GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 158

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Thành Nhạn Môn được xây dựng giữa núi non, trên một vùng đất bằng phẳng cách quan nội vài dặm, theo địa hình mà xây dựng một doanh trại khổng lồ. Nơi đơn sơ dày đặc phía trước chính là doanh trại. Góc Tây Bắc là chuồng ngựa, trong đó chứa một số lượng ngựa đáng kinh ngạc đang chờ ra trận. Đối diện là kho khí giới, kho lương thảo. Ở giữa doanh trại có một căn phòng chiếm diện tích rộng lớn được xây dựng lên khá đột ngột, thoạt nhìn rất không hài hòa đối với binh doanh này, đó là nơi ở mới được xây dựng chuyên dành cho quý tộc hậu duệ quan lớn Tây Lương tới đây để giám sát tướng soái Hung Nô.

Hoàng đế Tây Lương Lưu Kiến tự xưngthiên vương mấy ngày trước tự mình tới đây đốc chiến nghênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đón quân địch, nhiên tại nơi này.

Gần canh ba, ánh nến trong phòng sáng trưng, ​​kèm theo một tiếng gầm trầm như thú, một người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông da ngăm đen thắt bím tóc, thân hình vạm vỡ tr@n truồng cuối cùng cũng ngừng cử động, lật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nằm ngửa trên chiếc giường trạm khắc hoa văn, thở hổn hển.

Cô gái quay nửa khuôn mặt về phía ông ta, mắt phượng lúng liếc đưa tình, cười quyến hỏi:

Thiên vương vừa lòng với thiếp không ạ?

gái này chính Mộ Dung Triết, người đàn ông kia là Hoàng đế Tây Lương Lưu Kiến. Tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mộ Dung Triết vừa được đưa đến đã bị Lưu Kiến thèm khát không chờ nổi mang tới nơi này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Công thành đoạt đất tất nhiên là mục đích hàng đầu, nhưng cuối cùng được mỹ nhân Mộ Dung thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vốn luôn xem thường mình, khiếnta phải nằm dưới hầu hạ mình, đó cũng một thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vui rất lớn trong đời, khiến cho lòng hư vinh của đàn ông đạt được thỏa mãn rất lớn. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chi, khi ông ta nghĩ đến đêm nay trong tay mình có một mỹ nhân xinh đẹp,Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể sẽ rơi vào cái bẫy do mình bày ra, Lưu Kiện càng thấy nhiệt huyết sôi trào, nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mộ Dung Triết cố ý lấy lòng mình, thì càng thêm kiêu ngạo đắc ý.

Thiên vương, không phải thiếp làm giảm uy vong của chúng ta, nhưng mà so chí khí với người ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiếp luôn thấy không yên tâm ạ. Mộ Dung Triết suy nghĩ một chút, mở miệng nhắc nhở.

Với sự hiểu biết của thiếp về Mục, hắn không phải người dễ mắc mưu. Nhân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng huynh thiếp còn chưa chạy đến, thiên vương ngài tốt nhất phải cẩn thận, phái thêm nhiều người ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài thăm tiếp ứng để đề phòng có biến.

Công chúa yên tâm. Lý Mục xảo trá đến mấy cũng sẽ không nghĩ đến ta sẽ an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bài liên hoàn kế như thế đâu. Nàng chờ xem, xem ta báo thù cho Mộ Dung thị nàng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế nào. Chờ chặt đầu của Lý Mụcđoạt lấy Trường An rồi, ta sẽ phong nàng làm hậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai chúng ta cùng cai trị thiên hạ.

Y càng nói càng hưng phấn, nhìn vào Mộ Dung Triết tr@n truồng, trong mắt lộ rõ d*c vọng tr@n trụi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại ôm lấy ấy, đang muốn thể hiện hùng phong một lần nữa lại thoáng nghe được từ xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng ồn ào tiếng hét, nghe phương hướng dường như phát ra từ phía thành quan.

Lưu Kiến dừng lại, quay đầu về hướng đó, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc

Thiên vương…không xong rồi…

Kèm theo đómột loạt tiếng bước chân dồn dập những tiếng kêu hoảng sợ ở bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 to.

Quân đội của Mục đến rồi, thành quan đang khẩn cấp…

Lưu Kiến đẩy Mộ Dung Triết ra khỏi ngực mình, ngồi bật dậy túm lấy áo khoác choàng bừa lên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi gấp gáp mở cửa đi ra ngoài.

Màn đêm yên tĩnh đột nhiên bị phá vỡ, giữa những tiếng còi chói tai không ngừng vang lên, toàn bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 doanh trại trở nên náo loạn. Binh lính Hungđang ngủ bị bừng tỉnh, hốt hoảng cầm lấy đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kích chạy ra doanh trại, ngay cả bày đội cũng không kịp lao về phía quan thành.

Tại sao lại thế? Lưu Kiến túm lấy một phó tướng đang chạy đến, quát lên.

Phó tướng này phụ trách canh giữ thành quan đêm nay, đang chờ nhâncủa Ô Can chiến thắng trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về, vốn đã nhận định nắm chắc thắng lợi, cho nên phòng giữ lỏng lẻo, cộng thêm trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới trong quân người nào cũng đều biết đêm nay thiên vương nghênh đón Mộ Dung công chúa, vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gian nhà giữa doanh trại kia chắc chắn suốt đêm sẽ trình diễn màn động phòng cực lạc. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm dưới theo, thế trong doanh không hề có nửa phần cảnh giác, những thủ vệ trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tường thành để xua đi cơn buồn ngủ để khiquân đội của Mục được bóng đêm yểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trợ lặng yên không một tiếng động đi đến dưới thành họ vẫn còn đang mật kể cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau nghe đủ loại chuyện về công chúa Yến quốc quyến như thế nào, dùng sắc đẹp để lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng người khác ra sao.

Kết quả thế nào có thể nghĩ.

Đối mặt với cuộc vây hãm tấn công thành bất ngờ do chính Mục chỉ huy phát động, phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng từ trong giấc ngủ bừng tỉnh, trở tay không kịp, một mặt khẩn cấp triệu tập người bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành quan, một mặt chạy đi báo tin cho Lưu Kiến.

Thiên vương! Tả tướng quân chắc đã gặp bất trắc rồi ạ. Nếu không tại sao Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại ngay trong đêm đánh tới nơi này mà trước đó lại không hề tin tức nào truyền về. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đây chẳng phải đã hại thiên vương rồi ạ?

Binh Hung dũng mãnh trongchiến, đặc biệt kỵ chiến trên đất bằng, chiến lực hơn người, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thủ thành lại chưa từng thế mạnh của họ. Đó cũng là nguyên nhân chủ yếu sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước khi quân đội của Mộ Dung Thế đến, Lưu Kiến trăm phương nghìn kế muốn ngăn cản quân đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của MụcThạch Khẩu.hiện tại chuyện y lo lắng nhất vẫn đã xảy ra.

Thế nhưngMục lại tránh được tai mắt của mình vào lúc đêm khuya đưa binh đến dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành không hề dự báo trước. Chogiờ phút này mình mở cửa ra ngoài chiến cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cơ hội nữa.

Sắc mặt của y biến đổi lớn, mắt nảy lên không ngừng, nhìn về phương hướng thành quan. Nơi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ánh lửa hừng hực, chiếu sáng cả nửa bầu trời.

Mộ Dung Thế đã chết rồi à, sao chẳng thấy bóng dáng đâu!

Vừa chửi rủa, Lưu Kiện vừa ra lệnh cho người của mình nhanh chóng triệu tập tất cả quân trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 doanh rồi nhanh chóng nhận lấy giáp trụ từ trong tay tùy tùng của mình đưa tới mặc vào, sải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bước lên chiếnphóng nhanh về phía thành quan.

Mộ Dung Triết từ trên giường chậm rãi ngồi dậy, mặc xiêm y vào rồi đi ra ngoài leo lên đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan sát của doanh trại, nhìn về phương hướng thành quan, hồi lâu sau ấy quay đầu lại nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về hướng góc Đông Bắc của doanh trại, dần dần xuất thần.

……

Hướng Đông Bắc, trong một doanh trại mật được canh giữ bởi nhiều lớp lính canh, một ngọn đèn sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như hạt đậu.

