GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 160

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
– Thiên vương!

Một tùy tùng khá lớn tuổi vừa rồi bị Mộ Dung Tây ra lệnh lui xuống không nhịn được đi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gọi Dung Tây một tiếng để nhắc nhở.

Người này xuất thân Hạ Lâu thị quý tộc Tiên Bi. Trước kia Đồ thị, Vệ thị bị Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thế thuyết phục phản bội Mộ Dung Tây, ủng hộ Mộ Dung Thế thượng vị, sau đó đã gi ết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết thân tín của Mộ Dung Tây. Hạ Lâu thị quan hệ thân cận với Mộ Dung Tây, tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều năm ở tại Long Thành nhưng cũng bị thanh trừng, khi nghe tin đã mang theo bộ tộc bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trốn ngay trong đêm cho nên mới tránh thoát được một kiếp. Về sau tuy đã hội hợp được với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộ Dung Tây tìm được đường sống nhưng lại không chỗ để dừng chân. Trong mấy năm qua, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thời khắc nàokhông muốn đoạt lại vùng đất cũ, nhưng thực lực hai bên cách nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quá xa, đành phải ẩn náu mai phục, âm thầm triệu tập nhân mã chờ đợi thời cơ.

Hiện giờ cơ hội đã sắp đến rồi.

Trước đây thất bạiLạc Dương, Mộ Dung Thế đãbị tổn thương nguyên khí, hiện giờ tuy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liên hợp với Tây Lương, nhưng muốn thắng Mục không hề dễ dàng, khả năng không lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một khi khai chiến, Lý Mục tất cũng sẽ toàn lực ứng phó.

Cái họ chờ chính hai bên ác chiến, đến lúc đó chờ thời ra tay. Không dám nói cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác, nhân Mộ Dung Thế chưa kịp chuẩn bịđoạt lại Long Thành, thậm chí lúc chưa chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này mà đánh hạ Yến quận phòng thủ trống không, cũng hy vọng đáng mong chờ. Bởi sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc can hệ trọng đại, bắt đầu từ một tháng trước, Mộ Dung Tây đã đích thân ẩn nấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vùng Nhạn Môn, thămtin tức. Mấy ngày trước, dựa theo kế hoạch, đoàn người vốn muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lui lại nhưng bất ngờ lại biết được Mộ Dung Tây ý muốn bắt Tiêu Vĩnh Gia đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi cùng.

Theo như lời của Mộ Dung Tây, tất nhiênbắt cóc Tiêu Vĩnh Gia để phòng ngừa sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể dùng để uy hiếp Mục.

Quyết định này tất nhiên không tồi. Nhưng nghĩ cướp một con tin quan trọng từ trong đại doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hung Nô, khó khăn lớn thế nào thể nghĩ.

thận trọng, Hạ Lâu không muốn nhiều chuyện, ban đầu cũng không tán thành Mộ Dung Tây đưa ra kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoạch ràng vẻ ngẫu hứng này, nhưng Mộ Dung Tây lại nhất quyết thực hiện, kiên trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn làm, Hạ Lâu đành phải nghe theo mệnh lệnh của ông ta.

Chuyện tối nay vốn đều diễn ra theo đúng kế hoạch. Phía mình chỉ đối mặt với một Cao Kiệu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phần thắng rất lớn, chỉ cần bắt được người rồi mau chóng rút đi thì xong. Không nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự việc lại đột nhiên nổi lên biến hóa như thế, khi thấy thiên vương bị vị công chúa Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Triều kia nhận ra, dăm ba câu kích bác thì sự việc đã chệch ra khỏi quỹ đạo, nom © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm xúc của ông ta cũng như bị mất khống chế, lại muốn quyết đấu với Cao Kiệu thì nôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nóng, vội đi lên khuyên can.

– Đại sự làm trọng. Xin Thiên vương đừng chút hứng chí nhất thời làm hỏng kế hoạch ạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mộ Dung Tây lại như không nghe thấy.

Thiên vươngdũng cái thế, rất uy vọng ở trong người Tiên Bi, đáng tiếctính cách bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủ, thời điểm mấu chốt lại thường do dự không quyết đoán, không thể nhẫn tâm. Năm đó nếu ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta nghe theo lời khuyên của mình sớm ra tay trừ khử Mộ Dung Thế đã bắt đầu dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm thì cũng sẽ không đến mức xảy ra thảm biến về sau này.

