GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 159

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ánh mắt của Tiêu Vĩnh Gia rơi xuống đôi mắt của người đàn ông đang ôm lấy mình, bốn mắt nhìn nhau, cái cảm giác thân thuộc chân thật này giống như thủy triều đánh úp lấy bà, mà tay chân lại không thể nào nhúc nhích nổi, chỉ lẳng lặng nhìn khuôn mặt bị chòm râu che kín khuôn mặt nhuốm đầy phong sương đó.

Chínhngười đàn ông này, bà và đứa con trai bỏng của họ đang chờ ông đến, đợi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lâu rất lâu, chờ đến giờ phút này, khi gần như đã rơi vào tuyệt vọng thì cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông cũng đã tới.

A Lệnh, nàng không nhận ra ta ư?

Cao Kiệu nôn nóng hỏi lại.

Hai mắt Tiêu Vĩnh Gia tuôn trào ra nước mắt, rồi đột ngột cúi xuống miệng cắn vào vai ông. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần như dùng hết sức lực toàn thân, hàm răng cắm sâu vào trong da thịt, giữa môi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưỡi trong nháy mắt cảm nhận được vị tanh mặn rất nhẹ. Nhưng mà bà vẫn không nới lỏng răng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dường như chỉ bằng cách này bà mới thể trút bỏ hết những uất ức, oán hận đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đớn đã tích tụ trong mấy năm qua.

Bàn tay của Cao Kiệu cứng đờ, ông cúi xuống nhìn vào người vẫn bất động ở vai mình, vẻ nôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nóng trên mặt biến mất, khóe mắt cũng theo đó đỏ hồng lên.

Ông cố chịu cơn đau bị cắn, càng ôm lấy thê tử thật chặt, giọng khàn khàn nói với thê tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng mình:

A Lệnh ơi, ta đã tới muộn, để hai mẹ con nàng phải chịu khổ, ta lập tức đưa mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con nàng đi…

Nước mắt của Tiêu Vĩnh Gia vẫn hoen hàng mi,nhắm mắt lại, nhả răng, đẩy Cao Kiệu ra, giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay áo lên nhanh chóng lau đi những giọt nước mắt đang rơi không ngừng trên mặt, nhìn Tiểu Thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn đứng một bên ngửa đầu đang ngơ ngẩn nhìn mìnhCao Kiệu, kéo tay cậu nức nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

Chúng ta đi thôi.

Cao Kiệu quay lại nhìn Tiểu Thất, khoảnh khắc ánh mắt rơi xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể nào dời đi được nữa.

Mẹ ơi, đó phụ thân của con ạ?

Tiểu Thất nhìn người đàn ông đó, chần chừ một chút rồi thỏ thẻ hỏi mẫu thân.

Tiêu Vĩnh Gia gật đầu:

Phải. Đó phụ thân của con đó.

Tiểu Thất mở to đôi mắt sáng ngời thông minh của mình, biểu cảm trên mặt vừa mừng rỡ vừa ngỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngàng, không chớp mắt nhìn Cao Kiệu.

Cao Kiệu không thể kìm nén được nữa khóe mắt lại rưng rưng nước mắt.

Ông hơi cúi người xuống bế con trai lên, không kịp nhìn dáng vẻ của con, đưa tay xoa đầu cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy lần, đè khuôn mặt cậu dán vào ngực mình, thấp giọng nói với thê tử.

Vệ binh bên ngoài đã bị giết hết, đường lui cũng đã an bài xong, chúng ta đi mau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi.

Nói xong, ông lại liếc nhìn Mộ Dung Triết nằm dưới đất, hơi chần chừ, nhưng trong mắt lại hiện lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tia sát khí.

Tiêu Vĩnh Gia thở dài:

Thôi, không cần giết ta. Chúng ta đi thôi.

Cao Kiệu nhìn vợ, một tay ôm Tiểu Thất, tay khác nắm lấy tay thê tử, mang theo đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vài thi thể binh lính Hung nằm dưới đất bước nhanh ra ngoài.

Đêm đã tối, nhưng ánh lửa về phía thành quan không hề dấu hiệu giảm đi, cách đó không xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đuốc lửa đã được thắp lên, quân lính trong doanh trại vẫn đang được điều động về phía thành quan. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Người đâu? Đã chết hết rồi à? Còn không mang người ra!

Một tiếng gầm quát theo gió đến.

Khi mấy binh lính Hung cầm cây đuốc cùng với đầu lĩnh gấp gáp đi về phương hướng này thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay phía sau họ, doanh trại nơi xa góc Đông Bắc hẻo lánh kia đột nhiên dấy lên ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lửa.

Phương hướng đó chính kho lương.

Những binh lính lại trong doanh ầm ĩ lao tới đó, như đã giao hẹn trước, gần như cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào lúc đó, đối diện góc Tây Bắc phương hướng chuồng ngựa đột nhiên cũng nổi lên ánh lửa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trời hanh vật khô, đã nhiều ngày khôngmưa, lương thảo tích trữ lại toàn vật khô, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gió càng thổi làm chất dẫn cháy, để rồi khi binh lính đuổi tới nơi thì lửa lớn đã lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rộng, gần đó lại khôngnguồn nước thuận tiện, lấy đâu ra biện pháp thể dập lửa? Họ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đành trơ mắt nhìn ánh lửa hừng hực, vừa chạy vừa kêu khóc.

Thế lửa càng cháy càng lớn, gần như sắp lan ra đến doanh trại gần đó, càng họa đơn chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn mấy ngàn chiến bị nhốt ở trong chuồng bị ánh lửa hừng hực bốc cháy chung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vang dậm chân muốn giãy thoát khỏi dây cương.

Một đoạn lớn hàng rào bị ngựa kéo xuống đất, mái chuồng đổ sập, dưới ánh lửa, số ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ hãi lao ra khỏi chuồng, chạy tứ tán. Quân Hung không kịp né tránh đã bị ngựa đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lao tới hất ngã xuống đất,ngựa như mưa giẫm lên người, đầu mặt, nặng thì đầu chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy máu, vết thương nhẹ thì gãy chân tay, những tiếng hét nối tiếp nhau vang lên.

Càng nhiều con ngựa thoát khỏi dây cương lao ra ngoài, đuôi của chúng đã bốc cháy, lều trại đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chạy cũng bốc cháy, ngọn lửa bị gió thổi bay, chỉ trong chốc lát, toàn bộ trại đã bị nhấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chìm trong biển lửa.

cho Thiên vương có đích thân tới thành quan chỉ huy thì cũng ích.

Dưới sự tấn công dữ dội của quân đội do Mục chỉ huy, thành quan vốn đã nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tràn ngập thì nơi này lại họa đơn chí không hề kém, đầu lĩnh phụng mệnh tiến đến trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng biết không ổn, không còn lòng quan tâm đ ến cái khác chạy nhanh về phương hướng giam giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trưởng công chúa, dưới ánh lửa nhìn thấy xác của vài thủ vệ nằm ngang dọc trên mặt đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sắc mặt thay đổi mạnh mẽ, lao vào bên trong.

Không hay rồi, người chạy mất rồi…

Tiếng gió, tiếng ngựa gầm tiếng hét kiệt lực của người Hung theo ánh lửa xông lên tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bầu trời đêm hồi lâu không tiêu tan.

……

Cao Kiệu đã ghi nhớ đường đi trong doanh trại cách phân bổ trạm gác, ôm Tiểu Thất mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiêu Vĩnh Gia đi ra khỏi con đường đã được chọn sẵn trước đó, nhân doanh trại đang hỗn loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi ra ngoài, trên đường gi ết chết mấy binh Hung tránh bị đàn ngựa giẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạp tình chạy tới, cứ theo kế hoạch đã định sẵn trước đó thuận lợi lẻn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra ngoài.

Dưới ánh trăng, giữa hai đỉnh núi có một con đường hẹp uốn lượn về phía trước.

Cao Thất cùng với những thủ hạ còn lại sau khi phóng hỏa thì đã hẹn gặp mặt với Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại cuối con đường nhỏ này. Ở đó đã chuẩn bị sẵn ngựa dự phòng rồi.

Biển lửa cùng với tiếng kêu gào của người Hungbị ném lại phía sau. Cao Kiệu mang theo vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108con trai bước nhanh lên con đường ruột giữa toàn núi, bóng cây lắc lư, quái thạch lởm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chởm, ông cảm nhận được cánh tay nhỏ đang ôm lấy cổ mình của Tiểu Thất trong ngực ông siết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng ngày càng chặt, cái đầu nhỏ cũng càng lúc càng dựa sát gần, cuối cùng dán chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào trên cằm ông, không nhúc nhích.

Đó động tác thân mật dựa dẫm một cách lặng lẽ của con trẻtrong lòng mình. Cậu xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện trong nhân thế vào thời chiến loạn, do sự suất của mình vớicách một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cha đã khiến cho cậu ngay từ ngày đầu tiên đến với nhân thế này đã phải theo mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân mình bị giam cầm trong nhà lao.

Ngay trước đêm nay, khi Cao Kiệu nhìn bóng dáng hai mẹ con từ xa trong bóng tối, sâu thẳm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng, ngoài niềm vui ra, ông chưa bao giờ cảm thấy áy náy xen lẫn cảm giác tội lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như lúc này.

Ông từng quốc tướng Đại Ngu, gia chủ Cao gia, tự nhân bản thân ngửa mặt chưa từng thẹn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trời, cúi đầu chưa từng thẹn với đất, ông đã hoàn thành nghĩa vụ của mình bằng hết khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năng của mình.

Nhưng với cách một trượng phu, một phụ thân của con trẻ, ông đã nợ họ rất nhiều.

Ông đã số lần thầm cầu nguyện với trời cao, mong trời cao rủ lòng thương thể cho ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một hội, để ông đắp mọi thua thiệt từ trước đến nay cho vợ và con trai. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi khoảnh khắc trong giấc mơ thực sự đến, ông lại trở nên sợ hãi. Ông không biết mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên đối mặt với vợ con như thế nào. Ông sợ không được vợ con tha thứ, sợ trong cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận của con mình, người cha như mình đây chỉ một sự tồn tại không thể chấp nhận nổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nhưngtrời cao vẫn đối tốt với ôngcùng. Ông phải may mắn cỡ não mớiđược người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vợ như thế, người con như thế.

Tất cả những sầu lo và sợ hãi trước đây vào một khắc này đã hoàn toàn biến mất.

Trong lồ ng ngực ông dâng trào từng đợt ấm áp.

Ông khẽ điều chỉnh tư thế ôm Tiểu Thất, để cậuthể nằm thoải mái trong ngực mình hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nàng còn đi được không?

Ông hỏi khẽ thê tử.

Tiêu Vĩnh Gia hơi thở hổn hển, lắc đầu:

Em còn đi nổi.

Cố một chút, sắp đến rồi.

Tiêu Vĩnh Gia gật đầu với trượng phu, khẽ mỉm cười.

Ánh trăng lốm đốm xuyên qua bóng cây chiếu trên khuôn mặt bà. Khuôn mặtvẫn tươi sáng như trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ khác trông gầy hơn trước rất nhiều. Cao Kiệu yên lặng nắm chặt tay vợ, mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang muốn tiếp tục đi phía trước thì dột nhiên đứng khựng lại.

Phía trước một con đèo, giữa lối đi cỏ dại mọc đầy, một dáng người cao lớn như một cột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đá dựng đứng.

Ánh trăng đang buông xuống, trên mặt người đàn ông được che bằng vải đen, không để lại chút dấu vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào, chỉ còn lại một đôi mắt trong đêm tối lóe lên tia sáng khó lường. Hơn mười ám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vệ dáng vẻ tùy tùng đang lẳng lặng không một tiếng động từ sau cây cối núi đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai bên đường xuất hiện, chia ra trái phải đứng sau lưng người kia, chặn hoàn toàn con đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi.

Tiểu Thất giật mình ngẩng lên. Cao Kiệu cảm nhận được sự khẩn trương của cậu bé, lập tức vỗ nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào sau lưng cậu, thì thầm nói cậu đừng sợ, sau đó nhẹ nhàng đặt cậu xuống đất, bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai mẹ con phía sau lưng mình.

Nơi này cách nơi tiếp ứng đã rất gần, khi thấy sắp đến rồi không ngờ nửa đường lại xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một toán người chặn đường. Cao Kiệu biết đối diện không phải đồng bọn của người Hung Nô, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông lại chưa thể nào ngay lập tức xác định được đối phương rốt cuộc lai lịch gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dẫu vậy ông vẫn thể khẳng định, đối phương đã chờ sẵn đây, vậy thì là địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không phải bạn rồi.

Ông nhìn thẳng vào người đàn ông che mặt đối diện, một bàn tay đặt lên chuôi kiếm.

Người nọ cũng không nói cả, cùng với Cao Kiệu nhìn nhau một lát, hai mắt lại chuyển vào Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vĩnh Gia phía sau, sau một lát mở miệng:

Để nàng ấy lại, ta sẽ thả ngươi và con trai ngươi.

Giọng nói rất khànthô, rất khó nghe.

Cao Kiệu trầm giọng hỏi:

Ngươiai?

Người nọ không trả lời, chỉ nói:

Cao Kiệu, luận chỉ huy binh mã,lẽ ngươi ta thể sánh ngang, nhưng luận công, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi chắc chắn không phải đối thủ của ta. Ta cũng không muốn gây khó dễ gì, ngươi cứ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo những ta nói, ta sẽ không nuốt lời.

Trong mắt Cao Kiệu hiện lên tia tức giận, ánh mắt nhìn quét đối phương một vòng, trong khoảnh khắc ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngủi trong lòng hiện lên số ý nghĩ.

Ông không biết lai lịch của người đàn ông bịt mặt này, cũng không biết tại sao hắn lại muốn bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiêu Vĩnh Gia làm con tin, nhưng đây hiển nhiên một kình địch, chưa kể hắn còn hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chục thuộc hạ mạnh mẽ.

Nếu như mình chỉ một mình, vậy thì đấu một trận liều chết với đối phương được. Nhìn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hành trình hơn nửa đời người của mình,sóng to gió lớn gì chưa từng gặp đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải sợ mười mấy kẻ địch ở trước mặt đây. Thế nhưng vào lúc này sau lưng ông còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ con Tiêu Vĩnh Gia.

Dưới tiền đề không thể hoàn toàn mười phần nắm chắc phần thắng, suy xét hàng đầu của ông chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn bảo đảm sự an toàn của mẹ con nàng bình an.

Nơi này cách nơi hội hợp đã an bài trước đó đã không còn quá xa. Chỉ cần mình thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bám trụ những người này, mấy người Cao Thất thấy mình không đến kịp theo đúng thời gian đã giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hẹn trước thì ắt sẽ tìm tới đây.

Cao Kiệu quay đầu lại khẽ dặn Tiêu Vĩnh Gia mang theo Tiểu Thất đến gần vách núi, tay ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 siết chặt chuôi kiếm, lạnh lùng nói.

Một đám chuột nhắt thậm chí ngay cả mặt cũng không dám để lộ, giấu đầu lộ đuôi mà dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói như vậy, phải đối thủ hay không, ngươi thử một lần sẽ biết.

Tiêu Vĩnh Gia đứng sau lưng ông đột nhiên hơi khom người nói với Tiểu Thất, bảo cậu đứng yên, mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì bước lên sóng vai với Cao Kiệu, nói:

Phu quân ta vừa hỏi ngài ai, sao ngài lại không trả lời?

Người bịt mặt không nói gì.

từ tốn nói:

Năm xưa Nam Triều phát sinh nội loạn, huynh muội Mộ Dung nhân phu quân ta bận việc quân, cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trợ dân chúng bảo vệ Kiến Khang đã bắt ta tới địa phương người Tiên Bi phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bắc. Mấy năm qua đã xảy ra rất nhiều chuyện, phu quân cũng vẫn luôn tìm kiếm mẹ con ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bây giờ cuối cùng đã tìm được rồi, người nhà ta thể đoàn viện, ngài lại đột nhiên xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện tại nơi này. Ngài không cùng một giuộc với đám người Hung Nô, nhưng cũng không phải tạm thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nảy lòng tham đã âm thầm thăm từ lâu, bằng không ngài sẽ không vào đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàyxuất hiện tại đây để chặn bọn ta.

Ngài dùng khăn che mặt không chịu để lộ thân phận, chứng mình ngài quen biết với vợ chồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta.

Ngài vào đông người uy hiếp bắt giữ ta, mục đích phải là giống như hoàng đế Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lương Lưu Kiến là muốn bắt ta uy hiếp Mục hay không?

Đường đường đại trượng phu tại sao lại phải dựa vào một người phụ nữ để tác động vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuộc chiến? Ngài coi ta…

Người bịt mặt kia khẽ khựng lại.

Nàng cho rằng ta sẽ làm ra việc bỉ ổi giống như Mộ Dung Thế và Lưu Kiến hay sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Giọng ông ta thoáng lộ sự kiêu ngạo.

Tiêu Vĩnh Gia khẽ gật đầu:

Ta kính trọng cốt khí của ngài. Nhưng rốt cuộc mục đích của ngài gì? Vừa rồi ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe giọng điệu của ngàivài phần chân thực, đoán rằng chỉ cần ta lại, ngài sẽ tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho hai cha con họ. Nhưng điều này lại khiến ta rất khó hiểu. Tatrưởng công chúa Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Triều, nhưng hiện giờ người nắm giữ Nam Triều Cao Thái Hậu, thân phận của ta từ lâu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thay đổi, cũng không còn giá trị lợi dụng gì. Ngài lại phí công phí sức như thế, cả đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo dõi mai phục, chỉ để bắt giữ ta thôi hay sao? Ta nghĩ tới nghĩ lui, lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngài ta thù oán cũ, ngài muốn trả thù ta…

Không không, nàng hiểu lầm rồi, ta khôngý này…

Nghe Tiêu Vĩnh Gia nói như thế, cảm xúc của người bịt mặt lại không còn bất động không gợn sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như lúc ban đầu nữa mà dần dần trở nên kích động, nghe thấy nói như thế thì vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước lên trước lên tiếng phủ nhận ngay tắp lự.

Nếu như không phải giống như Lưu Kiến lợi dụng ta, cũng không thù oán, vậy thì ngài muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bắt giữ ta rốt cuộc ý đồ gì?

Người bịt mặt như bị nghẹn họng không trả lời được.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn ông ta rất lâu, ánh mắt như xuyên qua tấm vải kia lột để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lộ khuôn mặt thật giấu đằng sau nó.

Tuyngài che mặt, giọng nói cũng đã thay đổi, nhưng lại luôn khiến cho ta nhớ tới một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người quen cũ. Ta cứ cho rằng ông ta đã chết rồi, cho nên vừa rồi mới không dám xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận bừa. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, ngoài người đó ra thì ta thật sự không nghĩ ra được người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào khác sẽ làm ra loại chuyện như này.

Trong lúc thê tử đối mặt nói chuyện với người bịt mặt, Cao Kiệu nghi hoặc nhìn nhìn, ánh mắt đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua lại giữa hai người.

Mộ Dung Tây! Năm đó về sau ngài cũng chưa chết, đúng không?

bỗng đề cao giọng lên, hỏi thẳng ra.

Cao Kiệu giật mình, nhìn thẳng vào người kia, quát lên:

Ngươi thật sự Mộ Dung Tây?

Người bịt mặt đứng hình một lúc rồi đột nhiên giơ tay kéo khăn che mặt xuống. Dưới ánh trăng lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra một khuôn mặt râu tóc rối bù, nước dachút tái nhợt, không phải Mộ Dung Tây thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai?

Cao Kiệu giật mình. Ông thế nào cũng không thể ngờ Mộ Dung Tây năm xưa một tay khôi phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lập lại Bắc Yến và xưng đế, sau đó xuôi nam đánh Cao Lương không lâu thì bị lan truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tin là bạo bệnh chết, ngôi vị hoàng đế được truyền lại cho Mộ Dung Thế không ngờ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nay vẫn còn sống lại xuất hiện chỗ này.

Ông còn hơi sửng sốt trong giây lát, nhìn người đàn ông Tiên Bi đối diện không chỉ đối thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mình trên chiến trường Bắc phạt hơn nửa đời người còn người đã từng yêu thích© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hâm mộ thê tử của mình, tới lúc này rồi vẫn còn ý đồ cướp nàng đi khỏi mình.

Đột nhiên, ông dường như bừng tỉnh ngộ. Thù mới hận dâng lên trong lòng, ông không còn giữ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ bình tĩnh như trước nữa.

Thanh trường kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, đã bị rút ra khỏi vỏ. Cao Kiệu nghiến răng nói:

Ngươi tới đúng lúc lắm, ngươi muốn bắt giữ nàng thì phải qua ải của ta trước.

Mộ Dung Tây hừ mũi khinh thường:

Cao Kiệu, Mộ Dung Tây ta còn sợ ngươi hay sao?

Trong lúc nói chuyện, vẻ mặt đầy kiêu căng.

Cao Kiệu giận dữ, đột nhiên cảm giác được một bàn tay mềm mại đặt lên mu bàn tay mình.

Tiêu Vĩnh Gia đè lấy bàn tay đang rút kiếm kia của ông, nhìn ông, hơi lắc đầu.

Mộ Dung Tây, năm đó đã như vậy mà ngài vẫn còn sống, cũng coi như trời cao đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếu cố cho ngài, ngài không tự hối cải còn muốn làm khó dễ vợ chồng ta, đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàyđâu? Vừa rồi ngài còn chưa trả lời ta, nửa đường ngài xuất hiện chặn đường muốn bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta, rốt cuộc muốn gì?

Mộ Dung Tây vẫn không trả lời, ánh mắt sáng rực.

Cao Kiệu dù ngốc đến mấy cũng làm sao không hiểu, lửa giận trong lòng lại bùng lên, kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thê tử ra sau lưng mình, lại nghe Tiêu Vĩnh Gia nói tiếp:

Ngài đã làm đượckhông nói được đúng không? thể thấy được ngài đuối lý, không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mở miệng, đúng không?

Mộ Dung Tây muốn nói lại thôi.

Biểu cảm của Tiêu Vĩnh Gia đột nhiên trở nên lạnh đi, nói:

– Mộ Dung Tây, năm xưa lúc ngài cầu thân, nếu như ta lòng với ngài, phụ hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không đồng ý thì ta cũng sẽ tìm mọi cách để bắt ông ấy gật đầu. Khi đó ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 coi thường ngài, ngài cho rằng nhiều năm sau lẽ nào ta sẽ thay đổi ư?

Ngài nghe cho kỹ đây, ngày hôm nay ngài vào nhiều người bắt ta đi, Tiêu Vĩnh Gia này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thà chết cũng không chịu khuất phục đâu.

ánh trăngảm đạm thì cũng không che giấu được biểu cảm xấu hổ trên khuôn mặt Mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dung Tây. Ông ta phất phất tay, ra hiệu cho tùy tùng lui ra, nét mặt khôi phục lại như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũ, lạnh nhạt nói:

Ngày hôm đó nếu không phải bởinàng thì ta cũng sẽ không bị Mộ Dung Thế làm hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được. Cũng may mà ta tìm được đường sống trong chỗ chết, cho nên mới thù báo thù để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tạ ơn thần linh phù hộ.

Nhưng nàng đã nói như thế, Mộ Dung Ta cũng không phải hạng không biết xấu hổ. Người Tiên Bi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bọn ta xưa naymột quy quy tắc, khi thợ săn ra ngoài săn, có bắt được hay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không sao, nhưng không chuyện mũi tên không đặt trên dây cung, đao không rút ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vỏ, đây không may mắn. Tối nay ta đã tới đây, nàng đừng mơ nói mấy câu dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dàng đuổi ta đi được…

Ông ta rút yêu đao ra, hai mắt nhìn thẳng vào Cao Kiệu.

Ta với người Nam Triều này từ trước đến nay từng đối địchtrên chiến trường. Nể mặt mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng, tối nay ta sẽ cho hắn một hội. Vừa rồi nàng nói ta vào đông người đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không? Giờ ta hắn sẽ đơn đả độc đấu. Chỉ cần hắn thắng được ta, ta sẽ rời đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngay, từ nay về sau sẽ không xuất hiện trước mặt hai vợ chồng nàng nữa.

Cao Kiệu tuổi trẻ văn bát cổ võ kiêm tu, với xuất thân của ông, võ công kiếm thuật luyện thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng đều được truyền từ danh gia. Tiêu Vĩnh Gia biết trượng phu không hề kém, nhưngso sánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với Mộ Dung Tây với danh hiệu Đệ nhất mãnh tướng phương Bắc, muốn đánh thắng ông ta, trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ rằng không khả năng. Huống chi bao nhiêu năm qua ông đã quá lao tâm cố sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 triều đình, sức khỏe bởi quá vất vảlâu ngày đổ bệnh, mấy năm nay lại liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tục tìm kiếm hai mẹ con bà, ông chắc chắn đã phải trải qua rất nhiều khó khăn gian khổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dầm mưa dãi nắng, làm sao thể thắng được Mộ Dung Tây đây?

còn chưa kịp lên tiếng, bàn tay đã bị Cao Kiệu nắm chặt lấy, đầy ấm áp.

Ông quay sang Mộ Dung Tây:

Mộ Dung Tây, trước kia ngươi mang lòng bất chính mới bị tiểu nhân lợi dụng làm hại. Thê tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta bởi vì sai lầm đó của ngươi mới bị huynh muội Mộ Dung mưu tính bị vạ lây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo. Nàng lại chưa từng trách ngươi, thế ngươi lại đổ hết mọi sai lầm lên đầu nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạo này đâu ra vậy?

Sắc mặt Mộ Dung Tây âm trầm, nhìn chằm chằm Cao Kiệu, lạnh lùng nói:

Cao Kiệu, nếu ngươi sợ thì cứ nói ra được.

Cao Kiệu rút kiếm ra khỏi vỏ.

“Phập” một tiếng, ông buông tay, mũi kiếm đã cắm sâu vào dưới đất.

Lưỡi kiếm được ánh trăng phản chiếu không ngừng rung lên.

Ông quay đầu lại nhìn con trai nhỏ vẫn luôn nghe lời ngoan ngoãn đứng đằng sau, đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mở tròn xoe đang nhìn cảnh tượng vừa rồi, khẽ cười:

Thất Lang ơi, cha muốn dạy cho người Tiên Bi bất kính với mẹ con này một bài học. Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sợ không?

Tiểu Thất lắc đầu:

Con không sợ ạ!

Cao Kiệu bật cười thành tiếng, đi lên một bước xoa đầu cậu, đánh mắt ra hiệu cho thê tử đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy vẻ lo lắng giữ lấy Tiểu Thất, sau đó rút thành kiếm cắm dưới đất ra, bước tới về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía Mộ Dung Tây.

Mộ Dung Tây, ngươi mấy năm làm hoạt tử nhân, ẩn nấp trong bóng tối, trơ mắt nhìn ngôi vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàng đế vốn thuộc về ngươi bị cháu trai của ngươi chiếm lấy, nói vậy cuộc sống của ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắc chắn chẳng tốt lànhhơn Cao Kiệu ta. Oan gia ngõ hẹp, ngươi muốn chiến, thế thì chiến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Giữa hai chúng ta, thù mới hận vừa lúc tính hết một lần đi.

Hết chương 159.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 159 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc