GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 168

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Sáng sớm hôm sau, Lạc Thần đến Kiến Khang.

Vẫn còn sớm, ánh sáng ban mai còn mờ mịt, kèm theo một tiếng cọt kẹt nặng nề, hai cánh cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành đóng chặt từ từ mở ra trước mặt nàng. Chiếc xe nỉ màu xanh cây kín đáo này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi qua cổng thành, đi trên những con phố vắng vẻ tiến về phía hoàng cung.

Việc nàng đến cũng giống như khi nàng rời đi rất lặng lẽ, không làm kinh động đến bất kỳ người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không liên quan nào, ngoại trừ nhóm người đứng trên đường hoàng gia dẫn đến cổng chính của cung điện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Nhóm người đó đương nhiên không liên quan.

Chưa đến canh năm, sắc trời còn tối, họ đã lần lượt chạy tới nơi này chờ đợi chiếc xe nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia đến.

Trong số những người này Lưu Huệ.

Xưa đâu bằng nay. Cục diện giang sơn đổi chủ ván đã đóng thuyền, thậm chí ngay cả Cao Dận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triều đại vốn đã hỗn loạn này đã mất đi sự ủng hộ cuối cùng cũng đã chấp nhận hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 động của Ứng Thiên Quân.

Phùng Vệ đêm qua trở về, tuy không nói một lời nhưng từ biểu cảm mặt xám như tro tàn kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã đủ truyền đạt lại hết thảy.

Sự việc đã định rồi.

Ôm tâm tình thấp thỏmsợ hãi, họ sốt sắng không chờ nổi muốn tỏ lập trường của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sớm nhất, đây hội tốt nhất.

Trời đã sáng lên nhưng chiếc xe họ chờ kia lại trước sau không thấy đến.

Nhóm người này dần dần mất đi kiên nhẫn, phái người đi hỏi thăm liên tục thì mới biết được ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trước bình minh, chiếc xehọ đang đợi đã đổi lộ trình, từ Tây Minh Môn đi vào cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kiến Khang.

Lạc Thần đi bộ trên đường hoàng cung. Cung nhân chấp dịch dậy sớm nhận ra bóng dáng của nàng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi trong tia nắng ban mai, ánh mắt lộ ra vẻ ngỡ ngàng cung kính, sau đó cùng quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống bên đường dập đầu hành lễ với nàng.

Nàng đi tới cung Thái Sơ.

Nạn binh hoả bình ổn, Cao Ung Dung từ sau khi về cung thì vẫn luôn nơi này.

Thiếu đế sau khi chết thì được án táng vội vàng, khoảng thời gian trước triều đình bổ sung làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lễ mai táng phù hợp với lễ chế, nơi khác không còn dấu vết, chỉ tòa cung điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này dường như vẫn chìm trong đau buồn tột cùng, cờ trắng vẫn còn đó, đang lay động nhè nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên trong gió sớm.

Ánh sáng trong điện rất tối, dưới ánh sáng lờ mờ, Lạc Thần nhìn thấy Cao Ung Dung được hai cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân đỡ hai bên, ngồi bên linh vị, cái bóng còng xuống, giống như một pho tượng.

Một cung nhân tiến lên cúi thấp người xuống thấp giọng thông báo nàng đã đến.

Cao Ung Dung khó khăn quay mặt snag, hai mắt sưng vù, sắc mặt đen tối, cả người nhìn già đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất nhiều.

Chị ta yên lặng nhìn Lạc Thần, dần dần, nước mắt trào ra hốc mắt.

A Di ơi…cuối cùng muội cũng tới…

Chị ta giọng run rẩy, lập cập muốn từ đệm hương bồ đứng lên, thể loạng choạng ngã xuống đất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần vội bước tới cùng với cung nhân đỡ Cao Ung Dung đã ngất đi vào hậu điện nằm xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lạc Thần đang muốn cho người đi gọi thái y, mi mắt Cao Ung Dung khẽ nhúc nhích rồi tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại, đưa tay ra bắt lấy cánh tay Lạc Thần.

Lòng bàn tay chị ta đầy mồ hôi, nơi nàng chạm vào đều lạnh trơn trượt.

A tỷ biết, xảy ra chuyện lớn như vậy muội nhất định sẽ trở về. Muội sẽ không bỏ mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi này…

Chị ta lẩm bẩm, nước mắt lại trào ra.

Lạc Thần lấy khăn lau nước mắt cho chị ta, nhỏ nhẹ nói:

A tỷ, muội nghe nói tỷ đổ bệnh nặng không đỡ, đêm không ngủ được, cứ tiếp tục như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sức khỏe chỉ sợ sẽ không chống đỡ được.

Tỷ đang niệm chú cho Đăng nhi…Đêm nào tỷ cũng thấy Đăng nhi…Tỷ hận, tại sao lúc ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải tỷ…

- …Tỷ thà người chết tỷ…nó còn nhỏ như thế nhưng lại bị hạ độc thủ…

Chị ta buông Lạc Thần ra lấy hai tay che mặt lại, nước mắt tràn ra kẽ tay.

Lạc Thần yên lặng.

Về cái chết của Đăng nhi, nàng cũng nghe nói đến. Nghe nói lúc đó Thái hậu không chịu nổi sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 áp bức của Vinh Khang đã cùng với mấy đại thần cũng có lòng phản kháng lại thiết lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một cái bẫy muốn hạ độc giế t chết Vinh Khang, không ngờ không những không thành công ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại bị Vinh Khang cắn ngược lại. Để trả thù, Vinh Khang đã giết thiếu đế ngay tại chỗ, thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

A Di, lúc đó tỷ cũng thân bất do kỷ…

Chị ta khóc lóc, nghẹn ngào nói.

Hành vi tàn ác của Vinh Khang khiến ai nấy cũng căm phẫn, thần hạ toàn những kẻ yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhượcnăng, không có ai có thể dùng được. Tỷ một lòng chỉ muốn loại trừ gian nịnh, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngờ lại xảy ra chuyện…

ác tặc kia lấy rượu độc ép Đăng nhi uống, tỷ đau khổ cầu xin hắn buông tha cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đăng nhi, tỷ tình nguyện dùng tính mạng của mình để đổi nhưng ác tặc đó không nghe. Để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trả thù tỷ mà hãm hại Đăng nhi ngay trước mặt tỷ…

Chị ta lại khóc thất thanh, đau đớn quá độ mà không thở được, ngã xuống gối.

Một làn gió mát lặng yên từ đâu đó sâu trong góc cung điện thổi tới, lay động những ngọn nến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong cung điện chập choạng le lói.

Lạc Thần khuyên chị ta nén bi thương.

Chị ta khóc thảm thiết hồi lâu mới dừng lại, lại đưa tay ra cầm lấy tay Lạc Thần.

Chị ta ngước đôi mắt sưng húp đỏ ngầu lên nhìn Lạc Thần, nói giọng khàn khàn:

A Di, giờ tỷ đã biết ai trung ai gian. A tỷ cùng hối hận. Lúc trước không nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tin vào lời gièm pha của đám người Lưu Huệ,nghi ngờ muội phu, cho nên đã ép bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội phu, còn làm hại muội phải rời khỏi Kiến Khang, nhà không thể về. Tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lỗi của a tỷ…

Chị ta lại nghẹn ngào, nhìn chăm chú vào Lạc Thần.

A Di ơi, tỷ xin nhận lỗi với muội. Muội bằng lòng tha thứ cho a tỷ không?

Lạc Thần nhìn chị ta, một lát sau khẽ mỉm cười, chậm rãi gật đầu.

Trên mặt Cao Ung Dung lộ vẻ vui mừng, rưng rưng cười lên.

Tỷ biết mà, người một nhà mãi người một nhà, muội cho thể thông cảm cho a tỷ, a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ vui lắm. A Di muội yên tâm, a tỷ sẽ không tin người ngoài nữa. Từ nay về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội phu vẫn đầu thần của Đại Ngu ta, là trọng khí của đất nước, việc triều đình còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải trông cậy vào muội phu nhiều…

Lạc Thần không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn chị ta nói không ngừng nghỉ.

Cao Ung Dung dừng lại, nhìn Lạc Thần, dường như sực nhớ tới đó quay đầu lại, ánh mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 về hướng linh đường kia, mắt lại đỏ lên.

Chị ta lau nước mắt trên khóe mắt, lấy lại bình tĩnh, như cuối cùng đã hạ quyết tâm, quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu trở lại nói:

A Di, trải qua kiếp nạn này, a tỷ vốn đã không còn lòng dạ vào với triều đình, nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu thể bứt ra, nửa đời sau tĩnh tâm chết già, đó tạo hóa lớn nhất. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiện nay nhân tâm dao động, a tỷ thân vị trí này thật sự không thể nào thoát thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được. Mấy hôm trước quần thần lên tiếng nói rằng nước một ngày không thể không vua, khuyên a © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ chọn người hiền trong tông thất, nhận làm con riêng. A tỷ nghĩ đi nghĩ về, tắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này, cũng chỉ đành phải như thế. Quảng An Vươngmột đứa con trai, độ tuổi thích hợp, thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuệ hơn người, a tỷ muốn nhận làm con nuôi. Muội thấy sao?

Ánh mắt Lạc Thần nhìn nửa bàn tay trong lúc ý lộ ra ngoài cổ tay áo của chị ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 siết chặt lại, ngón tay tái nhợt, nhìn chăm chú nàng, bèn gật đầu.

Nếu a tỷ người thích hợp nhận làm con nuôi thì đóchuyện tốt.

Trong mắt Cao Ung Dung như hiện lên tia sáng như trút được gánh nặng, lập tức nắm chặt tay Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thần, nói:

câu này của a muội, còn chuyện không thành đây? A tỷ yên tâm rồi. A tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lập tức triệu tập quần thần tuyên ý chỉ, mau chóng công bố thiên hạ, Đại Ngu ta ít ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa sẽ tân đế đăng cơ, để trấn an lòng dân thiên hạ.

Chị ta nói xong quay đầu lại cao giọng gọi người đi vào, gọi mấy câu nhưng lại không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nào, nhíu mày đang muốn gọi tiếp, lại nghe Lạc Thần nói:

A tỷ, tỷ chưa nghe hiểu ý của muội rồi. Vừa rồi muội nói là, a tỷ đang mang nỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đau mất con, rất đau khổ, nếu như muốn một đứa con nuôi, sau này thay Đăng nhi hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạ bên gối để an ủi nửa đời còn lại, tất nhiên chuyện tốt. Mà chuyện khác…

Nàng từ mép giường đứng lên.

Mà chuyện khác, a tỷ cũng vừa mới nói đó, không còn lòng dạ với triều chính, sau này tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không cần khó xử nữa, cứ an tâm dưỡng bệnh đi ạ. Việc triều chính a tỷ không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lo đến nữa.

Cao Ung Dung khựng lại, ngẩng lên, ánh mắt rơi vào khuôn mặt Lạc Thần.

– A Di, muội nói thế ý gì?

Chị ta lẩm bẩm, mí mắt hơi nảy lên, trên mặt treo một nụ cười gượng gạo.

Ý muội là, việc triều đình từ nay không cần tỷ nhúng tay nữa.

Hơn nữa, chỉ sợ cũng không cho phép a tỷ nhúng tay vào.

Lạc Thần nhìn chị ta, nói từng câu từng chữ ràng.

Ý cười trên mặt Cao Ung Dung đông cứng lại. Chị ta nhìn chòng chọc Lạc Thần, môi run run nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Muội nói cái gì? Muội lặp lại lần nữa đi? Muội dám nói với ta như thế à? Ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hoàng hậu đương triều đấy.

– A tỷ, tỷ muội ta hơn hai mươi năm, tỷ muốn gặp muội, muội liền từ Trường An tới đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp tỷ. Ý tứ của tỷ, muội hiểu. Nhưng đã muộn rồi. Cho đến hôm nay, không nói đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia sự, chỉ riêng quốc biến tới mức nông nỗi này, tỷ để tay lên ngực tự hỏi xem, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tỷ mong muốn còn khả năng hay không?

Muội khuyên a tỷ, so với việc chấp nhất không bằng buông tay cho tâm an bình. Lý Mục không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải là người đuổi cùng giệt tận, huống chi tỷ a tỷ của muội. Chỉ cần tỷ bằng lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội đảm bảo sau này phong hào, địa vị, thực lộc của tỷ so với trước kia chỉ nhiều chứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ít.

Cao Ung Dung ngẩng đầu thẳng tắp, nhìn Lạc Thần, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.

Đột nhiên, chị ta hét lên một tiếng thét phẫn nộ, toàn thân giống như một con chim lớn dang rộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đôi cánh nhào về phía Lạc Thần, khi nghiêng người ra ngoài mất đi trọng tâm, cả người từ mép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giường ngã xuống đất.

Chị ta ngước lên, trên mặt không còn vẻ dịu dàng như vừa rồi nữa, hai mắt trợn ngược, chỉ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào Lạc Thần lạnh lùng quát lên:

Lương tâm ngươi đâu? Khi còn nhỏ ngươi bị ong độc đốt, nếu không phải ta xả thân cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi, thì ngươi đã chết từ lâu rồi. Tất cả hôm nay báo đáp của ngươi với ta đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hả?

Lạc Thần nhìn dáng vẻ phẫn nộ ngồi dưới đất không thể tự kiềm chế được của chị ta, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa lạ, trước đây chưa từng gặp bao giờ.

Nàng kìm nén cảm giác buồn dâng trào trong lòng, quay người bỏ đi không nói một lời.

Ngươi đứng lại đó cho ta! Con tiện nhân kia!

A tỷ!

Cao Hoàn đưa Lạc Thần tới vừa rồi vẫn luôn canh giữbên ngoài điện, nghe tiếng quát liền chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào, lập tức bảo vệ Lạc Thần phía sau, dùng ánh mắt đề phòng nhìn vào Cao Ung Dung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Cao Ung Dung vẻ mặt vẻ mặt phẫn nộ, mắt trợn trừng nhìn Cao Hoàn đột nhiên xông vào.

Lục Lang, a tỷ của đệ, lẽ nào tỷ không phải? Tỷthái hậu đương triều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể cho đệ cái gì, tỷ cho đệ gập bội. Đệ lại đây!

Cao Hoàn không lên tiếng, cũng không cử động.

Cao Ung Dung phá lên cười:

– Lại một kẻ ăn cây táo rào cây sung. Tất cả đều học theo đúng không?

Ánh mắt chị ta quay sang Lạc Thần, nhìn nàng rất lâu. Đóánh mắt tràn ngập hận thù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không cam lòng.

A Di, em gái tốt của ta, ta đã cứu mạng ngươi, che chở cho ngươi, ngày đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi phản bội ta, ta cũng chỉ muốn giữ ngươi không đành lòng làm tổn hại đến ngươi. Giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi lại vong ân phụ nghĩa đối xử với ta như thế. Ngươi vì một đàn ông phản bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lại dòng họ phản bội Đại Ngu, còn hại chết Đăng Nhi…

Đăng Nhi! Đăng Nhi đáng thương của mẹ…

Chị ta đột nhiên kích động lên nhào tới Lạc Thần, vươi hai tay ra làm động tác như muốn bóp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cổ nàng.

Đúng rồi, Đăng nhi của ta. cũng bị các ngươi hợp nhau giế t chết. Nếu như không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Mục dẫn họa, Đại Ngu ta làm sao lại gặp kiếp nạn này. làm sao bị chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thảm được.

Thái hậu, xin tự trọng.

Cao Hoàn kéo Lạc Thần ra sau lưng mình.

Cao Ung Dung nhào vào khoảng không, không kìm được đà ngã xuống đất, trán đập vào góc cột. Một dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 máu đỏ tươi từ thái dương chảy xuống. Tóc tai chị ta rối bù, mặt dính đầy máu, quỳ rạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dưới đất, thở hổn hển từng ngụm, dáng vẻ thảm hại nhếch nhác, nhưng ánh mắt vẫn hung tợn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhìn chằm chằm vào Lạc Thần.

Lạc Thần chậm rãi đẩy a đệ đang ngăn trước mình ra, nhìn Cao Ung Dung nằm dưới đất.

A tỷ, muội biết tỷ hận muội. Bất kể tỷ thừa nhận hay không, bất kể năm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ thân muội hay Mục, đều đã từng cho tỷ hội.đức hạnh của tỷ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể so vị, đã phụ giang sơn này.

Tỷ luôn miệng nói muốn bảo vệ Đại Ngu. Đại Ngu lại chẳng phải cái nội khố để tỷ mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hay không mặc, cũng không phải là quyền thế địa vị riêng của tỷ.

Họa Vinh Khang tất nhiên do sự suy yếu tích lũy của tiền triều, nhưng tỷ thân nhiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính Thái Hậu không khoan dung với người khác, lợi dục huân tâm, cho nên mới bị người ta lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gạt, rồi dẫn sói vào nhà. nguyên nhân chính cũng bởi tỷ ham quyền cao chức trọng, hại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 họa lớn đến mức không chỉ ảnh hưởng đến một gia đình còn ảnh hưởng đến bá tánh vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hộ thiên hạ!

A tỷ, tỷ nói ngày đó lúc Vinh Khang độc giết Đăng Nhi, tỷ từng xin chết thay. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sao muội lại nghe nói, tỷ bảo toàn tính mạng của mình mới khiến cho Đăng nhi bị rót © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 độcchết.

Nàng lắc lắc đầu.

Tiếc mệnh vốn cũng tội. Nực cười ở chỗ, tỷmuốn nhận được sự đồng tình từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muội đã lợi dụng cái chết đáng thương của Đăng nhi làm bộ làm tịch trước mặt muội. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202một người mẹ, một quốc mẫu, tỷ hoàn toàn không xứng. Cho đến hôm nay, muội thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không biết, tỷ lấy đâu ra can đảm vẫn dám ý đồ đưa con cháu tông thất nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 làm con nuôi thượng vị nhằm cố gắng duy trì quyền lực của mình?

Đừng nói muội không làm chủ được giang sơn này, muộithể làm chủ, tỷ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cứu muội mười lần, muội cũng sẽ không giao vận mệnh quốc gia cho một người như tỷ đâu.

Cao Ung Dung nghe đến nàng đề cập tới con trai thì như bị đâm một nhát, sắc mặt bỗng nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trắng bệch.

Ngươi nói bậy… Ngươi câm miệng cho ta…Ngươi cút đi…

ràng chị ta trông rất yếu ớt không còn sức lực, nhưng âm thanh phát ra lại cực kỳ sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bén, vang vọng trong tai Lạc Thần khiến màng nhĩ nàng đau nhức.

Nàng nhìn người mình đã gọi a tỷ hơn hai mươi năm, không nói nữa, quay người bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi.

A Di —— A Di —— a tỷ sai rồi! Muội đừng trách tỷ. Cầu xin muội nể tình tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã cứu muội bảo Mục đừng giết tỷ…

Lúc nàng đi đến cửa điện thì lại nghe được tiếng cầu xin của Cao Ung Dung.

Nàng cảm thấy lồ ng ngực thắt lại, dừng lại một lát, không quay đầu lạiđi thẳng ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bước ra khỏi cửa cung điện, hít thở không khí trong lành bên ngoài, khiến nàng cảm thấy dễ chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hơn một chút.

Phu nhân, ngài chỗ nào khó chịu không ạ…

Thị nữ Quỳnh Thụ vẫn luôn chờ bên ngoài, thấy nàng cuối cùng cũng đi ra thì tiến lên đón, nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ra sắc mặt nàng tái nhợt, không yên tâm bèn hỏi.

Ta không sao, chúng ta ra cung thôi.

Lạc Thần cười với ấy, vừa bước đi được hai bước lại cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lảo đảo, được Quỳnh Thụ đỡ lấy, cuống quít gọi người.

Nàng lấy lại bình tĩnh, chờ cơn choáng váng kia qua đi, bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện, chỉ chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lâu quá rồi cho nên không dám tin tưởng, trái tim đập lên kịch liệt, trong mắt hiện lên tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sáng khác thường.

A tỷ ơi, tỷ đừng tức giận làm gì, kẻo ảnh hưởng sức khoe. Lẽ ra chúng ta không nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới đây. Đệ thấy chị ta điên rồi…

Cao Hoàn vẻ mặt lo lắng, không ngừng an ủi nàng.

Đưa tỷ đi Bạch Lộ Châu đi, tỷ muốn lại đó chờ tỷ phu của đệ về. Tiện thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đệ đi mời thái y đến bắt mạch cho tỷ luôn đi.

Lạc Thần hồi hồn lại, đè nén trái tim đang đập nhanh, mỉm cười nói.

Hết chương 168

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 168 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App