GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 143

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nghe được giọng nói của nàng, con Bạch Hổ ngoảnh mặt về phía nàng. Hình thể của nó to lớn, cần cổ thô to, ngồi trên khối đá to lớn bả vai xòe ra hai bên giống như hai hàng quạt sắt, bốn móng vuốt cũng sắc bén không kém như những chiếc móc câu, trên các đầu móng vuốt còn sót lại vết máu của con mồi chưa được li3m sạch.

vầng trán rộng, khuôn mặt thẳng tắp uy nghiêm, đôi mắt hổ màu nâu nhạt hình tam giác, bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 răng nanh trắng sắc nhọn, hình như vừa rồi đã bị đánh thức bởi những tiếng động này từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía đối diện trongđang ngủ, rất khó chịu, bấy giờ mới màn xuất hiện như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này.

Tuy nhiên, con Bạch Hổ trước mặt ngoại trừ cái đầu vẫn trònbộ lông đen giống như cái vòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên cổ, thì đã hoàn toàn khác so với con hổ nhỏ đáng thương đang chờ nàng giải cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong ức của Lạc Thần.

mạnh mẽ cường tráng, uy nghiêm tàn bạo, từ đôi mắt hổ cho đến cái đuôi như roi sắt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 toàn thân tràn đầy sức mạnh răn đe, như thể xông tới bất cứ lúc nào dùng răng nanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 móng nhọn của rách đập tan con mồi trước mặt.

Lạc Thần mới gọi một tiếng, thấy sự chú ý của bị mình thu hút, trong lòng lại cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy thấp thỏm.

Tuy rằng lúc còn nhỏ rất linh tính, lại rất gần gũi với nàng, nhưng cũng đã mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trôi qua, nếu không phải vừa rồi nhìn thấy bộ lông hiếm của nó, chỉ sợ ngay cả nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không nhận ra nó. sao cũng thú, trong núi rừng đã đó nhiều năm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm sao nó còn nhớ được mình?

Tiếng gọi bật thốt ra của nàng vốn là bởi vì kinh ngạc vui mừng, nhưng nếu bởi thế bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nó tấn công, dưới tình cảnh đó chẳng phải dậu đổ bìm leo tự gây phiền phức cho nhóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dương Kế hay sao?

Nàng hối hận cũng đã muộn.

Nàng không dám lên tiếng nữa, chỉ thể cố gắng giữ bình tĩnh, không chớp mắt nhìn con hổ trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 to lớn đối diện đang nhìn mình, trên mặt nở nụ cười.

Bạch Hổ dùng đôi mắt màu nâu nhạt âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm nàng, một lát sau, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi nghiêng nghiêng, giơ móng vuốt lên, chần chần một chút như muốn nhảy xuống khối đá lớn.

Cả người Dương Kế căng cứng, hai mắt nhìn chằm chằm vào con hổ hung dữ trước mặt như sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hành động, lập tức dùng cử chỉ tay ngôn ngữ môi ra hiệu cho đồng đội từ từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lui về phía sau.

Đối mặt với con Bạch Hổ mình chưa từng nhìn thấy trong đời này, Vinh Khang sửng sốt, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lập tức bị bộ lông đẹp đẽ quý hiếm của thu hút, trong lòng thầm may mắn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngờ hôm nay chẳng nhữngđược mỹ nhân còn được một bộ lông thú quý hiếm nữa. Y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lặng lẽ giương cung lên cài tên vào, kéo căng, nhắm chuẩn vào mắt nó, bắn tên.

Mũi tên lao đi như sao băng về phía Bạch Hổ, mũi tên cọ xát với không khí, phát ra tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 u u rất nhỏ.

Cẩn thận!

làm động tác nghiêng đầu làm cho Lạc Thần cảm thấycùng quen thuộc, nhìn mũi tên bắn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía nó, nàng theo bản năng kêu lên.

Bạch Hổ khẽ cử động đôi tai, đột ngột quay đầu lại, phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ từ cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họng, nhìn chằm chằm vào Vinh Khang, ngồi xổm xuống, đá hai chân sau mạnh mẽ nhảy lên khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tảng đá, thân hình vẽ đường một vòng cung dài trong trên không, đáp xuống một khoảng trống chỉ cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vinh Khang không tới mấy trượng, gầm lên nhào tới Vinh Khang vẫn còn đang nắm cung tiễn trong tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Vinh Khang bắn một mũi tên không trúng, gần như trong nháy mắt đã nhìn thấy con mãnh hổ này đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhảy tới trước mặt mình thì kinh hoảng tột độ. Nhưng sao y cũng người mang binh, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa từng thất thố bao giờ, trong lòng còn nghĩ phải lấy được bộ da hoàn chỉnh của nó, nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chóng lui ra phía sau binh lính, ra lệnh cho thuần thú đuổi đàn thú vây khốn bắt sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nó.

Thuần thú không dám trái lệnh, thổi còi lên ra lệnh, đàn hổ báo thay đổi vẻ hung dữ thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày, sợ hãi rụt rè, ban đầu chỉ vờn quanh con Bạch Hổ không dám tới gần, mãi cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi thuần thú dùng chiếc roi móc đặc biệt thường dùng để thuần hóa động vật quất tới, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huýt tiếng còi ra lệnh, mấy con hổ báo cuối cùng giương nanh múa vuốt vồ về phía con Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hổ.

Bạch Hổ nổi giận gầm lên một tiếng, không lùi tiến tới, nhảy lên vồ tới đám hổ báo kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dùng móng vuốt kèm theo tiếng gầm rú, con hổ vằn đi đầu tiên từ cổ đến bụng bị xé © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rách, một lỗ dài mở ra, ruột rơi xuống đất.

Gần như cùng lúc đó, một con hổ vằn khác từ phía sau lao tới, há miệng c ắn vào cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bạch Hổ. Bạch Hổ quay đầu lại, nhảy lên tóm lấy nó, răng nanh nhe ra nhanh như chớp, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe “rắc” một tiếng, đã cắn đứt cổ nó. Con hổ vằn ngã xuống đất, phát ra một tiếng tru © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thê lương. Con báo thứ ba đang cùng tấn công nhảy lên cao lao về phía trước thì bị một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 móng vuốt của Bạch Hổ tát văng ra xa, lăn lộn trên mặt đất, còn chưa kịp đứng lên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị Bạch Hổ nhào lên cắn vào mông, máu tươi đầm đìa, sau một hồi cắn xé, cuối cùng nó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng giãy giụa thoát được hàm răng nhọn của Bạch Hổ, hoảng sợ rên ư ử, kẹp lấy cái đuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang không ngừng chảy máu khập khiễng bỏ chạy.

– Gàooo…

Khóe miệng bàn chân của Bạch Hổ dính đầy máu tươi, lông sau gáy dựng lên, đôi mắt của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trợn lên, hướng về phía đàn thú trước mặt, nổi giận gầm lên một tiếng, đám hổ báo đều co © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rúm lại ra sau, run lên bần bật không dám đi lên nữa.

Thuần thú mặt tái mét, vừa lui về phía sau vừa thổi còi vung roi. Bạch Hổ nhảy chồm lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lao về phía người đó, ngay khi quay người bỏ chạy đã từ phía sau làm ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhào xuống, cái miệng to tướng đầy màu ra cắn đứt cổ.

Hổ báo đều theo lệnh của thuần thú sư, thuần thú đột nhiên bị Bạch Hổ cắn chết, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất đi gông xiềng, con bị mùi máu tanh hấp dẫn, nhào lên bao vây vài con thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết đang ăn thịt, contính lộ ra, quay đầu đi theo Bạch Hổ chuyển sang tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 binh lính của Vinh Khang.

Trong bất giác, những ngọn cỏ nhảy múa điên cuồng, bụi bay lên mù mịt, quân lính hét ầm ĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoặc bắn tên bừa bãi vào đàn thú, hoặc quay đầu bỏ chạy, tình cảnh hỗn loạn cùng.

Bấy giờ Vinh Khang mới tái mặt mày, vội vàng hiệu lệnh cung tiễn thủ bày trận bắn tên nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã muộn, đàn thú đi theo Bạch Hổ lộ hết tính của nhảy vào đoàn người gặp người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điên cuồng cắn xé, binh lính không sao chống cự lại được tranh nhau bỏ chạy, tiếng la thảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiết hết đợt này đến đợt khác.

Trong mắt Bạch Hổ b ắn ra tia hung hãn, cùng với mấy con hổ báo đi theo đuổi theo Vinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khang đang bỏ chạy, thân hình như tia chớp tung người nhảy lên một cái, bổ nhào vào phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưng y.

Vinh Khang nghe được tiếng la hét thảm thiết của binh lính đến từ phía sau, biết mình bị hổ báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tấn công, lại cảm thấy sau đầu một cơn gió mạnh, nháy mắt lông tóc dựng ngược lên, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rảnh lo cái khác cuống quýt lăn tròn tại chỗ khó khăn lắm mới thoát được một vồ trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạng đến từ phía sau. Nhưng y cũng vẫn chậm một chân, bả vai đau nhức dữ dội, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngờ đã bị móng vuốt của Bạch Hổ xuống một miếng thịt, máu tươi bắ n ra.

Trường hợp đã hoàn toàn mất khống chế.

Y không dám lại nữa, nén cơn đau tụ tập với binh lính xông tới bảo vệ mình từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới đất đứng lên hốt hoảng lui lại.

Bạch Hổ lại phát ra một tiếng hổ gầm dài hướng về đám người tản mát trên sườn núi. Đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng gầm bày tỏ thắng lợi, tràn ngập thị uy giống như vương giả. Những con hổ báo xung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dường như được truyền cảm hứng, chúng cùng đáp lại.

Trong khoảng thời gian ngắn, bên trong sơn cốc, tiếng gầm hết đợt này đến đợt khác hội tụ lại, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rung chuyển thung lũng, làm đá xào xạc, làm số loài chim trong rừng giật mình bay lên, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như mây đen đen nghìn nghịt che phủ trên không trung.

Lạc Thần nhìn cảnh tượng trước mắt, vẫn không thể tin vào mắt mình. Trong tiếng gầmchấn động màng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhĩ kia, đột nhiên, nàng cảm thấy bùn đất dưới chân khẽ chuyển động, còn chưa kịp phản ứng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bùn đất bị nước mưa ngâm đ ến mềm xốp bất ngờ sụp xuống.

Nàng không thể đứng thẳng, không giữ được đàthể ngã về phía sau. Nàng kêu lên một tiếng kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hãi, cả người lăn xuống con dốc bên đường lăn xuống dưới, dưới thân hẫng một cái, thẳng tắp rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống vách núi cao mấy trượng rơi vào trong một khe nước bên dưới vực.

Trời đất quay cuồng, dòng nước lạnh lẽo từ mọi hướng ùa về phía nàng, xuyên qua từng lỗ hổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong giây lát cướp đi hơi thở của nàng.

Trong thế giới xa lạ tối tăm im lặng này, khi nàng đang không ngừng chìm xuống, đột nhiên, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu nàng lại hiện lên rất nhiều hình ảnh. Giống như cảnh tượng này vào lúc này rất quen thuộc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thể nàng đã từng như thế này, như thể nàng đã từng trải qua. Như thể đưa nàng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong một cảnh của một giấcxưa, ức bắt đầu ùa về phía nàng, trong phút chốc, tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngập linh đài của nàng.

Cảm giác hoảng sợ khi lần đầu rơi xuống nước đã biến mất.

Nàng nhắm mắt lại, ngừng giãy giụa, cả người dập dềnh trong nước, trôi giạt từ từ, tóc dài cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làn váy trên người xoè ra như những mảnh tảo xinh đẹp.

Trong đầu nàng hiện lên một cảnh tượng tựa như không phải mơ.

Dưới ánh trăng, thủy triều trên sông đang dâng cao, nàng nhìn thấy một gái đang bị một nhóm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hung ác truy đuổi, gái lội xuống sông, từng bước một đón lấy sóng thuỷ triều đang cuốn tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi vào giữa lòng sông.

Tấm lưng nhỏ như thế, nhưng gái không hề không hề do dự, chưa từng quay đầu lại.

Một cơn sóng ập đến nuốt chửng gái đó.

Giống như một hạt bụi, gái cứ thế biến mất, dường như đã biến thành một mảnh bọt trắng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủy triều thổi tung lên, không để lại dấu vết, như thể trên thế gian này chưa từng lưu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dấu vết của nàng chỉ nhỏ nhất.

Bi thương, đau khổ, tự tráchsự tuyệt vọng dày đặc đến mức không thể thoát ra được, tràn ngập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ôm chặt lấy toàn thân Lạc Thần.

Tuyết hồng trảo, phù quang lược ảnh, những hình ảnh thoáng qua, từng mảnh từng mảnh hiện lên trong tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trí nàng.

Nàng lại nhìn thấy gái kia. Lúc này, ấy mặc áo cưới, mỹ lệngần, bên trong ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nến nhảy múa đứng đối mặt với tân lang của nàng.

Tân lang của nàng cũng anh tuấn mạnh mẽ, đại như thế. Một vị tướng quân từng trải qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trăm tận chiến, huyết rèn sắt áo, nhưngtrước mặt nàng vào đêm nay bách luyện cương cũng hóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành ngón tay mềm mại.

Ánh mắt của hắn nhìn nàng dịu dàng hạnh phúc như thế.

Bàn tay mảnh mai của nàng cầm một chén rượu lên.

Nàng đưa chén rượu đó cho tân lang của nàng, nói rằng, từ nay về sau, cuộc đời còn lại của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiếp phó thác cho lang quân.

Hắn mỉm cười nhận lấy, uống cạn ngụm rượu thơm làm say lòng người từ chén rượu nàng đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho.

Hình ảnh lại chuyển một cái.

Lạc Thần nhìn thấy mình bịMục đè ở dưới thân.

Trên mặt hắn đầy máu, máu không ngừng tuôn ra từ miệng, mũi, tai, thậm chí còn chảy ra từ mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ xuống khuôn mặt thanh của nàng.

Hai ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào nàng, đó là đôi mắt đẫm máu, đầy đau đớn hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thù.

Đôi bàn tay to lớn đã chém đầu số kẻ địch của hắn đặt lại trên cổ nàng. Chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn dùng sức một chút thôi, cần cổ thanh mảnh đẹp đẽ kia của nàng sẽ dễ như trở bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay nằm gọn trong tay hắn.

Đôi tay đó luôn đặt trên cổ nàng nhưng lại không hề dùng lực.khuôn mặt hắn từ từ đè © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên trên mặt nàng, làn da dần mất đi độ ấmcuối cùng trở nên lạnh băng cứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đờ.

Hắn đã chết ở trên người nàng như thế.

Nếu như hắn còn sống, tất cả những điều này lẽ đã không xảy ra.

Nếu như kiếp sau, hắn cũng nhớ chuyện đã xảy ra này, khi gặp lại nàng thì sẽ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế nào?

Nàng nghĩ thế tự hỏi mình.

……

Lạc Thần cạn kiệt tia không khí cuối cùng trong phổi, cảm thấy ngực đau nhói.

Một dòng nước ngầm ập đến và đẩy nàng ra ngoài. Nàng giống như một con diều bị đứt dây, vô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình trôi dạt trong thế giới tối tăm biên đang giam giữ mình.

ngay trong giây phút này, nàng nhớ ra rồi.

Nàng đã nhớ hết toàn bộ rồi.

Đêm trăng sáng cuối mùa xuân, trên mặt sông thuỷ triều cuồn cuộn.

gái chìm xuống sông đầy tuyệt vọng, đau buồn giữa tiếng gào thét điên cuồng của truy binh phía sau! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nàng không muốn chết.

đời này, nàng càng không thể chết!

Nàng muốn sống sót, nàng phải sống để gặp lang quân của nàng, người đàn ông tên Mục đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cưới nàng.

Nàng vàn lời muốn nói với hắn, muốn hỏi hắn.

Khát vọng sống sót chưa bao giờ như lúc này, tựa như ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt toàn thân nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lạc Thần mở choàng mắt, ngửa đầu lên cố hết sức tìm kiếm ánh sángbóng tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hồ đang đung đưa trên đầu.

Nàng biết, nơi đó chínhhy vọng sống.

Tựa như một đứa trẻ mới sinh, nàng bồng bềnhtrong nước, dựa vào bản năng của mình nỗ lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghiêng người về phía ánh sáng kia, cảm thấy tóc cổ áo của mình đột nhiên như bị thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108đó ngậm lấy, mang theo nàng tăng tốc đi lên trên.

Đến cuối cùng, trước mắt nàng sáng lên,nàng nổi lên khỏi mặt nước.

Không khí trong lành khao khát ùa vào miệng mũi nàng. Nàng ướt sũng nằm trên tảng đá trên bờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa ho dữ dội vừa khóc.

Những hình ảnh thoáng qua trong đầu nàng dường như đều giấc mơ, và ràng, đó là một giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về kiếp trước về nàng Mục.

Nhưng trong lòng Lạc Thần lại biết rành mạch, đó không phải mơ, đó đơn giản không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một giấc mơ.

toàn bộ đềusự thật.

Rất lâu rất lâu trước kia, vô cùng lâu, nàng cũng đã từngtân nương của Mục.

Giờ thì nàng đã hiểu hết, ở đời này, sao trước kiaMục cứ nhất quyết cưới nàng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vợ cho bằng được cho bị người người phản đối, người người chỉ trích.

sao đêm hôm đó, lúc xem thuỷ triều trên Kim Sơn Kinh Khẩu, hắn nói với nàng, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này hắn phải đi làm một chuyện, tới ngày đó,lẽ toàn bộ thiên hạ sẽ coi hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kẻ địch.

Nhưng nàng hãy nhớ kỹ, cho sau này thiên hạ có coi ta kẻ địch, ta cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không làm tổn hại đến nàng cha mẹ nàng.

Cuối cùng nàng cũng đã hiểu,sao hắn lại không thích toà thành Kiến Khang này như thế.

Đối với hắn nói, hồng trần tử mạch, phú quý đường hoàng bao nhiêu chẳng qua cũng chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phần mộ đã từng mai táng hắn hùng tâm vạn trượng của hắn thôi.

Toàn bộ của hắn đều bị chặt đứt ở trong ly rượu hợp cẩn đêm tân hôn kia. người đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ly rượu kia không phải ai khácchính là tự tay nàng đưa cho hắn. Thế nhưng hắn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chưa từng trả thù hay làm thương tổn đến nàng, đời trước đã thế, đời này cũng như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ép xuống mối huyết cừu, mài phẳng mũi nhọn, yên lặng ẩn nhẫn từng bước thoái nhượng. Hắn nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã cúi đầu xưng thần với Tiêu thất. Nhưng những người đó, những người đã từng đưa cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ly rượu độc vẫn không chịu buông tha hắn.

Chỉ cần hắn muốn, hắn vốn dĩ có thể mưa gọi gió, làm việc không kiêng kị. Cả Nam Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này, thậm chí cả thiên hạ này, ai có thể ngăn cản được bước chân l3n đỉnh cao của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn?

Chỉ khi cònmột lầntình gặp được thi ân, thế mà cả hai đời của hắn đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải trả một cái giá lớn như thế. Lạc Thần không biết, mình tài đức may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắn đến thế nào mới có được một người đàn ông như thế.

Thảng như kiếp sau, hắn vẫn còn nhớ chuyện xưa cũ, khi gặp lại sẽ làm thế nào? Nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong ảo ảnh kia trước khi chết đã từng tự hỏi như thế.

nay, nàng đã được câu trả lời rồi.

……

Lạc Thần nằm trên bờ, trong cơn đau khổ đến thắt tim thắt gan không ngừng khóc, đột nhiên nàng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy mặt mình nóng ẩm, như thứ gì đang li3m vào mặt mình. Nàng ngước đôi mắt đẫm lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên, nhìn thấy con Bạch Hổ với bộ lông ướt át đang ngồi xổm dưới chân mình, thè lưỡi li3m © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những giọt nước mắt ướt át của nàng, trong mắt con hổ không sự thù địch, chỉsự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoan ngoãn.

Nhất định quá muốn được gặp hắn rồi.

Vì ngay trong khoảnh khắc này, nàng lại tựa nhưchút cảm giác giốngMục trong đôi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hổ đang nhìn mình.

Nàng không hề thấy sợ hãi, lặng lẽ nhìn Bạch Hổ trước mặt dường như mối kỳ duyên với mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lần nữa, nước mắt lại chảy dài trên khuôn mặt nàng.

Phu nhân, đã ổn chưa?

Đột nhiên phía sau vang lên một tiếng gọi mang ý nghĩa thăm nào đó.

Lạc Thần ngừng khóc, quay đầu lại, thấy Dương Kế thủ hạ của gã đang đứng cách đó không xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không biết đã đứng đó bao lâu rồi. Trên người họ cũng ướt sũng nước, vạt áo còn tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước, hẳn vừa rồi họ cũng nhảy xuống nước để cứu mình.

Dương Kế cẩn thận nhìn nữ chủ nhân đang khóc Bạch Hổ người đầu tiên tìm thấy nàng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước ngậm đưa nàng lên bờ, bị một màn trước mặt làm cho sợ đến ngây người.

Lạc Thần nhắm mắt lại, lần tìm bên hông, xác nhận hổ phù vẫn còn, đưa tay lau nước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước dính trên mặt, từ dưới đất đứng lên, nói:

Ta không sao. Lập tức lên đường thôi, chúng ta phải đi nhanh hơn đến Trường An.

Hết chương 143

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 143 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc