GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 91

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Bạch hổ nhỏ lại một lần nữa bị nhốt vào trong lồng sắt, chiếc lồng sắt được khóa chặt bằng dây xích nên rất an toàn, đề phòng bất trắc còn bị mấy vệ binh tạm thời khiêng để vào trong một gian phòng trống trước phủ thứ sử.

Mấy già thị nữ lúc này mới đi ra khỏi phòng, bàn tán xôn xao, người gan lớn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy ra đằng trước để xem con bạch hổ bị nhốt.

Lạc Thần hỏiMục mới biết được ngọn nguồn sự việc ngoài ý muốn ngày hôm nay.

Thì ra Hầu Ly một lòng muốn bắt con bạch hổ này, cho nên lại nơi hoang dã, ngày đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo dõi khu rừng hoang cùng với linh khuyển, cuối cùng đã tìm được tung tích của nó.

Lúc đầu bởi vì còn nhỏ, không đáng sợ bằng hổ lớn nên đã khiến người ta không kiêng kị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy, dẫn người đi vây bắt nó. Không ngờ con bạch hổ tuy nhỏ nhưng lại cực kỳ hung hãn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không những không bắt được mà người còn bịlàm cho bị thương. Mấy lần bắt đầu không thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 công, thế anh ta lao tâm lao lực nghĩ biện pháp thiết lập các cạm bẫy, nhưng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ngờ được con bạch hổ này lại cực kỳ thông minh, tất cả các cạm bẫy mà anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng sử dụng thế không một cái nào thành công, toàn bộ bị tránh được.

Cứ thế vài lần, con bạch hổ càng nhạy bén trở nên cảnh giác hơn, lại như ghi hận trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng thậm chí còn ý định trả thù, thường xuyên tấn công lều trại của Hầu Ly chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phân biệt ngày đêm, khicố ý hù doạ, chờ Hầu Ly tuỳ tùng của anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bày sẵn trận địa thì lại bỏ chạy. Một đêm cứ thế lặp đi lặp lại, làm cho mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người không dám ngủ, mấy ngày sau đó ai nấy cũng đều mệt mỏi, sứt đầu mẻ trán, con bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hổ kia dường như cũng tiêu tan cơn giận, không còn chủ động xuất hiện nữa.

Hầu Ly không thể làm khác ngoài việc phải từ bỏ. Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên trong cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đời gặp được một con thần thú thông minh như thế, nghĩ cứ thế mà từ bỏ thì lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cam lòng. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng anh ta lại nghĩ ra một kế sách, quyết định lấy thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạo hiểm.

Trước tiên anh ta âm thầm bố trí một cái bẫy, kêu tuỳ tùng di tản ra xa không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lo lắng cho mình, sau đó thì công khai đi qua đi lại gần nơi bạch hổ hở, làm đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các loại động thái khiêu khích. Cứ thế hai ngày liền, cuối cùng bạch hổ bị chọc giận, tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 anh ta, Hầu Ly không địch lại bị thương thì ra sức chạy trốn đến địa điểm đặt bẫy, mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202quan, một tấm lưới từ trên rơi xuống cuối cùng đã bắt được con bạch hổ này.

Bắt được rồi, Hầu Ly mừng như điên, nhốt vào trong lồng sắt đưa về. Ngày hôm nay đến Nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thành, anh ta tất nhiênmuốn gặp Mục, vốn tính toán tạm thời để bạch hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài thành, nhưng được thần thú giống như được bảo vật hiếm có, nếu không để người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác nhìn thấy chẳng khác nào ban đêm mặc gấm đi dạo, minh châu đặt trong hộp, thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không cam lòng. Huống chi anh ta lại người thích khoe mẽ, ngay lập tức mang theo bạch hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào thành, dọc đường gây thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt kinh ngạc của người qua đường, cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kỳ đắc ý cuối cùng đưa đến bãi đất trống ngay bên ngoài phủ thứ sử, đặt bạch hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó.

Cả chặng được nay, con bạch hổ nhỏ ngoài hai ngày đầu rất điên cuồng, cắn cào lồng sắt ra như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 có ý đồ chạy thoát thì về sau rất ngoan ngoãn, cho ăn thì ăn, không ăn thì nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên bên trong lồng. Hầu Ly thấy người tới vây xem, bạch hổ lại lười biếng nằm bất động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lồng, nhắm mắt, anh ta rất muốn mọi người được nhìn thấy sự oai phong của nó, liền gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tăng k1ch thích, không ngờ nó vẫn cứ nằm im bất động. Hầu Ly tự thấy mất hết mặt mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mặt mọi người,chút khó chịu, thấy cổbị xích sắt trói chặt, cũng không sợ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thoát được, liền cho người mở lồng sắt ra, tự mình thò tay vào để trêu chọc nó. Không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rằng ngay vào lúc mở cửa lồng sắt, con hổ đang ngủ đột ngột mở mắt ra, từ trong lồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhảy vút ra, mang theo toàn bộ lồng sắt nặng kéo trên mặt đất đi mấy trượng, còn bẻ gãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xích sắt ngay tại chỗ, móng sắt cũng làm Hầu Ly bị thương ngực bụng.

Lúc ấy cảnh tượng rất hỗn loạn, Hầu Ly bị thương ngã dưới đất, dân trong thành vây xem hối hả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chạy trốn, Phàn Thành đó vừa cho người nhanh chóng đi thông báo vớiMục, vừa dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đi đuổi bắt. Bị bao vây rầm rộ, bị bắn tên, con bạch hổ hoảng loạn, phá vỡ vòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vây, nhảy qua tường vào trong phủ thứ sử, và sau đó là cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xảy ra.

Lạc Thần nghe xong thì kinh hãi, vội hỏi thương thế của Hầu Ly.

Con thú này móng vuốt rất sắc bén, Hầu thế tử bị cào trúng vết thương rất sâu, máu chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nhiều, nhưng cũng may không ảnh hưởng đến tính mạng. Vết thương đã được xử rồi.

Lạc Thần thở phào nhẹ nhõm.

Tuynghe thế đã trải qua, nhưng trong lòng nàng rất không tán thành việc làm của Hầu Ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhưng sao cũng là khách của Mục, trước đây còn hỗ trợ tham gia tìm kiếm mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu anh ta xảy ra chuyện Nghĩa Thành, Mục cũng khó ăn nói với Hầu Định. Nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghe nói vết thương của Hầu Ly không đáng ngại thì yên tâm rất nhiều, lại chuyển sang lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho con bạch hổ kia. Nàng nghĩ bị Hầu bắt một cách không do, mông bị trúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tên, bị kinh hoảng chạy trốn, lại bị Mục đánh một gậy gãy chân, cuối cùng khi bị bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì nhìn mình r3n rỉ không ngừng, móng vuốt cào lật cả đất lên, thì không khỏi lo lắng.

Mục thấy nàng không nói gì, tưởng nàng vẫn còn đang còn hoảng sợ, bèn vỗ nhè nhẹ vào lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an ủi nàng:

Nàng đừng sợ. Nó không ra được đâu. Nàng thương xót cho nó, ta không đánh chết nữa. Lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta hỏi Hầu Ly xem anh ta thể thả về rừng không.

Lạc Thần túm lấy ống tay áo của hắn:

Lang quân ơi, thiếp không sợ nó. Thiếp thấy chân đã bị chàng đánh gãy rồi, thấy đáng thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quá. Haychàng kêu Hầu Ly trấn an trước, trị thương cho nhé.

Mục nhìn nàng, thấy đôi mắt đẹp kia mở to nhìn mình, đành phải nói:

Được rồi, ta biết rồi.

Lạc Thần nghe hắn đồng ý, biết hắn sẽ không gạt mình, bấy giờ mới yên tâm, nở nụ cười.

Mục vẫn lo lắng cho vết thương của Hầu Ly, nhưng cũng không tiện để con bạch hổ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong phủ thứ sử, ôm lấy thê tử đi trước.

Trong phủ thứ sử khôi phục lại yên bình, Lạc Thần cùng mọi người tiếp tục khâu vá, trong lòng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luôn ghi nhớ, tới buổi tối chờ Mục trở về lập tức hỏi chuyện hắn, biết được bạch hổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã được chuyển tới phụ cận quân doanh rồi, Hầu Ly cũng thể đứng dậy được, cho người đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trị thương cho nó, lúc này mới yên tâm.

Nhưng không nghĩ được rằng ba ngày sau, khi nàng một lần nữa nhớ về con bạch hổ hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục về nó thì mới biết được mọi việc rất không thuận lợi.

Con bạch hổ nhỏ kia từ sau khi lại bị nhốt vào trong lồng, đừng nói là cho phép Hầu Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dẫn người tới trị thương cho nó, chỉ cần nhìn thấy anh ta là gầm gừ lên, giơ cao móng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vuốt, cực kỳ phẫn nộ, còn đụng đầu vào lồng sắt liên tục, chảy máu vỡ đầu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không dừng lại, càng không hề ăn uống, rất điên cuồng.

Lạc Thần lại nhớ đến ngày đó nó bị thủ vệ dùng xích sắt kéo đi quay đầu lại nhìn mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 r3n rỉ không ngừng thì thấy khó chịu trong lòng, liền xin Mục cho nàng qua đó xem.

Mục ban đầu tất nhiên không chịu.

Con bạch hổ kia ở trong mắt hắn chỉ một con vật, huống chi còn làm người khác bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thương, có chết cũng không quan trọng. Nghĩ tình cảnh nguy hiểm ngày đó đuổi theo Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần, chỉ nghĩ đến thôi là thấy sợ rồi, cho nên nào đồng ý cho nàng đi xem, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ chối.

Lạc Thần túm ống tay áo của hắn, không cho hắn đi, vừa cầu xin vừa uy hiếp, cuối cùng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ôm hắn nhón chân chủ động hôn hắn.

Mục bị đánh cho tan tác, đành phải miễn cưỡng đồng ý, bảo sẽ đích thân đưa nàng qua đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

– Nói trước, nàng không được tới gần, phải đứng phía sau ta đấy.

Lạc Thần vội vàng gật đầu, thúc giục hắn đi luôn.Mục không thể nào làm khác đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho người đánh xe ngựa tới, Lạc Thần đi lên, hắn mang nàng ra khỏi thành, đi đến phụ cận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân doanh nơi nhốt con bạch hổ kia.

Lồng sắt được đặt trong một gian phòng. Lạc Thần vừa xuống ngựa, còn cách xa đã nghe được tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hổ gầm dài từ bên trong vọng ra.

Nàng nghe được bên trong tiếng gầm này như tràn ngập bi thương, khác hoàn toàn với ngày đó khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lần đầu gặp nó,nằm bên trong bãi cỏ, cả người toát lên khí thế vương giả khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng nghe được Lý Mục gọi mình.

Những người khác đều thờ ơ.

Nàng bước nhanh hơn, chốc lát đã bỏ lại Mục ở phía sau.

Lý Mục nhìn theo nàng, bất đắc lắc đầu, đuổi theo.

Thuần thúcủa Hầu Ly cũngmặt đây. Biết được Lý Mục cùng phu nhân tới thì vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra đón. Hầu Ly trước ngựcbụng bị quấn băng kín, nhưng tinh thần vẫn rất tốt. Chào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi xong, nghe Lạc Thần nói muốn xem thì tự mình đi trước dẫn đường.

Càng đến gần tiếng hổ gầm cao thấp càng rõ ràng, giữa còn tiếng va chạm của lồng sắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Một chiếc lồng sắt được cố định trên mặt đất góc tường, Lạc Thần nhìn bạch hổ bị nhốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên trong đó, đang không ngừng đập đầu vào lồng sắt, máu trên trán nhuộm đỏ thẫm, nghe được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng động thì quay phắt đầu lại, cặp mắt kia đã trở nên đỏ ngầu, vừa thấy Hầu Ly đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong mắt b ắn ra tia hung hãn, từ trong lồng nhào về phía anh ta. Một chân bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục đánh gãy lết dưới đất, một chân khác năm móng vuốt giương lên bắt lấy thanh sắt, lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lồng sắt rung lắc dữ dội.

Mục lập tức kéo Lạc Thần ra sau lưng mình.

Hầu Ly thấy thế thì tỏ vẻ xấu hổ, quay sang cười gượng với Lạc Thần:

Con thú này bị điên rồi. Phu nhân nên cách xa một chút kẻo bịlàm cho hoảng sợ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần từ sau lưng Mục thò đầu ra, nhìn con bạch hổ nhỏ trong lồng.

Con bạch hổ kia đột nhiên nhìn thấy nàng, cùng nàng nhìn nhau một lát, không ngờ lại ngừng gầm rú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tia hung hãn trong mắt rút đi, chậm chạpđi xuống, nghiêng cái đầu to dính máu mềm nhũn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nằm xuống dưới đất, đè lên chân trước cuộn tròn của nó, hai mắt nhìn nàng đăm đăm. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 móng vuốt bị thương là rơi run rẩy lên.

Mấy người trong phòng bao gồm cả thuần thú đều bị sự biến hoá này ngẩn cả người.

Hầu Ly rất muốn thuần phục con bạch hổ này, hai ngày nay không màng đến vết thương trên người vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luônchỗ này, dùng hết biện pháp nhưng cũng không thể nào làm cho con bạch hổ này bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tĩnh lại, càng không cần phải nói muốn trị thương cho nó.

Thật sự không nghĩ tới thứ sử phu nhân vừa xuất hiện, con thú này dường như thông linh, dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như phục tùng.

Phu nhân, chịu chođến gần đấy. Hai ngày này không chịu ăn cả. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thử cho ăn thử xem.

Hầu Ly mừng rỡ hết mức, quên hẳn cả chuyện khác, liền buột miệng thốt ra.

Lạc Thần vội bước ra nhưng lại bịMục kéo lại phía sau mình, mỉm cười nói với Hầu Ly: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Sợ không ổn, nàng ấy chỉ đến xem…

Hầu Ly giật mình kịp phản ứng, xấu hổ gật đầu:

Phải phải, tôi quên mất…

– Để tôi thử xem sao.

Lạc Thần ngước lên nhìn Lý Mục năn nỉ:

Chàng không yên tâm thì bên cạnh thiếp đi.

Lang quân ơi…

Một tiếng lang quân nũng nịu làm Hầu Ly nghe thấy tim đập mạnh tai nóng bừng, không dám ngước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên nhìn.

Mục nhíu mày, nhìn con bạch hổ trong lòng, lại nhìn Lạc Thần đang năn nỉ mình, cuối cùng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 miễn cưỡng đồng ý, mang theo nàng chậm rãi đi tới gần lồng sắt, cách khoảng cách một người rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảo nàng dừng lại.

Lạc Thần biết hắn muốn tốt cho mình, huống chi là thú tính khó dò, bèn nghe lời đứng lại, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xổm xuống, cầm cây thiết xoa khều một miếng thịt thỏ hoang ngay đó, đưa qua cho nó, dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói:

– Bé ngoan, em ăn đi.

Con bạch hổ nhìn nàng, chậm chạp ngẩng đầu, ngửi ngửi thịt, cuối cùng mồm ngậm lấy nuốt xuống.

ăn rồi.

Hầu Ly mừng không tả được.

Lạc Thần cũng rất vui, lại móc một miếng thịt khác, tiếp tục bón cho nó.

Con bạch hổ nhỏ vẫn không ngừng ăn ngấu nghiến, bộ dạng cùng đói bụng,nhanh chóng ăn sạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ thịt trong nồi, thè lưỡi li3m láp vết thương trên chân, mở to đôi mắt ướt át nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chằm chằm Lạc Thần, cổ họng phát ra một âm thanh r3n rỉ mềm mại.

Lạc Thần càng tự tin hơn, hỏi Hầu Ly làm cách nào chữa trị vết thươngchân cho không. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Nghe Hầu Ly nói xong, nàng nhìn sang Mục làm nũng:

Để thiếp thử một lần nhé, được không?

Mục nhìn con bạch hổ trong lồng, cuối cùng gật đầu.

Lạc Thần lại cầm trường xoa chế tác đặc biệt do Hầu Ly đưa cho, trên đầu xoa còn một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vòng sắt di động thể thu lớn nhỏ được. Nàng đưa trường xoa vào trong lồng sắt, thận trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thò về phía cái chân bị thương của con hổ trắng nhỏ, chọc vài cái.

Dường như biết ý đồ của nàng, con bạch hổ khó khăn nhấc cái chân kia lên, để mặc Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đặt vòng sắt vào đó.

Lạc Thần nhìn chăm chú vào nó, thu nhỏ vòng xoa, miệng dịu dàng nói:

ngoan, nghe lời nhé, lại đây chút nào.

Bạch hổ nhỏ để mặc nàng kéo mình, từ từ di chuyển đến mép lồng trên mặt đất, để nàng lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 móng vuốt củara khỏi lồng.

Lạc Thần nghe theo lời Hầu Ly thử vài lần, cuối cùng cũng cố định được chân của nó.

Hầu Ly đã bội phục sát đất rồi, biết con bạch hổ này không thích mình tới gần, cho nên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không đi lên, chỉ kêu thú y bôi thuốc cố định chân cho nó.

Thú ý rất căng thẳng, lúc thao tác, Lạc Thần vẫn luôn bên cạnh dịu dàng trò chuyện với nó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con bạch hổ kia cũng trở nên rất ngoan ngoãn, không hề giơ móng vuốt lên, cũng không nhe răng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gầm gừ.

Cuối cùng cũng xử lý xong, buông xoa ra, bảothu chân về.

Hầu Ly thở hắt ra một hơi, cười tươi như được mùa, cứ liên tục cảm ơn Lạc Thần.

Lạc Thần mỉm cười nói:

Thế tử, tôi muốn xin ngài một chuyện, không biết mạo phạm ngài hay không?

Xin phu nhân cứ nói. Chỉ cần Hầu Ly làm được, bảo tôi hái sao trên trời xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tôi cũng cố gắng để làm.

Hầu Ly mặt mày hớn hở nói không suy nghĩ, cũng mặc kệ Mục nghe xong khẽ nhíu mày lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần nói:

Cũng không phải bắt thế tử đi hái sao trên trời. Tôi đang nghĩ con hổ nhỏ này thiên tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất yêu thích tự do, cho nên khi bị nhốt ở trong lồng mới tuyệt thực, tự làm hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bản thân. Thế tử thể từ bỏ yêu thích của mình mà thả lại về rừng được không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hầu Ly sửng sốt, nhìn bạch hổ trong lồng, lại nhìn thứ sử phu nhân vẫn luôn cười dịu dàng, ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nóng lên, lập tức gật đầu:

Phu nhân đã lên tiếng rồi, tôi sao không đồng ý được chứ? Chờkhỏi vết thương rồi tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ thả về rừng, tuyệt đối không nuốt lời.

Lạc Thần nghe anh ta cam đoan như thế thì rất vui, cảm ơn liên tục:

Tôi cảm ơn thế tử rất nhiều.

Hầu Ly hớn hở mặt mày nhìn Lạc Thầncười không khép được miệng.

Mục bước lên mặt không biểu cảm chắn Lạc Thần ra sau lưng mình, hơi mỉm cười:

– Đã không có việc nữa, vậy thì ta đưa phu nhân trở về.

Hắn liếc băng vải trên người Hầu Ly.

Thế tử đang bị thương, nên tĩnh dưỡng nhiều hơn.

Hầu Lychút không muốn thứ sử phu nhân đi về ngay, chỉ thấy cùng nàng mình thấy rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vui vẻ, thậm chí còn thấy căn phòng xám xịt này cũng trở nên bừng sáng lên. Tuy rằng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lòng rất không muốn, nhưng ngoài mặt lại không thể thể hiện ra, gật đầu, lại ân cần tiễn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoài.

Mấy ngày sau đó, Lạc Thần khi nào rảnh rỗi lại để Mục đi cùng, cứ ba ngày lại đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó xem bạch hổ nhỏ.

Theo Hầu Ly nói, từ ngày hôm đó, bạch hổ rất ngoan ngoãn, không hề nổi điên lên nữa. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu như ba ngàykhông thấy Lạc Thần đâu thì sẽ nôn nóng đi đi lại lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lồng sắt.

Lạc Thần thậm chí còn lo lắng hơn, bởi Mục đã ra mệnh lệnh nghiêm ngặt, chỉ cho phép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng đến đó khi hắn đi cùng, bởi thế mỗi lần đi đều kéo hắn đi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình.

Con bạch hổ nhỏ mỗi lần thấy nàng tới thì nhảy nhót trong lồng. Lạc Thần gọi một tiếng “bé © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngoan” với nó, nói chuyện với nó, liền nằm sát bên mép lồng, cực kỳ ngoan. Nhiều lần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế càng quen thuộc hơn, Lạc Thần dần dần gan càng lớn, một lần nhân lúc Mục quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đi không để ý đến mình đã thò tay vào trong lồng sắt chạm vào chân nó.

Bàn chân xì toàn lông, cực kỳ thích.

nhắc đến cũng buồn cười, khi đó con bạch hổ dán tới gần, từ khe hở lồng sắt thè lưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra liềm lên mu bàn tay của Lạc Thần. Đầu lưỡi vừa ướt lại vừa mềm, còn hơi gai gai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như thể mu bàn tay bị một chiếc bàn chải mềm có gai mềm cọ vào.

Lúc đó Mục đang mải trò chuyện với Hầu Ly, nhìn thấy Hầu Ly vẻ không mấy tập trung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai mắt nhìn vào phía sau mình, như là nhìn đó thì quay lại, vừa trông thấy cảnh tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia thì gầm lên, làm con bạch hổ nhỏ giật mình run rẩy lên, nhanh chóng rụt lưỡi về, lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến một góc lồng sắt, rụt cổ vào, nằm bất động.

vẻ như rất sợ Mục.

Sự việc này trôi qua mấy ngày rồi nhưng Mục vẫn bị Lạc Thần trách móc. Mục vẫn nén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu đựng, cuối cùng nhẫn nhịn hơn nửa tháng sau, thú y nói bạch hổ nhỏ chỗ chân bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã gần như khỏi hẳn, thể tháo cố định ra đi lại được, bèn gọi người khiêng lồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hổ lên xe, tự mình đưa đi chỗ xa rồi thả nó.

Ngày hôm đó, Mục nói rất nguy hiểm, không cho phép Lạc Thần đi theo. Cao Hoàn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thích náo nhiệt, từ lâu đã nghe kể về con bạch hổ nhỏ, liền hồ hởi đi theo.

Mục sợ thảgần quá sẽ quấy phá dân, cho nên sáng sớm tinh đã xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phát, đi hết một ngày ước chừng đã xa hơn mấy trăm dặm rồi, đằng trước một khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rừng rậm mới dừng lại, mở cửa lồng ra thả con bạch hổ nhỏ ra, mình cũng đi theo giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khoảng cách với mấy chục bước.

Con bạch hổ chui ra khỏi lồng sắt nhưng không lập tức chạy đi ngay đứng bên lồng, bồi hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202nhìn quanh nơi Mục, dáng vẻ như là không chịu đi

Tỷ phu ơi, ngoan hình nhưlinh tính đó. phải không muốn đi muốn tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 a tỷ của đệ không?

Cao Hoàn nhìn nó, nói.

Lý Mục rất không vui.

Con bạch hổ này chiếm quá nhiều sự chú ý của thê tử hắn, nói chuyện với hắn năm câu thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ba câu nhắc đến nó, mà nó chỉ một con thú thôi. Điều khiến cho hắn càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thoải mái hơn cả chínhHầu Ly. Vết thương của anh ta đã khỏi hẳn rồi, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể đi rồi nhưng thời gian qua vẫn cứ luôn lấy do lo lắng cho con vật này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202cứ luôn ăn vạ không chịu đi.

Mỗi lần Lạc Thần muốn đi xem bạch hổ, anh ta sẽ đi theo bên cạnh, thái độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ân cần.

Thậtlàm sao chịu cho được.

Mục nhìn chằm chằm con hổ nhỏ vẫn cứ bồi hồi chưa chịu đi, không nói một lời đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cái cây ngay đó, bẻ một cành tay to bằng cánh tay cầm lấy, bước lên vài bước giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cành cây lên chỉ vào con bạch hổ nhỏ kia, quát to.

Con bạch hổ nhỏ hoảng sợ lui về sau, chạy về phía trước được vài bước lại dừng lại, quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn lại con đường đi tới, gầm lên một tiếng dài, cuối cùng dang rộng hai chân, bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dáng như tia chớp biến mấttrong rừng rậm.

Ngày hôm sau trở về Cao Hoàn kể lại cảnh tượng lúc đó sinh động như thật cho a tỷ nghe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần nghe xong thì buồn rất lâu, trong lòng lại khó tránh khỏi trách Mục nhẫn tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không chịu cho mình đi cùng. Đêm đó hắn trở về thì giận hờn không thèm nhìn hắn.

Mục lại thấy rất vui vẻ.

Đầu tiên đuổi được con hổ nhỏ kia đi rồi, thứ hai tiễn được Hầu Ly cuối cùng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không tìm đượcdo ăn vạ lại, trong vòng một ngay, hai thứ đồ chướng mắt khiến hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cực kỳ không thích đều đã biến mất, trong lòng thoải mái cực kỳ. Biết vợ yêu giận mình, đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đótrên giường ôm lấy nàng dốc hết kỹ năng lấy lòng hầu hạ nàng thỏa đáng, vào sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sớm hôm sau, tiếng r3n rỉ tiếng gọi lang quân không ngừng của nàng tràn ngập gian phòng.

Qua nửa tháng, sáng sớm ngày hôm nay, Lạc Thần lại nhớ đến con bạch hổ nhỏ kia, cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện giờ nó thế nào rồi. Khi đang nghĩ đến nó, Cao Hoàn thở hồng hộc chạy vào, nói sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sớm nay khi thành tốt mở cửa thành ra phát hiện trên mặt đất một con gấu bị cắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chết nằm đó. Cũng không biết chuyện gì, thu hút rất nhiều người đến xem. Cậu thấy náo nhiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thì cũng đi xem, nhìn thấy trên mặt đất hai hàng dấu chân thú, trông giống như dấu vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hổ, cậu ngờ rằng con hổ trắng nhỏ được thả ra trước đó đã quay trở lại.

Kể từ hôm đó, thỉnh thoảng vào sáng sớm, gần cửa thành luôncon mồi, hoặcnai, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cáo, lần lợn rừng. Những thành tốt gác đêm bởi vì tò mò đã nhìn chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào cổng thành phía dưới mấy ngày liền, cuối cùng vào nửa đêm nhìn thấy một bóng màu trắng xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện cổng thành, muốn tiếp tục nhìn hơn thì chỉ chớp mắt bóng trắng đó lại biến mất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Bởi rất nhiều lần như thế, Lý Mục tất nhiên cũng nghe nói đến, hắn lo lắng nếu đó thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự con bạch hổ nhỏ cứ mãi quanh quẩn phụ cận Nghĩa Thành không chịu đi sẽ gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên khủng hoảng trong thành, nhỡ đâu làm dân trong thành bị thương thì sao, thế đã tổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chức đoàn người đi tìm kiếm nhưng mà lại không kết quả.

Không tìm thấy tung tích con hổ nhỏ, hắn cũng đành phải từ bỏ.

Mùa đã tiến vào cuối mùa thu, thời tiết dần dần chuyển lạnh. Trên các cánh đồng canh tác, ngay sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vụ thu hoạch mùa thu năm nay, lúa mùa đông đã được trồng trở lại, bên Cừu Trì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liên tục đưa sợi gai tới, Lạc Thần tổ chức cho phụ nữ trong thành liên tục dệt vải, tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trữ quần áo giày cho mùa đông, bận rộn rất nhiều, nhưng lúc rảnh rỗi nàng tranh thủ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 da hươu may một đôi giày cho Lý Mục. Nhân tiện còn thừa nàng cũng làm một đôi cho A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ngư vẫn luôn áy náy buồn bực không vui trong thời gian này để an ủi bé, cũng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đôi chân của bình yên vượt qua mùa đông này.

phía Mục lúc này cũng không tâm lại đi ghen tuông với một con hổ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoặc một người đàn ông yêu mến vợ mình.

Chiến loạn của phương Bắc đang trong thời điểm khí thế hừng hực.

Nghĩa Thành phương Bắc, Tây Kim cùng với Bắc Hạ tranh đoạt Trường An đại chiến không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngừng nghỉ.

Không chỉ như vậy, phía Nam Bắc Hạ cũng dấy lên chiến hỏa.

Một đội quân Đại Ngu do Hứa thị cùng với Lục thị cùng liên kết nhânhội này đã vượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua Trường Giang, xuất phát từ Kinh Tương căn nhiều năm của Hứa thị tiến thẳng về Nam Dương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Quân đội của Hứa thị do tướng quân Dương Tuyên thống lĩnh, Lục thị do Lục Giản Chi làm giám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân.

Bắc Hạ cả bụng lưng đều đồng thời địch, dốc toàn lực khổ sở chống cự hai tháng, đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tháng chạp năm nay, vẫn không đánh lại được liên quân Đại Ngu, bị mất Nam Dương.

Khi thấy quân đội Đại Ngu sắp xâm nhâm vào trung tâm Dự Châu uy hiếp Lạc Dương, một bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khác, quân đội Tây Kim thế càng hung mãnh hơn, liên tiếp đánh thắng trận, hoàng đế Bắc Hạ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khi cân nhắc cuối cùng đã đưa ra quyết định từ bỏ Trường An, co rút lại binh lực đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 binh quay về Dự Châu, toàn lực đối phó với quân đội Đại Ngu có mưu đồ cướp lấy Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Dương.

Mục vẫn luôn chú ý đến chiến sự hai tuyến kia. Mỗi ngày đều trinh sát đưa tin mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất cưỡi ngựa ra vào cửa thành.

Những cuộc chiến tranh quy lớn đã tạo ra số người gia cư, lưu dân người Hán từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các phương hướng đổvề tòa thành thiên đường theo lời đồn đại. Hiện tại dân trong thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã lên đến con số gần hai vạn. quân đội củaMục số lượng cũng đã lên đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con số bốn năm vạn.

Mùa đông năm nay, quân Nghĩa Thành ngoài việc luyện binh thì cũng không hề nhàn rỗi.

Người sợ tiếnglợn sợ mạnh, thành trì mấy vạn dân cư hiện giờ trở thành một miếng thịt béo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bở phương Bắc, người nào cũng đều muốn cắn một miếng.

Vào cuối năm mùa đông lạnh giá, Mục cùng với mấy chính quyền nhỏ người Hồ phụ cận nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng đến đánh mấy trận chiến nhỏ, lấy chiến nuôi quân, lấy chiến luyện binh, giữa những trận chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liên tục đó, năm mới đã đến.

Vào đầu mùa xuân năm Thái Khang thứ nhất, tại vùng đất hoang dã bên ngoài thành Nghĩa Thành, mầm cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mùa xuân dưới băng tuyết vừa mọc lên, vào ngày hôm nay, một tin tức đã được đưa đến trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt Mục.

Hoàng đế Tây Kim Cốc Hội Long chiếm lĩnh Trường An, chỉnh đốn binh lực, dự trữ lương thảo, không lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau đó sẽ điều mười vạn binh trong đó hùng dũng oai về tiến về phía Nam, muốn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tấn công Nghĩa Thành, tiêu diệt Cừu Trì, rửa sạch mối nhục nhã lần trước sứ giả bị giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân tiền trạm bị diệt.

Quân đội Tây Kim rất mạnh.

Lần này tiến công xuống phía Nam, khí thế hoàn toàn khác với ba vạn quân tiền trạm lần trước. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chi là, họ lại vừa mới đánh bại Bắc Hạ, cướp đi Trường An Bắc Hạ đã kinh doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều năm, hoàn toàn chiếm lĩnh Lũng Tây, thế lực đang như mặt trời ban trưa.

Tin tức lan truyền ra, toàn thành lại khẩn trương lên.

Các tướng lĩnhTưởng Thao, Quách Chiêm, Đới Uyên, Tôn Phóng Chi đã đi theo hắn từ lúc còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kinh Khẩu trong một năm này bởi thành tích chiến đấu xuất sắc lần lượt được đề bạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên làm phó tướng, tất cả đều đã chủ động chạy tới phủ thứ sử bên ngoài chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục triệu gọi cùng thương thảo đối sách.

Mục không triệu tập bọn họ.

Hắn cũng không bên Lạc Thần.

Trời tối, Lạc Thần vẫn luôn chờ hắn về ăn cơm nhưng không chờ được, nàng cho rằng hắn vẫn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghị sự với mọi người tiền đường. Bởibiết sự việc trọng đại nàng cũng không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua đó quấy rầy. điều đợi rất lâu rồi không thấy hắn trở về, nàng không kìm nén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được đi đến tiền đường muốn xem xem đã có chuyện gì.

Điều khiến nàng bất ngờ chính tới đó rồi mới thấy tiền đường tối đen như mực. Chỉánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trăng sáng trong vắt soi bóng rồng xám đen trên mái hiên của hàng ngói trước bậc tam cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202cây cột trụ sừng sững.

Nàng ngập ngừng chậm chạp bước lên bậc thang đi đến trước cánh cửa, tay chạm vào vòng cửa nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đẩy cánh cửa khép hờ ra.

Bên trong không đốt đèn.

Đối diện với cửa, trên chiếc ghế dài hắn thường cùng mọi người bàn bạc, một bóng người đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngồi nghiêm nghị, trước mặt hắn một thanh trường kiếm dài ba thước.

Nàng bước đi vào, chậm rãi đi đến trước mặt người đó rồi dừng lại.

Người đàn ông trẻ tuổi ngẩng đầu lên.

Ánh trăng từ cửa sổ phía tây chiếu rọi vào, soi sáng khuôn mặt anh tuấn cương nghị của hắn, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt u tối âm trầm của hắn.

Hắn từ sau án từ từ đứng lên.

Ngày này năm ngoái,bên bờ sông, ta cùng với Cao tướng đã giao hẹn với nhau, ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lấy Trường An để làm sính lễ đón nàng.

Giờ thì đã đến lúc ta phải thực hiện lời hứa hẹn đó.

A Di ơi, nàng, ta sẽ đi lấy Trường An về.

Hắn nhìn nàng, nhấn mạnh từng chữ một.

Hết chương 91

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 91 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App