GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 43

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cao Hoàn ủ rũ cụp đuôi bị Cao Dận giải đi.

Hai huynh đệ đi rồi, chỉ còn lại Lạc Thần đứng ngồi không yên, trong lòng loạn như ma, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng lên đi gặp Tiêu Vĩnh Gia.

Mùng Tám tháng Chạp sắp đến, vào ngày đó, người dân sẽ tổ chức lễ tế bách thần tổ tiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâymột trong những lễ hội quan trọng trong năm.

Tiêu Vĩnh Gia đang thảo luận với một số vú già bao gồm cả A Cúc về việc hiến tế, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên nhìn thấy Lạc Thần đi vào, hỏi nàng đến có chuyện gì.

Mẹ ơi, chuyến đi này của Lý Mục dữ nhiều lành ít, mẹ chắc chắn đã biết. sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc trước mẹ lại chẳng hề nhắc tới nửa câu với con vậy ạ?

Trong phòng trở nên yên tĩnh, nhóm già đồng loạt nhìn về phía nàng.

A Cúc vội bước đến giữ tay Lạc Thần, nói:

Trưởng công chúa đang rất bận, hay là cháu ra ngoài trước đi đã….

Lạc Thần giãy khỏi A Cúc, nhìn thẳng vào mẫu thân.

Tiêu Vĩnh Gia nhăn mày, ra hiệu mọi người đi ra ngoài hết.

Đúng mẹbiết. Nhưng mẹ thấy chuyện này liên quan đến con gái mẹ đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho nên mới không cho con biết.

Tại sao chứ?

Tiêu Vĩnh Gia nhìn con gái, nhướng mày.

Lạc Thần nhìn dáng vẻ lạnh nhạt thờ ơ của mẹ, đột nhiên đã hiểu rõ.

Mẹ, ngày đó mẹ đón con về Kiến Khang, phải đã dự tính không cho con quay lại đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng không?

Đúng thế. Giọng điệu Tiêu Vĩnh Gia vẫn lạnh nhạt như cũ. Gia đình như thế, con cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108phải trở về đó.

Lạc Thần nhìn mẫu thân, yên lặng rất lâu mới chậm rãi nói:

Nếu như Mục chết trong trận chiến này, con sẽ danh chính ngôn thuận lại đây. Còn nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như huynh ấy may mắn sống sót, nhất định cũng sẽ thân bại danh liệt, đến lúc đó quyền sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sát chỉ nằm trong một câu nói của cha mẹ, huống chi chỉ một yêu cầu hòa li đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuyệt với huynh ấy.

Mẹ, con nói thế đúng không?

Tiêu Vĩnh Gia sửng sốt trong giây lát, nét mặt thoáng lộ vẻ tức giận.

A Di, mẹ thật sự không biết trong đầu con đang nghĩnữa? Đừng nói lúc trước con bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bắt gả cho một gia tộc cấp thấp, nguyên nhânbởi Mục này hai nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cao Lục đã xảy ra hiềm khích, con bị mất đi một mối lương duyên tốt đẹp, Cao thị bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhục nhã đến tận hôm nay. con gả đi nhà người ta cũng chỉ mới hơn một tháng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao ngày đó mẹ đến đón con, con còn thoái thác? Hiện giờ kết quả như vậy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt? Lẽ nào con vẫn muốn quay lại đó? Trở lại đó làm gì? Mặc áo thô y phục chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liệu kém,trong căn nhà ngói trong ngõ hẹp, kéo sợi đó, tay bị chai bị xước sát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ để đổi lấy cái danh hiền huệ nực cười thôi hay sao?

hừ một tiếng.

Không phải chúng ta bức ép đến mức này, mà tự tìm đường chết! Trước thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hại con, sau thì lại từ chối ý tốt thuyên chuyển của cha con cho nó, tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự chuốc lấy. Hiện tại con đã về nhà rồi, cần losống hay chết, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì mẹ cũng sẽ không cho con quay lại nơi đó đâu.

Lạc Thần yên lặng nhìn mẫu thân, dần dần, nước mắt lấp lánh trong đôi mắt của nàng.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn thấy con gái đột nhiên sắp rơi lệ, cơn giận tức thì nổi lên.

– Sao nào, chẳng lẽ con muốn từ bỏ Cao gia, một lòng một dạ muốn trở lại Kinh Khẩu để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hầu hạ đến già những ngườicon gọi một nhà kia à? Mẹ tuyệt đối không đồng ý! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bắt đầu từ hôm nay, con trong nhà cho mẹ, không được đi đâu hết. Nếu như để mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết được con lén lút liên lạc với gia kia thì đừng trách mẹ không khách sáo với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108gia!

Nước mắt trong suốt lăn xuống.

Lạc Thần lau nước mắt, lắc đầu.

Mẹ ơi, mẹ sai rồi! Đúng như mẹ vừa nói, con gả vào gia cũng chỉ mới được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tháng, người của gia đối xử với con tốt đến đâu cũng không thể nào bằng ơn cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sinh mẹ dưỡng được. Lúc trước con gả đi cũng do bị ép buộc. Hiện giờ nếu cha mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã đón con về nhà, vì sao con lại không chịu chứ? Con chỉ không hiểu, lúc trước gả con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, tất cả đều do mọi người sắp đặt, khi sự việc xảy ra con cũng không biết. Trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường con về nhà, mọi người lại không hề nói với con nửa câu! Ở trong mắt cha mẹ, A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Di là cái gì? Lần này mẹ đến đón con, nếu như mẹ nói trước với con, bảo con đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng trước xin phép mẹ chồng con rồi mới đi, lẽ nào không được? Với vị thế của Cao thị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cha mẹ muốn mang con về nhà, lẽ nào mẹ chồng con đòi sống đòi chết không cho con đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hay sao?

Tiêu Vĩnh Gia nghẹn lời, không biết nên nói gì, thấy con gái không ngừng lau nước mắt, nước mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như ngọc vỡ rơi xuống má, chưa bao giờ thấy nàng khổ sở như thế, tức thì lại cuống lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

A Di…mẹ thật sự không biết tại sao con lại tức giận….Những mẹ làm đều vì muốn tốt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con…

đi tới muốn ôm lấy con gái yêu vào lòng.

Lạc Thần quay đi để tránh, che mặt đi ra ngoài, dưới ánh mắt kinh ngạc của A Cúc những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người khác ngoài cửa chạy về phòng mình, đóng cửa lại, nhào vào giường, nhắm mắt lại, nước mắt tuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trào không ngừng.

Từ ngày biết được lời cầu hôn của tướng nhà quê kia cho đến ngày Lục đại huynh rời đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng nàng luôn ôm một trái tim sợ hãi, rồi khiôm trái tim quyết tâm buộc phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kết hôn, hôm nay lại bị dùng cách thức này bị mang về nhà…Rồi cha mẹ bất hoà, bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm nay, toàn bộ những lo sợ nghi hoặc cùng khổ sở của mình trong đó…

Tất cả những uất ức, đau khổ, bất bình tích tụ trong đáy lòng đều tuôn ra theo dòng nước mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ngoài cửa không ngừng vang lên tiếng cửa, xen lẫn với tiếng gọi lo lắng của Tiêu Vĩnh Gia. Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thần như không nghe thấy, chỉ khóc không ngừng, cho đến khi khóc mệt rồi mới dừng lại.

Trời tối xuống. Trong phòng đốt đèn, tối om.

A Di! A Di ơi!

Bên ngoài yên tĩnh trong chốc lát, đột nhiên, tiếng gọi của cha cũng truyền vào, đầy vẻ lo âu.

Nếu con không mở cửa thì cha sẽ phá cửa đấy!

Cha ơi, con không sao đâu. Cha cứ để con một mình đi.

Lạc Thần nằm trong bóng tối, dùng giọng khàn đặc trả lời lại một câu.

Bên tai lại lần nữa an tĩnh xuống.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Lạc Thần nhắm mắt lại, cứ thế nằm trên giường, cũng không biết thức hay ngủ, rất lâu sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho đến đêm khuya mới từ từ ngồi dậy, tự đốt đèn lên, ngồi xuống trước bàn trang điểm sửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sang lại tóc tai hỗn độn quần áo, cuối cùng đi ra mở cửa.

Tiêu Vĩnh Gia cùng nhóm vú già A Cúc đều đang đứng ở ngoài cửa chờ nàng.

Thấy nàng cuối cùng đã đi ra, tất cả không hẹncùng thở phào nhẹ nhõm.

A Di, con sao rồi, đừng làm mẹ sợ…

Tiêu Vĩnh Gia hai mắt đỏ bừng, gọi con gái, giọng run rẩy.

Mẹ, con không sao ạ.

Lạc Thần hơi mỉm cười với bà.

– Cha đâu ạ? Con muốn gặp cha.

….

Trong thư phòng, ngọn nến bạc cháy cao.

Cao Kiệu sắc mặt gầy gò, lông mày nhíu thật sâu, nhìn con gái còn đang khóc sưng đỏ mắt, mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười bảo nàng ngồi xuống.

Lạc Thần lắc đầu, vẫn đứng thẳng.

Con gái biết cha đang rất bận, con chỉ nói mấy câu thôi ạ.

Cao Kiệu hiền hòa nhìn con gái, gật đầu:

Cha nghe đây.

Năng lực của Mục như nào cha hẳn biếthơn con. Trong thiên quân vạn đơn thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độc cứu em trai con về, tuyệt dũng. Trong trận chiến Giang Bắc, một kẻ hèn lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 binh tiên phong, năm trận chiến thắng cả năm, thiện chiến. Một người tuyệt dũng thiện chiến như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế tiền khoáng hậu. Nếu như huynh ấy chết, nhìn khắp cả triều đình liệu cha có tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được người thứ hai giống như huynh ấy không?

Cao Kiệu không ngờ con gái tìm mình khi mở miệng lại nói như thế thì ngẩn người.

Con biết triều cục phân tranh, cha thântrong đó thân bất do kỷ, luôn phải tự chọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lựa cân nhắc, con không dám phán đoán suy luận thi phi cả. Nhưng con từng cùng huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đệ học Mạnh Tử, nói rằng, lấy thiên hạ cùng người dễ, thiên hạ đến người khó. Nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thường có, nhưng Lương Câu lại thể gặp nhưng lại không thể cầu. Cao thị danh khắp thiên hạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cha được người ta tôntướng công. Như thế nào tướng? Quốc trọng khí, dân có nơi gởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gắm hy vọng! Người nào không cha, người nào không mẹ? Cha thân vị trí tướng, con gái cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gan hỏi cha, nếu như ân oán nhân môn hộ khiến cho Đại Ngu mất đi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị tướng tuyệt dũng mãnh gan dạ như thế, để sáu nghìn binh lính được cử đến chiến đấu với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh ấy đều bị chết oan uổng, cha thật sự không cảm thấy đáng tiếc, không thấy thẹn với lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm hay sao ạ?

Cao Kiệu nhìn con gái, mày giãn ra lại nhíu lại nhưng vẫn im lặng, không nói lời nào.

Cha ơi, con biết tâm nguyện duy nhất trong đời này của cha đó Bắc phạt Trung Nguyên, khôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phục Lưỡng Đô. Khi cha còn trẻ cũng từng chiến đấu hăng hái điều này, tiếc chí khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khó thù, thất bại quay về. Những năm gần đây, tuy rằng cha chưa từng nhắc lại chuyện xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với người ngoài, nhưng con không tin cha chưa từng hối hận. Hoàng a cữu thể sử dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục, tài cán của cha lẽ nào không bằng a cữu? sao không thể sử dụng huynh ấy như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thanh kiếm trù tính cho Bắc phạt sau này? Cha ơi cha còn chưa già, nhưng chí khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm đó hiện giờ đang ở nơi nào?

Bởitranh đấu giữa các nhà, con gái bị mất đi đại huynh Lục gia, lương duyên bị đứt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hiện giờ tân hôn mới chỉ qua hơn một tháng lại sắp trở thành quả phụ rồi. Con gái chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một người phụ nữ bình thường, cuộc sống sau này có thế nào chỉ liên quan đến một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con. Nhưng mà Lý Mục không phải người bình thường, giữ lại huynh ấy, biết đâu ngày sau sẽ trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành một thanh kiếm sắc cho đất nước?

Trong mắt Lạc Thần lại dần dần ngậm nước mắt.

Cha ơi, con biết tính toán của cha mẹ. Lần này đón con về nhà, bất kể Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sống hay chết thì sau này cũng sẽ không cho con về lại đó. Không quan trọng. Kết hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với huynh ấy vốn không phải nguyện vọng của con, con tuân theo sự sắp đặt của cha mẹ. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liên quan đến sinh tử của Mục, A Di cầu xin cha suy nghĩ lại. Mẹ huynh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai mắt bị mù, hiện giờ đang nhà chờ huynh ấy trở về…

Hai hàng nước mắt lăn dài trên má, nàng trịnh trọng quỳ xuống trước cha, dập đầu xong, đứng lên, bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhanh rời đi.

Cao Kiệu ngồi sau án, ánh mắt nhìn chằm chằm về hướng bóng lưng con gái mình biến mất, một lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lâu sau mày nhíu chặt, vẫn không nhúc nhích.

….

Ban đêm, trong thư phòng Cao Kiệu ánh nến đỏ suốt đêm.

Rạng sáng, Cao Duẫn Cao Dận được tin vội vàng đến gặp ông, thấy ông cao ngất, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vằn sợi máu, có vẻ như cả đêm qua không ngủ thì khuyên vài câu.

phụ yên tâm, Lục đệ đã bị giám sát chặt rồi, sẽ không để đệ ấy gây chuyện nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu ạ.

Cao Kiệu gật đầu, hỏi:

Mục hiện giờ hành quân tới đâu rồi, tin tứckhông?

Ba ngày trước thám tử hồi báo đã đến vùng Đan Cừ Phù Giang rồi ạ, cách Nguyên Thành nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 binh mã Viên Tiết trọng trấn chỉ mấy ngày đường nữa thôi.

Cao Kiệu trầm rất lâu, nhìn sang Cao Duẫn.

Nhị đệ, hiện giờ số binh trong tay đệ còn bao nhiêu?

Hiện tại phương Bắc chiến loạn liên tục nổi lên, tình hình Quảng Lăng căng thẳng, càng không thể để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất được, cần trọng binh đóng giữ. Nếu nói còn binh thì cũng chỉ hai vạn binh mã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trú tại Giang thể điều động. Nhưng huynh trưởng hỏi cái đó muốn làm ạ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cao Duẫn chút khó hiểu.

Tử An à!

Cao Kiệu nhìn Cao Dận.

Cháu cầm hổ phù nhanh chóng qua sông, suất lĩnh hai vạn binh Giang nhanh chóng đến Ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quận viện trợ. Sự việc liên quan khẩn cấp, ngay tức khắc lên đường trong hôm nay luôn.

Cao Duẫn cùng Cao Dận đều giật mình.

Cao Dẫn do dự nhưng cũng không nói gì.

