GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 112

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Vừa vào phòng, Cao Kiệu đã lập tức xin lỗi Tiêu Vĩnh Gia.

Tiêu Vĩnh Gia lại không giận, chỉ hỏi ông đã ăn cơm chiều chưa. Biết đúng ông chưa ăn gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ phàn nàn ông vài câu rồi sai người mang bữa tối đã để phần cho ông lên.

Cao Kiệu đang một bụng đầy tâm sự, làm sao ăn uống được, chỉ ăn qua quýt mấy miếng rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi. A Cúcngười hầu hầu hạ gia chủ đi ngủ. Hai người chuẩn bị xong thì cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn sớm nữa.

Tiêu Vĩnh Gia luôn rất chăm chút cho mái tóc dài của mình, mỗi tối trước khi đi ngủ bà đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chải tóc nhiều lần trước khi đi ngủ.

Tối nay cũng như thế.

Cao Kiệu ngồi mép giường nhìn thê tử mình ngồi trước gương chải mái tóc dài, bóng dáng hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyên chú, tựa hồ cũng không định hỏi chuyện tối nay mình về muộn, tâm trạng vốn khó chịu thỏm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất cuối cùng cũng bình tĩnh lại, suy nghĩ một chút, nghĩ hôm nay sinh nhật của vợ, mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại bắt nàng đợi mình cả tối, thếnàng lại chẳng chút giận dỗi trách cứ gì, thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi áy náy. Dằn tâm sự trong lòng xuống, ông đứng lên đi đến sau lưng vợ, lấy lược từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay vợ ra, bế cả người thê tử lên đưa lên trên giường đặt nằm xuống.

Tiêu Vĩnh Gia hiện giờ đã mang thai bảy tám tháng, bụng rất to.

Cao Kiệu đặt vợ nằm xuống, bàn tay xoa nhẹ nhàng lên bụng vợ, dịu dàng nói:

Tóc nàng đã khô rồi, không cần phải chải nữa. Hôm nay nàng mệt lắm rồi, ngủ sớm đi…

Tiêu Vĩnh Gia gật đầu, thuận miệng hỏi:

Cảnh Thâm, hôm nay mình gặp chuyện phiền lòng à?

Cao Kiệu tim đập bộp một cái, không dám nhìn thê tử, mượn việc đắp chăn cho tránh ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt đi:

Làm gì có chuyện phiền lòng chứ. Chỉ chuyện hằng ngày của nha thự thôi, có một số việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khẩn cấp, không thể để kéo dài đến ngày mai dược. Ta chỉ quá bận rộn mà quên cả giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giấc…

Tiêu Vĩnh Gia nhìn trượng phu, lắc đầu:

Mình đang dỗ dành em. Bình thường mình cũng không phải không về muộn. Em nhìn ra được, tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay lúc mình về rất khác so với mọi lần. Mìnhtâm sự.

Cao Kiệu hốt hoảng trong lòng, ngoài mặt vẫn cười gượng nói:

– A Lệnh, nàng đừng nghĩ nhiều, ta lấy đâu ra tâm sự? Chỉ hôm nay sinh nhật nàng, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói về sớm thế lại về muộn…

Giọng ông dần nhỏ dần, chạm phải ánh mắt như dò xét hiểu thấu của Tiêu Vĩnh Gia với mình, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng yên lặng.

Nếu là chuyện phiền lòng của triều đình, mình không muốn nói thì thôi, em cũng không giúp được mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thôi đi ngủ đi.

Tiêu Vĩnh Gia không hỏi nhiều nữa, nằm xuống nhắm mắt lại.

Cao Kiệu nhìn thê tử một lát, cũng nằm xuống theo, nhưng không thể nào ngủ được. Chỉ cần vừa nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt lại trong đầu ông lại hiện lên cảnh tượng gặp mặt Thiệu Ngọc Nương tối nay, đáy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 suy nghĩ trùng trùng. Chợt thấy thê tử trở mình. Ông mở mắt ra,vợ quay lưng vào trong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một tay đặt lên eo, vội vàng xua đi suy nghĩ lung tung trong đầu, đưa tay ra, đặt lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bàn tay lên lưng vợ, xoa xoa qua lại.

Một lát sau, Tiêu Vĩnh Gia xoay mặt nói:

Đứanày nghịch ngợm hơn so với A Di rất nhiều, giày vò em lắm…

thở dài, nhưng trong mắt lại chứa ý cười ngọt ngào.

Em đỡ nhiều rồi. Mình cũng mệt rồi, không cần phải xoa lưng cho em nữa đâu. Ngủ đi.

Nói xong lại đưa tay day day thái dương cho trượng phu, những ngón tay dịu dàng thân mật.

Cao Kiệu nhìn vợ, nghĩ vợ đang mang thai con mình, mấy tháng gần đây bụng càng lúc càng lớn, eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đau chân sưng phù nề, buổi tối ngủ không ngon, lại không chút phàn nàn gì, lại luôn dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dàng săn sóc mình. Chuyện Thiệu thị kia nếu mình vẫn giấu nàng thì có vẻ như mình lại đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chột dạ.

Chỉ cần nói ràng với vợ, chắc chắn vợ sẽ hiểu cho mình.

Cao Kiệu thấy lòng nóng lên, cuối cùng không kìm nén nổi nữa, nói:

A Lệnh à, hôm nay đúng ta chuyện, nếu như ta nói với nàng, mong nàng đừng tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giận.

Tiêu Vĩnh Gia một tiếng:

Em đã biết mình việc rồi. Mình nói đi.

Cao Kiệu định thần lại, thu hết can đảm, cuối cùng đem chuyện mình đi tử lao gặp Thiệu Ngọc Nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kể lại một lần. Trông thấy vẻ mặt của thê tử từ lúc nghe thấy cái tên Thiệu Ngọc Nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ kinh sợ chuyển sang kinh ngạc, cuối cùng thì im lặng hồi lâu không nói gì, cuống quít giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thích:

A Lệnh ơi, nàng đừng hiểu lầm.ta còn sống, ta thật sự rất mừng, nhưng tuyệt đối không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý gì khác cả. Ta chỉ nghĩ năm đó ta ơn với ta, về sau tuy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm chuyện sai trái những không đáng tội chết. Mấy năm nay những ta trải qua, ta vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới kể cho nàng nghe rồi đó, rất trắc trở, hiện giờ bị bắt vào tử lao,đó cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ hiểu lầm…

Tiêu Vĩnh Gia bỗng ngước lên cắt ngang lời ông.

Thôi, mình không cần phải khẩn trương như thế làm gì. Mình cho em vẫn như lúc còn trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay sao. ta không chết tốt nhất, đỡ làm cho em cứ luôn thấy nợ người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó.

Cao Kiệu rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, cảm thán:

A Lệnh ơi, nàng thật tốt. Vốnta còn sợ nàng nghĩ nhiều, nên lúc về mới không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám nói cho nàng biết. Nàng tin ta tốt rồi, ta yên tâm rồi.

Tiêu Vĩnh Gia hỏi vài câu về tình hình của Thiệu Ngọc Nương, biết ta bị bắt vào nhà lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị tra khảo, hiện giờ bệnh rất nặng, Cao Kiệu đã dặn dò ngục quan chuyểnta sang nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lao khác, khám bệnh cho ta, gật đầu, suy nghĩ một chút nói:

ta chắc là rất giận em đấy nhỉ? trước mặt mình chắc là chả lời hay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 em đâu nhỉ?

Cao Kiệu lập tức nhớ tới việc Thiệu Ngọc Nương chỉ ra xác nhận thê tử phái người đi giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta. Ông theo bản năng không tin, nhưng nom dáng vẻ thề thốt chắc chắn kia của Thiệu thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không giống đang nói dối.

Thứ nhất, chuyện đã qua nhiều năm như vậy, còn sống là tốt rồi, Cao Kiệu thật sự không muốn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng vợ tranh chấp chuyện này. Thứ hai, cũng khả năng ngày đó, những người của Chu thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy chị em Thiệu thị nhảy cầu đào tẩu, để giá hoạ đã cố ý nói như thế để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khiến cho Thiệu thị hiểu lầm.

Làm saota hận nàng được? Làm sao ta dámtrước mặt ta nói xấu về nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được? Nàng đừng nghĩ nhiều. – Cao Kiệu dỗ dành.