Hạ Lâu thấy ông ta sắc mặt âm trầm, rút đao ra, cũng không quay đầu lại đi lướt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình đón lấy Cao Kiệu đang đi tới thì biết ông ta vẫn không chịu nghe mình, đành phải thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thở dài thườn thượt.

Cũng may luận quyết đấu, Cao Kiệu thoạt nhìn cũng không phải đối thủ của thiên vương, việc đã đến nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này cũng chỉ mong ông ta thể tốc chiến tốc thắng mau chóng rời khỏi nơi đây.

Hạ Lâu không thể làm khác hơn đành phải lui trở lại.

Nhiều năm trước, Cao Kiệu Mộ Dung Tây tuy đã giao chiến với nhau nhiều lần trên chiến trường, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó chủ yếu chỉ huy binh tác chiến với cách soái của hai bên, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hội để hai người thực sự rời khỏi chiến trường chiến đấu tay đôi với nhau.

Cao Kiệu tiếp được đao đầu tiên của Mộ Dung Tây vung về phía mình.

Đao kiếm giao nhau, trong tiếng leng keng chói tai, ông đã cảm nhận được một lực lượng vô cùng lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giống như đè ép đến của đối phương, thậm chí hổ khẩu cũng bị chấn động, nếu không phải nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chóng lui về sau một bước dùng kỹ xảo để hóa giải một nửa lực lượng, chỉ sợ bảo kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bách luyện trong tay làm bạn với mình hơn nửa đời người đã bị gãy thành hai đoạn rồi.

Mộ Dung Tây nhìn Cao Kiệu vừa ra tay đã bị mình ép lui lại, trên mặt hiện lên nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lạnh, không cho ôngbất cứ cơ hội phản ứng nào, đao thứ hai chém tới.

Cao Kiệu chống đỡ thế tấn công liên tục của Mộ Dung Tây, từng bước lui về phía sau. Lưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đao cùng mũi kiếm không ngừng mà va chạm vào nhau, thậm chí uốn cong, bắ n ra những tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lửa trong đêm.

Trong nháy mắt, hai người đã giao thủ hơn mười hiệp. Cao Kiệu vẫn luôn thế phòng thủ bất lợi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình thế đáng lo ngại. đao của Mộ Dung Tây rất mạnh, từng bước tới gần, rất nhiều lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu không phải Cao Kiệu tránh kịp thời chỉ sợ đã đổ máu tại chỗ rồi.

Tiêu Vĩnh Gia rất lo lắng. Thời tiết cuối mùa thu đầu đông, vào ban đêm rất lạnh, phía sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại thấm ướt mồ hôi, y phục dán cả vào người.

“Vút’ một tiếng, hàn quang lóe lên, lưỡi đao lia tới cổ họng của Cao Kiệu.

Ông lại phải lui về sau một bước, thể theo đó ngửa ra sau, bấy giờ mới tránh thoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được lưỡi đao chỉ còn cách yết hầu của mình không tới một tấc.

Đến lúc này, phía sau ông đã không còn nhiều đường lui nữa, chỉ còn hai bước nữa thôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạp vào khoảng không, nơi đó sườn núi cỏ dại mọc lan tràn.

Tiêu Vĩnh Gia căng thẳng đến mức gần như không thở nổi.ôm chặt lấy Tiểu Thất, quay đầu cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại áp mặt vào mình không cho cậu nhìn. NhưngTiểu Thất lại tránh khỏi mẫu thân. Hai tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ của cậu nắm chặt thành quyền, nỗ lực quay đầu mở to hai mắt nhìn bóng dáng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàn ông được gọi phụ thân đang trong ánh đao ánh kiếm kia.

Mộ Dung Tây tuy nhìn như chiếm hết thượng phong nhưng liên tiếp chém hơn mười đao ra ngoài, đao nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng như muốn lấy mạng đối thủ nhưng đến phút cuối lại thất bại, càng nôn nóng hơn, thấy Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiệu đã bị mình ép tới sát rìa vách núi, đáy mắt chợt lóe lên tia sát khí, quát to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tiếng, lại vung một đao nữa tới.

Một đao này ngưng tụ lực lượng mười phần của ông ta, lực thấu sống đao, dưới ánh trăng, lưỡi đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tựa như thác nước sáng như tuyết đánh về phía Cao Kiệu.

Cao Kiệu không hề né tránh, giơ kiếm lên đón đỡ.

Đao kiếm lại lần nữa va chạm vào nhau. Thanh Phong trong tay ông cuối cùng cũng không chịu nổi lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạo của đao, bị bẻ cong gãy thành hai đoạn.

