GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 150

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bọn họ đã xa nhau quá lâu rồi, lâu đến mức giống như nước mênh mông trời xa xôi.

Lạc Thần đã từng nghĩ đến rất nhiều lần cảnh nànghắn gặp nhau. Tới ngày ấy rồi, nàng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dùng ngọc bội để trang trí tai tóc mai, lấy than xanh để vẽ hàng thúy mi, mặc một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiếc váy có hình phượng hoàng đôi, châu sáng ngọc lệ. Nàng muốn ánh mắt đầu tiên của hắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của mình.

Nàng chưa từng nghĩ rằng, vào lúc này, khi nàng đang bồi hồi bên bãi sông, trong lòng thầm oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hận núi sông xa cách khiến cho hai người cách trở, thì hắn lại xuất hiện nơi chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trời phía xa lao về phía nàng.

Thứ duy nhất ngăn cách hai người bãi sông dài phủ đầy ánh hoàng hôn vàng.

Bóng dáng hắn thật uy nghiêm, bước đi thật mạnh mẽ, đôi mắt hắn nhìn nàng đầy kinh ngạc đến ngỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngàng khó tin, nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú giống như ánh hoàng hôn bao phủ toàn thân hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mang theo một tia ấm áp, nhưngcũng một sức mạnh vô cùng trực tiếp đánh vào lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người.

Ngay giây phút này, Lạc Thần quên hết tất cả.

Nàng đứng bên bờ sông, yên lặng nhìn Lý Mục phóng ngựa xuyên qua bãi sông tiến về phía mình.

A Di ơi!

Khi nghe tên mình thốt ra từ miệng hắn, cuối cùng nàng không kìm nén được nữa, nước mắt tuôn trào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bờ mi.

Lang quân của nàng cuối cùng đã trở về rồi, gặp nàng bên bờ Lạc Thủy đang đắm mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong ánh hoàng hôn rực rỡ.

Nàng tuôn trào nước mắt, mỉm cười, cất bước chạy về phía hắn.

Mục sải bước dài trên bãi sông, giang rộng hai tay ra tiếp lấy nàng, ôm nàng vào lòng.

Lạc Thần nhắm mắt lại, chôn khuôn mặt vào lồ ng ngực cứng cáp mạnh rộng lớn của hắn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngừng rơi lệ.

Ngườinàng ngày đêm thương nhớ cuối cùng đã trở về. Cơ thể nàng được vòng tay hắn ôm chặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng nghe thấy hắn thấp giọng gọi mình “A Di”, đồng thời nghe thấy tiếng máu trào ra kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động đến từ lồ ng ngực hắn. Trong hơi thở của mình, nàng còn ngửi thấy mùi máu tanh giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như rỉ sét còn sót lại trên người hắn.

Mọi thứ đều chân thật như vậy. Hắn thật sự đã về bên nàng rồi.

Khoảnh khắc này lẽ ra phải tràn ngập niềm vui, nàng lại không biết mình bị làm sao nữa, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn thật sự đứng ở trước mặt, ôm nàng vào trong lồ ng ngực, vì sao nàng lại nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước mắt như vậy.

Nước mắt như vỡ đê không ngừng tuôn trào ra từ đôi mắt đang nhắm nghiền của nàng, phủ kín khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt nàng, thấm ướt vạt áo của hắn.

……

Để tránh thảm họa lũ lụt sắp xảy ra, Mộ Dung Thế đã đưa quân đội còn lại vượt sông Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108về phía Bắc, toàn bộ rút lui về Tương Châu Ngụy quận.

Kế hoạch phải nói cùng hoàn mỹ có được thiên thời địa lợi vốn phải thành công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cuối cùng lại thất bại thảm hại. Người Tiên Bi chẳng những chắp tay dâng ra phía Nam Hoàng Hà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên mặt chiến lược và quân tâm còn bị đả kích rất to lớn.

Tình hình nguy hiểm của Thượng Tân Khẩu được giải trừ, Mục phái binh khống chế bến đò, lại tổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chức dân chúng tự phát canh giữ, biết trong khoảng thời gian kế tiếp, người Tiên Bi không cam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng muốn đoạt lại Lạc Dương từng thủ đô thứ hai nhưng lòng không sức. Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dương tạm thời không nguy hiểm gì, liền lập tức lên đường trở về.

Chia xa với nàng đã lâu lắm rồi. Thế cục cuối cùng cũng tạm thời hòa hoãn xuống. Mấy ngày trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn nóng lòng về nhà, vốn tưởng rằng phải về đến Trường An thì mớithể được gặp lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng, lại không ngờ được rằng ngay hôm nay khi đi tới Kháng Long quan thì lại được gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng đây.

Không cách nào hình dung được một lát trước khi hắn từ xa trông thấy bãi sông đối diện được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phủ kín sắc vàng rực rỡ kia một bóng dáng bồi hồi bên bờ Lạc Thủy.

Giống như nhìn thấy thần Lạc Thủy trong truyền thuyết, áo váy bồng bềnh tung bay, trong khoảnh khắc tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo nàng sẽ cuốn theo làn sóng hương gió đi.

Chưa cần nhìn rõ dung nhan, chỉ cần nhìn một cái, ngay từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia, hắn đã nhận ra. thê tử của hắn, gái hắn yêu đã số lần bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào giấc của mình trong những trận chiến, nàng cũng rời Trường An, đến đâygặp hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên bờ Lạc Thủy.

Niềm vui đoàn tụ ngay khi ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nàng đã khiến cho Mục toàn thân bốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cháy. Trái tim hắn không còn trẻ nữa, nhưng giờ phút này, hắn như hóa thành một chàng trai lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu biết yêu, lần đầu rơi vào tương yêu say đắm,gáihắn mơ ước từ lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã hẹn gặp hắn tại đây. Hắn bất chấp tất cả chỉ để chạy đến bên nàng.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi… thậm chí hắn còn sinh ra ảo giác.

Dường như tất cả những hắn từng trải qua trong kiếp này, thậm chí đủ loại hỉ, giận, ai, nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiếp trước xa xôi như một giấc mơ, tất cả yêu và hận của hắn chẳng qua chỉ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giành cho khoảnh khắc ngày hôm nay, cho cuộc gặp gỡ của hắn nàng bên bờ Lạc Thủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi.

Hắn ôm chặt lấy nàng đang bật khóc nước mắt cuồn cuộn ở trong lồ ng ngực mình, vành mắt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đỏ hồng lên theo.

Hắn cúi đầu không ngừng dịu dàng dỗ dành nàng, nói với nàng rằng mình thực sự đã trở bên nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi.

Thế nhưng nàng càng khóc dữ dội hơn, vùi đầu vào ngực hắn, hai tay túm chặt lấy áo hắn, khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến mức không không nói nên lời, bờ vai khẽ run lên bần bật.

Trên một ngọn đồi cao cách đó không xa, quân lính bận rộn ngừng dựng trại, kỵ binh trở về đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngựa phía sau bãi bùn.

số cặp mắt từ xa đến gần đổ dồn về bên này.

Mấy tướng lãnh trong quân cũng không ngờ được sẽ gặp Mục tại nơi này, trên mặt lộ sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kích động chạy về bên này, nhưng khi nhìn thấy một màn như thế thì ngập ngừng, sau đó dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết cả lại.

Ô truy phía sau đạp lên hoàng hôn đi đến bên hai người, dừng bên bờ sông uống mấy ngụm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước Lạc Thủy, sau đó ngẩng đầu lên lẳng lặng nhìn nam nữ chủ nhân của mình.

Lý Mục bỗng nhiên bế bổng Lạc Thần lên, đặt nàng ngồi lên trên lưng ngựa, mình cũng nhảy lên theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhẹ nhàng ôm lấy thể nàng vào lòng, quát khẽ một tiếng, ô truy mau chóng tung lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về phía trước nhẹ nhàng vững vàng đi, rất nhanh đã vòng qua một khúc quanh của dòng sông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngăn cản ánh mắt của những người sau ngọn đồi đang chăm chú nhìn.

Lạc Thần quay người lại, ôm chặt người đàn ông phía sau bằng cả hai tay, ngước khuôn mặt đẫm nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt lên, nhìn hắn với đôi mắt rưng rưng lệ, trong miệng hồ gọi lang quân, trong giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của nàng vẫn còn sót lại tiếng nức nở nhẹ nhàng.

Khoảnh khắc cánh tay và cơ thể mềm mại của nàng đến gần, Mục cảm thấy toàn thân run rẩy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dưới làn da, bên trong huyết quản một cảm giác kích động quen thuộc khiến lông tóc toàn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn dựng lên, trong chớp mắt contử ngủ sâu trong thể hắn đã bị đánh thức.

Mục cảm thấy tim mình đập như sấm, cả người khô nóng.

Hắn khao khát được hôn nàng, chạm vào nàng, hắn nhớ nàng rất nhiều cùng, nhớ mọi thứ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng.

Không còn chút đắn đo cố kỵ nữa, hắn buông dây cương thả ngựa đi dọc bờ sông, một đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cánh tay sắt nhẹ nhàng nhấc nàng lên khỏi yên ngựa, xoay nàng lại đối diện với mình, kề mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình tới, nụ hôn nóng cháy chứa đầy tương tra tấn cùng với ngọt ngào rơi xuống môi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng.

Lạc Thần nhắm mắt lại, lông mi run nhè nhẹ, bị nụ hôn nóng bỏng của hắn cướp đihấp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quên đi hết thảy.

Xung quanh tĩnh lặng, Lạc Thủy êm đêm uốn lượn chảy xuôi dưới chân, không thấy đầu đuôi, bầu trời đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mây hoàng hôn, mặt trời lặn lặng lẽ rơi cuối cánh đồng rộng lớn đầu bên kia con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sông dài.

Ô truy dường như bị thu hút bởi ánh hoàng hôn trên dòng sông dài phía xa, đứng lại, xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thần nhìn chăm chú, cái đuôi ngựa phất qua nhẹ nhàng.

Mục ôm Lạc Thần xuống khỏi yên ngựa, cởi áo choàng trải trên một đám cỏ ven sông, bế nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi xuống, đối mặt với ánh hoàng hôn.

Cánh tay hắn vẫn ôm chặt nàng trong vòng tay, không buông ra một giây phút nào.

Lạc Thần đầu dựa trên vai hắn, nhìn hoàng hôn sắp lặn xuống phía đường chân trời, thì thầm nói:

Lang quân ơi, chàng biết ngọn nguồn cái tên của thiếp không?

Mục cúi xuống nhìn nàng.

Cha thiếp từng được trở lại Lạc Thủy, lang thang bên sông mừng như điên ca hát trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngây ngất, khi tỉnh dậy thì lại càng sầu muộn hơn, bèn đặt tên thiếp Lạc Thần, ý nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn ký thác gửi gắm.

– Từ nhỏ thiếp đã nghĩ, nếu một ngày nào đó thiếp thể tận mắt được nhìn thấy Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thủy đã khiến cho cha ngày đêm nhớ mong, đó sẽ cảm giác hạnh phúc đến nhường nào… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nàng ngửa mặt lên nhìn Mục, nói:

Ngày ấy trên đường thiếp đi từ Nghĩa Thành tới Trường An, vô ý rơi xuống nước, nhớ tới một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vài chuyện thiếp đã từng hoàn toàn quên mất…

Nghĩ lại, dường như thiếp đã sống hai cuộc đời. cuộc đời thứ nhất, nguyện vọng này của thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho đến giây phút cuối cùng khi chết trong con sông cũng chưa từng thực hiện được.

Và…thật may mắn thay, thiếp còn kiếp này. Bởi vì lang quân, cho nên ngày hôm nay cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiếp đã thực hiện được ước nguyện đó.

Nàng ngừng lại một chút, nhìn chăm chú vào đôi mắt sâu thẳm của Mục, từ sâu trong mắt hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dần tràn ra ánh sáng.

Lang quân ơi, kiếp này, vì sao chàng cứ nhất quyết phải cưới thiếp để rồi bản thân phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chịu nhiều uất ức đến vậy ạ?

Nàng hỏi ràng.

Kiếp trước chính tay thiếp đã chôn vùi toàn bộ của chàng. Ở kiếp này, thiếp biết chàng mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thù hận kiếp trước đến. Nhưng sao chàng chưa từng báo thù những người đã từng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hại chàng, như thiếp, như đường tỷ thiếp cả triều đình này vậy?

Nếu như chàng muốn, chàng thể làm dễ như trở bàn tay.

Mục nhìn nàng rất lâu, không chớp mắt.

Mặt trời lặn xuống đột nhiên rút đi tia sáng đỏ cuối cùng của ngày, đột ngột chìm xuống biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất dưới đường chân trời.

Ánh sáng chợt tối đi, ánh mắt Mục cũng theo đó tối đi, hắn đột nhiên kéo nàng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng, ôm thật chặt, không nhúc nhích.

A Di ơi, ta thật sự không tốt như nàng tưởng đâu…

Hồi lâu sau, nàng nghe hắn khàn giọng nói bên tai mình.

Trước đó sở ta nhất quyết cưới nàng làm vợ cho bằng được hoàn toàn không phải bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108yêu nàng. Thật ra ta cũngoán hận đối với nàng…

Nhưng nàng lúc nào cũng luôn tốt với ta.

Lạc Thần nhướn khóe môi lên, cuối cùng nở nụ cười.

Nàng hơi nghiêng đầu đánh giá hắn.

Dưới ánh mắt đẹp đẽ sáng ngời của người trong lòng, Lý Mục rốt cuộc cũng ngừng né tránh.

Hắn nói:

A Di, nếu như nàng đã nhớ chuyện kiếp trước, hẳn nàng biết khi đó ta không nỡ giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng để báo thù như thế, huống chi là kiếp này?

Nàng giống như tên của mình, cao thượng, xinh đẹp, tốt bụng can đảm. Nàng tốt đẹp như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng bên nàng nhiều hơn thì ta càng yêu nàng nhiều hơn. Nàng không biết cả, ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đành lòng bởisự báo thù của ta khiến cho nàng rơi vào khó xử khổ sở. Tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả những ta làm để được xứng với nàng, hy vọng nàng sẽ yêu ta, không rời bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta, cũng giống như ta yêu nàng, không rời bỏ nàng vậy.

Lòng bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng vuốt v e khuôn mặt nàng đầy yêu thương.

– A Di ơi, Hắn lại nói, Từ ngày đầu tiên ta tỉnh lại từ trong cơn ác mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tử vong kia, ta phát hiện mình đã quay lại quá khứ. Bên cạnh ta không nàng. Nàng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con gái Cao thị cao quý xa vời vợi, ta chỉmột quan hàn môn địa vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấp kémtrong quân. Ta không thể nào tiếp cận nàng được, chỉ cần nghĩ đến nàng một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi đã cảm thấy điều đó giống như khinh nhờn nàng. Ta vừa ôm lòng thù hận muốn báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thù lại đồng thời cảm thấy cùng độc. Dẫu cho dâng cả thiên hạ đến trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta cũng không thay thế được sự độc đó. Ta cảm thấy trong lòng ta giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thứ đó từng thuộc về ta đã bị đào đi mất, không còn nữa, đầy trống rỗng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hắn nhìn nàng chăm chú.

– Khi đó ta đã biết, ta hận nàng, nhưng lại càng muốn nàng nhiều hơn.

– A Di ơi, nếu như nàng chưa từng gả cho ta,trong lòng Mục ta, nàng mãi mãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng chỉ một gái trên cao vời vợi ta yêu đến mấy cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào với tới.

Nhưng chính bởi nàng đã từng gả cho ta, đã từng gọi ta lang quân, dẫu cho chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đêm âm mưu, điều đó cũng đã cổ vũ tham vọng của ta đối với nàng.

Ta luôn ghi nhớ câu nói “Từ nay về sau, cuộc đời còn lại của thiếp phó thác cho lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân” của nàng. Ta muốn một lần nữa được nàng, muốn được nghe nàng nói với ta câu đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lần nữa. Khôngnàng bên, dù ta sống lại mười đời mười kiếp thì cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một kẻ độc, không ý nghĩa cả.

Hắn không nói nữa, chỉ mỉm cười nhìn nàng.

Chiều hôm buông xuống, bao trùm bãi sôngvầng trăng lưỡi liềm từ trên trời mọc lên, treo lửng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên đỉnh núi xa.

Chung quanh càng thêm an tĩnh. Ô truy đứngbên bờ sông lặng lẽ nhai một mảnh cỏ nước ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngào trên bờ, một vài con chim nước làm tổ đây bay ra từ bãi cỏ khuất, đôi cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lướt qua sông, hướng về bờ đối diện.

Cao Hoàn thấy tỷ phu a tỷ mãi vẫn chưa về, lại thấy sắc trời đã tối xuống liền mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo mấy binh lính đi tìm, từ xa đã nhìn thấy ô truy đứng bên bờ sông, xuyên qua đầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cỏ thoáng thấy Mụca tỷ của mình dựa sát vào nhau ngồi bên bờ, bóng dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả hai rất thân mật, thì không dám tới gần nữa, vội lui về sau một đoạn.

Lạc Thần thấy cổ họng như nghẹn đi, trong đôi mắt lại bắt đầu rưng rưng nước mắt.

Nàng chớp mắt một cái, một giọt nước mắt to tròn từ trong đôi mắt chảy xuống.

Mục nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho nàng.

Lạc Thần nức nở nghẹn ngào:

Lang quân ơi, từ nay về sau, chỉ cần thiếp làm được, thiếp sẽ làm bất cứ chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chàng.

Mục nhìn nàng.

Được.

Dường như chút ánh lệ nào đó lóe lên trong mắt hắn, hắn trầm thấp đáp lại.

A Di, ta muốn nàng giúp ta tắm. Giống như mùa năm đó phủ thứ sử Nghĩa Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy, mỗi buổi chiều hôm, khi ta từ bên ngoài trở về, cả người đẫm mồ hôi, nàng sẽ tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay tắm cho ta. Về sau trở lại Kiến Khang, mấy năm nay, nàng chưa tắm cho ta lần nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa cả.

Hắn còn nói thêm.

Lạc Thần xoa xoa đôi mắt, khẽ mỉm cười, gật đầu đáp vâng.

Lý Mục nhướng mày mỉm cười, cởi chiến, thuận tay cởi y phục, chỉ còn lại quần xếp bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dành cho quân nhân tiện cưỡi ngựa chiến đấu, sau đó đứng lên lội xuống nước.

Lạc Thần mỉm cười, nhặt chiếcđã phủ một lớp mồ hôi dàysương muối lên, đến bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn, giống như trước kia đứng miệng giếng hậu viện phủ thứ sử, đứng trên một khối đá bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bờ sông, xắn ống tay áo lên, dùng chiến múc nước sông trong vắt giơ cao lên rồi dội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống.

Nước sông mát rượi vỗ lên bờ vai rộng rắn chắc của hắn, nước bắn tung tóe khắp nơi, ướt đẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quần áo trên ngực nàng để rồi lặng lẽ vạch ra một đường ngực tuyệt đẹp. Nhưng nàng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không chút phát hiện ra, vẫn múc nước dội xuống, dùng bàn tay thanh mảnh mềm mại như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xương đặt lên trên làn da tr@n trụi của hắn, di chuyển qua lại.

Mục theo mệnh lệnh của nàng quay người lại, ánh mắt rơi xuống trước ngực nàng, yết hầu vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã khô nóng của hắn càng thêm khẩn trương, trái cổ cử động một chút, ánh mắt rơi xuống trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngực nàng bị đóng đinh tại đó.

Lang quân ơi, chàng yêu thiếp kiếp trước hơn haythiếp hiện tại hơn ạ?

Hoàng hôn càng ngày càng tối, dòng sông lấp lánh, Lạc Thần vẫn chưa chú ý đến màu mắt của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàn ông đối diện dần dần tối xuống, vừa hỏi vừa tiếp tục xoa ngực bụng hắn.

Giọng điệu nàng mềmnhẹ nhàng, rất thoải mái, thậm chí cònchút nũng nịu, như thể đó chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một câu vui đùa khi tâm huyết dâng trào lên thôi. Chỉ chỉ bản thân nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết, câu nói này đã quanh quẩn dưới lưỡi nàng từ nãy đến giờ, cuối cùng nàng phải lấy hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 can đảm để hỏi như không có chuyệnxảy ra.

Nàng không hận gái đã từng sống trong sâu thẳm ức của nàng. ấy cũng đã từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108nàng. một bản thân từng sống rất đáng thương rất thảm thôi.

Lạc Thần đồng cảm với bản thân mình trước đây, nhưng nàng tuyệt đối không hề thích.

Thậm chí, ngay như vừa rồi khi đã biết hắn nhớ nàng mãi không quên, cho nên kiếp này mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất quyết cưới mình cho bằng được, trong thâm tâm nàng thậm chí còn nảy sinh một tia ghen tị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhạt.

Nàng hỏi ra rồi nín thở chờ hắn trả lời. Thế nhưng lại không nghe thấy hắn nói cả.

Hắn như là đang thất thần

Lạc Thần lại hỏi lần nữa, lần này ngữ điệu bất giác trở nên trịnh trọng nghiêm túc hơn.

Mục khẽ “à” một tiếng, như là cuối cùng cũng bừng tỉnh lại, ngước lên đè lên cái tay vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bận rộn không ngừng của nàng trên người mình, dừng một chút rồi mỉm cười.

A Di ơi, kiếp trước ta thương nàng, xót nàng, cũng cảm kích nàng hoàn toàn tín nhiệm ta. Đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tân hôn đó, khi đối mặt với nàng, điều ta nghĩ chính là ta sẽ bảo vệ nàng cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết cuộc đời, để nàng không phải chịu bất cứ thương tổn nữa.

Nhưng nàng hiện tại lại khác biệt hoàn toàn. Nàng là nàng, mà nàng cũng không phải nàng…. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Hắn yên lặng một lát, khi một lần nữa lên tiếng, ngữ khí trở nên trầm thấp hẳn.

A Di, ngày đó lúc ta bị độc phát ngã xuống, nàng bị người ta mang đi đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta. Nàng khóc, không ngừng quay đầu lại nhìn ta, trong mắt nàng sự hối hận không đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng. Ta nhìn thấy rất rõ ràng. Nhưng cuối cùng nếu như không phải ta đưa tay bắt lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân nàng, không cho phép nàng rời khỏi ta, ta nghĩ nàng cuối cùng sẽ vẫn rời bỏ ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi…

Nhưng ta biết, nàng thì không. A Di ơi, nếu như sự việc ngày hôm đó lại xảy ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần nữa, trong tình cảnh nàng cũng không biếtđã làm ngộ thương đến ta, ta biết, bất kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế nào, nàng cũng sẽ không rời bỏ ta, sẽ không đi qua ta như thế…

Sống mũi Lạc Thần cay xè.

“Bụp” một tiếng, chiến trong tay nàng tuột xuống rơi vào trong nước, làm nước bắn tung tóe. Nàng nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy bàn tay nhiều vết sẹo trong lòng bàn tay hắn, đưa lên môi mình, hôn nhẹ lên chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vết sẹo đó rồi áp lòng bàn tay vào khuôn mặt mình.

Lang quân ơi, thiếp không sợ, chết cũng không sợ.

Kiếp trước thiếp gả cho Lục đại huynh, huynh ấy bất hạnh mất sớm, thiếp cam tâm tình nguyện thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiết cả đờihuynh ấy.

Nhưng hiện giờ, nếu như chàng không còn nữa, thiếp sẽ không thủ tiết chàng, thiếp sẽ đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo chàng. Thời gian trước khi chàng đi tấn công Kháng Long quan, thiếp đã nghĩ xong rồi.

Mục còn, thiếp thê tử của huynh ấy. Mục không còn, thiếp sẽ đi theo huynh ấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng sinh cùng tử…

Nàng nói xong, vùi đầu vào lồ ng ngực hắn, ôm chặt lấy cổ hắn, không chịu buông tay.

Mục đứng trong Lạc Thủy, thân hình cứng ngắc trong giây lát rồi đột nhiên bế bổng nàng lội đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên bờ, đặt nàng lên y phục đã được trải trên mặt cỏ, sau đó thì quỳ xuống bên nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn đắm đuối vào khuôn mặt mỹ lệ dưới ánh trăng sáng kia, cúi người xuống phủ thể mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên người nàng, ép nàng vào giữa mình và mặt đất mênh mông.

Lang quân ơi…lang quân…

Lạc Thần nhắm mắt lại, dưới nụ hôn, những vuốt v e rực lửa mãnh liệt của hắn, toàn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng run lên, từ cổ họng hồ phát ra một tiếng gọi nghẹn ngào, giọng nói này tràn đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 háo hức vui sướng, tràn đầy khao khát khiến nhiệt huyết trong người hắn càng sôi sục.

Hắn thở hổn hển, mồ hôi nóng cuồn cuộn đầm đìa, cuối cùng khi hắn kết nối sâu sắc với nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn kẽ hở, hai người cùng đồng loạt thở ra một hơi mãn nguyện.

Ô truy trước sau một tấc không rời, đứng bên cạnh nhấm nháp cỏ non, thỉnh thoảng quay đầu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưđánh giá nam nữ chủ nhân của mình.

Những giọt mồ hôi mỏng thấm ra từ dưới làn da trắng mịn của Lạc Thần hòa quyện với mồ hôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nóng hổi của hắn.

Đến cuối cùng, mọi thứ dần an tĩnh xuống.

Hắn luyến tiếc buông nàng ra, dùng y phục bọc lấy thể nàng, tiếp tục ôm nàng vào lòng, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng nghe được tiếng trái tim vẫn đập như trống của mình, chậm rãi hôn môi nàng.

Đột nhiên, nàng đẩy hắn ra, xoay người ngồi khóatrên bụng hắn.

Mục thuận theo để mặc nàng ngồi lên trên người mình, mở mắt ra, đôi tay đặt lên vòng eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của nàng, dùng giọng khàn khàn vừa chưa được thỏa mãntrầm thấp gọi tên nàng.

Lạc Thần trên cao nhìn xuống hắn, cuối cùng nghe theo hắn từ từ nằm xuống dán vào phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên ngực hắn, bưng lấy mặt hắn hôn môi hắn.

Mục cảm thấy mỹ mãn nhắm mắt lại, cảm nhận được sự nhiệt tình nóng bỏng đến từ nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đột nhiên, nghe nàng nói nhỏbên tai mình:

Lang quân ơi, A Di chẳng những phải làm thê tử của chàng, còn muốn làm người phụ nữ tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quý nhất thiên hạ.

Mục khựng lại, mở mắt ra.

Vầng trăng ánh sao trên trời lộng lẫy cực độ.

Bộ y phục đã tuột khỏi đôi vai trần bóng mượt của nàng, nàng bán khỏa thân ngồi trên người hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mái tóc dài buông xuống vai như sa tanh đen, tung bay trong gió.

Nàng trên cao nhìn hắn, đôi mắt sáng rực trong đêm, như thể là vì sao rơi vào muôn vàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vì sao tận.

Lúc này, nàng đẹp đến mức nghẹt thở.

Mục nhìn lên nàng, trái tim bỗng nhiên lại đập nhanh hơn.

Lang quân ơi, thiếp muốn làm hoàng hậu của thiên hạ này. Thiếp muốn chàng thực hiện tâm nguyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho thiếp.

Nàng từ từ ngồi thẳng dậy, ngồi trên hông bụng của người đàn ông bên dưới, đối mặt với hai ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt hắn hướng về mình, không hề chúttránh.

Mục cùng nàng nhìn nhau một lát,hấp dần dần trở nên nặng lên.

Đột nhiên, hắn xoay người một cái, lại lần nữa ép nàngdưới cơ thể của mình.

Mục xin tuân lệnh!

Trên trán hắn nổi gân xanh, cắn chặt răng, trong tiếng kêu r3n trầm thấp của nàng mà thúc đi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạnh mẽ, rồi sau đó nói từng chữ này vào bên tai nàng.

Hết chương 150

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 150 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc