GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hà thị mặc quần áo trang điểm rất tươi sáng, thoạt nhìn khá có khí phái của phu nhân cao môn đại hộ Kiến Khang, chỉ là hành vi cử chỉ rất gò bó rụt rè, cộng thêm biểu cảm trên mặt vô ý thức lộ ra vài phần vui mừng nịnh nọt lấy lòng, khó tránh khỏi nhìn rất gượng ép chẳng đâu vào đâu cả. Chị ta bị dẫn tới trước mặt Lạc Thần thì càng cung kính hơn, chỉ hận không thể bái lạy nàng để tỏ lòng cảm kích ngưỡng mộ nàng, vừa mở miệng là thay mặt trượng phu nói toàn những lời nịnh nọt cảm kích, nào là chuyến đi này rất được mở rộng tầm mắt vân vân.

Lạc Thần nhẫn nại nghe chị ta nói xong, mời chị ta ngồi vào chỗ vừa rồi nàng mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thị ngồi nhưng chị ta cứ nhất định không chịu, bây giờ mời lần nữa, Hạ thị mới rụt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm ơn ngồi xuống.

Lạc Thần gọi người dâng trà cho chị ta, hỏi thăm tình hình gần đây của Thẩm thị.

Hà thị vội nói:

Tiểu cô rất tốt ạ. Chỉ giống nhau trượng phu muội ấy cũng đã đi theo tướng rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong nhà chỉ còn lại muội ấy với hai đứa con nhỏ. Trước khi bị đi tôi nghĩ muội ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuộc sống cũng khó khăn, cho nên đã đi Kinh Khẩu một chuyến chút tặng gạo mỳ ít tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm cả hai cuộn vải nữa cho muội ấy. Thời tiết nóng nực, vừa lúc may quần áo mới cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai đứa nhỏ.

Chị ta tươi cười:

Tôi biết phu nhân rất tốt với tiểu cô nhà chúng tôi. Mong phu nhân cứ yên tâm. Đều là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người một nhà cả, trượng phu muội ấy bây giờ đang giúptướng quân làm việc đại sự cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàng thượng, gia tộc đã mất đi một trụ cột, tôi thân trưởng tẩu sao có thể không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm được?

Chị ta nhìn Lạc Thần, ý cười trên mặt càng sâu.

Tôi cũng không chỉ thăm mỗi tiểu mà con đi thăm Lý lão phu nhân nữa. Lão phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật sự người tốt bụng, tính cách rất tốt, còn bảo tôi sau này năng qua lại nhiều hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó.

Nghe chị ta cuối cùng cũng nhắc tới Lư thị, Lạc Thần thót lòng một cái, liền thuận theo thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏi thăm một câu:

Mẹ chồng tôimọi người đều khỏe cả chứ?

Lão phu nhân vẫn khỏe. thị gật đầu, Chỉ có điều, mấy ngày trước ý bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngã, một chân bị thương. Cũng may không đáng ngại mấy, lần đó khi tôi đến thăm bà,nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều dưỡng mấy ngày sẽ khỏi.

Lạc Thần giật mình, đầy lo lắng hỏi cụ thể sự việc

Thì ra từ sau khiMục thăng làm Vệ tướng quân, không ít người mang theo người nhà cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ruộng nương đến cậy nhờ, chủ yếu mong được che chở, tránh phải nộp thuế ruộng, cũng tránh phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nộp các loại lao dịch quán đinh.

Mục vẫn luôn từ chối tất cả, chỉ giữ lại vợ chồng họ hàng xa họ Triệu. Lần này trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi đi hắn đã nhờ vợ chồng Triệu thị tới nhà giúp A Đình làm việc.

Triệu thị rất siêng năng, thật thà, nhưngmột hôm nhất thời quên mất lời dặn đã quên cất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cây trúc phơi quần áo dựng bậu cửa, lúc mình đi rồi, cây gậy trúc bị gió thổi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đổ xuống đất, thị đi qua không chú ý đến giẫm phải nó, thế là bị ngã xuống và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị thương chân.

thị thấy Lạc Thần hình như rất lo lắng thì vội vàng an ủi, cứ mãi nói không sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu, nói:

Lão phu nhân cũng chỉ đi lại không tiện thôi, chứ tôi thấy tinh thần của cụ rất tốt… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Đang nói nói, chị ta như sực nhớ ra gì đó, kêu “úi” một tiếng, sau đó che miệng lại.

Thấy Lạc Thần nhìn mình thì vội cười xòa:

Đúng hại từ cái miệng. Lão phu nhân lúc ấy nghe nói tôi sắp tới Kiến Khang nên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dặn dò tôi nếu gặp phu nhân thì không được nhắc đến chuyện này, tránh để phu nhân lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắng. Phu nhân cứ an tâm, lão phu nhân không việc gì đâu.

Lạc Thần im lặng.

thị cũng người biết nhìn sắc mặt người khác. Lần này thể đi theo trượng phu đi Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khang, được vào Nhạc Du Uyển, nhìn thấy phong thái của các tiểu thư quý phụ nhà giàu tôn quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiến Khang là đã được thể diện rất lớn. Sau khi trở về quê nhà cũng đủ cho chị ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khoe khoang nửa năm. Lúc này, chị ta lại mặt dày tới nơi này cảm ơn con gái Cao thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy nàng chỉ nói theo vài câu đã lộ vẻ mệt mỏi, cũng không dám tiếp tục lại nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vì thế cười đứng dậy, cung kính cáo lui.

Lạc Thần tiễn chị ta vài bước, thị vừa mừng vừa sợ cứ cảm ơn liên hồi.

Lạc Thần đứng lại, gọi người tiễn chị ta ra ngoài, mình thì đứng trên đường đi, thấy mẫu thân vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn chưa quay về liền mang theo Quỳnh Thụ dọc theo con suối đi về phía trước.

Việc đã đến nước này nàng vẫn đau lòng không thôi, nàng đã hạ quyết tâm không để Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng nữa. Nếu đã không phải người cùng đường, hắn lại tình như thế, tương lai hắn sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hay chết, phú quý hay nghèo hèn nàng cũng đều không quan tâm. Nhưng mẫu thân của hắn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất tốt với mình. Nàng trước sau hai lần bị cha mẹ cưỡng ép mang đi, thị không những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không một chút trách móc còn quay sang an ủi nàng. Bây giờthị bị ngã bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân, cũng không biết tình hình cụ thể như thế nào, nàng không biết thì thôi, nhưng nếu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết rồi không đi thăm bà, trong lòng nàng thấy cùng áy náy, không thể yên tâm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Phong cảnh mùa xuân rực rỡ đẹp đẽ, chim chóc hót líu lo, hoa đào nở rực rỡ, nước chảy trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lành róc rách. Ấy thế Lạc Thần vẫn luôn chau mày, không chút tâm tình thưởng xuân nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay cầm cành liễu rũ, bụng đầy tâm sự dọc theo dòng suối đi lên trên, bất tri bất giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã đi tới cuối đầu hồi.

Bức tường đầu hồi đã hết đường, bị hoa cỏ um tùm xum xuê che lấp. Đối diện chính Đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Uyển, thoáng nghe được âm thanh chè chén mua vui của đàn ông theo gió xuyên qua bức tường tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào.

Hoa đào dòng nước chảy len lỏi qua chân tường đầu hồi này – nơi nối liền Tây Uyển© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đông uyển.

Hoa cỏ bên suối xanh tươi ướt át, làm ướt tà váy của Lạc Thần.

Lạc Thần không khỏi nhớ tới cảnh nàng với Lục Giản Chi cũng nơi này bị bức tường ngăn cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108hòa tấu một khúc phổ tiêu cầm. Ngày đó rất vui vẻ, nhưng bây giờ nghĩ lại,giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như một giấcthanh xuân đẹp đẽ.

Đang đứng yên, bỗng nhiên nàng nghe được đầu hồi bên kia tiếng kêu sợ hãi ngắn ngủi vang lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mộ Dung Thế, ngươi dám ——

giọng của một người đàn ông, nghiến răng nghiến lợi, tràn đầy sự kinh ngạc không thể tin được. Tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói còn chưa nói hết kèm theo đó tiếng r3n rỉ đau đớn, thêm đó một loạt tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xào xạc như hoa cỏ bị đổ rạp, đầu bên kia trở nên yên tĩnh.

Một vệt máu đỏ tươi nồng đậm theo dòng nước chảy xuôi, từ đầu chân tường bên kia chảy xuôi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên này, hòa tan trên mặt nước rồi dần dần biến mất.

Lạc Thần giật mình hoảng sợ.

Tuy rằng không nhìn thấy nhưng nàng thể tưởng tượng ra được vừa rồi bên đầu tường bên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã phát sinh chuyện gì.

Tiểu nương tử, máu kìa!

Quỳnh Thụ giật mình kêu lên, vừa thốt ra khỏi miệng lập tức ý thức được không ổn, đột nhiên bưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kín miệng kinh hoảng nhìn Lạc Thần.

Lạc Thần kéo lấy gái nhỏ muốn chạy đi nhưng đã muộn, trên đầu tường phía sau lưng, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bóng người đã nhanh chóng bật qua. Thân hình người nọ nhanh nhẹn như chim ưng, tung người một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ trên đầu tường phi thân xuống, lao đến phía sau Lạc Thần cùng thị nữ

Lạc Thần vừa mới miệng định hét lên, trên cổ chợt thấy lạnh buốt.

Một thanh chủy thủ sắc bén nhuộm máu đã kề lên cổ.

Trước mặt nàng xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi.

Người đàn ông đó hơn hai mươi tuổi, da trắng mắt tím, dung mạo mỹ lệ, nhưng tóc bên mai rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạn, trên trán đẫm mồ hôi, quần áo cũng không chỉnh tề, vạt áo mở rộng lộ ra xương quai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xanh mảnh, giống như vừa bị kéo ra chưa kịp sửa sang lại. Môi củacũng bị cắt, khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi dính máu đỏ tươi, dính cả khuôn mặt, cả người mang đến một màu sắc kỳ dị. Lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây nhìn chòng chọc vào Lạc Thần, ánh mắt âm trầm, khóe mắt ửng đỏ như bị nhuốm máu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần cứng đờ cả người lại.

Ngay khi đối mặt với người đàn ông từ đầu tường bên kia nhảy xuống, nàng đã thể xác nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái tên nàng vừa nghe qua bức tường.

Mộ Dung Thế tông thất Tiên Bi vừa đến cậy nhờ Đại Ngu.

Nàng cũng đoán được, vừa nãy, đầu hồi bên kia đã xảy ra cảnh tượng gì.

Hiển nhiên cái người Tiên Bi này vào lúc bị người ta c**ng hi3p thì đã ra tay gi3t chết đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phương.điều là nàng không biết người bị giết kia rốt cuộc là ai.

Mộ Dung Thế tay cầm thanh chủy thủ đè lên cổ Lạc Thần, gần như trong chớp nhoáng tay còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 siết chặt cổ họng Quỳnh Thụ đangmồm muốn kêu cứu, năm ngón tay như móc ưng thu chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại, Quỳnh Thụ không thể nào phát ra tiếng, hai mắt trắng dã, ra sức giãy thoát nhưng ích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khuôn mặt bởi không thể hô hấp mà nhanh chóng đỏ lên.

Lạc Thần cảm nhận được sát ý mãnh liệt của người Tiên Bi này. Không biết vì sao, ngay trong khoảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khắc này, trong đầu nàng lại hiện lên cảnh giết chóc mà nàng Mục đã trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chợ đêm vào đêm nguyên tiêu đèn lồ ng cách đây không lâu. Cảm giác hoảng sợ doý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tọc mạch chuyện riêng của người khác vừa rồi đã biến mất, không còn chút sợ hãi nào nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mộ Dung Thế, ngươi biết ta ai, ngươi thử giết thị nữ của ta thử xem?

Nàng hơi nghếch mặt lên, nhìn thẳng người đối diện.

Nếu vừa rồi ngươi dám giết người đây, vậy thì ngươi đã tính xong phương pháp thoát thân rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chỉ cần ta không nói ra, ngươi thể sống sót. Nhưng nếu ngươi làm tổn hại một sợi tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của ta, hội Khúc thủy lưu thương hôm nay đã chết ba mạng người, trong có còn ta, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho rằng ngươi thể bình yên thoát được ư?

Mộ Dung Thế chậm rãi quay mặt lại, nhìn chăm chú vàogái vẫn mang dáng vẻ thiếu nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới thanh chủy thủ của mình. Vẻ mặt của nàng lãnh đạm, thế cao quý, trong mắt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoảng sợ thay vào đó một tia khinh thường.

Con gái Cao thị, quá biết ấy chứ.

Ngày ấy trấn Kinh Khẩu lần đầu tiêntình gặp được nàng, tuy rằng chỉ nhìn nàng từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xa, lúc đó nàng còn mang khăn che mặt, nhưng dáng người còn giọng nói đã khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận ra nàng ngay lập tức.

Nghĩ toàn bộ Kiến Khang ngoại trừ con gái Cao thị ra, còn gái nào dám dùng khẩu khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tràn ngập uy hiếp như thế để nói chuyện?

Hơn nữa, cũng bị nàng nói trúng điểm kiêng dè trong lòng.

Gi3t chết một người, người đó địa vị cao quý, Mộ Dung Thế cũng đủ tự tin để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xử được xác chết rời đi một cách thần không biết quỷ không hay.

Nhưng nếu như đó con gái Cao thị thì lại khác.

hắn ép bức ta quá đáng cho nên ta mới bắt buộc phải giết hắn. Muốn ta không giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô, cũng được thôi, nếu như đảm bảo sẽ không nói chuyện ngày hôm nay ra ngoài, thế nào? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

đè thấp giọng, gằn từng câu từng chữ.

Lạc Thần nhìn vạt áo không chỉnh tề của gã, nhíu mày, hừ một tiếng.

– Ngươi cho rằng ta muốn gặp ngươi à? Làm sao ngươi đủ cách yêu cầu ta phải bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đảm?

Nàng nói xong, thấy nét mặt tối đi, ánh mắt lóe lên, liền đưa tay đẩy thanh chủy thủ đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đè trên cổ mình ra, nhìn thẳng vào gã:

Còn không thả thị nữ của ta ra?

Mộ Dung Thế híp mắt lại, nhưng vẫn buông tay ra, cuối cùng thả Quỳnh Thụ.

Quỳnh Thụ ngã bệt xuống đất, che lấy cổ họng, ho không ngừng.

Lạc Thần xoa nhẹ ấy vài cái, ngẩng lên, lạnh lùng nói:

Nơi này của mẫu thân ta. Ta mặc kệ ngươi đã giết ai, mau dọn thi thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi xa một chút, tránh để nơi này bị ô uế.

Nàng nâng Quỳnh Thụ dậy, cũng không quay đầu lại bỏ đi ngay.

Mộ Dung Thế nhìn theo bóng dáng rời đi xa kia, đứng tại chỗ một lúc, nhanh chóng sửa sang lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quần áo, ngồi xuống bên dòng nước rửa sạch vết máu dính trên thanh chủy thủ rồi tra vào vỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giấu bên trong ủng, lại cúi xuống, vốc nước rửa đôi môi vừa rồi bị cắn rách. Một cơn đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhói lên, trong mắtlại hiện lên tia tàn nhẫn căm hận. Chịu đựng đã lâu, kẻ đó đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết, hôm nay cuối cùng cũng tìm đượchội giết kẻ đã dám làm nhục mình kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều không ngờ rằng mình lại đụng vào con gái Cao thị.

đứng lên, theo bản năng nhìn về phương hướng nàng đã rời đi. Đằng trước đã không thấy bóng người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ còn bóng hoa đung đưa và tiếng nước chảy róc rách. Ánh mắt lại nhìn thấy cành liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ tay nàng rơi xuống đất, thu ánh mắt về, quay trở lại bức tường, thả người nhảy lên trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bức tường, bóng dáng mau chóng biến mất.

…..

Xảy ra chuyện ngoài ý muốn như thế, trên đường trở về, Lạc Thần nghĩ đến người Tiên Bi hung hãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tàn nhẫn kia, bấy giờ mới thấy hoảng sợ. Nàng dặn dò Quỳnh Thụ vẫn đang kinh hồn táng đảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không được nói chuyện vừa rồi ra ngoài, dần dần, ấy mới bình ổn lại được.

Tới gần quánđã thấy A Cúc đang tìm mình, biết mẫu thân đã quay về bèn vội vàng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào.

Những dịp như này hằng năm, Tiêu Vĩnh Gia đã không còn bao nhiêu hứng thú nữa, hôm nay chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi cùng con gái cho nên mới tới đây, thấy Lục Tu Dung đã đi rồi bèn hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần còn muốn đi thăm thú nữa không. Lạc Thần làm sao còn tâm tình nữa, hai mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con liền đi ra ngoài lên xe trâu trở về nhà.

Trên đường, Lạc Thần vẫn luôn ngả vào vai mẫu thân, nhắm mắt vờ ngủ, không nói cả, cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi vào trong nhà mới nói:

Mẹ ơi, hôm nay Kinh Khẩu tới một người, nói mẹ chồng con bị ngã. Con thấy không yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm, sao con cũng rảnh rỗi, con muốn về thăm mẹ chồng ạ.

Thấy mẫu thân lộ ra vẻ do dự, bèn cười nói:

Mẹ yên tâm, con thăm mẹ chồng xong sẽ quay về luôn ạ.

…..

Ngày hôm sau,Tiêu Vĩnh Gia kêu Cao Dận hộ tống Lạc Thần đi Kinh Khẩu.

Đi đường mấy ngày, lúc thuyền đến Kinh Khẩu thì đã vào đêm, trời hoàn toàn tối đen.

Khác với hai lần trước, khi Lạc Thần đến Kinh Khẩu gần như gây náo động một nửa trấn Kinh Khẩu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần này nàng lặng lẽ lên bờ, ngồi vào trong chiếc xe, xuyên qua một nửa thị trấn chìm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bóng tối, đi đến trước cổng lớn gia.

Mới rời đi được hơn một tháng nàng cảm giác như đã lâu lắm rồi.

Cửa lớn đóng chặt, đèn lồ ng trước cửa không thắp, rất lạnh lẽo. Chỉ có khóm ngọc lan già khô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đét kia so với lúc Lạc Thần đi thì lại tươi tốt rất nhiều, cành nở hoa còn nhô cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên đầu tường, lặng lẽ nghênh đón nàng trở về.

Lạc Thần bước lên bậc thang, lấy lại bình tĩnh, đưa tay cầm lấy vòng cửa, mấy cái.

Một lúc lâu sau mới nghe được tiếng bước chân bên trong vọng ra, tiếp theo cánh cửa được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mở thành một khe nhỏ, lộ ra một khuôn mặt của một người phụ nữ xa lạ, cầm đèn lồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ng nhấc lên cao chiếu vào Lạc Thần, nhìn nàng cùng với người phía sau nàng, ánh mắt đầy nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngờ.

– Chị Triệu gia phải không ạ? Lạc Thần hỏi.

Phụ nhân gật đầu:

Tiểu nương tửai? Tới đâyviệc gì?

Lạc Thần còn chưa kịp lên tiếng, người phụ nữ kia đã mắt sáng lên, kêu “a” một tiếng, vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

Tôi biết rồi! Tiểu nương tử chính phu nhân của Lý gia vừa mới trở về Kiến Khang, a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tẩu của A Đình phải không?

Lạc Thần mỉm cười, khẽ gật đầu.

Triệu gia mừng rỡ, vội vàng khom người, nhanh chóng mở cửa, miệng liến thoắng:

Phu nhân mau vào ạ! Chắc phu nhân không biết đâu, từ lúc tôi tới ngày nào A Đình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kể với tôi a tẩu mình tài giỏi thế nào, tính tốt thế nào, xinh đẹp thế nào, giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc nói chuyện dễ nghe như hoàng oanh thế nào. Làm tôi vừa nhìn biết phu nhân ngay…

Triệu gia gấp rút đi nhanh vào bên trong, miệng to:

– Lão phu nhân! A Đình ơi, a tẩu của muội về rồi nè….

Cùng với tiếng bước chân dồn dập, Lạc Thần nhìn thấy bóng dáng của A Đình lao vút ra, đến gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi như là không thể tin vào hai mắt của mình, chờ Lạc Thần gọi mình một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới kêu lên “a tẩu”, hạnh phúc nhào tới.

Lạc Thần đón được cô bé, hỏi han vài câu, lại hỏi tình hình gần đây của thị.

A mỗ hôm đó bất cẩn bị ngã, đi lại không tiện, còn đang trong phòng đó, a tẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi theo muội.

Lạc Thần vào phòng của thị, thấy bên trong điểm một chiếc đèn, ngọn đèn dầu mờ nhạt, Lư thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang ngồi ở đầu giường, lần sờ như sắp muốn xuống giường thì vội bước nhanh tới đỡ lấy bà. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mẹ ơi, mẹ mau ngồi lại đi ạ.

Lư thị cầm tay Lạc Thần, cười tươi:

Đúng là A Di rồi. Vừa rồi mẹ còn tưởng mình nghe nhầm. Đi đường vất vả không con?

Lạc Thần lắc đầu, nói không vất vả, ngồi xuống bên cạnh bà, hỏi thăm vết thương của bà.

Mẹ ơi, con có dẫn theo cả lang trung giỏi nhất Kiến Khang tới, mẹ để ông ấy khám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho mẹ nhé. Mẹ phải mau khỏi lên đấy.

Triệu gia đứng một bên, tỏ vẻ hổ thẹn lẫn tự trách.

Lạc Thần quan sát kỹthị, thấygầy ốm đi rất nhiều so với tháng trước mình rời đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng thấy xót xa cùng. thị lẽ cảm nhận được cảm xúc của nàng mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mọi cách an ủi nàng, nói mình dạo này ngoài việc ra ngoài đi lại bất tiện ra thì còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại đều rất tốt. Thẩm thị cùng hàng xóm láng giềng ban ngày cũng luôn đến thăm hỏi bầu bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng, bảo Lạc Thần đừng lo lắng.

Lạc Thần biết rằng mình tới là để thăm bà, không thể để lo lắng lại cho mình, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đổi đề tài, gọi lang trung kian tới xem chân cho thị

Lang trung xem xong, nói chân bị thương chỉ cần tiếp tục điều dưỡng không được đi lại, dần dần sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt lên. điều người già tuổi lớn, thời gian khỏi sẽ hơi lâu thôi. Sau đó vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đơn thuốc, cứ theo đó uống sẽ hỗ trợ cho việc hồi phục.

thị nói cảm ơn. Lạc Thần gọi người đi thu xếp chỗ cho lang trung đi nghỉ ngơi. A Cúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi thu dọn phòng ở trải chăn đệm cho Lạc Thần. Lạc Thầnbên tâm sự một chút với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thị, sau đó vì không còn sớm, thị nói nàng đi đường vất vả, thúc giục nàng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghỉ ngơi sớm.

Đêm nay, Lạc Thâm lại ngủ trên chiếc giường lớnnàng vốn đã dần quen thuộc, nhưng tối nay, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên lại vẻ như rất xa lạ.

Màn buông xuống, trong phòng im ắng. Một cơn gió đêm mang theo hương mộc lan từ cửa sổ khép hờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tràn vào cuốn màn trướng lên, khiến móc rèm nhẹ vào mép giường bằng gỗ cứng rắn, phát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng va chạm ngắnnhẹ.

Từng hồi từng hồi, đầy nhịp điệu.

Lạc Thần nhắm mắt nằm trên gối, nghe thanh âm này, hơi thở thảng như ngửi được khí tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể bất biến người đàn ông kia đã lưu lại trong màn trướng, tâm tình đột nhiên trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phiền muộn, muốn đuổi đi không được, nhưng hình như đâu đâu cũng có, cho nên căn bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ngủ được. Nàng ngồi dậy, thất thần một lát liền khoác áo xuống giường, cũng không đốt đèn, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giày vào lặng lẽ đi qua A Cúc cũng nghỉ trong phòng mình, mở cửa ra, đi về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng của thị.

Ánh trăng sáng tỏ, mặt đất trong viện trở nên trắng xóa, Lạc Thần nhìn cái bóng của mình dưới đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi tới trước cánh cửa kia, nhẹ một cái rồi đẩy vào.

thị vẫn còn đang thức.

Lạc Thần đi đến bên giường, ngồi xuống, dựa vào lòng lão hiền từ, thì thầm:

Mẹ ơi,sao lang quân cưới con, mẹ biết không ạ?

thị ôm lấy thân mình mềm mại của nàng, khẽ vuốt mái tóc đen dài xõa tung trên lưng nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 yên lặng một lát nói:

A Di, mẹ cũng từng hỏi nó mấy lần, nhưng mà nó không nói với mẹ, nên mẹ cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết. Nhưng mẹ đoán, chắc con gái duy nhất con trai mẹ từ nhỏ đến lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 yêu thương đấy.

Lúc cưới con, tin tức tới đột ngột quá, mẹ cho người đến sơn sửa lại căn phòng nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 các con ở. từng là người buồn ngủ thể nằm được dưới đất, nhưng lúc ấy lại cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy tường được sơn không được trắng, đã tự mình sơn lại lần nữa. Ngoài cửa sổ phòng các con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ban đầu một khóm chuối tây già trồng đã nhiều năm, cứnhà là ngủ ở cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng đó, mẹ chưa từng thấyphàn nàn cả, thế đột nhiên lại nói buổi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gió thổi, chuối xào xạc gây ra âm thanh sẽ ảnh hưởng đến người khác, đến mùa nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại nhiều ruồi nhiều muỗi đến, thế chặt hết đi, còn chặt suốt cả đêm…

thị bật cười, nếp nhăn nơi đuôi mắt kéo dài ra.

Lúc đó mẹ tuy chưa gặp con nhưng trong lòng cũng rất tò mò, không biết đó là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái như thế nào khiến để tâm như thế. Về sau con đã gả đến nhà mẹ, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ đã biết rồi. Một gái như con vậy, ai không yêu quý ai không thích được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chứ?

Trái tim Lạc Thần như bị chặn lấy, cuối cùng không kìm được nữa từ trong vòng tay Lư thị ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy.

Mẹ ơi, mẹ đối với con rất tốt, con cũng không muốn gạt mẹ. Lần này con trở về thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ xong, sau này, chắc con sẽ không quay về đây nữa…

Lúc nói, giọng nàng đã nghẹn ngào.

Nụ cười trên mặt Lư thị dần dần biến mất.

Mẹ ơi, mẹ trách con không ạ?

thị lại khẽ mỉm cười, lắc đầu, trấn an vỗ nhẹ vào lưng nàng.

Mẹ cũng không gạt con. LúcMục nhi cưới con, mẹ cũng đã rất lo lắng. Dòng dõi hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà chênh lệch to lớn như thế, hai con khó thành lương duyên lâu dài. Lần này phụ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con tới đón con đi, tuy chưa nói gì, nhưng mẹ đã biết chắc là phụ thân con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều bất mãn với Mục nhi rồi. Mẹ cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý việc con sẽ không quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại đây…A Di, con còn trở về đây thăm mẹ, còn nói những lời này với mẹ, mẹ đã thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mãn nguyện rồi.

chần chừ.

Chỉ nếu thuận tiện, con thể nói cho mẹ biết, sao phụ thân con đón con đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không?

Bởi huynh ấy kẻ tâm, mưu đồ gây loạn, ngày sau có lẽ sẽ trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạn thần, tai họa ngầm của triều đình.

Nhưng đối với mẫu thân của hắn, Lạc Thần làm sao dám nói. Nàng chỉ rưng rưng nước mắt, đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua quýt:

Con cũng không biết ạ…Chắc là…chắc giữa huynh ấy với cha con chính kiến khác nhau…

thị yên lặng, cũng không hề trách cứ con trai mình, qua một lúc lâu mới chỉ thở dài.

– Có đôi khi nghĩmẹ cũng không biết. nói, Chắc đâysố mệnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vô phúc, không thể làm phu thê lâu dài với con được. Sau khi con đi rồi, đừng nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thương nó nữa. Mẹ thấy rằng gia mẹlỗi với con, sau này bất kể thế nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ chỉ mong con được vui vẻ hạnh phúc.

Lạc Thần dựa vào lão phụ nhân, lặng lẽ rơi nước mắt, dần dần nước mắt khô đi, cuối cùng quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mệt mỏi nặng nề thiếp đi.

Sáng sớm ngày hôm sau, bên ngoài Kinh Khẩu, chân núi Kim Sơn, lúc mặt sông sương trắng xóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn bao phủ, Lạc Thần bước lên thuyềi đi trở về Kiến Khang.

A Đình rất khó hiểu với hành vi đêm muộn đến rồi sáng sớm đi ngay của a tẩu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa quyến luyến lại vừa không dám giữ lại, chỉ đành đứng trong cánh cửa nhìn theo bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rời đi của Lạc Thần, lặng lẽ lau nước mắt.

Lạc Thần không biết mình lại ý nghĩa gì, có thể làm được gì.

Một chuyến đi Kinh Khẩu này, không những không khiến cho nàng an tâm, mà ngược lại còn khiến cho nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng đau khổ thêm.

Đau khổ đến mức trong lòng như ngọn lửa thiêu hừng hực.

Vài ngày sau, lúc nàng trở lại Kiến Khang thì nghe được một tin tức.

Tộc đệ của Hứa Tiết, ngự sử trung thừa Hứa Ước đã biến mất kể từ ngày Khúc thủy lưu thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia. Hứa gia tìm khắp toàn bộ Nhạc Du Uyển, lại hỏi quân coi giữ bốn cửa thành Kiến Khang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng không ai biết tung tích của anh ta.

Trong lúc nhất thời, cả thành nghị luận sôi trào.

Mộ Dung Thế kia từ sau khi tới Kiến Khang, nghe nói đã thu hút không biết bao nhiêu đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chú ý đến. Một cuộc tình sự phong nguyệt đã dấn tới một vụ án mạng. Hơn nữa, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy chưa nói rõ, nhưng người Tiên Bi kia tha cho nàng cùng với thị nữ của nàng, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giữ mật cho gã, cũng coi nhưtuân thủ lời hứa.

Dưới tình huống này, nàng cũng không cần phải nhiều chuyện làm gì.

Tâm của Lạc Thần cũng không đặt chuyện này bao lâu.

Một ngày sau khi trở về, sau một đêm dài mất ngủ, cuối cùng nàng đã đưa ra quyết định.

Không hề nghi ngờ, đây quyết định cực kỳ khó khăn trong đời nàng chưa từng làm bao giờ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nàng gọi Cao Hoàn tới, cho người hầu lui hết, nói với cậu ta, nàng muốn đi Nghĩa Thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyến, kêu cậu ta đi sắp xếp cho mình.

….

Vào ngày hôm nay, hơn một tháng sau khi Mục rời đi, Lạc Thần cuối cùng đã hạ quyết tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nàng muốn đi tìm Mục, giáp mặt hỏiràng, phải hắn thật sự muốn làm loạn thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tặc tử như phụ thân đã nói không. Muốn hỏi hắn đã không muốn nàng rồi, vậy tại làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc trước cứ ép cưới nàng bằng được.

buổi đêm ân ái đó, tình yêu nồng nàn của hắn dành cho nàng rốt cuộc gì?

Hết chương 62

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc