GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 57

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lý Mục nhắm mắt lại, dựa lưng vào gối, bất động, toàn thân còn đắm chìm trong dư vị kh0ái cảm cực độ khi l3n đỉnh vừa rồi mang đến cho hắn. Mồ hôi nóng chảy ra từ mọi lỗ chân lông đã nở ra trên bề mặt da của hắn. Trái tim hắn đã trải qua nhiều thăng trầm trong đêm dài gian nan này, giờ phút này giống như chiến trường đang tiến vào một trận ác liệt, cánh tay cường tráng đập xuống mặt trống nhỏ từng hồi dồn dập, mãnh liệt mà va chạm nơi lồ ng ngực hắn, đập mãnh liệt.

Cảm giác ngây ngất sung sướng tràn trề như vậy chưa bao giờ được trải nghiệm trong hai kiếp. Khóe môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn khẽ động, hắn vươn tay muốn ôm gái bên cạnh vào lòng lần nữa, nhưng tay lại trống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không.

Mở đôi mắt vẫn còn đen kịt, vẫn còn giăng sợi máu ra, nghiêng đầu, nhìn thấy nàng đã cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa mình lăn đến bên mép giường, đắp chăn kín mít, như thể không bao giờ muốn nhìn thấy hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một chút nào nữa. Trước mắt liền hiện ra dáng vẻ nàng dưới thể mình với đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đỏ hồng khóc muốn hắn nhanh hơn chút, vừa đáng thương vừa đáng yêu, khóe môi thức hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên một nụ cười.

Dùng giọng điệu khàn khàn sau h0an ái nồng nàn, thấp giọng gọi lên:

– A Di ơi.

……

Trước khi xuất giá, Lạc Thần đã từng được A Cúc dạy bảo. Khi đó, A Cúc đã cho nàng xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một thứ, còn nói rằng khi một gái trở thành phụ nữ, lần đầu tiên sẽ không thể tránh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi việc bị đau, qua đi sẽ ổn thôi.

Nàng biết thứ kia chính là sự khác biệt giữa đàn ông phụ nữ.

Nàng thấy nó quá xấu, hơn nữa rất kháng cự, cho nên không hề nhìn kỹ, chỉ liếc một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chán ghét quay mặt đi ngay.

về cái đau…

Từ nhỏ đến lớn, lần duy nhất nàng trải qua ấn tượng chính cái cảm giác khi mùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuân năm ngoái nàngtình ngã khỏi ghế xích đu, tuy rằng khá là đau, nhưng nàng vẫn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy mình thể chịu đựng được. Huống chi ngày đó A Cúc nói cũng không cặn kẽ, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ lo lắng mấy ngày, cho đến hôm nay thì đã sớm ném ra khỏi đầu rồi.

Thời gian đầu kết hôn, nàng hoàn toàn không chút lo lắng về điều này. Vào đêm động phòng, nàng hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn chiếm thế thượng phong. Về sau, không hề nghi ngờ, cũng vẫn luôn nàng nghiền áp Mục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cho đến tối nay, giây phút từ một thiếu nữ trở thành phụ nữ đột ngột như thế, khiến người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không kịp chuẩn bị như thế.

Nàng không thể nào tưởng tượng được rằng, thứ kia của Mục lại dữ tợn như vậy, so với thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng từng nhìn thoáng qua còn trong ấn tượng thì đáng sợ hơn rất nhiều. Nếu như thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia thanh chủy thủ, thì thứnàng đối mặt lại chínhmột thanh đại đao đầu quỷ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mức độ đau đớn càng không nằm trong tưởng tượng trước kia của nàng.

Lúc hắn chưa chạm vào nàng, nàng chỉ mới tưởng tượng mình phải chịu đựng thứ đáng sợ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuôn mặt nhỏ nhắn đã trắng bệch một nửasợ.

KhiMục vào phòngsâm sẩm tối, bên ngoài trời vẫn còn sáng. Đến khi kết thúc, thì đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nửa đêm về sáng.

Thời gian dài như vậy, kéo dài mấy canh giờ, cũng không phải hắn phát điên tra tấn nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là có lẽ nàng quên mất những chuyện khác từ lâu, chỉ nhớ câu nói lúc trước hắn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với nàng “nếu nàng thấy đau thì nói với ta nhé.”

