GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 169

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Hai tháng, Đại Đồng bị phá, Lưu Kiến cùng với bộ chúng còn lại chạy trốn về phía Bắc đến nơi người Hung Nô sinh sống, bị truy đuổi đến thành Đồi Đương và chết trong loạn quân.

Khi Mục dẫn quân tiến vào thành, người Hung khắp thành đều quỳ rạp xuống đất, run rẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sợ hãi, không dám nhìn thẳng.

Lương Quốc đã bị diệt như vậy.

Đây cũng sự sụp đổ của chế độ thể chế hóa cuối cùng của các quốc gia được thành lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bởi người Hồ đã xâm chiếm Trung Nguyên sau Yết Hạ, Tây Kim, Bắc Yến.

Từ lúc triều Ngu an phận phương Nam tới nay, Trung Nguyên chia năm xẻ bảy, chìm trong luân hãm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Sau bao nhiêu năm, bên trong triều đình bao gồm Đại Ngu, Nam Triều tuy cũng không thiếu có chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần lượt Bắc phạt, nhưng trước sau lại không người chiến thắng. Mãi cho đến khiMục xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế ngang trời, nay Yên Nhiên tạc công, nhất thống Trung Nguyên.

Tin tức này tựa như chắp cánh truyền tới Trường An, truyền tới Lạc Dương, lướt qua Trường Giang, truyền vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang, truyền khắp tám châu trăm quận Nam Triều một cách nhanh chóng.

Tiêu thất vẫn mang danh hoàng tộc cựu quan, nhưng giống như chiếc vàng cuối cùng bám trên cành khô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong mùa đông lạnh giá, đã chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.

Một triều đại mới sắp được thành lập, đây xu thế tất yếu ý chí của nhân tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hướng về. Bên trong thành Kiến Khang, mỗi người dân đây đều đang ngóng trông Mục qua sông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở về.

Cuối tháng Hai,Mục nam hạ, lúc đi qua Đại Đồng cố đô của Lương quốc thì dừng lại mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày để bố trí phòng thủ biên giới phương Bắc.

Từ sau khi Lưu Kiến xưng đế tại đây đã bỏ ra số tiền khổng lồ bắt chước cung điện Hán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xây dựng một cung điện đẹp đẽ xa hoa lộng lẫy để bản thân mình hưởng lạc. Trước đó khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy trốn, ông ta đã phóng hỏa thiêu hủy, cung điện đã bị hủy hoại quá nửa. Lần này trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vềMục đi qua đây đã sai người dọn dẹp phế tích, muốn cải tạo cung điện thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kho lương giới.

Mặc người Hung chiếm giữ vùng đất này nhiều năm nay đã bị trục xuất, nhưng vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nhiều người Hồ sinh sống phía bắc Nhạn Môn.

Lưu Kiến tuy đã chết nhưng Hung Nô chưa tuyệt. Để phòng ngừa hậu hoạn, hắn muốn lấy Đại Đồng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trung tâm xây dựng các thị trấn quân sự nhiều pháo đài khác nhau để phòng ngự lâu dài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Màn đêm buông xuống, hắn đứng sau lỗ châu mai trên đầu tường thành nhìn về phương Nam xa xôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những hình ảnh của chuyện trong quá khứ lần lượt hiện lên trong tâm trí.

Thiếu niên mất gia viên, đi theo mẫu thân vượt qua sông về phương Nam, đằng sau loạn binh đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo, tên bắn như mưa, cậu thiếu niên trơ mắt nhìn những người đồng hành bị bắn rơi xuống sông. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nước sông cuồn cuộn trong nháy mắt đã nuốt chửng toàn bộ tiếng kêu khóc giãy giụa trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cách không thương tiếc.

Rất nhiều năm sau, vào thời điểm này, nếu có thể gặp lại cậu thiếu niên của ngày ấy, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn cũng thể nói một câu, thề nguyền năm xưa của cậu, ngày hôm nay tôi đã thực hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được rồi.

Non sông tuy nhiều vết thương tàn phá, may muôn đời không phế, nay, bắt đầu từ từ xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sữa chữa.

Mục tâm trập trùng, cầm lòng không được mở bàn tay ra, ánh mắt rơi vào lòng bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình, trên đó là vết sẹo năm xưa bị đinh sắt đâm xuyên qua để lại.

Một vị chấp sự trong quân đi đến thấy hắn vẻ mặt nghiêm túc nhìn xuống lòng bàn tay đang mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra của mình, không biết hắn đang nhìn gì, cũng không biết đang nghĩ gì, nên không dám mở miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sợ quấy nhiễu hắn, chỉ đứng yên ở bên cạnh.

Mục hỏi y chuyện gì.

Chấp sự bẩm báo, lúc dọn dẹp cung điện thì phát hiện tình huống khác thường trong một tòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lãnh cung.

Lãnh cung nằm góc Tây Bắc, khi mấy binh lính đi ngang qua một cung điện hoang vắng ít người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi qua, họ nghe thấy tiếng kêu kìm nén của một người phụ nữ từ bên trong truyền ra, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi vào trong đó, đằng sau bức màn phủ đầy mạng nhện nhìn thấy một cung nữ già đang nghẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngào khóc, trên chiếc giường một gái đang nằm.

gái này thoạt nhìn trông còn rất trẻ, bụng cao như sắp sinh con, tóc xù, khuôn mặt khô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 héo, đôi mắt đờ đẫn, nằm ngửa, nhìn chằm chằm vào mái nhà tối tăm của căn nhà. Lúc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202ấy bất động như người chết, khi nhìn thấy quân lính tiến vào, khuôn mặt đờ đẫn đó lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra vẻ sợ hãixấu hổ, co rúm lại thành một quả bóng, toàn thân run rẩy, không ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẩm bẩm lặp lại điều đó trong miệng, dường nhưphương ngữ Tiên Bi.

Binh lính nghe không hiểu hỏi cung nữ già. Cung nữ già cũng không phải người Hán, ngôn ngữ không thông. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Binh lính nghi ngờ người phụ nữ trẻ này người còn lại trong hậu cung của Lưu Kiến, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi thông báo cho chấp sự. Chấp sự tìm người hiểu ngôn ngữ Tiên Bi tới, bấy giờ mới hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái kia đang nói gì, chính là “đừng chạm vào ta”, lại hỏi ra nghi vấn với cung nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 già, cuối cùng mới biếtthân phận của gái kia.

Thì ra gái này chính Mộ Dung Triết công chúa Bắc Yến ngày đó hòa thân với Tây Lương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ngày hôm đó Tử Kinh Quan, Mộ Dung Thế bỏ đi, Lưu Kiến vốn đã chiến bại, lại biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mộ Dung Triết đã chạy trốn thì nổi cơn tam bành, sau khi bắt về lại thì tìm mọi cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lăng nhục cho hả giận, kế đó phát hiện ấy thai liền mang về Đại Đồng, cho vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lãnh cung.

Hai tháng trước, Đại Đồng bị phá, lúc Lưu Kiến chạy trốn đã vứt bỏ Mộ Dung Triết khi ấy đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mang thai.

Sau khi trải qua sự tra tấn nhân đạo như vậy, Mộ Dung Triết lâm bệnh nặng, trở thành một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xác chết biết đi, dưới sự chăm sóc của cung nữ già không chạy trốn này, ấy và cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thai trong bụng kéo dài hơi tàn cho đến hôm nay.

Mộ Dung Triết đã từng công chúa Bắc Yến, hiện giờ Mộ Dung Tây thủ lĩnh của bộ tộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mộ Dung Tiên Bi đã thần phục với Mục, bản thân chấp sự không thể làm chủ, bèn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đây thông báo để Mục quyết định.

Mục cảm thấy khábất ngờ, không nghĩ tới gái Mộ Dung gia từng quỷ kế đa đoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hành sự không từ thủ đoạn ngày hôm nay sẽ bị bỏ lại đây, rơi vào tình trạng này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hắn trầm ngâm rồi nói:

Gửi tin cho Mộ Dung Tây, kêu ông ta phái người tới nơi này xử đi.

Chấp sự vâng dạ rồi đi.

Mục cúi đầu lại nhìn vết sẹo trong lòng bàn tay mình.

Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm, hắn cũng từng chưa bao giờ tin câu nói một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uống một miếng ăn đều tiền định này, nhưng vận mệnh định sẵn hắn thật sự đã may mắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cỡ nào.

Một năm đó, thiếu niên vượt sông mà đến kia bị đóng đinh bên ngoài trang viên, đang lúc tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vọng tột độ thì chiếc xe trâu chở gái không nhanh không chậm đi qua, dọc đường để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 âm thanh leng keng êm tai của tiếng chuông trâu.

Ngày hôm nay sau nhiều năm, nhớ lại ngày đó, nếu như xe trâu đó đi con đường khác, hoặc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sớm hơn hoặc muộn hơn, lẽ hắn đã chết rồi. Lại lẽ, hắn may mắn còn sống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng bên trong nhân sinh của hắn sẽ không sự xuất hiện của nàng nữa.

Hắn không thể tưởng tượng được cuộc sống của mình sẽ ra sao nếu không nàng.

Ông trời đã quá ưu ái hắn, ngày hôm đó khôngmột giây phút nào là sớm cũng không một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giây phút nào quá muộn, đúng lúc đó đi ngang qua trước mặt hắn, nhìn ra ngoài góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa sổ xe bò, quay lại nhìn về phía hắn.

Chính cái nhìn đó đã trói buộc hai đời của hắn với gái tên Lạc Thần, chokiếp trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có bao nhiêu tiếc nuối thì kiếp này cũng đã được đắp hoàn toàn.

Trước mắt hắn hiện ra cảnh nàng nắm lấy tay mình áp đôi môi mềm mại vào phần lòng bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị thương của hắn hôn lên đầy yêu thương.

Hắn chậm rãi nắm chặt lòng bàn tay, như thể một lần nữathể cảm nhận được hơi ấm từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nụ hôn môi nàng để lại trong lòng bàn tay mình ngày hôm đó.

Việc đã xong, mọi thứ đã định.

Hắn nhớ nhung nàng, hận không thể chắp cánhmau chóng trở về bên nàng.

……

Cuối tháng 3 năm nay, Lý Mục vượt sông trở về Kiến Khang.

Cao Dận, Tưởng Thao trước đó đã trở về phương Nam, quan viên triều đình, quận thủ các nơi không dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngàn người đều đổ ra khỏi thành.

Người dân đổ ra khỏi nhà, xếp hàng dài trên đường để chào đón hắn, trên khuôn mặt họ tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầy sự kính sợ, kỳ vọng khao khát triều đình mới và những chính sách mới sắp tới.

Mục gặp Cao Hoàn tới đón mình, câu đầu tiên hỏi về Lạc Thần. Khi biết nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong thànhkhoảng thời gian này vẫn luôn trên Bạch Lộ Châu thì lập tức quay đầu ngựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn đi Bạch Lộ Châu.

Tỷ phu ơi.

Cao Hoàn gọi hắn.

Mục quay đầu lại nhìn cậu, hỏi cậu chuyện gì.

A tỷ…

Nói được nửa chừng, cậu nhìn Mục hiển nhiênsuốt đêm lên đường quay về, tưởng tượng đến phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ứng sẽ khi huynh ấy gặp lại a tỷ, cậu lại cố kìm nén lại, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói.

A tỷ rất nhớ huynh đó ạ. Biết huynh sắp về chắc mấy ngày qua đều không ngủ được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Huynh mau đi đi, đừng để a tỷ của đệ chờ lâu.

Trực giác cho Lý Mục biết Cao Hoàn việc đó giấu mình, chỉquá sốt ruột muốn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn thấy Lạc Thần ngay lập tức, nên cũng không hỏi thêm với cậu chỉ nghi hoặc liếc cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cái rồi phóng ngựa đi ngay.

Hắn phóng ngựa rất nhanh, chỉ mất thời gina nửa nén hương đã tới bến đò, lên thuyền trên sông dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dần tới gần Bạch Lộ Châu. Thủ vệ phát hiện ra thấyhắn trở về thì mừng rỡ tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên bái kiến, lại muốn chạy vào thông báo nhưng bị Mục ngăn lại, bảo rằng không cần kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động đến phu nhân, tự mình sẽ đi vào.

thành Kiến Khang hôm nay hầu như mọi người đều bước ra khỏi nhà, đường phố tấp nập người qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, náo nhiệt như đang tổ chức lễ hội, nhưng đây, trên hòn đảo lại hoàn toàn yên tĩnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Vào cuối mùa xuân vào tháng Ba, những cánh hoa anh đào nở rộ, ong bướm bay qua những bông hoa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía trên dòng sông, một đàn cò bay từ xa, thỉnh thoảng chúng lại phát ra những tiếng kêu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ràng trong trẻo, âm thanh ríu rít rõ ràng, càng làm tăng thêm sự yên tĩnh.

Cánh cửa lớn kia ngay phía trước cách đó không xa.

Mấy năm nay, thời giantình trôi qua trong bao lần chia ly rồi đoàn tụ với nàng, lại bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau rồi lại chia ly. Nhưng lần này đối với Mục nói, chút khác thường ngày.

Tân triều được thay thế, chế độ đăng được xây dựng, làm hoàng đế của thiên hạ này, tất cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều đã như nước chảy thành sông, hợp với lẽ thường. Nhưng trước khi khoảnh khắc đó đến, hắn muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng bên cạnh, cùng nàng tiến vào Kiến Khang, nhận được sự tôn sùng của mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở thành hoàng đế hoàng hậu của thiên hạ này.

Không có nàng, sẽ không hắn của hôm nay.

Phu nhân nên vào đi thôi. Hôm nay lang quân có trở về thì bên Kiến Khang kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều người nhiều việc đang đợi ngài ấy, chắc là sẽ không về sớm đâu.

Ta không mệt. mãi trong phòng buồn bực lắm, ta muốn đứng đây một lát rồi mới vào… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Đột nhiên, một giọng nói nhỏ nhẹ cách bức tường hoa trước mặt rơi vào trong tai.

Tâm tình Lý Mục kích động hưng phấn tột độ. Tất cả mệt nhọc tích tụ sau chuyến đi mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngày qua đều rời bỏ hắn ngay khi nghe thấy giọng nói của nàng.

Hắn biết nàng ra ngoài để ngóng chờ mình về, đang muốn bước nhanh hơn để gặp nàng thì lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe thấy tiếng cười tiếng nói của thị nữ:

Ôi dạo này đúng chuyện vui liên tiếp nha. Mấy ngày trước trưởng công chúagửi thư về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói đại gia thương thế đã khỏi hẳn rồi, mấy hôm nữa sẽ trở về. Trong nhàthêm Thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lang, qua mấy tháng nữa chờ phu nhân cũng sinh rồi thì càng náo nhiệt hơn. Càng không cần nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lang quân cũng trở về nữa. Hôm nay trong thành không biết náo nhiệt đến mức nào…

Bước chân củaMục khựng lại một chút rồi mới phản ứng, tức thì cả người ngây dại, như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin được vào tai của mình, bỗng nhiên hắn nhớ tới biểu cảm mang chút trêu chọc của Cao Hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc gọi mình lại vừa rồi, cuối cùng thì đã hiểu hết, tim chợt đập nhanh hơn, không ngừng nảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lồ ng ngực.

Thê tử đang mang thai con của hắn.

Hắn sắp làm phụ thân rồi!

Mục bị loại cảm giác tuyệt vời này ôm chặt, tâm tình kích động vui sướng cùng.

Hắn hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại, tiếp tục bước nhanh về phía phát ra âm thanh, hận không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể vòng qua bức tường hoa, ngước mắt lên nhìn về phía trước.

Một mỹ nhân cùng với thị nữ hầubên cạnh đang dựa vào cửa.

Nàng mặc một chiếc xuân sam màu trắng nhạt, trên tay áo có thêu vài bông hoa anh đào để phù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hợp với khung cảnh, chiếc váy rất rộng rãi nhưng không thể che đi phần bụng dưới hơi nhô ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của nàng.

Nàng đang mỉm cười, trên má hiện lên một đôi lúm đồng tiền, giống như một khung cảnh dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên bình, khiến người khác nhìn vào cảm thấy rất thoải mái.

Ánh mắtMục chậm rãi di chuyển từ bụng nhỏ đến trên mặt nàng, nhìn chằm chằm vào nàng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi không thể rời mắt đi được.

Lạc Thần đang nhìn về phương hướng Kiến Khang, nghĩ đến cuộc đoàn tụ với cha mẹ em trai, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảnh tượng Mục trở về hoành tráng, trong lòng cảm thấy vô cùng kiêu hãnh, đột nhiên cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó khác thường, theo bản năng đầu lại, ánh mắt như bị đóng đinh tại chỗ.

Mục không biết đã trở về từ lúc nào đang đứngcách mình chỉ hơn mười bước bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bức tường hoa kia.

Người đàn ông này trên người hắn còn nhuộm vẻ phong trần đi đường xa, ánh mắt nhìn mình sáng ngời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thần.

– Lang quân ơi!

Lạc Thần không nghĩ tới Mục nàng ngày nhớ đêm mong lại xuất hiện nơi này nhanh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vậy, mừng rỡ hạnh phúc vô cùng, gọi hắn thành tiếng, theo bản năng chạy về phía hắn.

Mục cười tươi bước nhanh tới đón nàng, chỉ vài cái sải bước lên bậc thang mở rộng vòng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra ôm lấy thê tử vào lòng, siết chặt lấy.

……

Màn đêm lại lần nữa buông xuống che trời lấp đất, bao phủ cả tòa thành trì.

Bên trong cung Kiến Khang, trong một tòa hậu điện ánh đèn dầu ảm đạm, chiếu rọi từng khuôn mặt tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vọng ê trong đó.

Lưu Huệ lúc chạng vạng nhận được mật chiếu của Cao Ung Dung, ra lệnh ông ta vào cung. Vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ta không muốn đi, nhưngchiếu lệnh đã đưa đến, suy nghĩ kỹ cuối cùng ông ta vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra cửa đi từ cửa hông hoàng cung lặng lẽ đi vào nơi này.

Cao Ung Dung đổ bệnh từ lâu rồi, trước đó nghe nói một lần bệnh tới mức như phát điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, nhưng tối nay ngoại trừ khuôn mặt tái nhợt, người gầy rộc đi ra thì tinh thần vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất tốt thậm chí thể nói tốt đến khác thường.

Chị ta ăn mặc chỉnh tề, sắc mặt âm trầm, đôi mắt sáng rực.

Những người tới ngoại từ Lưu Huệ còn có mấy thân vương tông thất. Mấy người nhìn nhau rồi hành lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bái kiến Cao Ung Dungrốt cuộc thì, chỉ cần một ngày Mục chưa đăngthì địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vị của chị ta vẫn đó, vẫn là thái hậu Nam Triều.

Lưu Huệ hành lễ qua loa xong, liền hỏi Cao Ung Dung triệu mình vào cung việc gì.

Ánh mắt của Cao Ung Dung đảo qua từng khuôn mặt, nghiến răng nói:

Mấy người các ngươi luôn được ta trọng dụng. Hiện giờ triều đình đang nguy như chồng trứng, phản tặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục rất hung hãn. Các ngươi cần phải tận trung giúp ta trừ khử Mục, không được phép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoái thác.

Chị ta vừa nói xong, mấy tông thất rụt đầu rụt cổ, không nói gì.

Lưu Huệ nhớ tới cảnh tượng chờ đợi Mục vào thành lúc ban ngày, trong lòng càng khinh thường Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ung Dung, thoái thác nói:

Hắn binh hùng tướng mạnh, lại lập công lớn Bắc phạt, đừng nói dân chúng ủng hộ, ngay cả huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đệ bổn gia của thái hậu cũng tán thành hắn. Thái hậu kêu bọn thần tới thì tác dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gì. Đại thế đã mất, không bằng đi theo hắn thì hơn. Tương lai thái hậu không chừng còn giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được vinh hoa phú quý, cần phải làm việc thừa thãi?

Cao Ung Dung nổi giận, vỗ mạnh vào bàn, huyết sắc trên mặt rút hết, môi tái xanh run run quát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên:

Lưu Huệ, ngươi thật to gan dám ngỗ nghịch với ta. Bệ hạ con ruột của ta, bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe lời ta nhất. Chỉ cần ta nói một câu với nó, muốn cái đầu ngươi dễ như trở bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay! Ngươi cho ta không dám giết ngươi hay sao?

Mấy tông thất lộ vẻ ngạc nhiên, lại liếc nhìn nhau, đầu càng cúi thấp xuống, không rên lấy một tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lưu Huệ thấy hai mắt chị ta sáng quắc, cũng dần dần phát giác gì đó không đúng, liền đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lệ:

Thần tội…Nhưng không biết thái hậu biện pháp để xử lý kẻ địch không ạ?

Vẻ mặt của Cao Ung Dung bấy giờ mới hòa hoãn một chút, ánh mắt lộ sự phấn khích, đè © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấp giọng nói:

Ta muốn ngươi đi gặp Mục, nói ta tự nguyện thoái vị, ngươi dỗ dành cho hắn vui lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào, nhân lúc hắn thì ngươi đâm một đao giết hắn cho ta. Chỉ cần hắn chết, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ bảo bệ hạ phong ngươi làm tể tướng. Lão già Phùng Vệ ngu xuẩn kia chẳng được cái tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dụng gì.

Lưu Huệ thử thămnói:

Hình như bệ hạ đã băng rồi mà? Thái hậu dựa vào cái gì để bệ hạ phong thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm tể tướng ạ?

Cao Ung Dung mặt tái mét, giận giữ:

Nói bậy. Ai nói Đăng nhi băng hà? Ngươi dám nguyền rủa bệ hạ, phải ngươi chán sống rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không?

Lưu Huệ cuối cùng đã khẳng định Cao Ung Dung sợ đã bị rối loạn thần trí rồi. Tức thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vừa đáp lệ vừa xoay người rời đi. Mới đi được vài bước đã nghe thấy tiếng bước chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía sau đến gần, chưa kịp quay đầu lại đã bị Cao Ung Dung hung hãn đẩy ngã xuống đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lưu khanh, ngươi không nghe theo ta muốn đi mật báo lấy lòngMục đúng không?

Ông ta quay lại, thấy Cao Ung Dung nhìn xuống mình, hai mắt âm u, giọng âm trầm.

Ánh nến mờ ảo bị gió thổi từ góc đại sảnh thổi qua, đung đưa vài cái chiếu lên làm dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẻ của chị ta trông càng thêm quỷ dị.

Sở tối nay Lưu Huệ còn đi tới nơi này đúng ôm tâm muốn thám thính ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đồ của chị ta rồi sau đó đi tố giác vớiMục để nhận được tín nhiệm của tân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân. Thấy mục đích đã bị chị ta chọc thủng, lai bị đẩy ngã xuống đất, chẳng còn kiêng kỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa chửi lên:

Con đàn điên này, đến giờ vẫn còn ôm mộng xuân thu hả. Trước kia nếu không phải ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vô năng, hại ta bị chôn sống, mất hết gia tài của cải. Giờ ngươi còn ép ta đi giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục hả? Ngươi coiMục gì? Ngươi muốn điên tự điên đi.

Nói xong, ông ta dậy xoay người muốn đi ra ngoài, ai ngờ còn chưa đi được vài bước, phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau lưng chợt lạnh buốt, tiếp đó, một cơn đau đớn xuyên tim từ vị trí kia lan truyền khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn thân.

Lưu Huệ cứng đờ tại chỗ chậm chạp quay đầu lại, mới biết một thanh chủy thủ c ắm vào sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng mình.

Cao Ung Dung nắm chặt thanh chủy thủ kia, cười lạnh nói:

Ngươi đã biết mật của ta nhưng lại không làm việc cho ta, phản bội ta. Muốn chạy à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Không dễ như vậy đâu. Ngươi đi chết đi.

Chị ta rút thanh chủy thủ ra, lại nghiến răng tiếp tục đâm Lưu Huệ, vừa đâm vừa cười to.

Máu theo động tác của chị ta từ trong thể Lưu Huệ chảy ra không ngừng.

Lưu Huệ ra sức giãy giụa, cuối cùng chạy thoát khỏi chủy thủ của Cao Ung Dung, lảo đảo chạy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa điện, chạy được vài bước lại bị đuổi theo, đâm một dao nữa, lại lần nữa đổ gục xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất, đụng phải giá cắm nến kia.

Nến rơi xuống đất, đốt vào màn trướng, ngọn lửa nhanh chóng lan tràn.

Cao Ung Dung nghiến răng kèn kẹt, tiếp tục vung cây dao đâm lung tung.

Lưu Huệ dưới đất, dưới thân kéo ra một vệt máu dài.

Mấy tông thấtđây bị cảnh tượng phát sinh đột ngột này làm cho sợ ngây người. Thấy Cao Ung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dung ánh mắt dữ tợn, múa may chủy thủ, đâm liên tục vào Lưu Huệ dưới đất như kẻ điên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đột ngột quay đầu lại hai ánh mắt như bắn về phía mình, người nào cũng sợ đến hồn bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phách tán, nào dám lại nữa, cả đám bỏ chạy tán loạn.

Tiếng kêu gào đau đớn của Lưu Huệ tràn ngập căn phòng đang bốc cháy kéo dài rất lâu.

Hết chương 169

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 169 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App