GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 84

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Trong địa lao của Đình uý thự Đài Thành, dù là dưới ánh nắng trong trẻo ban ngày thì cũng vẫn tối tăm và ẩm ướt, không có ánh sáng mặt trời.

Mộ Dung Thế bị nhốt nơi này đã gần hai tháng.

Hoàng đế băng hà, tân chủ đang cơ, triều đình Đại Ngu được duy trì gần hai mười năm theo sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đổi chủ của cung đình triều cục cũng theo đó thay đổi.

Kiến Khang bên ngoài phòng giam đang trải qua những dòng chảy ngầm thay đổi bất ngờ.

Nhưng tất cả mọi thứ đều đã không còn can hệ đến gã.

Cẩn thận mấy cũng có sai sót. Hứa thị vốn đã nắm chắc thắng lợi bởi sự nhúng tay ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngược của trưởng công chúa thất bại trong gang tấc, ôm hận rút lui.

Sóng triều rút lui, cũng trở thành một con tốt bỏ, dường như đã bị người ta bỏ quên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong nhà lao này, mặc cho tự sinh tự diệt. Hoặcnói, chờ khi người nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gã, đánh dấu như một dấu hiệu kết thúc.

Đình biết trọng phạm, nhiên sẽ không để lộ bất cứ tin tứccủa bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho phạm nhân biết.

Người bị nhốt trong nhà lao này không kháckẻ mù, kẻ điếc.

Nhưng mấy ngày nay, người Tiên Bi này dường như đã nhận ra điều đó, anh ta đã mấy lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đưa ra yêu cầu muốn gặp Hứa Tiết.

không chờ được Hứa Tiết đến địa lao gặp mặt. Cái chờ được lại một mệnh lệnh tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hình ngay tại chỗ đối với mình.

Người ra mệnh lệnh Thượng thư đài, tự tay Cao Kiệu viết và đóng dấu.

Đìnhxuống địa lao, sai người mở địa lao ra, tuyên bống mệnh lệnh cấp trên đối với tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình vừa mới nhận được.

Phản ứng của người Tiên Bi cũng làm cho Đình uỳ bội phục.

Làm Đình nhiều năm rồi, chuyên vềán và nhà lao, y đã nhìn thấy quá nhiều khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xấu của những người trước khi họ chết. Con ngườicứng cỏi đến đâu, khi thời khắc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thực sự đến, không ai không sợ hãi.

Nhưng người trước mặt này thoạt nhìn không hề bất cứ phản ứng gì cả.

Thân thể của hẳn đã rất yếu ớt, nhưng vẫn khoanh chân ngồi trên mặt đất, bất động, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm rãi ngước đôi đồng tử màu tím đen lên nhìn y. Khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thờ ơ đó, ấy thế Đình lại thấy sợ hãi rùng mình.

Người Tiên Bi này dường như không coi tính mạng của mình thứ quan trọng.

Người như vậy, đối với người khác càng sẽ không bất cứ tình cảm thừa gì.

Y ra lệnh đao phủ ra tay, mình thì đi ra ngoài, đứng cửa nhà lao canh chừng, tránh cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu b ắn ra làm bẩn y phục của mình.

Đao phủ đi vào.

Đó một người rấtkinh nghiệm.

Để giảm bớt rắc rối trong việc dọn dẹp sau đó, anh ta ném một tấm thảm hôi thối trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đất phủ đầy các lớp vết máu qua nhiều năm, đồng thời ra hiệu cho Mộ Dung Thế quỳ lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đó.

Mộ Dung Thế nhắm mắt lại.

Đao phủ nổi giận, chửi một tiếng, đi lên, cưỡng ép muốn đẩy xuống tấm chiếu bẩn đó.

Đúng vào lúc này trưởng nhà lao gấp gáp đi xuống nói Hứa Tư đồ tới.

Đình nhíu mày. Anh ta không biết nhiều về người đàn ông Tiên Bi này, nhưngthể khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Cao Kiệu lẫn Hứa Tiết đều lần lượt đích thân xuống nhà lao, thậm chí còn người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nổi lên xung đột, vậy chắc hẳn không phải nhân vật tầm thường, chỉ là không biết sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại biến thành con tốt thí ở đây.

Hứa Tiết vẫn luôn cho che chở cho anh ta lại chưa từng phản ứngđối với yêu cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được gặp của anh ta.

Đình cho rằng Hứa Tiết đã buông tay mặc kệ rồi, lại không ngờ hôm nay Cao Kiệu hạ lệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giết người thì ông ta lại đột ngột xuất hiện.

Đình uý ra lệnh cho đao phủ tạm dừng việc hành hình, mình thì vội vàng đi nghênh đón người.

Hứa Tiết không hề dẫn theo tuỳ tùng, một mình đi xuống nhà lao.

