang nghĩ mình nên tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tục ra ngoài hay quay trở vào trong thì Lý Mục đã trông thấy nàng, ngay lập tức bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào bậu cửa sải bước về phía nàng.

Lạc Thần đành phải đứng bất động.

Hắn dừng ở trước mặt nàng, khoảng cách vừa phải, nhìn nàng.

Ta về rồi.

Hắn cười nói, thảng như chỉ mới rời đi ngày hôm qua thôi.

Hôm qua nghe cha nàng nói thời gian trước nàng vẫn luôn bị ốm, giờ sức khoẻ đã hồi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được nhiều chưa?

Trên Bạch Lộ Châu nhiều người hầu, Lạc Thần rất hiếm khi phải một mình, nhưng sốngđây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng luôn cảm giác trống vắng quạnh quẽ. Đặc biệt trong một đêm mùa đông đầy sương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sông nhẹ như này. Nhưng giờ phút này, giọng nói của hắn cùng ấm áp, hai mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như đang cười, còn mang theo một tia quan tâm sâu sắc.

Lạc Thần thấy mặc hơi nóng lên, cụp mắt xuống, nhìn chằm chằm vạt áo, ậm nói:

Đã đỡ nhiều rồi ạ.

Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi.

Tuy rằng cụp mắt xuống, nhưng nàng thể cảm giác được hai ánh mắt của hắn rơi vào trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, bởi thế nàng mới phát hiện mình chỉ mặc mỗi áo đơn mỏng chưa kịp thay đã chạy vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra rồi. Tệ hơn nữa dưới lòng bàn chân phảicảm giác lạnh buốt, mới phát giác ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếc giày trên chân kia đã tuột mất từ lúc nào, giờ phút này nàng đang đứng với bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân tr@n trụi.

Lạc Thần tức thì xấu hổ cực độ, cũng không thấy lạnh, chỉ muốn mau mau đi vào trong.

Tôi về phòng đây…

Nàng lắp bắp buông một câu rồi chuẩn bị đi vào, bả vai lại cảm nhận được sự ấm áp, quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu lại, Mục đã cởi áo khoác ngoài của mình đi tới khoác lên trên vai nàng rồi.

Áo của hắn rất rộng, vừa dầy vừa ấm, bên trong còn chứa đầy hơi nóng của thể hắn, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rơi xuống vai nàng, liền như đám mây bao lấy cả người nàng.

Lạc Thần lại ngây ngốc đến đần người.

Mục lắc đầu, trong mắt mang theo ý cười nhìn nàng, như trước mặt hắn nàng chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đứa trẻ hấp ta hấp tấp. Hắn kéo lại vạt áo cho nàng, ánh mắt lướt qua bả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vai nàng, như là nhìn thấy gì đó bèn đi qua, nhặt lên chiếc giày đế mềm vừa rồi nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sốt ruột chạy nhanh bị tuột ra kia rồi quay trở lại, một tay nhẹ nhàng nắm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổ chân phải của nàng, thoáng nâng lên một chút, sau đó đi giày vào cho nàng.

Phía sau lưng tiếng bước chân hỗn loạn.

A Cúc người béo, không thể đi nhanh bằng Lạc Thần thân mình uyển chuyển nhẹ nhàng, mãi sau mới chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến nơi, nhìn thấy Mục thật sự tới đây,tiểu nương tử chẳng những khoác áo của hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn còn ngồi xổm xuống vẻ như đang đi giày cho nàng thì phanh két người lại.

Đám thị nữ cũng đuổi theo kịp, thấy thế nhìn nhau, không ai dám răng lên tiếng.

A Cúc lộ vẻ ngỡ ngàng phức tạp, như đánh đổ cả cửa hàng nước chấm, ngũ vị tạp trần.

Tiểu nương tử,đi vào…

ôm lấy cái bụng hơi đau do chạy nhanh, chìa tay ra như muốn kéo Lạc Thần về.

Mục đi giày cho nàng xong thì buông cổ chân nàng xuống ngay. Nhưng làn da dường như vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giữ được cảm giác khi lòng bàn tay hắn chạm vào. Ấm áp, với một chút cảm giác thô ráp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bất chợt nghe thấy giọng nói của A Cúc, Lạc Thần chợt sực tỉnh, không chỉ khuôn mặt ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả gốc tai cũng nóng bừng, như bị kim chọc vào, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên, lùi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một bước. A Cúc nhân hội vội chào hỏi Mục, vụt một cái, đã đứng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt Lạc Thần, tách hai người ra.

lang quân sao giờ này mới đến…… Ban ngày trưởng công chúa vẫn luôn chờ…

vừa thở hồng hộc vừa nói chuyện.

Mục hơi gật đầu, nhưng không trả lời lại, ánh mắt chỉ chú ý đến Lạc Thần phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bà.

Tachuyện muốn nói với nàng.

A Cúc còn muốn mở miệng, Lạc Thần đã gật đầu:

Huynh vào đi.

Dưới sự chen vào đầy mạnh mẽ của A Cúc, cuối cùng Lạc Thần mới được giải cứu thoát khỏi cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúng túng vừa rồi, bình tĩnh lại, thấy hắn thật sự như chuyện muốn nói, đương nhiên sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không từ chối.

A Cúc hốc miệng.

Trưởng công chúa không đây, hai người họ lại phu thê danh chính ngôn thuận, đừng nói trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện mấy câu, dù muốncùng phòng, chỉ cần tiểu nương tử gật đầucũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào ngăn cản được, thấy Lạc Thần quay người đi vào trong,Mục cũng đi theo, bèn vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gọi người đi tìm trưởng công chúa, còn mình thì cũng đi theo vào.

Lạc Thần dẫn Mục đi vào chỗcủa mình, mời hắn vào phòng khách, bảo hắn chờ một lát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng đi vào buồng ngủ thay xiêm y, chải tóc qua cho gọn gàng, lại đi tất đi giày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào, soi gương, thấy trên dưới đều ổn bấy giờ mới cầm lấy áo khoác hắn vừa rồi khoác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho mình trở ra phòng khách.

Lạc Thần bảo người hầu chờbên ngoài, mình đi vào phòng khách đưa áo khoác cho hắn, nói cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ơn.

Mục mỉm cười nhận lấy áo, vẫn không nói chuyện ngay, ánh mắt chăm chú nhìn nàng, như đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 suy nghĩ đó.

Lạc Thần bị hắn nhìn làm không được tự nhiên, nhớ tới vừa nãy hắn hỏi bệnh tình của mình thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào, tuy rằng nhìn ra chân tay hắn đều hoàn hảo không bị làm sao, nhưng câu có qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, hình như mình cũng chưa hỏi thăm hắn cả,thế ngập ngừng hỏi:

Huynh đánh thắng trận lớn thật là tài giỏi quá đi. Thế huynh bị thương không? Mọi thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn ổn chứ ạ?

Mục ngẩn người, không ngờ câu đầu tiên nàng hỏi lại hỏi điều này.

Đối mặt với đôi mắt sáng ngời của gái nhỏ đang nhìn lại mình, trong hoảng hốt trong đầu hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại hiện ra đêm tân hôn đó, khi hắn cởi y phục ra, bày ra vết thương chồng chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khắp lưng trước mặt nàng, khi đó một đôi mắt xinh đẹp khác đã toát lên sự bàng hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xót xa không thể nào che giấu được.

Nàng vẫn nàng. Giây phút này, đôi mắt đẹp tựa như đã quen biết này vẫn nhìn hắn như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chỉ khi đối diện với đôi mắt của thiếu nữ, hắn cuối cùng cũng hiểu tường tận thứ tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiến mình mềm lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên, thậm chí sẵn sàngnàng mà đánh đổi tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả.

Mũi tên lần trước bắn xuyên qua áo giáp, đâm vào trong thịt, maymũi tên bị xương sườn chặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, không đâm sâu vào phổi, nhưng cũng làm nứt một cái xương sườn. Đối với hắnnói, loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương thế này chỉ một vết thương nhỏ, cử động rất tự nhiên, chỉ thoảng khi hơi dùng sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì vẫn cảm thấy hơi đau thôi.

Mục hoàn hồn, cười:

Ta không sao, chưa từng bị thương gì.

Lạc Thần trịnh trọng gật đầu:

Không bị thương thì tốt….

Cha nói hôm nay huynh sẽ đến. Tôi cứ tưởng rằng ban ngày huynh tới….Chắc việc nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trì hoãn phải không ạ?

Thực ra nàng muốn hỏi hắn về chuyện liên quan đến Chu Tễ Nguyệt kia, giữa hai ngườichuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng lại đ è xuống, chỉ thử thăm dò một chút.

Hỏi xong, lén lút liếc nhìn hắn.

Hai hàng lông mày của hắn khẽ động, ánh mắt lại rơi xuống trên mặt nàng.

A Di, bây giờ nàng bằng lòng theo ta đi về nhà không

Hắn vẫn chưa trả lời nàng, lại hỏi lại một câu.

Lạc Thần sửng sốt.

Ừm, là thế này, ta muốn hỏi nàng trước. Nếu như nàng muốn lại đây một thời gian nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vậy thì ta sẽ tính đợi qua đợt bận này, sang năm mới sẽ đến đón nàng. Còn nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng bằng lòng đi theo ta về Kinh Khẩu, ta sẽ đón nàng đi luôn.

Lạc Thần phát ngốc.

Ý hắn sao cơ?

Lẽ nào hắn đã biết thái độ của mẫu thân mình đối với mẹ hắn lúc đi Kinh Khẩu đón nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ưa sự cản trở của mẹ, hiện tại lại vừa thăng quan, bề bộn nhiều việc, cho nên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn đón nàng về, cho nên mới cố tình hỏi ý của nàng đúng không?

Trong lòng nàng, một tia xấu hổ cùng uất ức chậm rãi dâng lên.

Lúc trước hắn trăm phương ngàn kế một hai đòi phá huỷ nhân duyên của mình cưới mình về, giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới chỉ qua hai ba tháng thôi, mới thăng lên làm Vệ tướng quân đã bắt đầu chán ghét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng rồi à?

Nàng đứng bật dậy, ngẩng đầu kiêu ngạo hếch cằm lên.

Huynh bận việc của huynh thì cứ đi làm đi. Tôi không cần huynh đến đây đón, nhà với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cha mẹ rất tốt. Cũng muộn rồi, tôi đi nghỉ đây, huynh cứ tự nhiên.

Nói xong nàng bực bội bỏ đi vào.

Lý Mục với tay ra từ phía sau nắm lấy cánh tay của nàng, nhẹ nhàng vuốt v e, nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự chủ được quay người sang hắn.

Hắn nhìn nàng cười, trong mắt đầy vẻ bất đắc cưng chiều:

Nàng đừng nghĩ linh tinh. Ta chỉ muốn lập tức đón nàng đi thôi. Nhưng mẫu thân nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nỡ xa nàng, nếu như nàng cũng không muốn đi, ta cũng không muốn ép buộc nàng, cho nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi ý của nàng trước. Nếu nàng chịu đi theo ta, ta sẽ chờ mẫu thân nàng về, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho ấy biếtđón nàng đi.

Hắn kiên nhẫn giải thích.

Lạc Thần ngay lập tức cảm thấy thoải mái, cũng thấy hơi xấu hổ, không nói lời nào, cụp mắt xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Di, nàngbằng lòng đi theo ta không?

Bên tai lại lần nữa vang lên giọng nói của hắn.

Làm sao bây giờ?

đi theo hắn hay tiếp tục lại nhà?

Lạc Thần bất chợt hồ, thậm chí thoáng hoảng loạn rối rắm.

Nàng thật sự không biết…

Nàng đứng trước mặt hắn, đầu rũ thấp xuống, không nhúc nhích.

Ta biết rồi. Vậy ta lại chờ mẫu thân nàng về.

Một lát sau, giọng hắn lại vang lên.

Lạc Thần hơi ngước mắt lên. Hắn đang mỉm cười nhìn nàng.

Thế mà hắn đã đưa ra quyết định cho nàng rồi.



Bến đò nhân đi thông đến Bạch Lộ Châu dựng một dãy nhà gỗ, dành chothất của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thủ vệ cung thủ vệđây.

Xe ngựa mà A Cúc dùng khi tới đây để nơi này.

Tiêu Vĩnh Gia ghét trâu đi chậm, cho người đổi thành hai con ngựa, chọn đủ nhân mã, đi lên xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra lệnh cho toàn đội nhanh chóng đi tới Thanh Khê Viên.

Chiếc xe rất xóc nảy, làm cho Tiêu Vĩnh Gia gần như không thể ngồi yên được. Nhưng không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mảy may cảm giác. Cảm giác duy nhất chính lửa giận không thể ngăn chặn được.

Ngày đó đi đạo quan cầu phúc cho con gái, làm xong có hơi mệt mỏi bèn đi Vân Phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuộc sở hữu của ở hậu điện để nghỉ tạm. Đây không phải lần đầu tiên, không ngờ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính vừa nằm xuống được một lát thì bên trong nội thất lại một thiếu niên dung mạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xinh đẹp đi ra.

Đây ý gì, người nào sắp đặt, Tiêu Vĩnh Gia quá ràng. phất tay áo bỏ đi, đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết tất cả những người bên trong đi, nhưng cơn giận trong lòng đến tận hôm nay vẫn không tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết, mỗi khi nhớ đến càng khiến cho thấy phẫn nộ bị sỉ nhục. Trong lòng dâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên một ngọn lửa giận không tên, xen lẫn một loại buồn bực không ai nói ra được, mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay vẫn luôn quanh quẩn trong lòng bà.

Ở trong mắt người ngoài, Tiêu Vĩnh Gia thật đáng thương, thậm chí ngay cả đạo già cũng tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho mình thông minh sắp xếp chuyện này cho bà. Cái này thì thôi đi, nhưng điều làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không bao giờ tưởng tượng nổi tiện nhân Chu Tễ Nguyệt kia đã coi khinh mình đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 độ nào mới dám thò tay động đến cả con rể của mình!

Còn cả Mục kia nữa, quả nhiên không hề nhìn lầm, đã xuất thân hèn mọn rồi, lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân phẩm đó, thế cũng đòi cưới con gái mình.

Đây chuyện tốt người cha Cao Kiệu làm đấy!

Như vậy cũng tốt.

Thù mới hận tính ngay trong đêm nay đi, sau đó bà sẽ thay con gái giải quyết cuộc hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự hoang đường này.

Nhanh nữa đi!

vén rèm lên, quát ra ngoài.

“Vút” một tiếng, xa phu vung roi quất lên lưng ngựa.

Trên con đường ngoại ô vắng vẻ trong đêm đông Kiến Khang, đoàn nhân này ầm ầm chạy về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoại ô phía đông.

……

Cuối giờ Tuất, trên đường xe của Thanh Khê Viên ngoại ô phía đông tối tăm như một vùng đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ma quái, chỉ ánh sáng đỏ mờ nhạt từ hai chiếc đèn lồ ng phát ra từ cánh cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuối đường xe kia tỏa ra một cảm giác quỷ dị, thu hút người qua đường vào ban đêm chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về phía đó.

Đột nhiên, một trận tiếng ngựa từ xa tới gần đánh vỡ sự yên tĩnh chung quanh.

Một người đàn ông một mình phóng ngựa đến trước cửa viên, xuống ngựa cửa, người gác cổng đã chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẵnđó từ lâu mở cửa ra đón, nhận thiếp từ người đó, mở ra xem thấy đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiếp mời, không khỏi tò mò trộm nhìn người tới, để rổi sau đó rất kinh ngạc.

Người nọ cười với gã, như muốn để nhìn thấy mình được hơn mà ghé mặt đến.

Người gác cổng bị giật mình hoảng sợ, vội thu ánh mắt đi, không dám nhìn kỹ nữa, vội vã dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đàn ông đi vào bên trong, trong lòng đầy không hiểu. Chẳng biết chủ mẫu bị k1ch thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sao lại mời vị kháchdáng vẻ không thấm nổi như thế nhỉ?

Trong lòng nghĩ thế, ngoài mặt lại không dám thể hiện gì, dẫn theo người đàn ông kia đi tới rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhanh đi tới trước một tòa cao lầu khuất sau cây cối hậu viện, sau đó khom người cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kính mời người đó vào trong, bản thân cũng không dám dừng lại lập tức đi ngay.

Người đàn ông kia quan sát bốn phía, rồi vênh váo bước vào bên trong, đi vào trong toà cao lầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẩy cánh cửa khép hờ ra rồi bước vào.

Bên trong cánh cửa gian phòng rất đẹp đẽ, bài trí sang trọng lộng lẫy, giống như cung điện. Đằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau màn gấm thấp thoáng thể thấy được bàn tiệc ở phía bên kia của bức màn pha lê, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đầu bàn tiệc có đặt một thanh trường kiếm vỏ kiếm được khảm đá quý, đầu bên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những món ăn tinh xảo, nhưng không ai cả.

Trong phòng im ắng, ánh sáng cũng rất mờ tối, có một ngọn đèn hoa sen được thắp sáng trên giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đèn hoa sen đặt sàn ở góc cửa ra vào, hương thơm ngào ngạt lan tỏa trong không khí.

Người đàn ông hít ngửi hương thơm, nghênh ngang đi vào bên trong, “roạt” một tiếng, xốc mành thuỷ tinh lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự khoanh chân ngồi vào bàn tiệc, rót rượu, đang định đưa lên miệng uống thì phía sau lưng chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng cười khúc khích của một người phụ nữ.

– Thiếp còn đang tưởng chàng rất đứng đắn chứ! Ngày hôm qua chả phải rất vội đòi đi à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thì ra cũng chỉ giả đứng đắn thôi.

Giọng nói ẻo lả của người phụ nữ cất lên.

Một hình bóng ăn mặc mỏng manh vén rèm từ trong nội thất đi ra, đi đến phía sau lưng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đàn ông, dán người mình lên.

Chàng đúng đồ oan gia! Thiếp vốn coi thường hạng phu như chàng nhất đó, nhưng mà riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chàng, lòng thiếp từ lâu đã…

Bàn tay được bảo dưỡng tỉ mỉ sờ s0ạng lên bờ lưng rộng săn chắc của người đàn ông rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dịch chuyển qua nách đi tới trước ngực.

Nhận được hậu ái, Tôn Phóng Chi ta nhất định không phụ phu nhân đâu, nguyện hết lòng phục vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu nhân!

Kèm theo một giọng nói thô lỗ, người đàn ông đặt ly rượu xuống, quay mặt lại cười toe toét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với người phụ nữ phía sau.

Chu Tễ Nguyệt đột nhiên nhìn thấy một khuôn mặt to lớn ngăm đen đầy râu ria dán tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì giật mình hoảng sợ, như thể nhìn thấy ma hét lên một tiếng, loạng choạng lui về sau vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bước, đứng không vững, ngã ngồi xuống dưới đất.

ta hoảng sợ mắt mở to, chỉ vào người đàn ông vạm vỡ mặt đầy râu lắp bắp nói:

Ngươi ai? Sao ngươi dám giả mạo Mục tới đây gặp ta?

Tôn Phóng Chi cởi bỏ áo trên ra, ném xuống đất, cười hà, bắp trên người rung lên theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi về phía người phụ nữ kia.

Phu nhân ơi đừng sợ. lão đệ nhà tangười nhà vợ đề huề rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm sao đến đây được chứ hở? Đệ ấy kêu ta thay mình đến xin lỗi phu nhân. Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mỗ vốncũng không ý gì, nhưng ai kêu phu nhân nhìn trúng, Tôn mỗ tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đành phải dốc mình để phu nhân hài lòng vậy.

Chu Tễ Nguyệt la hét không ngừng, vừa lăn vừa đứng lên, túm lấy bầu rượu trên bàn tiệc ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về phía Tôn Phóng Chi.

Ngươi cút đi cho ta…

Tôn Phóng Chi dừng lại, vỗ vỗ ngực kêu bình bịch.

Thể trạng này của ta nãy ngươi cũng sờ rồi đó, hơn hẳnlão đệ, thế© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu nhân còn chê à? Ta tuy chưa cưới vợ nhưng cũng từng có mấy tình nhân, người nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khen ta hết, không ai không hài lòng cả.

Cút cút cho ta Người đâu người đâu-

Chu Tễ Nguyệt sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, lại trắng lúc đỏ, cổ họng suýt chút nữa bị rách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưngnhững hạ nhân đó biết tối nay chủ mẫu chuyện vui vẻ, cả đám biết điều đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã trốn đi hết, động tĩnh như vậy lại không có một tiếng đáp lại nào cả.

Tôn Phóng Chi giận lên, bất ngờ trở mặt, đột ngột chém bàn tiệc, lực rất mạnh, mạnh đến nỗi bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiệc bị chẻ đôi, vụn gỗ bay tứ tung, chén đ ĩa trên bàn cùng với thanh bảo kiếm cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau rơi xuống, ngổn ngang khắp nơi.

Hay chophụ nhân này không nói lẽ. Ta cũng chỉngười tới truyền tin, ai© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngờ được tự nhiên ngươi đến quyến ta, tán tỉnh ta, rồi lại chê ta không bằnglão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đệ? Ngươi cho ta người nào hả?

Chu Tễ Nguyệt chưa từng gặp kẻ nào hung thần ác sát như thế, sợ tới mức mặt trắng bệch, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám câu nào nữa.

Thôi thôi, đi thì đi, đen đủi!

Tôn Phóng Chi lại bày vẻ mặt hoà khí, lại dán cái mặt đầy râu ria tới.

– Lần sau nếu phu nhân thấy buồn, muốn thử với ta thì cứ gọi nhé.

Nói xong nhặt áo vừa cởi ra lên, mặc lại vào người, bỏ mặc Chu Tễ Nguyệt ở đó nghênh ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bỏ về.

Y theo đường ra khỏi cổng lớn, người gác cổng kia thấy y vừa đi vào đã đi ra rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì kinh ngạc, không nén được lại nhìn chằm chằm phía dưới của y.

Tôn Phóng Chi thẹn quá thành giận, hét lớn một tiếng, người gác cổng giật nảy mình hoảng sợ không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn nữa, vội vàng tiễn y ra ngoài.

Cánh cửa phía sau lưng đóng lại, Tôn Phóng Chi cũng chưa đi ngay đứng sau gốc cây gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó.

Chỉ chưa tới thời gian nửa nén hương, cuối đường xe lại tiếng ngựa ầm ầm, chẳng mấy chốc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đoàn nhân đã tới gần.

Tôn Phóng Chi lập tức nhảy lên ngựa, đi về phía đối diện.

Xa phu thấy đối diệnngười cưỡi ngựa đến bèn vung roi ngựa ý bảo đối phương nhường đường, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối phương lại như không nhường, đành phải dừng xe lại, giận giữ mắng:

Ngươiai, còn không mau nhường đường?

Tôn Phóng Chi cười nói:

Tahuynh đệ của Vệ tướng quânMục vừa được tấn phong, tướng quân nhận được thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mời của chủ nhân nơi đây mời hắn tối nay đến dự tiệc. Nhưng tối nay hắn đi Bạch Lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Châu đón phu nhân của mình rồi, sao thể đến được, cho nên bảo ta đi thay hắn. Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa đi ra, đang chuẩn bị trở về thành đây.

Tiêu Vĩnh Gia ngồi trong xe, nghe người bên ngoài nói thế lập tức hiểu ngay mọi chuyện. Cơn giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không những không giảm bớt mà ngược lại còn hừng hực dâng lên, không thể nào ngăn chặn được.

Động vào mình thì thôi, nhưng Chu Tễ Nguyệt kia dám thò tay động lên đầu trượng phu con gái mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống xe ngựa, không nói không rằng đi đến trước cánh cửa ánh đèn màu đỏ mờ kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tôn Phóng Chi tưởng nghe xong những mình nói, biết hiểu lầm, lại nghe được Mục tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay đi Bạch Lộ Châu thì sẽ quay lại ngay lập tức, nào ngờ đâu ta vẫn muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào trong, trơ mắt nhìn đi đến trước cánh cửa kia, cầm tay nắm mạnh.

Thùng thùng.

Chiếc vòng sắt hai tiếng giòn vào cửa.

Người gác cổng bên trong nghe tiếng gõ lại ra mở cửa, mượn ánh đèn lồ ng nhìn thấy bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài một vị phụ nhân xinh đẹp ăn mặc sang trọng, nhận ra Tiêu Vĩnh Gia tới thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chấn kinh, không muốn cho bà đi vào nhưng lại không dám đóng cửa cản lại, đứng khựng cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất thời không biết nên làm thế nào.

tiện nhân Chu Tễ Nguyệt đang đâu, dẫn ta tới đó.

Tiêu Vĩnh Gia lạnh lùng nhìn người gác cổng, gằn từng chữ.

Hết chương 49

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 49 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App