GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 108

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lý Mục đến chưa được một lát thì Tân An Vương cũng được Cao Kiệu mời đến cùng nhau thương nghị.

Cao Kiệu đã không còn dáng vẻ phóng khoáng say rượu chếnh choáng hứng khởi lên ép Lý Mục nhìn mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dùng kiếm viết chữ lên tường như đêm đó nữa, sắc mặt ông u ám, ánh mắt dột, giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mày khắc chữ Xuyên rất sâu, cả khuôn mặt lộ vẻ sầu lo sâu sắc.

Lúc Mục đọc rất nhiều chiến báo, Tiêu Đạo Thừa nói:

Bệ hạ hơn một lầntrước mặt bày tỏ nỗi lòng, nói mình may mắnđược vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần thể giúp thời thế giúp đời như Cao tướng công, ngài ấy muốn noi theo tiên hiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quỹ văn phấn võ, để khắc phục tình trạng yếu nhược bất lực sự an phận của vương nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Ngu ta từ lúc vượt qua phía Nam đến nay, vốnôm kỳ vọng rất cao cho Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phạt lần này, không ngờ lại rơi vào một kết cục như thế. Trước khi ta tới đây bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãy còn rưng rưng kêu Cô chuyển lời của ngài ấy tới Cao tướng công, bệ hạ hoàng hậu biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao tướng công việc này dốc hết sức lực, chưa từng được an bình. Bệ hạ hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn giúp mà không giúp được gì, chỉ mong tướng công chớ ưu quá, mọi chuyện phải lấy sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏe làm đầu.

Cao Kiệu đứng lên thi lễ thật sâu về hướng hoàng cung phía Bắc:

Tất cả đều bổn phận của ta. Chỉ mong còn thể xửtàn cục, đó sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 may mắn của Đại Ngu ta, may mắn của triều đình.

Tiêu Đạo Thừa lộ vẻ căm hận:

Cao tướng công nói đúng lắm. Chính quá nhiều kẻ ham lợi như Hứa Tiết, thân địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị cao nhưng lại xảo ngụy xu lợi, mới nhiều lần gây họa cho triều đình, bệ hạ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đành phải bất lực. Năm xưa đầu tiên tướng công bị nhiều lực cản dẫn đến sắp thành lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bại, Bắc phạt bị thất bại, hiện giờ lại giẫm lên vết xe đổ, vạn dân cùng khổ. Quá khứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn đó, sợ nước không giữ được, Nam Triều ta sẽ rơi vào cảnh bấp bênh nguy hiểm.

Cao Kiệu chau mày, nhìnMục vừa buông chiến báo xuống nhưng trước sau không hề lên tiếng, nói:

Con vốn đã rời khỏi kinh thành, cha lại triệu con quay lại, đều bởi tình thế quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khẩn cấp, sự việc liên quan đến ngàn vạn tính mạng con cháu Nam Triều ta, khiến cho con phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vất vả lên đường quay về.

Mục cung kính nói:

Nhạc phụ nói quá lời rồi ạ. Chỉ cần chỗ nào cần đến con, con sẽ hết mình phục vụ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tiêu Đạo Thừa liếc nhanh nhìn hắn.

Cao Kiệu vui vẻ hẳn lên, gật đầu:

Tin báo này vừa mới được gửi đến, con cũng vừa đọc rồi đó. Nếu như cha đoán không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sai, lương thảo trong thànhthể ứng phó được tầm hơn nửa tháng nữa. Cha triệu con quay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để cùng con thương nghị sách lược xem làm thế nào mới thể cứu được mấy vạn tướng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Ngu này.

Con có suy nghĩ cứ nói đừng ngại.

Mục trầm ngâm một lát.

Nhạc phụ, Yển Thành thâm nhập bụng Dự Châu, lại bị đại quân Bắc Hạ bao vây quanh, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuyền trong đại dương mênh mông, muốn nghĩ cách cứu viện thì khó như lên trời. Trừ phi nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ thể cử mấy chục vạn đại quân quyết chiến với Bắc Hạ, giết ra một đường cứu viện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng lấy càng nhiều tính mạng của tướng hơn để đổi lấy mấy vạn tính mạng ở trong thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia, con thấy không thể thực hiện được.

Cứu người không bằng tự cứu. Trong thành mấy vạn nhân mã, có thể chiến đấu một trận. Chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta thể làm hiện giờ chính điều bớt đi đại quân Bắc Hạ, giảm bớt binh lực bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vây thành tạo ra thời cơ chiến đấu, để nhântrong thành tự mình phá vây chém giết xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra, chúng ta lại đi tiếp ứng, như thế mới sách lược thể thực hiện được.

Cao Kiệu gật đầu tán thành:

Con nói rất đúng. Cha cũng suy nghĩ như thế. Đã nhiều ngày cha vẫn luôn suy nghĩ sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lược ứng phó. Cha hiện một biện pháp,thể cùng nhau bàn bạc quyết định.

– Kế hoạch của cha hai lộ xuất phát, cùng nghĩ cách cứu viện.

Quân Quảng Lăng ngày trước đã đánh bại Thanh Châu binh và gi3t chết tướng của họ, chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể xóa xổ họ hoàn toàn, nhưng khí thế của Thanh Châu binh đã giảm đi, thái độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 co đầu rút cổ. Quân Quảng Lăng thể chủ động xuất kích tấn công Từ Châu, Thanh Châu, đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đông lộ.

Ông nhìn Mục:

Một đường khác, chính dùng con. Cha biết con vừa mới lấy Trường An không lâu, Lũng Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong tay người Hồ cục diện chưa bình ổn, cũng coi như muốn làm cũng khó. Con thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ cách điều ra một bộ phận binh lực từ Tây lộ xuất kích đi Đồng Quang, giả vờ lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hổ Lao Thành không? Nếu như hai nơi này gặp nguy hiểm, Lạc Dương cũng sẽ nguy hiểm, Bắc Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ắt sẽ điều khiển binh toàn lực bảo vệ quan…

Tiêu Đạo Thừa vẫn luôn chăm chú lắng nghe, nghe đến đó chen vào nói:

Cao tướng công,thể nghe nói một câu không?

Cao Kiệu dừng lại.

Tiêu Đạo Thừa nói:

Vừa rồi Cao tướng công cũng đã nói, đại bộ phận Lũng Tây hiện giờ đều nằm trong tay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hồ, người Hồ luôn như hổ rình mồi đối với Trường An, bất cứ lúc nào cũng thể ngóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu trở lại. tướng quân thay Đại Ngu ta đoạt lại Trường An, cả nước phấn khởi, Trường An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giống như đèn sáng trong lòng dân chúng, tuyệt đối không thể để mất lần nữa. Nếu như cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công tử Lục thị cùng với đội nhân mã đó lại đặt Trường An vào trong hiểm cảnh, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không tán thành. Theo ta thấy, vẫn nên nghĩ biện pháp ổn thỏa khác thì hơn.tướng quân việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hàng đầu trước mắt chính bảo đảm Trường An không gặp nguy hiểm, không phảibất chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguy hiểm đi cứu viện.

Cao Kiệu nhìn sang Mục.

Kính Thần, Tân An Vương nói cũng rất lý. Cha đúng cũngbăn khoăn này. Như vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi cha cũng đã nói, chỉ là bàn bạc sách lược ứng phó. Nếu như con thấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đúng thì cứ nói ra. Tuy rằng cha sốt ruột muốn cứu người nhưng cái nào nặng cái nào nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cha vẫn biết.

Bốn ánh mắt đều đổ dồn vào Mục.

Lý Mục nói:

Nhạc phụ yên tâm. Trường An đã lấy được rồi, con sẽ không để phải đổi chủ nữa đâu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Kiệu thở phào một hơi:

lời con nói như thế, cha yên tâm rồi.

Tiêu Đạo Thừa thoáng mắt, ngay sau đó lộ ra biểu cảm như trút được gánh nặng, cười nói:

Cũng do ta quá lo lắng. Kính Thần thân thứ sử Trường An, nếu như đã lên tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế, ta còn băn khoăn nữa đây. Hai đạo nhân Đông Tây cùng đồng loạt tấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công Bắc Hạ, xem bọn chúng dám ngồi yên cắn lấy Yển Thành không! Chúng ta chờ tin tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốt được.

Lý Mục cười nhẹ, nhìn sang Cao Kiệu:

Nhạc phụ, còn một đạo nhân khác cũng thể thử ạ.

Cao Kiệu lộ vẻ không hiểu:

Đại Ngu ta hiện giờ còn quân đội nào thể dùng không?

Tiêu Đạo Thừa cũng khó hiểu, nhìn Lý Mục.

Quân phủ của Hứa Tiết có thể củng cố được địa vị như hôm nay từ trước đến nay liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếp đánh đuổi quân phương Bắc xâm chiếm, hãn thủ Kinh Châu, do Dương Tuyên làm thủ lĩnh. Nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh ấy bằng lòng hợp tác chịu cùng cha vợ phối hợp dụng binh, ba đường cùng tiến, con thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phần thắng chắc chắn sẽ lớn hơn.

Cao Kiệu khẽ nhíu mày, thở dài một tiếng:

Dương Tuyên tuy có tài lương tướng nhưnglại chỉ nghe theo lệnh của Hứa Tiết. Hứa Tiết làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sao chịu kêuxuất binh hợp tác nghĩ cách cứu viện chứ?

Trước kia con làm thuộc hạ dưới trướng của huynh ấy,hiểu biết về huynh ấy. Lần này lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh về Nam Dương nhưng lại giấu giếm tin tức, nhất định không phảimong muốn của huynh ấy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Người quân phủ của Hứa Tiết cũng không phải toàn bộ đều nghe theo lệnh của Hứa Tiết, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202rất nhiều tướng trung thành với huynh ấy. Con sẵn lòng đi gặp huynh ấy để thử một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần. Để mọi việc ổn thỏa, con xin nhạc phụ viết một bức thư tay để con cầm đi ạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Kiệu nói ngay:

Được. Cha lập tức viết thư, con thay ta chuyển đi.

Ông lại hơi trầm ngâm một chút nói tiếp:

Con cũng thay cha chuyển lời với gã, nếu như bởi không được Hứa Tiết dùng, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứ việc yên tâm đầu nhập vào cha, cha cầu mong còn không được. Chỉ cần chịu tới, cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ dùng địa vị cao để đối đãi, tuyệt đối không nuốt lời.

Mục nói:

Như thế tốt nhất ạ. Con thay Dương tướng quân cảm tạm Cao tướng công.

Trên mặt Cao Kiệu cuối cùng cũng một nụ cười từ suốt thời gian đó đến nay, đưa tay lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xoa trán, nhìnMục nói:

Kính Thần, vất vả cho con rồi. Lần này nếu thể cứu viện thành công, công lao của con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn nhất.

Mục nói:

Con chỉ đóng góp chút sức mọn thôi ạ, không dám kể công gì.

Cao Kiệu nhìn sang Tiêu Đạo Thừa:

Ta biết bệ hạ rất quan tâm việc này. Quân khẩn cấp, tối nay ta còn vài sự vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cần phải an bài, không tiện vào cung. Việc đã quyết định, làm phiền Tân An Vương trở về bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tấu lại cho bệ hạ thay cho ta.

Tiêu Đạo Thừa cười.

Được được. Ta tức khắc vào cung luôn để bệ hạ an tâm. Đại Ngu ta có cha vợ con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rể như hai người, thật sự phúc của bệ hạ, phúc của vạn dân. Ta sẽ chờ tin vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mọi người.

Nói xong đứng dậy rời đi.

Cao Kiệu muốn tiễn, Tiêu Đạo Thừa lại từ chối mãi. Cao Kiệu nhớ tối nay mình còn rất nhiều việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phức tạp cần phải xử lý, cũng không kiên trì nữa, chỉ tiễn ra cửa thư phòng, kêu Mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thay mặt mình tiễn anh ta ra ngoài.

Tiêu Đạo Thừa không thể thoái thác, được Mục tiễn ra ngoài, dọc đường đi cùng hắn trò chuyện thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiết, đi ra đến ngoài cổng lớn, trước khi lên xe ngựa quay đầu lại nhìn tôi tớ Cao Thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng chờ cửa, thầm kéo ống tay áo của Mục, ý bảo hắn đi theo mình.

Đi đến một góc tối khá xa, y mới thu lại nụ cười trên mặt, nét mặt nghiêm nghị thấp giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

thứ sử, một chuyện vừa rồi trước mặt Cao tướng công ta không dám nói. Ta coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi huynh đệ, người một nhà, mới nói lời trong lòng ra với ngươi.

Ngươi còn nhớ chuyện Lục Quang từng tố cáo ngươi đến Ngự sử đài không? Sau lần đó ta càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ càng thấy không đúng, cảm thấy lời nói của gã gia nô kia mà nghi ngờ Lục gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ẩn tình khác. Ta đã âm thầm phái người lẻn vào Lục phủ thăm dò, đúng lúc bắt gặp Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Quang đánh chết gia kia, bấy giờ mới khiến ta biết được sự thật của tối đó. Tháng Ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm ngoái, đúng Lục Giản Chi ở Giao Châu xa xôi bị bệnh mãi không khỏi, bản thân hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức khốn đốn, phu nhân xuất phát từ tình bạn đồng ý lời nhờ vả của người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sáng tác một bản cầm phổ nhằm khích lệ cổ vũ, lại bị nhị công tử Lục gia lấy đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để vu hại, còn muốn lan truyền rộng rãi. Nếu như buổi tối đó không phải ngươi nhạy bén phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện ra, sự việc không biết sẽ trở nên như thế nào nữa.

Ta biết được sự việc thì sợ hãi thay cho ngươi. Ta cũng nói thật, chuyện xảy ra tối nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không đáng để ngươi phải lao tâm lao lực. Từ lúc ban đầu vào ngày Trùng Dương ngươi thắng Lục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Giản Chi, người của Lục gia đã khắc ghi thù hận với ngươi rồi. Lần này lại làm ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 độc ác như thế, đúng là quá ghê tởm. Hiện giờ Lục gia xảy ra chuyện, Cao tướng công xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực nghĩ cách cứu viện, chính là bởi đều thế gia, xuất phát từ suy xét cho hai tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Lục kết giao xưa nay. Lục Giản Chi lại được ông ấy thưởng thức. Trước trận thắngngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trùng Dương, Đại lang Lục gia đã được ông ấy coi như con rể từ lâu rồi, đề thi ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó đến nay ta vẫn còn nhớ rất rõ, toàn bộ đều thiên vị Lục đại lang. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn đang bị vây trong thành, làm sao Cao tướng công không sốt ruột cho được?

Nhưng thứ sử thì lại khác.

Lấy ơn báo oán, lấy cáitrả ơn? Tiên hiền từngcâu, lấy thẳng báo oán, lấy đức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trả ơn.

Vừa rồi làm trò trước mặt Cao tướng công, ta cũng xin nói thẳng vậy. Thế cục Lũng Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không rõ, nếu như ngươi thật sự chia quân đi cứu viện thì không khác để Trường An rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào nguy hiểm, càng giống như bắt ngươi lấy thân phạm hiểm vậy! Ngươi có từng nghĩ tới, Trường An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mất, chẳng qua cũng chỉ mất đất thôi, nhưng Lý Mục ngươi một đời anh danh, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này sẽ đi con đường nào? Càng không cần phải nói, nhỡ đâu cứu viện không thành công, Trường An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại mất đi, những người trên triều đình không dám nói Cao tướng công một câu không tốt, nhưng chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắn sẽ nhắm đầu mâu vào trên người tướng hàn môn ngươi.

Y nhìn Mục, biểu cảm chân thành.

thứ sử, ngươi xuất thân hàn môn, không giống con cháu thế gia gia tộc chống đỡ. Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng công đối đãi với ngươi tất nhiên thân thiết. Nhưng không phải ta ly gián đâu, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy lãnh tụ thế gia, lúc gặp chuyện cần xuy xét thì sẽ nghiêng về lợi ích của thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia hơn không phải suy nghĩ cho ngươi.dụ như lần cứu viện này chính dụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điển hình. nay triều đình hỗn loạn, thời cuộc gian trá quỷ quyệt, lòng người khó dò, bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng hậu thật lòng tán thưởng tướng quân, Cô vương cũng như thế.

Vừa rồi ta không tiện hỏi. Nay đây ta muốn hỏi tướng quân một câu, lần này, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như ngươi chiếu theo phân phó của Cao tướng côngtoàn lực cứu viện nhân Lục thị, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại tán thành, sao?

Mục yên lặng một lát, đáp:

Không biết Tân An vương để ý không, vừa rồi Cao tướng công nói nghĩ cách cứu viện, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời nói cũng không hề đề cập đến Lục thị nửa câu, con cháu Nam Triều, tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Ngu.

Tiêu Đạo Thừa ngẩn người ra.

Mục nhìn ra, nét mặt cười như không cười.

Con người ai mà chẳng tâm, tôi cũng như thế, cực kỳ không ưa Lục gia. Nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi nghiêng về tâm nguyện của Cao tướng công hơn, không để cho hàng vạn con cháu Nam Triều bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vì cái danh Lục thị nội đấu bỏ mạng nghĩa dưới gót sắt người Hồ, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất tài, tôi cũng nỗ lực phải thử một lần.

Những lời vừa rồi Tân An Vương nói đó không phải không lý, ý tốt này tôi xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận.

Vẻ tươi cười trên mặt Tiêu Đạo Thừa cứng đờ, sau đó rất nhanh đổi sang khẳng khái:

– Hung trung chính, tắc mâu tử! Ngươi nói đúng lắm. Ai khôngcha mẹ, ai không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thê tử. Lần này cứu viện không liên quan đến thế gia, không liên quan đến hận thù, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202cứu mấy vạn nam nhi của Đại Ngu, con cháu của Nam Triều. Vừa rồi taquan tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi qua mức, lại quá thận trọng cho nên mới nói vài câu dông dài, không hề có ác ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì. Bệ hạ hoàng hậu biết được thứ sử có trí tuệ như vậy, nhất định càng vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mừng.

Mục cười cười, ôm quyền:

Được Tân An Vương tán thưởng, mỗ không dám nhận.

Tiêu Đạo Thừa cười gượng, lại nói thêm vài câu, sau đó mới ra khỏi chỗ tối, từ biệt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục rồi lên xe đi.

Xe trâu đi ra ngoài được một đoạn đường, lúc sắp đến chỗ rẽ, y quay đầu lại nhìn cánh cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn phía sau lưng đã đóng lại, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.

Y quay mặt trở lại, lệnh cho phu xe lập tức đi về hướng hoàng cung, từ cửa hông đi vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho người thông báo nói công việc khẩn cấp cầu gặp bệ hạ.

Y được dẫn vào gian thâm điện kia, Cao Ung Dung đêm khuya chưa ngủ, ngồi đó chờ, hỏi y: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

phụ gọi chàng đi nói thế nào?

Tiêu Đạo Thừa thuật lại một lần.

Chúng ta đã đánh giá hắn quá thấp, cho rằng hắn chỉ một phu thôi. Tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chứng kiến ta mới thấy người này thật ra cực kỳ thâm sâu khó lường, không phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng hậu thể dùng lâu dài được. Ta không tin hắn cam tâm nghe theo Cao Kiệu, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ôm tâm cao thượng cứu tướngĐại Ngu, cứu con cháu Nam Triều trở về.

Cao Ung Dung cười lạnh:

Nếu như hắn thật sự một kẻ phu như chàng nghĩ thì sao lúc trước thể cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 em gái ta được.

Nếu như hắn binh mã, tay nắm Trường An, cộng thêm lập công lớn, đứng đầu trong lĩnh vực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này nhắc đến tên hắn thì không ai không biết. Nhưng hắn xuất thân hàn môn, đây mệnh môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn nhất của hắn. trong tộc bởi xuất thân hắn vẫn bị người ta lên án. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hắn chẳng qua muốn mượnhội này tranh thủ càng nhiều danh vọng hơnthôi. Cứu vớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục thị đangtrong nước lửa, đây chính là một cơ hội tuyệt hảo lập uy trong tộc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 so với việc giành lại được Trường An còn có thể đánh vào mặt những tộc đó. Chàng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xem, hội tốt như vậy, hắn dễ dàng buông tay không?

Tiêu Đạo Thành một tay nắm chặt, tay kia vỗ mạnh vào lòng bàn tay, bừng tỉnh:

May được nàng nhắc nhở, quả đúngthế thật. Hắn cứu Lục thị, sau này những tộc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn ai dám ngẩng đầu trước mặt hắn nữa. Mua danh chuộc tiếng cũng chỉ thế thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm địa của hắn thật đúng quá thâm sâu khó lường.

Y đột nhiên nghĩ tới gì đó, nhíu mày:

Đây là một hội tốt để hoàn toàn loại bỏ Lục thị, không thể làm hỏng chuyện lớn được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lý Mục có ý muốn thuyết phục Dương Tuyên cùng nhau xuất binh, ta một cách, thể bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gió nhắc nhở Hứa Tiết, để lão tachuẩn bị sớm, tránh cho trường hợp họ thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kế hoạch để làm cho mọi thứ xảy ra…

Cao Ung Dung chau mày lại, nghĩ một lát rồi lắc đầu:

Không cần đâu.

Tiêu Đạo Thừa không hiểu nhìn chị ta.

Cao Ung Dung nói:

Con người ai chẳng lòng mưu lợi chứ? Dương Tuyên một phụ đắc lực của Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết. Hắn chưa chắc đã đoạn tuyệt với Hứa Tiết đâu. Với địa vị hiện giờ của hắn, đổi sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu nhập vào Cao Kiệu, Cao Kiệu hậu đãi với hắn, hắn cũng sẽ lo lắng về việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ bị những người khác trong gia tộc của Cao Kiệu chèn ép. Còn nói nếu như hắn thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị Mục thuyết phục, đồng ý xuất binh, thế thì chẳng khác nào công khai đoạn tuyệt với Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết…

Tiêu Đạo Thừa mắt sáng lên.

Rất đúng. Nếu Dương Tuyên thật sự bị Mục thuyết phục, Hứa Tiết mất đi một đại tướng đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực thì chẳng khác bị cụt tay. Đừng nói mấy vạn người của Lục gia bị vây trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành đến cuối cùng chưa chắc đã nhất định phá vây thoát được. được cứu về, vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phần binh lực còn lại kia ở trong mắt triều đình cũng đã mất hết mặt mũi, không thể nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khôi phục lại địa vị như trước được nữa.

Cục diện này, chỉ cần Lý Mục thuyết phục thành công, bất kể kết quả như thế nào, với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai nhà Hứa Lục thì đều lưỡng bại câu thương. với bệ hạhoàng hậu thì giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như nhổ được hai cái gai lâu ngày đâm trong thịt.

Y càng nói càng hưng phấn, hai mắt tỏa sáng.

Cao Ung Dung cười:

– Chàng còn muốn đi nhắc nhở lão cáo già Hứa Tiết nữa không?

Tiêu Đạo Thừa thấy chị ta nghiêng đầu liếc nhìn mình, bị ánh đèn chiếu rọi, đôi mắtngười, hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra, ghé sát vào người chị ta, nhẹ nhàng siết chặt tay chị ta, thấp giọng nói:

Mọi hành động của nhiên nghe theo điện hạ, chết cũng không từ…

……

Cao Kiệu viết bức thư tay gửi cho Dương Tuyên, thảo luận về kế hoạch cứu viện với Mục, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngay trong đêm gọi thuộc quan tới vạch ra kế hoạch chi tiết, khi tất cả bản đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quyết định thì đêm đã rất muộn.

Bởi sự việc khẩn cấp, Mục muốn ngay sáng sớm ngày mai sẽ lên đường đi gặp Dương Tuyên rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau đó đi thẳng tới Trường An. Sự việc bàn bạc quyết định xong, Cao Kiệu đưa hắn ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thư phòng, cứ luôn dặnhắn phải cẩn thận hết mức.

Mục vâng dạ liên tục.

Cao Kiệu nhìn hắn rời đi, đột nhiên nói:

– Kính Thần à, con hãy nhớ kỹ, lần này xuất binh lấy việc phân tán vây binh Bắc Hạ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan trọng nhất, chứ không phải muốn con dùng tính mạng để cứu người. Nếu như thế cục bất lợi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con phải tùyứng biến, tự mình chủ trương. Cứu viện không thành cũng ý trời, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi chuyện hãy lấy an toàn của bản thân đầu nghe con.

Mục đứng lại, chậm rãi quay người lại, cung kính nói:

Con biết rồi ạ.

Cao Kiệu gật đầu:

Vậy con mau về nghỉ ngơi đi, sáng mai phải lên đường rồi. A Di tạm thời ở lại nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con yên tâm, cha mẹ sẽ chăm sóc tốt cho nó.

Mục thi lễ với ông, sau đó bước nhanh đi.

……

Bóng dáng Lục Tu Dung dần dần đi xa trong bóng đêm, hoàn toàn biến mất sau cánh cửa cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hành lang trong viện tử.

Tiểu nương tử, ấy đi rồi, vào nhà thôi.

Thị nữ thấy nàng vẫn đứng bên cửa rất lâu bèn nhắc nhở.

Lạc Thần quay người đi về phòng.

Nàng biết chắc chắn về sau Lục Tu Dung sẽ không bao giờ thỉnh cầu những chuyện tương tự như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với mình nữa.

Lẽ ra nàng nên cảm thấy thoải mái.

Đã từng là bạn thân nhất, thân đến mức dùng chung một khăn tay, cùng ngủ chung một gối, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giấu nhau, không mật, cuối cùng cũng không thoát được bàn tay vô hình trong bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tối, cả hai đi hai hướng khác nhau, càng lúc càng xa, không thể nào trở lại như xưa được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa.

Lạc Thần biết, trong tối nay, nàng đã hoàn toàn mất đi người bạn thân nàng đã cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gìn giữ.

Sau này Lục Tu Dung sẽ không bao giờ đến tìm nàng nữa.

một ít dấu chân chim hồng trên tuyết từng thuộc về thời thiếu nữ trên người nàng, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một nắm cát lún không thể nắm lấy được, khó tránh khỏi chúng sẽ từ từ rời xa nàng. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 may mắn thay, trên con đường mới này,một người đàn ông tên Mục cùng đồng hành với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng.

Lạc Thần thở dài một hơi, đuổi đi những suy nghĩ sầu muộn trong lòng, đánh lên tinh thần chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục trở về.

Nàng biết lúc này trong thư phòng phụ thân hắn đang thương nghị, sự việc can hệ trọng đại, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn luôngian ngoài chờ hắn.

Nửa đêm, vẫn mãi không thấy hắn về, Lạc Thần lo lắngcùng, quyển sách trong tay giống như vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bài trí, lâu rồi không lật được một trang. Nàng đặt quyển sách xuống, mở cửa đang muốn đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên ngoài thư phòng của phụ thân xem xem thế nào, vừa ngước lên đã nhìn thấy một bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người cao lớn đi trên hành lang đang tắm ánh trăng đang đi về bên này.

Mục đã trở lại.

Nét mặt của hắn thoạt nhìn không khác với ngày thường, giữa mày không lộ vui buồn cũng không khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu, mà rất bình tĩnh.

Lạc Thần cùng muốn biết tối nay hắn với cha đã thương nghị như thế nào rồi, trong lòng hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202suy nghĩ như thế nào. Nếutrước kia nàng nhất định hỏi hắn ngay, nhưng tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay nàng không dám có biểu lộ gì, càng không dám hỏi.

Giống như một đêm bình thường chờ đợi hắn trở về, nàng mỉm cười đón hắn vào, giúp hắn cởi y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phục, tắm gội, được hắn từ trong phòng tắm bế ra, đặt trên giường.

Hắn đưa tay cởi y phục của nàng, nàng dùng một đôi cánh tay ngọc ôm lấy cổ hắn, dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoan ngoãn đón lấy, chợt nghe hắn hỏi bên tai:

A Di ơi, sao tối nay nàng không hỏi ta nhạc phụ đã nói cái gì?

Lạc Thần mở mắt ra, bắt gặp hai ánh mắt của hắn nhìn vào mình.

Trong mắt hắn dường như có vài phần xét.

Nàng đang chần chừ,Mục bỗng nhiên nhướng mày, ôm nàng đặt lên ngực mình, nhẹ nhàng vóe cái mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xinh xắn của nàng.

Nàng muốn biếtthì cứ hỏi ta. Lang quân của nàng tuy rằng ruộtbụng nhỏ, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không dám nghĩ nhiều nữa. Nàng hỏi đi. Nếu ta thật sự không kìm được nghĩ nhiều, nàng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phạt ta thêm mấy lần là được, ta sẽ nhớ kỹ…

Hắn nhìn nàng, cười tủm tỉm.

Buổi tối đó nàng dùng khăn lụa của mình trói tay hắn vào đầu giường, lại bịt mắt của hắn, trêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chọc hắn một trận, làm cho hắn cuối cùng không chiu đựng được nữa giật đứt dây lụa, lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới được giải thoát.

Nghe hắn nhắc lại chuyện buổi tối đó để trêu mình, mặt nàng không khỏi đỏ lên, vội đưa tay che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 miệng hắn lại. Hai người thì thầm cười đùa một lát, không đợi nàng mở miệng, Mục đã chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động nói quyết nghị cuối cùng kia ra.

Lạc Thần cẩn thận hỏi:

Chính cha thiếp ép chàng hỗ trợ ạ?

Nàng cảm thấy, nếu ta không gật đầu, cha nàng ép buộc liệu ta đáp ứng không?

Lạc Thần lắc đầu.

Mục sờ sờ nàng đầu, cười.

Thế đó. A Di, không giấu nàng, trước kia những kiến giải hành động của nhạc phụ, ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám gật đầu bừa, hiện giờ cũng thế. Nhưng ta dần dần đã bắt đầu thấy bội phục cha rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Con người sống trên đời này bùn nhơ nước bẩn, đặc biệt thân địa vị cao như cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn giữ được sự kiên trì của bản thân, theo ta thấy cực kỳ hiếm có.

Mục cũng không hề nói cho nàng hay rốt cuộcsao mình lại quyết định dốc hết mình cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục Giản Chi cùng với mấy vạn tướng bị vây nhốt trong thành kia. Ngoài những do công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khai được cha thừa nhậnLạc Thần không cần nghĩ cũng biết, lẽ,Mục còn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý tưởng khác hắn không thể giải thích cho người ngoài.

Nhưng điều này không quan trọng.

Hắn chịu đáp ứng phối hợp với phụ thân mình, như vậy đã đủ lắm rồi.

Thân hình nhỏ nhắn của nàng quỳ trên bắp chân rắn chắc cường tráng của hắn, mái tóc dài xõa xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 che đi bộ ng ực non nớt yêu kiều, vòng eo nhỏ nhắn, hai chân thon dài khép chặt, uốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lượn lộ ra vài đường cong quyến rũ.

Lang quân ơi, chàng phải bảo trọng đó. Chàng nhớ về sơm để đón thiếp nha.

Lạc Thần si nhìn kỹ lang quân đangdướithể mình, từ từ đổ người về phía hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đôi mắt đẹp đẽ tràn đầy những lưu luyến không muốn rời xa với hắn.

Sáng sớm ngày hôm sau, Mục ôm Lạc Thần tiễn đưa hắn lần cuối cùng, dẫn theo Phạm Thành cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đội hộ vệ phi nước đại xuyên qua hoàng thành yên tĩnh trong ánh ban mai mờ nhạt, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lần nữa đi về phương xa không xác định.

Giờ phút này, hắn làm sao thể tưởng tượng, lần đi này, hắn với người vợ nhỏ của mình sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải chia lìa lâu như thế. khi một lần nữa trở về, hắn đã là Đại Mã, dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người trên vạn người trong triều đình này.

Hết chương 108

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 108 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App