Vừa nãy mình nói ta làm hương chủ Thiên Giáo. ta từng đi qua Kinh Khẩu?© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu Vĩnh Gia hỏi.

Cao Kiệu sửng sốt, đáp ậm ừ:

Chắc qua…

Tiêu Vĩnh Gia nghĩ một chút, chậm rãi nói:

Cảnh Thâm, ta không trước mặt mình nói không tốt về em, nhưng em lại muốn làm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ác.ta đã từng đi qua Kinh Khẩu, em nhớ ra lúc em Kinh Khẩu có từng đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải một nữ hương chủ che mặt, vậy thì chắc ta rồi. Còn nhớ ngày hôm đó em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang đi về hướng ta, gặp ngay giữa đường, muốn ta nhường đường, không hề sai đúng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta ràngbiết em nhưng cố tình đụng chạm xung đột. Mình nói xemta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hận em hay không?

Cao Kiệu vội nói:

Cái này ta giải thích với ta rồi. ta nói lúc đó ta ngồi trên liễn, bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tín chúng đẩy đi lên phía trước, cũng thân bất do kỷ, cho nên mới mạo phạm nàng. Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta cũng rất sợ. A Lệnh, nàng rộng lượng, đừng tính toán với ta làm gì.

Tiêu Vĩnh Gia cười nhẹ:

Trước kia taơn cứu mạng mình, về sau bởi em suýt nữa mất mạng, may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắn đã chạy thoát được. Mấy năm nay như lời mình nói cuộc sốngta nhấp nhô khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực. Hiện giờ gặp lại, mình muốn giúpta thì cũng là điều nên làm, em sẽ không phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối mình. Vừa rồi kể lại việc vặt kia cho mình, không phải em tính toán với ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mà là muốn nhắc nhở mình, đừng quên lúc trước Thiên Giáo Kinh Khẩu đã làm ra những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện gì. Khi đó sau khi bị Kính Thần ngăn cản, để trả thù họ còn phái người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ám sát, suýt nữa thì Kính Thần A Di bị gặp nạn.

cười tự giễu:

lẽ em đã quen làm người ác rồi, tâm nhỏ nhen, nhìn người khác khó tránh khỏi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giống mình. Em cũng không có ýkhác, chỉ muốn nhắc nhở mình thôi.

Cao kiệu sững sốt, chần chờ một chút.

Nàng nói có lắm. Nhưng ta chỉ một người phụ nữ, tìm được đường sống trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỗ chết, lưu lạc vào trong Thiên Sư Giáo, một vài việc chắc cũng không được làm chủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta nói ta đã muốn thoát khỏi đó, muốn làm một người dân bình thường, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhập giáo đã sâu nên trước nay vẫn luôn không thoát được, bị bắt làm những việc trái với lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm. Lần này sở dĩ chống lại mệnh lệnh triều đình tự mìnhlại Kiến Khang rồi bị bắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũngmuốn nhân hội này thoát giáo…

Ông dừng một chút, nhìn thê tử.

Con người ai mà không lỗi lầm. Ta chỉ nghĩ, để cô ta dưỡng bệnh cho tốt, sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi điều tra ràng. Nếu nhưta thật sự hoàn toàn thay đổi, quyết tâm sửa đổi lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lầm thì sẽ cho ta toại nguyện, sắp xếp một chỗ ổn thoả cho cô ta, cũng coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chấm dứt ân oán thị phi trước kia với chúng ta.

A Lệnh, nàng yên tâm, ta hiểu rõ, tuyệt đối sẽ không làm chuyện có lỗi với nàng.

Cao Kiệu nhấn mạnh thêm.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn trượng phu một lát, cười cười, nói:

Em biết rồi.

……

Sau sinh nhật của Tiêu Vĩnh Gia, Lạc Thần nhà thêm vài ngày, dựa theo kế hoạch ban đầu, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thu xếp hành trang tính toán đi Kinh Khẩu sống đó vài tháng.

Nhắc đến thì mình con dâu, gả chồng rồi vẫn chưa từng phụng dưỡng mẹ chồng cho tốt. Cũng may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắn mẹ chồng người tốt, không tính toán những việc này.

Buổi tối trước khi đi, Lạc Thần đi đến phòng của Tiêu Vĩnh Gia trò chuyện tâm sự, cũng nói lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này không cần A Cúc phải đi theo mình lại chăm sóc cho mẫu thân.

Tiêu Vĩnh Gia cười nói:

Chỗ mẹ không việc đâu. Con không nhà, tốt nhất để A Cúc đi theo con thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẹ mới yên tâm.

A Cúc nhìn Tiêu Vĩnh Gia, tựa hồ muốn nói lại thôi.

Lạc Thần lại khuyên vài câu, Tiêu Vĩnh Gia vẫn kiên quyết để A Cúc đi theo con gái, Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết mẫu thân quan tâm yêu thương mình nên đành vâng theo. Trở về phòng rồi, A Cúc lại tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiểm tra xem nhóm thị nữ đã sắp xếp hành trang xong chưa để tránh còn để sót.

Lạc Thần nhìn ấy, hơi xuất thần.

Sau sinh nhật, mẫu thân dường như chút khác thường. Nhìn bề ngoài mẫu thân vẫn như bình thường, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần cảm nhận được, mẹ có vẻ nhưtâm sự, đôi khi đang ngồi trò chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, mẹ nghe nghe rồi lại mất tập trung, như đang suy nghĩ đó. Hỏi mẹ, mẹ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cười nói không có việc cả, rồi lại nói cười như bình thường.

Nàng không kìm được hỏi lên:

Cúc ma ma ơi, dạo này mẹ cháu chuyện phải không ạ? Vừa rồi cháu thấy bà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mặt mẹ như muốn nói.

A Cúc ngừng bận rộn, quay lại nhìn Lạc Thần, do dự một lát lại lắc đầu.

Lạc Thần vốn không mấy khẳng định, vừa hỏi ra thấy phản ứng kiểu này của A Cúc thì càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắc chắn rằng mấy ngày vừa rồi đã chuyện. thế cho người hầu lui đi hết, nói:

Ma ma ơi, đừng giấu cháu nữa. Nếu như mẹ cháu chuyện, mẹ sẽ không tiện nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu, nhưng nhất định phải cho cháu biết. Lẽ nào cháungười ngoài hay sao?

A Cúc cuối cùng không nhịn được nữa, đi đến gần nói nhỏ:

Tiểu nương tử, cháu giờ đã lớn rồi, chuyện này tôi nói với cháu cũng không sao nữa. Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức chết đi mà.

ấy ghé sát tai Lạc Thần.

Trước kia trưởng công chúa cùng tướng công bất hòa, tiểu nương tử cứ thắc mắc lý do, từng nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần hỏi tôi nhưng tôi lại không chịu nói cho cháu nghe, cháunhớ không? Khi đó tôi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu còn nhỏ, sợ cháu không hiểu, nên không dám nói cho cháu biết. Hiện giờ cháu đã trưởng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi, nói cho cháu cũng không sao. Tất cả mọi chuyện đều do một ả phụ nữ họ Thiệu kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra.

– Ả kia hiện giờ đã quay trở lại rồi.

Lạc Thẩn ngây cả người.

A Cúc tức giận bất bình. Thấy Lạc Thần tỏ vẻ khó hiểu, liền đem chuyện năm xưa Cao Kiệu Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phạtđưa hai chị em Thiệu thị về, trưởng công chúa báo đáp nhận Thiệu Ngọc Nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào trong phủ, đối đã như khách quý, không ngờ Thiệu thị kia lại nhân lúc trưởng công chúa vắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà đã lên giường của Cao Kiệu. Sau khi sự việc bị phát hiện, trưởng công chúa giận giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 épta về Giang Bắc, nửa đường bị một toán người đuổi giết cuối cùng đã phải nhảy xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sông kể lại cho nàng nghe.

Mọi người cứ nghĩ ta đã chết rồi, không ngờ ta vẫn còn sống, vào Thiêngiáo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lúc trước chúng ta đi Kinh Khẩu, gặp một nữ thiên đó, cháu nhớ không? Người đó chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta. Cả đám giả thần giả quỷ, làm đủ chuyện xấu xa, hiện giờ còn xuất hiện quấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy Cao tướng công nữa. Tức nhất chính là, Cao tướng công còn tin lời ta nói, giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta lại Kiến Khang bồi dưỡng sức khoẻ nữa.

Theo tôi thấy, chính tiện nhân kia thấylại Thiên giáo không tương lai, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nhìn nổi cuộc sống tốt đẹp của trưởng công chúa, mới cố tình diễn bản thân rất đáng thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất thê thảm cỡ nào, hơn nữa còn hiểu con người Cao tướng công hay mềm lòng, thể nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ghi nhớ ân tình cứu mạng năm xưa, cho nên mới quấn dính lấy. Loại phụ nữ không biết xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hổ này ngay cả chuyện trèo lên giường cởi qu@n áo dụ dỗ người khác còn làm được, trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đàn ông miệng lưỡi như bôi mật, đen cũng có thể nói thành trắng được. Chuyện này chỉ có đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông mới tin thôi. Tiểu nương tử, cháu nói xem tức hay không?

Lời nói ban đầu của Tiêu Vĩnh Gia tự nhiên không phải như vậy, thậm chí khi kêu bà ấy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài hỏi thăm tin tức, cảm xúc cũng rất bình tĩnh. Nhưng bản thân A Cúc lại tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến phát rồ, lần này nói lại nghiến răng nghiến lợi, cả giọng nói cũng run lên.

Lạc Thần đúng bị sốc nặng.

Bao nhiêu năm qua, nàng vẫn luôn muốn biết sao cha mẹ lại bất hoà. Tiếc không một ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói cho nàng hay. Về sau cha mẹ làm hoà lại, những ẩn khiến cho nàng thắc mắc nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm dần dần cũng trở nên không còn quá quan trọng nữa.

Nàng không ngờ được rằng, ngày hôm nay lại được biết từ chỗ A Cúc. Càng không ngờ được rằng, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chínhtoàn bộ những nguyên nhân dẫn đến cảm xúc khác thường của mẫu thân.

Cúc ma ma ơi, đừng tức giận nữa. Bà nói cho cháu xem mấy ngày nay đã xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện gì?

Lạc Thần cuối cùng cũng tỉnh táo lại, vội vàng an ủi ấy, lại hỏi tiếp.

A Cúc thở ra một hơi dài, thoáng bình ổn tâm tình lại, bấy giờ mới kể tiếp ngọn nguồn.

Ba ngày trước, Cao Kiệu trở về nói cho Tiêu Vĩnh Gia rằng ngục quan thông báo, nói bệnh tình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thiệu thị rất nặng, cứ tiếp tục lại trong laosợ rằng không ổn. Ông đã thông báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho Tiêu Đạo Thừa người phụ trách vụ án tạm thời đưa người ra, an trí một chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên ngoài.

Tiêu Vĩnh Gia lại nói cho A Cúc. A Cúc lập tức phái người đi xem, sau đó trở về nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỗ kia nằm ngoại ô phía đông Kiến Khang, chung quanh rất yên tĩnh. Mà người em trai của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thiệu thị Thiệu Phụng Chi cũngtrở về, chăm sóc cho Thiệu thị.

– Cháu nhìn đi. Cô ta chính nhìn được sự mềm lòng của Cao tướng công, biết ngài ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốt bụng hay ghi nhớ ân tình. Lần này khó khăn lắm mớichỗ lại, bệnh tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiên càng dưỡng càng nặng rồi. Chờ ta khoẻ lên thể rời đi, sợchẳng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến năm nào tháng nào.

A Cúc hậm hực nói.

Đến lúc này thì Lạc Thần đã biết toàn bộ ngọn nguồn, yên lặng không nói gì.

Thôi thôi, không nói nữa. Cũng may Cao tướng công không giấu giếm trưởng công chúa, chuyện cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói lại cả. Cũng may cô ta cũng chẳng làm nên trò chống gì. Tiểu nương tử biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng được. Trưởng công chúa cũng không muốn để cháu biết.

A Cúc kiểm tra hành trang xong rồi, không thiếucả, đóng rương lại, quay lại nói với Lạc Thần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần suy nghĩ một lát nói:

Cúc ma ma, đi nói với mẹ cháu cháu còn phải đến nhà bạnmấy ngày. Qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy ngày nữa cháu mới đi Kinh Khẩu, mẹ chồng cháu cũng sẽ không tráchđâu

……

A Cúc đi rồi, Lạc Thần bàng hoàng hồi lâu.

Thì ra nhiều năm như vậy, từ lúc cha mẹ bất hoà cho đến khi làm hoà lại, không ngờ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một câu chuyệnchắn ngang như thế.

Dựa trên sự hiểu biết của nàng về tính cách của cha mình, chắc chắn rằng cái chết của Thiệu Ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nương luôn là vấn đề trong lòng cha nhiều năm.

Tuy rằng năm đó Thiệu thị đã làm ra chuyện quá đáng như vậy, nhưng ở trong mắt phụ thân, lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lầm đó không đáng phải chết, cho sau này ông biết được những người được phái đến cướp giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ta không liên quan đến mẫu thân, nhưng đối với cha nói, cảm giác áy náy từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước đến nay chưa từng tiêu tan.

Hiện giờ, người ông cho rằng đã chết từ lâu không ngờ vẫn còn sống, phụ thân nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm giác như trút được gánh nặng.

Lạc Thần cũng thể hiểu cho cách làm hiện giờ của phụ thân. Tuy nhiên, hiểu thì hiểu, muốn kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng đứng cùng quan điểm với cha mình về vấn đề này điều rất khó.

Người phụ nữ họ Thiệu kia hóa ra chính nữ thiênmang khăn che mặt từng gặp Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khẩu.

Lùi một bước nói, không sự việc Kinh Khẩu, thì Lạc Thần vẫn có thái độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực kỳ mâu thuẫn đối với sự xuất hiện củata.

Sau bao nhiêu năm lãng phí rất nhiều thời gian, cuối cùng cha mẹ cũng hòa giải, vài tháng nữa mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ sinh em.

Nàng không thể nào chịu nổi sự xuất hiện đột ngột của người phụ nữ này vào thời điểm như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cha mẹ nàng lại bị kẹp giữa trong đó.

Lạc Thần rất hiểu tính cách của cha mẹ.

Chalẽ cũng nhớ bài học năm xưa, lần này cuối cùng cũng không giấu giếm mẹthẳng thắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bộc trực, nhưng ông lạimột người cố chấp. trong mắt ông, Thiệu Ngọc Nươnglẽ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người ơn với mình giống như năm xưa, bởi chỉ nhất thời phạm lỗi lầm bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trừng phạt quá đáng. May mắn là ta đã tìm được đường sống trong chỗ chết, mấy năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trải qua nhấp nhô, rất nhiều chuyện không thể tự làm chủ, tình cảnh rất đáng thương xót, cần ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giúp đỡ.

Mẹ cũng không cònngười dễ kích động như trước. Đối với hành động của cha, mẹ cũng hiểu rõ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng trong lòng mẹ, làm sao mà có thể không có chút khúc mắc gì?

Không phải Lạc Thần không tin phụ thân, nàng không tin người phụ nữ kia.

Chỉ dựa vào những chuyện của Thiệu Ngọc Nương ở Kinh Khẩu, Lạc Thần không tin ta hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tội, bị bắt ép phải làm việc.

Huống chi, hiện tại ta còn dùng phương thức vừa khéo như thế xuất hiện đột ngộttrước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ thân, nhận được sự đồng tình của ông, còn thuận lợi được một chỗ đặt chân yên ổn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần không thể nào dùng ánh mắt thiện ý để nhìn tất cả sự việc này được.

Nàng cho rằng Thiệu Ngọc Nươngdụng ý khác. Ít nhất, đối với cha mình, ta tuyệt đối© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâmkín đáo không thể cho người khác biết.

Sự băn khoăn của A Cúc cũng chính sự băn khoăn của Lạc Thần.

lẽ, cũng chính sự băn khoăn của mẹ

Chỉ một số lời nói ngay cả mẹ cũng không tiện nói với cha, chứ đừng nói đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình chỉ con gái.

Khôngbằng chứng, nàng lấy để nhắc nhở cha mình rằng người phụ nữ nàymột người bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dạ khó lường?

Lạc Thần cau mày, suy nghĩ không ngừng, đột nhiên nàng nhớ tới một chuyện.

Hồi Kinh Khẩu, trước khi điều tra ra được Thiên Giáo bắt phụ nữ để thu hút giáo chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì đã từng lời đồn về phẩm hạnh không hợp lẽ thường của họ. một lần, một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nữ hàng xóm đến nhà buôn chuyện, nói người em trai của nữ thiên kia khi đi truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giáo thông đồng với một người phụ nữ trẻ tuổi trên trấn, bị người nhà phát giác ra, gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ầm ĩ muốn báo lên quan phủ, về sau đưa chút tiền thì sự việc mới bình ổn xuống.

Lúc ấy nhóm phụ nữ đều mắng chửi Thiên Giáomột rắn chuột, chẳng người nào© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng đắn cả. Lạc Thần nghe nhưng cũng không để trong lòng, lúc này nhớ lại thì giật mình.

Nàng nghĩ ra một biện pháp. Chưa chắc đãtác dụng, nhưng chochỉ để tìm hiểu về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những trải qua trong bao nhiêu năm giả chết của người phụ nữ họ Thiệu này thì vẫn tốt hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 là không làm gì, trơ mắt nhìn ta dùng loại do không thể từ chối này lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần nữa chen ngang vào cuộc sống đang êm đẹp của cha mẹ.

Lạc Thần lập tức viết phong thư, cho người đi gọi A Cúc tới, nói chuyện với ấy, bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy lặng lẽ đưa bức thư này một người càng sớm càng tốt nhờ ấy giúp đỡ.

……

Tần Lầu.

Sau khi Lục Nương dạy xong những nữ đệ tử đến học cầm, đuổi họ đi, đóng cửa lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tháo trang sức trước gương.

Vết sẹo trên cổ đã mờ hẳn.

Nhưng vẫn không nỡ. Trong đáy lòng chỉ mong sao vết sẹo này vĩnh viễn không khỏi, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lâu đã không dùng thuốc mỡ người kia đưa tới rồi.

Người kia rất khôn khéo, nhưng trong chuyện này thì lại rất ngốc nghếch. Mỗi lần đi ngang qua, khi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên ngồi hỏi về vết thương của cô. Nghe nói vết sẹo vẫn chưa tiêu thì lâu lâu lại mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuốc tới.

Trong hộp phấn hồng đã chất đống mấy lọ thuốc chưa mở.

Ánh mắttừ trong gương chậm rãi chuyển từ vết sẹo bên cổ ngọc đến khuôn mặt của mình, ngẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nhìn dung nhan như hoa của mình trong gương, giữa mày dần dần hiện lên vẻ u buồn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang thất thần, chợt nghe bên ngoàitiếng bước chân, một vú già cửa nói người tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cô.

Lục Nương đang muốn từ chối, lại nghe một giọng khác:

Nương tử, tôi người đến truyền tin.

Lục Nương ngẩn người, cảm thấy giọng này khá quen, vội đứng lên đi ra mở cửa.

Một người phụ nữ trung niên đứng ngoài cửa với thái độ cung kính, chào rồi mỉm cười trao một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thư.

Lục Nương nhận ra ngay lập tức.

Người phụ nữ này chính người hầu gái đi cùng phu nhân trên thuyền đêm đó.

cực kỳ bất ngờ, vội nhận thư, mời ấy đi vào, đóng cửa lại, lại mời ấy ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống.

Người phụ nữ xưng tên A Cúc, nói tiểu nương tử đang đợi mình về, không dám ngồi.

Lục Nương hiểu, lập tức mở thư ra xem

Quả nhiên là thư tay của phu nhân.

Lục Nương xem xong thư, không chút nào do dự nói ngay:

Xin ma ma truyền đạt lại với phu nhân tôi đã nhớ kỹ rồi, sẽ an bài thoả đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi sẽ thông báo tin tức cho ấy ngay.

A Cúc bước lên nắm lấy tay Lục Nương, thấp giọng nói:

– Tiểu nương tử nhà tôi nhờ tôi chuyển lời, rằng chuyện lần này chỉ cần nương tử đáp ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giúp đỡ, không quan tâm cuối cùng sẽ tin tức như thế nào, nhưng tiểu nương tử đã nợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một ân tình hơn. Sau này nhất định sẽ hồi đáp lại.

A Cúc mỉm cười với Lục Nương, buông tay ra, để lại một túi tiền rồi nhanh chóng rời đi.

Hết chương 112

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 112 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App