GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 141

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Cao Ung Dung đứng ở bờ sông, ánh mắt nhìn chằm chằm vào con thuyền đang đi càng xa, vẫn không nhúc nhích.

Lưu Huệ vội vàng đi lên, thấp giọng nói:

Thái Hậu, mới vừa rồi Thái Hậu cũng đã tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe thấy rồi đó. Ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả ta cũng như thế, lòng làm phản của Mục đã như ban ngày. Thần đã từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khuyên Thái Hậu nhiều lần, hôm nay thần chết cũng xin nói thẳng. Từ xưa, khôngthần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử mất vị chỉ quân vương mất nước. Nếu Đại Ngu không còn nữa, những đại thần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúng thần chỉ cần đổi quan bào lại tiếp tục làm quan. Nhưng nếu như thật sự tới ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó, bệ hạ sẽ đi con đường nào? Thái hậu sẽ đi về đâu?

Lưu Huệ đầy vẻ kích động, ngay cả giọng nói cũng hơi run lên:

Không phải thần nhân hội báo thù riêng, nếu không trừ Mục thì hậu hoạn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng. Thần khẩn cầu thái hậu đừng nhớ tình thân nữa. Đại Ngu, cần cắt đứt phải cắt đứt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế mới may mắn của Đại Ngu, may mắn của muôn dân.

Lưu hầu trung lòng. Ta đã biết nên xử trí thế nào.

Cao Ung Dung lạnh nhạt lên tiếng.

Chị ta quay mặt đi, hai ánh mắt như xuyên qua dãy núi Quan Sơn, về hướng Tây Nam xa xôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn chằm chằm hướng đó hồi lâu.

A Di, ngươi không nghe theo ta, ta nói rồi, rồi ngươi sẽ phải hối hận.

Hai mắt chị ta sáng rực, môi mấp máy lẩm bẩm nói ra một câu như thế, sau đó bỏ mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lưu Huệ còn đang chưa kịp phản ứng gì, xoay người bỏ đi.

……

Cách đó hàng ngàn dặm, thế tử Hầu Ly của Cừu Trì quốc ngày hôm nay đang nhìn thuần huấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luyện mãnh thú trong thú viên của mình, anh ta rất không hài lòng, trong tiếng gầm của hổ báo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 anh ta không khỏi nghĩ tới con Bạch Hổ nhỏ mà năm xưa mình đã từng bắt được.

Một con thần thú như thế mà năm đó không thể nào thuần phục được, mỗi khi nhớ đến anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếc nuối cùng.

Ngay lúc anh ta đang âm thầm tiếc nuối chợt nghe thấy một thủ hạ chạy vào bẩm báo, nói Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngu phái ngự tiền sứ giả đến, thay mặt đương kim hoàng đế an biên an dân, ra lệnh ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó nghênh đón thì sửng sốt.

Bởi Lý Mục mà Cừu Trì từ lâu đã quy phục Đại Ngu, dâng biểu xưng thần, nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chưa từng phái người đi vào Kiến Khang. Mấy năm nay, Kiến Khang tuy có ban thưởng nhưng đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là lần đầu tiên phái ngự tiền sứ giả đến.

Phụ vương Hầu Định của y mấy năm nay sức khỏe yếu đi nhiều, bắt đầu từ năm ngoái sự vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong nước dần dần giao cho y xử lý. Hầu Ly hỏi thân phận của sứ giả, biết được tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Diêu Tương, một quan văn, không dám chậm trễ, thay quần áo xong dẫn người vội ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghênh đón, mời đoàn sứ giả Kiến Khang vào trong thành, dùng lễ thần tử để tiếp đãi.

Diêu Tương miễn lễ cho y xong, yêu cầu Hầu Ly cho người hầu lui ra hết, bấy giờ mới lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đạo thánh chỉ ra, nóiMục thời gian trước công khai chống lại triều đình, phản bội triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đình, mưu đồ làm phản, lần nàyđến Cừu Trì thay mặt bệ hạ thái hậu truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lệnh, ra lệnh cho phụ tử Hầu thị trợ lực triều đình đánh hạ Nghĩa Thành, phá được thành thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ được phong thưởng hậu hĩnh.

Hầu Ly giật cả mình, giờ đây mới hiểu mục đích chuyến đi này của sứ giả Kiến Khang.

Cừu Trì sở quy thuận triều đình Đại Ngu ban đầu đều bởi Mục. Từ trước đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay y vẫn luôn khâm phục Mục, làm sao chịu nghe theo triều đình đi tấn công Nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thành. Y lập tức cự tuyệt, đối phương đột nhiên gây khó dễ.

Khi Hầu Định biết được tin tức kéothể đầy bệnh tật tới đã nhìn thấy con trai bị một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đàn ông có vết sẹo trên mặt bắt lấy, đối phương tự xưng Vinh Khang thái thú Ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đông, phụng lệnh của triều đình tới đây tấn công Nghĩa Thành, ra lệnh Cừu Trì hiệp lực. Đại quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình đã tập trung hỏa lực ở bên ngoài Cừu Trì, chỉ cần mình ra lệnh một tiếng, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứ lúc nào cũng thể tấn công Cừu Trì.

……

Liễu Đài Thành, cây Mạt Lăng, cầu Chu Tước, bến đò cây cỏ, Lạc Thần sinh ra lớn lên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây. trong trí nhớ của nàng, Kiến Khang một tòa thành trì đẹp đẽ như thế, và có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một mối quan hệ không hề tách rời với nàng.

Nhưng cũng đến hôm nay, nàng mới nhận ra rằng, ngay cả tòa thành trì này khingười cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràng buộc trong trái tim nàng đã ra đi, ngày ra đi vừa đến, nàng lại không còn chút lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luyến nào về cả.

Nửa tháng sau, con thuyền cập bờ Giang Lăng, bên bờ đã một đội nhân chờ sẵn, dẫn đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là Lý Hiệp bước nhanh tới nghênh đón. Sự xuất hiện của ychỗ này ý nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng Lạc Thần biết rõ, nhìn những người đi theo sau y, biết đó chắc hẳnđều từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đô Vệ doanh cả, nàng lên tiếng cảm ơn.

Lý Hiệp cung kính đáp lễ.

Phu nhân nói quá lời rồi, thể được cống hiến sức lực cho Đại phu nhân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó phúc của huynh đệ chúng tôi. Sau này Đại đâu thì chúng tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó, thề sống chết đi theo.

Năm ngoái y đã cưới Lục Nương, lúc đó còn là Lạc Thần làm mai mối. Hiện tại y đã rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi Kiến Khang, Lục Nương cũng không thể nào lại nơi đó được, Lạc Thần liền hỏi thăm về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy.

Hiệp vội nói.

Cảm ơn phu nhân. Nội tử đã được lặng lẽ an bài đi Nghĩa Thành rồi, nàng hiện đang có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thai. Người đã đến nơi đó, mọi thứ đều tốt cả, chỉ đang mong ngóng phu nhân qua đó sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để còn được hầu hạ phu nhân.

Thì ra Lục Nương đã đi Nghĩa Thành, Lạc Thần yên tâm hẳn, lại biết được ấy thai thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mừng thay, chúc mừng cho y.

Trong mắtHiệp ngập tràn hạnh phúc không che giấu được, mời Lạc Thần lên xe, cùng với đội của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Phàn Thành hội hợp tổng cộng mấy trăm người bước lên con đường đi về hướng Nghĩa Thành.

Kiến Khang đã bị bỏ lại rất xa, từ Giang Lăng tiến về phía Bắc, đường đi rất bình yên.

Mục hiện tại lẽ ra vẫn đang khu vực Đồng Quan, Lạc Thần không biết tình hình trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiến ở đó diễn biến ra sao, nhưng nàng biết hắn chắc chắn đang rất lo lắng cho an nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình. Nàng nóng lòng muốn đến gửi cho hắn tin tức rằng mình được an toàn, để hắn hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn có thể buông bỏ mọi lo lắng để làm những mình muốn.

Còn có mẹ chồng, A ĐìnhThẩm thị bọn họ nữa, cũng đều Nghĩa Thành đang chờ nàng đến. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nàng đã mấy năm không được gặp họ rồi.

Tòa thành trì đó cũng mang theo số kỷ niệm khi nàng Mục ở bên nhau.

Từ biệt mấy năm, không biết khóm tre vàng cạnh đình đá của hậu viện phủ thứ sửcòn không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Buổi chiều tối mùa nàng thường giúp Mục xả nước mát, không biết nước của giếng nước đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn mát lạnh như thế không? Mảnh vườn hoa nàng gieo trồng trước cửa sổ còn nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rộ không?

Nàng nóng lòng về nhà, ngay cả nằm nàng cũng muốn mau chóng được về Nghĩa Thành càng sớm càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốt, không quản đi đường vất vả, ngày đi đêm nghỉ, cả đường đi lên phía Bắc, tới cuối tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tám, cuối cùng cũng đã dần dần tiếp cận Nghĩa Thành.

Buổi trưa ngày hôm nay, khi đoàn người đi đến dưới chân núi một ngọn núi thấp, mặt trời trên đỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu nóng như thiêu đốt, Lạc Thần thấy mọi người vất vả liền kêu đoàn người nghỉ ngơi một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hết đi đường thủy lại đi đường bộ, thời gian đi đường đã gần hai tháng, nơi này cách Nghĩa Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuối cùng chỉ còn không tới mấy trăm dặm đường nữa thôi.

Đi qua triền núi này, trong vòng ba hoặc bốn ngày thể đến nơi.

Cả một chặng đường trằn trọc bôn ba, Lạc Thần vốnrất mệt mỏi, nhưng nghĩ sắp đến nơi rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tinh thần của nàng lại phấn chấn gấp đôi. Nàng ngồi dưới bóng cây dưới chân núi, uống vài ngụm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nước do người giúp việc đưa cho, đang nhìn về phương xa, binh lính vừa được cử đi thám hiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 núi đã phi nước đại về hét lên:

quân đội bên kia núi đang đi về hướng Nghĩa Thành.

Mấy năm nay, tất cả thế lực hoạt động khu vực này đều bị Mục tiêu diệt, Nghĩa Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đội quân coi giữ ước chừng hai vạn người, do Quách ChiêmĐới Uyên canh giữ. Nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này cách Nghĩa Thành không tính là quá xa.

Phản ứng đầu tiên của Lạc Thần quân đội kia lẽ quân coi giữ Nghĩa Thành. Nhưng mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nhanh nàng liền ý thức được sự việc có vẻ như không hề đơn giản như vậy.

HiệpPhàn Thành nhìn về phương hướng binh lính chỉ. Lý Hiệp lập tức lên ngựa mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vài người nhanh chóng phóng lên sườn núi, Phàn Thành lại tập kết toàn bộ binh lính vây quanh Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần, nét mặt nghiêm trọng.

Lạc Thần hỏi y:

Quân đội này không phải người của chúng ta phải không?

Nhìn bề ngoài vẻ như không phải. Nhưng cách quá xa nên nhìn không được rõ. Phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đừng quá lo lắng, Đô vệ đi tra xét rồi, chờ hắn về sẽ biết được tình hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay.

Lạc Thần tim đập mạnh.

Nếu như đội quân bên kia núi đang tiến về Nghĩa Thành kia không phải là người một nhà, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì ai?

Vào lúc này, nàng bỗng nhiên nhớ tới câu nói cuối cùng của đường tỷ Cao Ung Dung ngày ấy với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình khi mình rời khỏi Bạch Lộ Châu.

Chị ta nói với nàng, Lý Mục không ngày mai. Nếu nàng đi, nàng sẽ phải hối hận.

Khi đó nàng chưa hề chú ý đến câu nói đó cả. Nhưng vào lúc này, trong lòng nàng đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên dâng lên một dự cảm rất xấu.

……

Thời điểm Lý Hiệp trở lại bắt theo một thám báo thoát đội. Từ trong miệng đối phương Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần nghe được một tin tức đáng sợ.

Đội quân kia xuất phát từ Ba Đông Tây Nam, do đích thân thái thú Vinh Khang suất lĩnh, binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm vạn đang hành quân gấp gáp, mục tiêu bất ngờ tấn công đánh chiếm Nghĩa Thành.

Đây không phải điều đáng sợ nhất.

Đáng sợ nhất chính là, Cừu Trì cũng đã bị khống chế.

Lấy hai vạn đối chọi với năm vạn, cộng thêm sự trợ lực của Cừu Trì, Nghĩa Thành làm sao ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phó được đây?

Nàng đi lên triền núi, cảnh tượng đập vào mắt làm cho nàng hoảng sợ tột độ.

Ngay bên kia sườn núi, vùng đất hoang vu rộng lớn đầy rẫy hố sâu, thung lũng, tràn ngập một đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân khổng lồ, đội quân giống như một đàn kiến ​​dày đặc tiến về phía Nghĩa Thành. Nơi xa, bụi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất tung baymịt, thoáng thể nghe được tiếng gầm gào của dã thú theo gió rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào trong tai.

Đóbinh đoàn thú quân đến từ Cừu Trì.

Nghĩa Thành đã không thể đi được nữa.

Mấy người đã mau chóng thương nghị xong.

Hiệp tức khắc chạy tới Nghĩa Thành truyền tống tin tức, đồng thời phái người lao tới Trường An, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trường An phát binh gấp rút tiếp viện Nghĩa Thành.

Lạc Thần thì tạm thời tại chỗ này. Phàn Thành tìm một nơi ẩn thân, dựng nơi cắm trại tạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thời, đoàn người sẽ tạm thời sẽ dừng lại.

Ba ngày sau, người được phái đi Nghĩa Thành hỏi thăm tin tức đã trở lại.

Quân đội của Vinh Khang đã chạy đến bên ngoài Nghĩa Thành, triển khai tấn công mãnh liệt với thành trì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Trong mấy năm qua, để tạo điều kiện thuận lợi cho việc liên lạc giữa Trường An Nghĩa Thành, đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thời để đảm bảo Trường An thể nhận được bất kỳ tin tức nào từ Nghĩa Thành trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gian nhanh nhất, Mục đã liên thông con đường quân sự nối liền hai nơi, cứ cách năm mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dặm thiết lập một dịch điểm.

Người mang tin tức năm mươi dặm đổi một con ngựa mới, ngày đêm không ngừng nghỉ, tin tức dùng tốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 độ truyền tống tám trăm dặm khẩn cấp trong vòng hai ngày thể đến Trường An.

Mục đặt trọng binh Trường An. Lạc Thần tin tưởng Cao Hoàn Tôn Phóng Chi ngay khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết được Nghĩa Thành bị tấn công, nhất định sẽ dùng tốc độ nhanh nhất tổ chức gấp rút tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 viện. Nhanh thì bảy tám ngày, chậm thì mười ngày. Trong vòng mười ngày, viện quân nhất định đến kịp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nghĩa Thành với tường thành cao lớn kiên cố hơn hai vạn quân coi giữ được huấn luyện tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chất bên trong thành, Lạc Thần tin rằng bị bao vây tứ phía quân coi giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiên trì đợi ngày viện quân đến kịp, hẳnkhông vấn đề.

Trong nỗi lo lắng mong đợi, nàng ngày đêm chờ đợi câu trả lời từ Trường An.

Vài ngày sau, tin tức cuối cùng cũng truyền về, nhưng mức độ nghiêm trọng của sự việc đã vượt xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự tưởng tượng ban đầu của Lạc Thần.

Cùng lúc Mộ Dung Thế gửi quốc thư cầu hòa cho Nam triều thì Bắc Yến cũng không hề ngừng việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tấn công Đồng Quan. Mộ Dung Thế tự mình xuất chinh, tung ra toàn bộ binh lính trong nước, hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai mươi vạn nhântoàn lực tiến về phía Tây.

Quân đội củaMục hiện giờ đang vùng Đồng Quan, chiến đấu ác liệt với đại quân Bắc Yến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong thời gian ngắn không thể nào thoát thân được.

trưởng huynh Cao Dận của mình lại vào ngay lúc này lãnh quân đội tiến về Trường An, chẳng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã cắt đứt on đường quân sự giữa Nghĩa Thành Trường An, nghe nói chuyến đi này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh ấy còn phụng lệnh của triều đình đi tiếp nhận chức vị thứ sử Trường An, muốn tiếp quản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trường An.

Lạc Thần hoàn toàn bị sốc trước tin tức mới đột ngột này.

Nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, người Cao gia sẽ lại bị quấn vào cuộc phân tranh giữa hoàng thất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lý Mục Mộ Dung Thế này.

Đến lúc này, nàng cuối cùng cũng hiểu được toàn bộ kế hoạch của Cao Ung Dung.

Giữ mìnhlại Kiến Khang làm con tin, cùng lúc đó, bằng tốc độ nhanh nhất phái Vinh Khang tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kích Nghĩa Thành, phái quân đội Cao thị đi chiếm lĩnh Trường An.

Nghĩa Thành nơi Lý Mục gây dựng, Trường An căn cứ hậu phương cung cấp lương thảo cho quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đội của Lý Mục. Nếu như kế hoạch của Cao Ung Dung thể thành công, thìràng điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó sẽ ý nghĩa như thế nào đối với đội quân của Lý Mục đang giao tranh quyết liệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với Bắc Yến.

Thì ra, những khó dễ chèn ép trước đó đối với mình chẳng qua chỉ một khởi đầu. Liên tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dụng binh như sấm sét sau đó mới là mũi tên nhọn thật sự của chị ta bắn vào sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng Mục.

Cuối cùng nàng cũng hiểu tại sao ngày hôm đó Cao Ung Dung lại nói với mình một câu như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi mình rời đi.

Nàng vẫn đánh giá quá thấp điểm mấu chốt của đường tỷ.

Không còn nghi ngờ nữa—rõ ràng giữa đường tỷ của mình và hoàng đế Bắc Yến Mộ Dung Thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài cái gọi cái ngưng chiến nghị hòa thì giữa hai người đó đã âm thầm đạt được sự ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý nào đó không một ai biết.

Trường An cũng sắp gặp phải nguy cơ, rất hiển nhiên Nghĩa Thành đã không thể nào trông cậy vào nó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để phát binh cứu viện được nữa.

Nàng nên làm bây giờ đây?

Cả người nàng lạnh như băng, gần như không thể đứng thẳng được, bủn rủn ngồi xuống.

Bầu không khí chung quanh cũng theo đó đông cứng lại.

Phàn Thànhmấy trăm binh lính đứng trước mặt nàng, nét mặt nghiêm trang nặng trĩu.

Nàng bất động giống như tượng đá, chỉ cảm thấy máu trongthể dâng lên như thủy triều, xối vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 màng nhĩ, phát ra tiếng vang rầm rầm, toàn thân không khỏi toát ra mồ hôi lạnh, chẳng bao lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mồ hôi chảy ra làm quần áo ướt đẫm, dính chặt vào lưng nàng.

Một cơn gió thổi qua, nàng rùng mình một cái, đột nhiên, trước mắt hiện ra một thứ.

Nàng nghĩ tới rồi.

Chiếc hộp nhỏ cha nàng để lại vào đêm trước khi ông ra đi năm đó, mấy năm nay nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều cất giữ cẩn thận, lần này khi rời khỏi Kiến Khang, nàng còn mang theo bên mình.

Nàng đột ngột đứng lên chạy một mạch về phía lều trại tạm dựng lên đêm qua xông vào trong, mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rương ra nhanh chóng lật đống quần áo lên, rất nhanh đã tìm được hộp nhỏ kia.

Nàng cầm chìa khóa bên cạnh lên, run rẩy tra chìa khóa vào lỗ khóa, vặn một cái.

Một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên, khóa được mở ra.

Trái tim Lạc Thần đập kịch liệt, lòng bàn tay ướt đẫm, mồ hôi từ trên trán nàng chảy xuống, phe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phủ đôi mắt nàng.

Nàng cầm ống tay áo lau đi mồ hôi, mở hộp ra, nhìn thấy một miếng hổ phù trong đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Dưới hổ phù một bức thư tay được gấp gọn ghẽ.

Hai thứ đó lặng lẽ nằm tráp, như đã chờ nàng mở ra từ rất lâu rồi.

Hết chương 141

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 141 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App