– Lý Mục, không được chạm vào muội…

Hu hu…đau quá….

Đồ xấu! Đau chết muội rồi….Đau lắm…

Cả buổi tối, trong màn không ngừng vang lên những âm thanh r3n rỉ như vậy.

Từ cứng cỏi chịu đựng ban đầu về sau lại biến thành cầu xin, nài nỉ nũng nịu.

Hắn giống như một con tốt dũng mãnh qua sông,ràng đã giương cờ giương cung, nhưng âm thanh chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huy nũng nịu của người thiếu nữ dưới thân mình, lại không thể không nửa đường rút lui. Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai người vã mồ hôi, mồ hôi đầm đìa. Hắn chỉ thể dỗ dành nàng, thử lại lần nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chờ nàng nguyện lòng tiếp nhận mình.

Suốt hơn nửa đêm đã vượt qua như thế.

Thật sự quá đáng sợ, quá đau.

Nàng thà rằng không cần viên phòng!

Nhưng một lần cuối cùng, hắn không nghe nàng.

Nhân lúc nàng đang mơ mơ màng màngtrong ngực hắn sắp ngủ cứ thế ăn tươi nuốt sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng vào bụng. Cũng mặc kệ nàng giãy giụa thế nào kỳ thực cũng không phải giãy giụa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc ấy cả người đã kiệt sức, cũng không kịp phản ứng, sự việc cứ thế xảy ra.

Nàng cũng bị hắn làm cho hoảng sợ.

Khi đó hắn nhìn xuống nàng. Trong ánh mắt nhìn chằm chằm của hắn, Lạc Thần dường như lại trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm giác khi bị hắn ngoái nhìn lúc bị mẹ mắng đánh vào buổi chiều tối.

Như hổ rình ưng, rất hung hãn.

Rất đáng sợ.

Nàng liền nhắm mắt lại, thút tha thút thít nức nở khóc lên.

Thế nhưng cảm giác sau đó lại không đáng sợ như trong tưởng tượng. Thậm chí dần dần thấy rất thoải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mái. Nhưng mà nàng vẫn cứ muốn khóc.

Mới vừa rồi cuối cùng hắn mới buông nàng ra, nàng lập tức lăn đi cách hắn thật xa, trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong chăn, cả người như còn chưa khôi phục cảm giác bị bóp nát thành mảnh nhỏ, hai tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mềm nhũn, hai chân mềm nhũn, eo đau lưng đau, dần dần thấy ức không chịu nổi, nhưng lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu chui đầu ra.

Ngay khi đang vừa thẹn vừa bực vừa ấm ức, bỗng nhiên cảm thấy dưới chăn một bàn tay duỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới. Bàn tay kia đặt lên trên người nàng, lòng bàn tay nóng bỏng dán vào da thịt nàng.

Hắn cũng chui vào trong chăn, từ phía sau ôm lấy nàng, hoàn toàn vây nàng trong giữa ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cánh tay của mình. Hắn hôn lên tấm lưng đầm đìa mồ hôi của nàng, kế đó, lật nàng quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại với mình, kéo chăn đang trùm mặt nàng xuống.

Lạc Thần vẫn nhắm tịt mắt lại, lặng lẽ rơi lệ.

Đều do ta không tốt, nàng đánh ta đi.

Lạc Thần cảm thấy mặt hắn đang tiến lại gần, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt nàng, lại nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy tay nàng, bảo nàng đánh hắn, nhưng trong giọng nói của hắn ràng mang theo sự sung sướng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng càng uất ức, khóc càng dữ dội hơn, bả vai rung lên.

Mục cuống cả lên, ôm chặt lấy nàng, dỗ dàng không ngừng.

A Di, nàng mở mắt ra nhìn ta xem nào…

Cứ nghe hắn bảo mình mở mắt nhìn hắn, Lạc Thần càng nhắm chặt hơn, sụt sịt nói:

Nhìn huynh làm cái gì. Muội không muốn nhìn thấy huynh. Muội nói rồi, muội không nói không hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về huynh chỗ mẹ cả. Huynh bị mẹ đánh không liên quan đến muội, hức hức…

Huynh coi muội ai, còn cần cầu xin huynh phải tốt với muội à?

Nàng uất ức nói, lại cố gắng thoát khỏi vòng tay hắn bằng tất cả sức lực đáng thương còn sót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại trong thể.

Bản năng mãnh liệt của người đàn ông đã thúc đẩy hắn cả đêm, sau khi được an ủi, đã dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dần rút lui như thủy triều.

Hắn nhìn gái nhỏ đang vùng vẫy lung tung trong lòng mình, khóe mắt hiên lên ý cười rất nhẹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kề môi sát bên tai nàng, trầm thấp nói:

ta từ lâu đã muốn cùng nàng rồi, chỉ sợ nàng không cần ta thôi, biết không, hửm? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần ngừng nức nở, hàng mi ẩm ướt run rẩy vài cái, rốt cục mở đôi mắt đã sưng đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khóc lên nhìn hắn.

Mục đưa tay dịu dàng lau nước mắt trên mặt nàng, mỉm cười nhẹ với nàng.

Lạc Thần mặt nóng lên, hàm răng trắng tinh cắn đôi môi đỏ tươi, ngây người một lát, bỗng nhiên lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giãy giụa.

– Đã như thế sao lúc mẫu thân đánh huynh, huynh lại nhìn muội hung dữ như thế?

ràng huynh đang trách muội!

Mục bật cười.

Hắn thật là khổ quá mà.

gái trong lòng hắn ngây thơ khờ khạo như vậy, làm sao hắn biết được cảm giác một khắc đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi mình đang lo được lo mất trước mặt mẫu thân thì lại đột nhiên sáng tỏ hiểu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nỗi buồn ấm ức của nàng cơ chứ?

Nàng nào hiểu được rằng, từ từng ngọn roi vụt của mẹ cho đến đau đớn trên da thịt cơ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã làm cho huyết dịch trong hắn sôi sùng sục tuôn trào, d*c vọng của conthú vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị giam cầm trong ngục trong lòng hắn bỗng ngóc đầu dậy, sẵn sàng hành động, khát khao ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tươi nuốt sống nàng ngay lập tức chứ?

Hắn chần chờ hạ, lại lần nữa kề sát vào tai nàng.

Nàng nhìn nhầm rồi. Hắn nói. Khi đó ta không phải đang trách A Di đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta rất muốn A Di, rất muốn…

Thanh âm của hắn trầm thấp êm tai, mang theo chút khàn khàn trước nay chưa từng có, kèm theo hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thở nóng bỏng phả vào làn da bên tai Lạc Thần, làm nơi đó nóng sực lên.

Mặt nàng tức khắc quá xấu hổđỏ lên, còn chưa kịp phản ứng thì hắn lại hôn lên rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần vẫn chưa quen với kiểu hôn môi lưỡi xa lạ này, trái tim đập mạnh như hươu chạy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng lần này nụ hôn của hắn giống như đang vuốt v e, môi lưỡicùng dịu dàng, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hề làm nàng đau nữa. Càng không giống như trước mãnh mẽ bức bách nàng miệng nhận lấy.

Nàng dần dần cảm thấy rất thoải mái rất thích, cả người choáng váng, chậm rãi nhắm mắt lại, dán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào bên ngực hắn, bất động ngoan ngoãn.

Hai người da kề da, gái nhỏ trong lòng hắn giờ phút này thật ngoan ngoãn.

Rất nhanh,Mục lại lần máu nóng lại sôi trào, d*c vọng tuôn trào. Nhưng hắn biết mình lúc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xác thực mất đi khống chế, đã làm cho nàng hơi sợ hãi, cơ thể nàng lại mềm yếu mỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 manh, sợ không thể nào chịu nổi một lần nữa

Cố gắng đè ép d*c vọng xuống, lại càng không dám cứ thế để nàng không mảnh vải che thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nằm xuống với mình, hắn bèn nhẹ nhàng buông nàng ra, ngồi dậy, lấy bộ quần áo nhàu nát của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng từ cuối giường ra, mặc lại cho nàng xong, hắn cũng cầm y phục của mình lên tròng vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đúng lúc này lại nghe nàng nhỏ nhẹ hỏi:

– Huynh còn đau không?

Mục quay đầu lại.

Thấy nàng chậm rãi ngồi dậy, hai bên tóc maixuống bờ vai trần quyến rũ, gương mặt vẫn vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước mắt, đôi mắt sáng trong đẹp đẽ vẫn còn hơi sưng đỏ khóc lại đang nhìn chăm chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào lưng của hắn.

Hình ảnh xưa tưởng như tương tự chợt vụt qua trước mắt hắn lần nữa.

Mục sững người.

Nhìn nàng từ trong chăn chui ra,đến phía sau lưng mình, kéo chiếc áo hắn đang mặc dở xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lộ ra tấm lưng cứng cáp, nhìn chằm chằm vào vết thương bị đánh vẫn còn dấu vết trên đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng vươn một đầu ngón tay cẩn thận khẽ chạm vào đó rồi lại rút ngay về, miệng thì thầm trách. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mẹ đánh huynh mạnh tay quá. Muội sợ sắp chết…Huynh còn đau không?

Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, nhìn hắn.

Mẫu thân đúng đánh không nương tay, vết thương phía sau lưng hiện giờ càng sưng đỏ lên, những chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên cạnh vết thước gỗ đánh xuống còn có vài vết bầm nhỏ, hơn nữa bởivừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể ra mồ hôi vừa nóng vừa mặnnóng như phải bỏng. Chỉ lúc ấy, loại đau đớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến từ thân thể này càng k1ch thích giác quan của hắn thêm mà thôi. Nhưng vào lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục đột nhiên cảm thấy mắt nóng lên. Hắn dường như đã trở lại đêm đó, thấy được cô gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia thuở trước.

Đêm hôm đó, nếu như không âm mưu cùng huyết tinh sau đó, nếu như hắn cảnh giác hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chút, vận mệnh của họ sẽ như thế nào?

Hắn nhìn gái trẻ tuổi của mình, đối mặt với đôi mắt mỹ lệ kia, sau một lúc lâu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lắc đầu, hơi mỉm cười:

Không đau.

Nàng thở dài, lông mày thanh khẽ chau lại, ra lệnh cho hắn đi lấy thuốc trị thương tới.

Mục lẳng lặng xuống giường, mang bình thuốc mỡlần trước nàng dùng tới.

Nàng nhận lấy, bảo hắn cởi y phục xuống, nằm vào giường, mình thì quỳ bên cạnh hắn, dùng khăn nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhàng lau mồ hôi trên lưng cho hắn, như sợ hắn bị đau còn vừa lau vừa thổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhè nhẹ.

Tiếp đó dùng tay quét thuốc mỡ nhẹ nhàng bôi lên vết thương lưng hắn.

Trong phòng im ắng, một thanh âm cũng không có.

Mục nhắm mắt, cảm thụ ngón tay của nàng di chuyển qua lại trên làn da của mình. Lửa nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hòa với mát lạnh, đau nhức dịu đi.

Giờ khắc này, toàn thân toàn tâm của nàng đều đã thuộc về hắn.

Nàng đã hoàn toàn thuộc về hắn.

Hùng tâm của hắn, Lục Giản Chi của nàng, cha mẹ của nàng, cả tương lai nữa, anh lại lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa đi trên con đường đỉnh cao quyền lực không thể tránh khỏi mưa máu gió tanh kia. Tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi thứ, ngay tại lúc này, đột nhiên bỗng trở nên không thể sánh bằng sự dịu dàng trong đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt của gái nhỏ đang bên cạnh hắn đây. Trong một khắc ngắn ngủi như vậy, Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thậm chí hy vọng giờ khắc này cứ kéo dài mãi. đêm nay, bình minh sẽ vĩnh viễn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến.

Nhưng nàng vẫn bôi thuốc cho hắn xong, bắt hắn đứng lên.

Mục mở mắt ra, ngồi dậy, mặc áo vào, lúc buộc vạt áo, lại nghe nàng í một tiếng, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay kéo lấy vạt áo hắn, chỉ vào nơi vết thương bị trúng tên ở bên sườn hắn:

Chỗ vết thương này là sao?

Mục cúi nhìn.

Đâyvết thương do trúng tên trong trận chiến tại Ba quận…

Đêm qua chuyện nàng giận ta đó, nói ta đómỹ nhân khác, khi đó ta bị gãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xương sườn, động vào đau, trừ phinàng đến, bằng không tiên nữ trên trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì ta cũng không muốn nhìn lấy một cái.

Hắn lại mỉm cười, ánh mắt rơi xuống trên mặt nàng.

Lạc Thần đau lòng không thôi, đồng thời cũng xấu hổ không tả được, nhưngtrong lòng cũng chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đắc ý nho nhỏ, bưng hai tay che mặt lại, lắc đầu quầy quậy:

Huynh đừng nói nữa. Đều do Tôn Phóng Chi đáng ghét kia cả. Lần tới mà gặp anh ta, muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất định phải mắng anh ta một trận mới được.

Mục bật cười, duỗi tay ra kéo nàng vào trong lòng, ôm lấy nàng, lấy tay đang bưng mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng ra, hôn lên trán nàng, hỏi nàng đói bụng không.

Bị hắn nhắc nhở Lạc Thần mới nhớ ra từ lúc hắn đi vào buồng đóng cửa cài then vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng trên giường mãi cho đến tận bây giờ. Từ lúc sâm sẩm tối đến giờ, nàng mệt đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 độ chẳng còn sức lực, bụng đói kêu vang, ngay cả một nước cũng chưa được uống.

Nàng gật đầu.

Mục buông nàng ra, mình thì xuống giường đi ra cửa, mở cửa.

Từ lúc chạng vạng Mục đi vào nhà, A Cúc đã có dự cảm xảy ra chuyện, rất khẩn trương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng không yên tâm, đã muộn thế này rồithấy trong phòng vẫn còn sáng đèn, nên nào dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rời đi, vẫn luôn chờ đây. Chợt thấy cửa mở ra,Mục đi ra, bèn thấp thỏm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi lên, thấy anh mặt mày tươi cười, trái tim thoáng thả lỏng, lại nghe anh nói A Di đói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi thì hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm, cười gật đầu, nói mình đã dặn dò nhà bếp để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thức ăn nóng, chờ lát sẽ người mang cơm canh đến ngay.

Cơm canh được mau chóng mang tới, Lý Mục nhận lấy, kêu mấy người A Cúc cứ đi nghỉ ngơi đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình thì quay vào phòng, thấy tay chân Lạc Thần còn mềm nhũn bèn bế nàng đi đến trước án, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chờ nàng ăn xong lại bế nàng về giường, lại mang nước ấm vào lau mình cho nàng, thu dọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xong xuôi mới tắt đèn, mình cũng lên giường.

Hắn ôm lấy nàng vào lòng, nhẹ nhẹ vỗ lên lưng nàng, dịu dàng nói:

– Ngủ đi.

Lạc Thần thoải mái dán vào ngực hắn, ngáp một cái, nhắm mắt lại thiếp đi ngay.

Buổi sáng ngày hôm sau, nàng ngủ no giấc mới thức dậy.

Mặt trời bên ngoài cửa sổ đã lên cao, trong phòng sáng trưng.

Lần đầu tiên Lý Mục còn ở cùng nàng trên giường.

Chẳng qua hắn dường như đã dậy từ sớm, ngồi dựa đầu giường không nhúc nhích, như đang suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩđó. Cảm nhận được Lạc Thầnbên cạnh cử động, cúi xuống nhìn, thấy nàng từ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chăn thò hai cánh tay trắng như tuyết ra khỏi chăn duỗi người, thì nở nụ cười:

Dậy rồi à?

Trên cằm hắn những vết râu ngắn do trải qua một đêm dài, nhưnghai mắt sáng ngời, tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần sáng láng.

Lạc Thần bắt gặp ánh mắt của hắn, trong đầu hiện lên những hình ảnh của đêm qua, trong lòng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngọt ngào, lại ngượng ngùng, lại chút bối rối, nhất thời không biết nên làm mới được.

Nàng bèn nhắm mắt lại, đầu rụt về, muốn trốn trở lại trong chăn.

Mục lẽ cũng bị dáng vẻ của nàng làm cho tức cười, bật cười thành tiếng, kéo nàng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi chăn, ôm nàng vào lòng, kề sát tới muốn hôn lên.

Lạc Thần làn da mỏng manh mềm mượt, bị râu của hắn chọc vào ngưa ngứa, không nhịn được cũng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, hai tay che trước ngực, ra sức đẩy hắn, lại bị hắn trả thù thò mặt tới cọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới cọ lui một chút, để lại mấy vết ửng đỏ trên làn da trắng như tuyết.

Lạc Thần vừa luống cuống chặn vừa dẩu môi, không ngừng trách hắn thô lỗ, quên cả cảm giác không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải đối mặt với hắn như thế nào khi vừa tỉnh dậy.Mục bấy giờ mới cười dừng lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy y phục tự tay mặc từng cái một cho nàng, sau đó mở cửa gọi người hầu vào hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ nàng rửa mặt chải đầu.

Hai người chuẩn bị xong đi ra đã sắp giữa trưa, Lý Mục dẫn Lạc Thần cùng đến chỗ thị. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Việc đêm qua thật xấu hổ chết đi được. Lạc Thần ban đầu còn ngượng ngùng, nhưng khi thấy mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chồng vẫn như ngày nào, trên mặt vẫn nở nụ cười, hỏi nàngđói không, nếu đói thì ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cơm luôn, dường như đã quên chuyện từng dùng thước đánh con trai, dần dần cũng an tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hẳn.

A Đình thì càng ngây thơ hơn, cáicũng không biết, lúc ăn cơm còn trách móc a huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tối hôm qua về phòng đi ngủ sớm, hôm nay lại thức dậy muộn, làm cho mình chẳng thể gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 a tẩu để trò chuyện tâm sự được.

A tẩu ơi, hôm qua muội nghe người ta nói hoa đào trên Kim Sơn nở rồi. A huynh ơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh xem hôm nay thời tiết đẹp như thế, huynh không việc thì thể đưa a tẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi chơi được không ạ? Nếu để muộn mấy ngày nữa muội sợ hoa đào tàn hết đó.

A Đình trông mong nhìn Mục.

Mùa xuân năm Hưng Bình thứ mười sáu này dường như đặc biệt tới sớm.

Hai ngày trước, Lạc Thần đã nhìn thấy hai con chim én mới bay dưới mái hiên trước cổng, ngậm bùn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuân bay ra bay vào bận rộn xây tổ.

Mục mỉm cười nhìn Lạc Thần đang nghiêm túc ăn cơm, cúi đầu nhích lại gần, môi dán vào tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, thấp giọng hỏi:

Hôm nay nàngđi lại được không?

Lạc Thần xấu hổ đỏ hết cả mặt, may mẹ chồng ngồi đối diện không nhìn thấy gì.

Nàng phớt lờ hắn, chân dưới bàn đá vào chân hắn.

Mục liền ngẩng lên, nói với A Đình:

Nếu a tẩu của muội đi thì huynh sẽ đưa mọi người đi.

A tẩu ơi?

A Đình hớn hở nhìn Lạc Thần.

Lạc Thần nào thể từ chối được em chồng?

thế sau khi ăn cơm xong về phòng, tiêu thực xong liền chuẩn bị mọi thứ để đi thưởng hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đào.

Mục đã chuẩn bị xe xong, lúc đang chờ sẵn cửa thì người của nha thự cưỡi ngựa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang theo một phong thư từ Kiến Khang.

Thư Cao Kiệu gửi, nói việc khẩn cấp, ra lệnh cho Mục khi nhận được thư thì tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khắc đi Kiến Khang gặp ông.

Giữa các hàng chữngữ khí rất không vui.

Sau bức tường truyền đến tiếng bước chân của a muội cùng Lạc Thần đi ra.

Mục ánh mắt sẽ nhúc nhích, cất thư đi, đi lên đón.

Lạc Thần đang cùng A Đình nói cười, chợt thấy người đưa thư rời đi thì đứng lại, hỏi:

– Huynh có việc ạ?

Mục ngắm nhìn nàng.

Lạc Thần hôm nay mặc một chiếc váy xếp ly màu xanh lá, da trắng như ngọc, bởi sợ đêm lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên vai khoác một chiếc choàng dệt hoa màu mây, khi gió thổi, làn váy phấp phới, cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ đầu đến chân tràn đầy hơi thở của mùa xuân.

Thấy hắn chỉ mải nhìn mình không nói gì, Lạc Thần cắn cắn môi, đụng đụng vào cánh tay hắn:

Người ta đang hỏi huynh đó.

Mục một tiếng, mới mỉm cười nói:

Không việc gì. Chỉ nhận mộtthư thôi. Đi thôi, chúng ta lên đường nào, đi muộn chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lát sẽ đông người phải chen chúc.

Hết chương 57

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 57 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App