GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 23

Đã copy!
Trước
#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Hoàn
Tiếp
Trong đời người, nếu mọi việc thuận buồm xuôi gió thì không cần phải trải qua biến động lớn lao nào, ví dụ như Lạc Thần chẳng hạn. Từ lúc sinh ra đã là con gái của trời được cha mẹ huynh trưởng bảo vệ yêu thương vô hạn, trong thế giới trước năm 16 tuổi của nàng, phiền não lớn nhất có lẽ chính là Ngày của Hoa sắp đến, nàng nên mặc gì để đi bái Hoa Thần đây. Là “áo hẹp eo nhỏ, trâm dài tóc mai” hay là “váy dài ống rộng, mày ngài nửa vẽ”, cứ như thế, cuộc sống tương lai của nàng chính là gả cho Lục Giản Chi môn đăng hộ đối rất yêu thương nàng, từ con gái Cao thị biến thành phụ nữ Cao gia, từ đây, nàng cùng với trượng phu kề cận yêu thương, sinh con dưỡng cái, dần dần, trở thành một nữ trưởng bối được con cháu đời sau của Lục gia tôn kính.

Nhưng đây chỉ một tâm nguyện tốt đẹp thôi.

Hiện thực lại giống như một con lừa nhìn như khôngđầu óc, đi tới đi lui, vào lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 con người ta chưa sự chuẩn bị nào thì đột ngột nện cho người ta một đòn đau trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mạng.

Loại đau này, chính bất ngờ không kịp đề phòng, mới để cho người ta khắc cốt minh tâm.

Lạc Thần cuối cùng cũng đã rõ, thì ra trên thế giới này, chamẹ nàng thật sự cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lúc bất lực, không thể nào bảo vệ nàng được.

Lần đầu tiên, nàng tận mắt nhìn thấy mẫu thân công chúa cao quý kiêu ngạo của mình lại thất thố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đến mức độ này, nhưmột người phụ nữ nhà dân bất lực, ngồi dưới đất tuyệt vọng khóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rống lên.

Lần đầu tiên, người cha phong độ thần tiên không gì không làm được trong trí nhớ của nàng chỉ có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể vành mắt đỏ ngầu nhìn nàng, trong mắt ngoài sự áy náy tự trách ra thì cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sự bất lực không có cách nào.

cũng lần đầu tiên, nàngmột mong ước mạnh mẽ mình thể làm chút gì đó để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chia sẻ sự bất lực của cha mẹ mình. Cho chỉ một chút thôi cũng được.

Trước đây, lúc đi học, ngồi cùng bàn với các huynh các đệ, khi đọc “Thế đồ đán phục đán, nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình huyền hựu huyền”, nàng chỉ cười cười, đọc một câu “Xuân quang bất tự nhân tình bạc, hạnh hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khai bãi hựu hoa”, nhận được sự khen ngợi của các huynh các đệ.

Nhưng hôm nay, nàng mới tự cảm nhận được thế nào “nhân tình mỏng manh bạc bẽo”.

Thì ra, những người từng đối xử rất tốt với mình chưa chắc đã thật sự bởi mình tốt© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đối xử “tốt” với mình.



Hưng Bình Đế đã hạ chỉ, nói ngày mười tám tháng sau ngày lành tháng tốt để tổ chức hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lễ, từ vài ngày trước, đôi bên đã bắt đầu tiến hành nghi thức cưới hỏi.

Nghe nói, dựa theo thu xếp, trước tiên nàng phải vào cung, tạ ơn từ bái với a cữu hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của nàng, sau đó được đường huynh Cao Dận hộ tống, đi thuyền mấy ngày đến trấn Kinh Khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi sẽ cử hành hôn lễ.

Lại nghe nói, người của trấn Kinh Khẩu đều đang chờ con gái Cao thị đến, buổi hôn lễ chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ cùng náo nhiệt.

Nhưng Lạc Thần không thực sự quan tâm đ ến những điều này.

Vài ngày sau, cuối cùng nàng cũng nhận được hồi âm của Lục Tu Dung sau một thời gian chờ đợi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lục Tu Dung hẹn gặp nàng chùa Thanh Lương.

Chùa Thanh Lương nằm ngoại ô phía tây Đài Thành, mùa xuân, hoa đào nở khắp núi đồi, hàng năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào tháng ba tháng rất nhiều khách du lịch đến thăm thú.

Lạc Thần năm nào cũng cùng huynh đệ hoặc nhóm bạn gái cùng đi du xuân nơi đây, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nên cũng không hề thấy lạ lẫm đối với nơi này. Dưới sự hộ tống của Cao Hoàn nàng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chùa Thanh Lương, cuối cùng đã gặp được bạn thân.

Lục Tu Dung ít hơn Lạc Thần một tuổi, tính cách luôn hoạt bát vui vẻ, rất hay cười. Nhưng lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gặp nhau nàyấy đã như biến thành một người khác.

ấy vừa nhìn thấy Lạc Thần mắt đã đỏ lên.

Lục Tu Dung nói với Lạc Thần, ngày Trùng Dương hôm ấy, sau khi trở về, phụ thân mình phẫn nộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phừng phừng nói đại huynh làm mất mặt mũi Lục gia, gọi đại huynh vào thư phòng mắng nhiếc rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lâu.

Chu phu nhân mẫu thân ấy đối xử với Lạc Thần còn tốt hơn con gái ruột nhưng cũng cấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không cho phép Lục Tu Dung qua lại với Lạc Thần.

Lần này ra ngoài gặp nhau ấy năn nỉ nhị huynh Lục Hoán Chi giúp mình che giấu Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu nhân, chỉ sợ không thể lâu, nói mấy câu xong thì phải trở về ngay.

A Di, thời gian này tinh thần đại huynh sa sút lắm, cả ngày nhốt mìnhtrong phòng, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất lo lắng cho huynh ấy…

Lục Tu Dung không nén được nữa òa khóc lên, đau lòng cực độ.

Lạc Thần hoàn toàn hiểu được. Sự đau lòng của ấy nghĩ cũng chẳng ít hơn mình bao nhiêu.

Nàng biết Lục Tu Dung rất thiện cảm với Cao Hoàn. Vốn hai bên gia đình cũng ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 định cho đôi trẻ kết thành nhân duyên, thân càng thêm thân, nhưng bây giờ không gì là thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa. Lúc rời khỏi chùa, Lục Tu Dung ngồi trong xe, đôi mắt sưng đỏkhóc, qua cửa sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xe liên tục ngoái nhìn mình với Cao Hoàn, đã trở thành một hình ảnh không thể nào loại bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202trong tâm trí Lạc Thần trong một thời gian dài.

Nhưng người tađau buồn thế nào thì ngày tháng vẫn cứ thế trôi qua từng ngày.

Ngày cưới ngày càng ép tới gần.

Lạc Thần đã đi theo Tiêu Vĩnh Gia từ Bạch Lộ Châu trở lại nhà trong thành.

Trong nhà vẫn đông như trẩy hội, thậm chí mỗi ngày, người gác cổng còn nhận được nhiều bái thiếp hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 so với trước kia.

lẽ bởi nguyên nhân môn đình Cao thị quá mức nổi bật, kết thông gia với thứ tộc cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ngăn cản được danh sĩ tộc lùi bước, cũng không có ai dám dùng chuyện này công khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ trích Cao gia.

sao thì hôn sự này đích thân Hoàng đế chủ trì cưới hỏi.

Nhưng mà nào ai biết được sau lưng những người kia sẽ nghị luận cái gì?

Sau khi về nhà, phụ thân vẫn luôn trầm lặng, mẫu thân cả ngày không mở miệng nói câu nào, thúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phụ nghe tin đã từ Quảng Lăng chạy về, rút kiếm chặt gãy bàn trà, tính cách ông ấy nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nảy, suýt nữa lật tung nóc nhà, nhưngcuối cùng cũng đành phải nuốt lửa giận vào trong, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể làm được.

Ngày mười lăm. Sáng sớm trước hai ngày chínhngày nàng phải vào cung.

Buổi tối hôm đó, Lục Giản Chi từ sau ngày Trùng Dương vẫn chưa từng lộ diện đã đưa bái thiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tới xin gặp Cao Kiệu.

Cao Kiệu gặp y thư phòng.

Từ ngày Trùng Dương đến nay cũng chỉ mới qua hai ba tháng thôi nhưng Lục Giản Chi gầy đi rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhiều, may mắn tinh thần nhìn vẫn còn tốt.

Y nói với Cao Kiệu ngày mai y phải lên đường đi Giao Châu đảm nhiệm chức vị Quận trưởng. Tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nay tới bái biệt Cao Kiệu, cũng để tạ tội với ông.

Y nói bản thân y mình rất áy náy, rất có lỗi, ngày đó bởi sự bốc đồng của bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân đã khiến cho Cao gia, khiến cho Lạc Thần đã rơi vào tình cảnh như hiện nay. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta là tội nhân, tội nhân muôn lần chết cũng không hết tội. Anh ta quỳ xuống trước Cao Kiệu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trán chạm xuống đất, mãi cũng không đứng lên.

Cao Kiệu ngồi yên tại chỗ, nhìn Lục Giản Chỉ đang quỳ dưới đất, cuối cùng chỉ hỏi một câu:

Cháu muốn ta chuyển lời cho A Di không?

Lục Giản Chi từ từ thẳng người lên, thất thần một chốc rồi lắc đầu.

Giọng y khàn khàn, nói:

– Cháu không còn mặt mũi nào gặp muội ấy, cũng không biết phải nói gì cả. Từ nay về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ mong muội ấy mọi chuyện trôi chảy, cuộc đời bình an xuôi gió.

Lục Giản Chi một lần dập đầu với Cao Kiệu, đứng lên, lui ra ngoài.

Lạc Thần từ miệng người làm biết được chuyện y đến. Nàng biết, mình không nên đi gặp y. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người được nàng coi như a huynh, một a huynh quen biết mười mấy năm luôn che chở cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nàng, bây giờ người đó phải rời khỏi đô thành đi tới vùng Tây Nam xa xôi, lẽ nào mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không nên tiễn huynh ấy hay sao?

Nàng đuổi tới cổng lớn nhìn thấy bóng dáng đơn kia bước đi, một tiếng “Lục a huynh” ràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đã đến cổ họng nhưng lại như bị thứ đó chặn lấy, không thể nào thốt ra được.

Lục Giản Chi đã bước ra khỏi cổng lớn Cao gia. Y dường như cảm giác được đó, chần chừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vài giây, cuối cùng dừng bước lại, từ từ quay đầu lại.

Y đứng ở bên ngoài, Lạc Thần đứng bên trong, giữa hai người chỉ một ngưỡng cửa, nhưng dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như đã tạo ra một vực thẳm khổng lồ, từ nay về sau mỗi người một ngả, như người xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lạ.

A huynh ơi, Tây Nam xa xôi, lần này huynh đi, mong bảo trọng thật nhiều ạ.

Lạc Thần nhìn chăm chú vào khuôn mặt gầy của y, khẽ khàng nói.

Ánh đèn lồ ng trước cổng chiếu vào mặt y, nửa sáng nửa tối.

Đáy mắt của y như ánh lệ rưng rưng.

Y lặng thinh rất lâu, hơi khom người thật sâu với Lạc Thần, sau đó quay người bước đi thật nhanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Lạc Thần tựa vào cạnh cửa, đưa mắt nhìn người kia lên ngựa phóng đi, cuối cùng bóng dáng biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong bóng đêm mênh mông, tinh thần chán chường.

Những tự trách, những áy náycả sự bất đắc dĩ của y ở trước mặt nàng tất cả đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hóa thành cái khom người thật sâu lặng lẽ kia. Cả đời này, hai người họ cũng khôngcách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào quay trở lại ngày hôm qua được nữa.



Lục Giản Chi trở lại Lục gia, ở trước cửa xuống ngựa, một tùy tùng của y đã đợi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vội vàng nghênh đón, ghé tai vào lo lắng nói mấy câu.

Vẻ mặt Lục Giản Chi khẽ biến đổi, ngay lập tức lên ngựa, một lần nữa rời đi.



Mục ngày mai khởi hành về Kinh Khẩu chuẩn bị cho hôn lễ, tối nay, Hứa Tiết tổ chức bữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiệc đưa tiễn hắn trong viên sang trọng của mình nằm ở ngoại thành, kèm theo tiệc đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khách khứa đến rất đông mấy chục người, tiếng ca người múa rộn ràng, tiệc tùng cực kỳ xa hoa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Kết thúc bữa tiệc thì đã cuối giờ Hợi, chủ và khách đều vui vẻ, Hứa Tiết lấy mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhân tiếp khách, mời khách lại trong viên.

Mục nhã nhặn từ chối, một mình cưỡi ngựa đi về dịch quánmình tạm trong thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua.

Cuối thu, bên ngoài thành ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, con đường hoang trắng xóa, đầy hoang vắng, đìu hiu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Hắn đi đến bên một bìa rừng hoang vu, chếnh choáng cuồn cuộn dâng lên, nhìn thấy một tảng đá xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bằng phẳng nằm bên đường giống như một chiếc giường thiên nhiên bèn dừng ngựa đi tới, nằm lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trên đó.

Mọi thứ đều tĩnh lặng như tờ, bên tai chỉthanh âm sàn sạt rất nhỏ của con ô truy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ăn cỏ phát ra.

Mục nhắm mắt lại.

Sau một lát, trong bóng tối ánh trăng không chiếu tới trong rừng cây bảy tám bóng đen lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẽ xuất hiện, đi đến gần người đang nằm trên tảng đá xanh bên đường, chỉ trong chớp mắt đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bao vây người kia vào giữa, đao kiếm lộ ra.

Lưỡi đao giết người dưới ánh trăng phát ra ánh sáng sắc bén lạnh lẽo.

Mục mở choàng mắt ra, từ từ ngồi dậy, ánh mắt liếc nhìn chung quanh, cuối cùng rơi vào một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người che mặt.

Lục Hoán Chi?

Lục Hoán Chi thấy mình bị nhận ra bèn kéo khăn che mặt xuống, nghiến răng nghiến lợi:

Mục, ngươi hại huynh trưởng ta, khiến cho Lục gia ta từ đây bị nhục nhã không còn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mũi, ta sao để ngươi sống sót trên đời được! Chịu chết đi!

Cậu ta rút bảo kiếm ra, mang theo những người kia đồng loạt xông về phía Lý Mục.

Kèm theo những âm thanh chói tai của kiếm va vào nhau, một số người lao lên trước nhất kêu lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đau đớn, lần lượt ngã xuống đưới đất.

Mục xuất đao cực nhanh.

Không một ai thấy hắn rút đao ra như thế nào, xoắn đứt kiếm của những người kia như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nào.

Lục Hoán Chi chỉ cảm thấy một tia sáng trắng trước mắt, vừa chớp mắt một cái, lưỡi đao lạnh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 băng đã sượt qua chóp mũi gã.

Khoảng cách gần như thế, đến mức gã có thể cảm nhận được rất kỳ lạ khi những sợi lông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mịn trên chóp mũi bị lưỡi kiếm cắt đứt. Trong nháy mắt toàn thân rợn cả tóc gáy. Thế đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hj xuống, gác trên cổ gã mới ngừng lại được. cánh tay cầm kiếm kia của thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chí còn không kịp làm xong một động tác chém cứ thếcứng đờ giữa không trung, dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khá buồn cười.

Một cơn ớn lạnh xuyên qua lưỡi kiếm băng giá, nhanh chóng thấm vào da của gã.

Mục! Ngươi dám giết ta?

không thể cử động, nhưng sự cao ngạo của con cháu sĩ tộc đã buộc gã không thể tỏ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sợ hãi trước người đàn ông hàn môn ti tiện này.

cứng đờ ngẩng cao cổ, nhưng thanh âm lại run rẩy không khống chế nổi.

Mục cười cười:

nhiên là ta không dám giết Lục công tử rồi.

Hắn thu đao lại, đoạt lấy kiếm trong tay Lục Hoán Chi.

Lục Hoán Chi muốn phản kháng nhưng lại không dám, cuối cùng đành phải trơ mắt nhìn hắn dùng sức mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 từng ngón tay cầm kiếm của mình ra.

Kiếm đãtrong tay hắn.

Đưa về phía ánh trăng, Mục giơ thanh kiếm lên trước mặt, nhìn một lát.

Kiếm tốt.

Trong mắt hắn lộ vẻ yêu thích, khen một câu, ngón tay vuốt nhẹ lên thân kiếm.

Thanh bảo kiếm này đến từ Long Tuyền, năm xưa Lục Hoán Chi dùng ngàn vàng để mua nó, chuôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kiếm khảm bảo thạch, thân kiếm sắc bén đến mức thổi tóc tóc đứt, bình thường gần như không rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khỏi người, vật tùy thân yêu thích nhất.

Lục Hoán Chi ưỡn ngực, nhưng không ngờ đột nhiên keng một tiếng,Mục lại bẻ gãy thanh kiếm đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202

Thân kiếm gãy thành mấy đoạn, bay lên không trung rồi rơi xuống đất.

Lục Hoán Chi sững sờ đến ngây người, hồi lâu mới lấy lại tinh thần, giọng nói càng run rẩy mãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liệt:

Mục, ngươi dám làm nhục ta như vậy! Ta ngươi không đội trời chung!

Lục công tử, ngươi hãy còn nhỏ, muốn tìm ta báo thù thì cũng không nên ngay lúc này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Chờ thêm mấy năm nữa rồi nói sau.

Mục đặt chuôi kiếm tàn kia vào trong tay gã, huýt lên một tiếng, con ô truy chạy tới.

Hắn lên ngựa phóng đi.

Lục Hoán Chi nắm chuôi kiếm gãy, tay không ngừng run lên.

nhìn chằm chằm vào bóng lưng phía trước, đột ngột đoạt lấy một cây cung nỏ trên người tùy tùng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhắm vào bóng lưng kia, kéo dây cung lên.

Dừng tay!

Bên tai vang lên một tiếng quát rất to.

Lục Hoán Chi quay đầu lại, trông thấy huynh trưởng phóng ngựa đến, chớp mắt đã đến gần, vội vàng nghênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đón.

Đại huynh…

Lục Giản Chi xuống ngựa, quét mắt nhìn mấy đoạn kiếm gãy dưới đất cùng đám tùy tùng cầm binh khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kia, sầm mặt lại, đoạt lấy cung tên trong tay Lục Hoán Chi, bẽ gãy thành hai đoạn rồi ném © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống đất, sau đó sải bước về phía Mục, nói:

A đệ nhiều đắc tội, cảm ơn huynh đã nương tay. Tôi thay đệ ấy xin lỗi huynh.

Mục dừng lại giữa đường, cũng không xuống ngựa, chỉ chắp tay với y sau đó thúc ngựa đi.

Lục Giản Chi nhìn theo bóng lưng của hắn, dưới ánh trăng, nét mặt ảm đảm.

Mục, xin dừng bước!

Y đột nhiên to.

Mục một lần nữa dừng lại.

Lục Giản Chi bước nhanh đuổi theo, dừngtrước ngựa của hắn.

Mục, tài nghệ của tôi không bằng người, thua bởi huynh, tôi không lời nào để nói. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ cầu xin huynh một chuyện, bất kể do khiến huynh muốn lấy A Di bằng được, về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sau, mong huynh hãy đối tốt với A Di. Tôi cảm kích cùng.

Y khom người thật sâu với Mục, mãi không đứng lên.

Mục híp mắt lại.

Lục công tử nói quá lời rồi. Từ nay về sau, nàng ấy vợ tôi, tôi không đối xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tối với nàng, lẽ nào đối tốt với kẻ khác?

Hắn giật cương ngựa, khẽ quát một tiếng, ô truy thấy hai bên bụng bị kẹp chặt kêu lên một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tung vó, chở chủ nhân phóng đi thật nhanh.

Hết chương 23

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1 #2 Chương 2 #3 Chương 3 #4 Chương 4 #5 Chương 5 #6 Chương 6 #7 Chương 7 #8 Chương 8 #9 Chương 9 #10 Chương 10 #11 Chương 11 #12 Chương 12 #13 Chương 13 #14 Chương 14 #15 Chương 15 #16 Chương 16 #17 Chương 17 #18 Chương 18 #19 Chương 19 #20 Chương 20 #21 Chương 21 #22 Chương 22 #23 Chương 23 #24 Chương 24 #25 Chương 25 #26 Chương 26 #27 Chương 27 #28 Chương 28 #29 Chương 29 #30 Chương 30 #31 Chương 31 #32 Chương 32 #33 Chương 33 #34 Chương 34 #35 Chương 35 #36 Chương 36 #37 Chương 37 #38 Chương 38 #39 Chương 39 #40 Chương 40 #41 Chương 41 #42 Chương 42 #43 Chương 43 #44 Chương 44 #45 Chương 45 #46 Chương 46 #47 Chương 47 #48 Chương 48 #49 Chương 49 #50 Chương 50 #51 Chương 51 #52 Chương 52 #53 Chương 53 #54 Chương 54 #55 Chương 55 #56 Chương 56 #57 Chương 57 #58 Chương 58 #59 Chương 59 #60 Chương 60 #61 Chương 61 #62 Chương 62 #63 Chương 63 #64 Chương 64 #65 Chương 65 #66 Chương 66 #67 Chương 67 #68 Chương 68 #69 Chương 69 #70 Chương 70 #71 Chương 71 #72 Chương 72 #73 Chương 73 #74 Chương 74 #75 Chương 75 #76 Chương 76 #77 Chương 77 #78 Chương 78 #79 Chương 79 #80 Chương 80 #81 Chương 81 #82 Chương 82 #83 Chương 83 #84 Chương 84 #85 Chương 85 #86 Chương 86 #87 Chương 87 #88 Chương 88 #89 Chương 89 #90 Chương 90 #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93 #94 Chương 94 #95 Chương 95 #96 Chương 96 #97 Chương 97 #98 Chương 98 #99 Chương 99 #100 Chương 100 #101 Chương 101 #102 Chương 102 #103 Chương 103 #104 Chương 104 #105 Chương 105 #106 Chương 106 #107 Chương 107 #108 Chương 108 #109 Chương 109 #110 Chương 110 #111 Chương 111 #112 Chương 112 #113 Chương 113 #114 Chương 114 #115 Chương 115 #116 Chương 116 #117 Chương 117 #118 Chương 118 #119 Chương 119 #120 Chương 120 #121 Chương 121 #122 Chương 122 #123 Chương 123 #124 Chương 124 #125 Chương 125 #126 Chương 126 #127 Chương 127 #128 Chương 128 #129 Chương 129 #130 Chương 130 #131 Chương 131 #132 Chương 132 #133 Chương 133 #134 Chương 134 #135 Chương 135 #136 Chương 136 #137 Chương 137 #138 Chương 138 #139 Chương 139 #140 Chương 140 #141 Chương 141 #142 Chương 142 #143 Chương 143 #144 Chương 144 #145 Chương 145 #146 Chương 146 #147 Chương 147 #148 Chương 148 #149 Chương 149 #150 Chương 150 #151 Chương 151 #152 Chương 152 #153 Chương 153 #154 Chương 154 #155 Chương 155 #156 Chương 156 #157 Chương 157 #158 Chương 158 #159 Chương 159 #160 Chương 160 #161 Chương 161 #162 Chương 162 #163 Chương 163 #164 Chương 164 #165 Chương 165 #166 Chương 166 #167 Chương 167 #168 Chương 168 #169 Chương 169 #170 Chương 170 #171 Chương 171: Hoàn
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuân Giang Hoa Nguyệt, Xuân Giang Hoa Nguyệt Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Xuân Giang Hoa Nguyệt full, Xuân Giang Hoa Nguyệt online, read Xuân Giang Hoa Nguyệt, Bồng Lai Khách Xuân Giang Hoa Nguyệt

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 23 — Xuân Giang Hoa Nguyệt

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App