GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 64

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Lúc Cao Kiệu đuổi theo ra ngoài cửa thì Tiêu Vĩnh Gia đã lên xe rồi. Cửa sổ quan sát đóng chặt vì vậy không thể nhìn thấy gì. Ông há miệng muốn lên tiếng ngăn xe lại, nhưng lại không thể phát ra âm thanh. Cùng với tiếng bánh xe lạch cạch, ông nhìn chiếc xe trâu chở thê tử dần dần đi xa, cuối cùng biến mất ở trong bóng đêm dày đặc.

Một đêm nay, Cao Kiệu hoàn toàn mất ngủ.

Ông nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc bội do Tiêu Vĩnh Gia trả lại vốn đã bị ông quên mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ lâu, cả người rơi vào sự hoang mang, phiền não ưu sầu cùng với sự không thể tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được.

Ông nghĩ mãi không hiểu nổi hành động đột ngột của vợ mình.

Thành hôn gần hai mươi năm, tranh chấp như hôm nay lại không phải lần đầu tiên. rồi tới cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng đều không ngoại lệ đều lấy sự nhường nhịn của mình chấm dứt.

Hôm nay cũng như thế.

Xét thấy việc này thể dẫn tới kết quả nguy hiểm, tuy rằng ông cực kỳ bất mãn đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quyết định của Tiêu Vĩnh Gia, lúc ấy cũng rất tức giận, nhưng đối mặt với sự kiên quyết của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vợ, cuối cùng ông đành phải nhường nhịn.

Ông đã quen với phương thức chung như này với thê tử, hơn nữa cho rằngcũng thầm chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhận giống như mình. Đối với lần tranh cãi này, Cao Kiệu cứ nghĩ kết quả sẽ thê tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại trở về Bạch Lộ Châu như mọi lần,ông cũng đã thầm quyết định, nếu như vợ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nhận ra sai lầm mang tính nguyên tắc mình mắc phải, trong một thời gian ông cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không chủ động làm hòa với bà. Ông cần phải cho nhận thức được thái độ kiên định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình trong chuyện này.

Hiện tại việc cấp bách của ông làm thế nào để khuyên con gái trở về hoặc khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục từ bỏ được lòng bất tuân của mình, cùng với mình cùng nhau giúp tắc rốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cuộc thì với tài năng của Mục, Cao Kiệu vẫn rất thưởng thức, cũng kỳ vọng rất cao. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hắn bởi tuổi trẻ khí thịnh đi nhầm đường lạc lối, mình thân địa vị cao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trưởng bối biết không dẫn dắt chỉ lối thì mình cũng lỗi.

Cho nên trước khi con gái lên đường, ông cũng đã ngồi tâm sự rất lâu với con gái, bảo nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi gặp Lý Mục thì cần phải khuyên bảo hắn thu lại dị tâm, quay trở lại chính đạo.

Thế nhưng Cao Kiệu không nghĩ tới chính là sau khi tiễn con gái đi, thê tử lại cho mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đòn như thế. Sau khi lấy lại tinh thần, phản ứng đầu tiên của ông thê tử cố tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gây sự với mình, muốn mình cúi đầu nhận sai trước bà. Nhưng liên tưởng trong thời gian này, đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 loại biểu hiện kỳ lạ của vợ làm cho ông mau chóng phủ định cách nghĩ này. Đây không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cố tình gây sự bịa chuyện, đây sự thật.

Cao Kiệu không thể nào tiếp nhận được.

Tuy rằng nhiều năm nay, âm dương mất cân đối, phu thê không hòa hợp, nhưng với Cao Kiệu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điều này từ lâu đã trở thành một phần trong cuộc sống của ông, giống như mỗi ngày ông dốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hết sức lực xử lý quốc sự.

Khi chỉ một mình không việc làm, khi nghĩ đến chuyện quan hệ vợ chồng, ông cũng từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm thấy lo lắng, bất lựcmệt mỏi, cho đến cuối cùng liệttrở nên chấp nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sao cũng được. Nhưng ông chưa bao giờ nghĩ tới một ngày loại sinh hoạt này sẽ bị phá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vỡ.

Thỉnh thoảng, trong những đêm khuya vắng lạnh, ông thậm chí còn nghĩ, nếu sau này Tiêu Vĩnh Gia chết trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình, ông cũng sẽ không cưới thêm ai hết, hai người sẽ cùng chôn cùng huyệt. Nhưng nếu như mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chết trước, Tiêu Vĩnh Gia chắc chắn sẽ tái giá, như vậy thì mộ huyệt của mình chỉ sợ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ một mình mình lẻ loi độc. Tuy rằng rất bị tổn thương, nhưng nghĩ đến người chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202hết thì mọi thứ đều bình thường trở lại.

Ấy thế mà hôm nay mọi thứ đột nhiên đều trở nên rối loạn.

Ông bị làm cho tâm phiền ý loạn, đứng ngồi không yên và hoang mang. Sau bao nhiêu năm, con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng đã lớn, mình cũng từ lâu đã chấp nhận một người vợ như vậy, tương tự vợ ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hẳn cũng chấp nhận hiện trạng sống chung của vợ chồng như hiện tại.

Hiện giờ lại đột nhiên đề nghị hòa li?

Cao Kiệu tự hỏi mình chưa từng làm ra chuyện lỗi với vợ.

Rốt cuộc nàng ấy đang nghĩ cái gì?

Cả một đêm ông cứ trằn trọc thở ngắn than dài, trắng đêm không ngủ, sáng sớm ngày hôm sau đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 óc choáng váng thức dậy, rửa mặt bằng nước lạnh cho đầu óc tỉnh táo một chút, khi chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị xuất phát đi lên triều đột nhiên nhớ tới một chuyện.

Đạo quan ở trên Bạch Lộ Châu từng một đạo cô, cũng không biếtta mang pháp hiệu gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước kia ông cũng từng gặp vài lần, vẫn còn nhớ mang máng ta. Nhưng dạo gần đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy lần đi lên đảo khi đi ngang qua Tử Vân Quan thì phát hiện cổng lớn luôn đóng chặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Ông từng thuận miệng hỏi thì được cho biết rằng tất cả đạotrong đạo quan đã bị trưởng công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chúa đuổi đi hết rồi.

Ông còn nhớ trước kia Tiêu Vĩnh Gia rất thường xuyên đi Tử Vân Quan, thể trò chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202đạo già kia cả ngày được.điều này ông còn thấy vui mừng thay, cho rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu Vĩnh Gia cả ngày rảnh rỗi chẳng việc làm thì đó nơi để tu thân dưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tính giết thời gian.

Khi đó ông cũng không mấy lưu ý, cho rằng những đạo đó chắc đắc tội thê tử, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên chưa từng hỏi nguyên do. Bây giờ nhớ lại, Cao Kiệu bắt đầu thấy nghi ngờ, vừa ra đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cửa gọi Cao Thất tới, ra lệnh cho ông ấy đi thăm hỏi nội tình sự việc Tiêu Vĩnh Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đuổi đám đạo đi.

Ngày hôm nay, Cao Kiệu người Đài Thành thoạt nhìn không khác bình thường nhưng kỳ thực không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm trạng làm việc, chỉ nóng lòng về nhà, chưa đến chạng vạng đã vội về Cao phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng cũng không thấy Tiêu Vĩnh Gia quay về.

Ông một mình trong thư phòng, lúc đang chắp tay đi qua đi lại thì Cao Thất đi vào, mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến một tin tức. Nói rằng mình không hỏi thăm được cụ thể nội tình như thế nào, chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc ấy trưởng công chúa nổi giận đùng đùng, hạ lệnh đuổi hết toàn bộ người trong đạo quan đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 May sau khi điều tra nghe ngóng, ông ấy cũng đã tìm được một nữ đồ đệ của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đạo già Liễu Trần Tử, hiện giờ đã cạo tóc chuyển sang làm ni cô, âm thầm làm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 số chuyện mờ ám mà người khác không biết, người cũng đã mang đến đây, hỏi ông gặp không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Kiệu cho phép dẫn người vào.

Ni kia được mang vào nhìn thấy Cao Kiệu ngồi nghiêm trang ở đó nào dám nhìn thẳng, cúi đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quỳ xuống, nghe Cao Kiệu hỏi nội tình chuyện bị đuổi đi, không dám giấu giếm bèn nói ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ sự việc.

Nói rằng đạogià thấy trưởng công chúa sống một mình trên đảo, hằng ngày trò chuyện thỉnh thoảng biểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lộ vẻ bất bình liền cho rằng đang khát khao thiếu thốn, muốn lấy lòng trưởng công chúa. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế mới tự chủ trương âm thầm đưa một thiếu niên xinh đẹp giỏi chuyện phòng the, lại nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua lại với đám phụ nhân cao môn vào trong quan, ngày ấy nhân hộihiến lên, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngờ lại chọc giận trưởng công chúa, bấy giờ toàn bộ đạo quan từ trên xuống dưới mới bị đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi toàn bộ.

Cao Kiệu nghe xong thì trợn mắthốc mồm, sau một lúc lâu mới hồi hồn lại, bảo Cao Thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa ni kia đi, mình thì tỉ mỉ suy nghĩ lại, không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Nam Triều hiện nay huyền phong thanh đàm, lễ băng nhạc hư, bên trong cao môn Kiến Khang rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quý phụ không giữ phụ đạo không tuân theo luân thường, Chu Tễ Nguyệt chính là một bài học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước đó.

Ở Kiến Khang, thanh danh của Tiêu Vĩnh Gia đích thực không tốt. Nhưng bị chỉ trích nhiều nhất chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202thói xa hoa, tính tình đố kỵ các loại chứ chưa từng điều tiếngvề phẩm hạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả. Cho nên mấy năm nay, tuy rằng Cao Kiệu cùng với Tiêu Vĩnh Gia riêng nhưng ông chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng nghĩ về thê tửphương diện này. Ông nằmcũng không nghĩ tới, dưới tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình không mảy may hay biết thì từng có một thiếu niên xinh đẹp được đặt chân trên Bạch Lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Châu nơithê tử ở, hơn nữa còn dođạo già có ý đồ xấu xa làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mối bên trong đó. Nếu không phải phẩm hạnh của thê tử mình đoan trang nghiêm chỉnh, thì hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình đã trở thành Úc Lâm Vương thứ hai rồi.

Cao Kiệu mặt hết đỏ lại trắng bệch, trong lòng dâng trào đủ loại cảm giác, đang lúc man, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu đột nhiên hiện lên một ý nghĩ khác. Trước kia tình cảm của Tiêu Vĩnh Gia dành cho mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng Cao Kiệu biết rất rõ. Năm xưa cũng bởi mạnh mẽ đòi cưới mình mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân duyên của hai người. Sau khi cưới về, Cao Kiệu cũng chưa từng ý định nạp thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài việc mình vô tâm ra, lòng ghen tị của Tiêu Vĩnh Gia cũng khiến cho Cao Kiệu rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khổ sở, căn bản chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy.

Hiện giờ chẳng những đưa ra yêu cầu hòa li còn khuyên mình nạp thiếp, thái độ chân thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không hề chút đắn đo nào. Lẽ nào cuối cùng đã không thể chống lại sự xâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhập của những khuynh hướng không lành mạnh bên ngoài, tâm tính thay đổi mạnh mẽ, cho nên mới muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sống một cuộc sống vui vẻ riêng của mình, thân ai người nấy lo đối với mình?

Cao Kiệu tim đập loạn xạ.

Theo nói, Tiêu Vĩnh Gia cuối cùng đã nghĩ thông suốt chịu buông bỏ mình, lẽ ra Cao Kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm thấy được giải thoát, nên thở phào nhẹ nhõm mới đúng. Nhưng ông lại không hề thấy như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngược lại ông rất muốn ngay lập tức đi Bạch Lộ Châu, muốn xem xem Tiêu Vĩnh Gia hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giờ đang làm gì.

Ông không chần chừ nữa, gác lại những chuyện khác, lập tức ra ngoài, đi thẳng đến bến đó phía thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tây.

Khi sắp đến bến đò rồi, ông lại do dự.

Nhớ đến thái độ hôm qua của thê tử cực kỳ quyết liệt, giờ mình qua đó, nếu lạnh nhạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với mình, mình nên xử sự thế nào?

Do dự một hồi, ông đã đi đến bến đó, còn chưa quyết định lên hay không thì nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một con ngựa đậu đó, hình như là của người ngoài để lại, liền hỏi thủ vệ.

Thủ vệ nói:

Mộ Dung Thế vừa mới tới thăm hỏi, trưởng công chúa cho phép hắn đi lên đảo ạ.

Cao Kiệu giật mình.

Từ sau khi Mộ Dung Thế tới Kiến Khang đã mấy lần gửi thiếp tới nhà nhưng Cao Kiệu hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phớt lờ. Không ngờ hôm naylại tự tiện tới gặp Tiêu Vĩnh Gia. Cao Kiệu làm sao nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được, mặt sầm xuống, lên thuyền đi thẳng về hướng đảo. Vừa lên đảo ngay lập tức tới biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 uyển, đi đến trước cửa, thấy cửa lớn mở rộng, vừa lúc Mộ Dung Thế được quản sự tiễn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài.

Quản sự đang tiễn khách thay nữ chủ nhân, thái độ nhìn khá khách sáo. Chợt thấy Cao Kiệu tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đứng trên lối đi ngoài cửa, vội vàng bỏ Mộ Dung Thế lại, chạy ra đón.

Mộ Dung Thế nhìn thấy Cao Kiệu thì khẽ giật mình, ngay sau đó nở nụ cười tươi bước nhanh tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chào hỏi ông, thái độ rất cung kính, nói:

– Trước khi tiểu chất nam hạ, thúc phụ tôi từng nói Mộ Dung thị vốn là thần tử của Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngu. Năm đó ông ấy tới Đại Ngu cũng từng may mắn gặp được Cao tướng công, về sau tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đụng nhau nơi sa trường nhưng đó cũng bởi thân bất do kỷ, không phải do thúc phụ mong muốn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Bây giờ ông ấy cuối cùng bỏ gian tà theo chính nghĩa, thúc phụ vẫn luôn dặn chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cần phải bái kiến Cao công, chuyển lời hữu nghị của ông ấy đến cố nhân. Tiểu chất kính ngưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao công đã lâu, đã mấy lần xin gặp mà không được, biết Cao công hiểu lầm đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với tôi, cho nên không dám tới làm phiền ngài nữa. vì nghe danh đức của trưởng công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã lâu, hôm nay mới mạo muội tới thăm hỏi, vốnmuốn nhờ trưởng công chúa chuyển lời để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỏ lòng thành kínhngưỡng mộ của mình, nào ngờ lại may mắn được gặp Cao công đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật đúng là may mắn của tiểu chất.

Nói xong thì lạy dài một cái.

Cao Kiệu lạnh lùng nói:

Lệnh Chi Vương không cần đa lễ. Tuy bệ hạ giữ ngươi ở lại Kiến Khang, nhưng ta sợ Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Triều đất đai quá nhỏ, không chứa nổi dũng khí tâm hùng của Mộ Dung thị các ngươi. Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ là một thần dân bình thường của Nam Triều, không thể gặp?

Mộ Dung lộ vẻ hoảng sợ, cứ xin lỗi liên tục.

Cao Kiệu quay sang quản sự, nói câu “tiễn khách.”

Quản sự nhận ra đại gia không vui nào dám trì hoãn, vội quay sang Mộ Dung Thế áy náy nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Công tử, mời đi theo tiểu nhân ạ.

Mộ Dung Thế lại lần nữa cung kính bái biệt Cao Kiệu, đi tới bến đó thì dừng lại, quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, nhìn về phía sau một lần nữa mới đi lên thuyền rời đi.

….

Tiêu Vĩnh Gia gặp Mộ Dung Thế phòng khách, cho người tiễn khách xong một mình ngồi bên cửa sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngắm nhìn một cành hải đường mong manh đẹp đẽ nghiêng ra đón ánh chiềuchiếu đến, đang lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thất thần chợt nghe bên ngoài tiếng bước chân gấp gáp. Xoay người, nhìn thấy Cao Kiều đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới thì vẫn ngồi im, cũng không nói gì, chỉ nhìn ông.

A Lệnh, Mộ Dung Thế tới đây việc gì vậy?

Cao Kiệu vừa đi vào hỏi ngay.

Tiêu Vĩnh Gia nói:

– Không việccả, chỉ nói mình đến Kiến Khang đã lâu chưa tới thăm hỏi, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm nay mới tới gặp tôi thôi.

Cao Kiệu đè cảm giác không vui trong lòng xuống, nói:

Hắn từng mấy lần gửi thiếp muốn gặp tôi nhưng tôi không gặp. Mộ Dung thị bụng dạ khó lường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệ hạ lại đang vui mừng vì đại công, không chút đề phòng gì, cũng không nghe khuyên can của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta cho phép hắn lại định Kiến Khang, chuyện này nàng cũng đều biết, sao còn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp hắn?

Tiêu Vĩnh Gia nhăn mày:

Tôi thân trưởng công chúa nhưng cả ngày chỉ biết ăn uống vui chơi, đã ly thân với mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ lâu, Kiến Khang này người nào không biết. Hắn đã được cho phép lại Kiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Khang lấy danh hậu bối tới thăm hỏi, tôi gặp hắn, nói mấy câu rồi tiễn khách, có gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không được? Lẽ nào điều này làm ảnh hưởng xấu đến danh sự của Cao Kiệu mình, gây nên rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyển cả triều đình à?

nhìn Cao Kiệu:

Hơn nữa, tôi găp ai thìliên quanđến mình?

Cao Kiệu cứng họng, chần chừ một lúc cuối cùng không kìm được sự bất mãn, nói:

Hắn gặp nàng chuyện gì? phải nói tốt cho Mộ Dung Tây không?

Ông hừ một tiếng:

Năm đó Mộ Dung Tây cầu mạng sống đã chịu đủ sỉ nhục, thấy thân phục vụ, nay thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mọi việc đã không thành, lại nhân hỗn loạn chạy trốn về phương Bắc muốn chờ hội ngóc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trở lại. Đáng hận nhất nay hắn lại vẫn muốn dùng danh nghĩa Đại Ngu ta để lấy lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người Hán. Một kẻ bất trung bất nghĩa mặt dày sỉ như thế, bệ hạ muội thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thôi, nhưng nếu như nàng cũng bị người khác lừa gạt, ta thật sự không lời nào để nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tiêu Vĩnh Gia nhướng mày:

Tôi chỉ một người phụ nữ, không quan tâm đ ến những việc triều chính này. Mình nhìn Mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dung Tây không vừa mắt, nếu sau này gặp nhau nơi chiến trường thì cứ đánh bại hắn là được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chứ gì.

Đáy lòng Cao Kiệu đầy bực bội.

Năm xưa khi ông Bắc phạt lần thứ hai cũng từng gặp Mộ Dung Tây ngăn cản, đại quân mới bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chặn ở Hoài Thủy, không thể nào tiến đến Lạc Dương mà bị mất thời chiến đấu. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhớ đến vẫn thấy hận như cũ. Bị Tiêu Vĩnh Gia thốt một câu như thế, ông lại không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào phản bác được, đành phải nén cơn tức, thở hắt ra một hơi hờn dỗi, đổi sang giọng ôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hòa hơn, nói:

A Lệnh à, những lời tối qua nàng nói, ta cũng đã nghĩ rồi thấy rất là không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ổn. Nếu hai ta hòa li, bất kể thanh danh hay A Di cũng đều sẽ đau khổ. Ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đành lòng để con đau khổ, việc hòa li này từ nay về sau đừng đề cập tới nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhé.

vấn đề nạp thiếp thì toàn những lời căn cứ. Nàngtừng thấy ta chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khôngcon trai trách nàng một câu bao giờ chưa? Ta không con trai không sao cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu traiđầy ra đấy, không thiếu nhân tài, sau này chọn một đứa trong bọn ra làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia chủ là được. Cao thị người kế tục, ta cũng thấy thỏa nguyện rồi.

Tiêu Vĩnh Gia nói:

Tùy mình thôi. Li hay không li, nạp hay không nạp hoàn toàn là mình. Nhân sinh khổ đoản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình đã gần tuổi trung niên, trước kia mình đã lãng phí rất nhiều thời gian trên người tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi. Tôi chỉ mong mình sau này thể sống thooải mái, đừng để bản thân bị thiệt thòi. Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế tôi cũng thấy an tâm.

đứng lên, hơi gật đầu với Cao Kiệu:

– Tôi mệt rồi muốn đi nghỉ ngơi, mình cự tự nhiên.

Nói xong thì đi.

Cao Kiệu nhìn theo bóng dáng không quay đầu lại của thê tử, nghĩ đến bao năm qua mình kiên nhẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhường nhịn hết mức với bà, đến cuối cùng lại bị đối xử lạnh nhạt như thế, bị vứt đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như cái chổi nát, trong lòng chua xót cùng cực, cuối cùng không nhịn được nữa đuổi theo, nắm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cánh tay bà.

A Lệnh! Nàng nói đi, ta có chỗ nào lỗi với nàng nàng đối xử với ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế?

Tiêu Vĩnh Gia thấy sắc mặt ông thoáng lộ vẻ giận giữ, cánh tay của mình bị siết chặt mà đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhức, nhíu mày lại:

Mình buông tôi ra.

Cao Kiệu không chịu buông.

Bao nhiêu năm nay mỗi ngày ta đều bề bộn nhiều việc, nàng không những không thông cảm còn đòi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202riêng, làm ta xấu hổ, làm ta bị người ta chế nhạo sau lưng, tatừng nửa câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trách nàng hay chưa?

Nàng không chịu chung phòng với ta, ta đã từng cưỡng ép nàng hay từng tìm thị nữ khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay chưa?

Mỗi khi hai chúng ta xảy ra tranh cãi, toàn tranh cãi lý, còn chẳng phải ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đều nhường nhìn nàng đó sao?

Bây giờ một câu nhân sinh khổ đoản nàng muốn hòa li với ta. Cao Kiệu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lỗi với nàng?

Ông sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm Tiêu Vĩnh Gia.

Hay nàng chê ta già rồi, muốn kết tân hoan khác?

Cánh tay kia của Tiêu Vĩnh Gia bị ông siết chặt phải nhíu mày chịu đựng, chợt nghe một câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thế của ông thì sửng sốt, đột ngột hất tay ông ra.

– Cao Kiệu, mình coi Tiêu Vĩnh Gia tôi kiểu người gì?

Đúng như mình nói, gần hai mươi năm tôi không hề tiến bộ. Bây giờ tôi đã nghĩ thông suốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không muốn làm mình khó xử nữa, càng không muốn bản thân khó xử, nhưng vừa rồi mình lại như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vậy là ý gì?

Bà cười lạnh, gật gật đầu.

điều nhờ câu nói này của mình đúngđã nhắc nhở tôi. Cứ nhìn đi, nếu sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi có ngươì mình thích, tôi chắc chắn sẽ kết tân hoan mới. Tôi khuyên mình sau này cũng cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sống thoải mái như ý muốn, đừng tự làm khó mình, cũng không cần phải khiến bản thân bị ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ức.

Nói xong rồi bà xoa xoa cánh tay bị siết đau, bỏ đi ra ngoài.

Cao Kiệu cùng tức giận, nhìn bóng lưng của thê tử chằm chặp, ngay sau đó bế bổng thê tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên, mặc kệ giãy giụa thế nào cũng bế trở lại chiếc sập đặt bên cửa sổ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ném lên trên đó, mình cũng phủ người lên, vừa cởi qu@n áo của vợ vừa nghiến răng nói:

Được được. Đây chính nàng nói đó. Ta hôm nay sẽ không để mình bị ấm ức. Nàng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bỏ ta thì phải qua ải của ta trước.

Tiêu Vĩnh Gia bị ông áp chếtrên giường, bị bắt nằm ngửa mặt lên.

Gả cho ông gần 20 năm nhưng chưa bao giờ thấy ông mất bình tĩnh chứ đừng nói bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối xử như thế này, chứng kiến sức lực man, ánh mắt đáng sợ của ông giống như thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đổi thành một người khác, nhất thời tim đập kinh hoàng, mặt đỏ bừng lên, ra sức giãy giụa nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm sao địch nổi sức lực của một người đàn ông, chân vừa mới nhấc lên đã bị ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đ è xuống, chỉ đạp đổ một giá cắm nến góc tường.

Phòng khách không cửa. Bên ngoài tiếng bước chân gấp gáp vang lên, mấygià nghe tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động giá cắm nến bị đổ xuống đất, không biếtchuyện xảy vội vàng chạy tới, thấy đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia đang cưỡng chế trưởng công chúa trên sập.

Hạ nhân trong nhà không ai không biết Cao tướng công trưởng công chúa tình cảm không hòa hợp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy năm nay hai người càng không hề chung, đột nhiên nhìn thấy một màn như thế thì kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hãi không thôi, nhìn nhau cuống quít lui xuống.

Tiêu Vĩnh Gia càng thấy xấu hổ khiếp sợ, nghiến răng nói:

Cao Kiệu, mình điên rồi à! Đây nơi nào mà mình dám làm thế với tôi!

Cao Kiệu như bị điểm huyệt dừng.

Ánh mắt ông rơi vào thê tử đang nằm dưới mình, thấy tóc mai rối loạn, thở hổn hển, khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt ửng đỏ, vạt áo đã bị mình toạc, lộ ra một mảng da trắng như tuyết, theo hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thở dồn dập của như ẩn như hiện, tức thì cứng người lại.

Ông nhắm mắt lại, đột ngột buông người phụ nữ dưới thân ra, xoay người xuống giường, sửa sang lại y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phục của mình một cách qua loa rồi nhanh chóng đi ra phòng khách, dưới ánh nhìn kinh hoảng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy vú già kia nói “hầu hạ trưởng công chúa cho tốt” sau đó vội vàng đi.

Tiêu Vĩnh Gia nằm ở trên sập dài, cả người co lại, dáng vẻ vẫn như lúc Cao Kiệu rời đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Sau một lúc lâu hơi thở của mới dần dần ổn định lại, nhắm mắt lại, vẫn không nhúc nhích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giống như đã ngủ.

Ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống.

Một đêm nữa đã đến.

……

Nửa tháng sau, con thuyền chở Lạc Thần đã đến Kinh Châu Giang Bắc.

Dương Tuyên đã nhận được tin tức từ sớm biết nàng hôm nay đến cho nên đã tự mình ra bến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đò để nghênh đón.

Lạc Thần lên bờ nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm ngày hôm sau xuất phát, được Dương Tuyên đích thân hộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tống ra khỏi Kinh Châu, sau đó tiếp tục đến Nghĩa Thành dưới sự dẫn dắt của một người qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đường do anh ta cử đến.

Đoàn người một đường hướng Bắc, dọc theo đường hành quân đi không ngừng, cứ thế bọn họ đi trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn nửa tháng.

Chạng vạng ngày hôm nay Phàn Thành sợ Lạc Thần đi đường mệt nhọc ra lệnh cho thủ hạ chặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cây cỏ đốn củi hạ trại đóng quân, chuẩn bị nghỉ một đêm, người dẫn đường kia trở lại nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi này địa phận của quận Nghĩa Thành, cách thành trì cũng chỉ tầm hai mươi dặm, đi nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một chút thì trước khi trời tối thể tới nơi.

Lạc Thần cả đời này chưa bao giờ trải qua một hành trình gian khổdài như thế này. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trướctrên thuyền còn đỡ, trong hơn nửa tháng nay, để thể đi nhanh hơn, khi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi Ba quận, nàng không đi đường thủy của sông Tây Hán chọn ngồi xe ngựa đi đường hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân gần hơn.

Đường xá trên đường này cực kỳ tệ, xe ngựa mặc đã phủ một tấm chăn dày, nhưng vẫn xóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nảy từ sáng đến tối, thật quá sức cho người. Hôm nay đi được đến đây, nàng đã cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xương cốt như nhũn ra, cả người đau nhức, nhưng đột nhiên nghe nói thành trì đã ngay gần phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước, tức thì tinh thần tỉnh táo, yêu cầu lập tức lên đường.

Phàn Thành với Cao Hoàn đành phải nghe theo nàng, tiếp tục đi về phía bắc.

Chiều hôm dần dần dày đặc.

Lạc Thần ngồi trong chiếc xe ngựa xóc nảy chạy gấp về phía trước nhìn cánh đồng bát ngát nơi xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên ngoài cửa sổ.

Sau khi ra khỏi Kinh Châu cùng Ba Thục, chặng đường đi lên phía Bắc này những thôn trang đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gần như trống rỗnghoang tàn, thậm chí nơi giống như một vùng đất chết.

Nơi này cũng thế.

Hai bên đường cánh đồng hoang bát ngát, hoang vu, còn thể lờ mờ nhìn thấy một số rặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 núi do ruộng để lại, nhưng hiện tại đã bị cỏ dạicây mận gai nhấn chìm.

Cỏ mọc điên cuồng, giống như cháy rừng, lan tràn tứ phía, xóa sạch mọi thứ, chỉ còn lại hoang tàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tận.

Chỉ hoàng hôn ở nơi hoang này vẫn tráng lệ như cũ.

Bầu trời trên đỉnh núi phía xa nửa màu xanh của vỏ cua, nửa màu tím, hoàng hôn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lửa đỏ treo đỉnh núi, đuổi theo xe ngựa của Lạc Thần, không ngừng tiến về phía trước.

A tỷ ơi, đệ nhìn thấy đôn đài cùng thành lâu rồi á.

Cao Hoàn cưỡi ngựa đi bên ngoài đột nhiên hét to.

Mấy ngày liên tiếp đi đường, dầm mưa dãi nắng, cậu đã gầy rộc đi rất nhiều, giọng cũng khàn đặc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nhưng vào lúc này, trong tiếng rống khàn khàn của cậu lại ẩn chứa một niềm hưng phấn không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 che giấu.

Lạc Thần tim đập đột nhiên nhanh hơn, chịu đựng cảm giác bị xóc mạnh khó chịu đến muốn nôn, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tay giữ cửa sổ xe, thò đầu ra ngoài nhìn về phía trước. Ngay phía trước, một bức tường thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 màu xanh sẫm xuất hiện trong tầm nhìn của nàng. Tường thành cao tới mấy trượng, móng tường sâu dày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía trên cổng thành một tòa tháp thành cao sừng sững. Đôn đài hai bên giống như đôi cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đại bàng dang rộng, bảo vệ cổng thành giữa, với khí thế hùng vĩ. Mặt trời hoàng hôn đỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thẫm vừa đuổi theo xe ngựa của Lạc Thần thì nay đã treo phía trước thành lâu, bị lỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 châu mai của thành bổ ra chia cắt thành những tia sáng vàng rực rỡ.

Hiển nhiên, đâymột công sự phòng ngự mới được xây dựng lên. đột ngột xuất hiện trên vùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất hoang vắng này, giống như một ốc đảo đột nhiên xuất hiện trong sa mạc, khiến người ta chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động.

Nơi này chính điểm đến trong chuyến đi của Lạc Thần.

Thành trì nơi tọa lạc của Thứ sử Mục.

Nghĩa Thành.

Hết chương 64

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 64 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App