Ánh đèn mờ ảo chiếu sáng hình ảnh hai mẹ con trên tường.

Nơi này mặchẻo lánh, nhưng vừa rồi bên ngoài những động tĩnh đột ngột vẫn truyền đến, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho đứa đang ngủ say bị đánh thức. Tuy rằng kể từ ngày được sinh ra, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tên “Tiểu Thất” này đã bị giam cầm giống như mẫu thân của mình.

Khoảng cách xa nhất cậu bé từng đo bằng đôi chân của mình tứ phương viện trong cung Yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia. Khung cảnh rộng mở nhất mắt cậu từng thấy tuyết mùa đông mưa mùa trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bầu trời hình vuông khi cậu ngửa đầu nhìn lên trông thấy.

Nhưng không điều trong số này ngăn cản cậu lớn lên.

Tiểu Thất khuôn mặt trong sáng thông minh lanh lợi, bình thường ít nói không thích nói chuyện nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại biết rất nhiều thứ.

Cậu biết phụ thân của mình là ai, biếtsao mẫu thân của mình với phụ thân lại bị tách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra, biết một ngày nào đó phụ thân sẽ tìm được mình mẫu thân, đón họ đi vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ không bao giờ xa nhau nữa.

Cậu cũng luôn ghi nhớ một điều.

Tiểu Thất nhũ danh của cậu. Bởi cậu nam nhi thế hệ thứ bảy Cao gia, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu thân gọi cậu Thất Lang.

Cậu Thất Lang quân của Cao gia.

Cậu còn chưađại danh.

Mẫu thân nói, đại danh của cậucái tên lưu giữ về sau này, sẽ do phụ thân đặt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậu. Cậu rất mong ngày đó sẽ đến càng sớm càng tốt.

Trong tối nay, trong lúc ngủ mơ, cậu lại một lần nữa mơ thấy phụ thân, người từ lúc cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được sinh ra đến nay chưa từng gặp lần nào nhưng dựa trên miêu tả của mẫu thân về ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cậu đã âm thầm tưởng tượngsố lần ở trong đầu rồi.

Người đàn ông cậu gọi là phụ thân kia hẳncao gầy, thông minh bác học, dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiên định, dũng mãnh không hề sợ hãi, ôngmột đôi mắt rất sáng thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thái, ông sẽ đến nơi này giống như một người anh hùng cứu mình mẫu thân rời khỏi đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cậu bị đánh thức bởi tiếng động ồn ào từ bên ngoài, cậu mở mắt ngái ngủ, dụi dụi, tỉnh dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay, dậy gọi mẹ rồi lao vào vòng tay mẹ.

Tiêu Vĩnh Gia ôm con trai vào lòng, chăm chú lắng nghe tiếng la hét xa xa, âm thanh đó giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như quân lính chém giết nhau, sau một lát thì nắm lấy tay con trai dẫn cậu đi đến trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa sổ đẩy cửa sổ ra, nhìn ánh lửa đang dấy lên cao trên bầu trời đêmphương hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành quan.

Mẹ ơi, cha tới cứu chúng ta phải không ạ?

Tiểu Thất nhìn một lát rồi ngửa đầu lên khẽ hỏi mẫu thân.

Tiêu Vĩnh Gia hơi nhíu mày lại, thu ánh mắt về cúi xuống nhìn con trai.

nhìn thấy trong đôi mắt rất giống phụ thân của cậu kia toát lên tia sáng hy vọng và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chờ đợi thận trọng dường như bị dùng hết sức lực đè nén xuống. đè nén cảm giác tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lỗi đau buồn đang dâng lên trong lòng, đang định đáp lại lời con trai thì đột nhiên phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau vang lên giọng nói của một người phụ nữ:

Tiểu Thất lang, tới để nói cho cháu biết, cháu hãy nghe cho kỹ vào. Đó không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cha cháu tới cứu cháu, tỷ phu cháu tới tấn công thành quan. Hắn không phải tới cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai người muốn hại hai người.

Tiêu Vĩnh Gia quay đầu lại, thấy Mộ Dung Triết không biết đã đến đây từ lúc nào rồi, đang đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay phía sau hai mẹ con.

Quần áo củaấy chỉnh tề, nhưng tóc lại chút rối bù, có lẽ bởi ánh nến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khá tối nên sắc mặt ấy thoạt nhìn tái xanh, đôi mắt lấp lánh, ánh mắt ấy nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuôn mặt Tiểu Thất, biểu cảm trên mặt cười như không cười trông rất kỳ lạ, dáng vẻ khác hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn so với mỗi lần xuất hiệntrước mặt Tiêu Vĩnh Gia.

Tiêu Vĩnh Gia cảm thấy tim mình đập rất nhanh.

Kể từ năm đó khi sinh con trai và bị Mộ Dung Triết bắt cóc giam phương Bắc, mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm nay tuy rằng bị mất đi tự do nhưng công bằngnói, mang thân phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh nhưng đãi ngộ dành cho mẹ con xem như không tệ.

Đặc biệt Mộ Dung Triết, mỗi lần xuất hiện thì luôn cung kính tôn trọng mình, thậm chí còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho biết những chuyện xảy ra bên ngoài.trước mặt Tiểu Thất cũng luôn xưngdì, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chí một lần còn dịch dung thành dáng vẻ của Lạc Thần dỗ dành cậu, nói mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 a tỷ của cậu.

Tiêu Vĩnh Gia vẫn luôn lạnh nhạt, tuy rằng trong lòng dần dần nghi ngờ mục đích của hành động khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thường này của ấy, nhưng đã lâu rồi chưa từng thấy dáng vẻ khác thường giống như tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay của ấy.

Tiểu Thất ngẩng lên, mờ nhìn mẫu thân mình.

Tiêu Vĩnh Gia vỗ nhè nhẹ vào sau lưng con trai, quay sang Mộ Dung Triết.

Tại saolại đây?

Tại sao tôi lại không thể đây? Trưởng công chúa, người thông mình, a huynh tôi đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202tới đây mục đích gì chắc đã biết.nghe thấy động tĩnh bên ngoài không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục đánh đến rồi. Người Hung chẳng mấy chốc sẽ không chống đỡ được. Lưu Kiến cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bắt hai mẹ con uy hiếp Lý Mục đổi lấy hội tạm nghỉ để chờ a huynh tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến…

Trưởng công chúa, mấy năm nay tôi tự nhận đối đãi với không tệ, bảo vệ mẹ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chu toàn. Tôi từ lâu đã đoán được sẽ một ngày như hôm nay, tôi không muốn chứng kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảnh như này, tôi muốn cứu Thất Lang. Nói thật chobiết, không lâu trước đó, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý bị bắt giam tại Trường An, khi đó đã nói ra tung tích của mẹ con cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục và con gái biết, nói tôi bằng lòng trợ giúp họ cứu mẹ con về. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mà…

Mộ Dung Triết nhìn Tiêu Vĩnh Gia, khóe môi cử động một chút, trên mặt nở nụ cười mang chút vặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẹo:

Trưởng công chúa, hai mẹ conthật đáng thương. Mục con gái của vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như họ không muốn cứu bà, từ chối ý tốt của tôi…

Cô đã đưa ra điều kiện gì?

Tiêu Vĩnh Gia đột nhiên cắt ngang lời ta nói.

Cho phép ta suy đoán xem nào, Mộ Dung công chúa, phải tâm sự thầm kín nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó, muốn nhânhội này tự tiến cử bản thân làm gối ngủ, hoặc cam tâm hầu hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó,đúng không?luôn miệng nói là cho họ một hội cứu mẹ con ta, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực chất là đang ép buộc họ.nghe cho kỹ đây, họ cự tuyệt cô, mới khiến cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy vui vẻ.

nhìn Mộ Dung Triết, cười cười.

Các người giam hãm mẹ con ta nhiều năm như vậy, cho rằng ta còn chấp nhất với chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sinh tử hay sao? Sống sót tất nhiên rất tốt, nhưng nếu như đến ngày phải chết thì cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chấp nhận được. Mộ Dung công chúa, thực ra ta lại thấy thương hại cho cô, uổng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tước vị, dung mạo xinh đẹp như hoa, nhiều mưu kế bản lĩnh, nhưng rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cô sống ai?

đặt con mình đang ôm vào lòng xuống, để cậu đứng dưới đất, mình thì ngồi xổm xuống nhìn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đôi mắt trong sáng thông minh của cậu, nói:

– Thất Lang ơi, mẹ từng nói với con, bao nhiêu năm nay cha vẫn đang tìm kiếm mẹ con mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cha con một vị anh hùng, nhưng anh hùng cũng sẽ những việc không thể làm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nếu ngộ nhỡ trước khi cha con tìm được chúng ta, người xấu đã cầm đao kiếm tới giết chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta, consợ không?

Tiểu Thất cái hiểu cái không, nhưng vẫn lắc đầu nói:

Mẹ ơi con không sợ. Nếu người xấu cầm đao kiếm tới, con sẽ bảo vệ cho mẹ.

Trong mắt Tiêu Vĩnh Gia rưng rưng nước mắt, ôm lấy con trai vào lòng, ôm chặt lấy.

Bên ngoài phòng tiếng bước chân.

Dường như có người tới.

Sắc mặt Mộ Dung Triết càng thêm khó coi, khựng lại một chút rồi lạnh lùng nói:

Trưởng công chúa, đã không biết tốt xấu như thế, vậy thì đừng trách tôi tình. Chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người của Lưu Kiến đã tới rồi. Chờ tôi đi rồi, hối hận thì cũng đã muộn.

Đột nhiên, bên ngoài nhà vang lên một tiếng động lạ, tựa như người sợ hãi kêu cứu, nhưng tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kêu cứu chưa kịp phát ra thì đã biến mất.

Mọi thứ lại yên tĩnh trở lại.

Mộ Dung Triết đột ngột quay đầu lại.

Xảy ra chuyện vậy?

Cô ấy quát lên một tiếng chạy ra ngoài, vừa mới chạy được vài bước đột nhiên chân như bị đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đinh.

Một người đàn ông dáng vẻ như một lão binh trong quân lặng lẽ xuất hiện bên ngoài cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuôn mặt của ông bị màn đêm che khuất không thể nhìn thấy ràng, chỉ duy nhất thanh trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm trong tay ông dưới ánh nến chiếu rọi phản chiếu ra ánh sáng màu đỏ sẫm sắc bén.

Đó máu, còn ấm, quấn quanh lưỡi kiếm, chảy từng giọt rơi xuống đất trước chân người đàn ông.

Cảnh tượng này tuy ngoài dự kiến ​​nhưng phản ứng của Mộ Dung Triết lại cực kỳ nhanh. Gần như trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nháy mắt, ta rút trong người ra một thanh chủy thủ, quay phắt người lại chuẩn bị nhào về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía mẹ con trưởng công chúa ngay bên cạnh.

Thế nhưng kiếm phong của lão binh kia còn nhanh hơn so với phản ứng của ấy. Cô ấy vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới xoay người thì bên gáy đã lạnh ngắt, thanh kiếm mang theo máu nóng kia đã kề lên trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổ.

ấy thấy nhói buốt, lập tức đứng lại.

Ngươiai dám giương oai ở đây?

Giọng của Mộ Dung Triết cứng ngắc, quát lên.

Lão binh lật tay một cái, thanh kiếm như tia chớp đánh tới. “Thịch” một tiếng, chủy thủ trong tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy bị đánh bay.

Mộ Dung công chúa, mấy năm nay nhờ trông nom vợ con ta, Cao Kiệu ta hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay tới đón hai mẹ con họ trở về nhà.

Lão binh kia cất tiếng nói trầm thấp, nói xong, nâng khuỷu tay lên đánh thật mạnh vào sau gáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy.

Mộ Dung Triết thấy trước mắt tối sầm, cả người ngã xuống đất.

– A Lệnh ơi, ta đây! Ta đã đến muộn.

Người nọ quay sang bước nhanh tới chỗ Tiêu Vĩnh Gia đã sợ ngây người, tới trước mặt bà giang rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai tay ra ôm chặt lấy vào lòng.

Hết chương 158

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 158 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App