GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 87

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Nghĩa Thành hiện giờ có thể xem như một tòa quân bảo.

Nói cách khác, chính nhân số binh lính trong thành còn lớn hơn nhân sốdân bình thường. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vì hơn nửa năm nay, lưu dân đến nương nhờ Nghĩa Thành hầu hết những người đàn ông đến tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thích hợp đều gia nhập quân đội trở thành binh lính, còn lại những người già yếu, phụ nữ, trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 em mới định cư thành dân chúng bình thường.

Người Tây Kim tới tấn công thành, sự an toàn của người dân, Lý thứ sử đã yêu cầu họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạm thời di chuyển ra khỏi thành, không để lại một nửa hạt ngũ cốc.

Tin tức này đã được truyền đạt xuống rất nhanh.

Toàn thành ngay lập tức trở nên căng thẳng và được huy động.

Không cần phải nói, bất kể những thứ ăn được, mang đi được thì mang đi hết. Còn những thứ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang đi được chẳng hạn như những chiếc nồi sứt mẻ sành sứ sau khi đã định ổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định ở thành được vứt trong những nhà bỏ hoang thì lấy lên, bàn ghế bị mất chân cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được tìm được tất cả đều giấu hoặc chôn, không để lại một thứ hết.

Khu định bọn họ sắp đi nằm trong một ngọn núi cách Nghĩa Thành mấy chục dặm. Đêm qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202Mục đã dẫn người đi tìm kiếm, cuối cùng đã tìm được nơi thích hợp này để tạm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đâymột thung lũng bằng phẳng trong lòng núi, gần đónguồn nước chảy. Bính lính đã chặt cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng với cỏ tranh dựng nhiều lán trại đơn giản cho người dân bãi đất trống theo địa hình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đối mặt với ba vạn quân địch thế tới ào ạt, kế hoạch ứng chiến tạm thời định ra này© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nói phù hợp với điều kiện địa phương, tận dụng triệt để những bức tường kiên cố và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cao chót vót của của Nghĩa Thànhsự trống trải của bên trong thành.

Lý Mục rất lòng tin chiến thắng trong trận chiến này.

Nhưng hắn càng hiểu hơn, bất kỳ kế hoạch tác chiến nào, dù hoàn hảo đến đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, trước khi kết quả thì cũng không ai thể đảm bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ thắng lợi.

Hắn cũng không thể.

Chiến thuật này chắc chắn một chiến thuật tài tình và táo bạo.

Một khi thành công, chẳng những thể làm Nghĩa Thành đứng vững gót chân, uy danh đại chấn, đạt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thắng lợi đầu tiên có ý nghĩa sâu sắc sau khi hắn trở thành thứ sử Nghĩa Thành. Hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn có thể giải quyết được vấn đề nan giải trước mắt về quân nhu vũ khí.

Nguồn lính không phải vấn đề lớn, quân số mỗi ngày một tăng, hắn dự cảm, chỉ cần đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thắng trận này, về sau chỉtốc độ tăng nhanh hơn thôi.

Cái khónguồn quân nhu khí.

Nếu trận chiến này giành chiến thắng, sức mạnh của quân đội thể được cải thiện đáng kể.

Nhưng đồng thời, táo bạo cũng nghĩa là chấp nhận rủi ro lớn.

A Cúc mang theo nhóm già thu dọn xong, Lạc Thần thay sang quần áo bình thường, khi đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi cửa lớn phủ thứ sử đã thấy Mục đứng cửa, đang nói chuyện với Tôn Phóng Chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên cạnh một đội binh lính Lệ Chiến.

Đứng cuối hàng Cao Hoàn.

Mấy ngày không gặp, cậu em trai vẻ như đen hơn rất nhiều, mặc trang phục binh lính bình thường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khí chất con cháu thế gia khi xưa đã không còn sót lại trên người cậu nữa, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ánh mắt sáng ngời sắc bén hơn trước rất nhiều. Nhìn thấy Lạc Thần, ngại quân kỷ cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không gọi lên, chỉ nở nụ cười tươi rói với nàng.

Tôn Phóng Chi vỗ bộ ng ực, dường như đang hứa hẹn bảo đảm đó với Mục, nghe âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thanh phía sau thì quay đầu lại, thấy Lạc Thần đi ra thì cười tươi tiến lên, khom người nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mời phu nhân lên xe ngựa.

Lạc Thần nhìn sang Mục.

Lý Mục đã đi tới, nói:

A Di, nàng đi Cừu Trì mấy ngày nhé. Chờ ở đây xong mọi việc, ta sẽ đi đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng về.

Lạc Thần ngớ người ra, ngay sau đó thì hiểu.

Để nàng đi Cừu Trì, nhiên bởi nơi đó tương đối an toàn. Hơn nữa, điều kiện cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 càng tốt hơn.

Nàng nhìn bãi đất trống bên ngoài cửa lớn phủ thứ sử.

Dân trong thành gần đó dưới sự hỗ trợ của binh lính đang kéo theo con cái của họ thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dọn đồ đạc, dáng vẻ rất vội vàng.

Ánh mắt nàng lại rơi xuống trên mặt hắn.

thứ sử, ngài thể đánh thắng trận này không ạ?

Nàng hỏi hắn, giọng ràng trịnh trọng.

Mục sửng sốt.

Điều này còn phải nói, chắc chắc thắng rồi.

Tôn Phóng Chi thấy Mục chưa kịp phản ứng, bèn nóng nảy giành trả lời thay cho hắn.

Lạc Thần quay sang Tôn Phóng Chi.

Nếu đã thế,sao muội phải đi Cừu Trì ạ? Muội muốnlại cùng với mọi người, chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin chiến thắng của các huynh.

Lần này đến lượt Tôn Phóng Chi ngớ người, chần chừ nhìn sang Mục.

Mục nhìn vào mắt Lạc Thần, trong ánh mắt hắn ẩn chứa sự xúc động, một lát sau mới nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Được, vậy nàng hãy chờ ta nhé. Đánh thắng trận này rồi, ta sẽ đi đón nàng về thành.

Lạc Thần cười tươi, quay lại nói với A Cúc:

Cúc ma ma, chúng ta đi nhà A Ngư trước, dẫn A Ngư đi cùng.

Cao Hoàn lúc trước miễn cưỡng được gia nhập vào đội Lệ Chiến, tuy cậu cũng luôn cố gắng hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình nhưng đồng đội người nào cũng đều xuất chúng, bình thường trong các buổi luận tập luyện, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khó tránh khỏi luôn đứng hàng bết bát. Ngày hôm nay được điều động đến đây, vốn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng đoàn đội hộ tống a tỷ đi Cừu Trì tránh trận chiến. Lúc này cậu đang đứng hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuối đội ngũ, nhìn theo đoàn người a tỷ rời đi, thấy cấp trên Tôn Phóng Chi cùng đồng đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng đang nhìn theo bóng lưng của ấy, vẻ mặt xúc động, trong lòng cậu không khỏi cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự hào kiêu ngạo, nghĩ đây mới nền nếp gia đình Cao thị mình, sau này mình nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định phải cố gắng gấp bội, tuyệt đối không thể bôi nhọ tỷ phu cùng với a tỷ được.

…..

Dân chúng trong thành dưới sự trợ giúp của binh lính chỉ trong một ngày đã di dời sạch sẽ, bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năm ngàn người tất cả đều ra khỏi thành, đặt chân tới thung lũng định tạm thời.

Trăm cay ngàn đắng đi tới nơi này, những ngày tháng an ổn chưa được bao lâu thì đột ngột lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết được người Tây Kim sắp đến tấn công thành trì, đám người mình lại phải ra khỏi thành dời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi vào trong núi. Tuy rằng khi Tưởng Thao sắp xếp chuyện di dời đã luôn nhấn mạnh nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhở người dân trong thành rằng thứ sử chắc chắn thể đánh thắng trận này. Sắp xếp cho họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 di dời là để đảm bảo an toàn cho họ, họ sẽ mau chóng được trở lại thành, nhưng nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm vẫn khó tránh khỏi hoảng sợ bất an.

Cho đến khi nhìn thấy thứ sử phu nhân cũng xuất hiện cùng đi theo họ đi đến địa điểm định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạm thời, thay vì bỏ rơi họđến những nơi khác để tránh chiến tranh như họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ trước đây, nhóm dân chúng trong thành bấy giờ mới tin tưởng hoàn toàn vào lời nói của Tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thao, tích cực phối hợp trong mọi việc.

Đến nơi tạm trú trên núi, ổn định chỗ ở xong rồi, nhóm phụ nữ không chịu ngồi yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chung với nhau, lấy ra máy kéo tiếp tục xe chỉ, người không máy kéo sợi thì đan giày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rơm cho binh lính. Nhóm trẻ nhỏ thì cũng được bố trí vào lán lớp học nửa buổi giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước.

Lạc Thần nghỉ tại trong một căn nhà gỗ đổ nát của những thợ săn sau khi rời núi đã bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại.

Tưởng Thao đã nhờ người sửa chữa ngôi nhà gỗ, dọn dẹp xong, nàng đi ra bảo A Ngưcả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái bị bệnh kia vào cùng.

Khi gái vừa mới được cứu về, vết thương của ấy đã thối rữa, mấy chỗ sâu gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thể nhìn thấy xương, sốt cao như lửa, cả người chỉ còn lại hơi thở thoi thóp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể chết đi bất cứ lúc nào. Mấy ngày nay, mặc dù tình trạng của ấy cuối cùng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khá hơn nhưng trông vẫn rất yếu.

Lạc Thần cảm thấy vô cùng thương cảm cho gái được chính mình cứu thoát này, khi đến đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghĩ đến mùa trong vùng núi nắng mưa thất thường, những cái lều được tạm đó chưa chắc đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 che chắn được mưa gió, sợ ấy trúng gió gặp mưa ảnh hưởng đến sự hồi phục của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế đã đặc biệt sắp xếp cho ấy đến căn nhà gỗ của mình, đóng giường cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy ngủ, còn cho người sắc thuốc đổi thuốc cho ấy, chăm nom rất chu đáo thoả đáng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Phàn Thành cùng với ba trăm thị vệ đương nhiên cũng lại nơi này. Mục còn bố trí một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đội binh lính đi theo đội thủ vệ của Phàn Thành, số còn lại tất cả đi theo hắn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nghĩa Thành chuẩn bị tác chiến nghênh đón quân địch.

Sau khi lại đây, mỗi buổi sáng, Lạc Thần đều không ngủ nướng luôn thức dậy đúng giờ,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuất hiện trước mặt người dân thành trì với nụ cười trên môi. Nàng biết rằng chỉ khi nàng xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện mỗi ngày, mọi người mới cảm thấy nhẹ nhõm yên tâm bắt đầu một ngày mới tại đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mỗi khingười hỏi thăm tin tức chiến sự, nàng nói với đối phương, tất cả đều nằm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tầm kiểm soát của thứ sử, kêu họ cứ việc yên tâm.

Nàng trấn an người khác như thế, cũng trấn an lòng của hàng ngàn người này, nhưng trong lòng nàng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không khỏi dâng lên một nỗi lo lắng thầm kín.

Hôm qua nàng đã nhận được tin, nói rằng ba vạn binh lính Tây Kim đã đến Nghĩa Thành vào ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm kia rồi.

Vừa đến triển khai tấn công thành trì.

Cả ngày hôm nay, nàng chẳng còn lòng dạ nào làm những việc khác, tâm trí đang hồi hộp chờ đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin tức của chiến sự. Nhưng mà tin tức vẫn không hề truyền đến.

Chạng vạng trời lại mưa. Lều trại của thị nữ cùng già bên cạnh đều bị dột nước, ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm muỗi rất độc, Lạc Thần chỉ đơn giản bảo mọi người vào nhà, và làm một chiếc giường lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho mọi người ngủ.

Đêm đã khuya, mưa đã tạnh, ánh trăng từ từ nhô lên treo trên đỉnh núi.

Xung quanh góc phòng, hương ngải cứu đuổi muỗi đang cháy, những người đã ngủ thiếp đi đang ngủ ngon lành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên sàn nhà.

Lạc Thần ngủ không yên, nằm trên ván lót được làm tạm thời trong góc phòng, trằn trọc rất lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm chạp ngồi dậy, ôm đầu gối nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, đang lúc thất thần chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe bên cạnh một giọng nói rất khẽ rất khàn:

thứ sử chắc chắn sẽ chiến thắng.

Lạc Thần giật mình quay sang, thấy gái ngủ ngay bên cạnh mình không ngờ đã tỉnh,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẽ nghe được động tĩnh thức dậy từ chỗ nàng nên đã lên tiếng. Đã nhiều ngày như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây lần đầu tiên nàng nghe cô ấy chủ động nói, những ấy nói là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều tốt mà nàng muốn nghe.

Tâm trạng của nàng tốt hẳn lên, khẽ khàng hỏi:

tôi đánh thức chị dậy à?

gái mù lắc đầu, cũng khe khẽ đáp:

Tôi ban ngày ngủ quá nhiều rồi, giờ ngủ không được nữa.

Lạc Thần biết ấy đã không còn sốt nữa.

Đã nhiều ngày, mình lo lắng về chiến sự, cộng thêm luôn phải trấn an lòng dân trong thành, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không mấy để ý tới vết thương củaấy, bèn hỏi:

Thương thế của chị thế nào rồi?

Đã tốt lên nhiều rồi. Đa tạ phu nhân. gái khàn giọng đáp.

Lạc Thần lấy thuốc mỡ vết thương mà bác quân y để lại từ một cái bọc bên cạnh giường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Chỗ tôi còn một lọ này. Chỗ tay chân chị tự bôi đi. Còn ở lưng để tôi bôi cho. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

gái hơi cứng người lại, sau đó chậm chạp xoay người nằm sấp xuống.

Lạc Thần vén áo ấy lên, lộ ra tấm lưng gầy đến cơ hồ thể nhìn thấy xương sườn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mượn ánh trăng mờ ảo bên ngoài cửa sổ chiếu vào, dùng đầu ngón tay khều thuốc lên, nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bôi lên những chỗ vết thương cho ấy.

Nhìn đã đỡ rất nhiều rồi đó. Điều dưỡng thêm một vài ngày nữa thể khỏi hẳn rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cũng muộn rồi, tôi đi ngủ đây. Chị cũng đi ngủ đi. Ngày mai tôi kêu A Ngư bôi thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho chị.

Nàng bôi thuốc xong, đưa lại lọ thuốc vào tay cho gái mù, nằm trở lại.

Sau khi nằm xuống, nàng không còn trằn trọc như trước nữa, dần dần, đã ngủ thiếp đi.

Bên tai, là tiếng hít thở đều đều rất nhẹ của nàng.

Hơi thở, dường như còn thoảng mùi thơm nhẹ từ tay áo nàng để lại.

gái chậm rãi mở mắt ra.

Một đôi mắt tím không phân biệt nam nữ ẩn chứa hai tia cảm xúc sâu xa nơi đáy mắt.

ấy nặng nề nhìn bóng lưng mảnh khảnh của gái nhỏ nhắn nằm cuộn trònngay bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ cần với tay thể chạm tới, rất lâu sau mới từ từ nhắm hai mắt lại.

….

Ngày hôm sau, Lạc Thần cuối cùng cũng nhận được chiến báo mới đến từ Nghĩa Thành. Binh lính Tây Kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đuổi tới, đã đụng phải quân đội của Mục cánh đồng bát ngát phía bắc ngoài thành. Lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ba vạn ứng phó với một vạn, một nửa trong số một vạn này thậm chí không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khí đàng hoàng, thứ họ đang cầm trên tay chỉ gậy gỗ.

Khí thế bên Tây Kim to lớn thế nào thể tưởng tượng, cực kỳ kiêu căng ngạo mạn, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phát động tấn công mạnh mẽ. Hầu như không gặp phải sự kháng cự đàng hoàng nào, quân của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục nhanh chóng bị đánh bại, tháo chạy vào trong thành, đóng cổng thành treo thẻ miễn chiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cao.

Binh lính Tây Kim làm sao thể cho đối phương hội thở phào, thừa thắng xông lên, dựng thang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ném đá, bắn tên, tiếp tục phát động bao vây ác liệt.

Quân coi giữ đầu tường thành Nghĩa Thành rất nhanh đã bị thất thủ, cửa thành bị phá.

Binh lính Mục không địch lại, từ bỏ chống cự, toàn quân chia làm nhiều nhómtiến về các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổng còn lại bỏ chạy.

Binh lính Tây Kim từ cổng phía Bắc lao vào như thủy triều, truy kích những binh lính Nghĩa Thành đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bỏ chạy trốn. Bên ngoài cửa thành Bắc, cuối cùng chỉ còn lại một đội truy trọng binh được phụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mệnh lại.

Bọn họ quan sát tình hình chiến đấu, người Tiên Bi dùng ngôn ngữ Tiên Bi châm biến người Hán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 năng, nhát chết như chuột nhắt, còn thở dài tiếc nuối không thể được giết vào trong thành giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như các đồng đội. Điều đáng ăn mừng duy nhất chính nghe nói nơi này không lâu trước đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn một tòa thành chết, nói vậy chắc bên trong đó cũng chẳng thứ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm trác được. Chờ công phá được thành trì rồi, giết sạch quân dân trong thành rồi, trả thù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xong xuôi, làm cho Hầu Định sợ vãi đái cả quần rồicũng thể rút lui trở về, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếp tục đi theo hoàng đế của họ đoạt lấy Trường An Tây Kinh hiện đang nằm trong tay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Yết.

Trường An Tây Kinh, Đông Đô Lạc Dương, đây hoàng thành được xây dựng bởi người Hán qua nhiều thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hệ, mớinhững vùng đất giàu thực sự.

Ngay vào lúc đội binh lính Tây Kim ở đây xoa tay hằm hè, bọn chúng không nghĩ tới, ngay sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi toàn bộ binh lính tác chiến tràn vào cửa Bắc thành, thì một đội binh lính Nghĩa Thành hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngàn người dưới sự dẫn dụ của mấy trăm dũng mãnh giống như những bóng ma từ phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau chúng bọc đánh lên.

Quân đội Nghĩa Thành đã quét sạch đội truy trọng binh Tây Kim vẫn còn đang cổ cho đồng đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của họ, sau đó mau chóng đóng cửa thành lại, đổ sắt nóng chảy đã chuẩn bị trước, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xếp những tảng đá khúc gỗ khổng lồ đã chuẩn bị sẵn, bịt kín hoàn toàn lối ra.

Cùng lúc đó, dựa theo kế hoạch đã định ra sẵn, binh lính Nghĩa Thành đã rút lui về các cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đông, tây và nam khác cũng đều rút lui thuận lợi.

Các cổng thành cũng được làm theo cách tương tự, tất cả đều bị đóng bịt kín.

Gần ba vạn binh lính Tây Kim cứ như vậy đã bị giam cầm trong thành Nghĩa Thành theo kế hoạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã định trước của Mục.

Người Tây Kim tỉnh táo lại sau thắng lợi cuồng nhiệt đuổi giết quân địch vào lúc này mới ý thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được thứ họ chiếm lĩnh một tòa thành trống, ngoài tường đổ nhà nát ra thì ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cái bóng ma cũng không thấy.

Cửa thành để ra ngoài đã bị phá hỏng.

bọn họ đã bị binh lính Nghĩa Thành bên ngoài bao vây kín.

Tường thành cao ngất, cho họ dũng khí nhảy xuống, nếu vận số may mắn không bị gãy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gãy chân thì cái nghênh đón họ cũng là mũi tên như châu chấu tình cùng với trận hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế hừng hực của binh lính Nghĩa Thành đang chờ bên ngoài.

Người Tây Kimtrong thành như ruồi nhặng không đầu cả một ngày đi khắp thành trì để rồi phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện ra một sự kiện đáng sợ hơn.

Bọn họ khôngđồ ăn.

Tìm khắp toàn thành, đừng nói thể tìm được nửa hạt lương thực thể ăn, ngay cả cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dạithể ăn cũng đã bị thu hoạch chẳng còn một mống.

Người Tây Kim chiếm lĩnh được thành trì bấy giờ mới ý thức được, họ đã bị lừa rồi.

Thành trì họ chiếm được đã biến thành cái thùng lớn vây bọn họ vào trong đó như vây một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đám kiến, không ra ngoài được.

….

Tin tức về tiến trình của cuộc chiến khiến bầu không khí trong toàn bộ khu định tạm thời trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên phấn khích. Mọi người đều nở nụ cười trên khuôn mặt, những đứa trẻ đọc to những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nữ thậm chí còn hăng hái hơn trong việc kéo sợi đóng giày.

Hôm nay, một buổi chiều đầy nắng, yên tĩnh.

Người Tây Kim đã bị nhốt trong thành bốn năm ngày rồi.

Nghe nói ngày đầu tiên, rất nhiều binh lính Tây Kim trèo lên đầu tường thành bắn tên vào binh lính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của Mục bao vây bên ngoài thành, chửi to, trong thành nổi lên ánh lửa khắp nơi.

Đến bây giờ, lẽ ngay cả chuột cũng đã bị bắt hết, và còn xảy ra chuyện chém giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẫn nhau. Không ngừng có binh lính Tây Kim bị đói đến mức ngay cả sức nói chuyện cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202trèo lên đầu tường thành, cầu xin đầu hàng.

Bọn trẻ nhỏ bị tin tức này k1ch thích, cùng hưng phấn, hai ngày nay hồ không muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 học, Lạc Thần cũng không ép buộc, hôm nay cho tan học sớm.

Nàng trong phòng, vốn định biên soạn một quyển sổ tay đọc viết mới, định sau khi trở về thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ phát cho những học sinh học giỏi xuất sắc, dần dần mệt mỏi rã rời, ngáp một cái, đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bút xuống, nằm xuống chiếc giường đặt bên cửa sổ, nhắm mắt ngủ một giấc nhỏ.

Khi tỉnh lại, cảm thấy làn gió mát thổi quanh mình, mở mắt ra đã thấy gái ngồi dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất bên cạnh, tay cầm chiếc quạt lắc nhẹ, quạt cho mình.

gái đã khỏi bệnh. Những vết thương trên người mưng mủ đến mứcthể nhìn thấy cả xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã dần lành lặn, nhưng ấy không hòa nhập với người khác, lại vẻ như sợ ánh mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trời, mặc bệnh đã khỏi nhưng ấy không bao giờ ra ngoài trong suốt thời gian đó, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mãi trong một góc phòng âm u, cúi đầu đưa lưng về phía cửa sổ, hoặcngủ, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lặng lẽ giúp A Ngư bện dây thừng.

ấy một cô gái mù, Lạc Thần không muốn cô ấy phải làm bất cứ điều cho mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả. Nàng cứu ấy, coi như cũng chỉ thu nhận thêm một người thôi. Không ngờ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngủ rồi, cô ấy lại chủ động tìm quạt quạt mát cho mình.

Nàng mỉm cười với ấy, nói:

– Tay chị mỏi lắm rồi phải không? Chị đi nghỉ ngơi đi, không cần phải quạt cho tôi đâu.

gái cúi đầu, nói giọng khàn khàn:

Tôi không mệt. Mọi người đều đang làm việc bên ngoài, để tôi quạt cho cô.

Sau khi ăn trưa xong, A Cúc cùng nhóm vú già thị nữ chia tốp năm tốp ba ngồi bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới bóng cây cách đó không xa, bận rộn khâuđan dép rơm.

Lạc Thần thấy cô ấy cứ khăng khăng nên không từ chối nữa, ngồi dậy, lại cầm bút lên tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biên soạn sách.

Trong phòng im ắng, bên taitiếng suối róc rách, tiếng chim hót líu lo.

gái ngồi bên cạnh nàng, không nói gì, chỉ cúi đầu tiếp tục quạt gió cho nàng.

Lạc Thần viết thêm được hai trang, đúng vào lúc này bên ngoài tiếng bước chân tung tăng, A Ngư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy vào, tay cầm một lá thư, mừng rỡ kêu to:

Phu nhân ơi, vừa nãy thủ vệ gửi đến ạ, nói tin tức thứ sử gửi cho phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó.

Lạc Thần vội buông bút xuống, nhận lấy thư.

A Ngư truyền tin xong lại tung tăng đi ra ngoài.

Đây thưMục viết cho nàng. Nói cuộc bao vây thành đã tiến triển thuận lợi. Binh lính Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kim người Tiên Bi cũng bộ phận người Hán, nhưng đều những kẻ hung tàn giết người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không chớp mắt. Hắn còn phải tiếp tục bao vây thành, cho đến khi phá hủy toàn bộ ý chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của những người đó.

Cuối thư, hắn nói hắn rất nhớ nàng, hỏi nàng nhớ mình không. Bảo nàng chờ hắn thêm mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa, chờ sự việc xong rồi hắn sẽ tới đón nàng ngay.

Lạc Thần nhìn chăm chú vào mấy hàng chữ này, nhìn rất lâu, khóe môi bất giác nhướng lên, dần dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thất thần.

gái đang quạt cũng dừng lại, chậm chạp ngẩng lên.

Phu nhân, trong thư thứ sử đã nói gì thế? ấy hỏi.

Không gì cả. Chỉ nói mấy ngày nữa thể kết thúc cuộc vây thành rồi…

Lạc Thần mỉm cười, nhìn gái ngồi bên cạnh vừa hỏi mình.

Đột nhiên ánh mắt nàng như bị định trụ.

Thời tiết như thế này nhưng gái vẫn luôn thói quen quấn một cái khăncổ. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước A Ngư từng hỏi ấy, ấy nói mình ngoài mắt bị ra thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổ họng cũng chứng gió, bởi giọng bị khàn nên ngày mùa cũng không chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được gió.

Lạc Thần không hề nghi ngờ gì,nhiên cũng không để ý nhiều.

Cho đến lúc này, khi gái ngẩng lên, chiếc khăn trên cổ đúng lúc hơi lỏng, lộ ra yết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hầu của mình.

Lạc Thần nhìn thấy hầu kết nhô ra.

Những lúc bên Mục, nàng rất thích hôn cắn quả táo Adam được xác định ràng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn bởi phụ nữ không có, vì vậy rất hấp dẫn đối với nàng.

Đâymột đặc điểm đặc trưng của nam giới, nàng biết rất rõ.

Đôi mắt nàng rơi từ cổ của gái xuống khuôn mặt gầy guộc với đôi mắt nhắm nghiền thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cúi xuống từ bấy đến nay nàng dường như chưa bao giờ nhìn rõ, một cảm giác như đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng quen biết đột nhiên dâng lên trong lòng nàng.

Khuôn mặt này, hình dáng này…

Dường như đã nhìn thấy đâu đó rồi.

Nhưng nhất thời lại không thể nghĩ ra được.

Trong lòng nàng đột nhiên trào lên một dự cảm xấu. Thấy gái mù này lại cúi đầu xuống, tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tục quạt gió cho mình, liền không nhìn ta nữa, mặt không lộ biểu cảm như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc tiếp tục cúi xuống viết.

Một lát sau, viết xong một tờ, nàng đặt bút xuống đứng lên, mỉm cười nói:

– Chị đi nghỉ ngơi đi, tôi đi xem họ may vá đến đâu rồi.

Nàng đi ra ngoài đi, tiến về phía trước, dần dần bước nhanh hơn.

Nàng gọi Phàn Thành tới.

Phàn Thành mang theo thị vệ đi theo nàng trở lại nhà gỗ, lúc đẩy cửa ra, Lạc Thần bị cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tượng trước mặt hoảng sợ.

gái vẫn ngồi dưới đất, nhưng trong tay lại thêm một thanh chủy thủ, chủy thủ đang kề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào cổ A Ngư.

Lần này cô gái mù cũng không hề nhắm mắt.

Từ từ ngẩng lên, mở mắt ra, lộ ra đôi mắt màu tím khó thể quên Lạc Thần từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp một lần.

Mộ Dung Thế!

Lạc Thần hoảng hốt kêu to.

Mặc người trước mặt nàng vẫn mặc quần áo phụ nữ, một khuôn mặt khác một trời một vực với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dung mạo mỹ lệ tuyệt đẹp trong trí nhớ của Lạc Thần, nhưng đôi mắt này cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ lạnh lẽo âm u toát ra trong mắt, ánh mắt tựa như một người không có tình cảm, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa thấy là nhận ra ngay.

Mộ Dung Thế nhìn Lạc Thần, khóe môi cử động, cười như không cười:

ta.

Gã đưa tay lên lau, những thứ giống như bùn trên mặt lần lượt được xoa đi, lộ ra một khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt nguyên bản.

Khuôn mặt trước mặt xanh xao tái nhợt, hai hóp lại, gần như không còn hình dáng nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho cởi bỏ lớp ngụy trang bên ngoài thì nhìn cũng rất khác với dung mạo tuấn tú đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẽ đến kỳ lạ Lạc Thần từng gặp buổi Khúc thủy lưu thương ngày đó. Gần như thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đổi thành một người hoàn toàn khác.

Nếu không phải vừa rồi nàng nghi hoặc muốn dẫn người tới kiểm chứng xem chuyện xảy ra, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm sao thể ngờ rằng Mộ Dung Thế, người Tiên Bi mà nàng cho rằng hiện tại vẫn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang không ngờ lại dùng phương thức này xuất hiện trước mặt nàng.

Nàng cứu về một con sói hoang nguy hiểm. Cùng ăn, thậm chí cùng ngủ, và ở bên nhau mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày như thế này.

Lạc Thần sắc mặt hoảng sợ cực độ, tim đập loạn lên.

Nhưng vào lúc này nàng cũng không kịp nghĩ nhiều.

Nàng nhìn A Ngư đang bị Mộ Dung Thế khống chế.

đang khóc, trong mắt đầy vẻ hoảng sợ, nước mắt rơichã.

Mộ Dung Thế, lúc ngươi vùng đất hoang ngoài thành sắp chết, A Ngư đã phát hiện ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươicứu ngươi. Nếu như ngươi vẫn còn người thì không được đối xử với em ấy như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế. Ngươi mau buông em ấy ra.

A Ngư nghe thấy tên của mình thì ra sức giãy giụa.

Phàn Thành giận giữ lập tức sai người bao vây lấy, rút kiếm gầm lên:

Mau thả ra.

Mộ Dung Thế mặt mày lạnh tanh, năm ngón tay chợt siết chặt, giống như ưng trảo bóp lấy cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bé.

A Ngư đột nhiên không thở nổi, dưới năm ngón tay củanhắm mắt lại, mặt đỏ bừng nghẹt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thở.

Mộ Dung Thế lạnh lùng nhìn Lạc Thần:

Người của bước tới một bước, ta sẽ bẻ gãy cổ ngay.

Hết chương 87

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App