GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 68

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cao Hoàn dĩ nhiên là không chết được, nhưng vết thương xác thật không nhẹ chút nào. Lạc Thần vội gọi người tới cẩn thận nâng cậu vào trong lều trại, lại gọi quân y tới.

Vệ đội quân y, quân y kia vừa mới chăm sóc cho thị vệ bị thương xong, lại nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cao Hoàn cũng bị trúng tên bị thương bèn gấp gáp đuổi tới nơi.

Cao Hoàn nằm sấp trên giường mặt mày nhăn nhó đau, miệng thì la oai oái liên tục, khi nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy Mục, Phàn Thành cùng với quân y đi vào, lập tức ngậm miệng nén cơn đau không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kêu la nữa.

Quân y xem xét vết thương, thấy mũi tên cắm sâu vào trong thịt, nhìn tình hình dường như là cắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sâu vào trong xương cốt, miệng vết thương dường như còn toác rộng hơn, khác hẳn với vết thương do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị trúng tên bình thường, bèn hỏi cụ thể tình hình bị thương như thế nào. Cao Hoàn vội chớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chớp mắt với Lạc Thần, ra hiệu nàng đừng có nói ra.

Một vú giá bưng nước tiến vào không để ý nghe thế nhanh nhảu bẩm báo luôn:

Lục lang quân bị trúng tên ấy thế bản thân còn không biết, còn chạy lung tung khắp nơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến khi bị nhắc nhở thì mới biết, thế là sợ quá mềm nhũn cả chân ngồi phịch xuống đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mũi tên bị gãy luôn…

Cao Hoàn bình thường nhà tính cách hay cười hay nói, đối với người làm trong nhà thì càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiêu căng, rất được mọi người yêu mến. Vú già này miệng nói không ngừng, biểu cảm trên nét mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng rất đặc sắc.

Quân y hiểu ra ngay.

Cao Hoàn thấy Lý Mục quay sang nhìn mình thì xấu hổ tột đột, cố gắng biện luận cho bản thân: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Tỷ phu ơi huynh đừng tin, đệ là do nhẫm phải hòn đá nên mới trượt ngã…

Bản thân mình nói mặt cũng xấu hổ đỏ tới tận mang tai, không dám nhìn hắn nữa.

Mục hơi mỉm cười đưa tay ra vỗ vỗ lên vai cậu cổ vũ, dặnquân y mau chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xử vết thương cho cậu.

Quân y cầm cây kéo muốn cắt quần của Cao Hoàn. Cao Hoàn la oai oái hoảng sợ, giữ rịt quần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nén nhịn nhau, hai mắt cứ liếc sang Lạc Thần.

Mục liền hiểu, quay sang Lạc Thần thấp giọng nói:

Nàng đừng lo, cứ đi ra ngoài trước một chút nhé, nơi này ta rồi.

Lạc Thần trông thấy vết thương của Cao Hoàn rất sâu, nhìn rất khiếp, trong lòng vừa hoang mang vừa lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắng, nhất thời cũng không nghĩ được nhiều như vậy. Được Mục nhắc nhở mới ý thức được chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị thương của em trai khá tế nhị, tuytỷ đệ với nhau nhưng em trai cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trưởng thành, chắc ngại bị mình nhìn thấy, thế nghe theo lời khuyên của Mục gật đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi ra ngoài.

Nàng ngồi trên nỉ đất được trải tạm thời bên ngoài lều trại, lắng nghe động tĩnh bên trong.

Từ sau khi Mục tới, nàng không nghe thấy Cao Hoàn r3n rỉ kêu đaunữa, vào lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng như thế, trong lều trại chỉ thỉnh thoảng truyền ra vài tạp âm mà thôi.

Một lát sau, lại truyền ra tiếng hít cực kỳ khắc chế của Cao Hoàn, rồi sau đó lại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên yên lặng.

già đi ra, mang theo một chậu máu loãng.

Phàn Thành cũng đi ra.

Lạc Thần vội đừng lên sốt ruột hỏi:

Em trai tôi thế nào rồi?

Phàn Thành đáp:

Tiểu nương tử yên tâm, đã lấy ra được đầu mũi tên, không có độc, chỉ cần tĩnh dưỡng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thời gian Lục lang sẽ khỏi.

Bấy giờ Lạc Thần mới thở phào nhẹ nhõm.

Phàn Thành nhìn nàng, tiến lên nói tiếp:

Tiểu nương tử, tối nay xảy ra chuyện như này, Lục lang quân không thể lên đường được, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huynh đệ cũng mười mấy người bị thương, giờ ngay cả lều trại cũng đã bị thiêu cháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hết, nếu như lập tức lên đường chỉ sợ bất tiện…

Anh ta dừng lại.

Vừa rồithứ sử đề nghịtối nay cứ tạm thời nghỉ ngơi đây trước, sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sớm ngày mai mọi người đi theo ngài ấy về lại Nghĩa Thành. Đợi khi mọi người dưỡng thương khoẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi thì hẵng trở về. Ý của tiểu nương tử thế nào ạ?

Tối nay gặp chuyện ngoài ý muốn, không chỉ mỗi Cao Hoàn bị thương. Thực ra thì không cần Phàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành mở miệng, Lạc Thần cũng đã không ý định tiếp tục lên đường, vì thế gật đầu tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành:

Cứ nghe theo sắp xếp của Phàn Tướng quân.

Nàng đi vào trong trướng, thấy Cao Hoàn nằm sấp giường, chăn mỏng được đắp lên người, nghĩ chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vết thương đã được xử lý xong, trong miệng cậu vẫn còn cắn miếng vải, sắc mặt trắng bệch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên trán đẫm mồ hôi. Biết cậu vừa rồi khi bị rút mũi tên ra đã bị ăn không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đau đớn, trong lòng thương lắm, bước đến ngồi quỳ bên cạnh cậu, lấy khăn nhẹ nhàng lau mồ hôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho cậu, hỏi:

Đệ còn đau không? Nếu đau thì đừng cố chịu, cứ kêu ra được.

Cao Hoàn liếc nhìn quân y đây vẫn đang thấp giọng nói chuyện với Mục, bèn đẩy miếng vải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra khỏi miệng, cao giọng lên:

Đệ không đau nào. Nam tử hán đại trượng phu, chút vết thương cỏn con này gì! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lạc Thần không nói gì, tiếp tục lau mồ hôi cho cậu.

Đúng rồi a tỷ, đệ bị thương thế này rồi, chắcphải quay về Nghĩa Thành để dưỡng thương…A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỷ cũnglại với đệ một thời gianđược không?

Cao Hoàn trông mong nhỉn Lạc Thần.

Lạc Thần gật đầu.

Cao Hoàn mừng như điên, lại đưa mắt nhìn Mục, rạo rực mà vặn người, không cẩn thận động đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vết thương lập tức hít thành tiếng. Bên kia Mục dặn quân y xong nhìn Lạc Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang chăm sóc Cao Hoàn, bèn vén rèm trướng lên đi ra khỏi lều trại.

Lạc Thần thực ra vẫn luôn chú ý đến hắn, thấy hắn nói chuyện với quân y xong thì đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài, cũng không nói một câu nào với mình cả, không khỏi nhớ tới trước khi sự việc phát sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn còn ôm lấy mình mạnh mẽ muốn hôn mình, trong lòng bất giác cảm thấy thất vọng và buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bã.

Nàng lau mồ hôi cho Cao Hoàn xong lại bón cho cậu ít nước, dặn cậu nằm cẩn thận đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dịch lộn xộn, sau đó thì lẳng lặng ngồi một bên với cậu.

A Cúc từ ngoài trướng đi vào tay bưng bát nước thuốc, thổi nguội rồi bón cho cậu uống thuốc, phàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàn cậu không chịu cẩn thận, lại hỏi cậu đau không, nét mặt rất đau lòng.

Lạc Thần ngồi ở một bên, chờ bà ấy bón thuốc xong liền gọira ngoài, hỏi chuyện lúc sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự tiện quay lại của ấy như thế nào.

Cúc ma ma, đừng giấu cháu, mắng chửi ở trước mặt huynh ấy thì thôi đi, cớ sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn nhổ nước bọt vào huynh ấy?

A Cúc nhận ra được nàng rất không vui, bản thân mình cũng đã hối hận từ sớm rồi.

tại tôi không tốt, buổi sáng nay đúng tôi hơi quá đáng…Để tôi đi gặp lang quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xin lỗi ngài ấy, quỳ xuống xin lỗi tôi cũng chịu.

Nói xong chuẩn bị đi ngay. Lạc Thần gọilại:

Thôi. Nhưng chỉ có lần này thôi, không lần sau đâu đấy.

Nàng dừng một chút, thở dài.

Lẽ ra chuyến đi lần này cháu không muốn bà đi cùng đâu, đi đường vất vả đã đành, chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cẳng cũng không được tốt, cháu còn định bảo lại Kiến Khang hầu hạ mẹ cháu cơ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng không chịu cứ đòi phải đi theo cháu. Ma ma, cháu biết thương cháu, nhưng sỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhục huynh ấy,khác cũng sỉ nhục cháu đâu?

A Cúc cuống quít cả lên:

Tiểu nương tử xin đừng giận. A ma biết sai rồi. Sau này tôi không dám thế nữa.

Lạc Thần thấy thái độ của như thế cũng không nỡ trách mócnữa, lại quay vào bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chăm sóc cho Cao Hoàn.

Phàn Thành bắt đầu chỉ huy thủ hạ thu dọn chiến trường hỗn loạn, còn chặt cây cỏ tranh gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó mang về dựng tạm lều cho mười mấy thị vệ bị thương tạm, những người còn lại thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn ngủ ngoài trời qua đêm.

Để đề phòng lại chuyện xảy ra, số nhân thủ canh phòng bên ngoài doanh địa được gia tăng lên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Sau một hồi rối ren, doanh địa lại một lần nữa được sắp xếp xong.

Cao Hoàn bị cơn đau chỗ vết thương hành hạ nằmtrên giường trằn trọc hồi lâu, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không chịu nổi cơn buồn ngủ mệt mỏi, màng màng mà thiếp đi.

Lạc Thần vẫn luôn bên trông nom cậu, thấy cậu cuối cùng đã ngủ rồi thì thở phào, thất thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một lát đi ra khỏi lều trại, đứng cửa lều nhìn quanh bốn phía, đi đến gần một thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vệ trực đêm hỏi Mục đang ở đâu.

Thị vệ chỉ về hướng con sông nhỏ.

Đêm đã khuya.

Ban ngày đi đường, buổi tối lại trải qua một trận ác chiến kinh hồn, đám thị vệ cuối cùng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 có thể nghỉ ngơi, trải áo ngoài xuống dưới đất nằm dưới gốc cây hoặc là bên tảng đá đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nặng nề ngủ.

Lạc Thần yên lặng đi qua những thị vệ đang nằm ngủ dưới đất, đi tới bên con sông nhỏ. Cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó không xa, trên mấy tảng đá bề mặt bằng phẳng cũng mấy người đang nằm ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên đó.

Lý Mục vẫn còn chưa đi nghỉ ngơi.

Từ xa, Lạc Thần đã nhìn thấy dưới ánh trăng hắn đang tắm rửa cho con ô truy của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên dòng nước.

Hắn cầm cỏ cẩn thận lau sạch người cho ô truy, hết sức tập trung.

Lạc Thần lén lút ngắm nhìn.

Một lát sau, dường như hắn cảm nhận được ngẩng đầu lên, nhìn thoáng về phía nàng, dừng lại, vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vỗ đầu con ô truy thả tự đi, sau đó rửa sạch tay đi lên.

Nàng còn chưa ngủ à?

Hắn đứng cách nàng vài bước, cất tiếng hỏi.

Lạc Thần cụp mắt xuống khẽ vâng một tiếng.

A đệ của nàng thế nào rồi?

Lúc đầu thì cứ r3n rỉđau suốt, vừa mới đi ngủ rồi ạ.

Hắn gật đầu.

– Mấy ngày đầu sẽ rất đau. Chờ ngày mai tới trong thành rồi ta sẽ lấy thuốc trị thương khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho đệ ấy, chắc chắn sẽ giảm bớt cơn đau nhức.

Hắn nói xong nhìn nàng, như nhớ ra gì đó, lại nói tiếp:

Nếu như nàng vộimuốn về thì cũng không sao cả. Ngày mai chờ nghỉ ngơi chỉnh đốn xong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta sẽ đích thân đưa nàng đến Kinh Châu. Còn a đệ của nàng thì cứ lại một thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gian, chờ vết thương khỏi rồi thì hẵng quay về.

Lạc Thần ngẩng lên lắc đầu.

Muội muốn chờ a đệ khỏi xong thì cùng nhau về.

Mục một tiếng.

Thế cũng được. Nhanh thì nửa tháng, chậm thì chắc gần tháng.

Nói xong, hắn quay đầu nhìn vùng đất hoang tối đen như mực.

Ban ngày nàng đi đường suốt, chắc cũng mệt rồi, vừa rồi lại bị hoảng sợ, cứ an tâm đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngủ đi. Ta sẽ canh giữ cho.

Lúc hắn nói chuyện giọng điệu vẫn luôn hiền hoà, nhưng Lạc Thần luôn một cảm giác rất lạ. Buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tối chiến đấu một trận, thái độ của hắn lập tức thay đổi lớn, cứ như muốn đuổi mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi. Nàng cố gắng phớt lờ cảm giác ấm ức tủi hờn đang trào dâng trong lòng, cắn môi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Muội tới tìm huynh không phải là muốn huynh bảo canh giữ bảo vệ muội.

Sáng nay thái độ của Cúc a ma rất không đúng với huynh, còn nhổ nước miếng vào huynh nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng không phải muội kêu ấy quay lại làm thế đâu. ấy nói với muội quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồ nhân. Nếu muội biết thì muội sẽ không cho ấy quay lại. Vừa rồi muội đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với ấy rồi. Sau này sẽ không để xảy ra chuyện tương tự nữa. Muội thay ấy xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lỗi huynh, mong huynh đừng trách ạ.

Dưới ánh trăng, Lạc Thần thấy hắn khẽ nở nụ cười, sờ sờ trán, nói:

– Ta không sao, chỉ một ngụm nước miếng thôi mà, với ta không tính cả. Hơn nữa là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta cũng đáng bị như thế.

Hắn vừa nói vừa đi tới gần Lạc Thần.

Cũng muộn rồi, bên ngoàigió, ta đưa nàng trở về.

Lạc Thần được hắn đưa về, hai người một trước một sau lại đi ngang qua những thủ vệ đang nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngủ la liệt dưới đất, đi tới trước trướng.

Nàng đi ngủ đi.

Hắn nói, giọng còn dịu dàng hơn cả ánh trăng.

Lạc Thần nhìn hắn, yên lặng đi vào.

Một đêm này nàng mang theo tâm sự nặng nề khó ngủ, Cao Hoàn bên cạnh thì thỉnh thoảng r3n © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rỉ vài tiếng, nàng gần như không thể chợp mắt. Buổi sáng ngày hôm sau thức dậy, gắng lên tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thần chờ Phàn Thành nhổ trại xong ngồi lên xe ngựa lên đường quay đầu trở lại thành trì, cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường đi thuận lợi, lúc chạng vạng thì về đến thành trì.

Mục đêm qua cả đêm chưa về, sáng sớm hôm nay Tưởng Thao đã phái thám báo ra ngoài, gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhau ở nửa đường. Thám báo mang tin tức trở về, Tưởng Thao biết được đêm qua hắnmọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người bị Hầu thị tập kích nên đã dẫn người ra khỏi thành đón từ xa.

Vào thành, Mục đưa Lạc Thần cùng Cao Hoàn về phủ thứ sử, vẫn sắp xếp nghỉ viện tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm qua. Kế đó, Lạc Thần thấy hắn vội vàng đi ngay, vẻ như nghị sự cùng mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiền đường.

A Cúc lại bắt đầu sai người dọn dẹp phòng ốc. Lại đem tất cả các thứ cần thiết hằng ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm hôm qua đã cất đi bày ra bố trí lại lần nữa, trải lại chăn ga đệm, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dọn dẹp chỗ cho Cao Hoàn.

Hôm nay Cao Hoàn ngồi cùng xe với Lạc Thần, vết thương trên môngvẻ như càng sưng to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn so với hôm qua. Nhưng so sánh với Lạc Thần gắng gượng tinh thần thì cậu ta tinh thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại hết sức phấn chấn.

Lạc Thần đưa cậu vào phòng nghỉ ngơi sau đó mới lấy thuốc, đúng lúc quân y tới nói thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuốc, còn bảo đó thứ sử dặn dò thế.

Quân y đi rồi, Cao Hoàn nằm trên chiếc giường nát còn chẳng rộng bằng cái ván cửa, chỉ thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước phá lên cười sung sướng thôi. Đối với Lục lang quân tâm phế như thế, A Cúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng tay hết cách. Bởi quân y đã dặnvết thương không thể chạm nước, phải thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuốc đúng giờ, hơn nữa cậu không thể xuống giường đi lại được, việc hằng ngày để thị nữ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất bất tiện, cộng thêm A Cúc lo lắng họ chân tay vụng về không hầu hạ được tốt, dèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dặnmấy người Quỳnh Thụ hầu hạ tiểu nương tử cho tốt, còn thì chuyển sang kia chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sóc cho cậu ta.

Nơi này thu dọn xong, bên kia thì bận rộn, đêm tối xuống rất nhanh.

Lạc Thần vẫn luôn chỗ Cao Hoàn, cho đến cuối giờ Tuất thì mới quay về phòng của mình.

Từ lúc xuất phát Kiến Khang trèo đèo lội suối rong ruổi đi trên đường hơn một tháng, buổi tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm trước mới đến sáng sớm hôm sau lại đi sớm, tối hôm qua hạ trại lại xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài ý muốn, đêm nay lại quay về đây.

Gần như không thời gian tạm nghỉ.

Lạc Thần biết thị nữ giá đồng hành người nào cũng đều rất mệt, chờ nước tắm được đưa tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xong liền bảo mọi người đi nghỉ ngơi hết, không cần phải hầu hạ nàng nữa.

Hiện giờ đang thời tiết cuối xuân đầu hạ, nàng đã mấy buổi tối không tắm rửa rồi, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lau qua người mà thôi. Giữa trưa hôm nay thời tiết khá nóng, lúc này trên người dính mồ hôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất không thoải mái. Lạc Thần đuổi người hầu đi hết, chuẩn bị tắm rửa, khi đóng cửa lại phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện then cửa cũng bị gãy rồi. Quỳnh Thụ vừa nãy có nói muốnlại hầu hạ nàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã bị nàng đuổi đi, lúc này không muốn gọi ấy nữa, nàng chẳng thể làm khác đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải tìm thứ chặn cửa.

Trong phòng một cái bàn rất cũ, vỏ sơn bị tróc, lại làm bằng gỗ dương già, rất nặng. Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thần dùng hết sức lực mới kéo được chiếc bàn ra tới chỗ cánh cửa để chặn lấy. Nàng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thử đẩy thử, thấy kháchắc mới yên tâm, lại chuyển tấm màn tạm thời treo lên kia làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành màn quây phòng tắm, cởi y phục ra bước vào thùng tắm.

già biết tiểu nương tử ưa sạch sẽ nên cố ý dùng nước nóng tráng qua rồi. Lạc Thần lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghi ngờ không biết lúc trước đã ai từng dùng, cho nên không chịu ngồi vào, chỉ đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong nước tắm rửa.

Đang tắm rửa, đột nhiên nàng nghe được trên đỉnh đầu tiếng động rất nhỏ. Như con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó chạy qua chạy lại trên nhà ngay trên đỉnh đầu. Nàng còn chưa kịp nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108thì một thứ đen từ trên cao rơi thẳng tắp xuống trước mặt nàng.

“Thịch” một tiếng, cùng chuẩn xác rơi vào trong thùng nước tắm, nước trong thùng bắn lên.

Lạc Thần hãi hùng.

Nàng cúi nhìn, thình lình thấy trong thùng nước thêm một con vật đen đang bơi lồm ngồm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ánh nến trong phòng rất tối nhưng cũng đủ để nàng nhìn thấy rõ. Đang bơi lồm ngồm trong thùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước lại một con chuột to, bốn chân vùng vẫy, miệng kêu chít chít, đang bơi về phía mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

A ——

Lạc Thần trợn to mắt thét lên chói tai.

Nàng vừa hét vừa luống cuống ra khỏi thùng tắm.

A Di!

Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi của Mục.

Nàng làm sao vậy?

Tiếng cửa vang lên.

A….

A Di!

Tiếng gọi bên ngoài cửa càng trở nên nôn nóng.

“Rầm” một tiếng, chiếc bàn bị đẩy về phía sau, cánh cửa theo đó đổ xuống đất.

Mục xuất hiện cửa, chạy về góc phòng mà nàng đang la hét kéo màn quây ra.

Ngay sau đó hắn sững người, cả người bất động.

chuột!

Lạc Thần đang dậm dậm chân, vẻ mặt hoảng hốt, một tay túm lấy áo miễn cưỡng che ngực lại, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con chuột kia cũng bò ra khỏi thùng tắm theo mình, cả người ướt sũng, móng vuốt bám vào thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai mắt nhỏ đảo tròn như là đang nhìn mình chằm chằm, cả người sởn cả tóc gáy, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hét lên một tiếng chẳng màng tất cả mà nhào tới người đàn ông quen thuộc kia.

Mục theo bản năng giang tay ra vững chắc ôm lấy thân mình trắng bóng đang nhào về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình.

Con chuột có vẻ cũng bị tiếng hét của Lạc Thần làm cho hoảng sợ, như bị say rượu bùm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng ngã vào trong thùng nước, lại phịch phịch vài cái mới một lần nữa ra được, nhảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khỏi vách thùng, nhảy đi nhanh như chớp, nhoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Mục vẫn không nhúc nhích, sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần.

Tối nay hắn triệu người đến tiền đường nghị sự, xong xuôi mới quay lại dây, vừa đi đến trước cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuỳ hoa thì nghe được tiếng hét của nàng. Trong tiếng hét tràn ngập sự sợ hãi, cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xảy ra chuyện gì,cửa thì lại bị chắn, bèn mạnh mẽ phá cửa xông vào.

Không ngờ nghênh đón hắn lại là một màn thế này.

gái trong lòng hắn ôm chặt lấy hắn không buông, thể ướt sũng cuộn tròn trong ngực hắn, mái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tóc dài rối tung dán vào tấm lưng trắng như tuyết.

Làn da trơn bóng tới mức đôi tay hắn gần như không thể ôm được.

Mục vừa mới cúi xuống nhìn thôimạch máu đã sôi sục, ôm nàng vẫn không nhúc nhích, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khẽ khàng an ủi:

Đừng sợ, không đâu. Con chuột chạy đi rồi.

Lạc Thần hai chân treo lên không, cả người bị hắn ôm vào lòng, cảm giác lông tóc sởn hết cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên vừa rồi mới biến mất đi. Khi dần dần ổn định lại, nàng mới phát giác thể mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn còn tr@n truồng, trước ngực chỉ một chiếc áo vớ được che lấy qua quýt, tay mình còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ôm chặt lấy eo hắn.

Tuy rằng trước kia đã từng làm chuyện thân mật với hắn, nhưng lúc đó lúc này, giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quá nhiều chuyện đã xảy ra, hơn nữa giữa hai người hiện giờ vẫn cònchút vấn đề.

Nàng lập tức đỏ mặt, vội vàng buông hai tay ra, cố hết sức túm lấy quần áo che thân, vặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đi xuống, lóng ngóng nói:

Huynh mau buông muội ra!

Hết chương 68

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 68 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc