GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 82

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Gió lớn gào thét, mưa to tầm tã.

Bầu trời đêm phía trên Đài Thành bị bao phủ bởi những đám mây đen dày thấp, bầu trời biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một con quái vật đen tối kỳ dị, trợn mắt giận giữ, như thể muốn cắn nuốt vạn vận sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 linh thiên hạ.

Một tia chớp loé lên đột nhiên toang màn đen, từ trong mây giáng xuống, đáp xuống một góc mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiên của tòa tháp vàng cao nhất trong cung điện hoàng cung.

Ngói xanh lưu ly ầm ầm sập xuống.

Tiêu Vĩnh Gia bước nhanh đi qua từng cây cột lớn màu son trước hành lang cung điện, bên tai nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng bước chân của mình phát ra, bước vào gian cung thất của hoàng đế.

Hoàng đế sau mấy ngày kéo dài hơi tàn, cuối cùng điểm cuối cùng của sinh mệnh ông ta cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến.

Ngày hôm đó sau buổi triều kiến Đông các, thượng mệnh sửa lập trữ quân đã thuận lợi đổi sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành một đạo thánh chí chí tôn tối thượng, được gửi đưa ra khỏi Kiến Khang

Vợ chồng Đông Dương vương nhận được thánh chỉ đang trên đường đi Kiến Khang.

Tiêu Vĩnh Gia từ sau ngày kia đã ra khỏi cung. Mãi cho đến tối nay cung nhân tới truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời, nói bệ hạ nôn nóng bất an. Cung nhân đã suy đoán rất nhiều lần, cuối cùng đã đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được suy nghĩ của hoàng đế.

Hoàng đế muốn gặp trưởng công chúa.

Thái y, cung nhân, cận thần, đều lui hết ra ngoài.

Cung thất trống trải u ám, Tiêu Vĩnh Gia đứng trước long sàng nhìn người đang nằm trên đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt đang khép hờ dường như cũng đang nhìn mình, bỗng nhiên đưa tay lên, “bốp” một tiếng, cho ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta một cái tát.

Gương mặt bị đánh nghiêng sang một bên, cổ duy trì một tư thứ cứng đờ với góc độ kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quái, vẫn không nhúc nhích.

A Hồ!

gọi nhũ danh của hoàng đế.

Đệbiết sao a tỷ đánh đệ không?

Còn chẳng phải do đệ ngày hôm đó Đông các đã lừa a tỷ à. Muốn trách thì nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trách a tỷsuất. A tỷ vốn đã biết con người đệ như thế nào rồi.

Sở a tỷ đánh đệ, bởi hận đệ dụng, tự hại tính mạng bản thân thì thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi, sắp chết rồi còn không chịu buông tha cho trượng phu tỷ đã thay đệ bao nhiêu năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 duy trì triều đình này.

A tỷ biết đệ ghét huynh ấy. Ghét huynh ấy năm xưa đệ muốn đoạt lại quyền lực, lúc bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai nhà Hứa Lục chèn ép, huynh ấy không ra mặt hộ giá cho đệ. Đệ thậm chí còn nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngờ huynh ấy muốn cướp vị trí của đệ. Tỷ phu của đệ đúng làmkhông được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng sao đệ không nghĩ, cái triều đình này cùng với vị trí phụ hoàng, tổ hoàng, toàn bộ tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quý của Tiêu gia chúng ta vốn nhờ tộc bọn họ nâng đỡ lên. Đệ muốn huynh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải làm cho đệ nào, muốn đoạn tuyệt với toàn bộ tộc à? Huống chi, không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 a tỷ xem thường đệ, một hoàng đế như đệ, đáng để huynh ấy phải trả bằng tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi giá không?

Đệ muốn làm nên việc lớn, a tỷ lại không hề nhìn thấy đệ xứng vớitâm năng lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của đệ. Năm đó tỷ biết ý đồ của đệ, từng cực lực khuyên can, bảo đệ giấu tài đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tránh hại mình hại người. Người của Tiêu gia không đấu lại họ. Đệ lại không chịu nghe theo tỷ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Sau khi thất bại, đệ ngoại trừ ôm đầy bụng tức giận, đắm chìm hưởng lạc, mấy năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm được chuyện không? Triều đình năm lần bảy lướt náo động, mấy năm nay liên tục gặp thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai nhân hoạ, khi nào chân chính thái bình? một lần nào không phải tỷ phu đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xử giúp đệ không?

A tỷ biết đệ uất ức, đệ có nỗi khổ, đệ cũng hận, nhưng đây là vận mệnh của hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tộc ta xuôi Nam, trời sinh đã như vậy, cũng không phải tỷ phu đệ hại đệ đến nông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nỗi này. Lần này, đệ không nghe lời khuyên của huynh ấy, đến cuối cùng tự hại đến tính mạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình. Đệ thấy mình sắp đi rồi, không thể nào buông tha huynh ấy được hay sao, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn muốn huynh ấy bị vây hãmtrong vũng bùn lầy triều đình này?

A Hồ, lương tâm của đệ đâu mất rồi?

Tiêu Vĩnh Gia gần như nghiến răng nói câu cuối cùng.

Bên ngoài cung điện, một tia chớp màu lam lại lần nữa toạc bầu trời đêm trên đỉnh Đài Thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Khuôn mặt hồn chứa đầy tử khí của hoàng đế đột nhiên được chiếu sáng bởi tia chớp.

Ông ta không muốn chết, nhưng ông ta biết, ông ta sắp chết rồi.

Sợ hãi, hối hận, căm hận…tất cả đều đã muộn rồi.

Trước khi chết, những sắp xếp mà a tỷ đã chuẩn bị sau đó, làm ông ta ngửi được mùi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Kiệu muốn bứt ra.

Bản năng trong xương cốt của đế vương làm cho ông ta vào ngày đó Đông các đã trình diễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một màn như vậy.

Tân An vương dòng bên, nhưng mà dựa vào chính mìnhtồn tại. Chỉlập Đông Dương Vương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới thể trói chặt Cao Kiệu, buộc ông phải tiếp tục ủng hộduy trì thiên hạ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu gia này.

Như thế dù có chết, ông ta cũng không bị thẹn với liệt tổ liệt tông Tiêu gia.

Ông ta hận Cao Kiệu, kiêng kị Cao Kiệu, sắp chết thì lại không thể không tiếp tục cậy nhờ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị tỷ phu này của mình.

Cuối cùng, ngườiông ta tin tưởng dường như cũng chỉ mình người này.

Làm hoàng đế gần hai mươi năm, ông ta luôn bị vị tỷ phu này áp chế.

Trước khi chết, cuối cùng cũng thắng được một lần.

Đông các, trước khi ông ta quyết định đổi ý, khi mà ông ta cùng Cao Kiệu chạm mắt nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong mắt Cao Kiệu toát lên sự thất bại và bất đắc dĩ, thế nhưng lại làm cho ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sinh ra cảm giác thành tựu trước nay chưa từng có.

Ông tahoàng đế, Cao Kiệu chỉ thể thần tử của mình.

Ông ta cảm thấy sức sống trong thể mình cùng với hơi thở dường như chỉ rakhông vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ngừng rời xa mình.

Hai mắt nửa mở nửa khép dần dần giống như ánh mắt của chết từ từ chảy ra hai dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước mắt.

A Hồ!

Tiêu Vĩnh Gia nước mắt giàn giụa, nâng đầu ông ta lên, ôm chặt ông ta vào lòng giống như hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn nhỏ, lại cao giọng gọi thái y.

Tiếng khóc của a tỷ cùng với tiếng bước chân hỗn loạn của thái y cung nhân cả tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sấm sét toạc không trung trên đỉnh Đài Thành… dần dần đều cách xa ông ta.

Vào giây phút cuối cùng trước khi hoàng đế qua đời, tên của một người đột nhiên hiện lên trong đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ta.

Mục.

Đó con diều ông ta thả ra ngoài, từng mang đến cho ông ta cảm giác thành tựu cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn.

Trước đây, hoàng đế luôn cầm lòng không được âm thầm kết hợp mình với người thanh niên kia hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm một.trong tưởng tượng của ông ta, ông ta chính Mục, Mục chính ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta. Hắn chỉ thay măt mình hoàn thành giấc mộng mà ông ta không thể hoàn thànhtrong hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực.

Con diều kia ngày sau lẽ sẽ càng bay càng cao.

ông ta, cuối cùng đã không thể khống chế dây diều được nữa.



Thư là do mẫu thân phái người đưa tới, tám trăm dặm khẩn cấp.

– Mẫu thân nóivậy ạ?

Bởi nét mặt của hắn cực kỳ nghiêm trọng, Lạc Thần liền lo lắng, suy đoán phải cha lại bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ép mình trở về không?

Nàng bứt rứt nhìn hắn.

Mục nhìn nàng, bế nàng lên, đặt nàng ngồi lên giường tre bên cửa sổ.

Bệ hạ băngrồi! Nói cho nàng biết.

Lạc Thần giật này mình kinh hãi.

Giật thư trong tay hắn, đọc thật nhanh.

Đọc thư xong, sau một lúc lâu cả người vẫn không thể nào bình tĩnh nổi.

Thư của mẹgửi đi từ nửa tháng trước.

Trong thư nói, hoàng a cữu của nàng bị đột quỵ, phế Thái tử, sửa lập Đông Dương Vương làm trữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân, sau đó băng hà, cử hành quốc tang.

Mẹ nói, biết nàng với hoàng a cữu rất thân thiết, nhưng suy xét đườngxa xôi, lại bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự việc xảy ra đột ngột, nàng nhận được tin rồi lập tức lên đường thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể đến kịp ngày tổ chức đại tang, cho nên kêu nàng không cần phải gấp về kinh chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tang, cứ lại Nghĩa Thành được.

Từ nhỏ đến lớn, hoàng a cữu luôn rất tốt với nàng, ngoại trừ về sau bất chấp mong muốn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng ép gả nàng cho Mục. Nhưng mà chuyện này bây giờ nghĩ đến cũng là trời xui đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiến, duyên số trời định. Nàng không hề trách ông ta.

Bàng hoàng trước tin dữ, cầm thư trên tay, nàng thẫn thờ hai mắt đỏ hoe. Nàng nhào vào ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202Mục, chôn mặt trước ngực hắn.

Mục ôm nàng, vỗ nhè nhẹ sau lưng an ủi nàng.

Chờ cảm xúc của nàng đã ổn định rồi thì phân phó mấy người A Cúc lại với nàng, mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì đi thông báo tin tức này cho Tưởng Thao. Đầu tường thành treo trướng viếng, toàn thành để tang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ba ngày, khóc tang cho hoàng đế. Lại thông báo cho Hầu Định. Hầu Định cử sứ giả đến đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tang, Mục cũng lấy thân phận thứ sử bên ngoài triều đình viết thư tưởng niệm, cắt cử người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gửi cùng tang lễ của Cừu Trì quốc gửi đến Kiến Khang, làm đầy đủ nghi thức lễ tiết.

Vị trí của Nghĩa Thành đã vượt xa phạm vi địa lý kiểm soát hiệu quả của triều đình Đại Ngu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nghiêm chỉnh mà nói, trước khi Mục đến, nơi này cũng không được coi là quốc thổ của Đại Ngu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hành động này của Mục đối với hoàng a cữu làm cho Lạc Thần rất nhẹ nhõm yên tâm. Nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng sau khi bình ổn lại, nàng viết mộtthư hồi âm cho mẹ, nói mình với Cao Hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi thứ đều tốt đẹp, khuyên mẹ nén bi thương, đừng quá đau khổ. Còn nhờ mẹ chuyển lời hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thăm sức khoẻ của mình đến cha, bảo ông cần phải bảo trọng sức khoẻ, đừng mải lo bận việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quốc sự quá làm ảnh hưởng đến sức khoẻ bản thân.

Trong thư mẹ nói, Đông Dương vương đã được lập làm trữ quân.

Tuy rằng nàng không biết rõ trong khoảng thời gian nàng Nghãi Thành bên Kiến Khang rốt cuộc đã xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra chuyện đến mứctrong cung lại xảy ra biến hoá lớn đến như thế, nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẹ đã nói vậy, thế thì sự việc chắc đã định rồi.

Đông Dương Vương nhỏ hơn đường tỷ một tuổi.

Sau khi mẫu thân anh ta chết, Đông Dương Vương tục cưới, tiện đà yêu ai yêu cả đường đi. Làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế tử, địa vị của anh ta đã hơn một lần bị đệ đệ uy hiếp. May thời trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu thân của anh ta từng định hôn nhân của anh ta cùng với đường tỷ. nhà mẹ đẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của anh ta quan hệ rất thân thiết với Cao gia. Về sau anh ta cưới đường tỷ, uy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiếp về địa vị cuối cùng thể hoàn toàn được tiêu trừ.

Đông Dương Vương chết đi, anh ta kế thừa vương vị, mọi việc vương phủ đều được a tỷ xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoả đáng. Người thân này Lạc Thần đã từng gặp mấy lần. Ấn tượng anh ta để lại cho nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính rất nghe lời đường tỷ, ngoài ra thì cũng không còn ấn tượng nào khác cả.

Hiện giờ anh ta kế vị, làm hoàng đế Nam Triều, về sau cục diện triều đình thế nào không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết được, nhưng hiện tại, mọi việc nhất định phải nhờ cậy vào phụ thân của mình.

Lạc Thần bắt đầu thấy lo lắng cho sức khoẻ của cha.

Giao thư đã viết xong của mình gửi cùng sổ con củaMục cho người mang tin tức đưa về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang.

Sau tang lễ ba ngày, Nghĩa Thành trở lại dáng vẻ ban đầu.

Binh lính nửa ngày thao luyện, nửa ngày cùng dân trong thành khai hoang trồng trọt. Mỗi ngày, số lưu dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe tin tức tứ phía đến, tụ tập xếp hành ngoài thành đợi được vào thành nối liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không dứt.

Lạc Thần cũng dần dần buông bỏ nỗi buồn do tin tức về cái chết của hoàng đế cữu cữu mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại.

Số lượng dân trong thành đang tăng lên từng ngày, nàng đã không còn dành nửa ngày để đọc sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nửa ngày để đánh đàn giống như lúc Kiến Khang nữa dành hết cả một ngày để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua đó.

Kỳ thật gần đây, mỗi ngày đềuchuyện chờ đợi nàng.

Mục vẫn luôn bề bộn nhiều việc. Các công việc dân sự trong thành đều do Tưởng Thao xử lý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lúc ban đầu, Lạc Thần muốn phân chia một số việc để hỗ trợ một tay nhưng cũng không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục đã dặnTưởng Thao, kêu y đừnglấy những việc vặt vảnh để làm phiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến nàng.

Xét thấy lần trước anh ta giấu Mục mang Lạc Thần đi Cừu Trì, trải qua một đêm kinh hồn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tưởng Thao lúc này nhiên không dám tự chủ trương nữa. Mãi cho đến gần đây, anh ta đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải chuyện đến bản thân mình cũng không thể xử được, lại được Lạc Thần giải quyết nhanh chóng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự việc mới chuyển biến.

Vào một ngày một người phụ nữ vào thành, còn chưa kịp sắp xếp chỗ ổn định thì đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngột bị động thai sắp sinh. Trượng phu của chị ta đã bị người Hồ bắt đi, người thân duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất trong nhà thì đã chết trên đường đi. Người phụ nữ này đi cùng với những người đi cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ấy, chặng đường gian nan đến được nơi đây. Thai nhi trong bụng còn chưa đủ tháng sinh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi đến nơi thì người mẹ ngồi thụp bên đường không đi được, được người tốt bụng bế vào căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà trống để chờ sinh, không ngờ người phụ nữ này sức yếu, không sinh được nên ngất đi.

Trong thành quân y, thường chữa bệnh đau đầu sốt cho dân, nhưng lại không tìm được© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đỡ. Tưởng Thao biết được tin sợ gây ra mạng người, đang trong tình thếtay hết cách, nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến nhóm người hầu đi theo phu nhân không ít già, những việc như này biết đâu chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có thể giúp được, thế kêu Đồng A Ngư chạy đi tìm phu nhân.

Lúc ấy anh ta chỉ hết cách cho nên cái cũng thử, lại không ngờ thử bừa lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tìm đúng người.

Trước khi Tiêu Vĩnh Gia cho con gái đi Nghĩa Thành cũng đã tính toán làm tốt hai việc. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lựa chọn vú già đi cùng, ngoài việc có đầu bếp nữ cơm nước giặt giũ, thợ thêu có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 may quần áo, có sức khoẻ làm việc tạp vụ, cẩn thận hơn còn bổ sung một phụ nữ trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây từng làm bà đỡ.

Lạc Thần không biết, A Cúc lại quá biết. Nghe được tin một cái lập tức cho người qua đó, đun © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước, đánh thức sản phụ bị ngất kia dậy, bón nước đườngthức ăn, để chị ta hồi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức để sinh con.

Người phụ nữ tỉnh dậy, thấy chung quanh mình đột nhiên thêm bảy tám người khác, trong đó còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một gái trẻ xinh đẹp với khuôn mặt vẫn còn mang vài phần thiếu nữ lại chính thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử phu nhân bởi không yên lòng cho mình cũng đã tự mình tới, xúc động đến rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước mắt, trái tim vốn đã tuyệt vọng lại dần dần ý niệm cầu sinh, lại bà đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trợ giúp, dùng hết sức lực, cuối cùng đã thuận lợi sinh con.

Đó mộttrai.

Đó cũng sinh mệnh mới đầu tiên được sinh nở trong thành kể từ khi Nghĩa Thành khai hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới nay.

Nhiều người gần đó đến nghe tin tới thăm hỏi.

Cũng từ sau khi đến Nghĩa Thành, Lạc Thần mới biết được, những nơi bị chiến tranh tàn phá phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắc, ngay cả khi trẻ sơ sinhthể được sinh ra, thì hầu hết chúng cũng sẽ không thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi số phận chết yểu.

Đói khát, bệnh tật, giết chóc, thậm chí bị ăn thịt, số lượng trẻ em ngày càng ít đi.

Dưới loạn thế như thế, sự ra đời của bất kỳ sinh mệnh mới nào đều cùng quý giá.

Khi nhìn thấy người phụ nữ ôm đứa trong tay cho con bú, Lạc Thần cũng rất xúc động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt hơi đỏ lên.

Sau vự việc đó, nàng bắt đầu làm việc theo ý mình, Tưởng Thao chưa từng lên tiếng can ngăn.

Hiện giờ trong thành đã có khoảng mấy chục đứa trẻ, bởi còn nhỏ tuổi, ban ngày người lớn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khai hoang trồng trọt,trẻ không việc làm, không ai quản thúc giám sát nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng chạy nhảy khắp thành. Có một ngày một đứa nghịch ngợm chui vào một gian phòng hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ai ở, đột ngột bị đoạn đường sập xuống đè trúng, may không bị thương nặng.

Để tránh lần sau lại xảy ra sự việc tương tự, lại nghĩ đến Cao thị từ trước đến nay có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 truyền thống thiết lập học đường, thu nhận con cháu nhà bần hàn vào học, từ trong đó lựa chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202tiến cử những người ưu nhập làm quan. Để những đứa trẻ Nghĩa Thành cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể biết chữ, Lạc Thần đã đã dọn dẹp một khoảng sân trống rộng lớnhậu viện phủ thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sử, mở một học đường, phái người đến nhà những đứa trẻ đó, đi từng nhà khuyên nhủ, bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họ đưa trẻ con đến phủ thứ sử đọc sách.

cơ hội như vậy, thứ sử phu nhân an bài, cộng thêm lời đồn rằng thứ sử phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân con gái của Cao tướng công đại danh đỉnh đỉnh của Nam Triều, nàng sẵn sàng hạ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dạy đọc viết cho con cái của họ, ai sẽ không chịu?

Không đến mấy ngày, hậu viện phủ thứ sử ban ngày vẫn luôn vắng vẻ im ắng bắt đầu truyền ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng đọc sách lanh lảnh.

Đồng Tiểu Ngư học sinh đầu tiên của Lạc Thần.

Cô bé tới học, lúc nào cũng mang theohoa dại được buộc gọn gàng, đặt một góc giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 án trên bàn.

Thân phận mới của thứ sử phu nhân cùng với cuộc sống trước đây nàng chưa bao giờ nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm cho Lạc Thần cảm giác như gặp nước. Mặc mỗi ngày bận rộn hơn nhiều so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với trước đây, nhưng rất viên mãn. Nàng sẽ không còn như ngày trước, mỗi ngày nhàn rỗi loanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quanh, luôn thấp thỏm chờ đợi Mục trở về.

Mọi chuyện dạy học dần dần ổn định, ngoài nàng ra, Quỳnh Thụ cũng thể dạy đám trẻ đọc sách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần lại nảy ra một ý tưởng kế hoạch khác.

Nhân số binh lính của Mục dần dần tăng lên mở rộng. Ngày đó nghe Cao Hoàn nhắc tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì hình như đã tăng lên gấp đôi so với lúc hắn mới đến, hơn nữa còn đang mỗi ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một tăng lên. Theo việc đó thì sẽ vấn đề về cung cấp quân nhu.

Lương thực, ngoại trừ quân lương được phát cho nhóm người đầu tiên khi xuất phát, kế tiếp theo không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể trông cậy vào triều đình. Năm nay gieo trồng vụ lương thực đầu tiên còn cần một thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa mớithể thu hoạch. Nhưng cũng mayHầu Định cho mượn lương thực,thể đủ cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cấp cho quân dân trong thành cho đến khi thu hoạch, vấn đề hẳn không lớn.

Ngoài lương thực ra, một yêu cầu không thể thiếu khác của quân đội quần áo.

Lạc Thần đã không chỉ một lần nhìn thấy những người lính đi bộ trên đường phố quần áo tả tơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giày rách thậm chí đi chân không.

Bây giờ thời tiết nóng nực, vấn đề thật ra không lớn. Nhưng nghe nói mùa đông nơi này lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn nhiều so với Kiến Khang. Đợi khi thời tiết chuyển lạnh rồi, chỉ sợ mới vấn đề lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tuy rằng tới lúc đó, nàng tin tưởng Mục lẽ cũng sẽ giải quyết được vấn đề này. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu thể huy động phụ nữ trong thành cùng nhau kéo sợi dệt vải, sớm chuẩn bị một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức lực có hạn cũng thể giúp được một chút, vậy cũng tốt.

điềunơi này thiếu máy xe sợi máy dệt vải.

Trước đây, trong đống đổ nát của phủ thứ sử tìm được máy dệtdo thợ dệt trước kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để lại, đã được sửa chữa xong, cũng thể dùng, nhưng lại chỉ một chiếc duy nhất, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa mới đủ. huy động được nhiều người nhưng không máy dệt máy xe sợi thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không làm nên trò chống gì.

Lạc Thần muốn đi tìm Tưởng Thao bàn bạc, kêu anh ta giúp mình nghĩ biện pháp, xem thể lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một số từ đâu đó hay không hoặc nhờ người chế tạo ra cũng thể được.

Nơi làm việc Tưởng Thao thường giải quyết các vấn đề dân sự nằm ngay trước phủ thứ sử. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần lập tức qua đó.

Anh ta vừa lúc đó, đang bận rộn viết công văn, rất bận, thấy Lạc Thần tới thì buông bút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng lên đón.

Lạc Thần nói ra suy nghĩ của mình.

Tưởng Thao rất phấn khởi, nói:

Nếu các tướngbiết được phu nhân quan tâm họ như thế sẽ rất cảm kích cho xem. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phu nhân yên tâm, tôi sẽ nghĩ biện pháp.

Lạc Thần nói cảm ơn anh ta, đang chuẩn bị đi chợt thấy binh lính canh giữ cổng lớn gấp gáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy vào, thấy Lạc Thần thì quỳ xuống, bẩm báo:

Vừa rồimột người từ Kiến Khang tới, nóido hoàng hậu phái tới, mang theo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thư cho phu nhân, còn mang theo rất nhiều vật ban thưởng.

Nói xong hai tay trình thư lên cao đỉnh đầu.

Lạc Thần sửng sốt.

Sau một lúc, cuối cùng mới nhớ ra, vị gọi là hoàng hậu kia chắc Cao Ung Dung đường tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình. Tính toán thời gian, đường tỷ phu Đông Dương Vương kế vị làm hoàng đế hẳn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa bao lâu, mới thay đổi, vào thời điểm này, đối với người chị mới trở thành hoàng hậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi thứ hẳn không thể thiếu được.

Nàng Giang Bắc xa xôi, còn không kịp viết thư chúc mừng chị ta với anh rể, lại không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chị ta lại nhớ đến mình trước, nhanh như vậy đã viết thư cho mình.

Lạc Thần nhận lấy mở ra đọc.

Thư do a tỷ tự tay viết.

Trong thư a tỷ nói, hai chị em đã lâu rồi không gặp nhau, thời gian trước chị ta đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang, rất muốn gặp em gái, hỏi mới biết nàng hiện giờ đi theo phu lang Nghĩa Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa xôi ngàn dặm. Chị ta rất nhớ em gái, cũng may biết muội phu nhân trung long phượng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xứng đôi vừa lứa với em gái, lúc trước phụng mệnh tiên đế đến Nghĩa Thành khai hoang lập nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực sự trung can nghĩa đảm, rất đáng khen ngợi. Hiện giờ lại em gái cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại Nghĩa Thành, hai người cùng nhau mở ra lãnh thổ Giang Bắc cho triều đình Đại Ngu, chị ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất vu mừng. Lần này chị ta không phải lấy danh hoàng hậu danh nghĩa người nhà, phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người ban thưởng chút quà mọn, để đắp cho sự bất tiện lúc đầu không thể gửi quà mừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc hai người tân hôn.

cuối bức thư một danh sách dài các món quà được đính kèm.

Lạc Thần nhìn qua.

Một xe lụa Lăng La, một xe sơn trân hải vị, một xe lương thực hảo hạng, ngoài ra còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202một rương vàng bạc châu báu,não ngọc khí, tất cả đều vật quý.

Cuối thư, chị ta nhờ Lạc Thần cố gắng chuyển lời đến Mục, nói tân đế cũng rất thưởng thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn, mong hắn nơi Giang Bắc nàythể thiết lập một nền tảng vững chắc, căn cơ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dành một chỗ đứng cho Đại Ngu, chính công lao to lớn cho ngày sau Bắc phạt.

Chị em tình cảm sâu sắc, từ nhỏ đến lớn, Lạc Thần rất kính phục người chị này. Lạc Thần sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không bao giờ quên lúc nhỏ khi mình bị ong rừng đuổi đốt, chính chị ta đã xả thân cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, nàng thì tránh khỏi bị ong độc đốt, còn chị ta thì lại suýt nữa bị nguy hiểm tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tính mạng.

Bây giờ chị ta đã trở thành hoàng hậu, chẳng những không khách khí chút nào, ngược lại còn nhớ nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong thư giọng điệu cũng khen ngợiMục rất nhiều.

Nhận được thư của a tỷ, tâm tình Lạc Thần rất tốt.

Nàng gọi người tới cửa, dọn đồ xuống xe, an bài mọi người nghỉ ngơi, sự tình đến đây kết thúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng cũng không tâm đi làm chuyện khác, bắt đầu mong chờ Lý Mục trở về.

Trong thâm tâm, nàng chưa bao giờ quên câu hứa hẹn của Mục đối với cha: “Nếu triều đình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ép bức, cũng không làm trở ngại chuyện Bắc phạt, con sẽ mãi là thần tử Đại Ngu”. Nói ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, câu này thực ra được hiểunếu triều đình gây bức ép, cản trở hắn Bắc phạt, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn sẽ phản lại triều đình.

Trong lòng nàng vẫn luôn lo lắng âm thầm.

Cho nên lúc này, khi nhìn thấy bức thư này của a tỷ, Lạc Thần cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhõm.

Hoàng a cữu băng hà, mặc khiến mọi người cảm thấy đau lòng khi nghĩ về nó, nhưng từ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 góc độ khác, Đông Dương Vương cùng a tỷ hiểulẽ kế nhiệm thượng vị, làm một tân nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đại đế hậu của Đại Ngu, hơn nữa còn có phụ thân ở đó, cục diện vốn đáng buồn này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đình từng khiến người ta tuyệt vọng này, biết đâu chừng từ đây khí tượng sẽ thay đổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng sốt ruột muốn chuyển đoạn cuối bức thư của tỷ tỷ cho Mục, để hắn cũng yên lòng.

Hết chương 82

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 82 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App