GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 61

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lý Mục bị ngăn ở bên ngoài cửa, đứng ở bên đường, thấy Tiêu Vĩnh Gia dần dần xuất hiện trong tầm mắt thì bước nhanh lên đón, gọi nhạc mẫu chào hỏi bà.

Tiêu Vĩnh Gia dừng bước, gật gật đầu, chỉ nói một câu “con đi theo ta”.

đi đến trước đìnhbên bờ sông rồi dừng lại, nhìn thẳng vào Mục một lát, từ tốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

Ta biết ý định con đến đây gì. A Di trở về nhà mấy ngày, ta đã nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nó rất nhớ con…

Lạc Thần bị mang đi đã nhiều ngày, Mục ban ngày bận rộn nhiều việc, bị công việc chiếm hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết sự chú ý, không thời gian rảnh rỗi nghĩ nhiều, chỉ những lúc vào đêm nằm một mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên gối thiếu một người bầu bạn, cộng thêm vừa mới được nếm trải cảm giác kia, bấy giờ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết được nỗi khổ tương như thế nào.

Mỗi khi nhắm mắt lại, trước mắt đều nụ cười của nàng, tiếng cười tiếng nói của nàng, làn da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thơm ngát của nàng, lại nhớ đến giây phút trước khi ly biệt kia, cánh tay của nàng ôm chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy vòng eo của mình, hành vi như đứa trẻ ngửa mặt lên rưng rưng nước mắt nũng nịu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không muốn đi càng khiến hắn khó buông bỏ nàng được.

Ngày mai phải lên đường rồi, hắn nhớ nàng khôn cùng, tuy biết mình không được hoan nghênh nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tối nay vẫn không kìm nén được lên thuyền đi lên đây.

Trong mắtMục lộ ra sự kích động, chưa kịp mở miệng nói thì Tiêu Vĩnh Gia lại nói tiếp: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Phụ thân đã nói hết nguyên do đón về cho ta biết rồi. Nói conkẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm, trời sinh phản cốt. Nếu như người người đều giống như con, nước sẽ không ngày yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình.

Ta hỏi con, lời ông ấy nóiđúng thật không?

Ánh sáng trong mắt Lý Mục biến mất.

Lặng thinh một lát, nói:

– Lý Mục cũng nguyện làm thái bình tử, nhưng Trung Nguyên đình trệ, Hồ Liêu hung hãn, Bắc phạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầy kẻ xâm lược không chết không ngừng. Loạn thế như thế nếu như không dùng thủ đoạn sét đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì không thể thành công. Nếu đã làm cho nhạc mẫu thất vọng, tội của Mục.

Tiêu Vĩnh Gia gật đầu.

Ta còn đang hy vọng phụ thânđa tâm, xem ra đó đều sự thật.

nhìn Mục, trong mắt dần lộ vẻ thương xót sâu sắc.

Thiên hạ này không ai thể cứu được. Người của Tiêu gia không được, môn phiệt tộc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không được. Phu quân của ta trước kia cũng đã từng thử rồi. Con đừng thấy bây giờ ông ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyên sợ đầu sợ đuôi khiến người rất ghét, lúc ông ấy còn trẻ bất kể đảm phách khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế hay lên ngựa đánh giặc cũng không hề kém hơn con đâu, hơn nữa ông ấy còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hậu thuẫn của gia tộc.

Nhưngmột người như ông ấy cũng thất bại.

– Lý Mục, ta biết con một người bản lĩnh, cũng kính con một vị anh hùng khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phái. Nhưng ta không tin chỉ dựa vào một mình con thể khiến người chết sống lại. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chi con đường đi hôm nay của con đã định sẵn là không thể nào quay đầu lại được.

Ta sinh ra trong hoàng thất, lớn lên bên trong cung đình, đã chứng kiến nhiều hoàng thất môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phiệt giữa họ tranh đấulợi ích không từ bất cứ thủ đoạn nào, lương tâm, xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa, thậm chí thù địch với nhau. Nhưng nếu người muốn thay thế họ, hoặc ưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nổi bật hơn những người khác, thì họ lại liên kết với nhau để cùng công kích người đó. Thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bại năm xưa của Cao Kiệu chínhbởicái này. Cáicon đối mặt chính núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn biển lớn, muốn dựa vào bản thân để vượt qua còn khó hơn cả lên trời. cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Kiệu tha cho con, nhưng thế gia môn phiệt cũng sẽ không chịu ngồi yên đâu. Dẫu cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc trước họ cắn nhau như thế nào thì cũng sẽ liên thủ với nhau để cùng đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phó con. con ba đầu sáu tay, có lực thông thiên, nhưng làm sao đấu với cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thiên hạ được đây?

Chức thứ sử Nghĩa Thành nếu do bệ hạ bổ nhiệm, ta sẽ ra mặt xin từ chối thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho con. Bệ hạ hạng người nói thì hay lắm nhưng làm chẳng ra gì, yếu đuối năng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ai hiểuhơn ta. Thời trẻ bệ hạnăng thần hàn môn, bởi tâm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệ hạ đã phải bỏ mạng, làm con ma chết thay. Hôm nay con cần phải giẫm lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vết xe đổ đó chứ?

Nếu chuyến đi này chính như ý muốn của con, ta càng hy vọng con nên thận trọng. Với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hùng kiệt của con,không làm con rể của Cao thị thì địa vị của con sẽ thăng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nhanh, cần phải lãng phí thời gian của con vào những thứ vọng?

dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Mục, nhấn mạnh thêm.

Mục, ta rất thưởng thức con, con từng giúp ta, ta cũng rất cảm kích con. Nhưng thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu thân, ta không hy vọng cuộc đời của A Di sẽ bị trói buộc với một anh hùng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định sẵn bị vùi dập, thậm chí rơi vào tuyệt lộ. Mong con thông cảm cho.

Nếu như con suy nghĩ lại lần nữa, ta sẽ cho A Di đi về theo con ngay tối nay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ta cũng cam đoan với con, sau này sẽ không để xảy ra sự việc tương tự nữa. Còn nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không, tối nay cho các con gặp mặt cũng chỉ càng làm cho A Di khó xử thôi, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cầnphải làm điều thừa thãi, đúng không?

Con nghĩ sao?

Tiêu Vĩnh Gia nói xong. Mục vẫn luôn không mở miệng, cái bóng u ám dường như hòa thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể với mặt sông đen nhánh giăng đầy sương phía sau.

Yên lặng rất lâu, hắn nói:

Mục càn rỡ, trước kia chưa từng suy nghĩ cho A Di. Trong tương lai, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục còn mạng trở về, thể được sống như người bình thường, chỉ cần A Di còn cần con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con sẽ thuận theo em ấy.

Hắn hướng về Tiêu Vĩnh Gia làm lễ lạy dài, ánh mắt cuối cùng nhìn về phía tòa hào đình thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoáng trong bóng đêm nơi nàng đang ở, sau đó rời đi.

Bước chân của hắn lúc đầu còn chậm chạp, sau đó dần dần nhanh dần, cuối cùng biến mất cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con đường dẫn đến bến đò.

……

Lạc Thần tình từ trong miệng một thị nữ làm việc vặt biết được tin tức, chạy ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phòng trong bộ quần áo xộc xệch, chạy như điên tới bến đò.

Thuyền đã đi rồi, bến đò vắng vẻ, chỉ còn lại sóng tối vỗ về, sương mù trên sông mênh mông. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng chạy đến bên bờ sông rồi dừng lại.

A Cúc thở hổn hển đuổi theo, choàng áo lên vai nàng, lo lắng nàng đau khổ rơi lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuống quít ôm lấy nàng dỗ dành đi về, bất ngờ không thấy nàng khóc, nhưng lại đột nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xoay người.

Áo khoác trên vai nàng theo động tác của nàng trượt xuống đất.

Khi A Cúc phản ứng lại thì nàng đi xa hơn mười bước rồi.

Lạc Thần nắm chặt tay, đi một mạch đến trước phòng mẫu thân thậm chí không cửa, dưới ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kinh ngạc của mấy người hầu bên ngoài đẩy cửa bước đi vào.

Cha mẹ đều đây cả.

Tiêu Vĩnh Gia đang ngồi dưới đèn, một tay đỡ trán, mày nhíu chặt, giống như đang lâm vào tâm sự. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Kiệu ngồi bên, ánh mắt của ông rơi vào người bà, dần dần tinh thần thất thần, chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe ở cửa rầm một tiếng, quay đầu lại, thấy con gái đi vào, mặt ửng đỏ, hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trợn to, ràng dáng vẻ tức giận ngất trời, thì giật mình gọi lên “A Di”.

Cha! Mẹ! phải tối nay Lý Mục tới không ạ? sao cha mẹ không cho con gặp huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy?

Cao Kiệu ngẩn ra nhìn khóe mắt đỏ bừng của con gái, theo bản năng muốn che giấu, cuống quít nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

A Di, con đừng nghe người ta nói năng linh tinh…

Cha ơi, cha còn gạt con! Cha cho là con vẫn đứa trẻ ba tuổi ạ?

Lạc Thần giận dữ, lại lần nữa không nhịn được.

Lúc trước cha ép gả con vào gia, hiện giờ cha lại chẳng chút do dự đưa con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về nhà. Đưa con về nhà thì cũng thôi, nhưng tối nay Mục tới thăm con,sao không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho con gặp? Huynh ấy phu quân của con đó!

Ánh mắt nàng đảo qua cha mẹ.

Nàng quay đầu, sau đó quay người chạy đi.

Cao Kiệu lật đật đuổi theo.

A Di ơi!

Tiêu Vĩnh Giaphía sau bất chợt gọi lên.

Con đứng lại. Mẹ không cho nó gặp con nguyên do cả!

Lạc Thần đứng lại.

A Lệnh!Cao Kiệu muốn ngăn cản.

A Di lớn rồi, không thể giấu con cả đời được. Cho con biết cũng tốt.

Bà đến bên Lạc Thần, nắm lấy tay con gái, dẫn nàng xoay người lại, ánh mắt rơi vào trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, nhìn chăm chú một lúc.

A Di, Lý Mục một thủ lĩnh của anh hùng, nhưng cũng người tâm, lòng mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chí khác. Thử hỏi xem với phụ thân con, làm sao thể dung túng cho được? Với mẹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu như không chịu coi con quan trọng nhất, mẹ làm sao để con đồng hành với hổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi vào con đường tuyệt lộchứ?

……

Lạc Thần hoàn toàn sợ đến ngây người, cả người rơi vào trạng thái ngạc nhiên, buồn bã, tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể tin được.

Hơi thở bị chặn lại trong lồ ng ngực, gần như khiến trái tim nàng vỡ tung. Nàng nhất thời không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thở nổi, cứng đờ đứng bất động, hai mắt đỏ hoe nhưng lại không thể rơi một giọt nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào.

A Di, con đừng như vậy. Nếu con thấy khổ sở thì hãy khóc ra đi.

Mẫu thân ôm lấy nàng, xoa nhẹ sau lưng cho nàng, giọng đầy nôn nóng không ngừng vang bên tai nàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Rất lâu sau, hơi thở bị chặn trong lồ ng ngực Lạc Thần rốt cuộc mới thoát ra được. Hai mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng mở to, ánh mắt lại mất tiêu điểm,hồn lướt qua khuôn mặt của cha mẹ đang nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng với ánh mắt lo lắng sợ hãi.

Cha ơi mẹ ơi, con muốn một mình, đừng ai tới làm phiền con…

Nàng lẩm bẩm một câu, sau đó quay người đi ra ngoài.

……

Lạc Thần nghĩ không ra.

Lúc trước chung bên nhau hắn cũng không hội để cho nàng biết. Đằng sau bộ mặt dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dàng dũng cảm của Mục lại che giấu một tâm mãnh liệt như vậy.

Nếu phản ứng của hắn với cha ở đêm đó là sự thật, thì không quá khi cha nói hắn lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang chí khác, thậm chí loạn thần tặc tử cũng không phải nói quá. Dẫu cho ước nguyện ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu của hắn Bắc phạt.

Với triều đình nói, loạn thần chính loạn thần, không chỗ cho con đường sống.

Mẫu thân trưởng công chúa của Đại Ngu.

Phụ thânchỉ trụ của triều đình.

Con gái của môn đình như thế làm sao lại thể thê tử của loạn thần được?

Đạo này không cần nói thì Lạc Thần cũng hiểu.

Mà những lời trần thuật của mẫu thân đã được cố gắng truyền đạt uyển chuyển rồi, nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm cho Lạc Thần thấy tan nát cả cõi lòng.

Đối mặt với việc mẫu thân kêu hắn đưa ra lựa chọn, Mục lại từ bỏ nàng, cứ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rời đi. trong phòng, trên giường, Lạc Thần giấu mình bên trong màn, suốt ba ngày không xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giường. Nàng không muốn gặp bất cứ ai, cũng không muốn bất cứ ai nhìn thấy mình. Lấy nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rửa mặt, khóc xong rồi ngủ, ngủ dậy lại khóc, cho đến khi khóc đến mệt mỏi cũng chỉ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứ thế ngủ đi mãi mãi không cần phải dậy nữa thì tốt.

Để rồi lúc tỉnh lại, nếu thể quay trở lại trước ngày xuất giá thì thật là tốt biết bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiêu. Nếu như biết trước kết quả như này, ngày đó bất kể thế nào nàng cũng sẽ không nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo an bài gả đi như vậy.

Nàng bắt đầu hận người tên Mục kia.

Đối với cha mẹ nàng cũng rất giận.

Nhưng mấy ngày sau, khi nàng cuối cùng đã ra khỏi giường, lúc nhìn thấy cha mẹ, vành mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đỏ lên.

Đôi mắt mẫu thân sưng đỏ, vẫn còn nhìn thấy nước mắt.

Hốc mắt phụ thân hãm sâu, thần sắc tiều tụy, tóc hai bên mai dường như nhiều sợi bạc hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần muốn tùy hứng tiếp nữa tiếp tục giận dỗi họ, nhưng trong lòng một thanh âm khác lại nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với nàng. Bất kể phụ thân haymẫu thân, những việc họ làm dẫu cho khiến nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đau khổ tức giận, nhưng họ thật sự cũng có chỗ khó xử của mình.

Họ rất yêu nàng.

Nếu như nàng gặp nguy hiểm tính mạng, cha mẹ nhất định sẽ là người đầu tiên đứng ra dùng tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạng của mình để đổi lấy bình an cho nàng.

Điều này không thể nghi ngờ.

Nàng rất thông cảm cho họ.

Người đầu têu chính là người đàn ông ban đầu thì mãnh mẽ đòi cưới nàng, làm trái tim nàng rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 loạn, rồi nay lại bỏ rơi nàng. May hiện giờ nàng đã thoát thân, cũng không tính là muộn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hắn đi rồi, cứ coi như tất cả chỉ một giấc mộng mà thôi.

Cuối cùng, Lạc Thần đã tự an ủi mình như thế.

……

Ngày qua ngày trôi qua.

Chớp mắt tính từ ngày Mục rời đi thì đã qua một tháng rồi.

Mùa cũng đã bước vào tháng Ba cuối mùa xuân.

Ngày mùng ba tháng Ba năm Hưng Bình thứ mười sáu, Nam Triều thái bình. Tháng ba cây cỏ xum xuê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chim chóc bay lượn, gió xuân say lòng,thời điểm thích hợp để du xuân ngắm cảnh đẹp.

Mỗi năm một lần Hội khúc thủy lưu thương sẽ được cử hành Nhạc Du Uyển.

Ngày hôm nay, Cao Hứa Lục Chumôn phiệt hiển hách nhất Kiến Khang cùng với sĩ tộc thứ đẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dựa vào bọn họ, môn sinh cùng với đệ tử đều tệ tụ Nhạc Du Uyển phía Bắc Đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thành.

Có danh mỹ miều Khúc thủy lưu thương, ngày xuân nhã nhạc, kỳ thực chính một cuộc thi khoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khoang thực lực âm thầm giữa giới quý tộc môn phiệt Kiến Khang.

So với năm ngoái, cơ cấu năm nay không nhiều thay đổi gì lớn, vẫnba nhà Cao, Hứa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lục lớn nhất, nhưng so với năm ngoái thì ràng có chút khác biệt.

Cao thị vẫn lớn nhất. Mặc năm ngoái họ đã phải hổ thẹn cuộc liên hôn hàn môn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng bởi căn cơ thâm sâu, cộng thêm một trận chiến tại Ba quận của Lý Mục nổi danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khắp thiên hạ, thực lực chân chính của Cao thị không hề bởi cuộc liên hôn đó bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ảnh hưởng gì. Nhưng với Lục gia đích thực là bề ngoài thì hòa khí nhưng cũng khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có thể gắn bó.

So sánh ra, Hứa thị rất khí thế. Đặc biệt gần đây khi sức khỏe của Hưng Bình đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yếu dần đi, tin đồn về việc Cao Kiệu cũngý thoái ẩn đang âm thầm lan truyền, Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết với tư cách cữu phụ thái tử, trong mắt rất nhiều người rất thể sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người thay thế Cao Kiệu, giá trị con người nước lên thì thuyền lên, hôm nay rất được chào đón, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng cười không dứt cũng khótránh được.

Trường hợp như vậy, Cao Kiệu cũng cần thiết phải lộ diện, con cháu Cao thị dĩ nhiên cũng phải cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi.

Được ngăn cách bởi một bức tường đầu hồi, Tây Uyển của Nhạc Du Uyển hoa đào suối chảy, nơi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi du ngoạn vui chơi của đám phụ nữ

Vào mấy ngày trước Lục Tu Dung đã gửi một phong thư cho Lạc Thần, hẹn nàng ngày đó cùng đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói rằng đã lâu chưa gặp nhau nên chút nhớ.

Bạn thân khuê các ngày xưa nay giờ đã càng ngày càng xa cách. Mỗi khi nhớ tới Lạc Thần đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất phiền muộn, bạn đã chủ động mời, mình không tâm đi chơi thì cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể cự tuyệt.

Một tháng qua này, Tiêu Vĩnh Gia rất lo lắng cho con gái mãi buồn bã, rất muốn con gái đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ngoài giải sầu, nhân hội này vào ngày hôm nay đã đích thân hộ tống con gái qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó.

Lạc Thần ngồi trên xe trâu đi đến Nhạc Du Uyển.

Bên ngoài uyển, trên con đường có thể chứa bốn năm chiếc xe trâu chạy song song giờ phút này xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiệu như nước, bộc như mây.

Xe của trưởng công chúa dưới số ánh mắt hâm mộ đi thẳng vào cổng lớn, dừng trước con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường đi bộ đi vào Tây Uyển.

Tiêu Vĩnh Gia đeo khăn che mặt lên cho con gái.

Lạc Thần theo mẫu thân xuống xe đổi sang ngồi kiệu, chung quanhtôi tớ đi theo đi vào Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uyển, tới một quán có tên “Phi Vũ”.

Nơi này thuộc về sản nghiệp nhân của Tiêu Vĩnh Gia, do đó không tạp vụ người ngoài. Tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rằng cách tường ngăn cách đó không xa có thể nghe thấy tiếng cười nói, nhưng xung quanhhoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cây cối, rất sạch sẽ thanh tĩnh.

Lạc Thần đã hẹn gặp mặt Lục Tu Dung tại đây.

Lục Tu Dung còn đến sớm hơn cả nàng, đã ngồi chờ rồi.

Gặp mặt bạn thân đã rất lâu chưa gặp, giờ hẹn gặp nhau, Lạc Thần đè tâm tình không vui nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày xuống, bấy giờ mới thấy vui lên một chút, trên mặt lộ ra nụ cười tươi.

Trò chuyện chào hỏi vài câu, Lục Tu Dung lại quay qua bái kiến Tiêu Vĩnh Gia.

Tiêu Vĩnh Gia thấy con gái cuối cùng đã cười lên thì thoáng nhẹ nhõm, biết hai người chuyện riêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cần tâm sự, mình không tiện ngồi cùng, dặn dò người hầu xong thì đi ra ngoài.

Lạc Thần cùng Lục Tu Dung ngồi bên cửa sổ.

Lạc Thần đã từng nghe nói trượng phu của Lục Tu Dung chút tài danh, nhưng tính tình phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưu trời sinh, bởi vậy gặp nhau nàng cũng kiêng kị không dám hỏi chuyện hôn nhân của bạn thân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

lẽ trong lòng hiểu rõ mà không nói ra, Lục Tu Dung cũng không đề cập nửa câu tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 việc hôn nhân của Lạc Thần. Cô ấy chỉ thở dài nói Lạc Thần gầy đi nhiều, lại nhớ tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảnh vui vẻ của cả hai từng đến đây vào mấy năm trước. Nói chuyện được một lúc,ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kéo tay Lạc Thần, hai người đi ra ngoài đi tới rừng đào bên dòng suối kia, trải khăn la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên tảng đá bên dòng suối, cùng nhau ngồi xuống, ngắm nhìn dòng nước trong veo với những bông hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đào hồng phớt trôi trước mặt xuyên qua đầu hồi chảy về phía Đông uyển đối diện.

Không khí chợt yên tĩnh, không ai nói gì.

A Di, đến nay tôi vẫn còn nhớ năm đó cũng chỗ này, bạn đầu con suối đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh ở cuối con suối, cách nhau hai đầu một tiêu một cầm cùng hòa khúc Đông Phong dẫn…

Nhoáng một cái thế mấy năm đã trôi qua rồi…

Bỗng nhiên, Lục Tu Dung thở dài, buồn nói.

Lạc Thần ôm đầu gối bất động, ánh mắt rơi vào mấy hoa đào trên mặt nước, thất thần một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lát, mỉm cười:

– Đã lâu khôngtin tức của đại huynh rồi. Năm ngoái huynh ấy đi Giao Châu, hiện giờ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế nào rồi.

Lục Tu Dung trầm mặc.

Lạc Thần quay sang nhìn ấy.

Lục Tu Dung cũng quay mặt lại, nhìn Lạc Thần nói:

A Di, thật sựkhông dám giấu bạn, hôm nay tôi hẹn bạn ra đây muốn nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bạn giúp một việc. Tôi có thể cầu xin bạn giúp được không?

Lạc Thẩn ngẩn ra, gật đầu.

Lục Tu Dung ngập ngừng một chút nói:

Từ ngày đại huynh bị thua vào ngày Trùng Dương đó phụ thân tôi rất buồn bực, răn dạy đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh rất nhiều, nói đại huynh làm xấu hổ Lục gia, bắt đại huynh phải quỳ từ đường. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó, để tránh những lời đồn đại, phụ thân lại an bài đại huynh đi Giao Châu làm thái thú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẽ ra là chỉ đi một thời gian rồi cho huynh ấy trở về.

Từ cuối năm ngoái, phụ thân đã sắp xếp hôn sự cho đại huynh rồi, nhưng đại huynh vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn không đáp ứng. Phụ thân nổi trận lôi đình, mấy lần phái người truyền tin lên án mạnh mẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đại huynh bất hiếu, nói huynh ấy nếu như không nghe theo thì cả đời cứ đó không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quay về…

ấy nhìn Lạc Thần.

A Di, tôi biết sao đại huynh không chịu tiếp nhận hôn sự. Trong lòng huynh ấy vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bạn. Huynh ấy thực ra vẫn luôn hiếu thuận với phụ thân, mỗi chuyện này lại đối nghịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại cha,lần đầu tiên tôi thấy. Tôi lo lắng lắm.

Lẽ ra nếu chỉ mỗi thế thì tôi cũng sẽ không tìm bạn đâu. Nhưng sau khi đại huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi Giao Châu từ lại mắc phải phong nhiệt, bệnh tình vẫn chưa thuyên giảm. Tôi lén hỏi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu thân phái đi thăm huynh ấy, họ nói đại huynh đó tinh thần rất sa sút, bệnh tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm cho gầy đến mức không còn hình người nữa..

Đôi mắt ấy đỏ lên.

– Tôi biết mình không nên làm phiền đến bạn. Nhưng tôi lại chẳng nghĩ ra cách cả, ngoài bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra tôi chẳng biết nhờ ai giúp mình nữa…

ấy bắt lấy tay Lạc Thần.

Xin bạn đó, xin bạn hãy nhớ đến giao tình lúc xưa có thể viết mộtthư gửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho đại huynh tôi, khuyên huynh ấy buông bỏ chuyện cũ, đừng đối nghịch với gia phụ nữa, cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tự chăm sóc bản thân cho tốt. Tôi rất lo lắng. Tôi không muốn cả đời này của đại huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ chết nơi xa xôi đó.

Hiện giờ cũng chỉ lời khuyên của bạn đại huynh mới nghe thôi.

Lạc Thần tâm tình rối loạn.

Nàng không ngờ chuyện giữa mình Lục Giản Chi đến nay vẫn còn ảnh hưởng đến Lục gia như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nàng càng không thể ngờ tình trạng của Lục Giản Chi lại sẽ tồi tệ như thế.

A Di ơi, xin bạn đó, xin bạn hãy giúp tôi.

ấy khóc lên.

Lạc Thần do dự một chút, rồi gật đầu.

Nàng luôn nhớ đến Lục Giản Chi.

Bất kể huynh ấy do tinh thần sa sút đến tận bây giờ, thì xuất phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ giao tình trước đây, nàng cũng không đành lòng bỏ mặc.

Nàng trầm ngâm một lát nói:

A Dung, tôi sáng tác một bản cầm phổ, phiền bạn chuyển cho đại huynh hộ tôi. Huynh ấy nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy phổ thì sẽ hiểu lòng tôi.

Lạc Thần thông thạo âm luật, Lục Giản Chi cũng biết nhã nhạc. Lúc trước mỗi khi nàng sáng tác khúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phổ mới, việc đầu tiên đưa cho huynh ấy để giám định thưởng thức, Lục Giản Chi chưa bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giờ hiểu sai ý nghĩa của khúc phổ, đôi khi còn trau chuốt cho nàng.

Bây giờ họ đang đi trên những con đường khác nhau. Cả đời này, từ cái ngày Lục Giản Chi bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thua Mục tại cuộc tỉ thí vào ngày Trùng Dương kia, duyên phận giữa hai người đã hết.

Lạc Thần biết điều này.

Nàng vẫn lo lắng cho huynh ấy, trong lòng vẫn hy vọng mọi thứ sẽ tốt đẹp sẽ đến với huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ấy, nhưng nếu như biến mọi thứ qua bút pháp, nàng thật sự mịt chưa biết đặt bút từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đâu.

Không bằng lấy khúc thay cho lời nói.

Tri âm như huynh ấy nhất định hiểu được tiếng lòng của nàng.

Chỉ mong sau này huynh ấy có thể phấn chấn tinh thần, trở thành những huynh ấy nên của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một thế tử Lục gia.

Lục Tu Dung ban đầu ngẩn ra, sau đó thì hiểu, rưng rưng cảm kích nói:

A Di, cảm ơn bạn.

Lạc Thần đưa tay lau nước mắt cho ấy, cười nói:

– Đừng khóc. Tôi làm cẩm phổ xong rồi sẽ cho người đưa đến cho bạn.

Lục Tu Dung cứ cảm ơn mãi, bởi sợ người Lục gia thấy mình đây nên chỉ ngồi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lát rồi dẫn theo người hầu rời đi.

Lạc Thần biết ấy khó xử nên cũng không giữ lại, đứng lên tiễn cô ấy ra khỏi quán xá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn theo bóng dáng cô ấy rời đi, sau đó mới quay người đi trở lại, nghĩ đến chuyện vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi mà tâm sự nặng nề, trở lại bên dòng suối. Nàng cứ thất thần một lát nhắt mắt minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tưởng về cấu tứ cầm phổ, chợt nghe phía sau tiếng bước chân, mở mắt ra quay đầu lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy Quỳnh Thụ đi đến, mặt mang vẻ quái dị, tới gần rồi như muốn nói lại thôi.

chuyện gì? Lạc Thần hỏiấy.

Quỳnh Thụ chần chờ nói:

Tiểu nương tử, người của Thẩm gia Kinh Khẩu tới, vừa rồi tìm đến đây nói muốn bái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạ Tiểu nương tử ạ.

Lạc Thần sửng sốt, ban đầu còn chưa nghĩ ra đó là ai, lại nghĩ một chút mới bừng tỉnh, rốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuộc nhớ ra rồi.

Năm ngoái nàng mới gả đến Kinh Khẩu từng gặp chuyện nhà mẹ đẻ của Thẩm thị vợ Tưởng Thao. Khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó quá kích động nàng đã ra mặt giúp Thẩm thị dạy cho huynh đệ nhà mẹ đẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của chị ấy một bài học, cuối cùng để cho Thẩm thị thể diện hứa hẹn Hội khúc thủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưu thương năm nay sẽ bảo Cao gia phát thiệp mời cho Thẩm gia.

Xong việc không lâu Lạc Thầnviết thư cho đại huynh nhắc tới việc này. Cao Dận từ trước đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay vẫn luôn thuận theo ý muốn của Lạc Thần, cho nên tới lúc này Lạc Thần đã quên mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện mình đã thuận miệng hứa năm ngoái nhưng người của Thẩm gia lại thật sự bởi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 câu nói này của mình tới nơi này.

Càng không nghĩ tới đối phương còn tìm đến đây muốn bái tạ mình.

Quỳnh Thụ nói, người đến thị trưởng tẩu của Thẩm thị, hiện người này đang chờ bên ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần hiện giờ làm sao còn tâm tình đi gặp Hạ thị đó từ Kinh Khẩu tới, lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức từ chối:

Em nói ta không tiện, cho người dẫn chị ta đi dạo rồi tiễn đi được.

Quỳnh Thụ vâng dạ rồi đi.

Lạc Thần nhìn theo, mất tập trung một lát, chợt gọi cô hầu lại.

Dẫn chị ta vào đây đi.

Chung quy vẫn không thắng nổi cảm xúc quay cuồng trong nội tâm, nàng do dự mãi, mở miệng nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hết chương 61

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 61 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App