“Keng” một tiếng, đốm lửa văng khắp nơi, một đoạn kiếm gãy bay lên giữa không trung sau đó rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới đất.

Thứ còn lại trong tay Cao Kiệu một thanh kiếm gãy dài không quá một thước, khoảng cách giữa hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đột nhiên trở nên rất gần.

Mộ Dung Tây hét to “nhận lấy cái chết đi”, lưỡi đao tiếp tục bổ tới Cao Kiệu.

Ông ta liệu định Cao Kiệu chắc chắn sẽ lại lặp lại động tác di chuyển như để hóa giải. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cho nên một đao này chỉ đao thôi. Trước khi xuất đao, ông ta cũng đã nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xong sát chiêu tiếp theo, nhất định phải thấy máu, đồng thời không cho Cao Kiệu bất kỳ hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào để tránh.

Bên trong con ngươi của Cao Kiệu phản chiếu ràng hai điểm ánh sáng trắng như tuyết từ phía đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 diện. Đó cái bóng của lưỡi đao dưới ánh trăng rơi vào trong con ngươi của ông biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai điểm trắng.

Điểm trắng kia càng lúc càng lớn, chớp mắt đã đến gần.

Mộ Dung Tây đột nhiên lật tay, đổi thành chém nghiêng.

Một cảnh tượng khiến người ta không tưởng được đã xảy ra.

Khi mỗi người đều cho rằng Cao Kiệu sẽ dùng chiêu lại lần nữa xê dịch để tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sát chiêu này, ông không những không thối lui ngược lại vào lúc Mộ Dung Tây chuyển tay muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thay đổi đường đi của đao nhằm cắt đứt đường lui của ông thì trong nháy mắt, ông lại dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân đón lấy hướng đao kia.

“Soẹt” một tiếng, lưỡi đao chạm vào người.

Trong khoảnh khắc, quần áo bị lưỡi đao sắc bén rạch một đường. Một vết chém dài sâu hơn một inch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kéo dài từ ngực đến một bên vai ông, máu từ vết thương tuôn ra.

Tiểu Thất giãy giụa thoát khỏi cái ôm của mẫu thân, muốn chạy ra nhưng lại bị Tiêu Vĩnh Gia từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía sau ôm chặt lấy.

Mộ Dung Tây không thể ngờ rằng đối mặt với sát chiêu của mình Cao Kiệu không những không tránh mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn lại tới gần lấy thân đón đao.

Ông ta nhất thời không kịp phản ứng, tay cầm đao hơi khựng lại. Trước khi ông ta thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra phản ứng hữu hiệu tiếp theo, thì Cao Kiệu trước đó luôn thế phòng thủ cuối cùng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra tay. Cũng là lần ra tay duy nhất của ông, nhanh như tia chớp, không để cho kẻ địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nửa phần hội.

Mộ Dung Tây chỉ thấy trước mắt xẹt qua một đạo kiếm mang, cổ chợt lạnh buốt.

Lưỡi kiếm gãy kề vào cổ họng của mình.

Một đoạn râu của ông ta đã bị kiếm khí tước đứt, sượt qua một bên của ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi rơi xuống đất. Cả người Mộ Dung Tây cứng đờ, máu toàn thân đột nhiên trở nên nóng bỏng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai mắt trợn lên, cánh tay cầm đao kia chỉ mới hơi cử động một chút thôi, yết hầu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đau đớn không chịu nổi.

Máu từ dưới làn da bị cắt vỡ chảy ra.

Kiếm tuy đã gãy, những lưỡi vẫn còn đó.

Mộ Dung Tây, ngươi thua rồi.

Tiếng nói của Cao Kiệu ngay bên tai ông ta.

Một khắc trước máu còn nóng bỏng thì theo âm thanh này đột nhiên lạnh xuống. Mộ Dung Tây cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy yết hầu buông lỏng, cảm giác đau đớn biến mất. Ông ta đứng chết trân tại chỗ, giữ nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế ban đầu, không thể cử động. Máu dọc theo lưỡi đaovẫn được ông ta nắm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong tay chậm rãi ngưng tụ cùng nhau, cuối cùng hóa thành giọt máu từ trên mũi đao nhỏ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới đất.

Cảnh Thâm!

Cha ơi!

Hai tiếng gọi vang lên bên tai ông ta.

Ông ta xoay cái cổ cứng ngắc của mình, chậm rãi quay đầu lại, nhìn Cao Kiệu ném thanh kiếm gãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sang một bên sải bước về phía Tiêu Vĩnh Gia cậu đang chạy đến. Lúc ban đầu, bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân của ông vững vàng, đi được vài bước bước đi trở nên chậm hẳn rồi đứng lại, rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thẳng người lên tiếp tục bước về phía trước.

Cảnh Thâm, mình sao rồi?

Tiêu Vĩnh Gia lao tới đỡ lấy Cao Kiệu, đỡ ông ngồi xuống dưới đất. Máu từ vết thương trên ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông không ngừng chảy xuống, nhuộm đỏ y phục của ông.

Tiêu Vĩnh Gia quỳ bên người ông, hai tay run rẩy, dùng răng cắn váy ra quấn lên vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên người trượng phu.

Nàng đừng lo, chỉ vết thương ngoài da thôi, ta không sao đâu.

Đau đớn bị mất máu làm sắc mặt Cao Kiệu tái nhợt đi, nhưng biểu cảm của ông lại rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhẹ nhàng, an ủi thê tử, thậm chí ông còn cúi đầu nhẹ nhàng hướng dẫn Tiêu Vĩnh Gia cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 băng bó vết thương để cầm máu nhanh nhất thể.

Tiêu Vĩnh Gia rưng rưng nước mắt theo hướng dẫn của trượng phu băngvết thương cho ông. Xong rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cao Kiệu lại cầm lấy bàn tay lạnh như băng dính máu của thê tử trấn an, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quay sang với Tiểu Thất vẫn luôn đứng bên cạnh đang nhìn mình, khẽ cười nói:

Cha dụng. phải Tiểu Thất thất vọng về cha lắm phải không?

Tiểu Thất cắn chặt răng, dùng ánh mắt sùng bái nhìn phụ thân của mình, lắc đầu thật mạnh.

Cha chảy nhiều máu nói không đau. Cha chính đại anh hùng ạ.

Cao Kiệu cười to, nâng cánh tay không bị thương lên ôm lấy con trai bỏng vào lòng, ghé sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào tai cậu nói khẽ:

– Chờ trở về rồi, cha sẽ dạy con đọc sách viết chứ nhé?

Tiểu Thất lại gật đầu thật mạnh.

Mộ Dung Tây chăm chú nhìn, bỗng nhiên xoay người, giơ đao lên, từng bước một đi tới.

Sau khi Tiêu Vĩnh Gia băng vết thương cho trượng phu xong vẫn luôn chú ý tới động tĩnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám người Mộ Dung Tây phía sau không xa, thấy ông ta cầm đao đi tới bên này, ánh đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếu ra gương mặt vặn vẹo, không khỏi hoảng sợ, lập tức đứng lên lạnh lùng nói:

Đã đánh cuộc thì phải chịu thua! Mộ Dung Tây, vừa rồi nếu không phải phu quân ta dừng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kịp lúc thì ngài đã bỏ mạng tại chỗ rồi. Ngài còn không đi, chẳng lẽ còn muốn nuốt lời? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mộ Dung Tây dừng bước, nhìn Tiêu Vĩnh Gia dưới ánh trăng. Đây là trưởng công chúa Nam Triều, năm xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay từ ánh mắt đầu tiên khi mình nhìn thấy nàng, trái tim mình đang trao ra rồi. Về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu không phải bởi nàng, đêm đó mình cũng không đến mức đánh mất cảnh giác rồi bị đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cháu trai dễ như trở bàn tay sát hại.

Đứa cháu trai Mộ Dung Thế của ông ta tâm thâm trầm, khiến người ta sợ hãi, nhưng ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại không biết, trước khi gã sinh ra, lúc mình cònthiếu niên đã từng uống nhầm thuốc độc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Để giải độc, ông ta đã dùng đủ phương pháp, trong đó không thiếu phương thức lấy độc trị độc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trong thời gian hơn một năm chữa bệnh đó, ông ta cảm thấy như đang luyện ngục, đã mấy lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi qua tử môn quan, đi rồi quay lại, đau đớn khủng khiếp. May mắn là thể chất ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta khỏe mạnh, vượt xa người thường, rốt cuộc lành bệnh, kế đó, ông ta dần dần phát hiện© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể mình cũng theo đóbiến hóa, giống nhưhọa được phúc, khả năng kháng độc hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả người thường.

Đêm hôm đó, sau khi bị đâm ngã xuống đất, gần như phản ứng theo bản năng, ông ta lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức bế khí giả chết, sau đó thì ngất đi.

Cũng do trời cao muốn cho ông ta một con đường sống. Đầu tiên Mộ Dung Thế quá tự tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối với thanh chuỷ thủ đã được tôi độc dược kia, lúc rời đi cũng không hề cẩn thận kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tra xem “thi thể”mình bỏ lại. Cộng thêm đứa cháu gái Mộ Dung Triết của ông ta cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng còn niệm chút tình nghĩa quan hệ huyết thốngđến kịp thời ngăn cản phản quân chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngược đãi đối với “thi thể” của mình, an bài cho người vận chuyển mình trở về Long Thành để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 an táng.

Ngày hôm sau, ông ta bị trong chiếu được đưa lên xe ngựa trở về Long Thành, trên đường đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì tỉnh dậy. Mấy binh lính Tiên Bi vận chuyển thi thể thấy ông ta đã chết rồi sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại thì đều kinh sợ, lại bình thường vẫn khiếp sợ trước oai uy của ông ta, náo dám phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kháng, cuối cùng đã đi theo ông ta.

Chính như thế ông ta mới may mắn sống sót, chờ đợi báo thù.

Trong những ngày tháng sống cuộc sống không khác gì hoạt tử nhân không thấy ánh mặt trời, không giây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phút nào ông ta không tính kế báo thù, mỗi khi nhớ tới Tiêu Vĩnh Gia thì càng yêu hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đan xen, khóbình tĩnh nổi.

Trước kia mình từng yêu nàng sâu sắc, nhiều năm sau bởinàng đã phải trả cái giá thê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thảm như thế, mong nàng thể đáp lại mình, điều này sai?

Vừa rồi Cao Kiệu dùng gian kế mới thắng được ta. Năm xưa hắn Bắc phạt cũng bởi bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta ngăn cản cho nên mớt thất bại quay về. Hắn luôn bại tướng dưới tay ta. Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tây ta ngoài không phải người Hán, văn tài không bằng hắn ra thì điểm nào kém hơn Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiệu?

Mộ Dung Tây nói.

Tiêu Vĩnh Gia tức giận nói:

Mộ Dung Tây, ngài so với trượng phu ta còn kém rất xa. Chỉ bởi triều đình Đại Ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năng mới khiến cho đám man di các người có hội tiến về phía Nam, hôm nay ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không bàn về những hành vi man rợ chồng chất của các người, ta chỉ nói một điều thôi. Ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó sau khi đánh hạ Cao Lương, ngài để mặc cấp dưới phóng túng cướp bóc dân chúng tay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tấc sắt, lạm sát kẻtội, hành vi như thế khác động vật, khác Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thế cháu trai của ngài? Ngài gặp phải báo ứng cũng do ngài tự gieo gió gặt bão. Ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó ngài may mắn còn sống do trời cao giữ mạng của ngài. Năm xưa ngài tự xưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từng đọc Kinh, Sử, Tử, Tập. Luận trí tuệ, luận khí độ, luận đạo làm người, ngài kém xa trượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phu ta một trời một vực! Ngài còn thể diện dám chất vấn như thế?

cười nhạt nói tiếp:

– Ta chỉ cầu xin ngài một việc. Từ nay về sau đừng bao giờ nhắc đến ta nữa. Tiêu Vĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Gia ta không dám nhận tình cảm của ngài đâu.

Ngài cho rằng ngài thật lòng có tình cảm với ta? Không hề, ngài chẳng qua không cam lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự lừa mình dối người thôi!

Mộ Dung Tây yên lặng nhìn Tiêu Vĩnh Gia. Cánh tay cầm đao đang giơ lên như bị thứđó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hình rút đi toàn bộ sức lực. Mũi đao vẫn còn vết máu từ từ buông xuống, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chống dưới mặt đất bên chân ông ta.

Tiêu Vĩnh Gia nói xong cũng không hề nhìn ông ta, quay người lại nâng Cao Kiệu dậy, một tay khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nắm lấy tay của Tiểu Thất, dịu dàng nói:

– Chúng ta đi thôi.

Hai mắt Cao Kiệu cay nhức lên, lặng lẽ nắm chặt lấy bàn tay của thê tử đang chìa về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía mình, đứng lên.

Đêm đã qua đi.

Mặt trời nơi xa đang ló dạng, ánh ban mai mờ ảo.

Một nhà ba người đỡ lấy nhau tiếp tục đi về cuối con đường.

Hạ Lâu mang theo người đi đến bên Mộ Dung Tây nhìn theo ba người đang đi kia, chần chừ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút thấp giọng hỏi một câu.

Biểu cảm của Mộ Dung Tây cứng ngắc, nhìn chăm chú vào mấy bóng dáng phía trước, khẽ lắc đầu.

Hạ Lâu yên lặng một lát, nói:

Nơi đây không nên lâu. Nếu như thế, xin thiên vương cũng mau chóng lên đường thôi.

Tướng công, trưởng công chúa, đến muộn ạ.

Đúng lúc này, phía đối diện có hơn mười bóng người đang lao đến, chẳng mấy chốc đã đến nơi, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám người Cao Thất không đợi được Cao Kiệu đúng hẹn đã sốt ruột tới tìm.

Hai bên gặp nhau, Cao Thất trông thấy Tiêu Vĩnh Gia Tiểu Thất thì kích động tột độ, nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuôn trào mang theo người của mình muốn quỳ xuống nhưng lại bị Tiêu Vĩnh Gia ngăn cản.

Cao Thất lau nước mắt, vui mừng đi lên đang định bế chủ nhân nhỏ của mình tiếp tục lên đường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đột nhiên, trên con đường phía sau ở phương hướng doanh trại lại tiếng ngựa ầm ầm đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phóng nhanh, xen lẫn trong đó còn có tiếng bước chân. Như là có một đội nhân đang từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hướng doanh trại Hung đuổi theo.

Sắc mặt Cao Thất biến đổi quay đầu lại nhìn, vừa bế chủ nhân nhỏ của mình vừa sai người che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chở gia chủ mau chóng rút lui, lại nghe Tiêu Vĩnh Gia nói:

Từ đã.

Trên con đường đối diện, ánh lửa sáng rực, một đoàn nhân ít nhất mấy trăm người cầm cây đuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã rơi vào tầm mắt.

Dưới ánh nắng ban mai mờ ảo ánh lửa chiếu rọi thoáng thể nhìn thấyđoàn người đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không mặc trang phục binh Hung Nô. Người dẫn đầu kia dường như một vị tướng trẻ người Hán. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh niên kia thị lực rất tốt, vừa nhìn về phía trước một cái đã to:

Cháu Cao Hoàn đây. Đằng trước phải phụ mẫu không ạ?

Tiêu Vĩnh Gia cả một đêm căng thẳng cuối cùng đã hoàn toàn thả lỏng, hai chân mềm nhũn, cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lảo đảo được Cao Kiệu đứng bên đỡ lấy.

Cao Thất cũng thở phào nhẹ nhõm, vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt, đáp lại:

– Lục lang quân.đây đúng tướng công trưởng công chúa!

Cao Hoàn mang theo nhân chạy vội tới, nét mặt mừng rỡ khôn nguôi, cười rất tươi, khi thấy toán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người Mộ Dung Tây gần đó mặt người nào cũng tỏ vẻ khẩn trương rút đao ra, biết kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 địch không phải bạn, sai nhân mã bao vây họ lại, mình thì xông đến trước mặt Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiêu Vĩnh Gia, chào hỏi hai người, lại thấy trước ngực Cao Kiệu vết máu thì hoảng hồn, hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã xảy ra chuyện gì.

Cao Kiệu nói:

Ta không sao. Bên tỷ phu của cháu thế nào rồi?

Kỳ thực nhìn thấy Cao Hoàn xuất hiện tại đây thì ông đã đoán được tình hình rồi.

Quả nhiên, nghe Cao Hoàn nói:

phụ mẫu yên tâm, tỷ phu đã đánh hạ được thành quan, cháu mới đi đón được© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phụ mẫu đó ạ.

Cậu nói xong quay sang nhìn đám người Mộ Dung Tây bị binh lính bao vây, hỏi thân phận những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó, biết người cầm đầu kia lại Mộ Dung Tây từng hoàng đế Bắc Yến thì ngỡ ngàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay sau đó sắc mặt chuyển sang âm trầm, ra lệnh một tiếng, mấy trăm quân sĩ lập tức giương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cung cài tên, nhắm vào đám người Mộ Dung Tây.

Sắc mặt Hạ Lâu tái mét.

Nếu như mấy trăm thiết cung đồng thời được phóng ra, đám người mìnhkết cục như nào thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ. Y nhìn sang Mộ Dung Tây. Ông ta lại như đứng ngoài cuộc, vẫn đứng thẳng tắp không nhúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhích, dưới tình thế cấp bách y cũng không rảnh lo cái khác, cuống quít nói:

Cao tướng quân, mới vừa rồi thiên vương đã tha cho ngài trưởng công chúa, ngài không báo đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì thôi, tại sao lại đối với bọn ta như thế, đạo này đâu?

Cao Hoàn cười lạnh:

Mộ Dung thị không một ai tốt cả. Đám các ngươi dù có chết cũng chưa hết tội! Ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm nay các ngươi bị chết trong tay ta, trách thì trách số mệnh của các ngươi đi.

– Toàn bộ nghe lệnh, không tha cho bất cứ kẻ nào hết.

Cậu cao giọng ra lệnh.

Binh lính đồng loạt kéo căng dây cung.

Hạ Lâu thấy trên mặt vị tướng quân trẻ tuổi này tràn đầy sát khí thì kinh hãi, vội chạy về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía Cao Kiệu Tiêu Vĩnh Gia, lại bị mũi tên trận chắn bước chân, bènto:

Cao tướng công, trưởng công chúa! Vừa rồi nếu không phải thiên vương tha cho, các người..

Lời nói của y bị gián đoạn bởi một trận cười đột ngột từ phía sau.

Mộ Dung Tây ngửa mặt lên trời cười to, rồi quay sang Cao Hoàn, đưa tay chỉ vào Hạ Lâu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mười mấy tùy tùng phía sau.

Những người này toàn bộ thuộc bộ lạc Hạ Lâu, nhiều thế hệ con cháu gánh vách trách nhiệm hiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tế canh gác, vẫn luôn thủ Long Thành, chưa từng tiến vào Trung Nguyên. Trước khi ta xưng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng vẫn luôn khuyên ta sớm ngày trở về. Mấy năm nay, những người trung thành với ta đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộ Dung Thế tàn sát, mong ngươi thể buông tha cho họ…

– Thiên vương, chúng tôi nguyện cùng sống cùng chết với thiên vương.

Hạ Lâu tuỳ tùng cùng chạy lại gần Mộ Dung Tây, biểu cảm kích động, quỳ xuống dập đầu.

Mộ Dung Tây lại như không nghe thấy, tiếp tục nói:

Người Tiên Bi ta xin thề với thần linh, họ sẽ mang theo bộ tộc quay lại quan ngoại, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay về sau không đặt chân đến Trung Nguyên một bước. Nếu vi phạm lời thề, không chỉ con cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hậu duệ, đời đời di doạ!

Còn ta…

Ông ta dừng một chút.

Tiểu Cao tướng quân, ngài muốn lấy mạng của ta, mạng của Mộ Dung Tây ta đây, không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi động thủ, tự ta sẽ chấm dứt nó. Cuộc đời ta giết người số, một cái mạng này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều không hề lỗ, chết tiếc.

Ông ta lại ngửa mặt lên trời cất tiếng cười to, như thể điều này vẫn chưa đủ để trút hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm xúc của mình vào lúc này lại thét lên một tiếng thật lớn. Tiếng gào thét hùng hậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phẫn uất,thê lương, có tự giễu.

Mộ Dung Tây ta nửa đời tung hoành loạn thế, đã làm danh tướng, đã làm hàng nô, đã làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người chết, cũng đã làm hoàng đế, hôm nay thua tại nơi này, không phải người hại ta, mà là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trời hại ta.

Giữa tiếng gào thét, ông ta đột nhiên giơ đao trong tay lên, nhắm mắt ngửa cổ, lưỡi dao đặt vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cổ họngkéo ngang.

Thiên vương!

Hạ Lâu kinh hoàng sắc mặt tái nhợt, lao tới ngăn cản nhưng đã muộn một bước, những người khác chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kịp lao tới thì đao đã chạm tới một bên cổ Mộ Dung Tây.

Ngay khi ai nấy cho rằng máu sắp bắn cao ba trượng, đột nhiên, kèm theo một tiếng rít một mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên rách không khí phóng thẳng tới hướng Mộ Dung Tây, nhanh như chớp giật, tựa như sao băng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong nháy mắt đã đến gần.

“Đinh” một tiếng.

Cùng với tiếng kim thiết va chạm nhau, đầu sắt của chùm mũi tên đập vào sống đao, khiến thanh đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lập tức văng ra xa.

Mộ Dung Tây trợn mắt, nhìn phương hướng mũi tên bắn tới.

Cao Kiệu đứng ở nơi đó.

Ánh nắng ban mai trở nên trắng xóa hơn, lẽ động tác vừa rồi động đến vết thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắc mặt của ông trắng bệch lên, nhưng biểu cảm lại rất bình tĩnh, thân hình gầy gò đứng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tắp.

– Mộ Dung Tây, ngươi cũng coi như người tính, hôm nay tạm tha cho ngươi một mạng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ngươi nghe cho kỹ đây, bất kể Trung Nguyên hay cái gọi thủ đô Bắc Yến, không một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phân một tấc tất dưới chân ngươi thuộc về chủng tộc các ngươi. Nhớ kỹ những lời ngươi vừa nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang theo người của ngươi quay trở lại nơi các ngươi nên đi đi.

Cao Kiệu nói, từng câu từng chữ.

Trong ánh mắt tràn ngập sùng bái của Tiểu Thất đang ngửa đầu nhìn mình, ông từ tốn buông thiết cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống, nhìn sang thê tử.

Tiêu Vĩnh Gia cùng trượng phu bốn mắt nhìn nhau, khẽ mỉm cười với ông.

Bao nhiêu yêu thương trìu mến đều tan vào nụ cười này, tất cả đều không cần lời nói nào cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mộ Dung Tây yên lặng nhìn vợ chồng ông một lát nhắm mắt lại, khi mở mắt ra đột nhiên giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay, một tay cầm chuôi đao, một tay cầm mũi đao, mười ngón phát lực.

“Keng” một tiếng, đao kia đã bị ông ta bẻ gãy thành hai đoạn.

Đợi báo thù xong, ta sẽ mang theo bộ tộc quay về Long Thành, cuộc đời này sẽ không bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào Quan Trung một bước! Nếu có vi phạm lời thề thì sẽ như cây đao này, không kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cục tốt!

Đoạn đao bị cắm dưới đất, Mộ Dung Tây xoay người rời khỏi.

Hạ Lâu hoàn toàn thở phào, vội vàng tạ lễ với Cao Kiệu sau đó mang theo những người còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đuổi theo Mộ Dung Tây.

Bóng dáng đoàn người mau chóng biến mất nơi cuối con đường trong tia nắng ban mai.

phụ đã thả Mộ Dung Tây, Cao Hoàn đành phải thôi. Trông thấy y phục của ông nhuộm máu tươi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vết thương tuy đã được băng nhưng máu vẫn không ngừng thấm ra ngoài thì sốt ruột gọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang thuốc trị thương tới. Nhân lúc Tiêu Vĩnh Gia bôi thuốc cho Cao Kiệu, cậu đi lên bế lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiểu Thất đang nghiêng đầu nhìn mình, cười hỏi:

Đệ là Tiểu Thất Lang của Cao gia đúng không nè? Huynh a huynh của đệ đó. Mau gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lục huynh đi nào.

Tiểu Thất không hề sợ hãi, giãy chui ra khỏi vòng tay của cậu, đứng thẳng, sau đó học theo lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bái mẫu thân đã dạy mình, hành lễ bái với Cao Hoàn, cung kính gọi cậu một tiếng “Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh”.

Trong số những con cháu của Cao gia, từ trước kia Cao Hoàn đứng hàng nhỏ nhất, được gọihuynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đây lần đầu tiên, tức thì mặt mày nở hoa hớn ha hớn hở kêu lên sung sướng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại bế bổng Tiểu Thất lên.

Tiểu Thất lại nói:

Mẹ nói đệ còn a tỷ và tỷ phu nữa, Lục huynh ơi, khi nào đệ mới được gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họ ạ?

Cao Hoàn đang muốn trả lời, bỗng nhiên, một người đưa tin phi nước đại từ trên đường phương hướng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan đến đây, người nọ thấy Cao Hoàn, cao giọng hô:

Lục lang quân! Cao tướng quân tin gấp muốn gửi cho ngài. Nói nếu ngài gặp Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì xin chuyển giao ngay. Gấp…

Người mang tin tức này là Cao Dận phái tới, vốn là bộ chúng của Cao gia, lúc đầu không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy Cao Kiệu cùng Tiêu Vĩnh Gia, chờ tới gần rồi mới nhận ra hai người, giật mình hoảng hốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhảy xuống lưng ngựa quỳ xuống chào hỏi.

Bầu không khí khẩn trương lên.

Đã xảy ra chuyện gì? Cao Kiệu hỏi.

Kiến Khang bị Vinh Khang chiếm đóng rồi ạ. Vinh Khang bắt cóc Thái Hậu cùng bệ hạ, chiếm hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cung, ức hiếp quan lại, cướp bóc dân chúng, làm đủ mọi tội ác. Cao tướng quân được biết tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức đã mang binh quay về, đồng thời gửi tin để báo Đại Tư biết được ạ.

Người mang tin tức vừa trình thư của Cao Dận lên vừa bẩm báo sự việc.

Hết chương 160

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 160 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc