GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 128

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Đằng sau lỗ châu mai trên bức tường thành, một hàng nỏ binh xuất hiện. Mấy chục nỏ binh đồng loạt động tác cài tên nhắm thẳng vào Lý Mục đang đi đến.

Mục dừng lại.

Hắn vừa mới lặn lội đường dài tới, mặc quần áo thường dân, bụi bặm mệt mỏi, bị mũi tên nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào mà không hề hoảng sợ, đi thẳng đến dưới thành, chỉ có một thanh trường kiếm tướng quân bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hông, ống tay áo bào bay phần phật trong gió, đĩnh đạc uy nghiêm, không giận tự uy.

Ta Mục! Xin được gặp mặt Dương tướng quân!

Hắn hướng về đầu thành giương cao giọng.

Thanh âm vang xa theo gió bay đi, trên đầu thành ai cũng nghe thấy.

Vừa dứt lời, bên ngoài thànhtrên đầu tường thành trước sau mấy vạn đại quân đều yên lặng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một tiếng động nào, bên tai chỉ âm thanh bay phần phật của cờ bị cuồng phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi đất hoang phát ra.

Bên sau lỗ châu mau không bất cứ động tĩnh gì.

Dương tướng quân, tôi biết ngàiđó!

Kẻ chết tri kỷ, câu nói này rất đúng. Ngài cái nghĩa của Dự Nhượng, nhưng Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết, liệu ông ta cái liệt của Trí không? một suy nghĩ nhân hưng can © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua. cái mũ Tống đế ông ta đội trên đầu bao nhiêu dân chúng trằn trọc kêu khóc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bao nhiêu quân uống mạng trước trận?

Người Nam Triều ta mỗi khi nhắc đến Hồ Liêu thì đều căm hận. sao? Hận đó không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hận chủng tộc khác màu tóc màu da, cái chúng ta hận người Hồ hung bạo tàn ác,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân đạo, một khi đắc thế động một chúttàn sát cướp giết, coi dân chúng giống như con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiến, sinh linh đồ thán. Danh hào phủ binh tuy mang gia họ nhưng bao nhiêu năm nay lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào triều đình thiếu chu cấp nuôi dưỡng? Triều đình lấy cáichu cấp nuôi dưỡng? Một phân một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hào một hạt gạo một hạt kê đều xuất từ dân chúng Nam Triều cả. Dân chúng cung cấp nuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưỡng quân nhân chúng ta, chính mong muốn chúng ta bảo vệ họ bình an, bảo vệ đất nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không bị xâm phạm.

Dương tướng quân, chúng ta đều quân nhân, câu chết không nắm binh quyền, binh sĩ tử trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện đương nhiên.

Ánh mắt hắn lướt qua khuôn mặt của những người lính đang giương cung về phía mình.

- …Nhưng lúc này đây, binh lính trên đầu tường thành chĩa cung tiễn vào ta, không người nào trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không phải dũng của người phương Nam chúng ta? Thân là dũng sĩ được người phương Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nuôi dưỡng, không đi giết Hồ Liêu đoạt đất đai tổ tiên talại ủng hộ Hứa Tiết lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngôi hoàng đế, giết hại lẫn nhau đấu đá nhau với đồng bào huynh đệ phía sau chúng ta.

Gió mạnh lướt qua bên cạnh hắn, trường kiếm bên hông phát ra tiếng rung nhè nhẹ.

Mục ta, tâm nguyện cả đờiBắc phạt Trung Nguyên đuổi đi Hồ Liêu. Ta tin rằng Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tướng quân cả những tướngđang đi theo ngài kia cũng tuyệt đối không phải hạng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu lạnh không hiểu biết! Đã biết lý, đã nhiệt huyết, sao còn nghe theo lệnh của Hứa Tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm ra chuyện này? Chỉ dựa vào việc ông ta giết con trai mình cho các người xem ư?

Con trai của Hứa Tiết tham công liều lĩnh, ngày đó hắnsuy nghĩ nhân đã làm hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biết bao binh lính phải uổng mạng Dĩnh Xuyên rồi? Hắn vốn chết cũng không hết tội! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dương tướng quân ngài cần phải cảm thấy áy náy?

Lời nói của hắn bay theo gió truyền vào trong tai.

Nỏ binh trên tường thành nhìn nhau, trên mặt lộ vẻ do dự, cánh tay giương cung dần dần thả xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng đồng loạt quay đầu lại nhìn Dương Tuyên đang đứng cách đó không xa.

Dương Tuyên trong bộ nhung trang thân hình bất động, mắt cụp xuống.

Phó tướng bên cạnh thân tín của Hứa Tiết, thấy thế sắc mặt khẽ biến đổi, lập tức quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sang quát nỏ binh:

Mục xuất thân ti tiện, chỉ là con chó của bệ hạ thôi. Hắn không báo ân thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi, hiện giờ còn làm phản đối nghịch với bệ hạ, châm ngòi ly gián. Bắn tên! Lập tức bắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tên giết hắn!

Mục vốn có xuất thân thấp kém, lúc còn dưới trướng Dương Tuyên không những bách chiến bách thắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn được đồng đội kính phục, khi gặp nguy hiểm cũng luôn để đồng đội rút lui trước, mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thường người cuối cùng rút lui, đồng thời cũng luôn được mọi người quý mến. Huống chi mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay hắn xuất thế ngang trời lấy uy định công, không muốn cùng người phương Nam nội đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật sự đánh cho người Hồ răng rơi đầy đất, làm rạng rỡ Giang Bắc.

Những binh lính đây ai không khâm phục hắn. Nghe phó tướng chửi bới hắn như thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất bất mãn.

Một nỏ binh đơn giản buông cung tiễn xuống.

Phó tướng nổi giận, đi đến trước nỏ binh kia vung roi ngựa lên quất thẳng vào mặt vào đầu người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó, quát lên:

Lâm trận kháng mệnh, dùng quân pháp giết không tha!

Trên mặt trên cổ nỏ binh kia túa máu, cắn răng nói:

– Tôi nghỉ nghe theo lệnh của Dương tướng quân. Dương tướng quân chưa phát lệnh, tôi sẽ không bắn!

Nỏ binh khi ra trận ít khi chiến đấu một mình thường cùng nhau dàn hàng tiến công, đồng đội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính người đảm bảo cho họ sống sót trên chiến trường, vậy, ngoài thời gian luyện tập, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 còn ăn ngủ cùng nhau, thường trở thành huynh đệ khác họ với nhau.

Mấy ngày qua đã bị quân đội triều đình bao vây bên ngoài thành, binh lính trong thành đều biết sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trận đại chiến xảy ra.

Một khi quân đội dưới thành bắt đầu tấn công thành, mình thể sống sót được hay không vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể biết, lại bị những lời nói vừa rồi của Mục làm cho dao động, vốnđã hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang, nay thấy phó tướng này tác oai tác quái, vung roi đánh đồng đội của mình đến chảy máu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức khắc như cùng chung kẻ địch, tất cả đều buông cung tiễn xuống, trợn mắt hướng về phó tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia.

Phó tướng thẹn quá thành giận rút đao ra định gi ết chết nỏ binh kia, lại thấy có mấy chục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đồng loạt đứng ra che chắn thì khiếp sợ, quay sang Dương Tuyên phẫn nộ:

Ngươi nhìn thấy không? Đó binh lính của ngươi phải không? Dĩ hạ phạm thượng như thế, ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sợ sẽ bị bệ hạ trách tội à? Mục đang ngay dưới thành, hội ngàn năm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thuở này, ngươi còn không mau hạ lệnh bắn chết hắn đi?

Dương Tuyên hai mắt nhìn chằm chằm về phía trước, ánh mắt ngưng tụ nghiêm trang, như không hề nghe lọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tai.

Phó tướng nghiến răng nghiến lợi, đoạt lấy cung tiễn của một nỏ binh, đẩy mọi người ra chạy tới sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lỗ chau mai kéo cung cài tên nhắm vào thân hình dưới thành kia, thả mũi tên ra.

Mũi tên rời cây cung, xé rách không khí bắn về phía Mục.

Mục rút kiếm trong nháy mắt chém đứt mũi tên lông hướng về phía hắn.

“Đinh” một tiếng, mũi tên bị đẩy ra ngoài c ắm vào một mảnh bùn bên cạnh.

Mục tay cầm trường kiếm, ánh mắt loé lên tia sáng, bỗng nhiên đề khí cất cao giọng:

Một khi quân đội tấn công thành, các ngươi sẽ không còn đường lui nữa.

Dương Tuyên, lẽ nào ngài thà mang theo binh lính của ngài Hứa Tiết mà táng thân tại đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không nguyện dẫn dắt những nam nhi này một ngày nào đó Bắc phạt Trung Nguyên đuổi đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Hồ Liêu, lập công lao bất hủ hay sao?

Phó tướng kia thấy mũi tên của mình bị Mục chém bay, nghiến răng căm hận, lại giương cung cài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tên muốn bắn thêm lần nữa.

Ngay lúc hắn chuẩn bị bắn mũi tên thứ hai, chợt cảm thấy ngực lạnh buốt, một thanh đao đâm xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ lưng ra ngực.

thể bỗng nhiên cứng đơ, hai mắt trợn tròn, cung tiễn rơi khỏi tay xuống dưới đất, rơi vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bùn đất trước cửa thành.

Phó tướng kia chậm chạp cứng ngắc quay đầu lại, thấy Dương Tuyên đứng phía sau mình, hai mắt loé © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên tia tàn nhẫn. Thanh đao cắm xuyên thấu ngực mình đang nắm trong tay Dương Tuyên.

Dương Tuyên rút đao ra, phó tướng kia ngã xuống đất, co giật một lát rồi chết.

Trên đầu tường thành, bầu không khí đột nhiên như đóng băng.

Binh lính vốn xếp thành hàng sau lỗ châu mau từ từ nhích lại gần. Binh lính dưới thành dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng cảm nhận được sự khác thường, đồng loạt đi lên thành tụ tập bên cạnh Dương Tuyên.

số ánh mắt đổ dồn vào Dương Tuyên.

Dương Tuyên nhìn các binh lính. Nhìn những khuôn mặt mệt mỏi trước mặt lộ ra hy vọng do dự, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ tốn hỏi:

Các ngươi vẫn luôn đi theo ta, bây giờ, các ngươi muốn tiếp tục đánh một trận hay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hàng triều đình?

Đối mặt với quân đội triều đình do Cao Kiệu phát tới tiếp viện, làm cho Hứa Tiết vừa lên làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tống đế còn chưa được một tháng cũng thấy hoang mang lo sợ.

Vào mấy ngày trước, ông ta đích thân chạy tới Ba Đông trên danh nghĩa vẫn thuộc về triều đình gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vinh Khang phương đó, muốn thuyết phục Vinh Khang liên minh với mình đối kháng với triều đình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vinh Khang thứ sử phiên trấn thế lực lớn nhất của Ba Đông, nếu như Hứa Tiết thuyết phục thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công, cộng thêm thực lực của Vinh Khang, lẽ có thể tiếp tục đối kháng được với triều đình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Trước khi đi, ông ta hạ lệnh trước khi mình chưa quay về, không cho phép Dương Tuyên xuất binh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ cần tử thủ trong thành được.

Đó chính nguyên nhân vì sao đã nhiều ngày Cao Dận kêu chiến nhưng Dương Tuyên trước sau vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đáp trả.

Binh lính đều yên lặng. Một lúc sau cuối cùng có người nói:

Chúng tôi nguyện đi theo tướng quân. Tướng quân đi đâu, chúng tôi sẽ theo đến đó.

Mọi người đồng thanh phụ hoạ theo.

Dương Tuyên ngửa mặt lên trời, nhắm mắt một lát, khi mở mắt ra bước lên rìa đầu tường thành, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục vẫn đang đứng tại chỗ, cao giọng nói:

Đại Mã, những binh lính này cũng không nguyện ý làm phản. Nếu như mở cửa thành, ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể đảm bảo triều đình sẽ không truy cứu tội của họ hay không?

Mục nói:

Ngày hôm nay đứng nơi này, mỗi lời ta nói đều lấy danh nghĩaMục ta bảo đảm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tất cả đều con cháu người phương Nam ta, chỉ cần ngài dẫn dắt họ dừng cương trước bờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vực, sau này đối đãi bình đẳng, sẽ không có gì khác biệt!

Được! Dương Tuyên ta tin ngài!

Dương Tuyên quay đầu lại, nói với quân sĩ:

Những lời Đại nói, các ngươi nghe rõ không? Ta biết trong lòng các ngươi suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì. Cứ làm theo tâm nguyện các ngươiđược.

Binh lính sửng sốt, khi kịp phản ứng thì đều vui mừng.

Bao nhiêu năm nay, trong triều đình liên tục xảy ra phản loạn muốn lật đổ Tiêu thất hay thế hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đế khác, nhưng bạo loạn hết đợt này đến đợt khác nhưng cuối cùng không một người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể thành công.

Trước đó thua thảm, lui về đây, đến khi tình thế ổn định, Hứa Tiết liền sốt sắng không chờ nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xưng đế, tế thiên địa, lập tông miếu, phong văn võ, người bên cạnh đều tung ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệ hạ, cung thất hằng đêm say sưa ca hát mua vui, cũng ra dáng ra hình giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một quốc gia trong một quốc gia. Nhưng binh lính tầng chót nhất lại chỉ cuộc sống khốn khổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đánh giặc thì họ phải đi đầu, trong lòng đã oán thán từ lâu rồi, chỉ là bởi vì Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tuyên mới miễn cưỡng thủ vững đến ngày hôm nay.

Giờ phút này chợt nghe Dương Tuyên nói như thế, ràngngầm đồng ý cho họ mở cửa thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu hàng triều đình.

Nếu người tới người khác, binh lính lẽ còn do dự.

Nhưng ngườingoài thành kia lại Mụcmỗi một người binh lính Nam Triều đều kính ngưỡng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chẳng phân biệt trung quân ngoại quân, mặc kệ gia chủ ai, ai không muốn đầu nhập vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn cống hiến sức lực dưới trướng hắn?

Lập tức một truyền mười, mười truyền trăm.

Chẳng mấy chốc, trên đầu thành vang lên tiếng reo hò, binh lính tràn xuống thành.

Một đội thân binh của Hứa Tiết nghe tin chạy tới đón đầu đụng phải nhau, rất nhanh đã bị phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh bao vây lấy, nhanh chóng tiêu diệt, sau đó cuồn cuộn xông tới cổng thành, mở cổng thành, chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về phía Mục, tới gần hắn rồi tất cả quỳ một gối xuống đất, hành quân lễ với hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Dương Tuyên đứng trên đầu tường thành nhìn tướng năm xưa từng theo mình vào sinh ra tử chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua người mình đồng loạt rời đi. Rất nhanh, trên đầu tường thành vừa rồi dòng người còn chen chúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẩy đã không còn bóng người, chỉ còn lại Tống kỳ phấp phới đón gió.

từ tốn quay người lại, liếc nhìn bóng người phía dưới thành dường như đã cảm nhận được điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang chạy như điên về phía mình, cởi đi giáp, rút đao ra tự đâm vào mình.

Ngay khi cửa thành bị binh lính từ bên trong mở ra, Mục chạy về phía cửa thành, muốn bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên thành lâu để đón Dương Tuyên.

Nhưng mà quá nhiều binh lính xông về phía hắn, chặn đường đi của hắn.

Hắn ngửa đầu lên, khi nhìn thấy Dương Tuyên thong dong tháo giáp kia xuống, trong lòng hắn liền trào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên một dự cảm bất tường mãnh liệt.

Vận mệnh thường, con người lại càng bất lực biết bao nhiêu.

Cho dũng mãnh cái thế, cho có thể nhìn thấy điều không ai biết, nhưng vận mệnh vẫn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẵn rằng lẽ vẫn một bàn tay trong bóng tối điều khiển mọi thứ.

Loại vận mệnh này lẽ chung quy vẫn là nhân lực không thể nào thay đổi được một ý nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất tường, trong khoảnh khắc như nuốt chửng hắn.

Hắn gào thét tránh ra, khoé mắt như muốn nứt ra, ra sức đẩy những binh lính vẻ mặt vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ chắn đường hắn, dẫm lên nhảy qua lưng những người còn đang quỳ dưới đất chưa kịp đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, băng qua cửa thành chạy như điên về phía đầu tường thành.

Cuối cùng hắn cũng đi lên được tường thành.

Con đường gạch thành lâu trống trải bằng phẳngdưới chân hắn kéo dài thẳng tắp về phía trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Một bóng người cao lớn ngã xuống dưới.

Trước ngực chiến y của Dương Tuyên nhuộm đầy máu tươi.

Mục đỡ gã từ dưới đất ngồi dậy, bàn tay gắng sức chặn máu đang chảy ra từ ngực gã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng làm thế nào cũng tốn công ích. Càng nhiều máu hơn chảy qua kẽ tay của hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Dương Tuyên mở mắt ra, nhìn vào cặp mắt đỏ bừng của Mục, cố sức đưa tay ra cầm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay hắn.

Kính Thần, năm xưa ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi trong quân, ngươi vẫnmột thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 niên, ta đã biết…tương lai của ngươi ắt làm nên việc lớn…

Bên môi khẽ nở nụ cười, dần dần nụ cười đọng lại.

Cao Dận cùng với mọi người cuối cùng cũng đuổi tới trên đầu tường thành, thấy Lý Mục đã ôm tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân Dương Tuyên đã chết đi, quỳ một gối xuống đất, bóng dáng giống như hoá thành một pho tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đá, bất động rất lâu.

……

Những ngày này, triều đình liên tục nhận được tin tức tốt.

Loạn Thiên giáoĐông Nam đã bị Mục bình định hoàn toàn. Kế đó, bởi hắn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Di Lăng đã thành công chiêu hàng phản quân, không tốn một binh một tốt, quân triều đình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thu phục được Di Lăng. Hứa Tiết làm hoàng đế chưa đến một tháng chẳng những mộng đẹp bị tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vỡ, còn suýt nữa thì bị Vinh Khang phiên trấn Ba Đông mà mình muốn thuyết phục gi ết chết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đại loạn giằng co nửa năm cuối cùng đã hoàn toàn chấm dứt.

Tuy rằng hoàng đế vừa mới băng mấy tháng, nhưng tới lúc này, các đại thần cũng đã thoát khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đau thương, nhắc tới tình thế đã khôi phục ổn định, không ai không vui mừng.

Nhưng những tin tốt này lại không thể nào xua tan đi những khổ sở trong lòng Lạc Thần.

Mẫu thân mất tích được hơn nửa năm.

Phụ thân vẫn không từ bỏ việc tìm kiếm, nhưng phái đi bao nhiêu người tìm kiếm thì đến nay vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không một chút tin tức gì.

lẽ mẫu thân đã thật sự không còn sống nữa. Nếu không, tại sao người trong tưởng tượng bắt giam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẹ lại không động tĩnh gì?

Nhưng Lạc Thần không muốn chấp nhận một sự thật như vậy.

Nàng không cách nào tưởng tượng nổi mẫu thân đang còn sống yên lành của mình cứ thế hương tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngọc vẫn, rằng bà không còn trên đời này nữa.

Nàng đã nhiều lần tự nói với mình rằng mẹ vẫn còn sốngkhỏe mạnh, nhưng đang một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi mình không biết, một ngày nào đó, cha mình nhất định sẽ tìm thấy mẹ.

Thời gian này, an ủi duy nhất của nàng đó là Mục cuối cùng cũng sắp trở lại rồi.

Kể từ khi bình định thượng du, hắn lại đi Đông Nam. Theo như tin tức nàng hỏi thăm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ chỗ phụ thân, hắn đang trên đường về kinh rồi.

Muộn nhất là năm sáu ngày nữa về đến nơi.

Đầu tháng Năm, ngày tế trăm ngày của Thái Khang Đế.

Qua ngày hôm đó, bách quan thể trừ hiếu.

Hôm nay, trừ Lễ Bộ chủ trì hiến tế Thái Miếu ra, ở trong cung cũng sẽ một buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiến tế.

Đường tỷ Cao Ung Dung đã lên làm Thái hậu, ba ngày trước phái cung nhân truyền tin cho nàng, kêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng hôm nay vào cung tham gia buổi tế.

Lạc Thần kìm nén sự u sầu trong lòng, búi tóc bằng lụa xanh, mặc quần áo trắng, ngồi xe từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao gia đi vào hoàng cung, được cung nhân chờ cửa cung dẫn vào điện Vĩnh Phúc nơi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lễ tế.

Cao Ung Dung mang theo tiểu hoàng đế, đứa cháu trai Đăng nhi 4 tuổi của nàng cũng đangđó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đã mấy ngày không gặp, nom Cao Ung Dung cũng gầy rộc đi nhiều, nhìn thấy Lạc Thần, Đăng Nhi gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 “dì” một tiếng, sau đó nắm lấy tay nàng nói:

Ta nghe thái y nói sức khoẻ của bá phụ vẫn không tốt. Lúc tổ chức trăm ngày hiếu, Đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhi cũng không tiện ra khỏi cung. Chờ thêm hai ngày nữa, nếu phụ thấy tiện thì ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dẫn nó đi thăm hỏi phụ.

Từ sau khi tin tức phản loạn Thiên Giáo Hứa Tiết đã được bình định, cả người phụ thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dường như được thả lỏng hẳn đi. Thời gian này việc triều đình đều giao cho Phùng Vệ, ông vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn trong nhà không ra ngoài, cũng không hề gặp mặt bất kể vị triều thần nào đến thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi. Lạc Thần đi đưa thuốc cho ông, thường thấy ông không phải ngồibàn viết lách thì chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhắm mắt minh tưởng, thoạt nhìn không kháctrước đây cả.

Lạc Thần thay mặt phụ thân cảm ơn chị ta, kêu chị ta không cần phải dẫn ấu đế ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cung làm gì.

Cao Ung Dung mắt hoe đỏ, nói:

Ta biết muội với bá phụ đều đang rất khổ sở. Ta cũng thế. Tin tức của mẫu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng phái người đi hỏi thăm khắp nơi. Muội đừng buồn quá. mẫu cát nhân thiên tướng, nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ bình an trở về.

Lạc Thần bị gợi ra nỗi khổ sở trong lòng, lặng thinh, gật đầu với chị ta, thấp giọng nói:

Đa tạ a tỷ.

Cao Ung Dung lau nước mắt, kéo Lạc Thần đi đến chỗ làm lễ tế.

Lễ tế làm xong thì đã giờ ngọ. Cao Ung Dung giữ lại Lạc Thần lại cung dùng cơm. Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần đâutâm tình ăn uống, bèn uyển chuyển từ chối, Cao Ung Dung biết nàng không tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, nên cũng không gượng ép, tự mình tiễn nàng ra ngoài.

Lạc Thần lại từ chối tiếp, nhưng Cao Ung Dung vẫn kiên quyết muốn đưa nàng ra cung, vẫn đưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần cửa cung thì một cung nhân vội vàng đi vào, bẩm báo:

Bẩm Hoàng thái hậu, bên ngoài truyền báo, nói thứ sử Ba Đông Vinh Khang mang theo đầu của Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết vừa mới vào kinh. Biết hôm nay ngày hiến tế trăm ngày của tiên đế nên đi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạch không nghỉ, đã tới hoàng cung rồi ạ. Ngài ấy cầu xin được đến lễ tế trước đế linh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện đang quỳbên ngoài ạ.

Cao Ung Dung ngẩn ra, nhìn bên ngoài, nói:

Hắn tới nhanh thật đó. Ta còn cho rằng phải mấy ngày nữa cơ.

Trầm ngâm một lát, nói tiếp:

Đã tới rồi thì cũng tấm lòng, tuyên đi.

Cung nhân vội đi ra ngoài truyền lời.

Lạc Thần nhìn ra cửa cung, thấybên ngoài một người đàn ông dẫn dắt mấy vị tùng quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quỳ ở đó bất động, biết người đó chính là Vinh Khang phương phiên trấn thế lực lớn nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vùng Ba Đông đã giết Hứa Tiết.

Loại phiên trấn địa phương vị trí xa xôi, mang danh ngoại thần nhưng trên thực tế quyền lực rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn. Từ sau khi triều đình vượt qua phía Nam, lực khống chế không đủ, chỉ cần phương địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phương này không nổi loạn đã may mắn lắm rồi nên không dám quản chế nhiều.

Lạc Thần cũng không dám nhìn kỹ quay đầu lại nói với Cao Ung Dung:

Đã thế vậy muội đi ra cung trước. A tỷ bận cứ đi làm việc đi ạ.

Cao Ung Dung gật đầu, gọi người tiễn Lạc Thần.

Lạc Thần đi thẳng ra cổng lớn hoàng cung.

Vinh Khang vóc dáng cao lớn, khổng võ hữu lực, tuổi tác tầm ba mươi, khuôn mặt cũng coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 anh tuấn, chỉ trên bên trái từ khóe mắt cho đến sườn xương má có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vết sẹo dài, làm cho toàn bộ khuôn mặt của y có thêm phần dữ tợn tàn khốc.

Ngày hôm nay y vừa đến Kiến Khang thì đã đi vào hoàng cung, được cung nhân báo lại thì cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tươi đứng lên, đang chuẩn bị đi theo vào đột nhiên nhìn thấy đối diện có một gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất trẻ mặc y phục trắng tóc búi cao đơn giản đi theo một đoàn tùy tùng từ bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng cung đi ra, mới chỉ nhìn một cái bước chân của y đã như bị đóng đinh đứng lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ánh mắt không thể rời đi được.

Ban đầu y còn không dám nhìn thẳng, chờ nàng đi qua người mình rồi mới quay đầu lại, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã chẳng còn chút kiêng nữa ánh mắt ghim thẳng vào bóng dáng thanh thoát kia, cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi nàng bước lên một chiếc xe trâu đậu ở bên bức tường cung điện, bóng dáng biến mất sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tấm rèm cửa, nhìn mãi cho đến khi chiếc xe trâu biến mất trong tầm mắt, trước mắt dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như vẫn còn khuôn mặt tuyệt sắc với mái tóc đen nhánh và làn da trắng như tuyết kia, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ quay đầu lại hỏi cung nhân:

Người vừa rồi kia là ai vậy?

Cung nhân đã chú ý đến ánh mắt nhìn chằm chằm vào Lạc Thần của y, trong lòng khinh bỉ hạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thô lỗ phiên trấn đến từ nơi xa xôi này, nhưng ngoài mặt lại không dám biểu lộ gì, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

ấy con gái của Cao tướng công, thê tử của Đại Mục triều ta. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thứ sử đã chuẩn bị xong xin hãy theo đi vào, tránh để thái hậu chờ lâu ạ.

Con gái Cao thị, thê tử của Mục.

Trong mắt Vinh Khang hiện lên tia thất vọng, không nói chuyện nữa.

Y lại một lần nữa quay đầu lại nhìn lần cuối về chiếc xe trâu chỉ còn lại bóng đoàn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mờ ảo, sau đó cất bước đi về phía cửa cung trước mặt.

Hết chương 128

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 128 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App