GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 113

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Ở vùng ngoại ô phía đông của Kiến Khang, cách cổng thành vài dặm, tại một viện lạc thôn cư ở vùng hương dã.

Thiệu Phụng Chi tới đây đã được hơn mười ngày. Xung quanh vắng vẻ, chỉ có thôn dân qua lại, ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày cũng ít người, lại được Thiệu Ngọc Nương dặnkhông được lẻn vào Kiến Khang mua vui. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Biết sự việc can hệ trọng đại, nhiên không dám làm bậy, nhưng sống như này so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với thói quen ph óng đãng của thì chẳng khác nào đang trong lao tù, cảm giác như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một ngày bằng một năm.

May mắn thay trong mấy ngày nay,cuối cùng đã một nơilạc thú ở gần đây.

Nói đến cũng rất tình cờ, ngày đó tiễn vị lang trung đến tái khám cho Thiệu Ngọc Nương, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về khi đi trên con đường làng trong thôn quê tình nhìn thấy một chiếc xe nhỏ đi sượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua. Người đánh xe một ông lão, đi theo bên cạnh là một giúp việc tầm mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy tuổi. Chiếc xe kia chỉ một chiếc xe nỉ xanh rất thông thường nông thôn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một tấm rèm màu đỏ đào được treo lên, lập tức thu hút sự chú ý của Thiệu Phụng Chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi nhìn chằm chằm vào đó, tấm rèm đã được vén lên, lộ ra một khuôn mặt thiếu nữ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mười tám mười chín tuổi, yểu điệu thướt tha, kiều diễm như hoa đào, câu hồn phách người khác. Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái cùng với Thiệu Phụng Chi nhìn nhau, nàng mỉm cười ngọt ngào, buông rèm xuống.

Thiệu Phụng Chi tâm ngứa ngáy khó nhịn, lén theo đuổi. Chiếc xe kia dừng trước một gian độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trạch cách bờ sông vài dặm, ngôi nhà không lớn, tường bao quanh. gái kia xuống xe, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có cảm ứng quay đầu lại từ xa nhìn gã, chỉ cười một cái, dáng đi thướt tha biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mất sau cánh cửa.

Thiệu Phụng Chi làm sao không biết gái nàyý với mình cơ chứ? Nhìn dung mạo mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lệ của gái, ăn mặc trang điểm như thế, lại một mìnhmột nơi như này, vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như ngoại thấtnhững đàn ông nhà giàu trong thành Kiến Khang an trí bên ngoài.

Sinh hoạt trong nông thôn buồn tẻ, không biết còn phải dừng đây bao lâu, đột nhiênmột mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiêu diễm lệ, làm sao từ bỏ? Sau khi bồi hồi đi đi lại lại gần đó hồi lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại trèo lên trên bờ tường nhìn trộm, phát hiện bên trong đó ngoại trừ ông già cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người hầu kia, người khác thì chỉ một già nữa, không có đàn ông nào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà, gan liền lớn hơn, đi lêncửa, nói khát nước đi ngang qua muốn xin cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước uống. Lúc ấy được mời vào trong, gái kia không lộ diện, sau bức rèm cửa chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lộ ra nửa chiếc giày thêu màu hồng, đứng một lát rồi rời đi ngay.

Thiệu Phụng Chi lấy do lại hộ gia đình kia hồi lâu, trước sau chưa từng thấy gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia xuất hiện, đành phải chán chường ra về. Trên đường đi,đang tính toán ngày mai lại đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó như thế nào thì cô người hầu lại đuổi theo sau, dâng cái khăn lên, nói của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh rơi. nhận ra đó khăn La của gái kia, trên đó một tin nhắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hẹn gặp quay lại vào nửa đêm.mừng như điên, trở về chỗ làm như không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc gì, chờ đến nửa đêm lén lút đi theo lời hẹn.

gái kia quả nhiên để cửa cho gã, lặng lẽ dẫn gã đi vào. Gặp nhau dưới ánh đèn, dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạo gái càng thêm động lòng người, gái tự xưng tênA Đào, đúng như trong dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đoán của Thiệu Phụng Chi, ngoại thất của một vị quan viên trong kinh, vốn là ở trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành, nhưng không may khoảng thời gian trước bị phu nhân phát hiện, cô ấy bị buộc phải dời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về quê ẩn náu, mới đây không được bao lâu. Quan viên sợ vợ, chỉ kêu ấy an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm đây, nói thời gian sẽ đến thăm, nhưng liên tiếp mấy ngày ngay cả cái bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không thấy đâu.

A Đào nói đến đây thì càng giận. Thiệu Phụng Chi ngon ngọt an ủi, cả hai nhanh chóng tình chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý thiếp quấn lên giường.

gái này chẳng những xinh đẹp, kỹ năng trên giường còn rất cao siêu, Thiệu Phụng Chi như nhặt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 báu vật. Mấy ngày nay, đêm nào gã cũng chờ đến nửa đêm, đợi Thiệu Ngọc Nương đi ngủ rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì lén lút đi gặp người tình. Đêm qua lại bởi A Đào nói người đàn ông kia sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến thăm mình, cuộc hẹn của họ bị cản trở. Thiệu Phụng Chi trằn trọc mãi, cảm thấy tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như phát cuồng, khó khăn lắm đêm nay mới thể đi, thật sự không đợi được đến nửa đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay trời vừa tối, thấy phòng của Thiệu Ngọc Nương đã tắt đèn thì lập tức đi ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại đi đến chỗ của A Đào.

Tối nay A Đào chẳng những chờ còn trang điểm tỉ mỉ, còn chuẩn bị sẵn một bàn rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thức ăn.

Một đêm không gặpnhư cách ba thu, hai người gặp nhau càng thêm thắm thiết, lúc uống rượu hăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hái say chếnh choáng, A Đào bỗng rơi lệ, đau khổ nói:

Thiếp vốnmột gái đàng hoàng con nhà lành, nhưng gia cảnh quá bần hàn, bởi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chút sắc nên đã bị mấy lão già kia chiếm đoạt, đến giờ sống cuộc đời người không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra người ma không ra ma. Lão già kia còn sống thì thiếp cơm ăn có chỗ ở, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu như một ngày nào đó lão ấy chết đi, hoặcbị phu nhân ép phải bỏ thiếp, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì trên thế gian này sẽ chẳng còn nơi nào chứa chấp thiếp nữa.

Mỹ nhân khóc lóc khổ sở như thế, Thiệu Phụng Chi thương xót vô cùng, mở miệng hứa hẹn sẽ bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đảm của nửa đời sau của ấy sẽvinh hoa phú quý.

A Đào nức nở:

Nói thì dễ nghe lắm. Thiếp đã nương thân vào chàng rồi, trái tim đã trao hết cho chàng, chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại chẳng hề coi trọng thiếp chút nào. Cho tới giờ thiếp cũng chỉ biết mỗi tên của chàng, sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần đây, mỗi đêm đến rồi đi, ngay cả một đêm nguyên lành cũng chưa từng dành cho thiếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhất định phải người dựa vào, thiếp cũng không trông cậy khác. Huống chi, chàng cho thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết hay sao? Phụ cận gần đây đềunhững hộ gia đình nông thôn đào thức ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ đất, nhà chàng vài mẫu đất đi chăng nữa, thì chàng lấy đâu ra bảo đảm nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đời sau của thiếp sẽ được vinh hoa phú quý?

Thiệu Phụng Chi trong bụng say cuồn cuộn, rượu xông thẳng lên não:

– Nhà ta khôngai cả, chỉ một vị a tỷ, quản ta hơi nghiêm một chút, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho phép ta qua đêm bên ngoàithôi. Nàng đừng xem thường ta. Đừng nói tổ tiên của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta trước kia từngvọng họ đại gia ở vùng Giang Bắc, chỉ vì thời vận không tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện giờ suy tàn. Nhưng ta không lâu nữa đâu chắc chắn sẽ thăng quan tiến chức, phú quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không đếm được.

A Đào vừa rồi còn rơi lệ, lúc này lại không nhịn được cười, cười nghiêng ngả chỉ vào Thiệu Phụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chi nói:

Ôi, chàng đúng chém gió mạnh quá, làm thiếp sắp bay lên tận nóc nhà rồi này. Ngừng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi. Thiếp thân thiết với chàng cũng không phải muốn tiền tài của chàng, càng không muốn danh phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ chàng. Thiếp chỉ thích vẻ phong lưu của chàng thôi, không hề trông cậy vào chàng phú quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên cao, chàng cầnphải dùng mấy lời này để gạt thiếp chứ?

Thiệu Phụng Chi đang hào hứng, nom dáng vẻ ấyràngkhông tin mình, làm sao nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được, mặt đỏ tía tai nói:

Nàng từng nghe nói đến Tân An Vương rồi chứ? Đại nhân vật trong thành Kiến Khang đấy. A tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ruột của ta chính tâm phúc của Tân An vương, đang giúp ông ta một việc lớn. Đợi việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành công rồi, vinh hoa phú quý về tay dễ như trở bàn tay thôi. Những lời ta nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỗ nào lừa gạt nàng chưa?

A Đào ánh mắt khẽ động, cười hỏi chuyện lớn như thế nào.

Thiệu Phụng Chi ôm A Đào, cười nói:

Nàng quan tâm đ ến làm gì? Tóm lại ta đây, nàng cứ yên tâm. Sau này chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta giàu sang rồi sẽ không quên nàng đâu.

A Đào cuối cùng mới tỏ vẻ vui mừng, càng hầu hạ tận tình. Thiệu Phụng Chi đắc ý, uống không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết say, một giấc ngủ dậy đã nửa đêm về sáng, tuy còn không nỡ rời người đẹp nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết tối nay mình lén lút ra ngoài sớm, sợ rằng Thiệu Ngọc Nương phát hiện ra, không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại đến bình minh. Bịn rịn từ biệt với A Đào, hẹn đêm mai lại đến, vộivề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỗ ở, cũng không đi từ cửa viện trèo tường thấp đi vào, rón ra rón rén đang muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi về phòng của mình, phòng của Thiệu Ngọc Nương chợt sáng đèn, cửa mở ra, tử kia từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong nhà lao cùng đến đây hầu hạkiêm cả trông coi đi ra kêu đi vào.

Thiệu Phụng Chi không tránh được căng da đầu đi vào. Thiệu Ngọc Nương đuổi tử kia đi, bảo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đóng cửa lại.

Thiệu Phụng Chi thấy chị gái ngồi dựa trên giường, vết thương còn chưa lành, sắc mặt ốm yếu, đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn gã, hỏi gã đi đâu.

Ban đầu còn muốn giấu giếm, chỉ nói mình không ngủ được đi ra ngoài ngắm trăng hóng gió. Thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngọc Nương làm sao tin gã, cứ hỏi dồn mãi, Thiệu Phụng Chi biết không thể gạt được, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng ấp a ấp úng thừa nhận, nói mấy ngày trước mình tình quen một gái làm ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thất nhà người ta, hai người cặp kè với nhau, tối nay vừa từ chỗ cô gái đó về.

Thiệu Ngọc Nương cực kỳ tức giận, cố gắng đi xuống giường, lặng lẽ đến chỗ cửa sổ xét ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài một lúc, sau đó mới quay người lại thấp giọng mắng lên:

tử kia từ nhà lao theo tỷ tới đây, Cao Kiệu không biết, tỷ lại biết ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là người của Tân An vương. Chỗ chúng ta có gì không bình thường, hắn sẽ biết được ngay. Tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã bị khổ nhiều năm như vậy rồi, nhẫn nhục chịu đựng, khó khăn lắm mới đi tới bước này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sắp thấyhy vọng rồi. Tỷ nghĩ đệ đệ ruột của tỷ, sau này việc còn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dựa vào đệ, cho nên mới giữ đệ lại bên cạnh tỷ. Tại sao đệ lại không biết cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chứ? Mới mấy ngày đệ đã không chịu nổi mà đi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi à? Đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho rằng sau chuyện này giáo đầu sẽ tha thứ cho tỷ hay sao? Bên này không thành, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể giống như trước trở lại Thiên giáo à?

Thiệu Phụng Chi biết, bắt đầu từ nửa năm trước, chị gái của mình được một vị đại nhân vật trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành Kiến Khang âm thầm che chở, cho nên mới thể dưới lệnh cấm của triều đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại Kiến Khang.

Vị đại nhân vật đó chính Tân An vương Tiêu Đạo Thừa.

Tiêu Đạo Thừa luôn luôn thờ phụng Thiên Giáo. Lúc tân đế đăng cơ, giáo đầu Ngô Thương còn từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến Kiến Khang, còn được mời vào vương phủ, tôn sùng tân tòa thượng, đây cũng không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mật gì. Về sau Cao Kiệu hạn chế hoạt động của Thiên Giáo, ngoại trừ các quận huyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phát hạn lệnh ra thìKiến Khang còn ban bố lệnh cấm nghiêm ngặt, những người như họ bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 buộc phải rời khỏi Kiến Khang.

Nhiều năm qua, Tân An vương lấy danh nghĩa phụng giáo đã qua lại với Thiên Sư Giáo, đồng thời âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thầm dần dần gây ảnh hưởng. Hiện giờ vị giáo đầu Ngô Thương này chính người năm xưa đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứu Thiệu Ngọc Nương cùng Thiệu Phụng Chi từ dưới sông lên. Lúc đó ông ta là đàn chủ. Chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được sự giúp đỡ của Tân An vương cho nên mấy năm trước đã bước lên vị trí giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu.

Bởiquan hệ đặc biệt giữa Thiệu Ngọc Nương Ngô Thương, Thiệu Phụng Chi cũng biết một chút về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc mật của Thiên Sư Giáo.

Thiệu Phụng Chi không phải một người thông minh, nhưng anh ta cũng không ngu ngốc. Thiên Giáo đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử đông đảo, tín chúng trong dân gian hậm chí còn lan rộng hơn, anh ta biết Tân An vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn khống chế Thiên Giáo, hiệu lực cho mình. Ngô Thương ngoài mặt thì cung kính nghe theo Tân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 An vương, nhưng bản thân Ngô Thương cũng không hề đơn giản như bề ngoài như vậy.

Gia thế của Ngô Thương nhìn lại cũng giống như chị em Thiệu thị, trước đây phương Bắc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uy tín danh dự, sau khi triều đình tiến về phía Nam thì gia đạo nhanh chóng lụn bại. Tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế hệ này rồi thì đã không còn danh tiếng nữa, hoàn toàn đã bị bài xích bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con đường thăng quan đang lên.

Loạn thế như thế, triều đình suy nhược, hễngười năng lực thì ai không muốn làm nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự nghiệp. Ngô Thương cũngmột người tâm. Ngoài mặt thì phụ thuộc vào Tân An vương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mượn lực của ông ta cuối cùng đã lên làm giáo đầu Thiên Giáo, nhưng mấy năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn luôn âm thầm tích tụ lực lượng. Buồn cười thay cho Tân An vương không phát hiện ra, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho rằng mình luôn khống chế chặt chẽ Thiên Giáo.

Đầu năm, Cao Kiệu bắt đầu đả kích Thiên Giáo. Tân An vương không dám chống lại Cao Kiệu, âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thầm ra lệnh cho Ngô Thương tạm thời thuận theo triều đình, thu lại thế lực. Ngô Thương rất bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mãn, nhưng biết thời còn chưa chín muồi, ông ta không dám phạm sai lầm, chỉ thể đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý, mang theo căm hận rời đi Kiến Khang.

Nhưng Thiệu Ngọc Nương lại không chịu đi. Trong lúc đó, chị ta đã âm thầm đi tìm Tiêu Đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thừa. Tiêu Đạo Thừa biết được nội tình sâu xa giữa chị ta Cao Kiệu, mừng như điên,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mật giữ chị ta lại Kiến Khang.

Lúc ấy, Thiệu Phụng Chi đã hiểu, chị gái của mình muốn mượnhội để hoàn toàn thoát khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thiên Giáo, đầu nhập vào Tiêu Đạo Thừa.

Chị gái trong giáo nhiều năm, lại từng hầu hạ Ngô Thương, biết rất nhiều mật của Thiên Sư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Giáo. Một khi Ngô Thương biết chị ta vượt qua mình đầu nhập vào Tiêu Đạo Thừa, chắc chắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không để hai chị em họ được sống sót.

Thiệu Phụng Chi tức khắc bị những lời nói của Thiệu Ngọc Nương làm cho bừng tỉnh, nghĩthấy sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết hồn, vội nhận sai.

Thiệu Ngọc Nương sầm mặt xuống, hỏi tỉ mỉ quá trình hẹn của với gái kia.

Thiệu Phụng Chi không dám giấu một chút nào, thành thật khai ra hết.

Thiệu Ngọc Nương nhíu chặt mày, mắng ầm lên:

Loại ngoại thất kinh quan này đệ cũng dám qua lại cho được? Nếu bị người ta phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tìm tới cửa thì làm sao? Làm hỏng việc, bảo tỷ ăn nói thế nào với Tân An Vương đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thiệu Phụng Chi túa mồ hôi lạnh, thề thốt sẽ không dám nữa.

Thiệu Ngọc Nương lại hỏi tình để lộ thân phận với gái kia không.

Thiệu Phụng Chi vội nói:

A tỷ yên tâm, đệ chỉ báo tên thôi, cũngtên giả…

Đang nói, gã đột nhiên nhớ tới một chuyện, mặt trở nên tái mét.

Thiệu Ngọc Nương lập tức đoán ra được, hỏi phải đã nói những lời không nên nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái kia hay không.

Thiệu Phụng Chi ban đầu không dám thừa nhận, bị ép hỏi mãi, cuối cùng ấp a ấp úng nói:

Tối nay đệ uống hơi quá chén nên nhất thời lỡ lời, trước mặt cô ấy đã nhắc đến quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hệ giữa a tỷ với Tân An vương…

Thiệu Ngọc Nương bùng nổ cơn giận, hung hăng cho một cái tát thật mạnh.

Thiệu Phụng Chi che má, cuống cuồng nói:

A tỷ bớt giận ạ. Đệ chỉ nhắc mỗi câu đó thôi, không hề nói thêm câu khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chắc không sao đâu.

Thiệu Ngọc Nương để dành được sự thương xót đồng tình của Cao Kiệu lúctrong nhà lao chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự tra tấn, về sau lại ốm đau, tất cả đều đánh thật ốm thật, không hề giả bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chút nào. Giờ phút này bị lửa giận công tâm, cả người không đứng vững, lảo đảo như sắp ngã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được Thiệu Phụng Chi kịp thời đỡ lấy.

Chị ta lấy lại bình tĩnh, chậm chạp quay mặt đi, trong mắt hiện lên tia âm u lạnh lẽo.

Hộ nhân gia kia không cho phép một người sống sót. Tối nay đệ trở lại đó nhân lúc họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa kịp chuẩn bị, xử sạch sẽ toàn bộ cho ta.

Chị ta gằn từng chữ nói.

……

Đêm khuya, cánh cửa Tần Lâu bị một ông lãocửa gấp gáp.

Chẳng mấy chốc, một chiếc xe nhỏ từ cửa sau của Tần Lâu lặng lẽ rời khỏi đi về hướng phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đệ Cao thị.

Cuối giờ Tý, chiếc xe dừng đầu ngõ cửa sau Cao gia, Lục Nương từ trong xe bước xuống, vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi đến trước cánh cửa kia.

Đêm khuya tự ấy đi đến đây để truyền tin. Thưgiao cho tiểu nương tử Cao gia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Người gác cổng cửa sau từ mấy ngày trước đã được Lạc Thần phân phó, nói nếu người tới truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin cho mình thì bất cứ lúc nào kể cả nửa đêm cũng phải lập tức thông báo cho mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Phong thư kia rất nhanh đã được chuyển tới trong tay Lạc Thần.

Ngày ấy truyền tin Lục Nương xong, mấy ngày nay, Lạc Thần vẫn luôn chờ tin tức của ấy.

Mấy ngày trước, cuối cùng đãmột tin tức tốt gửi tới, nóingười ấy sắp xếp đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiến triển thuận lợi, một khi nghe đượcđó sẽ lập tức báo cho nàng.

Nàng lại đợi thêm mấy ngày nữa, tối nay cuối cùng đã tin tức mới.

Lạc Thần đang ngủ bị đánh thức, vội vàng đứng dậy ra mở cửa, nhận thư từ chỗ A Cúc, xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lượt, giật mình không nhỏ.

Thế nào? Nghe ngóng được gì?

A Cúc đứng một bên giơ ngọn đèn lên để soi, sốt sắng hỏi Lạc Thần, nét mặt kích động.

NgườiLục Nương sử dụng nghe nói cực kỳ thông minh, nửa đêm truyền tin như này, vậy thì chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắn tin tức nghe được rất quan trọng. Huống chi nhìn biểu cảm của tiểu nương tử, tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không phải việc nhỏ.

Lạc Thần kịp phản ứng, trong lòng kinh ngạc, quả thực khó nói nên lời.

Nàng thật sự không nghĩ tới, nhờ người thông qua Thiệu Ngọc Chi đi tìm hiểu những trải qua của Thiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngọc Nương lại sẽ khơi ra một đại nhân vật bình thường nàng căn bản chưa từng lưu ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến.

Tân An vương Tiêu Đạo Thừa!

Trong thư Lục Nương nói, sự việc chưa chắc đã đúng như thế, cũng thể Thiệu Phụng Chi khoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khoang thổi phồng trước mặt A Đào. Nhưng bởi sự việc quá trọng đại, A Đào không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám chậm trễ, nhân lúc Thiệu Phụng Chi ngủ đã bảo ông lão ngay trong đêm đi truyền tin, cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy cũng tức khắc đi truyền tin luôn, để Lạc Thần tự quyết định.

Nếu những Thiệu Phụng Chi nóithật, vậy thì tình thế đã vượt qua cả sự tưởng tượng bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu của Lạc Thần.

Nàng đọc lại lần nữa, kìm nén nhịp tim đang đập nhanh, cầmthư rồi lập tức đến nơi ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của cha mẹ.

……

Đêm khuya, Cao Kiệu vẫn trằn trọc khó ngủ.

Ông mang tâm sự nặng nề, nghe hơi thở đều đều rất nhỏ đã ngủ say của thê tử nằm bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cạnh, ông lặng lẽ đứng dậy, ra khỏi phòng đi vào thư phòng, thắp nến sáng lên, ngồi xuống bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy một phong thư ra, mở ra đọc lại một lần nữa.

thư này Mục gửi. Đó lần trước sau khi cứu viện Lục Giản Chi thành công hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã gửi tới. Lúc đó gửi hai phong thư cùng một lúc, một viết cho con gái của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lá thư này viết cho mình.

trong thư Mục nói tình huống của Trường Anthế cục của Lũng Tây với ông, nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kế hoạch tiếp theo của hắn là muốn bình định Lũng Tây.

Những điều này đều nằm trong dự kiến của Cao Kiệu.

Điều khiến cho Cao Kiệu thấy bất ngờ chính đoạn cuối thư của hắn.

Mục nói, trước ngày xuất binh, sau khi ba người nghị sự xong, Tân An vương đã từng nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 riêng với hắn, nói rõ lợi hại trong đó. Trong lời nói phần nhiều khuyên mình nên sáng suốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự bảo vệ bản thân. Tân An Vương nói vậy cũng xuất phát từ lòng tốt. Nhưng mình ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dốt, lại thânngoại thần, từ trước đến nay đối với những tranh đấu lợi hại giữatộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng thất cũng không hiểu mấy. Lần này viết thư cho ôngbởi bỗng nhiên nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến chuyện đó, vẫn thấy rất khó hiểu, cho nên thêm vào tùy bút, mong ngày sau nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hội thể mong được Cao Kiệu chỉ điểm.

Những lời cuối thư này nhìn vẻ như chỉ tùy bút hắn bổ sung thêm vào, xin Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu chỉ giáo. Nhưng với sự hiểu biết của Cao Kiệu với hắn, làm sao dễ tin như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngay từ ánh mắt đầu tiên, ông đã hiểu ngay ngụ ý của Mục.

ràng hắn đang khéo léo nhắc nhở mình rằng Tân An vương bằng mặt không bằng lòng, cố ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mượn hội này làm suy yếu thế gia, bản thân giữa mưu lợi bất chính.

Nếu như thế gia hoàn toàn sụp đổ, ai kẻ được lợi lớn nhất?

Cao Kiệu biết trong lòng.

Đối với Cao Kiệunói, mặc biết Tân An vương sau lưng ông thậm chí sau lưng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hậu ý đồ như vậy, ông cũng sẽ không thấy kinh ngạc.

Làm quan trong triều đình mấy chục năm, ông đã từng gặp rất nhiều âm mưu cùng mưu kế như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nếu như đây là thật, cảm giác duy nhất của ông tuyệt vọng, hoàn toàn tuyệt vọng.

Ông biết Mục không phải bịa đặt cớ. Nhưng ông thật sự không muốn tin, Tiêu Đạo Thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng đế hậu trẻ tuổi sẽ giống như Tiêu thất trước kia, đặt sự tranh đấu quyền lợi giữa hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thất cùng thế gia trên quốc gia.

Tân đế hậu mới lên ngôi cùng những lời nói việc làm sau đó của họ khiến trái tim mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mỏi vốn đã lui xuống của Cao Kiệu từ từ hồi phục trở lại, thậm chí còn sinh ra hy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vọng, lại một lần nữa sinh ra cảm giác chờ mongtưởng tượng Nam triều sẽ được trung hưng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chính bởi cảm giác hy vọng chờ mong này, dẫu cho mệt mỏi đến mấy, ông cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vui vẻ chịu đựng.

Nhưng mà, chính những lời lẽvẻ nhẹ nhàng trong bức thư của Mục đã đâm một cái gai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào trái tim của Cao Kiệu. Ông ngoài mặt như không việc gì, nhưng sau ngày đó khi đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt với Tiêu Đạo Thừa cùng với đế hậu luôn nghe theo mình, trong lòng luôn cảm thấy một cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giác tuyệt vọng hồ.

Ông hy vọng đây chỉ sự đa tâm của Mục, hy vọng cuộc nói chuyện riêng giữa Tiêu Đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thừa với hắn chỉ xuất phát từ sự cố chấp phán đoán sai thế cục của Tiêu Đạo Thừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dẫn tới sự bi quan thôi.

Dẫu sao thì, lúc ấy ở ngay trước mặt mình, Tiêu Đạo Thừa cũng từng phản đối xuất binh. Nhưng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đáy lòng ông vẫn thoáng cảm giác bất an, không thể nào gạt bỏ đi được. Đặc biệt© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện vừa rồi, trùng hợp như vậy, lại liên quan đến Tiêu Đạo Thừa.

Cao Kiệu nhìn chăm chú vào thư, cau mày, đột nhiên nghe bên ngoàitiếng cửa rất nhẹ, tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo cửa bị đẩy ra.

Ông ngẩng lên, thấy là con gái đứng cửa thì kinh ngạc, cất thư đi, hỏi:

Muộn thế này rồi sao con còn chưa ngủ thế?

Lạc Thần đi vào, nhìn phụ thân, nói:

Cha ơi, mấy ngày trước con đã giấu cha đi làm một chuyện thể nào cũng sẽ bị cha trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứ. Nhưng con đã thăm được một tin tức. Bởi vì sự việc trọng đại, con không dám tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phán xét vội vàng, cho nên muốn để cha quyết định ạ.

Nàng trình thư kia lên.

Hết chương 113

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 113 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App