Thân hình ông tavẻ như còng hơn so với lúc trước, tiếng nói cũng khàn hơn, nghe rất khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với thường ngày.

Đình biết Hứa gia gần đây đang bị sa sút, suy đoán cuộc sống của Hứa Tiết cũng không yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bình gì. Nhưng mới chỉ trong thời gian ngắn ngủi cả người tiều tuỵ đến nông nỗi này thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đúng quá cảm khái đi.

Người lộng quyền thế, quyền thế làm saokhông trêu người?

Đình đi lên hành lễ bái.

Hứa Tiết lạnh lùng nói:

– Đưa Mộ Dung Thế lên đây, ta muốn dẫn đi.

Đình ngẩn người, chần chừ cẩn thận nói:

Mong Hứa đồ thứ lỗi, không phải là tôi không tuân theo lệnh của ngài, nhưng sáng nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên tôi có nhận được mệnh lệnh của Thượng thư lệnh, ra lệnh cho tôi tử hình phạm nhân ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tại chỗ. Nếu như Hứa đồ muốn người thì cũng được, nhưng có thể cho hạ quan bẩm báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cấp trên đã được không ạ?

Hứa Tiết giận giữ.

Ngươi dám không nghe theo mệnh lệnh của ta?

Lẽ nào ngươi thấy tân đế đăng cơ, Cao Kiệu đắc thế thì cho rằng dám khinh thị Hứa gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta?

Ông ta cười lạnh.

Hứa Tiết ta thất thế thì vẫn còn Kinh Châu bá phủ, đối phó với một Đình© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tép riu ngươi thì còndả.

Ông ta rút thanh kiếm bên hông ra chĩa vào Đình uý, quát lên:

Còn không mau dẫn người lên cho ta?

Đối mặt với cơn giận của Hứa Tiết, Đình không dám phản bác, đành phải sai người dẫn Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thế lên.

Một lát sau, Mộ Dung Thế được ngục tốt dẫn ra, đứngtrước mặt Hứa Tiết.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Hứa Tiết quay sang Đình Uý:

Cởi xích ra cho hắn.

Đìnhđành phải cho người mở xiềng xích tay chân cho Mộ Dung Thế, chờ Hứa Tiết dẫn người ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi nhà lao, bước lên một chiếc xe ngựa đỗ bên ngoài nghênh ngang rời đi rồi mới lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tức cho người đi thông báo Cao Kiệu.

……

Xa phu vội vàng điều khiển xe ngựa phóng nhanh đi về hướng cửa thành gần nhất.

Hứa Tiết cùng Mộ Dung Thế ngồi cùng xe. Bánh xe ngựa nghiền qua một mặt đường gập ghềnh, thân xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nảy lên, Mộ Dung Thế mặt tái nhợt nghiêng người lắc lư, được Hứa Tiết đỡ lấy, lấy ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếc khăn lau vết máu trên mặt gã, ánh mặt lộ rõ thương xót, nói:

A huynh ơi, huynh còn chống đỡ được không? Người của chúng ta chờ bến đò rồi. Huynh cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gắng kiên trì chút nữa thôi, ra khỏi thành rồi tới bến đò rồi là có thể lên đường.

Bàn tay đó trắng nõn mịn màng, hoàn toàn không phải tay của đàn ông, giọng nói đã trở lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 âm điệu ban đầu, nghe như một thiếu nữ.

Mộ Dung Thế mở mắt ra, nhìn em gái Mộ Dung Triết dịch dung thành Hứa Tiết, nói giọng khàn khàn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Huynh không sao. Maymuội tới kịp thời, không thì ta đã bị giết rồi.

nhớ tới một màn vừa rồi, đáy mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn.

Mộ Dung Triết nói:

A huynh, tại muội tới muộn, làm cho huynh suýt nữa thì bỏ mạng trong đó. Cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội không muốn tới sớm, muội không tiếp cận được với Hứa Tiết, sợ dịch dung không giống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhỡ đâu bị phát hiện ra thì hỏng chuyện. Muội chết cũng không sao, nhưng không thể liên luỵ a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 huynh được. Trong khoảng thời gian này Hứa Tiết vẫn luôn trong nhà, muội tốn bao công sức mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trà trộn vào trong Hứa gia được, từ xa nhìn ông ta mấy lần mới miễn cưỡng dịch dung ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được như này. Cũng may lừa gạt được tên Đìnhkia cứu được huynh ra.

Đều tại muội cả, làm chẳng xong việc gì hết. Chẳng những khiến chúng ta kiếm củi ba năm đốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một giờ, còn khiến cho a huynh suýt nữa thì mất mạng…

Mộ Dung Thế lắc đầu:

Muội đã làm rất tốt rồi. Việc không thành do ý trời trêu người thôi. Muội không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải tự trách đâu.

Trong đôi mắt đẹp của Mộ Dung Triết lộ vẻ căm hận khó hiểu:

A huynh ơi, muội không rõ, Hứa Tiết nhược điểm bị chúng ta nắm được,sao ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dám bỏ huynh không lo vậy ạ? Thái tử không thể trở thành hoàng đế Nam Triều, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ta chẳng phải vẫn còn là đại thần Nam Triều à? Ông ta không sợ Cao Kiệu cầm đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thánh chỉ kia của muội nhổ cỏ tận gốc ông ta ư?

Mộ Dung Thế nói:

Mục đích của Cao Kiệu ngăn cản Thái Tử thượng vị, không cho Hứa gia thực hiện mưu kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khống chế triều đình, mà không phải là mượn hội nhổ cỏ tận gốc Hứa gia. Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ông ta không muốn, không thể. Ông ta kiêng kị binh lực của Hứa gia, sợ ép quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mức sẽ khiến cho Hứa gia tạo phản, Nam Triều bị đại loạn. Ông ta làm việc luôn ổn trọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lo trước lo sau. Hiện giờ ông ta đã đạt được mục đích rồi. Cho nênmuội giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chiếu chỉ giả cho ông ta, đừng nói không gạt được ông ta, đây chiếu thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thật thì ông ta cũng sẽ không vào ngay lúc này mà rách mặt với Hứa gia đâu. Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiết con cáo già, làm sao không đoán được sự kiêng của Cao Kiệu được chứ. Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người họ nhìn như thù địch, nhưng thực tế lại quá hiểu suy nghĩ của đối phương, dường như đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 âm thầm đạt thành thoả hiệp rồi, cả hai cùng đều lui một bước, việc này coi như bỏ qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạm thời bình an không việc gì.

Mộ Dung Triết nghe vậy thì bừng tỉnh hiểu ra, nghiến răng nói:

– Đàn ông Nam Triều quả nhiên toànkẻ không tim, máu lạnh. Toàn kẻ bất lực. Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiệu này đúnguổng danh, thực chất là một kẻ dụng, suýt nữa đã hại tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạng của huynh rồi.

Mộ Dung Thế lại hết sức bình tĩnh, nhìn Mộ Dung Triết.

Huynhnhà lao giống như mắt mù tai điếc, nhưng cũng dự đoán được sự việc hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 biến hoá, mấy lần yêu cầu gặp Hứa Tiết chỉđể thử thăm dò. Lão ta chậm chạp không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chịu lộ diện, huynh liền biết đại thế đã mất, vốn đã chuẩn bị tinh thần sẽ chết rồi. Cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 may hôm nay được muội cứu ra, cũng coi như trời không quên ta.

Muội muội, muội phục quốc hy sinh rất nhiều, hôm nay lại cứu huynh, a huynh thay mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Yến cảm ơn muội.

Mộ Dung triết xúc động nói:

A huynh đừng như thế. A huynh hy vọng phục quốc của Đại Yến. Chỉ cần a huynh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đại Yến ta mới hy vọng. Muộicon gái Mộ Dung gia, chỉ cần muội có tác dụng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tan xương nát thịt cũng không chối từ.

Mộ Dung thế gật đầu.

A huynh ơi, việc đến thế này rồi, sau khi chạy thoát chúng ta sẽ đi đâu đây?

Lúc trước huynh được thúc phụ phái đi vào Nam Triều vốn mượn binh. Hiện giờ sự việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã thất bại, chỉ đành phải quay về cậy nhờ thúc phụ, mưu cầu đường ra khác thôi.

Nghe nói thúc phụLong Thành đã triệu tập được rất nhiều bộ tộc nhân. điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202chúng ta lần này dù thể chạy thoát khỏi Nam Triều, nhưng đại bộ phận phương Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vẫn thuộc địa bàn Hạ Yết. Bọn họ hận huynh thấu xương, huynh còn đang bị lùng bắt, nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại bị thương, hành động bất tiện, làm sao thể bình yên xuyên qua Trung Nguyên quay trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Long Thành được ạ?

Mộ Dung thế trầm ngâm một lát, chậm rãi nói:

– Cốc Hội Long hiện giờ đang muốn lấy Trường An. Hạ Yết bảo vệ Lũng Tây điều binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi ứng phó.câu đục nước béo cò, nơi càng loạn thì càng hội thừa nước đục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thả câu. Nếu hôm nay thể chạy thoát, chúng ta không ngại đường xa đi vòng qua Tương Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên phía Bắc, đi về tuyến tây, vùng đất kia tuy hoang xa xôi, nhưng tương đối an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn, sau khi đi qua, lại nhân Trường An hỗn loạn đi Tiêu Quan, cuối cùng về Long Thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Mọi chuyện nghe theo a huynh hết ạ.

Mộ Dung Thế gật đầu, nhắm mắt dưỡng thần.

Xe ngựa tiếp tục chạy nhanh về phía trước, dần dần đến gần cửa thành.

Môn tốt thấy một chiếc xe ngựa chạy ra khỏi thành bèn đi lên ngăn lại, đang muốn tra hỏi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn một khuôn mặt thò ra khỏi cửa xe, giọng khàn khàn, rất lạnh lùng:

Tránh ra! Bản quan việc ra khỏi thành, chậm trễ việc triều chính, ngươi có gánh được không?

Môn tốt nhận ra Hứa Tiết, thấy ông ta lộ mặt nào dám nghi ngờ, vội vàng lui ra, đang chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bị to cho đi đột nhiên nghe thấy phía sau tiếng quát:

Hứa đồ trong xe ngựa là giả! Mau ngăn lại. Bắt lấy phạm nhân!

Môn tốt quay đầu, thấy vệ thống lĩnh Đài Thành Trần Đoàn dẫn một đội nhân đang lao nhanh tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên này, kịp phản ứng, hét lớn người phía trước ngăn xe ngựa lại.

Xa phu tử của Mộ Dung gia, quất mạnh roi ngựa lên lưng ngựa.

Con ngựa bị đau, kéo thùng xe mạnh mẽ phá chướng ngại vật, xông ra ngoài, chạy như điên trên trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đạo.

Mộ Dung Triết quay lại nhìn, thấy đại đội truy binh phía sau càng lúc càng gần, đã thể thoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy được nhiều bóng dáng màu đen, mặt trắng bệnh lên.

Mộ Dung Thế đột nhiên nói:

Thả ta xuống dưới, các ngươi tiếp tục đi về phía trước.

Mộ Dung Triết ngẩn ra, sau đó đã hiểu.

Với tốc độ của xe ngựathế nào cũng không thể bằng ngựa đơn được. Cứ tiếp tục như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này, chỉ thể tay chịu trói thôi.

A huynh. Huynh đang bị thương, để muội đi theo huynh. Để xe ngựa dẫn dụ họ đi đi.

Không được đâu. Hai người mục tiêu càng lộ hơn, không hễ chạy thoát. Chạy tiếp đằng trước muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại tự xuống. Muội yên tâm, huynh không chết được đâu.

A huynh…

Nhanh lên. Chỉ cần dụ truy binh rời đi, huynhthể tự thoát thân đi Long Thành được. Muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng phải nghĩ cách đến Long Thành gặp nhau đấy. Lẽ nào muội muốn ngày hôm nay cùng chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong tay người Nam Triều hay sao?

Mộ Dung thế quát lên.

Mộ Dung Triết rùng mình.

Nàng biết trong mắt huynh trưởng, phục quốc, xưng đế mới quan trọng nhất. Còn lại, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình hay tính mạng của huynh ấy vào lúc quan trọng cũng hoàn toàn không đáng gì.

Nàng gật đầu, ra lệnh cho phu xe tạm giảm tốc độ, đưa tay nải đã chuẩn bị sẵn trong xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngựa cho Mộ Dung Thế, nghe theo lờithả đi xuống.

Mộ Dung thế lặng lẽ trốn trong một con mương cỏ dại rậm rạp bên đường, nhìn đại đội nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202kia ầm ầm đi qua trước mặt, một lúc lâu sau, khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới từ từ lên, sau khi xác định hướng tây bắc mới loạng choạng đi về hướng bờ sông. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

……

Khi trời tối, Cao Kiệu mới nhận được hồi báo mới nhất.

Nói phụ cận bến đò phát hiện hơn chục người Tiên Bi đang lẩn trốn, chắc hẳn do Mộ Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thế đã an bài, toàn bộ bị bắt, không để lọt lưới.

Chiếc xe ngựa kia cũng đã bị đuổi kịp, nhưngkhông phát hiện ra Mộ Dung Thếtrong xe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kẻ đóng giả Hứa Tiết cũng đã đào tẩu từ trước, chỉ còn lại người đánh xe ngựa.

Mộ Dung Thế dựa theo kế hoạch vượt sống trốn qua Giang Bắc. Trần Đoàn đã phái người lục soát bờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sông suốt đêm, nếu tin tức thì sẽ báo về ngay.

Cao Kiệu mang theo tâm sự nặng nề từ Đài Thành trở lại phủ đệ, đi tìm Tiêu Vĩnh Gia, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại tin tức Mộ Dung Thế đã chạy thoát cho biết.

Ông thở dài:

Lúc ấy biết chạy mất, ta đã biết không thể nào bắt lại được rồi. Người này giỏi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm kế, lại thiện ẩn nhẫn, chạy thoát chẳng khác nào thả hổ về rừng. Chỉ tại ta lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không kiên quyết, buông tha cho gã. Nếu lúc đó một đao giếtluôn thì cũng sẽ không có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều việc như này rồi…

Ông rất hối hận, cứ than vãn liên hồi. Thấy Tiêu Vĩnh Gia vừa mới tắm xong, trên người chỉ mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tạm một bộ y phục, đang ngồi trước gương trang điểm, tóc dài chưa chải, tay chống trán, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đang thất thần nghĩ gì đó, dáng vẻ hoàn toàn không nghe mình nói chuyện. Nghĩ đến những ngày này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu tiên quốc tang, sau đóđăngcủa Đông Dương vương, cháu gái Cao Ung Dung lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm hoàng hậu, lục cung không khỏi rất nhiều lễ nghi phức tạp, đứa cháu gái liên tục mời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tiêu Vĩnh Gia vào cung chủ trì. Tiêu Vĩnh Gia lại không mấy quan tâm,vẻ rất miễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cưỡng.

thế đổi giọng:

A Lệnh à, việc của cháu gái hiện giờ cũng tạm ổn rồi. Ta thấy nàng cũng mệt mỏi, nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nghỉ sớm đi.

Tiêu Vĩnh Gia vẫn không tiếp lời, chỉ lạnh nhạt nhìn ông.

Cao Kiệu bỗng cảm thấy chút khẩn trương.

Gần đây Tiêu Vĩnh Gia tuy rằng vẫn luôn ở trong nhà, nhưng mà hai người vẫn ngủ riêng.

Đây phòng của bà.

Lúc trước, việc triều đình quá bề bộn, ông căn bản cũng không nghĩ tới phương diện này.

Gần đây việc tân đế đăng đã xong, triều đình dần dà đã ổn định. Ông liền nhớ tới lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước mình còn từng không cầm lòng nổi hôn vợ một cái. Khi đó thê tử rất dịu ngoan. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẽ đó mấy buổi tối nay ông rất muốn hỏi mìnhthể lại ngủ với nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay không.điềuchỉ một câu này mấy lần muốn mở miệng lại như bị chặn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong cổ họng, không thể nào thốt ra được.

Cao Kiệu đang tự hỏi không biết thê tử phải đã đoán ra được tâm của mình hay không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ý tứ đó hay không, cho nên cũng không thấy chủ động gì. Không khỏi có chút ngượng ngùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thấy vợ cầm lấy lược bắt đầu chải tóc, chần chừ không biết nên kiếm cớ lại hay không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay đi ra ngoài thì bên ngoài người tới, bẩm báo là Hoàng hậu tới.

Ban ngày, Cao Ung Dung trong cung chiêu đãi các mệnh phụ quý nữ Kiến Khang, Tiêu Vĩnh Gia cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202tham dự. Từ trong cung trở về còn chưa được mấy canh giờ, thế cháu gái lại tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa rồi.

cùng trượng phu nhìn nhau, rồi gọi thị nữ vào chải đầu mặc quần áo cho mình, xong đâu đấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai người đi đến tiền đường, lại thấy Cao Ung Dung không mặc lễ phục hoàng hậu ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặc trang phục giản dị bình thường như nhà, đứng giữa sảnh, hơi ngửa mặt lên nhìn bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phía, nét mặt đầy cảm khái, nghe thấy tiếng bước chân của hai vợ chồng thì quay đầu lại, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hai người tới thì chào hỏi “Bá phụ,mẫu”.

Cao Kiệu cùng Tiêu Vĩnh Gia hành lễ bái với chị ta. Cao Ung Dung vội đi lên ngăn:

phụ mẫu đừng làm cháu khó xử. trước mặt người ngoài, cháu bất đắc mới nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lễ lớn của hai vị, còn nơi này nhà mình, sao hai vị đại nhân lại khách sáo vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ạ? Sau khi cùng bệ hạ trở về, cháu vẫn luôn muốn lấy thân phận cháu gái Cao thị về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhà một chuyến, tối nay cuối cùng đã làm được, hai bác lại khách sáo với cháu, lẽ nào không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chào đón cháu ạ?

Cao Kiệu nhìn Tiêu Vĩnh Gia, thấy không nói gì, bèn vội nở nụ cười đáp lại:

– Sao có thể chứ? Hiếm khi cháu gái lòng như thế, tôi với mẫu cháu vui mừng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không kịp.

Cao Ung Dung mỉm cười, lại nhìn bốn phía, nói:

Vừa rồi lúc cháu gái đi vào đây, đâu đâu cũng thấy cảnh cũ, xuất giá đã nhiều năm rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuy cháu vẫn luôn nhớ nhà nhưng lại không được về, trở về thì lần nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vội vàng như khách qua đường. Nghĩ từ này về sauthể sống bên cạnh với phụ bá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu, nếu nhớ nhà thể về bất cứ lúc nào, trong lòng cháu thấy đầy cảm xúc.

Cháu luôn coi hai vị đại nhân như cha mẹ ruột, trước như thế, nay cũng như thế. Chỉ là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết hai vị đại nhân coi cháu gái như con ruột như hồi trước nữa không?

Chị ta nói.

Cao Kiệu sửng sốt, ngay sau đó gật đầu:

Đó là đương nhiên rồi. Nhắc tới thì cháu với A Di tình cảm hai chị em rất tốt. Cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuất giá mấy năm, vẫn thường nhắc đến cháu với hai chúng ta suốt đấy.

Nói xong, ông lại nhìn sang thê tử, thấy bà vẫn không nói chuyện, chỉ cười như không cười nhìn cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gái, trong lòng không khỏi đầy nỗi nghi hoặc.

Nhắc đến Lạc Thần, ánh mắt Cao Ung Dung sáng lên, cười thở dài:

Lần này trở về, cháu mới biết được em gái lại đi Nghĩa Thành rồi. Cháu còn đang nghĩ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau sẽ được gặp em ấy thường xuyên chứ. Ban đầu cháu rất là buồn, nhưng nghĩ nghĩ, muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu nhân trung tuấn kiệt, em gái đi theo một phu quân như thế, hai người phu xướng phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tùy, khai cương thác thổ cho Đại Ngu, đây việc làm của bậc anh hùng dũng cảm, cháu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy được an ủi. Cháu gửi thư ôn chuyện cho em ấy rồi, lại nghĩ đến Nghĩa Thành là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi hoang vu khốn khổ, chắc em ấy cũng chịu khổ nhiều, thế cũng đã gửi theo một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quà mọn bày tỏ chút tấm lòng của mình.

Tiêu Vĩnh Gia cuối cùng lên tiếng, nói:

Làm khó cho cháu rồi. Ngày nào cũng lo liệu không hết việc nhưng vẫn nhớ đến A Di, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thay mặt A Di cảm ơn cháu.

Cao Ung Dung nói:

– Bá mẫu sao lại khách sáo với cháu vậy ạ? Cháu từ nhỏ đã coi A Di như em gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ruột. Chỉ mong muội phu sớm ngày kiến công lập nghiệp cho Đại Ngu ta, bệ hạ chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hậu phong. Đến lúc đó, vợ chồng em ấy được trở về triều, cháu em ấy được gặp lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhau. Cứ nghĩ đến ngày đó là cháu rất vui mừng.

Phải phải…- Cao Kiệu phụ hoạ.

Chỉ hiện giờ, Đông Dương Vương cứ thế màng màng làm hoàng đế, cháu cũng màng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo đó trở thành hoàng hậu. Trước mặt người ngoài, cháu không dám nói, nhưng đối với phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mẫu cháu lại không sợ bị hai bác chê cười, cháu xin nói thẳng, bệ hạ với cháu hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tim vẫn còn đang treolửng…

Nụ cười trên mặt chị ta biến mất.

– Vốn bệ hạ chỉ muốn làm Đông Dương Vương của mình, cháu thì làm Vương phi của cháu. Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đời cứ thuận lợi trôi qua như thế, đó phúc lớn nhất. Không ngờ đâu lại được Kiến Khang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thừa nhận, trở thành cục diện như thế này.

Bệ hạ tuổi trẻ, làm sao biết xử lý quốc sự. Cháu càng không hiểu hết, từ nay về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau chỉ đành da mặt dày dựa dẫm vào sự ủng hộ và nâng đỡ của phụ mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng muội phu…

Sắc mặt Cao Kiệu cũng trở nên trịnh trọng, thở dài:

Chúng ta là thần tử của triều đình, có trách nhiệm phân ưu với quân vương. Cháu yên tâm đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ cần phụ còn sức lực thì sẽ dốc hết mình tận tậm tận lực.

Cao Ung Dung lại lộ vẻ vui mừng, hành lễ bái với Cao Kiệu, được Cao Kiệu vội đỡ lên.

Cao Ung Dung đứng lên, nhìn Tiêu Vĩnh Gia trước sau vẫn không lên tiếng gì, nói:

phụ, mẫu, cháu còn một chuyện nữa muốn được hai bác tha thứ.thể cho phép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu vào nội thất trình bày tỉ mỉ được không ạ?

Tiêu Vĩnh Gia nhìn thẳng vào chị ta, ánh mắt khẽ động.

Cao Kiệu lại lộ vẻ khó hiểu, gật đầu:

Đi vào thư phòng của ta đi.

……

Ba người vào thư phòng, đóng cửa lại. Cao Kiệu ngồi ghế trên, Tiêu Vĩnh Gia ngồi bên cạnh ông, Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ung Dung đi đến trước mặt hai người, lại trịnh trọng bái lạy.

Cao Kiệu sửng sốt, nói:

– Sao cháu lại hành đại lễ vậy? Không được đâu. Cháu mau đứng lên đi.

Cao Ung Dung lại không chịu đứng lên, nói:

Bá phụ, bác còn nhớ lúc muội phu cầu cưới a muội, rồi từng bị người ta ám toán, suýt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa thì hỏng việc không ạ?

Cao Kiệu nhanh chóng nhìn Tiêu Vĩnh Gia ngồi bên cạnh mình, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.

Cháu không dám giấu giếm gì nữa. Việc này đều do cháu làm ra

Cao Kiệu giật nảy mình.

Cháu vẫn luôn không dám đề cập đến trước mặt phụ, sợ rước lấy cơn giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lôi đình của bá phụ. Đến bây giờ sở cháu thẳng thắn thành khẩn với bác, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong lòng quá áy náy, đêm thường ngủ không yên, nên không dám giấu giếm nữa ạ.

Cao Ung Dung rưng rưng.

Sở cháu bốc đồng ngu ngốc làm ra chuyện ấu trĩ đó là bởi vì đột nhiên biết muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu cưỡng ép cưới a muội, không chỉ phụ mẫu mà cả nhà đều phải chịu đựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự việc này không làm được, lại bởi liên quan đến chung thân của a muội, cháu quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xúc động phẫn nộ không thể chịu đựng được. Hơn nữa trong lòng cháu muốn bảo vệ Cao gia cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với a muội, cho nên mới ngu ngốc tự chủ trương làm ra chuyện sai trái như vậy.

Xúc động phẫn nộ qua đi, cháu rất hối hận, muốn rút lại những an bài kia, có điều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được phái đi đã đi rồi không thể nào ngăn cản được nữa. May trời cao mắt, việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thành công, muội phu bình yên sự. Cháu đã rất hối hận rất sợ hãi, cho đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi tìmmẫu. Trước đó mẫu không mảy may biết gì, lúc đang hỏi chuyện cháu thì vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc phụ cũng đến chất vấn, cháu sợ bá phụ biết được sự thật sẽ càng tức giận với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu, thất vọng về cháu, cho nên cháu đã cầu xin mẫu che giấu cho mình…

– Tất cả đều là lỗi của cháu. Sau sự việc thay ăn năn hối cải cháu lại càng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sai hơn, đã khiến cho mẫu chịu oan thay cháu. Chuyện này, mỗi khi cháu nghĩ tới đều hối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hận, đêm không ngủ yên được. Hôm nay bị hai bác trách cứ thế nào cháu cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới đây chính miệng nhận tội với hai bác.

Cầu xin đại nhân nể tình cháu lúc đó vì tình nghĩa bảo vệ Cao giaem gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã nhất thời làm sai, tha thứ cho cháu…

Chị ta nghẹn ngào, hai hàng nước mắt rơi xuống, dập đầu với Cao Kiệu Tiêu Vĩnh Gia.

Trong thư phòng rất yên tĩnh, chỉ tiếng nức nở của Cao Ung Dung.

Cao Kiệu nhìn sang Tiêu Vĩnh Gia, nét mặt kỳ lạ.

Tiêu Vĩnh Gia cụp mắt xuống, không nói năng gì.

Cao Kiệu quay mặt đi, nhìn sang Cao Ung Dung.

Cháu…

Ông cũng không biết nên nói gì, dừng lại.

Cao Ung Dung nói:

Lúc đó cả nhà đều trách muội phu, cháu cũng như thế. Hiện giờ cháu mới biết được muội phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202người tài của quốc gia, nhân duyên tiền kiếp, trời đất tạo nên với a muội. Cháu hối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hận cùng. Hôm nay nói ra chuyện này, mongphụ tha thứ, cũng mong bá mẫu bỏ qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cho cháu. Về sau bệ hạ trị quốc, cháu tuynăng nhưng cũng sẽ dốc hết sức mình cai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quản lục cung, phân ưu cùng bệ hạ, khẩn cầu phúc lợi cho con dân thiên hạ.

Cháu khẩn cầu bá phụ tận tâm phụ bệ hạ, cũng khẩn cầu mẫu sau này dạy dỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu nhiều hơn, bệ hạcháu hết lòng cảm kích.

Cao Kiệu nét mặt nghiêm trang, cuối cùng mới thở ra một hơi thật dài.

Thôi, chuyện lúc trước cũng không phải một mình cháu phản đối. Chỉ thủ đoạn của cháu quá kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động, quá sai. Cũng may muội phu cháu cát nhân thiên tướng, cháu cũng đã hoàn toàn tỉnh ngộ, dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cảm nhận sai rồi. Việc này cứ cho qua đi. Sau này, ta sẽ dốc hết mình tận tâm phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệ hạ.

Cao Ung Dung lại khóc lóc, dập đầu tạ tội.

Tiêu Vĩnh Gia vẫn luôn nhìn vào cháu gái, ánh mắt phức tạp, cuối cùng cũng lên tiếng an ủi vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 câu.

Cao Ung Dung rưng rưng cười, tiếp đó trò chuyện một chốc nữa, bởi vì cũng không còn sớm bèn cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từ quay về cung.

Hai vợ chồng tiễn chị ta ra ngoài sảnh, Cao Ung Dung liên tục yêu cầu họ ở lại, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới dừng lại.

Cháu gái vừa đi, Cao Kiệu lập tức nói với thê tử:

Nàng đi theo ta về phòng.

Giọng điệu trầm trọng, nói xong đi ngay.

Tiêu Vĩnh Gia nhìn theo ông, không nhanh không chậm đi theo.

Đi vào rồi, Cao Kiệu đóng cửa lại, chắp tay sau lưng đi qua đi lại trước mặt Tiêu Vĩnh Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mấy lần, đột ngột dừng lại, mặt giận giữ:

Nếu chuyện đó hoàn toàn không liên quan đến nàng, sao lúc ấy ta hỏi nàng nàng lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói thật với ta?

Tiêu Vĩnh Gia lạnh nhạt nói:

– Mình vừa đi vào đã mắng tôi xối xả, nhận định tôi sai khiến. Tôi nói tôi không làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mình có tin không? Sợ rằng mình còn dựa vào đó nói tôi nguỵ biện.

Cao Kiệu cứng họng.

Lúc đó ta quá tức giận. Về sau nàng thể nói với ta mà. Nhưngnàng vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nói cả. Nếu không nhờ hôm nay cháu gái tới, có phải nàng sẽ luôn coi ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người ngoài hay không?

Tiêu Vĩnh Gia mắt hoe đỏ, nhìn trượng phu.

Cao Kiệu và thê tử hai mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng nhớ ra, nặng nề vỗ trán mình một cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

– Ta nhớ ra rồi. Lần trước ta đến nhà huyện chủ tìm nàng, nàng từng nhắc đến chuyện năm đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nói năm xưa người bức ép Thiệu Ngọc Nương không phải nàng an bài, chuyện con rể bị ám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sát nàng cũng không hề biết. Còn chưa nói xong thì truyền tin tức đến a đệ của nàng phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bệnh…

Ông không ngừng vỗ trán mình, nhíu mày, giọng cực kỳ áy náy.

A Lệnh, lỗi của ta. Sau đó xảy ra quá nhiều chuyện, ta quên mất không hỏi lại nàng… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Tiêu Vĩnh Gia đè nén hơi nóng trong mắt:

– Tôi thì lại nhớ rất rõ, lúc đó mình còn thuận miệng hỏi, không phải nàng thìai?

cười nhẹ.

Tối nay cháu gái đích thân tới thừa nhận, mình đã biết sự thật của một chuyện rồi. Còn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chuyện khác, tôi cũng thể nói cho mình biết, năm đó tôi thật sự rất hận Thiệu Ngọc Nương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hận đến mức muốn cầm kiếm đi giết cô ta, nhưng cuối cùng tôi vẫn không làm. Mình hoài nghi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người an bài cướp đường bức tử Thiệu Ngọc Nương. Mình nghĩ đúng rồi. Nhưng người đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải tôi, Chu Tễ Nguyệt!

Buổi tối hôm nọ, từ ta tôi tình biết được chuyện năm đó ta an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bài, quá tức giận đã lỡ tay giế t chết ta.

Cao Kiệu, tính tình tôi không tốt, làm cho mình bị thiệt thòi nhiều năm. Tâm địa tôi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tốt, không phải kiểu người mình thích,việc hiền thê nội trợ lại càng cách tôi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa. Tôi làm chậm trễ mình nhiều năm như vậy, cho nên chưa từng trách mình không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 với tôi cả.

Nói xong rồi bước đi ra khỏi cửa.

Cao Kiệu nhìn theo, đột nhiên nói:

Nàng đứng lại đó.

Tiêu Vĩnh Gia vẫn bước đi.

A Lệnh, nàng đứng lại cho ta!

Tiêu Vĩnh Gia đã sắp đi ra tới bậu cửa rồi.

Tiêu Vĩnh Gia, nàng đứng lại đó cho ta!

Cao Kiệu hiếm khi gọi thẳng tên vợ, gọi to.

Hết chương 84

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 84 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App