Cao Duẫn hỏi ngay:

Huynh trưởng, ý huynh gì? sao lại đột nhiên muốn tăng binh Ba quận? Nguyên nhân xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra cuộc chiến này đều Hứa Tiết xúi giục, bệ hạ tùy tiện sinh sự. Cao thị chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuất ra ba nghìn binh mã đãtận tình tận nghĩa, coi như đi không về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi. Thế bây giờ huynh trưởng lại muốn tiếp viện nữa, đừng nói chiến bại, tổn binh hao tướng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tổn hại danh dự, với Cao thị chỉ trăm hạikhông một lợi, may mắn chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thắng nhưng công lao sẽ tính thế nào? Chỗ bệ hạ, không những không nhận ân tình của Cao thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tachỉ sợ sẽ quay sang nghi ngờ Cao thị ta tính toán khác. Huống chi…

Ông ấy nghiến răng, hậm hực nói tiếp:

Bệ hạ hiện giờ rất kiêng kỵ Cao thị ta! Trận chiến Giang Bắc trước đó ngay cả huynh lẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đệ đều không được phong công! Bây giờ chuyến nước đục này, Cao gia ta cần gì phải đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tranh lấy!

Cao Kiệu nhắm mắt lại giống như nhập định, rất lâu sau mới mở mắt ra, ánh mắt sáng rõ, trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tĩnh thần.

Nhị đệ, với địa vị dòng dõi Cao thị ta, thật sự tới ngày phải rút lui đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì cũngdụng, huynh đệ cũng thể làm một điền ông, con cháu đời sau tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tương lai của chúng. Nhưngnếu nước không còn nước, nhà làm saoở? Môn hộ tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đấu bao nhiêu năm đã gây ra bao nhiêu tổn hại, cũng làm cho ta sai lầm sâu sắc. Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã quyết định rồi, đệ không cần phải nói gì nữa.

Các tộc cực kỳ tôn trọng địa vị gia chủ, mọi việc đều lấy danh nghĩa gia chủ quyết định. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để đảm bảo cho thế lực của gia tộc thể kéo dài, khi lựa chọn người kế thừa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia chủ sáng suốt chưa chắc đã lựa chọn con trai của mình hay huynh đệ trong tộc, cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắt trong tộc, chọn người năng lực, xưa nay đã như vậy.

Cao Kiệu lãnh đạo Cao gia nhiều năm, đưa Cao thị lên đến địa vị hôm nay, nếu ông đã lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng quyết định rồi, Cao Duẫncho trong lòng không muốn nhưng sao dám phản bác lại ông? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế yên lặng nghe theo.

Cao Kiệu nhìn Cao Dận.

Cao Dận rùng mình, tiến lên nói:

phụ, cháu xin nghe theo ạ. Nhưng mà lời này cháu vẫn muốn nói. Giang cách Ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quận cả ngàn dặm, cháu sợ rằng dù cháu dốc toàn lực hành quân, lúc đến nơi chưa chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã kịp trợ giúp trận chiến…

Ngụ ý của anh ta rất thể khi anh ta dẫn quân đến thì trận chiến đã kết thúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mục sáu nghìn binh lính đã bị tiêu diệt từ lâu.

– Thành bại đều do ý trời. Cháu cứ tận lực được.

Cao Kiệu chậm rãi nói.

Tuân lệnh! Cháu lập tức lên đường luôn ạ!

Cao Dận hành lễ, xoay người đi ra ngoài, nhận hổ phù, thay khôi giáp, điểm gia tướng, mang theo đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người vội chuẩn bị đi quân độ thì chợt thấy nơi xa một con khoái phi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bay tới, bụi cuồn cuộn phía sau, chớp mắt đã tới gần, người trên lưng ngựa phi thân xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưng mang thùng thư, quỳ xuống, giơ thùng thư lên cao,to:

– Đô đốc, chiến sự Ba quận có tin báo mới!

Cao Dận nhận lấy bước nhanh vào bên trong, vào thư phòng trình lên cho Cao Kiệu Cao Duẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong đó.

Cao Kiệu lấy tin báo ra đọc chiến báo nhanh như gió, ngay sau đó ánh mắt ngưng tụ, nét mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cổ quái.

Cao Duẫn cũng sốt sắng giật lấy đọc lướt qua, không giấu được sự kinh ngạc, kêu lên thành tiếng.

….

Tin báo truyền, sáu nghìn nhân của Mục một đường hành quân về phía tây, bởi vì là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đám ô hợp, quân tốt khônglòng chiến đấu, ngày nào cũngngười đào vong, lúc hạ trại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khói từ bếp nồi ngày càng giảm bớt, chưa đến Ba quận thì số lượng tốt đã đào vong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần một nửa.

Viên Tiết cũng đã nghe nói Nam Triều đã đáp ứng lời cầu cứu của Ba vương phái binh tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến phạt Thục, biết quân đội chỉ do một vị tướng trẻ tên Mục vừa mới nổi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ trong trận đại chiến Giang Bắc, nhânchỉ một đám ô hợp sáu nghìn người, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108để vào trong mắt. Ông ta đã phái tộc đệ Viên Tự suất lĩnh ba vạn nhân đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào trọng trấn Nguyên Thành tiến hành đánh lén, mục tiêu tiêu diệt toàn bộ quân đội của Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngu.

Viên Tự kiêu dũng thiện chiến, lại lãnh ba vạn tinh binh, hơn nữa luôn luôn tự đại, nghe thám tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hồi báo quân tốt của Mục khôngý chí chiến đấu, trên đường luôn có tốt đào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vong, quân không ra quân, đội không ra đội, trên dưới không nghe theo lệnh, thếnóng lòng lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công, thấy đối phương hành quân ngày càng chậm chạp, cứ tạm dừng ở Đan Cừ mãi không đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nguyên Thành, không kìm được sự nóng nảy phái một kiện tướng đắc lực lãnh một vạn nhân mã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ động xuất kích.

Viên Tự có nằm mơ cũng không ngờ rằng quân đội một đường đào vong của Mục thực chất lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hành vi giả dối để che mắt đã đến phụ cận Đan Cừ từ sớm, lựa chọn lợi thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuận lợithiết lập mai phục.

Binh lính mai phục ngoài tốt dưới trướng hắn còn ba trăm dũng sĩ.

Ba trăm dũng này đều hãn binh được tinh tuyển từ Kinh Khẩu, dẫn đầu Quách Chiêm, Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phóng Chi cùng Đới Uyên, đều những người từng tham gia trận đại chiến Giang Bắc lúc trước, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào cũng dũng, lấy một địch mười.

Ngày hôm đó, khi một vạn nhân của Viên quân đến, còn chưa kịp bày trận thì đã bị lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thạch từ trên đỉnh đầu dội xuống, bị hàng nghìn mũi tên b ắn ra, quân phục kích đồng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xông ra, trong tiếng hét rung trời, Viên quân bị giết hồn bay phách tán, ý chí chiến đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất hết, rất nhanh bị đại bại.

Kế đó Mục sai người phong tỏa tin tức, truyền tin Viên quân chiến thắng về Nguyên Thành, binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ở đây thì thay hết bằng y phục của Viên binh, cũng đổi cờ xí, suốt đêm đi về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nguyên Thành. Khi đến nơi, binh lính coi thành tưởng quân đội thắng trận trở về, không hề phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị mở cửa đón vào.

Lý Mục dẫn đầu đại quân xông vào thành, đánh một trận ác liệt, máu chảy như sông, đến rạng sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì chiếm được thành.

Một trận chiến này, Viên Tự chẳng những mất đi Nguyên Thành ba vạn binh cũng tử thương hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phân nửa, bản thân đang trên đường chạy trốn thì bị bắt, thể nói toàn quân bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 diệt, thất bại thảm hại.

Tin tức truyền đi, đất Thục chấn động. Dân chúng Ba quốc nghe tin Đại Ngu phái quân tiến đến hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quốc thì đều cùng phấn khởi, họ lần lượt đến cậy nhờ, Mục thiết lập soái doanh tạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thời Nguyên Thành, trấn an dân chúng, chỉnh đốn quân vụ.

Chỉ trong một đêm, tên tuổi của vị tướng trẻ này đã lan truyền khắp đất Ba.

Hết chương 43

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 43 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc